Erita

Thành viên năng động, Nữ

Lượt thích: 107 / Bài viết: 12

Erita
Giới tính:
Nữ
Sinh nhật:
Tháng 7 1
Hoạt động gần đây:
16/7/2018
Tham gia:
9/3/2015
Bài viết:
12
Lượt thích:
107
Kinh nghiệm:
28

Chia sẻ cùng bạn bè

    1. shinranshi4869
      Chúng ta làm quen nhé!
    2. Dofuto21
      Lm quen
      1. Xem các bình luận trước...
      2. Erita
        Erita
        nếu ko ngại thì cứ xưng hô bằng tuổi cho đỡ ngại :))
        10/1/2017 Báo xấu
      3. Dofuto21
        Dofuto21
        thế thì gọi là gì
        10/1/2017 Báo xấu
      4. Dofuto21
        Dofuto21
        ok con dê
        10/1/2017 Báo xấu
    3. metantei...TUNI
    4. ~~ Emptiness~~
      Ss ngày mát :D
      1. Erita
        Erita
        Cảm ơn e
        7/11/2016 Báo xấu
      2. ~~ Emptiness~~
        12/11/2016 Báo xấu
      1. Eritatrang 4869 thích điều này.
      2. Xem các bình luận trước...
      3. Erita
        Erita
        và giờ mới hiện hình lần nữa. ahihi
        17/12/2016 Báo xấu
        Ran Miyu thích điều này.
      4. Ran Miyu
        Ran Miyu
        :)) Hắc hắc, vừa đúng lúc miyu hiện hình
        18/12/2016 Báo xấu
      5. Erita
        Erita
        Miyu có tham gia viết nối tiếp ko?
        18/12/2016 Báo xấu
    5. Erita
      1 fic có vẻ hay, nhưng ko phải cp mình thích => ko đọc.
      1 fic mọi người bảo hay nhưng nhiều người đọc quá, nhiều người pr quá => phản cảm => ko đọc.
      1 fic đọc được 1 nửa mọi người bảo hay nhưng mà thấy nội dung quen thuộc quá => ko đọc.
      1 fic võng du mà bản thân không đọc được => không đọc.
      1 fic muốn đọc nhưng mà lâu không ra chap, quên nội dung => ko đọc tiếp.
      n fic mới ra nhưng tâm tình chẳng còn háo hức như thuở ban đầu, kết lại 1 câu là không muốn đọc cái gì nữa.
      *càng ngày càng lười*
      1. Ran Miyu thích điều này.
    6. Erita
      chẳng có gì là không thể hết.
      tôi ko thích đọc fic đó đấy.
      thì đã làm sao?
      đừng có đi đâu cũng làm như người khác nhất định là phải đọc, ko đọc là không được nhé. tôi chán ngấy cái trạng thái ấy rồi.
      asbdj12!@#$%^&**()
      *chỉ muốn điên*
    7. Erita
      lần đầu tiên viết review, lại không phải là cảm nhận về 1 truyện mình thích nhất. chỉ là tự dưng nổi gió nên muốn chém gió mà thôi.
      tôi vừa đọc "gần" xong cô phương bất tự thưởng. biết đến truyện này lâu rồi, nhưng mà đến gần đây mới đọc cho hẳn hoi. nguyên nhân chỉ là từ 1 tin trên mạng. truyện này sắp được chuyển thể thành phim. đừng hỏi tại sao lại vì 1 tin đó mà đi đọc truyện. đối với 1 con mọt truyện thì chỉ cần có truyện hay là đọc, phải không? nghe nói đây là truyện đặc sắc nhất của Phong Lộng, nghe nói từng lọt tốp 100 những tác phẩm ngôn tình hay nhất Trung quốc. vậy nên tôi bước vào những chương truyện đầu tiên với 1 tâm lí vô cùng hưng phấn.
      đọc xong mấy chương đầu, nói thật, cũng hay, nhưng mà chưa đến mức hút hồn như tôi đã nghĩ. tôi bắt đầu đi đọc comment phía dưới truyện, toàn những đánh giá rất cao, có đâu đó 1 vài comt chê bai này nọ, nhưng mà thiết nghĩ có truyện nào mà ko có mấy người an ti đâu, vậy nên đọc tiếp.
      và đến khi tôi đọc xong gần hết: truyện có 67 chương, và tôi chỉ gắng đến 62 chương là không thể đọc tiếp nữa.
      truyện không dở, chắc chắn rồi, nội dung cũng khá là hấp dẫn.
      nhưng có vài điều khiến tôi không thể không dừng bước.
      thực ra ngày từ lúc đọc mở đầu đã thấy truyện này hơi ngộ: tiết lộ ngay kết HE cùng với triều đình Đại Đình, ca ngợi tình yêu của hai nhân vật chính "trắng trợn", nhưng lại khiến cho re vô cùng tờ lờ mờ về tính cách cũng như là bản lĩnh của họ.
      bối cảnh trong truyện rất hoành tráng. có tới 4, 5 quốc gia, yếu có, mạnh có. tranh giành quyền lực, trong quốc gia cũng có,mà xuyên quốc gia cũng có. đánh đánh đấm đấm thành nội dung chính cả truyện.
      khi mới bắt đầu, nhân vật Bạch Sính Đình là người khiến cho tôi chờ đợi nhất: 1 cô nương nhỏ nhoi yếu ớt mà lại có thể xoay chuyển toàn cục. 2/3 của truyện, tôi khá thích nhân vật này. đồng ý là cô ấy tài hoa 1 cách quá đáng: 18 tuổi tinh thông cầm kì thi họa, lại cả độc dược y thuật, nhưng mà cũng ko quá mức vô lí, re có thể chấp nhận. cô ấy cũng thông mình, ăn nói cũng sắc sảo. nhưng kể từ đoạn cô ấy quy ẩn dãy Tùng Sâm, rồi mang kiếm đi tìm Sở Bắc Tiệp là ta không thể thích cô ấy được nữa. tác giả tập trung quá nhiều vào nữ chính, gần như tất cả mọi kế sách đều là do cô ấy nghĩ ra. dù tác giả có viết thêm là nam 9 cũng nghĩ ra cách đo, nhưng vần cảm thấy kì kì. Bạch SÍnh Đình càng về sau càng thấy chị ấy ảo, càng thấy chị ấy không phải là người.
      nói về nam chính SỞ Bắc Tiệp, càng về sau cang được miêu tả một cách gián tiếp, càng về sau đất diễn của anh càng ít đến đáng thương. đặc biệt đoạn anh tưởng SĐ đã chết mà trở về ở ẩn. thực sự mà nói, tôi không hiểu chi tiết này có ý nghĩa trong truyện. một người yêu SĐ sâu sắc đến như vậy, chỉ nhìn di vật mà đã tin rằng nàng đã chết? anh ko có suy nghĩ nào khác nữa à?làm sao anh khẳng định được cái người chết mà mặt cũng không có kia chính là thê tử của mình thế hả? anh yêu chị, hay chỉ yêu cái trâm cài tóc của chị?
      đây là 1 truyện ngôn tình, vây nên theo suy nghĩ của tôi, tình cảm phải là thứ cần được tập trung nhất. nhưng càng về sau thì tình cảm lại càng bị lu mờ. tôi chỉ cảm thấy bối cảnh chiến tranh kia đã trở thành chủ đề chính của truyện, còn tình cảm trở thành cái nền cho bối cảnh. tình yêu của nam nữ chính càng về sau càng ít ỏi đến đáng thương. chi tiết chiến trận lại nhiều đến mức càng đọc càng ngán ngẩm.
      cùng càng về sau nam thứ Hà Tiệp cũng được mở rộng đất diễn. phải nói rằng tác giả khắc họa người này thành công nhất truyện, từ đầu đến cuối càng ngày càng ưu ái, miêu tả cụ thể hẳn hoi cả hành động cảm tính cách tâm tình. 1 Hà Tiệp hiện lên trong lòng ta là 1 con người đáng giận. đường là hắn tự chọn tự đi, cớ sao lại còn muốn đổ lỗi cho người khác? hắn đau lòng vì nhẫn tâm giết chết thê tử xe tơ kết tóc, nhẫn tâm giết chết đứa con còn chưa chào đời của mình, nhưng tại sao hắn phải thế? chẳng phải vì hắn đã chọn đi con đường ấy sao? là hắn quyết định, thì hắn phải chấp nhận hậu quả. tất cả đau khổ của hắn, cũng giống như những kẻ ôm mộng đi trả thù khác, ban đầu có thể là do người khác, nhưng về sau đều là do hắn mà thôi, bởi vì hắn quá lí trí, bởi vì hắn đã không dừng đúng lúc.
      còn 1 điểm khiến tôi dừng lại đó là những suy nghĩ của vài nhân vật. đầu tiên là Đông Lâm vương và vương hậu. hai con người nhu nhược hèn nhát nhất truyện. đường đường là vương của một nước, trước kẻ thù của mình lại có thể đồng ý đàm phán, trao 1 vợ của vương đệ cho kẻ thù. 2 người cho rằng làm thế để tránh chiến tranh, lại không nghĩ tới đã có 1 lần bại nhược, thì sẽ có lần 2 lần 3, ko nghĩ tới về sau kẻ thù còn có thể lấn tới hay sao?
      tiếp theo là của Dương Phượng. ko phải là nhân vật phản diện nhưng sao tôi ghét nv này vô cùng. lúc nào cũng tự cho mình là đúng, chuyện của người khác thì phải để họ quyết đinh, đằng này lại còn quyết định thay họ, làm cứ như là mình là người giỏi lắm không bằng.
      vậy thôi, dừng ở chương 62, còn 5 chương cuối, cũng ko muốn biết chuyện gì xảy ra sau nữa, chuyện của họ có lẽ ko cần cảm nhận gì nữa.
      chỉ tiếc 1 bộ truyện, cũng hay cũng đặc sắc nhưng lại không để lại trong lòng tôi 1 ấn tượng tốt đẹp.
      1. Ran Miyu thích điều này.
    8. Erita
      vốn định viết 1 cái gì đó, lại không đủ động lực để viết.
      thôi vậy, có lẽ chúng ta đã ko có duyên.
      thì đành cách xa thôi.
      coi như chưa từng quen, cũng chưa từng có suy nghĩ này.
      tạm biệt.
      tất cả.
      1. Co Be Cau KinhRan Miyu thích điều này.
  • Đang tải...
  • Đang tải...
  • Chữ ký

    [​IMG]

    Tự bạch

    Giới tính:
    Nữ
    Sinh nhật:
    Tháng 7 1
  • Đang tải...
Đang tải...
TOP