Truyện đầu tay - Siêu Sát Thủ

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi NgocHaLm, 13/1/2013. — 5.648 Lượt xem

  1. laqueanh27

    laqueanh27 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/12/2012
    Bài viết:
    46
    Lượt thích:
    35
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Vân Đồn
    cái này pn tự viết hở:KSV@13:
     
  2. shinichikudo275

    shinichikudo275 Về với gió ngàn thu.... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/11/2010
    Bài viết:
    3.028
    Lượt thích:
    7.282
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    ĐHSPHN
    ý của mình không phải ở từ "sừng sững" mà là ở từ "hơi"
    "hơi to lớn " , "hơi nguy nga" nghe nó hơi cụt
    nhưng mà tùy bạn thôi :D

    không phải Red và Ran giống nhau
    mà vì bạn nói k biết đăng fic ở đây có đúng không nên liên tưởng ngay đến fanfic , mà KSV chỉ có fanfic DC thôi
    mấy fic về Ran , Ran bị biến thành sát thủ nhiều lắm
    nên cứ thế tưởng tượng :KSV@05:

    bởi vì khi đọc người ta phải tưởng tượng ra hành động của người đó mà , mà bạn lại k nói rõ loại fic nên quy chụp luôn :KSV@05:
     
    NgocHaLm thích điều này.
  3. NgocHaLm

    NgocHaLm I'm a useless girl Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/6/2012
    Bài viết:
    435
    Lượt thích:
    282
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THPT Long Mỹ
    Ừm mình tự viết, nhưng dĩ nhiên phong cách hơi manga một tí vì mình là otaku (tự nhận) mà ^^. Sao, không lẽ bạn đã từng đọc được ở đâu?:KSV@13:
    @shinichikudo275: đành vậy chap này để vậy, chương sau mình sẽ chú ý vào cách dùng từ hơn. Văn mình dở mà gặp sai chính tả nhiều nữa hic, giờ mới hiểu tại sao lại khống chế văn hoài:KSV@08:
     
  4. shinrankito

    shinrankito Facebook: https://goo.gl/sDXYDI Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/11/2012
    Bài viết:
    4.067
    Lượt thích:
    517
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Ran có là sát thủ lạnh lùng một chút cũng tốt :KSV@05:
     
  5. sakura9991

    sakura9991 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/11/2012
    Bài viết:
    196
    Lượt thích:
    227
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    ss ơi, sao lâu có chap mới quá:KSV@18:
     
    NgocHaLm thích điều này.
  6. NgocHaLm

    NgocHaLm I'm a useless girl Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/6/2012
    Bài viết:
    435
    Lượt thích:
    282
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THPT Long Mỹ
    Cảm ơn bạn đã mong chờ, vì mình bận quá à. Có chủ nhật mới rãnh viết được. Khoãng chiều tối gì sẽ có thôi :D
     
  7. kabigon

    kabigon Thành viên mới

    Tham gia:
    20/1/2013
    Bài viết:
    2
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Vì đây là tác phẩm đầu tay nên sai sót là không thể tránh khỏi nên lỗi chính tả tôi sẽ bỏ qua nhé.
    Nội dung:
    Bạn nghĩ mình đang viết truyện gì vậy? tôi không thể hình dung được nhật vật bạn muốn miêu tả(Red) thật sự mang tính cách gì?
    Bối cảnh sao nhất thiết phải là một nơi như vậy, bạn đang cố tạo ra một vẻ rùng rợn?
    Truyện này mang hơi hướng kiếm hiệp trung quốc, phải không?
    Các cảnh chém giết, thật sự tôi không rõ ngoài cái bạn đang cố ép nhân vật phải ra tay, nó không có động lực thật sự rõ ràng nào ngoài cái "Siêu sát thủ" là một cái cớ rất mờ nhạt. Rất nghèo làn ý tưởng.
    Thang điểm 10: tôi cho bạn được 5.5
    Cách khắc phục: Bạn cần phải hiểu mình đang viết cái gì? xác định rõ ràng cái bạn muốn viết(hay phong cách) điều này sẽ tạo cảm hứng cho bạn.
    Nhân vật: bạn cần rất cần tôn nên nhân vật bạn muốn viết, chính xác hơn bạn cần tạo cho nhân vật một nhân vật phản diện đủ mạnh(chữ mạnh ở đây không bao gồm nghĩa nhân vật này nổi bật hơn nhân vật bạn muốn viết, phải thật kheo léo).
    Bối cảnh: Tùy theo tính cách nhân vật của bạn hãy tạo cho nhân vật một bối cảnh phù hợp. Cái này rất cần thiết.
     
    NgocHaLm thích điều này.
  8. NgocHaLm

    NgocHaLm I'm a useless girl Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/6/2012
    Bài viết:
    435
    Lượt thích:
    282
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THPT Long Mỹ
    Hu hu may tinh bi hu roi gio dang onl bang dt ne huhu thong cam cho nha moi nguoi
     
  9. shinrankito

    shinrankito Facebook: https://goo.gl/sDXYDI Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/11/2012
    Bài viết:
    4.067
    Lượt thích:
    517
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    chap mới lẹ nha
     
    NgocHaLm thích điều này.
  10. NgocHaLm

    NgocHaLm I'm a useless girl Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/6/2012
    Bài viết:
    435
    Lượt thích:
    282
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THPT Long Mỹ
    Chương II: Tổ chức sát thủ và Tình yêu

    Trong thế giới đó, không có thần cũng chẳng có quỉ, chỉ có những con người đang sống trong vinh hoa của riêng họ. Và “kẻ” duy nhất có khả năng điều khiển hay đùa cợt với sự sống của người khác chính là “tiền”. Và “kẻ” duy nhất phải chết chính là “tình yêu”
    Chương II: Tổ chức sát thủ và Tình yêu
    “Mẹ…
    Có chuyện gì vậy?...Mở mắt ra đi…mẹ…Cha đâu rồi?…
    Mẹ…”
    Tiếng hét thất thanh trong giấc mơ ấy đã vô tình đánh thức nữ sát thủ trẻ. Trong căn phòng của mình, buổi sáng cũng như đêm tối, không có tia nắng nào đủ khả năng chiếu rọi vào. Red ngồi bật dậy và suy ngẫm gì đó một hồi lâu. Trang trí trong căn phòng cũng rất lạ, căn phòng khá rộng lớn nhưng lại không có nhiều vật dụng, chỉ có mỗi một tủ quần áo. Ngoài việc nó được sơn toàn màu đen ra, một điểm đáng chú ý khác là một cây đa khá to nằm giữa phòng và được dùng như giường ngủ. Chưa có ai thắc mắc vì điều này vì chính xác là chưa từng một ai được đặt chân vào đây, ngay cả Akai. Nhưng dù gì thì trời cũng đã sáng rồi. Có tiếng gỏ cửa phòng, là Akai gọi Red ra ăn sáng.
    Một lát, sau khi chuẩn bị xong, Red ra đến phòng ăn. Akai thấy Red liền chào:
    -Chào buổi sáng, đêm qua ngủ ngon không?
    -Chào buổi sáng.
    Red đáp nhưng không trả lời câu sau, chỉ đâm chiêu nghĩ về giấc mơ của mình. Akai đã dọn đồ ăn sẵn trên bàn, món hôm nay là bánh mì với trứng ốp la. Sau đó, cậu đưa cho Red một cộc tiền cùng một tờ báo và nói:
    -Vụ ám sát đêm qua được lên báo này, sướng nhỉ. Tiền thưởng đã được gửi đến luôn nè, thật là, chỉ có 10 triệu à. Cái mạng thị trưởng của họ rẻ mạt vậy sao? –Akai nhăng nhó - Red, nếu cậu cứ nhận mấy nhiệm vụ cỏn con này rồi sẽ bị qua mặt cho xem.
    -Mặc kệ.
    Red trả lời cọc lóc rồi chăm chú đọc chiến công của mình và nhăm nhí buổi sáng. Akai tiếp tục nói:
    -Thấy trên báo ghi tên thị trưởng này đã ăn hối lộ tiền người dân quyên góp cho một đứa bé phẫu thuật tim đấy. Nghe đâu cuối cùng vì không đủ tiền mua máu nên ca phẫu thuật thất bại rồi, bởi vậy người dân mới ghét hắn lắm. Không lẽ nào tiền thưởng lần này cũng do người dân quyên góp chứ?
    -Quan tâm làm gì, có tiền là được rồi – Red ngắt lời Akai
    Akai nhìn Red với vẽ trằn trọc, rồi sau đó mỉm cười như thể biết hết tất cả rồi. Cậu ngồi xuống dùng bữa chung với Red luôn.
    Sau khi ăn xong, hai người cùng rời khỏi nhà. Trước cổng nhà, những cái xác của bọn đêm qua vẫn nằm ngổn ngang ở đó, bọn quạ cũng đã đánh hơi được vào kéo đến gậm nhấm. Hai người không quan tâm đến và cứ thế đi đến tổ chức sát thủ. Hai người rời nhà chừng 2km lên phía ngọn đồi cao, họ tiếng sâu vào một khu rừng già. Những tia nắng sáng dịu dàng xuyên qua các tán lá và soi rọi con đường họ đi. Dưới quang cảnh đó, thật dễ chịu, thật nhẹ nhàng và không ai dám nghĩ rằng những kẻ giết người man rợ, khát máu đang sinh sống ở đây. Tuy vậy không có nghĩa rằng con đường này là an toàn. Mọi ngỏ ngách của nó đều được bố trí gài bẫy khắp nơi chủ yếu là dùng để đối phó những kẻ xâm nhập. Đôi lúc, ta có thể bắt gặp thi thể của một vài kẻ xấu số bị dính bẫy nằm ở ngóc ngách nào đó của con đường. Chừng nữa cây số thôi, họ đã vào đến khu trung tâm của tổ chức. Hằng ngày, các sát thủ phải đến đây báo cáo về các thành tích của mình sau một ngày và điểm danh xem là còn sống hay đã chết. Người sinh sống luôn ở đây và làm trách nhiệm “điểm danh” đó chỉ có thể là nguyên thủ lĩnh, và hiện giờ người đó là Dan.
    Red và Akai đã đến nơi, tất cả mọi người xôn xao lên. Có người nhìn Red một cách ngưỡng mộ, có kẻ run rẩy khiếp sợ cô và còn có cả những người khác muốn xông lên giết chết cô ngay tức khắc. Trước mọi ánh nhìn đó, dù là bất kì kiểu nào Red điều đáp lại bằng gương mặt lạnh lùng tưởng chừng như vô cảm. Vừa thấy Red, Dan đã lên tiếng chào đón ngay:
    -Chào Red, chiến công của em đêm qua được lên báo này. Đúng là không làm anh thất vọng.
    -So với anh thì còn non lắm – Red đáp một cách thân mật.
    Có lẻ chỉ Akai mới để ý đến chuyện này, là chỉ khi ở trước mặt Dan, Red dù vẫn tỏ ra lạnh lùng nhưng mà lại nói nhiều hơn một chút. Hơn nữa, cách xưng hô khá thân mật mà chính Akai, dù ở chung nhà nhưng vẫn không được như thế. Trước đây, cậu từng nghe về việc chính Dan là người đưa Red về tổ chức và tập luyện cho cô ấy. Còn chính xác như thế nào cũng không rõ. Đột nhiên từ phía sau lưng Dan có một tên hùng hổ cầm dao xong tới trước sự ngơ ngác của Akai và mọi người xung quanh. Hắn hét lên bằng giọng ồm ồm:
    -Dan, ta sẽ kết liễu người và trở thành…thủ…l..ĩ..n..h.
    Chưa kịp dứt lời, một con dao khác đã cấm phập vào cổ họng hắn. Là Red, cô đã ở đó từ khi nào rồi. Cô trừng mắt một cái và rút con dao ra. Máu của tên xấu số kia bắn lên vây ướt hết quần áo Red. Cô im lặng và nhìn vào những kẻ xung quanh cũng có ý định ám sát Dan bằng cái nhìn đáng sợ như thể ngầm nói rằng: “Kẻ nào muốn động đến Dan thì hãy lấy tên đó ra làm gương”. Những kẻ đó sợ hãi và chỉ biết im lặng. Dan quay lại nhưng không hề ngạc nhiên gì hết, hắn mỉm cười:
    -Vẫn luôn giữ đúng lời hứa của mình nhỉ.
    Red cho con dao vào vỏ và đáp:
    -Vì đó là lời hứa mà.
    Akai liền chạy đến hỏi thăm Red:
    -Red, cậu có sao không, có bị thường gì không? Ôi không, lại bẩn hết quần áo nữa rồi.
    -Không sao! – Red đáp.
    Xong Akai lại nhìn Red mà nghĩ: “Dù là Siêu Sát Thủ hay Thủ lĩnh thì đều luôn bị nguy hiểm rình rập, rõ khổ”. Dan nhìn cách Akai quan tâm Red liền mỉm cười và kéo Akai ra xa khỏi Red:
    -Đừng hoảng lên kiểu đó chứ Akai, cậu quan tâm Red hơi quá rồi đó. Cô ấy là “Siêu Sát Thủ” mà phải không, dĩ nhiên là có thể tự lo cho mình trước những tên nhãi nhép như vậy rồi.
    -À không…tự lo cho mình gì…cô ấy vừa mới cứu anh đấy thôi! - Akai bào chữa.
    -Cứu à? Không phải đâu, đó là trách nhiệm của cô ấy thôi. Hơn thế nữa, Akai, nếu cậu cứ tỏ ra thái độ quan tâm kiểu đó thì có khi sẽ bị hiểu lầm là cậu yêu cô ấy đó. Hai người còn ở chung nhà nữa mà, nhỉ – Dan lại cười.
    Akai nhìn cái cười đó mà cảm thấy ghê sợ. Red nhìn Dan và chăm chú lắng nghe từng lời hắn nói, mặc kệ đó là những lời lẻ như thế nào. Dan buông tay Akai và đi đến giữa đám đông mà nói thật to lên:
    -Đừng bao giờ quên “Tình yêu là bị cấm tuyệt đối với sát thủ”. Câu này là của đại thủ lĩnh, người lập ra tổ chức đã nói và giờ nó trở thành luật tối cao của chúng ta. Bất kì kẻ nào vi phạm…đều phải chết! – Dan thay nổi nét mặt, trừng mắt lên nhìn những kẻ đang im lặng lắng nghe xung quanh.
    Sau đó mọi người đều vào phòng họp hết. Buổi sáng cứ như vậy mà trôi qua.
    Buổi trưa, các sát thủ bắt đầu công việc của mình, những ai có nhận nhiệm vụ thì đi thực hiện, còn những ai chưa có thì vẫn ở chổ tổ chức. Từ ngoài cổng có một cú gọi điện vào trung tâm tổ chức báo rằng có người đến tìm Red. Đây là nhiệm vụ đầu tiên trong ngày của cô. Red ngồi sẵn ở phòng chờ còn Akai thì đứng canh ngoài cửa phòng. Lát sau, một chàng trai trẻ vào đến, trông hắn ta khoảng chừng ngoài hai mươi, nhìn cách hắn ăn mặc thì rất ra dáng một tên công tử: áo thun và quần jean, áo khoắc ngoài là loại lông chồn dành cho quí tộc. Vừa vào đến phòng, ngồi xuống ghế hắn cho ngay chân lên bàn luôn. Hắn nhìn Red và nói:
    -Sao hả, cô là Red à, không thể tưởng tượng được là lại trẻ và đẹp như vậy. Đúng là kích thích tôi quá đấy – Hắn cười toe toét.
    Akai lườm hắn, còn Red phớt lơ câu nói đó luôn:
    -Nhiệm vụ là gì?
    -Nhanh vậy, để tôi ngắm cô thêm tí nữa nào – Nhưng trước cái im lặng đáng sợ của Red hắn đành vào đề chính luôn – Tìm đến cô dĩ nhiên là muốn thuê sát thủ rồi, sao hả, nghe nói cô rất có cá tính, không phải vụ nào cô cũng nhận phải không? Vì vậy lần này tôi sẽ trả giá rất cao đấy, có hứng thú không?
    -Nhiệm vụ là gì? – Red cho qua luôn câu vừa rồi và lặp lại câu hỏi.
    Tên này im lặng một lát rồi nói tiếp:
    -Tôi muốn thuê cô…giết…người yêu của tôi. Sao hả, 20 triệu nhé, có hứng thú không?
    -Rất hứng thú.
    Red cười lạnh nhạt còn Akai thì im lặng như đang nghĩ gì đó. Có lẻ đối với các sát thủ thì quan niệm tình yêu hay người yêu đều không quan trọng gì, chỉ cần một lần vung dao thì có thể gạt đi tất cả. Sau khi Red nhận lời, hai bên đã làm một bản hợp đồng. Kí xong tên này đưa cho Red một tờ giấy ghi địa chỉ của cô gái xấu số đó. Red cầm tờ giấy trên tay và hỏi:
    -Hình đâu?
    -Chết mất, tôi quên đem hình của cô ta theo rồi - hắn hốt hoảng - hay là vầy, khoảng 8h tối nay cô hãy ghé qua nhà tôi lấy nha, trong tờ giấy đó có ghi địa chỉ nhà tôi luôn đó. Bây giờ tôi đặt tiền cộc 15 triệu, sau khi xong nhiệm vụ thì ghé qua nhà tôi lần nữa nhận nốt 5 triệu nữa. Quyết định vậy đi.
    -Tên thì sao?
    Tên kia ngẫm nghĩ một hồi rồi nhăn mặt:
    -Ừm thì…không nhớ nữa, cứ theo địa chỉ ghi ở đó đi.
    Dứt lời hắn đứng lên bỏ về không thèm chào ai một tiếng và chỉ để lại cộc tiền 15 triệu như lời nói. Thấy hắn vừa đi khuất dạng, Akai liền cằn nhằng:
    -Cái quái gì vậy? Cả tên của người yêu cũng không nhớ. Hạn người sở khanh thì từng thấy nhiều rồi còn sở khanh máu lạnh như hắn thì lần đầu tiên đó. Thuê cả sát thủ giết người yêu mình. Tình yêu đúng là rắc rối mà.
    -Akai – Red ngắt lời Akai.
    -Hả? Gì?
    -Về thôi, tớ muốn nghỉ ngơi một tí.
    Red đứng dậy nhìn cộc tiền rồi bảo:
    -Hôm nay cậu làm món nào ngon ngon nhé.
    -Tớ biết rồi, thật là, công việc bếp núc cứ toàn là tớ lo không thế. Cậu là con gái mà, thỉnh thoãng cậu cũng thử vào bếp đi – Akai lại than vãn.
    Red không trả lời và cứ thế bước đi về nhà. Buổi trưa lại kết thúc.
    Buổi tối 8h30, đúng giờ hẹn cả hai đến nhà của tên đó, thậm chí là chưa biết tên của hắn. Khi đến đúng nơi, đập vào mắt cả hai chính là một ngôi nhà…à không, là một ngôi biệt thự cực kì nguy nga. Quả đúng tên kia là con nhà giàu có. Từng trang trí trong nhà khiến người ta phải thích mê vì sự sang trọng của nó. Tuy nhiên, có một điều rất lạ là căn nhà rộng lớn như vậy nhưng thậm chí không có lấy một người giúp việc. Nó quá vắng vẻ, u ám đến nổi cho dù có bật hết tất cả đèn trong nhà lên thì nó vẫn toát lên một nét âm u rợn cả người. Vì không có ai ở đây nên cả hai dễ dàng vào trong nhà. Và hình như tên kia cũng không có nhà. Vì không để chậm trễ công việc nên cả hai đành phải tự tìm hình vậy. Akai tập trung lục lục tìm tìm còn Red cũng đi vòng quanh căn nhà để tìm kiếm. Red vào một căn phòng và nhận ra đây chính là phòng của tên kia. Rồi một thứ đã thu hút ánh nhìn của cô, đó là một cuốn sổ tay trông nhỏ gọn. Cô cầm cuốn sổ tay lên xem và gọi Akai:
    -Akai.
    -Gì thế? – Akai từ phòng khách nghe tiếng gọi của Red nên chạy vào.
    -Đây là gì thế?
    -Hả? – Akai đến gần nhìn sơ qua những thứ được ghi trong cuốn sổ - thứ…ngày…tháng…năm…hình như là nhật kí thì phải?
    -Nhật kí?
    -Ừ, một số người thường có thối quen ghi lại những kỉ niệm vui buồn trong ngày của mình trong một cuốn sổ, đó là nhật kí đó.
    -Những kỉ niệm à!? – Red lẩm nhẩm.
    -Sao vậy!?
    -Không có gì? Đã tìm được hình chưa? – Red gập cuốn sổ lại không cho Akai xem và chuyển chủ đề.
    -A, tìm được rồi nè – Akai đưa Red tấm hình – Cô ấy quả là một cô gái xinh đẹp đó – Cậu khen ngợi.
    -Tốt rồi, đi thôi!
    Vậy là cả hai rời khỏi nơi đó để đến với con mồi của họ đêm nay.
    9h, tại một khu chung cư trong thành phố, trong một căn nhà trong chung cư, có một cô gái trẻ đang ngồi với một chàng trai trẻ, chính là tên kia.
    -Anh Thành, đã khuya rồi anh nên về đi, đường ban đêm rất nguy hiểm đó. Kẻo anh lại quên đường về nữa đó - cô gái nói và cười như chọc quê hắn.
    -Anh biết rồi, Hương nhớ đi ngủ sớm nhé đừng thức khuya quá. Tạm biệt em yêu.
    Dứt lời, hắn ra về và đóng sầm cửa lại. Cô gái này vẫn còn ngồi ở trên Salon. Một cơn gió khẽ rít qua cửa sổ, trời đêm trong thành phố cũng không tối lắm, nhưng vì nó quá ồn ào nên đôi lúc khiến người ta cũng khá mệt mõi. Red đã đến, đến tự lúc nào trong cái ồn ào và tối tăm đó, đến tự lúc nào tựa như một bóng ma. Red không nói gì nhưng tiếng bước chân của cô đã thu hút cô gái trẻ. Cô gái tên Hương ấy như cảm nhận được nguy hiểm nên quay phắt lại. Còn Red thì ngày một tiến gần hơn. Cô gái đứng lên, tuy là đã quay người về hướng của Red nhưng mặt cô lại quay khắp nơi.
    -Ai vậy, là ai? – Hương quơ quơ tay.
    Red đã đứng ngay trước mặt cô ấy.
    -Có người ở đó phải không? – Cô ấy tiếp tục hỏi
    -Cô đúng là người trong hình rồi. Quả nhiên là một cô gái xinh đẹp hả? – Red nói có vẻ hơi đùa cợt.
    -A…cô là ai?
    Red nhìn cô ấy hồi lâu rồi lên tiếng:
    -Mù à?
    Akai cũng đã có mặt, cậu được xem như trợ lí của Red nên luôn có mặt bên cạnh cô ấy mỗi khi làm nhiệm vụ. Akai ngạc nhiên:
    -Giỡn chơi sao, cô ấy bị mù à? Thật hay giả vờ thế?
    -Còn người nào nữa à, các người làm gì ở đây?
    -Red, làm sao giờ…-Akai quay sang hỏi Red
    Red không trả lời Akai, cô chỉ trả lời Hương:
    -Tôi là sát thủ, tôi đến để giết cô.
    Cô gái bắt đầu run sợ, hai chân cô đã run đến nổi không thể nhấc lên được. Chỉ biết đứng một chổ thôi.
    -Giết…giết tôi sao? Tại sao?
    -Nếu cô hỏi về người đã thuê tôi thì thật đáng tiếc tôi không thể nói – Red trả lời.
    Hương lại im lặng và suy nghĩ vu vơ gì đó. Trong cơn sợ hãi cô ấy vẫn đang cố gắng suy nghĩ ra xem ai là người thuê sát thủ giết mình. Trong lúc đó Red lại tiếng đến gần nữa, Hương cảm nhận được đều đó liền lùi lại phía sau nhưng lại vấp vào cái bàn và ngã lăn xuống đất. Red khụy gối xuống trước mặt cô ấy và cười:
    -Yên tâm đi, sẽ không đau đớn gì đâu. Nếu cô cứ tiếp tục vùng vẫy thì sẽ bị thương đấy.
    -Không!!!
    Tiếng “không” vừa dứt, máu đã bắn ra, không, không phải máu của cô gái kia mà là máu của Red. Trên tay Hương tự lúc nào đã có cầm một cây kéo. Là trên cái bàn kia có đựng dụng cụ may vá. Hương nhớ vậy nên lúc ngã quơ tay lên bàn và vô tình lấy được. Một vết thương kéo dài trên lòng ngực Red, vết thương sâu đến nổi ta có thể nhìn thấy thấu cả xương. Máu chảy ra dữ dội, thấm ướt hết cả lòng ngực của nữ sát thủ. Tuy nhiên bấy nhiêu đó chỉ đủ để đẩy Red lùi ra phía sau một tí, cô không hề tỏ ra đau đớn hay gì cả, mà vẫn là một gương mặt lạnh lùng không chút tình cảm. Akai đứng từ xa thấy vậy rất xót nhưng không dám xen vào. Nhưng không hiểu sao, Hương đột nhiên buông cây kéo và lấy tay che mắt. Cô là lên rất tội nghiệp:
    -Đau…đau quá…mắt tôi…lại đau nữa rồi.
    Akai thì thắc mắc không hiểu chuyện gì còn Red thì không. Hơn nữa, Red đã không còn cười với Hương, cô ấy bắt đầu vung con dao lên:
    -Tên cô là gì?
    -H..Hả!?…H..Hương! – Cô gái run rẩy trả lời và vẫn lấy tay che đôi mắt.
    Dứt lời, con dao của Red đã cấm gọn vào bụng Hương và nhanh chóng được rút ra. Máu chảy ra còn dữ dội hơn vết thương của Red. Máu chảy lan ra khắp sàn nhà rất nhanh tạo thành vũng lớn. Hương ngồi đó, buông tay trên đôi mắt mà ôm bụng đau đớn. Còn Red thì không nói gì. Bây giờ Hương mới bắt đầu suy nghĩ về cái lí do mà mình phải chết hôm nay. Nhưng cơn đau đã làm đầu óc cô ấy tối lại. Tối như cái thế giới trong mắt cô ấy hiện giờ vậy. Càng suy nghĩ, càng mù tịt, nhưng rồi một suy nghĩ cuối cùng hiện lên trong đầu cô, một tia sáng duy nhất, không biết đó là gì nhưng có lẽ đó là điều hợp lí nhất. Cô ấy không còn sức để kêu la nữa, cô ấy đã im lặng như chết rồi. Red lại vung con dao, lần này là nhắm vào tim:
    -Cứ đi đi, phần còn lại tôi sẽ lo – Red nói một câu đầy ẩn ý.
    Hương nghe Red nói thế có lẻ hiểu được phần nào, cô im lặng và rồi cô mỉm cười. Cô ngước mặt lên cười thật tươi với Red nhưng thật ra hai hàng nước mắt của cô ấy đã lăn dài trên đôi má. Đôi mắt ấy long lanh trong nước mắt cứ như là một đôi mắt bình thường chứ không phải mù gì hết. Hương nhấp nháy môi bằng tất cả các sức lực còn lại:
    - Nhờ cô…nhắn…lại…tôi không…trách…anh ấy.
    Red có chút ngạc nhiên, tuy nhiên không thể rút con dao lại được nữa. Con dao của Red đã cấm vào tim Hương. Và rồi, cô ấy đã chết, thật nhẹ nhàng, đôi môi vẫn mỉm cười và bờ má vẫn còn ướt nước mắt. Red đứng yên lặng, suy ngẫm gì đó rồi quay lưng đi, nhìn về phía bầu trời đen tối ngoài kia cửa sổ và nghĩ thầm: “Hương à!?”. Xong cô lặng lẽ bước đi. Akai đến bên Red, cậu quay lại nhìn cô gái trẻ xấu số một lần cuối rồi cũng quay đi. Và rồi cả hai đã rời khỏi nơi đó. Trong đêm tối, các nhà xung quanh cũng đã bắt đầu tắt đèn, không ai để ý đến căn nhà của Hương đèn vẫn còn sáng và rằng người chủ nhà không còn có thể tắt nó đi được nữa.
    Sau đó hai người quay trở lại nhà tên Thành để nhận tiền như đã thõa thuận. Khi cả hai bước vào nhà, tên Thành đã ngồi đó hơi ngà ngà say, hai tay hắn đang cặp kè hai cô em thật dễ thương. Thấy Red và Akai vào nhà hắn liền hỏi:
    -Các người…là ai?
    Hắn hỏi tỉnh táo, không giống đóng kịch chút nào. Trước sự ngỡ ngàng của Akai, hắn cứ lặp đi lặp lại câu hỏi đó. Hai cô gái trẻ kia thấy Red và Akai vận trang phục đen thì biết ngay đó là Sát Thủ nên hoảng sợ bỏ về. Red im lặng và như thể không thèm thắc mắc xem chuyện gì xảy ra. Cô chỉ nhìn hắn vậy thôi. Một vài cơn gió thổi vào căn nhà rộng lớn nhưng vắng vẻ tạo nên những tiếng hú rít làm người ta lạnh cả người. Như thể oan hồn của cô gái trẻ xấu số kia đang gào khóc. Đêm đã đến tự bao giờ rồi, những người khác có lẽ giờ đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn vỏn vẹn 3 người ở đây tiếp tục thức để giải quyết một chuyện gì đó mà chính những câu hỏi ngu ngơ của chàng trai trẻ đã làm nó rối hết cả lên:
    -Các người là ai? Đến đây để làm gì?
    -----Hết Chương II-----


    P/s: Cảm ơn các bạn đã nhiệt tình ủng hộ chương I và chờ đợi chương II. Vì tuần vừa qua có sự cố nên đến giờ mới có chap mới, nhưng từ giờ mình sẽ cố gắng tăng nhanh tiến độ nên mong các bạn vẫn ủng hộ nha. Cảm ơn các bạn lần nữa. Trước mắt mình sẽ tranh thủ cuối tuần này ra Chương III luôn:KSV@03:Cảm ơn các bạn lần 3:KSV@12:Còn một điều, chương này hơi dài nên rất cảm ơn mọi người chịu khó đọc :)
     
    laqueanh27, sakura9991shinrankito thích điều này.
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP