Trong chuyên mục 'Suy ngẫm' đăng bởi dgoanh, 15/3/2011. — 1.178 Lượt xem

  1. dgoanh

    dgoanh Ước mơ tôi... Thành viên thân thiết

    Xin các bạn hãy bỏ chút thời gian để đọc entry này,
    để thấy quanh ta cuộc sống còn những góc khuất
    và, ta quá bé nhỏ để vươn tay cứu giúp
    ...nếu không có những tấm lòng.​




    "Tôi và một ngày buồn
    Ngày hôm nay - ngày Chủ Nhật, tâm trạng tôi thật sự nặng nề và bế tắc?!! Ko như những gì tôi nghe, ko giống những gì tôi nghĩ, và rất khác những gì tôi tưởng tượng... chính tôi đã đi gặp bà. Bà ở trong một con hẻm nhỏ, ghập ghềnh và chật hẹp đến nỗi tôi chỉ có thể để xe ở ngoài mà đi bộ vào. Nơi đó ko fải là 1 căn nhà, mà trông như 1 cái chòi xiêu vẹo được chắp vá.
    Một bà cụ nhỏ thó, lưng còng và ốm yếu bước ra. Tôi khóc. Ko thể nói được lời nào. Cứ thế, tôi chỉ khóc.
    Các bức vách của căn nhà còn nguyên vết tích của gạch vữa, vậy mà hàng tháng nơi ấy móc túi của bà tận 500 ngàn. Bà bảo chúng tôi lên căn gác nhỏ của bà để xem nơi bà ngủ. Chiếc cầu thang gỗ ko tay vịn, với cặp mắt mờ và đôi chân yếu, bà tựa lưng vào tường và cứ thế bước lên, bước xuống. Ngay cả tôi còn ko đảm bảo cho sự an toàn của mình khi bước lên trên những mảnh gỗ ấy.
    Căn gác nhỏ, ọp ẹp, hớ hênh và tạm bợ. Tôi đã bắt đầu quen với việc chế ngự cảm xúc, vậy mà đôi khi mắt vẫn cay cay vội vàng nhìn qua hướng khác.
    ...
    Ko trò chuyện được lâu, vì bà phải đi bán lúc 13h. Vậy đó, ngày này qua ngày khác, bà ra khỏi nhà lúc 13h trưa và trở về khi đã 23h đêm. Sống với gió, với nắng, với mưa ngần ấy năm trời nên sức khỏe của bà bây giờ cũng mong manh lắm. Nhưng bà chỉ mong cái lưng hết nhức, cái chân hết đau, để bà còn đi bán kiếm tiền nuôi những đứa cháu.
    Chia tay bà, tôi về nhà trong nỗi băn khoăn nghẹn ngào.
    20h, tôi tìm đến chỗ bà bán. Bà quá nhỏ bé lặng lẽ trước sự ồn ào xô bồ của phố xá và con người nơi đây. Tôi thấy một vài bạn trai ngồi xung quanh bà. Họ chỉ lặng lẽ nhìn cho đến khi tôi xuất hiện. Tôi đã vui hơn khi được gặp bà và tưởng như đã chế ngự được cái cảm xúc trẻ con ban sáng. Nhưng... chỉ nói được câu thứ 2 tôi lại khóc. Anh thanh niên ấy lặng lẽ nhìn tôi.
    Chúng tôi nhìn nhau và cùng nhìn bà. Hỏi thăm anh mới biết, cũng nhờ một vài bài viết nào đó trên blog mà anh tìm đến bà...
    Từ 13h cho đến khi gặp tôi, bà chỉ bán được 10 ngàn.
    Tôi ngồi bên bà suốt buổi tối. Xe cộ qua lại quá đông, đèn xe chiếu sáng làm tôi nhòe cả mắt, huống chi bà. Nhiều anh thanh niên dừng xe, dâng đôi bàn tay lễ phép biếu bà 10 ngàn. Những chị phụ nữ ghé mua mà ko cần tiền thối.
    Tối nay tôi biết bà rất vui, vì bà cứ nhờ tôi đếm đi đếm lại 250 ngàn mà bà đã ko tin đó là số tiền bà kiếm được. Bà vui, tôi vui. Bà cười, tôi khóc.
