tranlien91

Thành viên mới, Nữ, 28, từ Nam Định

Lượt thích: 0 / Bài viết: 0

tranlien91
Giới tính:
Nữ
Sinh nhật:
27/9/1991 (Tuổi: 28)
Đến từ:
Nam Định
Nghề nghiệp:
Sinh Viên
Hoạt động gần đây:
11/11/2014
Tham gia:
9/4/2013
Bài viết:
0
Lượt thích:
0
Kinh nghiệm:
0

Chia sẻ cùng bạn bè

    1. tranlien91
      Lại thất bại 1 lần nữa, tự hỏi mình là thế nào, khả năng mình đến đâu, sao chẳng bao giờ mình đạt được kết quả như mình đặt ra. Là mình chưa cố gắng hay là khả năng của mình chỉ có thế, chẳng thể nào hơn. Mình thật sự rất buồn, rất rất buồn, và hoang mang nữa. Con đường phía trước rồi đi như thế nào đây. Ừ, lúc này đây mình thật sự muốn biến thành cây xương rồng, muốn thoát khỏi hiện tại mệt mỏi, muốn ngừng suy nghĩ 1 chút, muốn được mạnh mẽ như cây xương rồng kia, vẫn sống dù điều kiện có khắc nghiệt nhất. Đã rất nhiều lần rồi, rất nhiều năm rồi, mình vẫn thất bại như thế này, mình cảm thấy sợ. Đôi khi muốn, giá như mình đừng có tham vọng gì, chỉ cần 1 cuộc sống cực kỳ bình thường, ra trường rồi, kiếm 1 công việc bình thường, ổn định. Tham vọng lắm để rồi mình có làm được cái gì đâu, bao nhiêu ước mơ sao cứ xa vời, thất bại ê chề để rồi 1 điều bình thường là có được 1 công việc ổn định cũng chả làm được. Du học, thủ khoa, học bổng, tiếng anh...tất cả cứ xoáy sâu làm tâm trí mình mệt mỏi. 22 tuổi, tôi vẫn loay hoay đi tìm con đường đi của mình, tìm ra rồi thì lại vấp ngã ngay từ những bước đầu tiên chập chững, có những lúc ý nghĩ tiêu cực ùa đến: giá như mình ko phải tồn tại. Tự hỏi giờ phải làm sao, đối diện với hiện tại như thế nào, trong khi các bạn ấy đã có thể tự lo cho cuộc sống thì 1 đứa bất tài vẫn cần đến sự bao bọc của bố mẹ. Tôi đang sợ hãi cuộc sống, đang tìm cách trốn tránh nó, trốn tránh sự thất bại của chính mình. Tắt điện và thắp 1 ngọn nến trong đêm, ừ, 1 ngọn nến bé xíu nhưng ánh sáng của nó là duy nhất trong màn đêm u tối này....
    2. tranlien91
      Bỗng nhiên tự hỏi nếu bây giờ được biến thành bất cứ cái gì, thì tự hỏi mình muốn biến thành cái gì. Đưa mắt sang phải và bắt gặp cây xương rồng nhỏ xinh mà mình mua từ tết năm vừa rồi. Nó vẫn ở đây, bên khung của sổ, bên bàn học tập, lặng lẽ. Có khi nào nó cũng đang nhìn ngắm mình hàng ngày, liệu có lúc nào mình quên ko tưới nước, nó khát quá, kêu gào:" chị ơi tưới nước cho em" mà mình chẳng thể nghe được. Những ngày nắng đẹp, liệu nó có hướng mình ra ngoài kia, lim dim đôi mắt mà tận hưởng sự trong lành của buổi sáng. Những ngày mưa bão, nó có nhìn qua khung kính khi gió tạt mưa lộp độp mà trầm ngâm đủ điều. Liệu nó có nỗi nhớ tới những người bạn của nó trước kia ở phiên chợ tết, liệu nó có hình ảnh về 1 chậu cây xương rồng khác mà tự hỏi ko biết giờ cây đó ở đâu, liệu nó có suy nghĩ gì về cuộc sống của nó, bao giờ nó sẽ chết... Mình ko biết, chỉ biết rằng nó vẫn đứng đó, hơn 10 tháng nay, bên khung cửa sổ, chỉ im lặng như thế, mà có lẽ ko phải nó im lặng mà mình ko thể hiểu được cuộc sống của nó. Ừ, mình muốn biến thành nó, muốn hiểu nó sống như thế nào, hay mình thấy cuộc sống của nó rất bình yên và muốn cảm nhận sự bình yên đó, muốn thoát ra khỏi cuộc sống này dù chỉ 1 chốc, 1 lát, muốn ko phải vướng vào những lo toan hiện tại, thoát khỏi những áp lực về công việc , học hành, muốn không phải nhớ tới ai, 1 nỗi nhớ chẳng thể dứt. Xương rồng à, chị muốn biến thành em, giá chúng ta có thể đổi vai cho nhau trong 1 ngày nhỷ, 1 ngày để chị làm em: cây xương rồng lặng lẽ.
  • Đang tải...
  • Đang tải...
  • Chữ ký

    Sh.

    Tự bạch

    Giới tính:
    Nữ
    Sinh nhật:
    27/9/1991 (Tuổi: 28)
    Đến từ:
    Nam Định
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Tên:
    Trần Liên
    Trường:
    kinh tế quốc dân
Đang tải...
TOP