Tổng hợp Ficlet by Ruby-chan

Trong chuyên mục 'Sưu tầm' đăng bởi Thu Hà, 24/1/2017. — 39.672 Lượt xem

  1. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    C2jfFzRUUAAT8bH.

    [25] CHUYỆN NHÀ KURI (Kudou-Mouri): BỐ

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Rating: K+
    Genre: Humor
    Link nguồn: Link
    Artist: Roahuduki

    ~*~

    Thằng nhóc nhà Kudou từ phòng khách tất tả chạy khắp nơi trong nhà, thấy bố nó đang đun nước thì chạy vào ôm chân bố gào toáng lên.

    - Bố ơi, con làm vỡ mất cái cốc thủy tinh ngũ sắc bố tặng mẹ hôm sinh nhật rồi
    - Vỡ rồi thì thôi, không sao! Cứ xin lỗi là được!
    - Mẹ sẽ đánh đòn con mất! Bố, bố mạnh mẽ như thế, bố nhất định phải bảo vệ con!
    - Tất nhiên rồi!

    Shinichi xoa đầu thằng bé, cười trấn an. Nó cười toe toét, mắt nó càng thêm long lanh:
    - Còn nữa, sáng nay con đem tắc kè hoa của thầy trực phòng thí nghiệm vào lớp dọa một bạn nữ khóc, cô giáo phạt viết tường trình về đưa bố mẹ ký. Bố ký cho con nha.
    - ...Được rồi, lần sau không trêu bạn nữa nhé!
    - Nhưng e là sau khi đọc xong tường trình mẹ sẽ đánh đòn con. Bố oai nghiêm như thế, bố phải hứa bảo vệ con nha...
    - Ừ!

    Anh gật đầu cười, cầm bút ký roẹt roẹt.
    Thằng bé lại càng tự tin kể thêm một "chiến công" nữa của nó.
    - Quên nữa, con vừa làm rách bộ cảnh phục của mẹ phơi ngoài sân...

    Lần này không để nó nói hết câu, anh véo mạnh vào hai cái má phúng phính của thằng nhóc rồi cầm muỗng canh gõ "boong" một cái vào nồi cà ri đang nấu dở.
    - Nhóc con! Ngưng làm rộn đi có được không? Cơm tối không nấu xong trước khi mẹ con tan sở về nhà là không chỉ con bị đánh đòn mà cả bố cũng bị mẹ con cho xơi đòn karatedo đó!

    .
    .
    .
    Thằng nhóc giờ mới biết đời mình bế mạc rồi. Ông bố thám tử đầy oai nghiêm và cứng rắn trước tội phạm của nó còn sợ mẹ nó hơn cả nó!

    ~End~
    Lời người post: Tội cho thằng bé, giờ mới biết bố nó là "thê nô" =)))

    @MiKa_3KYARU Sún Răng là của Sâu Răng chứ sao lại là của em được =)))
    Nếu thấy fic hay trên các diễn đàn khác, chị sẽ cố gắng xin per post lên KSV cho mọi người đọc ;))

    @All: Cảm ơn các bạn đã ủng hộ ^^
     
  2. tho ngoc

    tho ngoc Thỏ là để yêu thương :3 Hãy yêu Thỏ :* Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/1/2011
    Bài viết:
    3.017
    Lượt thích:
    12.591
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ
    Trường:
    Đại Học Soái Ca
    Ôi! Đã tìm thấy thê nô trong truyền thuyết :)) Shin đã thành công trong việc lột xác thành thê nô =))
    Fic của By bỉ bựa tất cả đều hay và tuyệt :3 Thanks nàng Sún đã góp nhặt và post lên đây ak :3 Tổ quốc ghi công của nàng :))
    Yêu nàng và By bỉ bựa!
     
    ruby-chan, QuỳnhUyểnn, Rain-chan1 bạn khác thích điều này.
  3. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    t012b8c63acc3166619.

    [26] HOÀNG TỬ THUA RỒI!