    Ngồi được một lúc thì có người phụ nữ tới lấy tiền bánh. Hôm nay bà bán được 38 cái và fải trả cho họ 95 ngàn. Bà ko lời 1 xu. Họ, kiếm tiền trên cái khổ của người khác.
    21h30 bà ngủ gục, tôi giục bà về vì "hôm nay bà bán được nhiều rồi" nhưng tôi biết bà sẽ ko về. Bà là thế, cứ tẩn mẩn ngồi đó, cho đến khi phố xá vắng vẻ đìu hiu.
    Chia tay bà, tôi bước đi mà lòng nặng nề quá!
    Rất mong mọi người hãy cùng chia sẽ với tôi về hoàn cảnh của bà cụ, người mà bất cứ ai cũng muốn gọi thân thương là Ngoại. Hãy đóng góp với chúng tôi để giúp đỡ bà nhé.
    Những hình ảnh của ngoại
    [​IMG]
    [​IMG]
    Để chụp được tấm ảnh này, ngoại phải chịu đau để đứng dậy vì lưng ngoại đau lắm
    [​IMG]
    Chỗ ngủ của ngoại
    [​IMG]
    "Ngoại chụp có đẹp ko con", bà đã hơn 90 tuổi[​IMG]
    [​IMG]
    Ngoại chỉ có thể ngồi như thế này, và ngoại đã ngồi như thế này suốt 10 tiếng ngoài đường trên chiếc ghế nhựa nhỏ
    [​IMG]
    Mắt ngoại gần như mù, ko thấy, ko phân biệt được đồ và tiền. Ai mua gì, đưa bao nhiêu nói mấy
    nhiêu để ngoại biết mà thối lại
    [​IMG]
    Cái bao đẹp quá, ngoại vuốt lại cho thẳng
    [​IMG]
    Cháu gái nuôi gọi ngoại là cố, bé ngoan ngoãn và lễ phép, đang học lớp 1. Hằng ngày vào chùa bán nhang kiếm tiền phụ ngoại. Hôm nay bé vui vì có nhiều quần áo đẹp [​IMG]
    [​IMG]
    Dì 2, con gái nuôi của ngoại, 70 tuổi, sức khỏe yếu nên dì cũng chỉ bán nhang và ở nhà lo cơm nước, giặt giũ cho ngoại. "



    Thực sự là rất xót xa..tôi biết làm gì hơn cho những cảnh đời éo le như thế này!!
    mong ngưòi đọc và suy nghĩ nhiều hơn..và hãy làm gì đó...:KSV@17:
     


    nhodenmuahe, panda_blbp, komkom3 bạn khác thích điều này.

  2. hatthoc30

    hatthoc30 Đang từng ngày lớn lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/12/2010
    Bài viết:
    2.421
    Lượt thích:
    2.664
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học SPKT Hưng Yên
    Thanks nhiều nhé! Bài viết hay ^^
     
    dgoanhh.dung_15 thích điều này.
  3. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    930
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    đk xong mà mún khóc luôn đó
    thương bà wa'.làm tn để giúp bà đk???
     
    dgoanh thích điều này.
  4. grao84

    grao84 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/11/2010
    Bài viết:
    39
    Lượt thích:
    17
    Kinh nghiệm:
    8
    Thương ngoại quá, dù thế ngoại vẫn giúp đỡ được một ai đó. Còn mình, có lẽ câu này đúng nè:
    "Hãy cứ làm đi, đừng đợi có tiền rồi mới làm"
     
    nhodenmuahedgoanh thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...