Xuân tàn

kocooday

Thành viên mới
Tham gia
25/5/2021
Bài viết
6
Chap 2: Bố mẹ nuôi.
Sáng hôm sau, gia đình làm mặt nạ mở cửa, người mở của là một người phụ nữ trung niên. Vừa mở cửa, bà liền thấy một chiếc nôi để ngay trước cửa, là một đứa bé. Người phụ nữ đó hoảng hối nhìn ngó xung quanh, không có ai cả. Thấy đứa bé khóc từ náy đến giờ, bà... mềm lòng rồi. Người phụ nữ đó liền đẩy chiếc nôi vào nhà rồi bế đứa bé lên. 'Một bé gái, đáng yêu quá' bà vừa nói vừa đưa cho chồng xem. Chồng bà là một người tôn trọng ý kiến cùa bà nên ông liền đồng ý nuôi đứa trẻ. Bà vui mừng, nhẹ giọng gọi đứa con của bà.
- Quân ơi, dậy đi- bà vừa gọi vừa đi lên tầng gọi đứa con trai cửa bà- dậy đi con, dậy xem này.
Quân là một đứa trẻ 4 tuổi nhưng phải chịu sự nghiêm khắc của bố. Nó vừa nghe thấy tiếng ầm ầm đi lên cầu thang liền bật dậy, gấp hết chăn màn rồi đứng lên.
- Quân nhìn này, chúng ta có thành viên mới đó. Mua~ mua~ trông em con này đáng yêu quá.
Quân mặt đờ hẳn ra, cậu thật sự không biết chuyện gì xảy ra cả. Cậu tiến đến gần phía đứa bé đấy. Ánh mắt nó nhìn cậu, dường như cậu cũng không thể rời mắt được. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy người bạch tạng, khi cậu đi học mọi người kì thị người bạch tạng. Nhưng bây giờ trước mắt cậu là một con người bạch tạng, cậu không nghĩ rằng những con người đó là quái vật đâu. Tại vì con người này quá dễ thương rồi. Thấy người vợ đang định đưa ra ngoài cửa sổ, người chồng liền kéo lại.
- Em à người bạch tạng không ra ngoài nắng được đâu.
- Nhưng tại sao ạ con chẳng hiểu gì cả?
- Muốn biết không?
- Có ạ.
- Lên mạng mà tra. Thì....bố cũng có biết gì đâu.
- Bố con ông nói chuyện gì mà rôm rả thế.
- Vợ muốn biết không?
- Kệ bố con ông.
Bà vợ bế đứa trẻ, bà nhìn nó nghĩ,' lớn lên chắc xinh lắm đây'. Bà nhìn mãi mà không thấy chán, bế một lúc bà mới chợt nhớ ra.
- Em con lên tên gì nhỉ.
- Tên ạ? để con xem nào.
- Hồ Y Dương thế nào. Y là yêu, Dương là hoa hướng dương. Mẹ con rất thích hoa hướng dương. Thế nào tên hay không?
- Ôi, anh à.
- Con thấy không hợp lắm, em ấy là em ấy tại sao lại đặt tên theo sở thích của mẹ chứ. Thật không công bằng.
- Hừm... cũng đúng ha.
- Con thấy tên Mun hay. Mun trong tiếng anh đồng âm với từ moon là mặt trăng. Mà con thấy em ấy trắng như trăng đúng không ạ?
- Ui, con trai mẹ giỏi quá, đã học tiếng anh rồi à. tối nay mẹ sẽ thưởng cho con, mẹ sẽ nấu sườn xào chua ngọt. Được không ?
- Được ạ, ấu dê.
---*---
*-----*
Con bé ngày càng lớn, mới chốc mà đã qua hai năm, đến lúc con bé phải bước ra ngắm nhìn thế giới rồi. 2 năm qua, Mun chỉ ở trong nhà, cô bé càng lúc càng thích thú với thế giới bên ngoài. Cô bé muốn chính bản thân nhìn thấy thế giới, không muốn người khác kể nữa, 2 năm qua cô bé nghe đủ rồi. Nhưng ra bên ngoài ư bằng cách nào chứ!
Quân bây giờ chỉ có 6 tuổi, tính cả tuổi mụ là 7 nhưng cậu đã học lớp 3 vì cậu thông minh và có thể bắt kịp chương trình học của lớp. Tuy cậu ngày nào cũng đàm đúm, trốn học nhưng điểm số thì vẫn cao ngất ngưởng. Còn đặc biệt hơn nữa là cậu luôn dạy cho Mun những thứ độc và lạ.
Chưa đầy nửa năm, bố Quân đã có một ý tưởng tuyệt vời. Ông quyết định làm một bộ bảo hộ cho Mun, đứa con gái bé bỏng của ông. Khi bắt đầu thực hiện ý tưởng, ông đã làm rất nhiều chất liệu nhưng không thành công lắm. Ông rất thất vọng về bản thân nhưng chẳng làm được gì. Tới một hôm, có một câu thanh niên đến bảo muốn gặp ông, anh ta chỉ nói ' hãy làm bằng silicon đi ông sẽ thành công thôi', rồi biến mất. Ông cũng thấy làm lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều mà làm luôn. Bố Quân đã bỏ ra 30 ngày để làm ra bộ đồ silicon này.
Khi bắt đầu thử nghiệm, ông đã gọi Mun ra ông mặc vào cho Mun, ông còn bảo 'nếu chật thỉ phải bảo', Mun chỉ gật gật đầu. Sau khi mặc xong, ông liên đi ra ngoài sân. Bây giờ đang là buổi chiều nên nắng rất yếu, ông đứng dưới nắng, quay người đối diện với Mun, đưa tay ra ý bảo cô bé tiến lại gần. Bệnh sợ ánh nắng lại bắt đầu tái phát trong người Mun, cô bé cảm thấy sợ hãi không dám bước. Đang lúc này Quân đi ra tiến lại gần Mun.
- Mun em làm được mà, không cần sợ đâu, có anh rồi mà.
Thấy Mun vẫn run run không dám đi, Quân nghĩ ra một ý. Cậu nhanh nhảu ôm đằng sau Mun dùng hai bàn tay xám nắng của mình úp một bàn tay nhỏ của Mun vào trong. Cậu nhẹ nhàng đưa ra ánh sáng rồi kéo lại, cậu dịu giọng nói:
- Có sao không?
- Không ạ, cảm ơn anh.
Mun cười lộ ra hai chiếc răng khểnh. 2 năm rồi mà một người anh như Quân bây giờ mới thấy hai răng khểnh. Vì Mun nghĩ răng của mình giống quái vật nên không giám cho ai xem cả. Không những thế cô bé còn sợ chê cười cái răng thỏ nhỏ của mình cơ. Quân nhìn thôi mà cũng muốn sờ, thật đáng yêu mà.
 
Top