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance
    Link nguồn: Link

    ~*~

    "Cổ tích luôn là câu chuyện mà giai nhân sẽ nằm lấy bàn tay một vị hoàng tử mờ nhạt nào đó_người xuất hiện ở những giây phút cuối cùng!"
    Mọi cô gái đều sở hữu một ước mơ màu hồng như thế!

    .
    .
    Ngay trong giờ phút cô bé nọ đang ấm ức khóc thì cậu nhóc đã hiện ra như một Vị Thần Hộ Mệnh đầy tự tin và kiêu ngạo. Cậu nói với cô:
    - Cậu làm cho mình một cái nhé? Cậu đang gấp hoa anh đào phải không?
    - ...Ừ, sao cậu biết?

    Thế là từ đó không có một câu chuyện cổ tích ngọt ngào nào diễn ra.
    Không có cỗ xe bí ngô, không có váy dạ hội, không có chiếc giày thủy tinh trong suốt lấp lánh nào bị bỏ quên nơi cung điện.
    Không có một nàng tiểu thư nào được ban phép màu trở nên xinh đẹp để được sánh duyên cùng hoàng tử cả...
    Vị Thần Hộ Mệnh không ban cho cô bất cứ thứ gì xa hoa lộng lẫy và ngọt ngào như vậy! Hắn còn lấy đi của cô một đóa hoa anh đào bằng giấy. Thật xấu tính quá đi!

    Hắn chỉ đến bên cô trong lúc cô vẫn đang mang hình hài của một "con ma mít ướt". Hắn chọc cô nổi giận quát vào mặt đứa nhóc con
    chiều cao xấp xỉ mình...là hắn. Hắn chỉ ban cho cô sự quan tâm vụng về nhưng đầy ý tốt xuất phát từ tấm lòng. Hắn không muốn cô phải rơi nước mắt nữa.
    Lẽ ra điều hắn cần làm là đưa cô đến bên một vị hoàng tử, nhưng hắn đã không làm thế!

    Theo thời gian trôi Thần Hộ Mệnh cứ thế ở bên cô, chạm vào cô, nhìn cô mỉm cười hạnh phúc. Hắn cũng cứ thế vô tình bán cho cô trái tim mình với cái giá không thể nào vô lý hơn được nữa:

    "Lấy giá hữu nghị. Cậu có bao nhiêu tình yêu, giao hết cho mình đi!"

    Sự hiện diện của Thần Hộ Mệnh xóa tan hoàn toàn ước mơ màu hồng của cô ngày còn bé. Hắn là một vị thần không có bùa chú phép thuật, nhưng hắn là Thần Hộ Mệnh của riêng cô!
    Cô mỉm cười hạnh phúc nắm lấy bàn tay trần của hắn, bình yên và ấm áp.

    Nếu trên thế gian này có một hoàng tử vẫn đang chờ đợi cô, một ngày gặp được hắn sẽ nhếch cười tự tin mà nói với vị hoàng tử đó:
    - Ngay từ lúc ta xuất hiện trước mặt cô ấy. Ngươi, đã-thua-rồi!

    ~End~
     
  4. MiKa_3KYARU

    MiKa_3KYARU Đời là bể khổ, qua bể khổ là qua đời. ♧ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2016
    Bài viết:
    203
    Lượt thích:
    21.810
    Kinh nghiệm:
    93
    Chị Sún Răng post fic chăm chỉ quá, yêu nhiều :*
    Hồi bé em cũng giống tên chị nên chị cũng là của em thôi =))
     
    ruby-chanThu Hà thích điều này.
  5. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Vậy là mình đã post toàn bộ ficlet mà ss Ruby viết (tính đến thời điểm hiện tại) rồi...

    26 ficlet, không nhiều cũng chẳng phải ít. Mỗi ficlet đều là những mẩu chuyện riêng biệt, đem đến những dư vị và cảm xúc khác nhau... Thể loại và nội dung vô cùng đa dạng, phong phú. Mọi người có thể tha hồ lựa chọn ficlet có thể loại mình thích... Có người thích ngọt sủng, có người thích ngược luyến, có người thích hài bựa, có người thích nhẹ nhàng, giải trí, có người thích triết lý, sâu xa...
    Mình tin những fic ở đây có thể chiều lòng ngay cả những reader khó tính nhất ^^

    Mình định post trong thời gian dài hơn nhưng e là sắp tới sẽ bận học không thể chăm lo cho topic được nên post sớm hơn dự kiến...
    Ficlet là mình sưu tầm nên các bạn hạn chế cmt hối post fic mới nhé... Mình có muốn cũng không bói ra fic đâu =))) Khi có fic mình sẽ cập nhật với tốc độ ánh sáng. Hứa đấy :))
    Còn những cmt review cảm nhận, tung hường, ném gạch thì cứ thoải mái đi nhé :)) Thích fic nào có thể ghi rõ Review + tên ficlet... Xem như ủng hộ fic cũng như ss Ruby ^^

    Sắp tới mình cũng sẽ cố gắng sưu tầm các fanfic hay trên các diễn đàn khác cũng như viết fic, cho ra đời tác phẩm của riêng mình. Hy vọng sẽ được các bạn đón nhận và ủng hộ...

    @tho ngoc @MiKa_3KYARU =))) Hôm nay post hết fic thì mọi người tích cực cmt quá :)) Lúc trước cần động lực thì chẳng ai cho xin ít hồng hường nào... Giờ tui hết cái để post thì hường ngập mặt là sao =))) Ahuhu :(( Hẹn mọi người ở những topic khác nhé ;)) Sẽ sớm thôi ^^

    Cảm ơn mọi người ^^
     
    Physiology, Hạ Nguyên Lam, ruby-chan8 bạn khác thích điều này.
  6. tho ngoc

    tho ngoc Thỏ là để yêu thương :3 Hãy yêu Thỏ :* Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/1/2011
    Bài viết:
    3.017
    Lượt thích:
    12.591
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ
    Trường:
    Đại Học Soái Ca
    @Thu Hà rải hường hay thả thính thì cũng phải lựa giờ hoàng đạo chứ nàng :)) sau thời gian ăn chơi sa đọa ở Bắc ta lại vào SG nên mới rải hường đó chớ, ai biết đâu :)) thôi lan man nữa thành spam ta mong nàng ra fic và post tiếp ficlet này nhaz! Triệu hồi By bỉ bựa :3
     
    ruby-chan, MiKa_3KYARUThu Hà thích điều này.
  7. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [27] ANGEL

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance

    ~*~
    Ráng chiều dịu dàng đổ trên hành lang nọ, lũ trẻ nô nức cầm tay bố mẹ trở về nhà sau một ngày ở bên chúng bạn tại trường mẫu giáo.

    Cô bé đưa đôi mắt tím to tròn trong veo như pha lê nhìn ra cửa sổ, mặc cho gió mang theo cơn mưa hoa anh đào như dòng sông chảy vào phòng học, vuốt ve từng sợi tóc đen mềm mại ngăn ngắn. Sau đó cô bé rũ mắt, khắc lên từng nét buồn bã thất vọng.

    Một bàn tay nhỏ khác vươn ra chạm vào điểm gữa đôi mày khiến cô giật mình ngẩn đầu lên. Cô khẽ chớp đôi mắt.

    - Shinichi?
    - Cậu đang nghĩ gì mà cau mày dữ vậy Ran? Về nhanh lên, lớp chỉ còn hai đứa mình thôi đó!

    Cậu bé tên Shinichi chỉ ra cổng trường, đứa trẻ cuối cùng ngoài đó đã khuất sau bức tường lớn. Ran áy náy nhìn cậu lắc lắc đầu.

    - Mẹ bảo hôm nay sẽ đến trường đón mình, hai mẹ con sẽ cùng đi ăn tối với nhau... Cậu không cần đợi mình đâu, cứ về trước đi nhé!
    - Bố mẹ cậu vẫn còn giận nhau à? Người lớn thật rắc rối. -Shinichi nói dứt câu liền mở cặp sách lấy ra hai tờ giấy trắng. -Mình đợi với cậu. Chúng ta có bài tập vẽ để dán tường cô cho về nhà, thôi thì làm ở đây luôn đi!
    -...Cám ơn cậu, Shinichi!

    Ran cảm động mỉm cười. Thế là hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau cắm cúi trổ tài hội họa. Ran chăm chú nhìn ra cửa sổ, nguệch ngoạc vẽ gốc cây anh đào tít ngoài sân, chưa một lần để ý cậu bạn ngồi kế bên đang vẽ vời cái gì.

    Tiếng cửa đẩy ra khiến cả hai ngoái nhìn, là mấy tên nhóc bạn cùng lớp quay lại lấy quả bóng để quên. Bọn trẻ nghịch ngợm không đợi cô và cậu kịp phản ứng đã chạy ngay đến chỗ họ, một trong số chúng giật lấy tờ giấy vẽ của Shinichi rồi hí hứng đưa lên cao. Nó gào lên khi phát hiện một điều bất ngờ:

    -Kudou-kun vẽ Mouri-chan này các cậu ơi!!!
    -Không phải! Thằng ngốc kia! Trả đây!!!

    Shinichi vươn tay đoạt lại bức tranh nhưng nhóc kia đã tránh được. Đã thế cậu nhóc kia lại còn được thể la oang oang lên:
    -Dù cậu vẽ xấu mù nhưng nhìn cái áo này thế nào vẫn đúng là Mouri mà, phải không các cậu? Tình cảm quá đi <3 KUDO-KUN THÍCH MOURI-CHAN!!!

    Cả đám trẻ cười sung sướng sảng khoái hết cỡ khi chứng kiến cảnh tên nhóc Shinichi lúc nào cũng kiêu ngạo giờ đang đỏ mặt tía tai không chỉ vì tức giận mà còn vì xấu hổ.

    Ran hết nhìn Shinichi lại nhìn sang đám trẻ không thốt lên được câu nào. Cuối cùng, cô bé thấy Shinichi nỗ lực giật lại được tờ giấy vẽ, nghiến răng cắm cúi tô tô quẹt quẹt thêm, cười cười:

    - Đúng đấy, tớ vẽ cậu ấy, nhưng chưa vẽ xong đã bị các cậu giật rồi!

    Bức tranh của Shinichi đã hoàn thành. Trong bức tranh với đường nét nghuệch ngoạc liền thấy được một cô bé có mái tóc đen ngắn, đôi mắt tím biếc...cùng hai chiếc sừng nhọn hoắc trên đầu và đôi cánh đen đúa vô cùng xấu xí.
    Là bức tranh vẽ ác quỷ Ran Mouri.
    Cả bọn nhóc con cùng nhau phá lên cười, khen Shinichi đúng là thiên tài hội họa.
    Ran tái mặt sững người. Sau một khoảng im lìm chết cứng trong tiếng cười đầy ác ý của bọn trẻ, cô bé chỉ cắn chặt răng lặng lẽ thu dọn cặp sách rời khỏi lớp học. Shinichi ngốc nghếch bất đắc dĩ nhìn theo bóng dáng lặng lẽ đó cho đến khi rời khỏi. Cậu chẳng nhìn thấy bất cứ giọt nước mắt nào rơi xuống, nhưng ánh mắt đờ đẫn đó của Ran đã để lại trong tim cậu một vết cào thật sâu, thật xấu xí...cũng thật đau.
    Sau hôm ấy Ran nghỉ học cả tuần và cũng không nộp bài vẽ, đến khi cô trở lại lớp học thì bọn nhóc đã lãng quên mất câu chuyện đầy tổn thương đã gây ra cho cô ngày hoàng hôn ấy.

    ........................
    ..............

    Mùa xuân năm nay cũng xinh đẹp như mùa xuân năm đó, nắng vẫn ấm áp vàng ươm và nhẹ nhàng như thế.

    Shinichi kéo mặt kính bên trên, anh rờ nhẹ lên một trong những bức tranh vẽ cũ kĩ lồng trong khung tại phòng trưng bày của trường mẫu giáo năm nọ. Bức tranh xấu mù vẽ một nữ quỷ có hai chiếc sừng nhọn và đôi cánh màu đen.

    Shinichi bật cười đầy khổ sở, ra anh đã nợ cô một lời xin lỗi lâu đến thế cơ đấy.
    Thằng bé đứng bên cạnh anh từ lúc đầu đã không kiên nhẫn hơn được nữa, nó kéo vạt áo anh bĩu môi:

    -Bố đứng nhìn bức vẽ xấu xí đó đã 10 phút rồi, mẹ đang chờ ở nhà đấy!. Mọi người cũng về hết rồi...

    Anh bực bội nhìn nó. Nhóc con, quá xem thường tài năng hội họa của bố rồi đấy. Anh ngồi xuống xoa đầu nó, cười hỏi:

    -Nhóc con, có đem bút màu theo không? Đưa bố mượn đi!
    -Dạ...có! Bố muốn làm gì?
    -Chuộc lỗi với mẹ con!
    -.....................................???

    Xong việc, anh nắm tay nhóc con dẫn nó về nhà. Trong khung kính treo tường cũ kĩ đó, có một bức tranh được những nét vẽ mới tinh đè lên. Ác quỷ năm ấy giờ đã có vòng thánh, trên lưng cô hiện ra một đôi cánh trắng muốt xinh đẹp, môi nở một nụ cười yên bình thánh thiện.
    Trông cô vô cùng hạnh phúc!

    (End.)
     
  8. nhất thiên

    nhất thiên Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/6/2011
    Bài viết:
    164
    Lượt thích:
    921
    Kinh nghiệm:
    93
    Thêm một câu chuyện nho nhỏ nữa được viết ra, rất bình thường giản dị nhưng ẩn chứa bao nhiêu là hoa và nắng ấm. "Gió mang theo cơn mưa hoa anh đào như dòng sông chảy vào phòng học"...đây là lần đầu tiên tớ được đọc một cách viết về gió và hoa mới lạ như vậy đấy :D
    Fic khắc họa Shinichi và Ran Mori như bước ra từ nguyên tác. Đọc xong lại muốn xem lại các vụ cúa hai đứa ngày xưa ^^
    Shinichi luôn là điểm tựa của Ran, cậu bé thích Ran nhưng cũng chỉ vì những lời trêu ghẹo của lũ bạn lại hết lần này đến lần khác làm tổn thương cô bé như thế. Ran chịu đựng rất nhiều sự ức hiếp về tinh thần từ lũ bạn nhưng cô bé lại chưa từng rơi một giọt nước mắt trước mặt bọn trẻ. Vẫn im lặng chịu đựng như thế, cũng không hề trách móc dằn vắt Shin.
    Trong 'Angel' cũng thế, Ran dùng thời gian để tự chữa lành tổn thương cho mình, không có cả một lời oán trách kể cả khi những kẻ bắt nạt mình có quên đi lỗi lầm của chúng đi chăng nữa. Ran có thể không hiền, nhưng cô bé biết cách bao dung và tha thứ. Không lí do gì Shinichi không thể nhìn thấy được điều đó :)
    Và quan trọng hơn Shinichi không chỉ nhớ ra lỗi lầm của anh, mà anh còn chuộc lỗi với Ran nữa ^^ Hình ảnh cô ác quỷ năm nào hóa thành thiên sứ cánh trắng khiến tim tớ thấy rất yên bình, như một phép màu cô ấy ban cho vậy.
    Yêu By kinh khủng <3 người tạo ra rất nhiều cảm xúc cho em!
     
    ruby-chan, MiKa_3KYARU, ran cute 15043 bạn khác thích điều này.
  9. charm angel

    charm angel Một tấm chân tình, một chén rượu say Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/9/2010
    Bài viết:
    3.473
    Lượt thích:
    4.160
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chả hiểu sao mỗi lần đọc fic bà By là thấy thoải mái lắm cơ. Vừa thoải mái vừa thú vị :D. Đôi khi chỉ là tình tiết nhỏ nhặt, hay một câu văn ngắn ngủi nhưng đọng lại rất sâu vào tâm trí mình. Mỗi câu chuyện đều mang một ý nghĩa sâu xa nào đó chứ không hề suôn đuột vô nghĩa. Thể loại nào bả cũng chơi được. Nhiều lúc không hiểu nổi sao bà By ấy có thể nghĩ ra một đống thứ hay ho để viết mà k có cái nào nhàm chán hết vậy chứ :)) Muốn bi có bi, muốn hài có hài, muốn sến có sến, muốn ngược có ngược. Bá đạo trên từng hột gạo :D :D :D
    ( Nhưng bá đạo nhất vẫn là trốn nợ ahuhu =)) )
     
    ruby-chan, MiKa_3KYARU, Thu Hà1 bạn khác thích điều này.
  10. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    BANG BANG
    ~*~
    Author: Ruby chan
    Pairing: AkaiShiho
    Rating: K+
    Genre: Humor
    Link nguồn: Link
    ~*~
    Anh nấp sau bức tường lạnh, nhẹ nhàng men
    theo đó nhích dần về bên phải. Bóng tối bao phủ chung quanh khiến gương mặt vốn đã lạnh lùng nay càng thêm vài nét nguy hiểm. Tay thận trọng tháo chốt, khẩu súng quen thuộc được nâng lên đến ngực, anh nén xuống từng tiếng thở thám thính tiếng động khe khẽ trong căn phòng kế bên.
    Một con mèo lông ánh màu xám nhảy lên vai anh. Như đã biết trước, anh điệp viên FBI chỉ đưa ngón tay lên miệng ra hiệu cho nó đừng làm ồn.

    Con mèo thật sự rất thông minh, nó gật đầu một cái sau đó khẽ phát ra vài tiếng nho nhỏ:
    -Miu mìu mìu míu mìu mìu miuuu~ (Đại ca, em nghĩ chúng ta nên lập tức xông vào đột kích và bắn liên hoàn để hắn không kịp trở tay.)

    Shuuichi liếc mắt sang nó một phát rồi lắc đầu, nhép miệng để tạo thành khẩu ngữ (Dịch: Tuyệt-đối-không-được. Kẻ này rất nguy hiểm, hơn nữa căn phòng này lại chứa rất nhiều tài liệu quan trọng. Aki, mi có thể giữ im lặng)
    Aki cụp tai, vươn chiếc lưỡi hồng hồng ra liếm vuốt:
    -Miu mìu mỉu míu míu mìuuuu mìu miu míu ~ (Dịch: Nhưng chúng ta đã phục kích ở đây hơn 15 phút rồi hắn vẫn không có động tĩnh gì cả. Có phải là đã tẩu thoát bằng đường khác rồi không?)

    Anh lắc đầu, tiếp tục nhép miệng (Dịch: cửa số này ở tầng ba vả lại đã khóa lại hết, nếu hắn đào tẩu thì đã nghe tiếng kéo cửa rồi. Đợi hắn chạy ra chúng ta sẽ hành động)

    Con mèo vịn hai đệm thịt chân trước lên mũ len của anh, trông nó vô cùng thiếu kiên nhẫn. Nó tưởng tưởng giai điệu bài hát “I’m right here waiting for you” của Richard Marx, ôm lấy cái mũ len rồi phiêu theo.
    -Mìu miuuuuu miuuuuu mìuuu~

    Shuuichi không hiểu nó đang làm gì, dở khóc dở cười chắc mẩm chiếc mũ sẽ bị cào hỏng mấy chỗ.
    Trong căn phòng ấy vang lên một tiếng động lớn, tiếng chân chạy mỗi lúc một gần thêm. Hắn đến cửa rồi!

    Chính là lúc này!
    Shuuichi nhanh như chớp lao người như bay ra khỏi nơi ẩn nấp, méo trắng bám trên mũ len “miuuuu” một tiếng thật oai phong.

    “Bang bang ”
    Hai viên đạn rời họng súng lao về phía trước nhưng kẻ đó thân thủ quá linh hoạt, hắn đã thoát kịp và chạy ngược vào căn phòng.

    “Mewwwwww” (Chết mịa mày nha con b*tch!!!)
    Mèo trắng tức giận đầy quyết tâm lao theo vào phòng, cái bóng trắng chỉ trong nháy máy phóng vào phòng khiến Shuuichi không kịp trở tay.
    “Aki, ĐỪNG…”

    Cuối cùng điều gì đến cũng phải đến, hàng loạt những tiếng đổ vỡ vang lên kéo dài trong căn phòng đó. Akai khẩn trương vác súng theo Aki, quyết không để nó phải chiến đấu một mình.
    .
    .
    .
    15 phút sau Aki lắc mông trình ra trước mặt Shiho con chuột to đùng vừa gặm trong miệng, đồng thời căn phòng đầy những giấy tờ tư liệu nghiên cứu đã trở thành một đống ổ lốn ngổn ngang dưới sàn nhà. Trên tường còn vài vết đạn gây mê ghim vào, ngoài ra còn có một ô kính vỡ tan nát.
    -Miu miu mìu mìu míu míu miu (Cô chủ xinh đẹp, em đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ ngôi nhà này).
    -Bà xã…….
    -……Anh…vác cả khẩu súng…chỉ để…hạ một con chuột? –Âm vực cô hạ thấp hết cỡ.
    -Anh khá tự tin về tài bắn tỉa của mình, nhưng đây là lần đầu anh bắn một con chuột… -Shuuichi nhanh trí chỉ vào Aki –Là Aki, tất cả là do nó!”
    -Mew? Mew? Mewmewmewwwww????? (What? Why? Tại sao lại là em???)
    -………… -Shiho nhìn chủ tớ cãi nhau trước mặt, câm lặng không nói nên lời.

    Sau 1 phút trầm mặc, cô quay phắt sang trừng Shuuichi, một đôi mắt đầy thù hận. Cô gằn từng tiếng một khiến anh sởn cả gai ốc.
    -Shuuichi, kể từ tối nay anh ôm con-mèo-ngu-ngốc của anh ra sô pha nằm. Còn giờ thì DỌN HẾT ĐỐNG NÀY CHO TÔI!!!

    Shuuichi sững sờ nhìn Shiho đóng rầm cửa lại đi ra khỏi nhà bỏ anh giữa căn phòng “hiện trường vụ án”, trái tim anh vỡ răng rắc. Anh biết trách ai đây khi Aki được chính anh mang về nhà nuôi?

    “Lách cách”

    Anh tháo chốt an toàn súng gây mê, chĩa thẳng về phía Aki. Nó run run nhón chân bước về cửa ra vào.

    -M…M…Miu…miuuu miuuu miuuuu? Miu? (Đ…đại ca, bắt chuột là bản năng và phản xạ của em. Cuộc sống hôn nhân của anh…không liên can gì đến em mà? Ha?)
    -Còn lẻo mép?

    Shuuichi đặt ngón trỏ lên khẩu súng, nó sợ hãi MEW một tiếng như bị chọc tiết rồi ba chân bốn căng dựng đuôi chạy thẳng. Phía sau Shuuichi đuổi theo gầm lên.

    -ĐỨNG LẠI!!!
    -Meeoeooooooooo!!!! (Éoooooo)

    Số sinh ra làm con mèo đã khổ, hi sinh thân mình bảo vệ cả căn nhà to đùng còn khổ hơn. Đã vậy còn bị đại ca không thương tiếc trút giận. Nó vừa chạy vừa nghe trái tim vở răng rắc.
    -Mewwwwwww (TA HẬN!)

    “Bang bang”

    ~End~
     
Đang tải...
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP