Tình cảm tuổi mới lớn [NHỮNG THÁNG NĂM TƯƠI ĐẸP]

jennn

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/4/2013
Bài viết
162
CHƯƠNG 105 :


Quán café “Chiều Tím”

Khoáy khoáy nhẹ tách café thật nhanh chóng cô bé run run hàng mi của mình câu nói đã thốt ra từ lúc nào : em muốn nói cho anh nghe một sự thật

Lặng yên đi thật lâu Hắc Động dường như cảm thấy lồng ngực rất đau khi thốt ra từng câu từng chữ…

-Em sẽ theo Nhật Khang sang Mỹ điều trị bệnh của anh ấy…chắc cái ngày hôm ấy anh cũng đã nghe loáng thoáng là gì rồi.Em cũng đã muốn giấu anh tất cả mọi chuyện và muốn chôn giấu đi tình cảm của chúng ta nhưng-câu nói lúc này chợt dựng lại cô bé nhìn trâng trâng : em không muốn gây ra cho anh thêm đau khổ nữa,em muốn nói hết cho anh biết để anh có sự lựa chọn…-nghẹn ngào: em không biết ca phẫu thuật này sẽ kéo dài bao lâu và sự hồi phục của anh ấy sẽ là bao lâu.Nói chung em chẳng thể cho anh một lời hứa thật sự về tình yêu của chúng ta-đến lúc này đôi mắt của cô bé đỏ hoe: anh sẽ có hai con đường để suy nghĩ một là anh quên em và đi tìm cho mình một tình yêu khác còn hai là…anh có thể chấp nhận chờ đợi em hay không…-nhấn mạnh câu nói cô bé cười gượng : tất nhiên chỉ là nếu như thôi em không ép buộc gì anh hết con đường của anh ,anh muốn đi đâu và làm gì cũng được em đều chúc anh hạnh phúc …bởi trong lòng của em anh vẫn luôn là người mà yêu quý nhất nhưng –câu nói đến lúc này cô bé rưng rưng : nhưng định mệnh đã không an bài cho chúng ta bên nhau…ngước sang ánh nhìn bên cạnh cô bé hà hơi cơn nất kéo dài mõi mệt : em xin lỗi anh!!!

Buông lơi chiếc muỗng ra Hắc Động như muốn chết lặng đi khi nghe xong hung tin ấy…

Nhắm đôi mắt lại cô bé cố gắng ngăn cho dòng lệ đang tuôn rơi của mình: ngày mai em đi rồi…cho dù anh chọn lựa ra sao em đều chúc anh hạnh phúc.Một ngày nào đó không xa em sẽ trở về em mong chúng ta cũng có thể là bạn của nhau cho dù…-hít mạnh : cho dù có ra sao đi chăng nữa…

Hé mở to đôi mắt của mình Hắc Động nhìn chăm chăm bàn tay đang chìa ra ấy…

Ngập ngừng câu nói : anh…anh …-cô bé thở mạnh: em hiểu mà…

Chẳng thể kìm giữ cho mình nữa giây tĩnh tâm cô bé lẵng lặng bước ngay bước chân ra khỏi quá café ấy…nét mặt cố quay lại nhưng nụ cười chua xót hiện trên đôi môi .Lòng cố nhủ lòng : anh ấy sẽ không hề chấp nhận và cũng như bao nhiêu người đàn ông khác anh ấy chẳng thể nào chấp nhận nỗi cái sự việc ấy…thôi thì mình đã biết quá rõ sự thật này cớ gì nước mắt cứ rơi thế này.Tôi ơi hãy cố mà chấp nhận đi vì ngoài việc ấy ra mình chẳng thể làm được điều gì nữa…

Tiếng kèn thổi lên xình xịch…âm thanh chát chúa đập vào nỗi lòng xốn xang…chẳng thể điều khiển nổi thân người của mình .Toàn thân tê cứng ra cùng bờ môi nong nóng khô rang . Thật là nên khóc hay nên cười đây…?lắc lắc cái đầu quẹo sang bên cạnh Hắc Động xết hàng môi lên : chẳng lẽ không còn con đường nào cho tình yêu của chúng ta sao?

Nha Trang…

-Xin chào tất cả mọi người!!!-giọng nói cất lên của mình Gia Khiêm tiến lại vui vẻ cửa miệng

Vịn chặt lấy bờ vai kia nhỏ tiến lại gần : Anh Thanh Hoàng Và Tuyết Như cả hai người sao nhìn em lạ thế?

Lắp bắp đôi môi...Tuyết Như nói nhẹ : chị Dương thấy rồi ư?

Thanh Hoàng ngập ngừng : có thật là em thấy ánh sáng rồi không???

Gật gật cái đầu của mình nhỏ tiến lại sát và sát hơn nữa,đôi mắt nhìn chăm chú : em nhìn anh thật kĩ xem anh của 5 năm trước và 5 năm sau có gì khác nhau không nha…còn Tuyết Như nữa…trông Tuyết Như xinh quá!!!-hàng mi nhíu lại nhỏ thốt lên : hai người đã quen nhau rồi à?

Bật ra bàn tay của mình cả Thanh Hoàng và Tuyết Như ơ hớ : đâu có đâu…

Khuôn miệng he hé nhỏ tinh anh đôi mắt : thật là nghi ngờ a nha!!!

-Không có đâu chị Dương ạ…em và anh ấy chẳng hề có gì đâu…Tuyết Như biện bạch

Nhỏ ngước sang cái nhìn quay sang dành cho anh Thanh Hoàng và …

-Em vào thăm mọi người chứ?-Thanh Hoàng hỏi hang cố tình lảng sang câu hỏi kia

Gật gật : dạ!!!

Quay sang và nhỏ hỏi : anh có muốn vào thăm cùng em không?

-Em vào trước đi anh đi loanh quanh tí rồi anh vào-Gia Khiêm cười nhẹ

-Vậy em vào trước đây!!!-nhỏ cười và rảo nhanh bước chân cùng Thanh Hoàng vào trong khuôn viên nhà thờ

Tiến chầm chậm lại và anh chàng tiếp ngay lời chào : chào cô…

Ánh nhìn đầy e ngại Tuyết Như ngập ngừng cùng câu nói thầm trong bụng: trời ạ…thật là oái ăm mà-hé mở cửa miệng Tuyết Như cười gượng : chào anh!!!!

-Rất vui được gặp cô…tôi nghe Thùy Dương nói tên của cô là Tuyết Như…-Gia Khiêm chìa ra bàn tay

Ngỡ ngàng cả đôi mắt Tuyết Như nhìn bàn tay ấy và khuôn miệng ấp úng : còn tôi cũng biết tên của anh là Gia Khiêm-câu nói không định thốt ra nhưng : tôi nói cho anh nghe đó nha,tôi không biết chị Dương thương anh đến cỡ nào nhưng anh mà làm khổ chị Dương là không xong với tôi đâu đấy!!!-nhấn giọng: anh nhớ đó!!!

Trố to đôi mắt và…

-Anh Gia Khiêm ơi!!!-nhỏ cất tiếng gọi vang vọng

-Ờ…anh vào đây…-ngước sang hàng mi đầy e ngại của mình Gia Khiêm sững sốt và bất ngờ vô cùng trước từng câu từng lời nói kia

Nắm nhẹ bàn tay nhỏ hé mở nụ cười : đây là sơ của em!!!

Cúi thấp thân người đầy tôn kính Gia Khiêm cười : dạ xin chào sơ!!!

Gương mặt phúc hậu thánh thiện của người sơ ,gật gật cái đầu vui vẻ của mình sơ nhỏ nhẹ câu nói nhìn vào đôi trai gái đang đứng trước mắt : sơ chúc hai con mãi hạnh phúc ,bao sóng gió sẽ qua hết và chỉ còn lại niềm hạnh phúc mà thôi!!!-đặt nhẹ bàn tay của mình lên nhỏ sơ thở nhẹ cùng ánh nhìn miên man : cuối cùng con gái của sơ cũng đã tìm thấy hạnh phúc rồi…sơ mừng cho con quá-dòng lệ tuôn tuôn

-Sơ à…-nhỏ ngập ngừng : con cám ơn sơ,nếu không có sơ có lẽ cuộc đời của con sẽ không thể nào có được hạnh phúc đến như vậy đâu…-ôm chầm lấy người sơ tôn kính nhỏ khẽ tiếng nất kéo dài : sơ ơi con cám ơn sơ!!!

-Hai con hạnh phúc là sơ vui lắm rồi!!!-gờ nhẹ lên mái tóc của nhỏ : cái con bé này cứ nhõng nhẽo hoài sao?sắp lấy chồng rồi đó…

-Ơ…-nhỏ e ấp trước câu nói và cúi thấp xuống

-Con và Thùy Dương có tính chưa ?-sơ dán ánh nhìn sang nhìn Gia Khiêm chăm chăm

Nụ cười hé mở tươi tắn anh chàng nói to vang vang : sẽ sớm thôi…con tính tổ chức ở Nha Trang!!!tại chính nơi đây sơ thấy có được không ạ?!

Cùng lúc ấy Tuyết Như bước vào …

-Sơ thấy ý kiến ấy cũng hay …-gật gật vui vẻ : hay là bốn đứa làm một lần luôn thể…

Đơ ra toàn thân người cả Thanh Hoàng và Tuyết Như chẳng thể thốt nên câu nào

Ánh nhìn quay sang nhỏ hỏi ngơ ngác : bốn người là sao hả sơ? Chẳng lẽ là anh Thanh Hoàng và Tuyết Như?!

Vỗ nhẹ bờ vai tiến lại gần nắm lấy bàn tay của Tuyết Như : ừ đúng rồi chẳng phải là rất tuyệt vời hay sao?!-cười mĩm chi

Gục cả nét mặt e ngại của mình Tuyết Như thinh thích

Hướng ánh nhìn chăm chăm nhỏ chậm rãi câu nói : Tuyết Như chịu nhé!!!

Bập bẹ câu nói như một đứa trẻ Tuyết Như chu chu cái mỏ : em không biết…

-Hai đứa này kì lạ thật thích nhau mà cố giả vờ hoài à…không nhờ có đám học trò sơ cũng không biết nữa.Sao hai đứa thừ người ra thế…-sơ lên giọng : Thanh Hoàng con nói gì đi

-Dạ…-Thanh Hoàng chuẩn bị hé mở câu nói thì

Ánh mắt trừng trừng ngay vào …

-Dạ mọi việc sơ cứ hỏi Tuyết Như…-Thanh Hoàng hạ giọng

-Vậy nếu Tuyết Như đồng ý anh Thanh Hoàng cũng chịu phải không?-nhỏ hỏi dồn

Đặt nhẹ bàn tay của mình lên tay của Tuyết Như ,nhỏ cười mĩm : chúng ta làm đám cưới một thể luôn nhé!!!chúng ta quá thân thiết cho nên Dương nghĩ chuyện này chúng ta hãy làm chung và lẽ dĩ nhiên chúng ta sẽ cùng có được một hạnh phúc chung nhé.Tuyết Như thấy sao?

Lặng im Tuyết Như thều xuống cả nét mặt

-Đi mà…Dương năng nỉ đó…-nhỏ làm mặt hề trông đáng yêu của mình: coi như đây là việc Tuyết Như đền ơn cho Dương đi…-lên giọng

-Ơ…chị Dương…em…-Tuyết Như ngập ngừng

-Đồng ý không nào?-nhỏ nhấn giọng mạnh mẽ

Và rồi là nét mặt gật gù e lệ của mình Tuyết Như chúm chím nụ cười còn giấu kín ấy

Anh chàng ngay chính lúc này nhảy cỡn lên : woo thích quá!!!-Thanh Hoàng hét lớn

-Coi kìa…đáng lý ra con nên đồng ý sớm Tuyết Như à-sơ cười toét rung

-Con vui quá!!!-Thanh Hoàng hớn hở ra mặt khoái chí của mình

-Cái anh này…-Tuyết Như nghiêm nghị: anh làm xấu hổ quá à…

Nắm lấy bàn tay của Tuyết Như ,giãn ra toàn bộ cơ mặt Thanh Hoàng hân hoan: em đồng ý lấy anh rồi đấy nhe!!!!em không được nuốt lời đấy!!!

-Ai thèm lấy anh chứ…-giọng nói có hờn mát trong đó Tuyết Như nhấn mạn : cái anh này…

Thơm ngay phát vào má Thanh Hoàng nói to : tốt quá!!!!

Tựa đầu thật êm vào vòng tay của Gia Khiêm nhỏ khẽ cất lên câu nói : anh à…nhìn họ hạnh phúc làm em vui quá!!!

-Chúng ta cũng hạnh phúc mà em…chúng ta và họ sẽ tổ chức một đám cưới thật linh đình rình rang…anh sẽ sắp xếp tất cả.Anh sẽ cho cả thế giới biết tình yêu của chúng ta em nhé!!!

Giãn ra cả nét mặt nhỏ hé mở nụ cười mãn nguyện của mình.Chớp chớp ánh nhìn lên tầng không trung cao và bao la ấy

Cám ơn…cám ơn tất cả mọi điều mà chúa đã dành cho con
Cám ơn tất cả những con người đã yêu hay ghét con
Cám ơn tất cả
Những người đã làm con thêm trưởng thành và thêm sức mạnh
Để rồi giờ đây con đã biết hạnh phúc là gì và giữ lấy hạnh phúc là như thế nào!!!

_=_

-Em sao thế?-giọng nói cất lên xoáy vào ánh nhìn ấy trâng trâng

-Em muốn chúng ta khoan hãy nghĩ đến một đám cưới-nó thở mạnh đáp lại ánh nhìn ấy

Nét mặt giãn ra trâng trâng hắn dường như chẳng thể hiểu nổi câu nói ấy có ngụ ý gì: tại sao thế em?

-Em chưa muốn và em nghĩ bé Phương Nhi khó mà chấp nhận em…-câu nói nhấn mạnh nó đăm chiêu bao dòng suy nghĩ : em muốn chờ con bé lớn hơn và em muốn con bé thấu hiểu và chấp nhận…em muốn là một người vợ của anh đường hoàng và được mọi người chấp thuận kể cả bé Phương Nhi

-Nhưng nếu như thế thì quá thiệt thòi cho em…-hắn lên giọng: không một cô gái nào mà không ao ước một đám cưới linh đình và anh muốn…-hắn nắm lấy bàn tay của nó và thều thào: anh muốn cho em một danh phận một địa vị đường hoàng nhất!!!

Giãn ra nụ cười tươi tắn nó chớp chớp hàng mi run run : ngốc quá em có nói là em không cần danh phận của anh đâu…chỉ là em muốn mình cho con bé thêm thời gian và…-câu nói thốt lên tinh ranh của mình: em muốn thử thách anh cái đã…

-Cái gì em muốn thử thách anh à…anh có làm gì đâu nè???-hắn dồn dập

-Ai mà biết…nếu anh có gì em cho de thế là xong…-nó cườ toét chí

-Em này…-hắn nhíu hàng lông mày căng thẳng và chợt lóe lên luồn suy nghĩ : hay là chúng ta đăng kí kết hôn đi rồi khi nào em muốn cưới thì chúng ta cưới nhé!!!-hắn thì thầm vào tai của nó

-Sao anh khôn thế?tính đặt cọc trước à?-nó hỏi dựng

He…anh phải tính trước chứ…em tươi non phơi phới thế này có mà sơ hở tí là người ta rinh thì sao?-hắn lè nhè câu nói bên tai

Gật gật vẻ chịu chịu nó nói thêm : được thôi nhưng mà chừng nào cưới thì mới động phòng đó nha!!!-nó nhấn mạnh

Hé mở khuôn miệng ngơ ngác của mình hắn há hốc : cái gì? Vậy em tính bao giờ chúng ta mới…-hắn hỏi dồn

Xách ngay giỏ xách đi nó cười trừ : em nói rồi anh mà không cưới thì chưa động phòng nhé!!!

-Trời!!!sao mà oái ăm thế này…-hắn chã lã ủ dột nét mặt

Cái miệng cong cong rút rít của mình nói khoái chí ung dung bước từng bước chân …

-Vậy anh phải nghĩ cách đi chứ?!-nó nói thêm câu nói cuối trước khi ra khỏi căn phòng


Bật ra nụ cười hắn cười lớn : cô ấy nói gì thế? Cô ấy nói nếu mình nghĩ cách cô ấy sẽ cho mình động phòng à…đúng rồi…phải thế chứ?!-Triệu Tuấn Minh này nhất định phải nghĩ cách mới được!!!-quát to : quá đã mới nghĩ thôi đã hạnh phúc rồi…hahahahahaha
 

jennn

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/4/2013
Bài viết
162
CHƯƠNG 106 :

Nhà của Thủy Tiên

Thu vén hết tất cả đồ đạc cũng như quần áo…

Ánh nhìn thẫn thờ xa xăm ra ngoài khoảng không cô bé chợt nhói lòng đau đớn khó tả vô cùng

-Con gái…con ngủ chưa?-mẹ của Thủy Tiên nhỏ nhẹ

-Dạ con chưa ngủ ạ…mẹ vào đi!!!

-Đây là quần áo ấm để con sang Mỹ…con sang bên ấy nhớ cẩn thận và giữ gìn sức khỏe nha con…-giọt ngắn giọt dài mẹ của cô bé rưng rưng

-Mẹ ơi…con …con xin lỗi mẹ!!!-cô bé thở mạnh với nét mặt ăn năng vô cùng

-Tội nghiệp con gái của tôi,cớ gì vòng quay số phận cứ bám lấy con hoài vậy.Hết tai ương này đến tai ương khác.Mẹ…mẹ thật sự không thể tin được!!!

-Mẹ ơi…mẹ đừng khóc mà-cô bé nén chặt nỗi buồn vào lòng và nhoẻn nhẹ nụ cười : con đi rồi con lại về mà…con sẽ về và về bên mẹ mà…mẹ đừng lo cho con quá mà!!!

-Con gái của mẹ!!!-tiếng nất kéo dài kèm theo âm thanh nghẹn ngào

Có lẽ trên cõi đời này con còn nợ nhiều ân tình
Nhiều ân tình mà chẳng thể nào có thể làm trong một sớm một chiều
Và bây giờ con phải đi…xa rời vòng tay của ba mẹ
Và cả xa rời vòng tay của người ấy…

_=_

Ánh nhìn đầu tiên hé mở và rồi lại chìm sâu vào cơn say ấy thật lâu.Có cảm giác đau buốt tận con tim ,nuốt cơn đắng nghét vào lòng Nhật Khang khẽ lim dim vào cơn say mà chẳng hề có lối ra ấy…: Gia Hân ơi!!!



Trung tâm áo cưới…

Níu lấy bàn tay của Tuyết Như ,nhỏ hào hứng: chà mấy bộ áo ở đây đẹp quá!!!

Khuôn miệng lắp bắp Tuyết Như hồ hởi : vâng ,chị Dương ơi đẹp quá à!!!

-Cả hai người thích chứ?-Gia Khiêm cười

-Cám ơn anh đã giới thiệu chỗ tốt nhất…-Thanh Hoàng cười nhẹ

Khuôn miệng hé mở Gia Khiêm nắm lấy bả vai của Thanh Hoàng và cười nhẹ : cám ơn anh đã chăm sóc cho Thùy Dương bao lâu nay…cám ơn anh nhiều lắm!!!

-Không có gì…Thanh Hoàng cười tươi

-Anh à…cái này đẹp quá!!!-Tuyết Như reo vang nhìn vào bộ áo cưới lung linh này

Chạy vội lại cùng bờ môi hớt hải : đâu để anh coi…em thử cho anh xem đi…-Thanh Hoàng cười

Chúm chím cái miệng cong cong của mình Tuyết Như lên giọng: ai bận cho mà coi hả???

Hé mở cửa miệng e dè của mình nhỏ bật ra nụ cười nhẹ

-Em chọn chưa?bộ nào vừa ý của em nhất ?-Gia Khiêm hỏi dồn

-Em không biết nữa,ở đây nhiều bộ áo đẹp quá nên em…-nhỏ e ngại

-Vậy để anh chọn cho em nhé!!!-Gia Khiêm hé mở nụ cười tiến lại gần mấy bộ quần áo tươi tắn ấy



Cùng lúc ấy…

-Có phải kia là giám đốc của tập đoàn “HOPE” không?-giọng nói cất lên của anh chàng từ phía xa xa

Nhíu hàng mi căng thẳng cô nàng bên cạnh há hốc mồm miệng : A!!!em nhớ rồi đây là người yêu cũ của minh tinh Hoàng Ngân đó anh…em có đọc báo nên em thấy…

-Còn cô nàng bên ấy là ai nhỉ?-anh chàng hỏi

-Em không biết …-chặc lưỡi: hình như họ đang chọn áo cưới thì phải?-cô nàng lên giọng : không lẽ họ tính đám cưới…

-Chà tin này chắc sẽ là tin sốt dẻo đây…-anh chàng hé mở nụ cười tươi tắn và vớ ngay chiếc điện thoại liên tục những thước ảnh quý giả của mình…

Đặt nhẹ bàn tay lên của mình Tuyết Như hé mở cửa miệng : anh thấy thế nào?!

Gật gật cái đầu Thanh Hoàng cười tươi : em đẹp quá!!!

Cúi nhẹ nét mặt mày ngài của mình Tuyết Như chúm chím cửa miệng : em đẹp lắm à???

Gật gật cái đầu thêm một lần nữa Thanh Hoàng đơ ra toàn thân người…

-Đây là áo cưới hot nhất mùa hè năm nay bộ áo cưới quyến rũ mang hơi thở hiện đại theo phong cách Mỹ…bao gồm nét cắt tinh tế xoắn ốc từ thân đến đuôi áo.Quấn quanh vòng eo là hình chiếc nơ bản bản to với những vòng tròn ren tỉ mĩ tạo dáng yêu kiều cho người mặt .Chị đây có vóc dáng rất cân đối nên áo cưới đuôi cá là bộ áo tuyệt nhất đấy ạ!!!-giọng nói cô nhân viên thao thao bất tuyệt của mình

-Em chọn bộ này nhé!!!-Tuyết Như hé mở cửa miệng xinh xinh

Nhưng…

-Không được…-Thanh Hoàng nhấn giọng

-Tại sao thế?-Tuyết Như ngơ ngác

-Bộ áo gì mà khoét sâu vùng lưng và vùng cổ thế này còn chiếc đuôi cá dài loằng nhoằng quá…anh chẳng thích ai nhìn em đâu…-Thanh Hoàng nổi quậu

-Ơ…chẳng phải hồi nãy anh đồng ý rồi à?-Tuyết Như bực bội: sao giờ anh nói thế?

-Ờ thì tại hồi nãy anh quên mất là em sẽ mặt chiếc áo này cho mọi người coi mà anh chẳng thích ai ai cũng nhìn em thế này đâu…

Và thế là cuộc cãi nhau bắt đầu…

Nắm nhẹ bàn tay hướng ánh nhìn chăm chăm vào bốn góc gương phản chiếu kia nhỏ hé mở nụ cười duyên dáng của mình…

Ánh mắt tha thiết yêu thương Gia Khiêm nhìn và lặng thin chiêm ngưỡng cô bạn gái(người vợ) xinh đẹp nhất của mình…

-Thiết kế này …-cô nhấn viên định nói thì…

-Đây là bộ áo mà anh đã từng muốn nó được mặc lên thân người của em…-chậm rãi bước chân Gia Khiêm tiến lại gần nhìn nhỏ chăm chú : anh vẫn còn nhớ như in cái ngày thấy em người con gái xinh đẹp cùng với chiếc dương cầm đàn lên khúc ca anh đã say đắm biết bao nhiêu.Thoáng trong khoảnh khắc ấy anh muốn chiếc áo mà vô tình anh đã nhìn thấy một lần qua cuốn tạp chí và bây giờ em đã mặc nó .Bộ áo cổ kính đậm hơi thở truyền thống của người con gái đoan trang .Em là cô dâu đẹp nhất trong lòng của anh!!!

-Cám ơn anh…-nhỏ choàng lấy vòng tay âu yếm tình cảm da diết vô cùng

Ngớ cả người cả Thanh Hoàng và Tuyết Như nhìn…

-Em xem bộ áo này có s.ex như chiếc áo cưới này đâu…-Thanh Hoàng nhăn nhó

-Anh…-Tuyết Như hạnh họe: anh mà nói thế em khỏi mặc gì luôn đó???-quát to

Xoay lại ánh nhìn nhỏ cùng Gia Khiêm nhoẻn nhẹ nụ cười : thôi cho xin nào cả hai người

-Thanh Hoàng à …nếu cô ấy thích anh nên chiều cô ấy đi.Coi như Thùy Dương cổ kính còn Tuyết Như hiện đại-Gia Khiêm cười

-Đó anh có nghe không-Tuyết Như lên giọng

-Anh Thanh Hoàng đồng ý đi không Tuyết Như đi mất à nha-nhỏ ghẹo

Nét mặt dần dần thay đổi Thanh Hoàng nhấn giọng: nhưng về cái khoảng hở bờ vai đề nghị may thêm chiếc ren đi…s.ex quá ai mà chịu nổi chứ?-nhặn xị

-Anh…-Tuyết Như chu chu cái mỏ

-Vậy phiền cô may thêm loại ren lụa mềm làm cho chiếc áo thêm bí ẩn –Gia Khiêm cười

-Ý kiến hay đấy!!!-Tuyết Như vui vẻ

-Em này…mai mốt cấm ăn mặc quá quyến rũ đấy nha-Thanh Hoàng nhấn mạnh

-Không em thích…còn con gái em không được mặc quyến rũ có chồng phải tha hồ mới được…em ước được mặc càng quyến rũ càng tốt –Tuyết Như cười tươi

-Nhưng anh không thích đâu…-Thanh Hoàng lên giọng

-Thay kệ anh…-chã lã câu nói Tuyết Như chạy vội vào phòng thử đồ cố tình lơ đi câu nói lảm nhảm ấy…

Và căn phòng ấy giờ chỉ còn lại nhỏ và người ấy…

Hướng ánh nhìn thật kĩ và thật chậm rãi nhỏ cô chiêm ngưỡng hết nét đẹp kiêu sa của bộ áo cưới. Trải dài suốt từ trên xuống dưới là đường cắt cẩn thận là tỉ mỉ với chất liệu lụa siêu mềm và siêu mượt toàn thân phủ vây lấp lánh những hạt ngọc trai đính cẩn thận trên từng nét cắt…phải nói không ngoa chiếc áo cưới này chỉ có thể dành cho công chúa.Và nhỏ người con gái may mắn được sở hữu nó..
Ôm trọn khoảng lưng để lộ nữa phần thanh lịch ,cổ áo đường vòng cung lấp lánh cánh bướm xinh xinh xoắn theo chiều kim nét chỉ mềm mại uyến chuyển có cảm giác như từng thiết kế trên bộ quần áo là cả vườn nghệ thuật và người đang mặc đó chính là một nghệ sĩ



-Tiên đi ư? Sao nhanh vậy?-Gia Khiêm hỏi dồn

-Vì là chuyện bất đắc dĩ cho nên…mình có lẽ không thể dự đám cưới của hai người được rồi.Chắc mai mốt mình sẽ dự tiệc thôi nôi đầy tháng quá!!!-cô bé cười

-Cám ơn Tiên –khiêm cười rúc rít nhưng : vậy còn anh ấy thì sao hả Tiên?

-Anh ấy ư?-cô bé ngập ngừng

-Tiên biết mình hỏi ai mà?-Khiêm hạ giọng

Giọng nói lúc này khàn đục thấy rõ ràng : có lẽ mình và anh ấy có duyên không phận Khiêm à…chuyến gì này chắc sẽ rất dài và có lẽ…Khiêm hãy nói là anh ấy hãy quên mình đi!!!

-Thủy Tiên à???-Gia Khiêm dồn dập

-Chúc mọi điều may mắn sẽ đến với cả hai –cô bé cười thật tươi và cúp ngay chiếc điện thoại còn muốn hỏi những câu tiếp theo nữa…

“Phải rồi mình và anh ấy có duyên không phận …tất cả chỉ là hư vô mà thôi…”



Đà Lạt…

Khộc…khộc…tiếng ho cất lên vang vọng cả gian phòng…

Làn hơi thở ra mạnh mẽ của mình Gia Hân vớ ngay chai nước ở đầu gi.ường mõi mệt :bây giờ mình còn bao nhiêu thời gian nữa đây…

Cốc…

Đằng hắng: ai đó?!-Gia Hân nói to

-Là bác đây!!!-tiếng nói cất lên từ cửa phòng

Khuôn miệng hé mở Gia Hân hỏi dồn : bác đến có gì không ạ?

-Ở nhà có hầm tí canh bổ bác mang qua cho cháu…thấy tình cảnh này bác thương quá!!!

-Dạ cháu cám ơn bác…-nụ cười nụ của cô gái bật ra…: bác ngồi chơi!!!

-Chà coi bộ căng quá ta!!!-cười nhẹ

-Dạ…mấy hôm cháu trở mình dậy không nỗi…toàn thân tê buốt –Gia Hân thều thào với con ho rũ rượi

Gờ nhẹ lên vầng trán: cháu bị cảm rồi đấy!!!-người đàn bà nhấn giọng : cháu phải biết giữa ý tứ một chút Đà Lạt lạnh về đêm lắm đó!!!

-Dạ…tại khó ngủ qua cho nên…-Gia Hân e ngại

-À,sẵn đây có mấy bộ quần áo bác đem qua biếu cháu…tội nghiệp côi cút có một mình à…-xót xa

Hướng đôi mắt lặng thin ánh nhìn vào mấy bộ quần áo Gia Hân gờ nhẹ lên bàn tay và…chẳng hiểu nổi giọt nước mắt tuôn trào ra không ngừng

-Kìa cháu sao thế?-hỏi dồn

-Dạ…không có gì đâu…cháu chỉ là…-lau nhanh vạt áo hé mở nụ cười: chỉ là cháu cảm động quá thôi ạ!!!

Vuốt nhẹ lên bờ má ướt nhòe kia người đàn bà nhỏ nhẹ câu nói : khóc ít thôi kẻo “c…” u buồn đó!!!

-Dạ!!!-Gia Hân cười nhẹ: cháu sẽ chú ý

-Bác bảo này có gì cứ gọi cho bác…nhà của bác với cháu cũng không xa lắm điện thoại đấy…alo 1 tiếng là bác qua chứ đừng tự 1 mình làm nguy hiểm lắm đó-chặc lưỡi: cẩn thận đấy!!!

Gật gật cái đầu vui sướng của mình Gia Hân cười: Dạ cháu cảm ơn bác nhiều lắm!!!


“Mình phải cố gắng lên…cố gắng lên …tất cả đều vì một tương lai tốt đẹp mai sau…tình yêu duy nhất ,tình yêu mãi mãi…”
 

jennn

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/4/2013
Bài viết
162
CHƯƠNG 107 :


-Thủy Tiên!!!

Ngoái lại ánh nhìn cùng đôi môi hé mở: anh…

Chầm chậm từng bước từng bước chân Hắc Động dần dần bật ra nụ cười tươi rói rạng rỡ của mình: lên đường may mắn nhé em!!!

-Anh!!!-cô bé ngập ngừng: anh đến tiễn em sao???

-Anh đã nghĩ suy và rất rất dặn lòng đừng nghĩ về nỗi đau bị chia cắt thêm nữa ,cố nén hết can đảm để đến đây và bây giờ anh đã cảm thấy mình làm đúng-cười: anh yêu em và có lẽ tình yêu này là tình yêu duy nhất và mãi mãi anh chỉ có thể trao cho em và chẳng thể là ai khác.Anh biết con đường phía trước là rất gian nan cho tình yêu của chúng ta…anh không thể biết cái ngày nào em sẽ trở về -hạ giọng : cũng như ngày xưa định mệnh không cho anh đến gặp em …nhưng –ngay phút giây ấy anh chàng nắm lấy bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lồng ngực đang đập thổn thức của mình: hãy cho anh niềm tin và cho tình yêu của chúng ta niềm tin.Em sẽ quay về với anh vào một ngày không xa…nhé em!!!

-Anh à em…-cô bé ngập ngừng giàn giụa cả hai hàng lệ: vâng!!! Em hứa với anh nếu hoàn thành xong cho Nhật Khang em nhất định sẽ trở về bên anh và sẽ không còn có điều gì ngăn cách tình yêu của chúng ta nữa!!! cho dù là bao nhiêu thiên tai hay ngăn cấm trùng trùng-vòng tay ấy càng siết chặt lấy hơn nữa cô bé cồ ghì chặt chút hơi thở mong manh cho lần gặp cuối này: vì mãi mãi em chỉ yêu mỗi một mình anh mà thôi!!!

Hôn nhẹ lên mái tóc yêu dấu anh chàng đã dặn lòng trước bao cảm xúc: chúc em lên đường may mắn!!!

-Anh à…-dường như nuối tiếc thêm khoảnh khắc này cô bé siết chặt hơn vòng tay kia.Cố bậm chặt lấy đôi môi khô rang của mình cơn nất nghẹn ngào dâng đầy : em nhất định sẽ trở về …anh hãy chờ em nha!!!-nhấn giọng

>-“Từng tiếng nấc nghẹn quặng đau khi tiễn em ra nơi phi trường. Lần cuối sau cùng gặp em cũng là lần chia tay mãi. Giọt nước mắt chia cách hai phương trời. Biết khi nao được gặp lại em. Rồi tiếng phi cơ cất lên mang em đi xa thật xa. Về với những người yêu thương mong chờ em từng ngày đêm. Còn lại anh chờ ai đợi ai giữa dòng người. Chiều sân ga anh hát câu biệt ly.
Biết khi nào anh mới được gặp lại, người mà anh từng yêu từng thương. Những đêm về thao thức một mình anh ôm nỗi nhớ với lẽ loi tiếc thương cho đôi tình nhân. Đêm nằm mơ với lí chiếc bóng hình em. Lòng nhủ lòng giấc mơ sẽ có thật. Nhớ ngày xưa, em đắp chăn bye good night mà giờ đây sương rơi khắp căn phòng. Từng tiếng nấc ngẹn quặng đau khi tiễn em ra nơi phi trường. Lần cuối sau cùng gặp em cũng là lần chia tay mãi. Giọt nước mắt chia cách hai phương trời. Biết khi nao được gặp lại em. Rồi tiếng phi cơ cất lên mang em đi xa thật xa. Về với những người yêu thương mong chờ em từng ngày đêm. Còn lại anh chờ ai đợi ai giữa dòng người. Chiều sân ga anh hát câu biệt ly
…”-<


Anh không biết mình nên vui hay nên vui buồn đây?
Anh cố gắng gượng để đến đây cùng bờ môi hé mở nụ cười
Và rồi chết lặng thin đi toàn bộ với con đau giá lạnh
Mắt anh thấy tai anh nghe từ từ hướng trái tim khô héo tạm biệt em…
Thôi thì …
Nếu ông trời luôn muốn thử thách tình yêu của chúng ta thêm một lần nữa thì anh vẫn luôn luôn sẵn sàng đón nhận
Anh sẽ đón nhận cùng với lòng thủy chung chờ và đợi em


Một ngày nào đó con thuyền tình sẽ lại trở về
Bến đỗ vẫn còn yêu thương thuyền nhiều lắm
Không có chia ly nào mà chẳng có ngày trùng phùng
Và không có ngăn cách nào là mãi mãi
Chỉ là thời gian mà thôi
Bạn có đủ lòng kiên định hay không?

Vòng xoáy của thời gian người thật tàn nhẫn với con
Con rất ghét và oán ghét vô cùng
Nhưng giờ con chẳng thể làm được gì hết
Tình yêu của em…
Em đã nợ anh rất nhiều ân tình
Nếu kiếp này em chẳng thể trả hết cho anh em nguyện nếu có kiếp sau
Dù anh có ra sao em vẫn mãi chỉ yêu mỗi một mình anh mà thôi!!!



Trung Tâm mua sắm

-Hôm nay trông em có phần đỡ hơn đấy-trợ lý Kim cười tươi

Loay hoay chọn mấy bộ quần áo Hoàng Ngân khẽ run run hàng mi : tất cả em phải cám ơn chị nhiều đấy…sẵn chị chọn mấy bộ đi em tặng chị…-cô cười

-Chà…coi bộ có tình yêu mới đã làm em thay đổi…anh chàng Quang Vinh ấy thế nào?-trợ lý Kim hỏi dồn

Chợt dựng lại vài giây nét mặt của Hoàng Ngân buông nhẹ : tình yêu ư?!

-Em sao thế?sao câu nói của em lạ quá!!!

-Không có gì đâu chị…-Hoàng Ngân nói nhạt cùng lúc cô hướng ánh nhìn sang quầy phục vụ: tôi muốn xem bộ này làm ơn…

Đám nhân viên buông xuống tờ báo râm rang ban nãy

-Đây là mẫu mới nhất của gian hàng này-cô nhân viên nói huyên náo…

Nhưng…

-Em có điện thoại rồi…chị thử mặc đi em thấy bộ này hợp với chị đấy…-Hoàng Ngân cười và chạy vội ra khoảng không yên tĩnh

-Alo có phải là minh tinh Hoàng Ngân hay không?-câu nói thốt lên có uy lực

Ngỡ ngàng Hoàng Ngân nói nhạt : vâng là tôi đây…ai đấy???

-Cô có biết đại gia Phạm Gia Khiêm sắp lấy vợ chưa? Cô có coi tờ báo mới ra sáng nay chứ?chắc chưa quá…tôi thiết nghĩ cô nên coi thử đi…-dứt xong lời nói người đàn ông bí ẩn cúp ngay cái rụp

Hé mở to đôi mắt của mình ra Hoàng Ngân chạy vội vào gian hàng và chụp ngay tờ báo còn nóng hổi mà đám nhân viên bao nãy xem…

-Hoàng Ngân em sao thế???-trợ lý Kim ngơ ngác

Lẩm bẩm câu nói : người con gái bí ẩn mà đại gia Phạm Gia Khiêm sẵn sàng bỏ rơi người đẹp minh tinh Hoàng Ngân…chỉ nhìn thấy những tấm hình này thôi cũng đủ hiểu họ sắp sữa có 1 cuộc hôn nhân…-thở mạnh: vậy còn người đẹp của chúng ta thì thế nào đây???

-Hoàng Ngân…-trợ lý Kim tiến lại gần và: gì thế???-ngước ánh nhìn và xem xét thì: Gia Khiêm ư???

Rũ xuống toàn thân Hoàng Ngân khẽ hé mở nụ cười và…

-Em đi đâu đấy…-trợ lý Kim hỏi dồn

-Chị yên tâm đi em không làm điều gì ngu ngốc đâu…em muốn đi đâu đổi gió tí!!!-cười nhạt

Những vòng quay cứ miên man và miên man mãi Hoàng Ngân cứ mơ hồ đi trước khoảng không đang hiện hữu trước mắt của mình.Nụ cười chua chát cô chẳng thể suy nghĩ nỗi thêm một giây phút nào là chấp nhận sự thật đắng cay là anh ấy…anh ấy và người kia sẽ đám cưới
Một đám cưới thật xinh và thật đẹp ,anh là chú rễ xúng xính trong bộ trang phục và cô dâu duyên dáng…chỉ nghĩ bấy nhiêu thôi dòng lệ nghẹn ngào tuôn trào thấm đẫm ướt nhòe cả bờ má.Há hốc khuôn miệng : người con gái ấy,người con gái sẽ cùng anh bước vào thánh đường cả hai sẽ cùng nhau xây dựng mái ấm gia đình hạnh phúc…vậy còn em thì sao? –câu hỏi dựng lên chát chua cả bờ môi: vậy còn em thì sao? Em có tội tình gì để nhận lấy trái đắng thế này.Hạnh phúc hay là khổ đâu…tất cả chỉ như làn chỉ mãnh của cuộc đời ta nắm lấy nó trong bàn tay và rồi ta buông nó ra vì bản thân ta chẳng thể nào giữ nỗi…

Phải rồi em không thể giữ nỗi anh cho nên
Anh đã tìm kiếm bóng hình khác
5 năm trước và bây giờ cũng thế
Vĩnh viễn em chỉ là kẻ đứng sau hạnh phúc của anh
Một kẻ đứng sau đầy đau khổ
Chết lặng đi khi nhìn cái hạnh phúc chất ngất của anh
Còn riêng em…
Còn riêng em thì gậm nhấm cơn đau chỉ một mình em…

>-“ Vòng tay cố níu 1 người , chắc ra đi không quay lại . Vòng tay cố siết chặt anh, dẫu biết rằng chỉ là thế thôi . Tình anh đã hết thật rồi, đã không như em mong đợi . Đành chìm vào giấc ngủ sâu, để trôi về trong giấc mơ hôm nào . Anh ơi em còn gì, anh ơi em còn gì . Tình yêu trong em mệt nhoài, từ khi anh muốn ra đi . Hạnh phúc xưa đâu rồi? Nguyện ước xưa đâu rồi?Chẳng lẽ anh nỡ đành lòng buông xuôi hết . Vậy trách em vô tình, làm dở dang duyên mình . Vậy trách em đây nhẹ lòng anh bước đi . Người có hay bao lần, người đã không ngại ngần . Vội nói em những lời làm tim đau nhói . Mình mất nhau thật rồi… Mãi mãi trong cuộc đời . Vậy để em mong chờ một lần cuối thôi…”-<

_=_

-Đám cưới sẽ được đặt thật long trọng tại lễ đường và kia là bày thêm chậu hoa hồng thật rực rỡ đấy…-chậm trãi: nhớ là lúc cữ hành phải làm sao cho mọi người thấy hai cô dâu mang hai phong cách thật quý phái …- e dè : một là truyền thống hai là hiện đại…-trợ lý Trịnh nhấn giọng huyên thuyên với mọi người

Tựa vào vòng tay ấy nhỏ khẽ cất lên tiếng lòng : anh à…có thật hay là mơ thế?

-Thật chứ em…anh và em chúng ta sắp cùng nhau tạo nên một chương mới rồi!!!-Gia Khiêm cười rạng rỡ

Cùng lúc ấy trợ lý Trịnh ngơ ngác: ơ phu nhân!!!

-Chào trợ lý Trịnh …Gia Khiêm đâu rồi?-giọng nói cất lên có uy lực của mình

-Dạ giám đốc đang ở trong đấy!!!-trợ lý Trịnh e dè

-Tốt mau dẫn tôi vào gặp…

Ánh nhìn thẫn thờ cả người nhỏ hé mở cửa miệng…

Gương mặt thay đổi nghiêm nghị thấy rõ ràng : con chào mẹ!!!-Gia Khiêm khẽ cúi chào

-Dạ…cháu chào bác-nhỏ ngơ ngác và lúng túng vô cùng

-Không dám…-nét mặt thay đổi hừng hực cơn tức giận: mẹ cần gặp con một lát…

Nắm nhẹ bàn tay của nhỏ …: em chờ anh ở đây nha,anh vào rồi anh ra liền…

Gật gật nét mặt e sợ của mình nhỏ cười mĩm…

Bóp chặt bàn tay vào lồng ngực nhỏ giật giật cơn sợ hãi vây kín : chẳng lẽ lại tiếp tục có thêm cơn sóng gió nữa ư?

Đặt mạnh chiếc giỏ xách lên bàn mẹ của Gia Khiêm chìa ra tờ báo hậm hực: đây là gì hả???

Nghiêm nghị nét mặt : mẹ coi rồi sao?-Gia Khiêm thở nhẹ

-Phải mẹ đã coi rồi…con thật là tính không cho ai biết lẳng lặng đám cưới một mình ư?-quát to

-Con tính hôm đám cưới sẽ mời mẹ xuống…ai ngờ mẹ đến sớm quá-cười tươi: sẵn mẹ giúp con một tay nhé!!!

-Con…tại sao con dám qua mặt mẹ là chọn vợ hả-giận dữ

-Con đã nói với mẹ về ngày hôm ấy…cô ấy là người con gái mà con rất rất yêu thương và lẽ dĩ nhiên con muốn cưới cô ấy.Con không muốn chúng con có thêm một sự chia cắt nào hết.Nếu mẹ là mẹ của con mẹ hãy hiểu và yêu thương cô ấy như mẹ đã yêu thương con vậy…-giãn ra câu nói: còn nếu mẹ đến đây để bảo con dẹp ngay cái này đi thì mẹ nên về Thành Phố đi…-nghiêm nghị

-Con…-người mẹ đơ ra cả cơ mặt : con dám nói thế với mẹ sao?...con thật đã bị con bé đó bỏ bùa mê rồi mà…-giận dữ toàn gương mặt : con dám…???thiếu gì đứa nào đàng hoàng không quen lại vớ ngay con nhỏ đuôi mù hả???

Âm thanh rơi xoảng xuống nền nhà rõ kêu…

Ánh nhìn choàng giật bắn cả người…

-Em..-Gia Khiêm ngập ngừng

-Cháu xin lỗi cháu chỉ muốn mang đến tách trà cho hai người cháu không có ý là nghe lõm cuộc nói chuyện này…-nhỏ lắp bắp

-Cũng tốt nếu cô đã nghe hết thì cô nên hiểu đi là vừa…-mẹ của Gia Khiêm trố to long sòng sọc đôi mắt nhìn nhỏ

Im lặng…nhỏ chẳng thể thốt nên câu trả lời ấy thêm lần nữa…

-Mẹ…-Gia Khiêm nhấn giọng

-Mẹ nói có sai không cô ta thật chẳng xứng đáng một chút nào với con đâu…-mẹ Gia Khiêm lớn tiếng

Chẳng thể chịu đựng thêm phút giây nào nữa Gia Khiêm tiến lại gần nắm lấy bàn tay của nhỏ nghiêm nghị : con sẽ lấy cô ấy và không có gì thay đổi đâu!!!mẹ đừng ngăn cấm tụi con…

-Anh à…-nhỏ hướng đôi mắt nhìn trâng trâng ấy…

-Con…-hạ xuống giọng nói của mình mẹ của Gia Khiêm cố trấn an mình trước sự c.ương quyết của con trai: được thôi nếu con muốn lấy cô ta mẹ cũng sẽ suy nghĩ lại-ngước ánh nhìn sang nhỏ mẹ Gia Khiêm hỏi dựng lên câu hỏi : thế ba mẹ của cô làm nghề gì…dù sao cũng nên biết bên xui gia thế nào chứ?

Hé mở cửa miệng nhỏ e ngại câu nói nhạt : ba mẹ của cháu đều đã qua đời mất rồi…-nuốt cơn mặn đắng vào lòng nhỏ thều thào

-Hả ? cái gì ba mẹ của cô đều qua đời rồi ư? –chặc lưỡi ái ngại mẹ của Gia Khiêm hằn hộc: đã này nọ còn côi cút ba mẹ nữa sao? Càng nghe càng chán…

-Không phải cô ấy không có ba mẹ chỉ là cả hai người ấy đều qua đời vì một vụ tai nạn bất trắc…mẹ à đừng chua chát quá về thân thế địa vị có được không? Con yêu cô ấy vì bản tính lương thiện của cô ấy chứ không phải vì mấy thứ phù phiếm.Mẹ hãy mở rộng tấm lòng có được không?-Gia Khiêm hướng ánh nhìn chăm chăm…

Rũ xuống hàng mi mẹ của Gia Khiêm thở nhẹ : cứ để thời gian chứng minh tất cả-chậm rãi toàn thân của mình đứng dậy mẹ Gia Khiêm chăm chăm câu nói chát chúa: được thôi cô cứ thỏa thích mà mang địa vị con dâu hào môn nhưng để tôi coi được bao lâu…-cười tươi tắn:đừng mong mẹ cho cô ta vào nhà nữa bước chân !!!-nhấn giọng

Vịn chặt lấy vòng tay nhỏ chẳng thể giữ nổi cho mình phút giây tịnh tâm



Câu nói vừa dứt cũng là lúc người đàn bà sang trọng bước ra khỏi gian phòng ấy!!!

Ngước nhẹ hàng mi của mình nhỏ thều thào câu nói: anh à em cảm thấy…

-Anh không muốn nghe thêm một lời nói nào từ em đâu đấy!!!!-tiến thật sát lại Gia Khiêm nhẹ nhàng câu nói: chẳng lẽ em muốn buông xuôi ư? Em có biết anh yêu em đến dường nào hay không???

Nuốt vội dòng nước mắt vào lòng nhỏ rưng rưng : nhưng anh ơi làm sao em có thể…

-Hãy chứng minh cho mọi người thấy tình yêu của hai ta hạnh phúc được không em!!!-Gia Khiêm chăm chăm

Câu nói ấy cùng nét mặt ấy nhỏ chẳng còn chút sức lực hay niềm tin nào …
Nhưng đã có anh
Và em biết chỉ cần có anh thôi em sẽ vượt qua hết mọi gian nan và khó khăn

Tình yêu của em ,em yêu anh nhiều lắm!!!
 

jennn

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/4/2013
Bài viết
162
CHƯƠNG 108 :



-Đây là cái gì thế đại ca-Minh phi trão ngơ ngác

Chú cứ cầm lấy đây gọi là chút quà nhỏ mà anh dành tặng cho chú nhân ngày hỉ sự…anh nghe mọi người nói chú đã chọn xong rồi đúng không?-Hắc Đông cười nhẹ

Câu nói thốt ra nhạt nhòa: anh Hắc Động à…

-Thôi cầm lấy đi còn giữ tiền để nuôi con nữa chứ…xem ra người nhất cự ly nhì tốc độ là chú đấy nhé!!-cười tươi: hai hỉ vui quá rồi…

Gãi gãi cái đầu Minh phi trão cười run run: dạ tại tụi em lỡ nên…

Thở nhẹ làn hơi nhẹ Hắc Động hướng nhẹ ra ngoài ban công xa xôi với bao muộn phiền kia…

-Anh Hắc Động…vậy còn chuyện của anh thì sao rồi?-Minh phi trão hỏi dồn

-Chuyện của anh à?-cười: có lẽ chắc khoảng vài năm nữa…chắc đến lúc đó chú có gần một tiểu đội bóng đá rồi nhỉ?

-Dạ!!!-cái miệng run run của mình Minh phi trão chẳng thể ngại ngùng hơn nữa…

Vào một ngày không xa chúng ta sẽ lại gặp nhau
Anh nhất định sẽ chờ và đợi..

Thành Phố Hồ Chí Minh…

-Em thấy món ăn ở đây thế nào?-Quang Vinh hỏi dồn

-Cũng được…-Hoàng Ngân nói nhạt

-Em có muốn ăn thêm món nữa không anh biết ở đây cò vài món lạ và ngon lắm!!!-Quang Vinh huyên thuyên

-Thôi em không muốn ăn đâu…-Hoàng Ngân nói nhạt,ánh nhìn u buồn cô nói : em hơi mệt nên có lẽ chúng ta ăn xong anh chở em về nhà đi…

Hé nhẹ nụ cười gượng của mình Quang Vinh chỉ còn có thể hai chữ “lặng thin” ăn nốt bữa ăn mà thôi…

Nếu chỉ ngồi đây gậm nhấm cơn đau một mình…
Có lẽ từ đây đến suốt cuộc đời tôi chẳng thể nào hết ám ảnh
Làm sao,làm sao đây…
Chẳng là là quên hay hớn hở nét mặt chúc phúc cho hạnh phúc trăm năm của anh?
Không,tôi không phải là người cao thượng đến cỡ đó…
Tôi phải làm và làm gì đây?
Tôi không cho anh hạnh phúc đâu…hạnh phúc của anh là niềm đau của tôi
Một niềm đau mà tôi chẳng bao giờ có thể quên được

-Hôm này là ngày mấy rồi hả anh?-Hoàng Ngân hỏi mạnh

Giật bắn cả người Quang Vinh ú ớ : à là 16 có gì thế em?

-Không có gì đâu anh…-Hoàng Ngân nói nhạt lẩm bẩm đôi môi của mình: vậy là còn 2 ngày nữa sẽ tới đám cưới của anh ấy…chỉ còn 2 ngày nữa thôi-nhấn giọng đay nghiến ánh mắt tóe lữa của mình

_=_

Trung tâm mua sắm…

-Chúng ta mua hết đồ rồi chị nhỉ?-Tuyết Như cười rạng rỡ

Gật gật cái đầu vui vui của mình nhỏ ngập ngừng: ừ xem ra mọi thứ đã xong…em còn muốn mua thêm gì nữa không?

-Chà…để coi nào-cười thầm: giờ thì có lẽ ăn là tốt nhất chị à…Tuyết Như cười…

-Ừ…chị cũng đói chã lã rồi…chúng ta đi ăn nhé!!!-nhỏ cười và túm ngay vòng tay của Tuyết Như reo vang…

Cùng lúc ấy…

Hướng đôi mắt nai ngơ ngác của mình : Thùy Dương…có phải là Thùy Dương hay không?-nó cất lên câu nói

Quay qua và quay lại nét mặt dần dần thay đổi dần sắc diện, mấp mé bờ môi nhỏ cười nhẹ : có phải là chị Liên đấy không?

Buông dần chiếc túi xách xuống nó reo vang mừng mừng cả nét mặt: đúng là Thùy Dương rồi-vòng tay siết thật chặt nó chặt lấy cả vòng tay : cứ tưởng không còn có thể gặp mặt Dương nữa chứ giờ thật là…vui quá!!!-nó cười và cười sung sướng

-Chị Dương à…-Tuyết Như lắp bắp

Phương Liên …hắn ngập ngừng trước thái độ ấy

Quay sang nét mặt vui mừng mừng nói thở làn hơi nhè nhẹ : đây là cô bạn thời học chung trường THPT “CÁNH BUỒM” đó anh nhớ không?-

Lắc lắc cái đầu e ngại của mình hắn ôn tồn : anh không nhớ cho lắm…xin lỗi nếu tôi không nhớ đến bạn

-Không sao đâu !!!-nhỏ cười nhẹ

Nắm lấy bàn tay hân hoan bao cung bậc cảm xúc dạt dào : tại sao chị tìm em quá nhiều mà chẳng hề có chút gì tin tức của em chứ? Em có biết chị đã tưởng em biến mất như một làn khói hay không?-nắm chặt lấy bàn tay-nó hạ giọng : giờ đây chị vui quá!!!!

Rũ xuống hàng mi e lệ của mình nhỏ ngập ngừng hơi thở nhạt nhòa : có nhiều sự việc xảy ra và em chẳng thể nào có thể cho chị biết vì khi ấy em cũng loáng thoáng nghe nói chị đang có tai ương xảy ra tại trường…

-Cái con nhỏ này…-nó hạ giọng: chị mà không vô tình gặp em ở đây có lẽ em tính lơ chị luôn phải không…

-Không…không có đâu chị chỉ là…-nhỏ ấp úng chẳng thốt nên nổi câu nói: vì trong quãng thời gian qua em bị mù bây giờ mới sáng mắt lại… em tính tổ chức xong đám cưới sẽ đi tìm chị-nhỏ hạ giọng

Ngơ ngác câu nói : đám cưới ư?-nó lặp lại câu nói ấy: em đám cưới à…chà vui quá à nha!!!

-Dạ!!!-nhỏ nhoẻn nụ cười tươi tắn: hai ngày nữa tại Nha Trang và đây là địa chỉ…chị đến chung vui với em nha!!!-nhỏ chìa ra tờ giấy thiệp mời : chúng ta quả thật rất có duyên cứ tưởng xoay đi một vòng tròng chúng ta sẽ thất lạc nhau mà ai ngờ…em hi vọng chị có mặt tại hôm ấy !!!!-ngước nhìn lên chiếc đồng hồ: bây giờ em phải ra Nha Trang chuẩn bị rồi…hẹn gặp chị lần sau

Cầm lên tờ thiệp mờ nó hướng ánh nhìn ngơ ngác: Thùy Dương à…

-Chị nhớ đến hôm đó nha chị…-nhỏ cười: em mong chị lắm!!!

Và cái vẫy vẫy sau cùng…

-Phương Liên-hắn tiến sát gần hỏi dồn: sao em thừ người ra vậy?

-Phạm Gia Khiêm…-nó trả lời khó hiểu: chẳng lẽ con bé và gã hotboy ngày xưa của trường ư?

-À…anh biết con người này…mà anh ta và cô ta lấy nhau à…xem ra thú vị lắm ta-hắn cười nhẹ

-Hi vọng con bé sẽ hạnh phúc mãi mãi…..-nó hạ giọng

Nụ cười chúm chím của mình hắn ôn tồn câu nói : sẵn tiện đến đó xem thử coi đám cưới là thế nào em nhe…sẵn tiện tụi mình cũng…hihi

Ngước vội ánh nhìn sang bên cạnh nó lớn giọng: đã nói rồi anh đừng có mà mơ!!!

-Này cho anh một tí mơ đi chờ lâu quá à!!!!-hắn chạy theo vội vã léo nhéo câu nói

-Cho anh chạy theo hụt hơi luôn-nó cười toét miệng



Bước nhẹ bước chân ra dãy nhà để xe của Trung tâm thương mại Tuyết Như hỏi dồn : người đó là bạn thời cấp 3 của chị à?

-Ừ…đó là một người bạn ,người chị mà chị đã vô tình quen biết hồi cấp 3…-đôi mắt mơ màng nhỏ dường như thoắt ẩn thoắt hiện nhớ về cái ngày định mệnh mà nhỏ và nó đã quen biết nhau như thế nào?

5 năm về trước…

Căn bệnh và những ác mộng đã xuất hiện vây kín toàn bộ nghĩ suy của nhỏ…chẳng thể nào có thể tìm quên được.Làn hơi thốt ra mõi mệt nhỏ hướng đôi mắt trầm tư

Ngay phút giây ấy…

Bóng dáng chợt lóe lên và giật ngay chiếc túi đang ở trên tay của nhỏ…

Choàng tỉnh cơn mơ màng thì nhỏ đã biết được mình đã bị mất chiếc túi

Tiếng hét và tiếng thất thanh : có cướp…có cướp…cứu tôi với!!!

Chạy và chạy…sức lực mỏng manh yếu đuối của mình nhỏ gắng gượng hết sức lực

Thế nhưng chẳng còn có thể với được nữa nhỏ đành buông xuôi hoàn toàn

…Cạch và bốp cùng âm thanh Binh huyên náo

Hướng đôi mắt to tròng của mình nhỏ ngập ngừng : ơ?!

Cú đấm nhanh và mạnh xuyên thủng qua lớp da mỏng trên mặt…tên cướp hung tợn nhỏm người dậy muốn ăn tươi nuốt sống ngay người con gái vừa nện cho mình vào mặt.Hét vang âm thanh lớn giọng tên ăn cướp trợn tròn đôi mắt : con quỷ cái mày…

Dần dần chuyển sang nét mặt người con gái chạy xung phong tới quất ngay cú đấm ngàn cân của mình và…thế là a-lê hấp..

Tên cướp chỉ còn nằm xếp xó một đống há hốc mồm miệng…

Choàng tỉnh hoàn toàn cả cơ mặt nhỏ ngập ngừng : ơ?!

-Túi xách của cô đây!!!-người con gái cười toét rung

-Có phải là Phương Liên không?!-nhỏ ngập ngừng

Gật gật cái đầu vui vẻ nó nhoẻn nụ cười: đúng rồi làm sao mà biết tôi thế???

-Vì chúng ta cùng học chung trường mà…nhỏ cười nhẹ!!!: mình tên là Thùy Dương cám ơn Phương Liên nhiều lắm!!!

-Không có chi…đúng là có duyên thật!!!-nó cười vui sướng : rất vui được gặp Thùy Dương …nếu mai này có gì bất trắc hãy cho mình biết …nếu Dương đã biết tiếng tăm của mình thì hãy tin ở mình!!!

Gật gật nét mặt hân hoan nhỏ hé mở cửa miệng : cám ơn Phương Liên nhiều lắm!!!



Cố lay và lay dậy mãi…Tuyết Như nói : chị Thùy Dương à…

Lim dim hàng mi nhỏ ngơ ngác hé mở ánh nhìn chậm rãi của mình : Tuyết Như …

-Chị ngủ suốt cả đoạn đường đấy!!!-Tuyết Như nói nhẹ: sắp đến nơi rồi đó chị!!!

-Cám ơn em!!!-nhỏ hướng ánh nhìn xa xăm ra ngoài ô cửa xe,lòng nhủ lòng bao cảm giác lâng lâng: ngày mai…ngày mai mình sẽ mặc chiếc áo cưới…chiếc áo cưới mà mọi cô gái hằng mơ ước.Thật là hạnh phúc quá!!!


>-“ Người ơi,em mơ về anh đã bao ngày . Một người yêu em và thương em . Chờ anh,em đã chờ lâu lắm . Biết không?người em chờ là người cho em ngày bình yên . Ngày mai,em là cô dâu mới . Ngày mai,em mặc chiếc áo dài theo chồng . Ngày mai,em cười thật hạnh phúc . Ngày mai,em được ở bên người mà em yêu . Ôi! em thương anh,em yêu anh,yêu vô bờ . Ôi! em mong anh,em nhớ anh đến từng giây . Hãy mãi,cho em một tình yêu thật chân thành,thủy chung. Em chỉ cần như thế . Mỗi đêm,vai anh là chiếc gối ấm êm,dìu em vào bình yên. Cho giấc ngủ em say. Ngày mai,em là cô dâu mới . Ngày mai,em mặc chiếc áo dài theo chồng . Ngày mai,em cười thật hạnh phúc . Ngày mai,em được ở bên người mà em yêu . Ôi! em thương anh,em yêu anh,yêu vô bờ . Ôi! em mong anh,em nhớ anh đến từng giây . Người ơi! em mơ về anh đã bao ngày . Một người yêu em và thương em . Từ đây,hai ta sẽ chung bước . Đôi tim hòa chung nhịp . Cùng nhau,đi qua ngàn mưa giông. Bình yên trong ngôi nhà . Yêu thương..........”-<
 

jennn

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/4/2013
Bài viết
162
CHƯƠNG 109 :


Nước Mỹ -Cali

Giọng nói ôn tồn của các bác sĩ: huyết áp đột ngột hạ xuống phải nhanh chóng làm điện tâm đồ thôi!!!

-Tình trạng xuất huyết m.áu cũng ra rất nhanh…kho tiếp m.áu sợ không đủ mất…-giọng bác sĩ khác e ngại

-Mau gọi cho người nhà nạn nhân biết đi…-bác sĩ chính trược tiếp ca mỗ nói thất thanh

-Dạ!!!-giọng nói hớt hải của cô y tá chạy vội ra tung thẳng vào cánh cửa hé mở…

Nắm vội bàn tay vào lồng ngực cô bé ngập ngừng: thưa bác sĩ anh ấy…

-Bệnh nhân xuất huyết m.áu nhiều quá mà lượng m.áu của kho m.áu không đủ có ai có cùng nhóm m.áu với bệnh nhân không???

Bờ môi khô rang cô bé ngập ngừng: vậy thì mau lấy m.áu của tôi đi…tôi và anh ấy có cùng nhóm m.áu với nhau!!!

-Vậy mời cô vào phòng –cô y tá nói nhanh

Hướng ánh nhìn chăm chăm về cô bé mẹ của Nhật Khang lặng thin đi hoàn toàn…

Ngay giây phút ấy tại Đà Lạt

-Á!!! –Gia Hân nắm chặt chiếc chăn trên gi.ường quằn quại đôi môi đau đớn: đau…đau quá!!!

Lẩm bẩm bờ môi trong cơn mê man của mình Nhật Khang he hé: giờ này em thế nào rồi Gia Hân?!

Với và với bàn tay chẳng còn chút sức lực nào nữa Gia Hân he mở đôi mắt mõi mệt cùng bờ môi thều thào của mình…: có ai không cứu tôi với…cứu tôi với!!!

Nha Trang tại nhà thờ

Chầm chậm chiếc xe hơi sang trọng tiến lại gần ngôi nhà thờ ấy.Chỉ trong tít mắt căn nhà thờ nhỏ nhắn xinh xắn trải đầy hoa thường xuân bỗng sáng loáng và lấp lánh lạ lùng.Bao gồm một vùng hoa ngập tràn trắng tinh .Hướng ánh nhìn trâng trâng nó chầm chậm hé mở cửa miệng: đẹp quá !!!

Nắm nhè nhẹ bàn tay của nó…hắn hạ giọng nói ôn tồn của mình : em thích lắm ư?vậy em muốn chúng ta cũng có một đámc ưới như thế không em???

-Đừng có mà dụ người ta …-nó lườm ngay cái nhìn : chúng ta mau vào đi anh…

-Em này làm anh mất cả hứng à…-hắn chặc lưỡi



-Tất cả đã chuẩn bị xong xuôi hết!!!-cô gái mĩm nhẹ nụ cười giúp nhỏ xúng xính trong bộ váy cưới từ từ bước ra khỏi gian phòng

-Chà cô đẹp thật!!!-mọi người xầm xì trong tiếng vui mừng…

Hướng đôi mắt của mình chậm rãi ánh nhìn vào tấm gương trang điểm đặt ngay trước mặt của mình nhỏ khẽ cất lên tiếng lòng : đây là mình sao? Cô gái thật lạ lẫm trong bộ áo quần sang trọng này.Còn có cả lớp phấn son trang điểm kĩ lương,cả móng tay cũng được chăm chút chu đáo…tất cả tất cả đều khiến mình lộng lẫy bội phần-hà hơi: mình thật không dám tin đây chính là mình…

-Chị Thùy Dương à …-Tuyết Như ngồi sát bên cạnh nói mạnh: sao em run quá…chị có run giống em không?

Chúm chím nụ cười nhỏ lắc nhẹ cái đầu sang một bên: chị …chị cảm thấy khó diễn tả quá…vừa run mà còn vừa vui nữa!!!

Trố to đôi mắt: chị run và vui à?-Tuyết Như lắp bắp

-Qua ngày hôm nay thôi mọi thứ sẽ thay đổi và chúng ta cũng sẽ thay đổi…-nhỏ đưa đôi mắt dạt dào cảm xúc của mình : chị và em chúng ta sẽ vào trang mới…trang vỡ của một gia đình.Cảm giác mới lạ và rất hồi hợp…

Khuôn miệng tươi xinh của mình Tuyết Như mơ màng về giây phút sung sướng kia: phải rồi ngày mai mình và anh ấy sẽ nên duyên vợ chồng…mình và anh ấy sẽ cùng sang trang của mái ấm gia đình hạnh phúc!!!

Trong lúc ấy tại đại sảnh của lễ đường…

Chỉnh trang lại trang phục cơn hít mạnh của mình Thanh Hoàng tu ừng ực cốc nước mát xuống tận cổ…

Mĩm nhẹ nụ cười Gia Khiêm tiến lại gần: anh sao thế?bình tĩnh đi anh…

Căng tròn đôi mắt ra Thanh Hoàng ngơ ngác: bộ Khiêm không run à?

Lắc lắc cái đầu vui vui Khiêm nói nhẹ : em chỉ cảm thấy cảm giác lâng lâng khó tả mà thôi…ngày hôm nay là ngày vô cùng tuyệt vời mà…-cùng lúc cả thân người chìa ra vui vẻ

-Thế à?-Thanh Hoàng lẩm bẩm: mình và cậu ta khác nhau thật!!!-chặc lưỡi

Bất ngờ giọng nói gọi to : Gia Khiêm!!!

Hướng ánh nhìn quay sang Gia Khiêm cười toét rung : anh Hắc Động!!!

Vỗ nhẹ bàn tay mừng mừng vui vui: xem ra chú em nhanh tay lẹ chân quá ta!!!

-Cám ơn anh chờ anh lâu quá nên tiểu đệ phải đi trước 1 bước-Khiêm cười

-Nhớ chăm sóc cho con người ta đó!!!con bé tội nghiệp lắm-Hắc Động hạ giọng: nhớ lại những tháng năm hành hạ con bé làm anh ái nấy quá!!!

Vị chặt lấy bờ vai Gia Khiêm cười nhẹ: cũng nhờ có anh hết…nếu không có anh là ông mai mát tay có lẽ em và cô ấy sẽ không nên duyên thế này!!!

-Thật là…-nét mặt dần dần chuyển sang : anh ước chi có ai đó mai mối cho anh thế này…

-Anh Hắc Động…

-À…quên mất đám cưới của hai đứa mà…-cười nhẹ: nào hôm nay là chú rễ đẹp nhất đó nha!!!-Hắc Động nhấn giọng cười tươi

-Vâng!!!em đang rất hào hứng và chờ đợi

-Giám đốc ơi!!!-trợ lý Trịnh huyên náo: có chút rắc rối ạ!!!

-Em xin lỗi anh…-Gia Khiêm chạy vội vàng vàng lại với mớ rắc rối…



“Làm người ta ghen tị quá…”-Hắc Động nhép môi hướng bao ánh nhìn về đám cưới sang trọng này…

Phòng thay đồ…

Ngước nhẹ vào lẵng hoa treo tòng teng: có ai gửi hoa cho cô Thùy Dương nè…-cô nhân viên chìa ra đem lại cho nhỏ

-Ai tặng hoa vậy?-nhỏ ngơ ngác hướng ánh nhìn vào tờ giấy ghi rõ dòng chữ “mến tặng con nhỏ Thùy Dương mập”-điếng toàn thân nhỏ trố to đôi mắt: đây…đây là…

Âm thanh “xịt” thẳng vào đôi mắt…

-Ơ…cô là ai ???-tiếng cô nhân viên la thất thanh…

Và còn sót lại ở trên nền đất chỉ còn chút khoảng không trống trãi mà thôi…

-…Ơ…-Nhỏ ngập ngừng há hốc khuôn miệng

Nụ cười bật ra vui thú của mình tiến thẳng lại với cây chích điện trong tay

-Đừng…đừng mà…-nhỏ hé mở cửa miệng và…

A-lê-hấp…

-Mau đem đi đi…-giọng nói nhấn mạnh toét rung vui sướng…

Giật mạnh lẳng hoa xinh đẹp trước mặt gương ,nén chặt cơn đau trong lòng cùng câu nói khẽ rít : cứ hạnh phúc đi!!!

_=_

-Phương Liên?!-Hắc Động ngơ ngác hướng ánh nhìn chăm chăm: làm sao em ở đây thế?

Khuôn miệng hé mở nó cũng đáp lại : thế còn anh…anh làm gì ở đây?

-Anh đi dự đám cưới chã lẽ…-Hắc Động lắp bắp

-Em cũng thế…-nó trố to: anh cũng quen Thùy Dương sao?

-Ngày xưa thời đi học cấp 3 anh học chung với cả Thùy Dương và Gia Khiêm..-hạ giọng

-Xem ra thế giới này tròn thật!!!-nó nhoẻn nhẹ nụ cười tươi tắn

Vỗ nhẹ bờ vai: vậy còn em ..-cười ngụ ý: em tính thế nào rồi…

-Cái gì mà hướng thế nào…-nó lắp bắp…: anh muốn nói gì hả?

-Này Triệu Tuấn Minh!!!-Hắc Động nói to: tôi giao cô em gái của tôi cho anh đấy!!!sớm tổ chức đám cưới đi nhé!!!

Gượng nhẹ nụ cười hắn ôn tồn: dạ…em cũng mong lắm mà khó quá-chặc lưỡi

-Vậy để anh chỉ cách này nha…đảm bảo sẽ dính chưởng ngay-cười rút rít

-Có thật hả anh?-hắn hỏi dồn: em mong quá…mà cô ấy khó lắm-nắm nhẹ vòng tay hắn ung dung tiếp dở dang câu chuyện của mình: phiền anh chỉ cho em vài bí quyết nhé!!!

Gật gật cái đầu vui vẻ của mình Hắc Động tiếp lời vui tươi: ok cứ yên tâm …-hà hơi: tất tần tật về Phương Liên không sót chút nào đâu…hehehehe…

Chặc lưỡi : hai con người này thiệt là…-nó xị mặt

Ngó qua và ngó lại

-Chị ơi cho biết cô dâu ở đâu thế?-nó dựng ngay người giúp việc lại

-Dạ cô dâu đang ở phòng chờ!

-Cám ơn!!!-nó cười tươi rảo ngay bước chân tiến về phòng chờ…

PHÒNG CHỜ…

Hai chữ to tướng đập thẳng vào mắt nó nhoẻn nhẹ nụ cười tính bước chân vào thì…

Chạy xồng xộc bước chân cô gái nhân viên thay đồ cho cô dâu hớt hải câu nói: CÔ DÂU BỊ MẤT TÍCH RỒI!!!-quát to inh ỏi

Nó điếng toàn thân lẩm bẩm : cô dâu bị mất tích ư?-dồn dập bước chân chạy vội vã vào gian phòng…

-CÔ DÂU BỊ MẤT TÍCH!!!-giọng nói hét to

Cầm trên tay là bó hoa tươi thắm Gia Khiêm rơi rụng ngay chạy điên lại: cô dâu bị mất tích ư?-ngập ngừng: ôi không…

-Cô dâu bị mất tích …-Thanh Hoàng long sòng sọc ánh nhìn điên cuồng lao tới…

…Bước chân dồn dập cả hai nhanh chóng lao vào gian phòng kèm theo đó là tất cả thẩy những người đang có mặt tại nơi ấy…

-Thùy Dương ơi!!!-Gia Khiêm gọi to hớt hải lao vào tìm kiếm

-Tuyết Như ơi!!!-Thanh Hoàng há hốc khuôn miệng: em ở đâu rồi…

-Cô ấy ở đây nè…-nó cất lên

Cả hai anh chàng chạy lại cùng trâng trâng đôi mắt…

-ÔI!!!-Tuyết Như của anh…-Thanh Hoàng nghẹn ngào niềm vui sướng dâng cao ôm choàng lấy cô vợ sắp cưới…

-Thế còn Thùy Dương đâu?-Gia Khiêm hỏi dồn nhìn nó

-Thùy Dương bị bắt cóc rồi và đây chính là người bắt cóc cô ấy…-nó hạ giọng chìa ra tờ giấy trên tay

“ nếu muốn cứu Thùy Dương hãy chờ tin tiếp theo…nếu gọi cho cảnh sát thì cứ chờ nhận xác đi là vừa”

-Thùy Dương-Gia Khiêm sững sờ rụng rời toàn chân tay

Lây mãi và lây mãi Thanh Hoàng cuối cùng cũng đã gọi dậy được Tuyết Như…

Hé mở nữa ánh nhìn Tuyết Như ngập ngừng: đây là đâu…

-Em không nhớ sao? Hồi nãy đã xảy ra chuyện gì với em vậy?-Thanh Hoàng hỏi

Nhíu lấy hàng mi và rồi là nét mặt uể oải của mình Tuyết Như chậm rãi: em và chị Dương đang vi vu thưởng thức bài hát “cô dâu” chuẩn bị hết tâm trạng là lát nữa sẽ ra lễ đường nhưng chẳng hiểu vì sao chị Dương sau khi nhận được bó hoa của ai đó tặng nét mặt chị dần đổi sang sợ hãi rồi cùng lúc…-hạ giọng: cùng lúc một nhóm người xông vào chích ngay mũi chích đau điếng vào thân em và khi em tỉnh dậy là thế này đây-cô chìa ra vết chích ở sau gáy của mình

Nghiêm nghị cả nét mặt : đây là dấu chích điện…ai mà lại muốn làm thế chứ?-Thanh Hoàng dồn dập

-Người đó chính là chủ nhân của chiếc bông này…-nó cúi xuống nền đất và cầm lên đôi bông tai sáng loáng…

Mọi ánh nhìn hướng chăm chăm…

Trố to đôi mắt kinh ngạc của mình Tuyết Như há hốc mồm miệng : đây phải chăng là chiếc bông tai “White Moon”

-Tuyết Như biết đôi bông tai này ư?-Gia Khiêm nhấn giọng nhìn Tuyết Như trâng trâng

Câu nói giãn ra Tuyết Như nhấn giọng nhanh và quả quyết của mình: đây chính là chiếc bông tai nổi tiếng mà nữ minh tinh Hoàng Ngân quảng bá sản phẩm vào ngày hôm qua trên báo chí.Vì là sản phẩm mới cho nên chưa được tung ra-e dè: em thích chiếc bông này lắm tính đặc hàng nhưng người ta nói phải chờ vài ngày .Em dám chắc chiếc bông này chẳng có ai đó có ngoài người quảng bá nó !!!!

-Hoàng Ngân…-Gia Khiêm điếng lên bờ môi nhắm hai mắt tịnh tâm vài giây : mọi người hãy giữ bí mật tôi sẽ tự mình đi giải quyết với cô ta!!!

-Nhưng mà…-Tuyết Như hỏi dồn

-Mọi người cứ yên tâm…-ngước nhìn lên chiếc đồng hồ: còn 1 tiếng nữa hôn lễ sẽ được cữ hành mình sẽ rước Thùy Dương về…mọi người ráng chờ mình đi!!!

Vịn chặt bàn tay của Tuyết Như….nét mặt e ngại của Thanh Hoàng: em cứ bình tĩnh đi anh tin cậu ta sẽ có cách giải quyết mà!!!

-Chị Dương ơi!!!-Tuyết Như nghẹn ngào rưng rưng hàng lệ

-Hãy để tôi được đi cùng-nó nhấn giọng: tôi muốn cứu em Dương!!!

-…-Ánh nhìn và rồi : vâng cũng được!!!

Nói xong câu nói cả hai người chạy vội lao thẳng ra chiếc xe hơi chờ sẵn..

Lắp bắp cửa miệng hắn chạy vội hỏi theo: em đi đâu đó Phương Liên???

-Em đi có chút chuyện anh à…-nó nhấn giọng: anh Hắc Động đi cùng bọn em nhé!!!

-Có chuyện gì vậy em?-Hắc Động ngơ ngác chẳng hiểu nổi nhưng cũng chạy thục mạng lao nhanh tới chiếc xe và chạy thẳng vào yên ngay vị trí

-Còn anh thì sao?-hắn ngơ ngác: anh cũng muốn đi…-chã lã

-Nơi đó nguy hiểm lắm !!!-e dè: ngoan nào khi trở về em cho anh đám cưới với em ha!!!-nó cười trấn an

-Kìa em…-hắn nói to thất thanh nhưng chiếc xe hơi đã vù ngay trong màn khói dày đặc


Hé mở cửa miệng vui thú của mình hắn nhủ thầm: cô ấy đồng ý cho mình hỏi cưới cô ấy rồi ư?-cười thất thanh anh chàng nhảy cỡn lên: quá đã!!!
 

jennn

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/4/2013
Bài viết
162
CHƯƠNG 110 :


-Alo có phải Quang Vinh đó không?-trợ lý Kim nói nhanh: em có biết Hoàng Ngân đang ở đâu không chị gọi mãi mà con bé không nghe máy!!!

-Dạ không thưa chị…cô ấy biến mất ư?-Quang Vinh hỏi dồn

-Chị cũng không biết nữa …sáng nay có buổi chụp hình mà con bé mất tăm.Không biết nó sẽ đi đâu nữa…-trợ lý Kim hạ giọng : con bé thường ngày có qui tắt lắm mà nay sao kì quá,cứ như mất hết lý trí vậy đó…

Hé mở đôi mắt của mình ra anh chàng dựng lại câu hỏi kia: mất hết lý trí ư?

Bất thình lình anh chàng choàng ngay xuống đống xách báo cũ yên vị trên giá lục và lục…

“Nếu mình nhớ không lầm hai ngày trước cô ấy đã hỏi mình và…đây rồi –Quang Vinh thở mạnh: hôm nay là đám cưới của Gia Khiêm…nét mặt dần chuyển sang căng thẳng: chẳng lẽ cô ấy đến buổi lễ kia?



Đà Lạt…

Nắm lấy bàn tay nâng niu nhẹ nhàng câu nói thốt ra êm ái : cái con bé này cứ thế này có ngày chết mất!!!

Ánh nhìn thẫn thở Gia Hân buông nhẹ làn hơi mõi mệt: bác…

-Đã bảo chăm sóc sức khỏe mà…-giận dữ: may mà ta qua kịp nếu không chết mất thôi!!!-khàn đục

Câu nói rất muốn thốt ra nhưng cơn đau vây kín ,cố lắm cửa miện thốt ra thêm lần nữa: bác ơi “c…” cháu???

-Tất cả đã ổn rồi…cháu yếu lắm Gia Hân à…-nhấn giọng : bác sĩ nói nếu cháu mà thế này có ngày chết cả “m…” và “c…” đấy!!!

Rũ xuống hàng mi Gia Hân lặng thin toàn ánh mắt chăm chăm về chiêc quạt trần xoay vòng vòng kia…bao nghĩ suy cứ ám ảnh mãi không nguôi

-Bác tính thế này cấm cháu phàn nàn…-người bác nhấn gọng hung tợn của mình: cháu qua nhà bác sống để bác chăm sóc cháu chừng nào cứng cáp mới thôi!!!!

Rơm rớm giọt lệ còn nồng ấm Gia Hân hạ xuống câu nói : dạ…cháu cám ơn bác nhiều lắm!!!

-Cố gắng lên nếu đã muốn giữ thì phải giữ đến cùng!!!-nhấn giọng

Hé mở đôi mắt Gia Hân lẩm bẩm bờ môi: phải rồi nếu là quyết định của mình thì mình phải toàn tâm toàn ý theo đuổi đến cùng

Nước Mỹ -Cali

-Thưa bác sĩ bệnh nhận Nhật Khang sao rồi?-cô bé dồn dập

Chỉnh lại cặp mắt kính dày cộm của mình vị bác sĩ hạ giọng : tình trạng đã khá hơn rồi…chúng tôi đang theo dõi người nhà hãy chờ đợi tiến triển của căn bệnh thế nào rồi tiếp tục ca điều trị sau

-Dạ…cám ơn bác sĩ-câu nói thều thào của mình cô bé chậm rãi cùng ánh nhìn …

“ Anh à…anh hãy cố gắng nha anh…cố gắng lên nha vì tình yêu của mọi người dành cho anh.Ba mẹ anh đang chờ đợi anh tỉnh dậy và thực hiện bao mơ ước đó anh…anh mau tỉnh dậy và phục hồi sức khỏe đó!!!...em mong chờ điều ấy lắm”

Cùng lúc ấy tại Thành Phố Nha Trang

-Ọe…-Hắc Động nhăn nhó mặt mày: chú em làm gì mà chạy ghê quá!!!

Bấm và bấm cái điện thoại liên tục…Gia Khiêm cố căng não hết sức

-Anh mau triệu tập anh em hỏi xem có băng nhóm nào nhúng vô vụ này không?-nó hạ giọng: em nghi Hoàng Ngân đã nhờ tới ai đó…chứ nếu không buổi tiệc đám cưới mà biến đi nhanh đến vậy ư

Khuôn miệng trầm ngâm : anh không ngờ con bé Hoàng Ngân thường ngày nhút nhát vậy mà…

Câu nói thốt lên có uy lực của mình : đôi khi ẩn sau bộ mặt thiên thần chính là ác quỷ đó anh!!!

-Em…-Hắc Động giật bắn cả người trước câu nói ẩn ý ấy của nó

Làn hơi thở mạnh ,ánh nhìn mỗi mệt chán chường của mình Gia Khiêm thều thào: cô ấy…cô ấy liệu có thể ở đâu được chứ?


-Anh nghĩ Hoàng Ngân đã giấu ở một nơi mà con bé muốn em nhớ đến…-Hắc Động chép môi

Quay sang cái nhìn trâng trâng nó hỏi dồn : liệu Gia Khiêm có nhớ chỗ nào hay không?

Nhíu hàng mi căng thẳng…Gia Khiêm cố lục tung trí nhớ của mình nhưng oái ăm thay tất cả những gì mà anh nhớ chỉ là màn đếm xám xịt mà thôi…



Tỏng tẻng…

Róc rách…

Giật giật nhè nhè bàn tay của mình nhỏ chậm rãi hướng ánh mắt dáo dát xung quang : đây là đâu???

Có vầng sáng chiếu qua lóe cả đôi mắt…bóng hình ấy là ai?

Khuôn miệng ấp úng nhỏ chẳng thể tin nỗi người đang ngồi trước mặt của mình là…

-Tỉnh chưa?-câu nói thốt lên có uy lực của mình sau đó quay sang nhìn thẳng chính diện ánh nhìn cay cú dán vào nhỏ

-Hoàng Ngân à…tại sao?-nhỏ hạ giọng

Bật ra nụ cười Hoàng Ngân điếng toàn thân người tiến bước lại cùng cơn giận nãy lữa hất tung xô nước vào cơ th.ể của nhỏ…

Bạch…

-Hahahahaha…-âm thanh bật ra nụ cười sảng khoái ấy Hoàng Ngân vui sướng tiếp thêm câu nói: giờ thì hết làm cô dâu ha…

Hà hơi nhanh và mạnh nhỏ cố mở to tròng mắt bởi màn nước tung thẳng vào mắt và mũi…cơn nghẹn bu quanh cơ th.ể: Hoàng Ngân à tại sao chứ???

Chỉ thẳng vào gương mặt nai tơ kia : vì sao ư? Hãy hỏi chiếc áo cưới mà cô đang mặc đi…-quát to

-Tại sao phải hỏi chiếc áo cưới này?-nhỏ vẫn chưa thể hiểu rõ câu nói chát chúa ấy từ miệng của Hoàng Ngân

Cười thất thanh : nếu không có sự xuất hiện của cô thì có lẽ tôi và Gia Khiêm đã là 1 cặp vô cùng tuyệt vời của thế gian này nhưng cớ gì cô cứ như bóng ma thế…-quát to : 5 năm trước chẳng phải cô đã biến mất rồi ư? Cớ gì …cớ gì bây giờ lại xuất hiện-long sòng sọc đôi mắt của mình

Vịn chặt lòng bàn tay vào người nhỏ cảm giác cơn sợ vây kín cả tâm hồn,khuôn miệng ngập ngừng : Hoàng Ngân ơi!!!

-Chớ có mà kêu tôi-nhấn giọng : hôm nay tôi sẽ cho chết!!!hãy mà đám cưới âm phủ đi!!!



-Trợ Lý Kim ơi có ngài Phạm Gia Khiêm cần gặp chị-thư kí e dè…

Ngơ ngác khuôn miệng của mình trợ lý Kim chép môi : alo…

-Là tôi Phạm Gia Khiêm đây xin lỗi đã làm phiền chị…tôi muốn hỏi chị có biết Hoàng Ngân đang ở đâu không?-Gia Khiêm nhấn giọng

-Hoàng Ngân ư?-nhoẻn nhẹ nụ cười: tất nhiên là cô ấy đang ở cùng bên tôi rồi…-trợ lý Kim chép môi

-Chị nói dối…chị có biết Hoàng Ngân đã bắt cóc vợ của tôi không…việc chị bao che cho cô ta là phạm pháp đó chị có biết không?-câu nói dứt khoát nhấn mạnh

-Cái gì?-trợ lý Kim giật bắn toàn thân người: làm sao mà có thể chứ…-hạ giọng : cô ấy đang ở bên tôi cậu hiểu lầm rồi-câu nói vừa xong cô nàng cúp ngay cái rụp từ chiếc điện thoại…

-Alo..alo…trợ lý Kim…-Gia Khiêm gào to

Nhấn mạnh cú điện thoại xuống nền bàn trợ lý Kim thẫn thờ toàn thân : Hoàng Ngân ơi…đừng nói với chị là em làm cái chuyện dại dột ấy nha…

-Alo…alo…-Gia Khiêm khàn giọng gục xuống chiếc bánh lái của xe hơi ,nhắm vội hàng mi mõi mệt của mình : giờ này em ra sao rồi…trời ơi tại sao chẳng hề có chút tin tức gì hết vậy nè…

Nhưng…

-Em sao thế Gia Khiêm?-Hắc Động nói to

-Có chuyện gì vậy ?-nó ngơ ngác

-Hai người ngồi yên đi em đã biết cô ấy nhốt Thùy Dương ở đâu rồi…chỗ đó hơi xa em chạy tới đó đây..-dứt lời lái ngay bánh xe lao với tốc độ kinh hồn

_=_

Nãy toàn thân người dậy Quang Vinh ngập ngừng : chị nói sao trợ lý Kim???

-Chị nghi con bé mất tích là có chuyện mà…em có biết con bé bắt cóc Thùy Dương hay không?ban nãy Gia Khiêm vừa mới gọi cho chị…trời oi Quang Vinh ơi chị lo quá.Con bé sẽ làm chuyện dại dột quá!!!-trợ lý Kim nhăn nhó khuôn mặt lái chiếc xe lao nhanh …

-Chị bình tĩnh đi…-Quang Vinh hạ giọng : giờ chị văn phòng của em đi…em sẽ cùng chị ra Nha Trang bằng phi cơ riêng của em…em cũng đã nghi nhưng giờ đây đã thành sự thật rồi.Mau đi chị chúng ta phải chấm dứt ngay trước khi quá muộn-nhấn giọng

-Ừ…chị biết rồi-trợ lý Kim thều thào

“Con bé này…em có biết việc tạo dựng hình ảnh người con gái đẹp trong lòng công chúng suốt bao năm qua của em tất cả giờ đây đều thành công cốc hết không?Người ta không yêu mình thì thôi,trên đời này thiếu gì đàn ông mà em cứ dại dột đâm đầu vào con người ấy-chặc lưỡi: người ta có kết hôn rồi…em cướp cô dâu tính làm gì đây hả Hoàng Ngân???”

Cùng lúc ấy tại thánh đường ở nơi lễ cưới…

Ngước vội lên chiếc đồng hồ mọi người ai nấy đều xầm xì nét mặt căng thẳng

Chạy vội lại trợ lý Trịnh hỏi nhẹ đôi cô dâu chú rễ : giám đốc đã về chứ thế hai người?

Nét mặt căng thẳng Tuyết Như hằn hộc: thấy thế còn hỏi nữa à???

Nhíu đôi lông mày căng thẳng Thanh Hoàng tiến lại gần ôn tồn câu nói : phiền trợ lý Trịnh ra nói với mọi người hôn lễ có lẽ nên hoãn lại đi…

Quay sang nét mặt Tuyết Như nói vào : không được Gia Khiêm đã nói là sẽ dẫn chị Dương về mà anh…

-Anh nghĩ sẽ lâu lắm…anh nghĩ là nên dừng lại đi…em mau vào thay đồ rồi chúng ta đi tìm phụ chứ ở đây anh lo quá!!!-Thanh Hoàng hạ giọng

-Chị Thùy Dương ơi!!!-Tuyết Như giàn giục ướt nhòe đôi mắt: ai lại nỡ chọn đúng cái ngày này mà làm thế vậy…ác quá à…!!!!

-Mau đi em…đừng khóc mà!!!-Thanh Hoàng nghiêm nghị

..hướng nhẹ ánh nhìn chăm chăm của mình trợ lý Trịnh nhíu hàng mi căng thẳng của mình tiếng lòng cất lên âm thầm : xem ra kế hoạch một mũi tên trúng hai con nhạn của mình đã thành công!!!



-Đừng mà Hoàng Ngân…đừng làm thế mà…-nhỏ cố gào to câu nói mong mòn mõi sẽ lay động con tim chai sạn kia

Nhưng

Nụ cười chát chúa của Hoàng Ngân quay lại : để coi nào…bây giờ là 11h45’ khoảng 3 giờ nữa nếu anh ta không đến cứu cô thì cô hãy về âm phủ mà happy nhé!!!-cười mĩm khoái chí

Ngước ánh nhìn xung quanh ma trận mà Hoàng Ngân dành cho mình nhỏ điếng toàn thân: đừng…đừng mà…híc…đừng mà Hoàng Ngân…

-Lần này chính đôi bàn tay này sẽ cho cô một trận-chép môi: con bạn Tú Châu ngày xưa của cô quá yếu đuối nên chẳng làm ra trò trống gì nay tôi sẽ làm cho êm ấm đấy!!!-cười to

Lắp bắp câu nói khàn đục của mình nhỏ ngớ cả người : cái gì? Chẳng lẽ tai nạn của ngày xưa là do…

Hướng đôi mắt sắc lạnh vô hồn của mình Hoàng Ngân toét rung cửa miệng : phải!!!ngày xưa tôi chính là kẻ hiến kế và thọc gậy bánh xe để cô ta bắt cóc và cho cô 1 trận đó-chặc lưỡi: tiếc là cô ta quá hèn kém chẳng là ra trò trống gì…

-Tú Châu…-nhỏ thều thào câu nói trong làn nước mắt giàn giụa: việc gì Hoàng Ngân phải làm vậy chứ??? Mình đã làm gì mà Hoàng Ngân ghét mình đến thế???huhuhu…


-Phạm Gia Khiêm chính là câu trả lời duy nhất –Hoàng Ngân nhấn giọng quát to
 

jennn

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/4/2013
Bài viết
162
CHƯƠNG 111 :



-PhẠm Gia Khiêm?-nhỏ lặp lại câu nói ấy: chẳng phải ngày xưa chính Hoàng Ngân đã buông tay anh ấy ra hay sao???

Chầm chậm đôi mắt thẫn thờ của mình Hoàng Ngân nhép môi : có phải là thế ?...-cười nhạt : phải rồi chính mình đã buông tay anh ấy ra…để rồi vòng tay ấy đã cho vòng tay khác chen ngang nhưng…-ánh nhìn sắc lạnh đay nghiến cô giận dữ: nhưng 5 năm sau tôi và anh ấy đã quen nhau nếu không phải cô chen vô thì tôi và anh ấy đã hạnh phúc-quát to

-Cái gì?-nhỏ ngơ ngác

-Chính cô…-Cơn giận dữ càng lúc càng tức giận nỗi căm hờn nghèn nghẹn cổ họng : chỉ vì sự xuất hiện của cô mà tôi và anh ấy tan tát như cơn gió…

-Hoàng Ngân ơi mình –nhỏ chã lã câu nói thì

-Nhưng giờ thì không sao…-cười lớn: hôm nay tôi sẽ cho cô đi thật êm ái,anh ta sẽ chẳng thể nào cứu được cô đâu-ánh nhìn chăm chăm vào chiếc đồng hồ đeo trên bàn tay cười mĩm : bây giờ là 12h30 rồi đấy!!!

Mở cửa miệng ra Hoàng Ngân chầm chậm thổi tắt ngọn nến và …trong tít mắt cô kéo lại cánh cửa lớn đóng sầm lại…cửa miệng vẫn hé mở khoái chí của mình.Tiếng lòng cất lên vui tai thích mắt : cô phải chết Thùy Dương à!!!

Rầm…âm thanh chan chát của hai thanh sắt đánh sầm lại với nhau

Tất cả chỉ còn lại màn đêm yên ắng và tĩnh lặng mà thôi…

Chỉ còn sót lại chút ánh sánh mỏng manh nơi hiên cửa …

Rũ hàng mi của nhỏ hạ giọng : chẳng lẽ số kiếp đã an bài mình chẳng thể nào có được hai chữ “Hạnh Phúc” mỏng manh ư?

Tên đàn em chạy vội lại hỏi dồn: có điện thoại của gã ,gã ta nói ngài Gia Khiêm đã đến đúng chỗ hẹn đó

Bật ra nụ cười thích thú của mình Hoàng Ngân chép môi : phải thế chứ? Chí ít anh cũng còn nhớ chỗ chúng ta t.ình tứ…-nhấn giọng : mau chạy xe đến đó mau

-Vậy còn chỗ này-tên đàn em hỏi dồn

Ngước nhẹ : hừm…cô ta chẳng thể nào thoát được đâu…-Hoàng Ngân nói vang:rồi cô ta cũng sẽ chết ở đó thôi!!!



-Hai người nên ở đây đi…-Gia Khiêm hạ giọng

-Mình nghĩ mình nên vào,biết đâu có nguy hiểm thì sao?-nó nói

-Anh cũng nghĩ đúng Hoàng Ngân mà có gan bắt cóc thì có khả năng lắm!!!-Hắc Động nhấn giọng

Hướng ánh nhìn đăm chiêu của mình Gia Khiêm hạ giọng : cũng được!!!



Chỉnh lại bộ quần áo thật xinh tươi của mình Hoàng Ngân cười đắc chí trong tấm gương phản chiếu kia : gương ơi…gương ngự trên tường thế gian ai đẹp được dường như ta???-chậm rãi nét mặt đắc chí: gương thần trả lời rằng…thế gian người xinh đẹp nhất chính là Lê Hoàng Ngân này-gật gật nét mặt thích thú của mình :hahahahahahahaha….

-Mời ngồi!!!-tên thuộc hạ e dè bưng ra tách trà nóng hổi

Thẫn thờ bao ánh nhìn Gia Khiêm hỏ dồn : tôi muốn gặp cô Hoàng Ngân…

-Cô Hoàng Ngân bảo ngài Gia Khiêm nên ở đây và thưởng thức hết tách trà…-tên thuộc hạ nhấn giọng

-Nhưng…-Gia Khiêm thở mạnh định thốt lên thì

Vịn chặt bờ vai của thằng em Hắc Động nói nhẹ : em ráng chờ tí đi coi con bé làm gì nào…

-Dục tốc bất đạt Khiêm à!!!-nó hạ giọng

Nuốt vội cơn tức vào lòng Gia Khiêm thở hằng hộc : được thôi!!!

Tỏng tẻng

Tỏng tẻng…

Nhỏ hướng đôi mắt đăm chiêu của mình về thứ ma quỷ kia…

-Làm sao đây…mình phải là gì đây-bàn tay cố va chạm vào nhau tạo nên lực ma sát giật giật ra nhưng …thật khó làm sao khi sợi dây trói dầy cộm và chằng chịt này

Tỏng tẻn …

Âm thanh ghê rợn bủa vây toàn căn phòng nhỏ hướng ánh nhìn căng thẳng của mình và cố vùn vẫy hết sức để thoát ra chỗ kinh khủng và tàn khốc này

2h00

Tách trà thứ 4 dâng ra…

Cơn đè nén dâng cao cuồn cuộn Gia Khiêm nhỏm thân người dậy nói to : các người mau nói Hoàng Ngân ra đây nếu không…

Cộc cạch…

Cộc cạch…âm thanh của tiếng gót chân chạm xuống nền đất!!!

Mọi ánh nhìn cùng lúc hướng về dạy cầu thanh nơi mà họ biết cuối cùng Hoàng Ngân đã xuất hiện

Sân bay…

Vịn chặt vạt áo trong tay trợ lý Kim dồn dập: giờ chúng ta làm gì tiếp đây Quang Vinh?

-Em đã cho người điều tra và em biết cô ấy dùng quyền lực của em sai bảo bọn thuộc hạ và đang ở…chúng ta mau đến đó đi chị-Quang Vinh chép môi

-Ừ…mau đi em chị lo cho con bé quá!!!-trợ lý Kim thều thào

“ Tại sao tình yêu của anh chưa đủ lớn để làm con tim chai sạn và băng giá của em hiểu hết nỗi lòng sao? Em lại tính làm gì nữa sao??? Em có biết em làm cho anh lo lắm không??? Em thật là…”

_=_

-Tôi đã đến rồi cô muốn gì?-Gia Khiêm nhấn giọng

Tiếng bước chân chầm chậm tiến lại gần,hơi thở nhẹ nhàng thoáng qua

Bước chân càng gần và thật gần và rất gần…rất gần…

-Hoàng Ngân…-Gia Khiêm nhíu hàng mi căng thẳng

-Sao anh đổ nhiều mồ hôi quá vậy?-rất nhẹ nhàng và tinh ý của mình Hoàng Ngân chìa ra mảnh khăn tay thêu hoa của mình : anh xem anh kìa…

-Hãy thôi đi!!!-Gia Khiêm nhấn giọng

Xết lên ánh nhìn đăm chiêu của mình Hoàng Ngân cười mĩm : coi kìa…anh làm thế với em không sợ cô ta có gì sao?

-Cô…?-Gia Khiêm tức giận nhưng cố nén lại : Hoàng Ngân anh đã đến đây rồi em thả cô ấy ra đi cô ấy không có lỗi vì hết…

Nén nhẹ đôi môi của mình Hoàng Ngân hạ xuống giọng nói : tại sao?!

-Cớ gì em lại làm thế hả Hoàng Ngân-Hắc Động hướng ánh nhìn chăm chăm dành cho cô em gái

Chầm chậm hướng đôi mắt của mình Hoàng Ngân chép môi : anh Hắc Động…không phải ngày xưa anh ghét con nhỏ đó lắm hay sao?

Nhắm hai hàng mi của mình lại Hắc Động thở nhẹ làn hơi : nhưng đó chỉ là quá khứ mà thôi…em nên nhìn thẳng vào vấn đề là em và Gia Khiêm không còn có thể như ngày xưa được nữa

Trố to đôi mắt thất thần của mình Hoàng Ngân nghiêm nghị nét mặt : anh vừa nói cái gì?anh nói cái gì hả???-trừng trừng giận dữ

-Em nên dừng ngay hành động này lại đi…Thùy Dương chẳng hề có tội gì hết!!!-Hắc Động nhấn giọng

-Hãy nói cho anh biết em nhốt Thùy Dương ở đâu?-Gia Khiêm rả rít

Hé mở nụ cười tươi tắn rạng rỡ như ánh bình min Hoàng Ngân nhẹ nhàng bật ra khẩu hình cửa miệng : chà chà…xem ra cũng sắp rồi đấy nhỉ?

Nắm vội lấy bàn tay của Hoàng Ngân…

-Em mau nói đi đi em đang có âm mưu gì đó hả???-Gia Khiêm dồn dập vịn thật chặt bàn tay ấy!!!

-Hahahahahaha….bây giờ là 2h35’…anh còn chút hi vọng đó!!!khẽ run run hàng mi dài và cao vút của mình: anh cứ thử đi…

Nén chặt cơn tức giận vào lòng …Gia Khiêm rũ xuống nắm tay vịn chặt ấy và thở nhè nhẹ : em muốn gì em mới nói hả???nếu em không phải là con gái thì có lẽ…-bậm chặt đôi môi : có lẽ tôi đã cho em 1 trận rồi!!!-quát to

-Hừm…-2h40’-khuôn miệng hé mở Hoàng Ngân nhẹ chỉ lên bàn tay: đấy anh nhìn đi trên thung lũng kia cách đây không xa lắm có ngôi nhà bỏ hoang…anh cứ lên đấy mà cứu cô ta nếu kịp…

Trố to đôi mắt ra Gia Khiêm khẩn trương chạy và chạy…

Nụ cười vang vọng cùng giọng nói vang vang : tiếc là quá muộn rồi!!!hahahahahaha…

Vồ nhanh và nhanh chiếc xe…Gia Khiêm gồng hết sức mình …

Lẩm bẩm bờ môi nóng hổi của mình:đừng…em đừng có gì nha!!!

-Con nhỏ này thật là khác xưa nhiều quá!!!-Hắc Động nhép môi

-Không phải chỉ có khác xưa đâu mà khoảng độc ác cô ta còn ghê rợn hơn nữa kìa…em lo nhất cô ta đã bày ma trận tại nơi ấy-chặc lưỡi: hi vọng chúng ta đến kịp em cứ nghĩ ánh mắt mà cô ta chú ý tới giờ giấc làm em sợ…

Câu nói vừa dứt thì…

Bùm

Vèo…

Xoảng…

Chát…

Âm thanh của tiếng nỗ lớn đập mãnh vào thành cửa kiếng hất tung toàn bộ những vật dụng trong nhà văng ra hết…khói bốc lên nghi ngút kèm theo lửa cháy hừng hực

Tất cả những gì ánh mắt từ phía xa xa mà cả 3 có thể nhìn được ngay chính lúc này chính là căn nhà gỗ nhỏ ở thung lũng đã hoàn toàn là một đống sắt vụn mà thôi…

-Thùy Dương…Thùy Dương…ôi không…-tiếng hét vang vọng

-Thùy Dương…-nó nghẹn ngào bao quanh cả nét mặt rưng rưng của mình

-Trời ơi có lẽ nào Thùy Dương đã…-Hắc Động nhép môi kinh ngạc




-Đúng thế…về dưới âm phủ mà mơ làm cô dâu đi-Hoàng Ngân bật ra nụ cười thất thanh nét mặt giãn ra sung sướng tột độ ngập lòng: hahahahahahahahaha!!!!!
 

jennn

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/4/2013
Bài viết
162
CHƯƠNG 112 :


Cầm nhẹ trên đôi bàn tay là giỏ trái cây tươi ngon thì…

Bước chân chạy và chạy vào dồn dập…

Cô bé ngơ ngác ánh nhìn vội vội vàng vàng…

-Mau chuyển bệnh nhân vào phòng cấp cứu gấp đi-giọng nói bác sĩ nhấn giọng

Hướng ánh nhìn thất thần của mình cô bé rối bời : thưa bác sĩ đã xảy ra chuyện gì vậy???

-Bệnh nhân đang có tình huống rất xấu…chúng tôi phải thực hiện ca mỗ mới được!!!-giọng nói cất cao

-Cái gì …anh Nhật Khang sắp tiến hành mỗ nữa ư?-cô bé ngập ngừng

Xồng xộc…

Bước chân dồn dập cùng tiếng xe đẩy vào thất thanh huyên náo cả gian phòng

Hướng mọi ánh nhìn vào gian phòng cấp cứu đặc trưng ánh đèn kia…

Nhắm tịt đôi mắt lại của mình cô bé thều thào màn hơi mỏng manh từ cửa miệng : hỡi các bậc thần linh hãy cho anh ấy một chút hi vọng…một chút hi vọng đi ạ!!!

Cùng lúc đó!!!

-Đau quá!!!đau quá đi mất!!!!-tiếng hét vang inh õi cả gian phòng…

-Mau …mau chuyển bệnh nhân vào phòng mổ gấp-cô y tá nói to

-Á!!!...-tiếng hét vẫn inh õi vang vang

Phút giây ấy…

-Tình hình rất nguy kịch tim của bệnh nhân …mau chẩn bị điện tâm đồ đi-nhấn giọng: thử nào: 1-2-3…giật…

Toàn thân giật bắn cả người nảy lên…

Vẫn giọng nói cũ của vị bác sĩ : chuẩn bị 1-2-3 giật nào…

Dòng diện chạy qua xông thẳng toàn thân người cố gắng giúp cho nhịp tim đập lại bình thường nhưng…

Nét mặt giãn ra đầy mõi mệt của vị bác sĩ : thêm một lần nữa nào 1-2-3…-nhấn mạnh dứt khoát nói vang…

Bạch…

Âm thanh của thân người nãy lên

…và

-Bác sĩ ơi bệnh nhân …-cô y tá bên cạnh nói vang



Tiếng hét vẫn hét vang inh ỏi…người bác sĩ nắm lấy bàn tay của bệnh nhân nhủ lòng nói nhẹ : cố gắng dồn hết sức và cố gắng cho ra nhé!!!

Mồ hôi mồ kê tuôn trào ừng ực…tái xanh cả nét mặt chẳng thể thốt nên nỗi.Nhắm tịt hai mắt lại hà hơi cơn hít mạnh mẽ …

-Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!



Nuốt xuống cơn nhẹ vào lòng vị bác sĩ cầm trực tiếp ca mỗ thở phào nhẹ nhõm : may quá anh đã qua khỏi rồi…

-Thật là tốt quá!!!-mọi người đồng thanh

Hướng ánh nhìn thật chậm rãi vị bác sĩ hạ giọng : cố lên nào anh bạn!!!



Rũ xuống toàn th.ân thể ngất lịm đi ngay sau đó…

-Bác sĩ…bác sĩ à…-cô y tá tiến lại e dè câu nói: bệnh nhân

Nụ cười giòn vang của người bác sĩ vui vẻ cầm nhẹ trên tay hình hài đỏ hỏn còn mơn mởn chập chững hình ảnh đầu tiên của sự sống…

-Chà đứa bé ra rồi…-cô y tá cười

-Mau đem đứa bé đi làm vệ sinh đi-vị bác sĩ cười tươi và chăm sóc cho sản phụ mới đẻ này…thật là tốt mà!!!

Rã rời mọi cảm giác nhưng còn sót lại đó chút gì đó…

Khuôn miệng hé mở mõi mệt câu nói : Nhật Khang ơi!!!



-Thưa bác sĩ anh ấy…-cô bé rưng rưng dòng lệ

-Tình hình đã khá hơn rồi…nhưng phải theo dõi nữa-bác sĩ nhấn giọng: người nhà nên hết sức quan tâm đến anh ấy

Làn hơi thở ra nhè nhẹ cô bé gượng nhẹ nụ cười vui sướng của mình: may quá anh đã không sao…không sao rồi.Em…em mừng quá đi mất!!!

_=_

Lê từng bước…từng bước chân nặng nề xuống nền đất cháy đen sần sùi kia…

Hướng dáo dát mọi cảnh vật xung quanh ấy chẳng thể tin nổi đây là sự thật nhưng đôi mắt…đôi mắt rất muốn chảy ra dòng lệ : Thùy Dương ơi!!!

Bước hết những bước chân xung quanh nó hạ giọng nói : đây là một thủ thuật dùng sợi dây giăng trên cao tiếp đó là chờ cho đèn cày trong chiếc bình chảy hết khi đèn chảy hết dòng lữa bén gót sẽ rơi xuống ngay chúng bình xăng chứa đầy này và thế là nạn nhân chết ngay chẳng thể cứu được-nó hạ giọng nó xuống : xem ra Hoàng Ngân oán hận Thùy Dương lắm nên mới để cho cái chết từ từ và ác độc này

-Con bé này cái tốt thì không học…-Hắc Động tức giận nói to

Nhắm tịt hai mắt lại Gia Khiêm điếng cả toàn thân : không cô ấy không thể chết được…cô ấy không thể chết được…-bước chân điên cuồn lao đi khắp nơi trên thung lũng này…

-Kìa Gia Khiêm…-Hắc Động thều thào xót xa

Bước chân cũng chạy vội lại …

Cánh cửa hé mở …

Bọn thuộc hạ đơ ra toàn thân : ơ giám đốc!!!

Hướng ánh nhìn chăm chăm Quang Vinh hỏi dồn : Hoàng Ngân đâu?

-Dạ…cô ấy đang ở ngôi nhà trên thung lũng ạ!!!

-Sao thế Quang Vinh?-trợ lý Kim nhấn giọng

-Chúng ta đi thôi chị…-Quang Vinh hạ giọng

-Nhưng ..-trợ lý Kim e ngại

-Có gì thế chị…?-Quang Vinh ngơ ngác

-Xe hết xăng rồi…chị tưởng đến đây có xe mới nào ngờ…

Quay sang nhìn vào đám thuộc hạ của mình Quang Vinh nói to : còn xe không?

-Da chị Hoàng Ngân đã lấy đi hết rồi…-e dè

-Mau dẫn đường đi đến đó nhanh lên…-Quang Vinh nói to

-Dạ!!!

Ngước vội hàng mi trợ lý Kim hỏi : từ đây đến đó bao xa hả em?

-Theo em nghĩ chắc cũng tầm 25’…chúng ta đi nhanh đi chị…-Quang Vinh chợt xốn xang khó tả vô cùng



-Thùy Dương…Thùy Dương ơi-bước chân cuốn cuồn chạy và chạy thì…

Nắm chặt lấy bàn tay của Gia Khiêm cả Hắc Động cùng nó ngập ngừng: là..là…

Vẻ mặt hiện lên vui sướng hân hoan khó tả của mình Gia Khiêm chạy vội lại điên cuồn : Thùy Dương ơi…tỉnh lại đi em!!!!

Vuốt nhẹ bàn tay của mình cố lây cô bạn gái-cô vợ yêu thứ dậy trong hơi thở yếu và nhạt dần thấy rõ

Chầm chậm…

He hé…

Nhỏ từ từ hướng ánh nhìn của mình ,cái miệng thốt lên niềm vui sướng tột cùng : anh Gia Khiêm!!!

-Là anh đây!!!em không sao…em không sao là tốt rồi …cám ơn chúa người đã cho chúng con sức mạnh-bàn tay kề bàn tay cảm giác lưu luyến khó tả cô cùng : em làm anh lo quá đi mất!!!

Hé mở bật ra nụ cười nhỏ thều thào làn hơi mỏng manh khàn yếu của mình : may quá anh không sao…em cứ lo là anh sẽ vì em mà có chuyện gì không à..

-Thùy Dương …-Hắc Động nói to cười tươi: còn nhớ tôi chứ…bãn lĩnh quá ta chẳng khác con nhóc ngày xưa tí nào

-Bang Hắc Động nè…-nhỏ cười gượng và…ánh nhìn : chị Liên cũng đến ư?-nhỏ cười nhẹ: em thật hạnh phúc quá đi mất !!!

-Nhóc con đúng lả bãn lĩnh lắm-nó cười đáp lễ

-Nào chúng ta đi thôi Khiêm!!!-Hắc Động nhấn giọng

Bế lên nhỏ trong vòng bàn tay Gia Khiêm thủ thỉ: chúng ta đi nào em…

Bất thình lình…

Bằng

Bằng…

Hai phát súng cất lên nổ tung cả bầu trời…

Toàn thân tê cứng hết cả thẩy ..

Mắt nhìn mắt long sòng sọc bao ánh nhìn đăm chiêu …



Đôi môi lắp bắp vô cùng trợ lý Kim sững sốt : Quang Vinh ơi em có nghe tiếng gì không?

Nghiêm nghị nét mặt của mình : tiếng súng chị ạ…-chặc lưỡi: chúng ta mau đi nhanh đi chị…em lo có chuyện rồi…



Giọng nói cất lên chát chúa : em đang làm gì đó hả Hoàng Ngân?-Hắc Động nói to : hãy dừng lại trước khi quá muộn đi em…

Bậm chặt làn môi của mình nụ cười giãn ra điếng dại của mình : tại sao cô chưa chết hả ?-Hoàng Ngân giận dữ

Ôm choàng nhỏ trong vòng tay của mình Gia Khiêm nhấn giọng : điều đó có nghĩa là âm mưu của cô tiêu tang rồi…

-Anh bỏ em xuống đi…-nhỏ thều thào làn hơi yếu ớt của mình

-Em đang làm gì thế Thùy Dương?-nó ngơ ngác

Chầm chậm những bước chân của mình nhỏ hướng đôi mắt đầy tâm trạng của mình : mình đã thoát chết trong gang tất với những lần Ngân tính làm…hai lần ấy đều chưa làm cho Ngân hả giận sao?

Trố to đôi mắt hung tợn của mình Hoàng Ngân bật ra âm thanh : chừng nào tôi chưa giết được cô thì tôi không thể sống yên một phút giây nào hết…


-Hoàng Ngân…-nhỏ ngập ngừng
 

jennn

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/4/2013
Bài viết
162
CHƯƠNG 113 :


-Chỉ có cái chết của cô là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi!!!-Hoàng Ngân khẽ rít cửa hàm thật mạnh mẽ của mình

Nụ cười chầm chậm hé mở và rồi là ánh mắt sắc lạnh vô hồn …gương hết những lằng đạn đang có sẵn từ cây súng của mình: chuẩn bị chết đi…-câu nói nhanh và dứt khoát của mình

Bằng…

Lằng đạn bay nhanh với tốc độ kinh hoàng trong cây súng bay ra vèo vèo…

Như một phản xạ tự nhiên của mình nó nắm lấy bàn tay và kéo mạnh toàn thân người của nhỏ xuống né đi viên đạn tai quái …

-Á!!!-nhỏ hét lên một tiếng đau đớn…

Toàn thân người lăn dài xuống nền đất…nhỏ quằn quại vài cú và rồi nằm bệp xí ở một góc thật xa xa…

-Các người…-cơn tức giận dâng cao và thật cao Hoàng Ngân đay nghiến : nếu các người muốn chết cùng con bé…

-Dừng tay lại đi…-câu nói thốt lên có uy lực cửa mình

Mọi ánh nhìn hướng thật rõ về phía của Gia Khiêm…

-Anh bảo tôi dừng lại sao?-Hoàng Ngân nói to : nực cười…

-Mục đích của cuộc bắt cóc làm khó làm dễ này của em là gì…phải chăng em chỉ muốn cho tôi biết một điều là em yêu tôi? Và em oán hận tình yêu của tôi dành cho Thùy Dương? Em làm thế em sẽ được gì? Em rất đẹp,em rất quyến rũ và thậm chí em rất nổi tiếng …-nụ cười bật ra : em có bao nhiêu gã đàn ông sẵn sàng quỳ dưới bàn chân để mong mòn mõi nữa nụ cười của em-chép môi: vì sao…vì sao cớ gì em lại cứ sống và ám ảnh trong quá khứ của ngày xưa?tình yêu của chúng ta đã chết đi từ rất lâu…từ cái ngày sinh nhật thứ 18 của tôi-hạ giọng: em có còn nhớ hay không?-lên giọng: chính cái ngày đó

Buông rũ xuống cây súng hăm he trên bàn tay Hoàng Ngân bỗng sững sốt toàn thân : phải rồi…phải rồi cái ngày đó…-cười lớn: phải rồi cái ngày sinh nhật ấy của anh mà em đã không thể đến được nhưng …-nét mặt dần dần giãn ra căng thẳng : nhưng em đã cố tình sữa chữa mọi sai lầm mà anh…anh có biết là em yêu anh lắm không.Suốt 5 năm em chẳng hề có tình cả với bất kì người đàn ông nào…-nức nở giàn giụa đôi mắt ướt nhòe của mình : anh có biết em đã sung sướng như thế nào khi anh nói… “chúng ta quen nhau đi em” em hạnh phúc suýt nữa phát ngất luôn đi được.Em đã được có anh em đã được là bạn gái của anh…-chặc lưỡi : tất nhiên chỉ là ảo vọng …em biết chúng ta chỉ giả vờ thế nhưng em…em đã mãn nguyện lắm!!!

-Nếu chính em biết chúng ta chỉ là giả vờ thì cớ gì em lại làm thế?-Gia Khiêm hỏi dồn

Trừng ngay đôi mắt của mình Hoàng Ngân hét vang chỉ thẳng vào gương mặt của nhỏ từ phía xa xa: chính sự xuất hiện của cô ta…nếu cô ta không xuất hiện thì với tấm lòng da diết yêu anh của em…em tin sẽ có ngày em sẽ cảm hóa được anh…cô ta cứ như bóng ma xuất hiện đúng ngay lúc em muốn bộc lộ với anh bao nhiêu điều-nhấn giọng nói to : anh nói em không đến lễ ngày sinh nhật của anh năm 18 tuổi vậy năm 24 tuổi của anh thì sao? –giận dữ : anh…anh có biết em đã chờ anh suốt một đêm dài mòn mõi như con khùng hay không?-cười chua chát : nằm và chờ anh mà chẳng biết anh có về hay không để rồi em nhận được gì????em nhận được gì …ngoài sự thờ ơ vô cảm của anh…-nuốt nhẹ cơn đau từ cổ họng xuống đau đớn : anh rất ác độc với em…anh tại sao vậy hả anh…em đã làm lầm lỗi gì để anh làm thế với em hả???-Hoàng Ngân chã lã câu nói thấm đẫm hàng mi

Vịn chặt bàn tay vào lòng ngực đang đập thình thịch những tiếng thở than nhỏ cất lên nỗi lòng : trời ơi…tình yêu mà Hoàng Ngân dành cho Gia Khiêm sâu đậm đến thế sao?hèn gì cô ấy đã làm tất cả chỉ để triệt tiêu đi mình…-suỵt sịt cái mũi nặng trĩu của mình nhỏ không biết nên vui hay nên buồn cho câu chuyện này …

Thì thầm câu nói bên tai của Hắc Động nó nhỏ nhẹ : có tổng cộng 20 tên anh lo nốt 10 gã bên trái còn bên phải sẽ là em…cô ta cầm súng chắc sẽ dí lung tung –chặc lưỡi: thôi 20 tên giao cho anh…em sẽ lo cô ta.Chúng ta chờ cô ta buông xuống cây súng hành động nha anh!!!

-Hoàng Ngân…anh cảm thấy sao sao ấy-Hắc Động hạ giọng

-Anh mà thế là chết hết cả đám đó…anh không thấy cô ta không thể kìm nổi cảm xúc của mình hay sao?-nó nhấn giọng: chúng ta phải làm thôi anh à…

Cơn thở mạnh và nhanh của mình Hắc Động đáp lời : ok em…chờ đúng giây phút ấy em ra hiệu anh chạy ra ngay

-Ok anh…-nó hướng ánh mắt chăm chú xem xét tiếp sự việc…

-Bây giờ em muốn gì?-Gia Khiêm nhấn giọng

-Em muốn giết con nhỏ đó…-câu nói thốt ra có uy lực của mình và…

Chăm chăm vào ánh nhìn ấy Gia Khiêm đã bước nhanh lại hướng của Hoàng Ngân: vậy em bắn tôi đi…

-Anh…-Hoàng Ngân ngơ ngác: cái gì?

Cửa miệng run run cầm cập nhỏ căng thẳng vô cùng : anh ơi…đừng làm thế…-nhỏ nói to: nếu cô muốn giết tôi thì cô hãy giết tôi đi…

-Cô ấy chẳng có tội gì hết …em oán hận tôi lắm mà…-Gia Khiêm nói to

-Hai người thôi đi…-Hoàng Ngân la to : tô sẽ giết cô Thùy Dương!!!!!!!!!!

-Ra tay đi anh…-nó nói to chạy điên cuồn lao tới cây súng trong tay của Hoàng Ngân cầm và siết chặt lấy nồng súng…

Trong vòng vài giây ngắn ngủi nó đã giựt lấy cây súng tai quái …nhẹ giọng nói nó nói to : mọi người đi đi…

Ngã bỗ ngay xuống nền đất Hoàng Ngân hướng ánh nhìn thẫn thờ dáo dát vào đám thuộc hạ mà mình dẫn theo

Hớt hơ hớt hải Gia Khiêm tiến gần lại nhỏ nói mạnh: nào ta đi đi em…

-Anh …-nhỏ gật gật đồng ý

Binh…

Bốp…

Âm thanh nện đau điếng vào từng tên thuộc hạ…

Thốt lên câu nói có uy lực của mình Hắc Động nói to : hai đứa mau chạy đi!!!

Bang

…cú đá nảy lữa có thần có uy dũng nện ngay vào bọn thuộc hạ của Hoàng Ngân…chỉ trong tít mắt cả đám ngã rạ ngay trên nền đất đau đớn…

-Các người…các người…-Hoàng Ngân bấu chặt lấy đôi môi ra rả : các người tưởng dễ đến thế ư?-cười mĩm-khẽ móc ra từ ống quần đã chuẩn bị từ lúc nào : tôi đã nói tôi nhất định phải cho cô chết Thùy Dương à…

Giằng xé với đám thuộc hạ cứng đầu cả nó cùng Hắc Động trố to đôi mắt…

Câu nói thốt lên của cả hai người : Coi chừng đó Thùy Dương…

Bàn tay…bàn tay của người ấy …

Nhỏ giật điếng cả th.ân thể và quay lại c.ương cứng toàn thân…

Bước chân càng có uy lực của mình Gia Khiêm cố gắng dắt ngay cô bạn gái của mình: chạy đi em…chạy đi em…-vội vội vàng vàng anh chàng tiến nhanh hơn bước chân của mình

Cửa miệng hé mở Hoàng Ngân bật ra nụ cười mãn nguyện sướng rơn của mình…

-Không…-nó hét to inh ỏi

-Coi chừng đó…-Hắc Động chạy như điên lại và…

Đùng…

Âm thanh của tiếng súng thốt ra huyên náo…

Giật liên hoàn đôi mắt trợ lý Kim chạy nhanh hơn nữa bước chân : Hoàng Ngân ơi!!!

-Hoàng Ngân…-Quang Vinh chạy vội theo…

>-“Rồi nhiều đêm anh ngồi suy nghĩ . về những phút giây như vẫn còn đây , rồi lại thấy em về trong mộngnắm tay anh có nào hay . Hãy...một lần ....... ôm anh... đừng rời xa anh nhé , xin hãy .... một lần ... nói em sẽ luôn cần anh. I give you my heart , I give you my soul , baby don't go and do you know . Bao đêm anh nhớ và bao đêm anh khóc , bao đêm anh mơ rồi bao đêm vẫn chờ . I give you my heart , I give you my soul , baby don't go and do you know . Sẽ mãi đợi người hỡi mong em quay về…”-<


-Thùy Dương…-Gia Khiêm thở dốc nặng nề…nắm lấy bàn tay của nhỏ : em sẽ không sao đâu…em sẽ ổn mà…!!!!

Cơn hít thật mạnh mẽ của mình nhỏ cố gắng có thể thốt lên câu nói nhạt nhòa của mình : anh à…em…-hai mắt cố căng ra của mình : em rất hạnh phúc,em rất rất hạnh phúc khi yêu anh và được anh yêu…dù đó chỉ là thoáng qua trong giây phút ngắn ngủi nhưng đối với em anh là tất cả với em…tất cả mọi niềm tin và lẽ sống của cuộc đời này…em yêu anh…em yêu anh nhiều lắm!!!

Bước chân chạy nhanh vội vã lại nó khẽ rít thành tiếng : Thùy Dương à…

Nện ngay cú đấm vào đám cứng đầu Hắc Động hé vang : tụi bây có ngon vào nữa coi…

Ngay lúc ấy trợ lý Kim và Quang Vinh hùng hục bước chân chạy lại ngớ cả bao ánh nhìn ..

-Hoàng Ngân à…-trợ lý Kim ngơ ngác trước khẩu súng trên đôi tay của Hoàng Ngân: em đang làm gì vậy?

Thất thần mọi suy nghĩ của mình Quang Vinh chậm rãi thốt lên : ai cho phép các người làm việc mà không hỏi ý kiến của tôi hả?-giọng nói chỉ vào đám thuộc hạ …

-Dạ…bọn em chỉ là nghe lời của phu nhân tương lai cho nên…-cả đám đồng thanh

-Các người…-Quang Vinh tức giận ,hạ cơn tức xuống quay lại cái nhìn tưng tức của mình dành cho Hoàng Ngân: em có biết em vừa làm cái gì hay không???

Đôi mắt…

Đôi mắt rũ xuống Hoàng Ngân lặng thin đi toàn bộ và hé mở đôi môi : tôi vừa giết người…tôi vừa giết người…



Nước mắt,nước mũi chảy và chảy mãi Gia Khiêm cố lây cơn buồn ngủ của nhỏ : đừng ngủ mà em…dậy đi em ơi!!!

Chớp nhè nhẹ…mấp máy đôi môi yếu ớt của mình nhỏ thều thào : anh hãy hứa với em một điều nhé!!!...-làn hơi thốt ra mõi mệt

-Em…em nói đi…-Gia Khiêm tiếp lời

Nắm lấy đôi bàn tay Gia Khiêm… vương vãi m.áu me của mình nhỏ cười nhẹ : hãy sống thật tốt và hạnh phúc nhé anh…em không thể cùng anh bước vào thánh đường được nữa rồi…

-Không…ai nói em không thể chứ…em có thể em có thể mà…anh đã gọi cấp cứu rồi…họ sắp đến rồi…-nói to : ráng đi em ơi…ráng lên em ơi…đừng làm anh sợ mà

Nhẹ nhàng hé mở nụ cười tươi tắn của mình : có lẽ em mang số kiếp một ngôi sao xấu cho nên mọi hạnh phúc không thể đến được với em…em biết và em đã cảm nhận được giông tố ấy nhưng em không oán trách người đâu…vì em biết trên cõi đời này em đã có anh…tình yêu mà em đã tìm thấy được –ngước nhẹ hàng mi long lanh trên bầu trời cao trong xanh ngắt ấy: chỉ cần thế thôi cũng đủ rồi-run run hàng mi : hôm nay trời đẹp quá…có ai đó đang vẫy vẫy bàn tay chào đón em trên đó anh à…giãn ra cơ miệng nhỏ từ từ hạ xuống đôi mắt mõi mệt: em…em buồn ngủ quá anh ơi…ba mẹ đang chờ em ở trên đó…ba mẹ đang vẫy tay với em…em có thể đến được với ba mẹ rồi….

-Thùy Dương ơi…đừng mà em…-Gia Khiêm rưng rưng hàng mi đang tuôn rơi ra: đừng ngủ mà em…anh xin em đó.Em đi rồi anh sẽ sống ra sao đây…anh sẽ sống ra sao đây…

-Anh hãy sống tốt và đừng buồn vì em nữa đó…-nhỏ thều thào câu nói gắng gượng của mình,nhắm đôi mắt lại nhỏ chợt hé mở nụ cười tươi tắn của mình : sẽ không còn khổ đau và ai oán nữa.Một thế giới của bao hạnh phúc ngập tràn…ba ơi…mẹ ơi…con đã được ở bên ba mẹ rồi…chờ con nhé!!!

-Thùy Dương ơi…-Gia Khiêm gào to nức nở: tỉnh dậy đi em…tỉnh dậy đi em…-đôi bàn tay cố lây dậy nhỏ bằng mọi cách mạnh bạo nhất : em hãy tỉnh dậy đi…tỉnh dậy đi mà….anh xin em đó!!!!em nỡ mà bỏ anh lại với cuộc sống này sao???

Buông xuống toàn thân…

Mọi sống sót còn lại của nhỏ giờ chỉ còn đống tàn tro mà thôi

-Thùy Dương ơi!!!-Gia Khiêm gào to hét vang

Nếu tình yêu là tội lỗi thì tình yêu đến với trần gian này làm gì?


Cái chết chỉ là sự khởi đầu
 

jennn

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/4/2013
Bài viết
162
CHƯƠNG 114 :



m.áu rơi xuống nền đất…


Bộ áo cưới trắng tinh của hạnh phúc nay chỉ còn lại tàn tích khổ đau…


Mọi người ai nấy đều ngậm ngùi làn nước mắt nhạt nhòa của mình dành cho nhỏ tội nghiệp…


Thẫn thờ đôi mắt bất cần cuộc đời của mình Gia Khiêm lặng thin đi bế nhỏ lên và chầm chậm đặt yên vị lên chiếc xe hơi…


-Gia Khiêm à…-nó ngập ngừng định ngăn lại thì…


Vạt tay nắm lấy Hắc Động hạ giọng : hãy để cậu ta yên tĩnh đi em…





-Cô ta chết rồi ư?-Hoàng Ngân thốt lên câu hỏi dồn dập


Nuốt vội cơn đau vào lòng trợ lý Kim chã lã nét mặt quá tức giận tát thẳng bàn tay vào gương mặt ấy : em có biết em vừa làm gì không? Em vừa giết người đó…tại sao chị nói hoài…nói mãi em nói em biết em hiểu vậy mà sao đây? Em đúng là hết thuốc chữa …-hùng hổ : giờ đây điều em mong muốn cô ấy đã chết rồi và em …em thì sao?hãy mà ăn năn cả đời trong nhà giam đi!!!


Nóng hổi…


Bỏng rát…


Hoàng Ngân lắp bắp cửa miệng : tôi đã làm gì vậy???


-Anh thật sự không ngờ…em hãy suy nghĩ về việc làm của mình đi-Quang Vinh hạ gọng


Cùng lúc ấy cảnh sát ập đến với xe cấp cứu …


Lau vội hàng mi ướt nhòe của mình nó nghèn nghẹn tuôn trào: tại sao lại như vậy chứ? Tại sao chứ????...


-Định mệnh…định mệnh đã an bài …-Hắc Động hạ giọng


_=_


…chiếc xe lái thật nhanh và thật nhanh nhấn hết sức ga của mình Gia Khiêm chẳng cần biết điều gì đang xảy tiếp theo của mình…


Mọi kí ức của ngày xưa chợt ùa về sống động từng giây…từng giây …từng phút …


[ Nhỏ nấc nghẹn cơn nước mắt ,hai tay run run bờ má đã lấm lem …cố gắng gượng người dậy và nhìn lên xem ai đã nói đỡ cho mình

-Dù sao cũng là bạn học của chúng ta Khiêm không muốn thấy cả lớp lại ăn hiếp bạn ấy nữa!!!-câu nói vừa dứt cũng là lúc đám đông giải tán ngay sau đó

Không còn ai hó hé một tiếng nào những ánh mắt bắt đầu dáng vào với kẻ nuối tiếc hùi hụi “ trò vui đã hết rùi chán thật”

-Bạn có sao không?nín đi đừng khóc nữa con gái khóc là không đẹp đâu-nụ cười cố trấn an nhỏ

Hít một hơi dài sụt sịt cái mũi nhỏ bắt đầu nhoẻn một nụ cười tươi tắn:cám ơn bạn về mọi chuyện!!!

-Bạn lau nước mắt đi-Khiêm chìa trong tay ra chiếc khăn tay và nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay của nhỏ: trường học cũng giống như một xã hội thu nhỏ vậy ,có ngọt có cay bạn nên cứng rắng lên đừng vì những câu nói không đâu của mọi người làm tổn thương mình-Khiêm nhấn mạnh


(-.-)


[ -Lát Dương có thể cho mình mượn tập về nhà ha! –Gia Khiêm nói

-Hả?-nhỏ chợt bừng tỉnh cơn mơ màng: Có gì sao?

-Cho mình mượn tập về nhà ha…-Gia Khiêm nhìn và nở nụ cười nhẹ

-Ừ ! tập nè…-Dương thều thào

Chớp nhẹ đôi mắt ,bước chân ra khỏi bàn với cuốn tập trên tay…như có cái gì nghẹn lại Gia Khiêm nán quay lại nhìn Thùy Dương : Dù có đôi lúc mệt mõi khó khăn nhất nhưng bạn cũng đừng nản lòng ,mình mong Dương mãi cười thôi!!! ]


(-.-)


[ -Sinh nhật vui vẻ!!!-Dương tiến lại gần , nhanh nhảu ngồi bệp xuống đất

-Dương đến à?mình cám ơn bạn!!!-Khiêm cười gượng

-Sao sinh nhật Khiêm ,mà lại ra đây ngồi một mình vậy? bạn có gì hả?...-Nhỏ ấp úng

-Hihi…-nụ cười chua chác hiện trên gương mặt,Khiêm hạ giọng :sinh nhật năm nay buồn thật …Dương có biết vào đúng cái ngày quan trọng này mình đã biết được một sự thật dối trá không?

-Ý Khiêm là…-nhỏ ngơ ngác

-Thôi…bỏ qua đi bạn tặng mình món quà gì vậy?-Khiêm hào hứng

-Một món quà bí mật bạn sẽ biết khi mở chúng ra,chúc Khiêm ngày càng đẹp trai và học giỏi nè…-nhỏ huyên thuyên

-Hihihi…Dương biết hát không?-Khiêm hỏi

-Biết chứ bạn muốn nghe mình hát không nè-nhỏ hào hứng định tung ra mấy bài trúng tủ của mình nhưng có lẽ câu hát mà nhỏ vừa cất lên lại xấu hổ muốn độn thổ xuống đất ngay lập tức:ôi không!!!-nhỏ thều thào

-Bài này là bài gì thế nghe vui tai đó bạn hát tiếp đi…-Khiêm cười khúc khích:Hát đi mà nghe hay đó !!!-Khiêm năng nỉ

Nụ cười tươi tắn kia đã trở lại nhỏ rưng rưng niềm hân hoan rạo rực trong lòng,và lấy lại tinh thần nhỏ hát thật hay bằng tất cả trái tim:Tạm biệt búp bê xinh xinh ,tạm biệt thỏ trắng yêu thương mai em vào lớp một rồi …nhớ lắm quên sao được trường mầm non thân yêu…nhớ lắm quên sao được trường mầm non thân yêu ]


(-.-)


[Hơi thở như nhẹ gánh hơn khi bữa ăn ốc diễn ra suông sẻ,nhỏ bước những bước chậm chạp cùng Khiêm đi trên con đường về .Hàng mi thì chớp chớp liên hồi chốc chốc lại dáo dát một ánh nhìn về phía gương mặt kia và lại né tránh đi như sợ ánh mắt ấy mà biết mình nhìn thì xấu hổ biết bao…và không khí yên tĩnh ấy cũng được phá vỡ khi nhỏ thốt lên một câu nói mà ngay chính bản thân mình cũng ngài ngại vô cùng: tại sao khiêm lại tốt với mình đến vậy???

Nét mặt người ấy chợt giãn ra dễ chịu cùng nụ cười thân thiện gờ nhẹ lên làn tóc mây của nhỏ …lời nói nhè nhẹ bắt đầu một câu chuyện êm ái: mình cũng không biết nữa nhưng ngay chính phút giây sinh nhât ấy mình đã có tình cảm với Dương lắm!!! mà không có cuốn nhật kí kia mình cũng chưa xác định rõ tình cảm của mình nữa.Bao tháng ngày vui buồn những lúc bạn bè có nhau khi Dương chuyển xuống bàn cuối làm mình cứ vẩn vơ mãi…mình đã rất cô đơn …-người ấy nhìn nhỏ chăm chăm:nỗi cô đơn như mất cái gì đó quý giá lắm…nếu Dương còn hoài nghi tình cảm của mình thì…mình sẽ làm để chứng minh cho Dương thấy!!!-người ấy quả quyết cùng câu nói hùng hồn

Nhỏ nở nụ cười cùng ánh nhìn lên bầu trời cao kia ,nơi có những vì sao lung ling chiếu sáng ấy:đêm nay trời nhiều sao quá giống như hôm ấy nhỉ?Mình đã từng ước ao là sẽ được nói chuyện với Khiêm và ước ao ấy đã thành hiện thực .Những tháng ngày cùng Khiêm nói chuyện khiến mình vui lắm...-giọng nói nhỏ bỗng khàn đục hơn:nhưng là bạn gái của Khiêm thì mình không dám tin…làm sao một đứa mập béo ú như mình có thể làm bạn gái của Khiêm được chứ???Mình không dám tin…mình chỉ nghĩ giản đơn lúc đó Khiêm đứng ra bảo vệ mình khỏi những người xấu xa kia thôi ai dè bấy giờ lại…-nhỏ rưng rưng đôi mắt Khiêm đừng ái ngại về quyển nhật kí đó chỉ là tình cảm đơn phương không đáng bận tâm đâu…

Nắm chặt lấy đôi bàn tay nhỏ Khiêm hiện lên ánh mắt c.ương quyết :hãy tin ở mình ,mình thật sự muốn cùng Dương làm bạn nếu Dương tin ở mình .Mập thì sao chứ,mình không ngại chuyện bạn mập cái mình thích nhất là con người của bạn là tâm hồn là sự trong sáng vui vẻ…hãy cho mình và cho Dương cơ hội!!!

Ánh mắt chân thành kia cùng những câu nói hôm nay đã làm nhỏ rung lên liên hồi…có thể tin vào tình yêu bé nhỏ kia hay không ?Con tim ngoan ơi tình yêu là gì vậy mà làm ai khi yêu và được yêu điều choáng ngợp trước mọi thứ …họ không còn tỉnh táo cho một lí trí sáng suốt mà thay vào đó là một niềm tin vô bờ về giấc tình con con…]


_=_


“Bây giờ chỉ còn mỗi một mình anh ở trên cõi đời này…anh phải làm sao và sống ra sao đây…em hãy cho anh biết đi anh phải làm sao đây…anh phải làm sao với chuỗi ngày trên thế gian này.Vắng em cuộc đời này có còn chăng ý nghĩa nữa.Mọi giấc mơ ,mọi hoài bão giờ đều quá nhạt nhòa …anh chẳng còn có thể muốn sống thêm một ngày nào nữa.Chúa ơi-Gia Khiêm gào to : có phải chính chúa đã cho chúng con được gặp nhau và cũng chính chúa đã cướp cô ấy đi của con phải không?cô ấy đã mang tội lỗi gì? Cô ấy hiền lành ,thánh thiện biết bao…chưa hề trách móc bất cứ một ai đó *** hại mình .Luôn biết nhường nhịn mọi người,luôn biết nghĩ cho người khác.Cô ấy có tội gì chứ…nếu có tội thì con đây…con chính là kẻ có tội…tại sao con không thể chết chứ…huhuhuhuhuhu…chúa ơi chúa hãy nói đi…”


Rã rời toàn thân người Gia Khiêm gục đầu lặng thin trên tay cầm lái…


Ánh nhìn xoáy vào cái xác vô hồn của nhỏ…một cái xác xinh đẹp lung linh trong bộ váy cưới


…nhưng đáng tiếc thay giấc mơ về hôn nhân đã chìm vào quên lãng


Kí ức đã vùi sâu xuống huyệt mộ đen tối…


_=_


Bũng rũng toàn thân người Tuyết Như lặp lại câu nói ấy của Thanh Hoàng : anh vừa nói cái gì chị Dương đã…chết rồi sao???


Nét mặt thẫn thờ Thanh Hoàng rũ toàn thân xuống chiếc ghế bên cạnh…bờ môi nóng rang : Thùy Dương ơi!!!!


Lẩm bẩm bờ môi khô rang của mình trợ lý Trịnh căng thẳng toát cả mồ hôi ừng ực: chẳng lẽ là…


Hít nhẹ làn hơi yếu ớt của mình trợ lý Trịnh cầm lên chiếc điện thoại và run cầm cập …


Cầm lên nhẹ nhàng hé mở câu nói thanh tao : alo ai đấy…


Câu nói khàn đục thốt ra mệt mõi của mình trợ lý Trịnh nhăn nhó : thưa phu nhân có tin này phu nhân cần phải biết…-thở mạnh


-À…trợ lý Trịnh có chuyện gì mà cháu thở hồng hộc dữ ?-giọng cười nhẹ : sao cháu nói đi Gia Khiêm nhà bác và con nhỏ kia thế nào?


Hàng mi nhắm lại song song bờ môi bậm lại cố gắng và rồi là: thưa phu nhân cô Hà Trần Thùy Dương đã chết rồi ạ!!!-nhấn giọng


Bũng rũng toàn thân người phu nhân cao quý bỗng khựng lại chẳng thể nào kiểm soát nỗi nữa giây suy nghĩ của mình: cháu nói gì hả trợ lý Trịnh???-lắp bắp


-Cô ấy đã chết rồi…và người giết cô ta chính là minh tinh Hoàng Ngân –hằn hộc cả gương mặt khó chịu của mình: chính phu nhân đã dặn cháu là gọi điện khích cô Hoàng Ngân và thế là bây giờ đã có án mạng rồi…-trợ lý Trịnh nhấn giọng mạnh mẽ của mình


-…-sự im lặng bao trùm cả nét mặt


-Cháu cảm thấy ăn năn và tội lỗi đầy rẫy chính cháu đã gây ra cái chết cho cô gái tội nghiệp ấy phu nhân ơi!!!-trợ lý Trịnh thở dốc


-…


-Phu nhân…phu nhân ơi!!!-trợ lý Trịnh nói to inh ỏi cả chiếc điện thoại


Ngập ngừng câu nói thều thào của mình : mình…mình chỉ muốn cô ta sợ mà không lấy Gia Khiêm con trai của mình thôi,chứ thật ra mình chẳng hề muốn cô ta chết một chút nào…tại sao lại xảy ra như vậy chứ?con trai của mẹ…-mẹ của Gia Khiêm xót xa : chắc bây giờ nó đang đau khổ lắm!!!...

(^_^)


Có lẽ đến đây nút thắt của “Những Tháng Năm Tươi Đẹp” đã đến hồi kết .Một câu chuyện đủ dài để ai đó nếu đọc cũng sẽ không thể quên…


Sau những phong ba bão táp của cuộc đời hạnh phúc đã đến tuy chậm nhưng đủ để cặp đôi yêu nhau lắm cắn nhau đau “Phương Liên & Tuấn Minh”.Không phải cứ khắc khẩu cứ chán ghét hay là kẻ thù thì chữ yêu không viết lên được.Một mái ấm tuyệt vời của cặp đôi này.Một hạnh phúc đã quá lâu và giờ đây tình yêu ngọt ngào thật ngọt ngào mà cặp đôi này đã được hưởng…chúc mừng nào!!!


Một tình yêu đã đến thật gần và rất gần…ấy thế mà hạnh phúc thì lại quá xa xôi.Bàn tay chẳng thể nào có thể níu kéo lấy…bánh xe thời gian vô tình xô đẩy đi tình yêu ấy.Để rồi giờ đây người đi và kẻ ở lại .Biết đến bao giờ trái tim có thể quên…biết đến bao giờ sẽ thôi rúc rích nỗi lòng khi suy nghĩ về bóng hình kia.Xa mãi xa …đành hẹn lại kiếp sau cho một mối tình dang dỡ “Gia Khiêm &Thùy Dương”


Trong nhân gian có gì đau khổ hơn là tình yêu bị chi cắt .Trái đất tròn mà những người có duyên với nhau vẫn chưa thể nào se chung sợi chỉ tình yêu.Nguyệt lão người chuyên tạo dựng lắm mối lương duyên nhưng lại chẳng đem lại hạnh phúc thật sự cho mối tình ấy .Biết đến bao giờ “Hắc Động & Thủy Tiên” có thể gặp lại nhau? Dây tơ đàn đã bị đứt có thể kéo lại được không???


2 năm sau…


CHÚC MỪNG LỄ THÔI NÔI ĐẦY THÁNG CỦA BÉ “Triệu Tuấn Hưng”


-Chà con của ba ngoan nào…cười tươi nha con!!!hắn hé mở nụ cười để gây sự chú ý


-Cái anh này…con nó còn nhỏ mà…-nó chạy tới chặc lưỡi: anh đưa con đây em bế nè…


-Anh thấy con của chúng ta có đôi mắt biết cười đấy…nhìn nhóc làm anh …-hắn huyên thuyên thì…


Ú ớ…


-Anh chưa nói xong mà-Hắn nói to


Lắc lắc cái đầu ngao ngán của mình nó hạ giọng : em phải vào thay tã cho con đây…anh nói nhiều làm em mệt quá à…


Vịn lấy vạt áo câu nói thốt lên nhẹ nhàng : mẹ à con đói quá!!!


Giãn ra bờ môi : ừ Phương Nhi của mẹ ngoan chờ mẹ tí nha…


Bốp bốp…tiếng vỗ tay vang vang…


Ngước vội ánh nhìn nó xoay sang cười rạng rỡ : anh Hắc Động…-cười tít mắt : may quá anh đến rồi cho bé Phương Nhi ăn dùm em nha…em vào làm cho thằng nhóc tí đã…


-Ớ…anh không biết đâu à nha…-Hắc Động chã lã thì…


Nó vọt ngay sau đó thật nhanh vào gian phòng bên trong


Quay lại cái nhìn dành cho con bé Phương Nhi …


-Cháu muốn ăn nui xào bò chú múc cho cháu nha…-Phương Nhi cười


Đáp lại bằng nụ cười tươi tắn của mình : ừ cháu ngồi đi chú múc cho nè…


Giọng nói cất lên cười khúc khích trong đó: xem ra anh tập ra dáng làm người cha đảm đang được rồi đấy!!!


Lắc lắc cái đầu Hắc Động nhép môi: chú em cứ vậy ha…


Vỗ nhẹ hai bờ vai từ phía xa hắn tiến lại tươi cười: anh Hắc Động và Gia Khiêm đến rồi à???


-Phải đến chứ…-Gia Khiêm cười nhẹ: không ngờ anh chàng làm nhanh quá thoắt qua thoắt lại có 2 đứa con rồi nhỉ?


Tiếng thở kéo dài Hắc Động cười to : có bí quyết gì mà nhanh dữ ???


Bật ra nụ cười thất thanh hắn vỗ ngực : bí mật…à nha!!!


-Anh Tuấn Minh ơi!!!vào em nhờ chút coi…-nó nóii to


-Hahahahaha…kìa bí mật mau vào đi-Hắc Động nói


Vỗ nhẹ lại bờ vai kia Gia Khiêm tiếp lời câu nói : mau vào làm chuyện quốc gia đại sự đấy!!!


-Hai người này…chờ đó!!!-hắn nghiêm nghị nhấn giọng cùng bờ môi đáp lại nhẹ nhàng : ừ , anh vào ngay…





Nụ cười và chỉ còn nụ cười ở lại cho hai người đàn ông


Hướng ánh nhìn về Gia Khiêm…Hắc Động chép môi với ly rượu : cũng đã 2 năm rồi em không tính gì sao?


Quay sang…


Và rồi là nụ cười bật ra Gia Khiêm thoáng lặng thin vài giây chậm rãi câu nói : ngoài cô ấy ra em chẳng còn muốn yêu ai nữa…


Nhẹ nhàng đặt lên môi tiếp tục ly rượu cả hai trầm ngâm thật lâu…


Nhíu hàng mi Gia Khiêm hỏi dựng : thế còn anh đã có tin tức gì của Thủy Tiên không?


Vẫn là gương mặt ấy và nụ cười ấy Hắc Động thốt nhẹ câu nói : chờ đợi là hạnh phúc mà em!!!


-Anh thật may mắn –nghẹn ngào: chí ít anh vẫn còn có một niềm hi vọng tuy mỏng manh còn riêng em thì…


-Gia Khiêm…-Hắc Động lặng thin đi


-Nào mọi người chú ý…-hắn nói to nhấn giọng khiến mọi người đổ dồn mọi sự chú ý…


Chỉnh lại chiếc áo thật tinh tươm anh chàng bao hoa chích chòe : hôm nay là thôi nôi đầy thánh của con trai của tôi bé Triệu Tuấn Hưng cám ơn mọi người đã đến và có mặt đông đủ…gia đình xin cám ơn tất cả mọi người-cười tươi: hôm nay vui hết cỡ nhé mọi người


-Hả?-nó bế bé Tuấn Hưng bên cạnh nói to: ai cho vui hết cỡ hả?


-Ờ thì anh nghĩ là…-hắn hạ giọng e dè của mình…


-Anh coi chừng em đó nha!!!-nó nhấn giọng


-HAHAHAHAHAHHA…-mọi người trong khán phòng bật cười khoái chí


Ngay giây phút ấy…


-Vẫn cảnh cũ và anh chàng sợ vợ 1 cây Triệu Tuấn Minh…nhát nhát nhưng ham chơi-giọng nói thốt lên


Ngập ngừng : ơ…Thủy về rồi à?-nó mừng mừng reo vang


Gật gật cái đầu vui vẻ của mình Thủy Laura hé nữa khuôn miệng chúm chím của mình : mình về đúng lúc dự đầy tháng bé Tuấn Hưng-cười tươi: cho mình coi thằng bé với!!!


Hân hoan cả nét mặt : nè Thủy coi đi…-nó đưa lên thằng nhóc còn lim dim cơn ngủ say


-Chu cha…thằng nhóc dễ thương quá!!!-Thủy Laura nói to


-Mẹ!!!câu nói cất vang vang


Chậm rãi


Từ tốn Thủy Laura thở mạnh và choàng tới vòng tay ôm lấy ôm để : con gái của mẹ …ôi mẹ nhớ con quá!!!


-Mẹ đi lâu quá đó!!-bé Phương Nhi phụng phịu


-Mẹ qua Mỹ thực hiện ước mơ của mẹ à…bây giờ tuy vẫn chưa thể gọi là thành danh vang xa nhưng cái tên nhà thiết kế thời trang Thủy Laura cũng được công nhận!!!-Thủy Laura cười tươi: con gái à mẹ muốn con tự hào về mẹ!!!


-Vâng!!!con rất tự hào về mẹ!!!-bé Phương Nhi cười rạng rỡ…


-Mừng em đã trỡ về Việt Nam!!!-hắn cười nhẹ và chìa ra bàn tay thân ái


-Anh…-Thủy Laura nhìn : vâng em đã trỡ về và lần này em có dắt theo một người nữa-câu nói vừa dứt Thủy Laura vội bước ra sau tấm màn kia nắm lấy bàn tay cao to…


Ngớ cả người nó lẫn hắn chẳng hiểu gì hết…


-Anh ấy tên là Tom Charles!!!-Thủy Laura cười tựa vào bờ vai ấy thật êm ái : vị hôn phu của em đấy!!!


Thân hình cao to khá oai vệ người đàn ông mắt xanh mở ra cửa miệng : x-i-n c-h-a-o…!!!


-Xin chào-hắn e dè…


Gật gật cái mặt khoái chí nó cũng cười tươi : xin chào!!!


Rất nhẹ nhàng

Rất tinh tế

Rất lịch thiệp

Người đàn ông Tom Charles lịch sự chìa ra bàn tay cung kính thân yêu: tôi rất hân hạnh được biết quý cô xinh đẹp này!!!


Quá ngỡ ngàng và lúng túng nó ngập ngừng : ơ? Thủy à…


-Liên cứ đưa bàn tay ra đi anh ấy thể hiện lịch sự thân ái dành cho phái nữ đấy-Thủy Laura cười


Chìa ra bàn tay…


Nó hơi ngại ngùng : cám ơn anh!!!


Cúi thấp thân người xuống trân trọng nhận lấy bàn tay yêu kiều của nó: quý cô rất quý phái làm sao hương thơm ngọt ngào của dòng nước hoa Euphoria Calvin Klein đây mà…-cười mĩm


-Chà …sao anh ấy biết hay thế ?-nó cười hân hoan


-Vì anh Tom Charles là chuyên viên nghiên cứu nước hoa mà…-vịn lấy bờ vai ấy Thủy Laura bật ra nụ cười tự hào của mình : em yêu anh nhiều lắm-câu nói vừa dứt thì


Cả nó


Và hắn đơ ra toàn thân


-Họ hôn nhau em à…-hắn lắp bắp: quả thật là rất tự nhiên nhỉ?-ngơ ngơ toàn thân hình với ánh nhìn


Lẩm bẩm đôi môi của mình nói nhẹ nhàng câu nói : vậy là anh hết tưởng bở đi nha!!!-nó cười rúc rích


-Em này…anh có tưởng bở gì đâu cùng lắm là…-hắn chặc lưỡi


-Cùng lắm là gì ?-nó hằn hộc


Vẻ đau đớn hắn nhăn nhó : cùng lắm là vui vui chúc mừng mà thôi


-Hừm…-nó hạ giọng


Tủm tỉm nụ cười Thủy Laura : anh vẫn chẳng khác xưa nhỉ?


-Em này cho anh chút sĩ diện chứ…-hắn thì thầm bên tai của nó…


-Cho anh rồi để anh nhậu nhẹt ư? Muốn ăn nấm đấm của em không?-nó đưa ra nấm đấm trước mặt…


Xị ngay cái mặt đưa đám của mình hắn ủ dột lèm bèm : thì thôi anh biết thân phận của anh rồi…bèo giạc mây trôi mà…


Bật ra nụ cười tươi rói của mình nó hạ giọng vừa đấm vừa xoa của mình : thôi tối nay cho anh 2 hiệp nha!!!


Bừng sáng cả gương mặt hắn khoái chí: em hứa đó nha!!!


-Ừ!!!em hứa mà…-nó cười mắc nẻ





-Trông họ làm người khác ghen tị quá!!!-Gia Khiêm chép môi


-Ừ…ghen tị thật…-Hắc Động thở mạnh ngước lên chiếc đồng hồ anh chàng bật ra câu nói : thôi chết anh trễ giờ rồi…


-Anh đi đâu đó?-Gia Khiêm hỏi dồn


-Đến nơi quen thuộc và thưởng thức ly cà phên quen thuộc…anh uống xong ly cà phên sẽ đến nhập tiệc tăng hai nha em nói Tuấn Minh chờ anh nha!!!-Hắc Động vội vã chạy ra ngoài





“Chắc lại tới quán cà phê “ chiều tím” nữa chứ gì?”-Gia Khiêm cười nhẹ


-Đã bảo là em đừng có diện nữa mà…-Thanh Hoàng nhăn nhó


-Anh nói cái gì ai diện chứ không phải là anh diện hả?-Tuyết Như hậm hực


-Ai đời đi ăn thôi nôi mà diện quá chừng…còn hở cả phần cổ nữa nè…-Thanh Hoàng lên giọng


-Anh…anh mà nói nữa em bận s.ex nữa anh tin không?-Tuyết Như trợn mắt…


Lắc lắc cái đầu ngao ngán Gia Khiêm tiến lại : thôi nào hai người…cứ thế này hoài sao?!


-A !!! Gia Khiêm!!!-Tuyết Như bật ra nụ cười


-Khiêm đến đúng lắm mình muốn nói cái này về vấn đề này mà…-Thanh Hoàng định thốt ra thì…


Vịn lấy bờ vai của hai người Gia Khiêm nhỏ nhẹ câu nói : hãy trân trọng những gì mình đang có!!!


-Ơ…-Tuyết Như xìu ngay nét mặt


Thanh Hoàng đơ cứng lại


-Ông xã à…em xin lỗi nha…em chỉ muốn mặc đẹp thôi…em xin lỗi ông xã…-Tuyết Như hạ giọng thủ thỉ của mình


Nét mặt giãn ra Thanh Hoàng nhoẻn nhẹ nụ cười : anh cũng có lỗi đáng lý ra anh không nên nói nặng lời quá với em…


-Ông xã ơi!!!-Tuyết Như nghẹn ngào


-Bà xã ơi!!!-Thanh Hoàng ôm chầm lấy…


Cảnh tượng ngay chính lúc ấy…


Gia khiêm chỉ còn bó tay mà thôi





-Chúc mừng Phương Liên!!!-Minh phi trão hé mở cửa miệng


-Cám ơn anh Minh phi trão nhiều lắm!!!-nó cười: và cám ơn chị Lan Ngọc đã đến chung vui với gia đình của em!!!


Ôm chầm lấy cái bụng ì ạch nặng nề Lan Ngọc hé mở nụ cười: không có chi…


Hắn hỏi dồn: chà đứa thứ mấy rồi nhỉ?


Minh phi trão ái ngại ngập ngừng: đứa…


Ngước ánh nhìn sang bên Lan Ngọc nhấn giọng : đứa thứ 4 rồi đấy!!!


-Chà anh Minh phi trão nội công thâm hậu quá!!!-hắn giơ ngón tay lên cao bái phục


-Anh này…-nó liếc


-Anh đã nói là hạn chế vậy mà-Minh phi trão chã lã


-Anh nói cái gì? Chẳng phải anh lúc nào cũng rù rì với em à…hạn chế sao được chứ?-Lan Ngọc nói to


-Ờ thì…-Minh phi trão thiểu não : em nói nhỏ thôi


-Không nhỏ gì hết..con ơi con…huhuhuhu…ba không thương mẹ ba không thương con kìa…huhuhuhu….-Lan Ngọc rên rỉ


-Thôi cho anh xin lỗi mà…anh biết lỗi rồi…đừng khóc mà em bác sĩ nói em khóc không tốt đâu…-Minh phi trão hạ giọng


Xìu xuống nét mặt Lan Ngọc thúc thích : anh mà nói thế nữa là em giận đó nha!!!


-Ừ…anh không nói thế nữa đâu-Minh phi trão vuốt vuốt êm êm ai ủi ngọt ngào


Chặc lưỡi hướng sang ánh nhìn dành cho hắn nó nghiêm nghị : ban nãy tính cho 2 hiệp vậy mà…tối nay không có hiệp nào luôn-nó nhấn giọng


-Kìa em…-hắn chạy lại rố rít câu nói vang xin : đừng thế với anh mà …





Khoáy …


Khoáy thật nhè nhẹ Hắc Động chậm rãi thưởng thức tách cà phê .Bờ môi hé mở cong cong của mình anh chàng dần dần chìm vào khoảng không yên ắng và tĩnh lặng


Cũng tại ngay chính nơi này mình và cô ấy đã nói chuyện lần cuối…lúc đó thế nào nhỉ? À,mình nhớ ra rồi lúc đó cô ấy trang điểm trông rất xinh –chúm chím đôi môi vui vẻ của mình : chắc cô ấy muốn diện cho mình coi…tiếc là lúc ấy mình không hề chú ý tới cô ấy với bộ trang phục mà tím bằng lăng yêu kiều mà thay vào đó là…mà thay vào đó là …chỉ là sự im lặng mà thôi.Tại sao lúc ấy mình không chụp một tấm hình nhỉ?phải chi có tấm hình …-ánh nhìn chợt lóe lên kinh ngạc: mình còn có 1 tấm hình-vội vã anh chàng lục ra trong chiếc bóp của mình-gờ thật nhẹ lên bức hình anh chàng thở ra làn hơi nặng nề : em vẫn xinh và vẫn đáng yêu biết bao nhiêu…nụ cười lúc ấy đẹp biết bao nhiêu và còn cả chiếc áo cưới này…anh và em chúng ta thật xứng đôi biết bao nhiêu.Ôi hạnh phúc,hạnh phúc của ngày xưa ơi-rũ xuống hàng mi đau đớn của mình anh chàng gục cả thân người trên chiếc bàn: anh nhớ em quá Thủy Tiên ơi!!!-thều thào


-Làm ơn cho tôi một ly cà phê nóng không đường!!!-câu nói cất lên vang vọng cả gian phòng yên tĩnh


-Thật là mình đã bao trọn gói quán cà phê này rồi mà-Hắc Động chặc lưỡi định ngước lên thì…


Nhiều đêm trong giấc mơ anh ao ước mình có thể ngắm nhìn thấy em

Cứ tưởng giấc mơ chỉ là ảo vọng

Nhưng nay…nhưng nay anh đã được thấy em

Có phải là mơ không ?

Có phải là em đó không?

Nếu đó là sự thật thì con xin cám ơn các bậc thánh thần ở trên trần gian này

Cám ơn và cám ơn tất cả…


-Ta có thể cùng uống chung được không anh?-khuôn miệng hé mở xinh xinh của mình


-Dĩ nhiên là được rồi…em có biết anh mòn mõi chờ em bao lâu không?-Hắc Động nghèn nghẹn


Bờ tóc thề dài xõa ra rất nhẹ nhàng bước chân tiến lại gần cô bé lau vội đi làn nước mắt kia: xin lỗi tình yêu của em…em đã bắt anh chờ em quá lâu-đặt nhẹ nụ hôn lên vầng trán của anh chàng cô bé thủ thỉ bên tai: em nhớ anh lắm!!!


ộm choàng lấy vòng tay ,siết thật chặt và thật mãnh liệt da diết vào người anh chàng thốt ra câu nói : Thủy Tiên, chính là em rồi…anh nhớ em quá!!! Anh nhớ em quá Thủy Tiên ơi !!!!


_=_



-Phạm nhân Lê Hoàng Ngân có người đến thăm…


Hướng ánh nhìn về Hoàng Ngân nhép môi : ai thế vậy cán bộ?


-Không rõ nữa chị ra thì biết…


Giờ này còn ai đến thăm mình nữa chứ?-Hoàng Ngân hạ giọng nhép môi


Cánh cửa phòng thăm nuôi bật ra…hướng ánh nhìn xung quanh Hoàng Ngân không dám tin người đang đứng hiện diện trước mặt của mình


Chỉnh lại cặp mắt kính giọng nói chậm rãi thốt lên : lâu nay em có khỏe không?-Quang Vinh hạ giọng


Gật gật cùng cửa miệng thốt ra : cám ơn anh em vẫn khỏe…sao hôm nay anh đến thăm em vậy?


Ánh nhìn chăm chăm vào đôi mắt nhiều tâm sự kia Quang Vinh thều thào câu nói khàn đục của mình : em lại cứ thích dò xét người ta nữa rồi…


-Chứ không phải hay sao? Từ lúc tôi vô đây anh có bao giờ đâu…-Hoàng Ngân cười nhạt


-Anh đã rất giận và rất oán hận em cho nên anh không hề muốn gặp mặt em…-Quang Vinh chép môi : suốt 2 năm qua anh đã suy nghĩ thật nhiều nếu cứ mãi oán hận thì con người chẳng thể nào có được niềm vui và vì thế …-cười nhẹ : hôm nay anh đến thăm em để nói cho em một tin –ánh mắt rạng rỡ vui vẻ : anh sắp kết hôn…


Câu nói vừa thốt lên khiến Hoàng Ngân chẳng thể tin nổi song cố gắng gượng dậy nụ cười bật ra : xin chúc mừng anh…cuối cùng anh cũng có được hạnh phúc!!!


-Sẵn đây có chút quà anh đem đến cho em…cố gắng sống và cải tạo cho tốt để được ra sớm em nhé!!!-Quang Vinh nói nhẹ: khi nào ra anh sẽ giúp em có được một công việc ổn định!!!


Hít nhẹ làn hơn : cám ơn anh!!!


-Thôi anh về đây…cũng có việc nên hẹn em lần gặp không xa nha…-Quang Vinh cười rạng rỡ…


Hướng mở to đôi mắt của mình …rất muốn thốt lên câu nói nhưng rồi…


“Chính mình…chính bản thân của mình đã từ bỏ đi tất cả.Chạy theo thứ phù phiếm trước mắt rồi được gì bây giờ? Tình yêu thứ nhất cho đến tình yêu thứ hai mình chẳng có gì hết? số kiếp hồng nhan của mình .Tại sao khi ấy suy nghĩ không chịu thấu đáo một chút chọn lựa lấy một tình yêu say đắm của Quang Vinh dành cho mình…giờ đây có còn cái gì đau khổ hơn thế nữa chứ? Khổ cha khổ mẹ…mình ở nơi đây,ở cái nơi giam cầm tuổi thanh xuân này trong khi đó ở bên ngoài xã hội hào nhoáng kia mình đang là một minh tinh điện ảnh…

Trời ơi mình là một con người ngu ngốc mà…”


Tuổi trẻ và sự háo thắng luôn làm chúng ta mờ cả mắt

Tất cả chẳng còn là gì

Tiền bạc hay tình yêu?

Phù du ở một kiếp người…

Có rồi lại mất và mất rồi lại có

Có chăng chỉ còn lại tấm lòng hướng thiện sẽ theo ta mãi mãi

Hãy sống sao cho khi ta nhắm mắt mọi người đều thương xót bạn

Chứ đừng sao cho khi bạn nhắm mắt ai ai đều hắc hủi xa lánh

Vì một kiếp người rất ngắn



Đám Cưới…


Bang Hắc Động và Vũ Thanh Thủy Tiên


Xì xầm hét vang tiếng nói huyên náo của mọi người…


-Cô Vũ Thanh Thủy Tiên cô có đồng ý lấy cậu Bang Hắc Động và hứa là sẽ chung sống trọn đời hay không? Dù có nghèo đói ốm đau hay bệnh tật…-vị cha già chứng giám đám cưới huyên thuyên


Giãn ra cơ mặt của mình Thủy Tiên khẽ gật gật nhè nhẹ : vâng con đồng ý!!!


-Còn anh Bang Hắc Động có đồng ý lấy cô Vũ Thanh Thủy Tiên làm vợ và hứa là sẽ chung sống trọng đời hay không? Dù có nghèo đói ốm đau hay bệnh tật…


Gật gật sự đồng ý của mình Hắc Động cười rạng rỡ : vâng con đồng ý!!!


-Tốt lắm cha tuyên bố hai con bây giờ là vợ chồng của nhau!!!-vị cha cười tươi


Đặt nhẹ bàn tay ấm áp của mình vào lòng bàn tay của cô bé Hắc Động thở mạnh : bây giờ chúng ta đã là vợ chồng rồi em ơi!!!-hít mạnh : anh vui quá!!!


E ấp con gái của mình cô bé chúm chím đôi môi : mai này em nói một anh không được cãi đó nha…và em luôn luôn là số 1 đó !!!


-Tất Nhiên rồi em là số 1 là nhất nhất trong lòng của anh mà không ai có thể sánh bằng được…anh yêu em nhiều lắm!!!-anh ôm chằm lấy cô bé thủ thỉ bên tai : anh chờ đợi cảm giác này lâu lắm


Nhíu hàng mi trong vòng tay của Hắc Động có bé hỏi dựng : chờ đợi giây phút này là sao?...chả lẽ là…-căng thẳng


-Ờ…-anh chàng ú ớ chẳng biết nói làm sao cho ra câu chữ tròn trịa thì…





Nắm lấy bàn tay Gia Hân chầm chậm tiến những bước chân lại gần : chúc mừng hai anh chị!!!


-Gia Hân…-Hắc Động trố to ánh mắt


-Gia Hân…lâu quá không gặp em bây giờ em thế nào?-cô bé hỏi dồn thì…


Ánh nhìn ngơ ngác cả hai đổ dồn về đứa trẻ đang nắm lấy bàn tay của Gia Hân…


Bật ra nụ cười tươi tắn Gia Hân hạ giọng: con trai của mẹ chào mọi người đi!!!


Chúm chím cái miệng xinh xắn của mình thằng nhỏ rạng rỡ : con xin chào tất cả mọi người!!!


-Con…con của em và…-Hắc Động ngơ ngác


Hướng ánh nhìn và lo lo những suy nghĩ vẫn vơ bám lấy cô bé…: lẽ nào là của anh ấy


Dường như hiểu ra khúc mắc ấy của mọi người dành cho thằng nhỏ Gia Hân nói nhẹ câu nói : đây là con của em với…


-Có phải là con của anh không?-câu nói thốt lên từ phía đằng sau…


Mọi ánh mắt càng đổ dồn hơn


Bước chân càng mạnh mẽ có uy lực của mình…


Cố đứng vững hết sức trụ trên đôi chân của mình Gia Hân ngập ngừng: anh…


Khẽ rũ xuống hàng mi của mình giọng nói cất lên nhẹ nhàng : thằng nhỏ là con của anh và em đúng không?


Hơi thở thốt ra nặng nề của mình Gia Hân lặng thin với câu hỏi ấy rưng rưng hàng mi long lanh của mình


Nó ngơ ngác điếng cả mọi ánh nhìn dành cho cô em gái: con bé và Nhật Khang ư?


-Xem ra chắc là vậy rồi…-hắn nhấn giọng: thằng này xem ra im im mà lòi ra một cục à ha…-cười mĩm


-Có phải không em? Em hãy nói cho anh biết đi…-câu nói thốt ra nặng nề của mình : suốt 2 năm qua anh chẳng hề làm tròn trách nhiệm của một người cha...anh đã mắc thật nhiều sai lầm giờ đây em hãy cho anh được sữa chữa đi…hãy cho anh cơ hội được không em?-Nhật Khang thốt lên câu nói có uy lực của mình


-Anh…-Gia Hân vẫn rưng rưng hàng mi ướt nhạt nhòa của mình


-Chúng ta làm lại từ đầu được không em?-Nhật Khang vuốt thật êm lên gương mặt ấy xót xa:anh nhớ em nhiều lắm!!!


Bật ra câu hỏi Hắc Động nhìn cô bé : em có biết sự thật là gì hay không?sao anh chẳng biết con bé Gia Hân và Nhật Khang có quen nhau và giờ còn có con nữa vậy?


Lắc nhẹ cái đầu mông lung của mình cô bé hạ giọng : suốt 2 năm qua cùng nhau bên Mỹ Nhật Khang chưa từng nói gì với em hết…


-Xem ra đúng thế rồi…nhìn thằng nhóc nhỏ đáng yêu quá …-Hắc Động thủ thỉ: anh cũng muốn có 1 đứa quá!!!


Hé mở cửa miệng cô bé nhặn xị : đừng có mà mơ à nha!!!...em còn chưa tính cái chuyện anh ú ớ ban nãy đó-lên giọng anh liệu liệu cái thân đi…


Nhặn xị cái mặt đau khổ của mình Hắc Động e dè : trời ạ khốn khổ cái thân tôi chưa nè…


-Hehehe…có hối thì muộn quá rồi ván đã đóng thuyền anh không trốn được em đâu-cô bé cười lém lỉnh





-Tên của nó là Nhật Thiên!!!-Gia Hân nhỏ nhẹ làn hơi mỏng manh


Ôm choàng lấy vòng tay ấy Nhật Khang khẽ cất lên tiếng lòng vui sướng: con trai…con trai của ba!!!


Ánh nhìn ngây ngô đứa bé chúm chím đôi môi vui vẻ của mình câu nói bập bẹ thốt lên vui tai : ba…ba…ba…


-Con nó gọi ba kìa em…-Nhật Khang reo vang


Gật gật cái đầu vui tươi của mình Gia Hân nghẹn ngào: em dạy cho thằng bé đấy!!!


-Đây là điều hạnh phúc lớn nhất mà anh có được trong cuộc đời này…cám ơn em Gia Hân!!!-Nhật Khang vui sướng hét vang âm ỉ





Rảo nhanh bước chân ra khỏi lễ đường bước chân nặng nề uể oải của mình Gia Khiêm hạ giọng nói : thật là ai ai cũng có đôi chỉ còn riêng 1 mình mình là vẫn lẻ bóng…Thùy Dương ơi!!!giờ này em đang luân hồi ở một kiếp khác hay vẫn còn nhởn nhơ trên thiên đàng thế em?


-TÔI VẪN Ở ĐÂY NÈ!!!-câu nói thốt lên có uy lực của mình


-Ơ…-câu nói này Gia Khiêm tiến bước chân lại gần giọng nói thốt ra ấy…


Căng ra hết đôi mắt của mình Gia Khiêm nhìn thật rõ bóng dáng kia đằng phía sau lưng


Liếc ngang đôi mắt của mình cô gái xúng xính trong chiếc váy đầm hồng rất “teen” nói to : ngon thì nhào vô …


-Chà…cô em xinh quá…tuy có chút dữ dằn nhưng không sao-giọng nói cất lên tiếng lại gần…


Bóng dáng kia sao mà…Gia Khiêm ngập ngừng


Bật ra nụ cười tươi tắn cô gái xấn tay áo lên buộc gọn gàng mái tóc gọn nhẹ và…


Binh…bốp…chát…


Ngập ngừng bờ môi khô rang của mình Gia Khiêm chẳng dám tin nỗi vào đôi mắt của mình ,khuôn miệng hé mở: trời ơi có phải là …là…


Cú đánh quật mạnh vào bọn cướp dê xồm trong tít mắt chỉ cần vài chiêu của cô gái xinh xắn ấy…cả đám đàn ông ngã nhào xuống nền đất chẳng kịp thốt lên bất kì câu nói nào…


Xết lên hàng mi cong cong của mình cô gái trẻ thốt lên câu nói thất thanh : cho chừa nha…mai mốt có giở trò dê xồm thì nên nhớ mà lựa người đừng thấy ai nấy thục nữa đoan trang thì không biết võ-câu nói vừa dứt cô gái nện ngay bàn chân của mình lên gương mặt của gã con trai hách dịch: đáng đời…từ cha sinh mẹ đẻ ra ta đây ghét nhất dê xồm…hứ!!!-hạnh họe câu nói thốt ra có uy lực của mình xong cô gái quay ra ngoài…


Chớp chớp…


Bần bật…âm thanh khi con tim thổn thức đập loạn xạ kì lạ của mình Gia Khiêm ngập ngừng câu nói : có phải là em không Thùy Dương?!


-Anh nhìn gì thế?-câu nói thốt lên cô gái nhìn đáp lại bằng đôi mắt hung dữ của mình


Nuốt nhẹ xuống cổ họng Gia Khiêm cố mấp mé câu nói khàn đục của mình: em là Thùy Dương…Thùy Dương đúng không-câu nói thốt lên anh chàng chạy vội lại nắm láy bàn tay và nhìn thật kĩ thật rõ từng đường nét và cữ chỉ kia…


-Ơ…cái người này sao mà vô duyên quá…-cô gái chặc lưỡi định quất ngay cú đấm vào mặt thì…


Giọt nước mắt…


Từng giọt nước mắt lăn dài xuống nền má của anh chàng xa lạ


Chẳng thể hiểu nổi ngay chính giây phút ấy…


-Anh nhớ em nhiều lắm!!!anh nhớ em nhiều lắm Thùy Dương ơi…-Gia Khiêm thều thào câu nói khàn đục của mình


Nét mặt căng thẳng giãn ra của mình cô gái chợt hất nhẹ bàn tay đang siết chặt lấy mình e dè câu nói: chắc anh nhầm người rồi!!!


Nghèn nghẹn cổ họng Gia Khiêm cố gắng ngưng đi dòng cảm xúc đang dâng trào trong lòng của mình …ánh nhìn da diết thắm thiết của bao lâu xa cách khiến anh chẳng thể kìm nỗi .Cảm xúc cứ dâng …dâng mãi dành cho con người mang nét mặt giống hệt Thùy Dương này…


Giọng nói cất lên ùa vang của 3-4 người : Diệu Hiền à? Cậu ở đâu rồi???


-Tớ ở đây nè…-cô gái cất lên từ đằng sau…


Bước chân định quay đi thì…


Có điều gì nén lại dòng suy nghĩ của mình cô gái nhỏ nhẹ câu nói mà chưa bao giờ cô thốt lên: tên của tôi mà “Trần Hà Diệu Hiền” …chứ không phải là Thùy Dương gì đó đâu…chắc anh lầm người rồi


Sững sờ toàn người câu nói thốt lên từ khóe miệng của Gia Khiêm: có lẽ nào lại như thế? Người con gái ấy và Thùy Dương…





-Ai thế Diệu Hiền?-cô bạn hỏi dồn


Xìu xuống nét mặt Diệu Hiền e dè : mình cũng không biết chắc anh ta nhìn lầm người…quay lại và nhìn thêm một lần nữa cô gái với gương mặt giống y hệt nhỏ tức Thùy Dương xốn xang kì lạ nơi con tim.Đôi mắt…đôi mắt ấy xoáy thẳng vào con tim hay sao ấy …-chặc lưỡi: thật là cứ như bị …


-Bị tiếng sét ái tình nè…-cô bạn bên cạnh nói to


-Hả???-Diệu Hiền sững cả người: con này muốn chết không hả?-nói to


-Thôi cho mình xin cậu quánh dữ lắm-cô bạn cong lên đôi dép và vọt lẹ…


Bật ra nụ cười tươi tắn của mình Gia Khiêm hướng ánh nhìn lên bầu trời : chúng ta sẽ lại yêu nhau một lần nữa phải không em?


Có người đã nói với tôi rằng nếu một người nào đó yêu một người sâu đậm

Và mối tình ấy vẫn còn dang dở ở trần gian

Thì đức chúa trời sẽ cho họ được gặp lại nhau

Yêu nhau thêm lần nữa

Có phải là sự thật không?




_=_ _=_ _=_


(^_^)


Một kết thúc thật sự mà tôi ao ước…

Một tình yêu thật sự đẹp của các nhân vật mà tôi yêu thích


Không biết trong các bạn ai sẽ thích nhân vật nữa nào nhất? Thùy Dương ,Thủy Tiên hay là Phương Liên?


Còn tôi thì ban đầu tuyến nhân vật làm tôi yêu thích nhất chính là chị cả của trường “Liên nấm đấm” .Nhân vật này đem lại cho tôi nhiều và nhiều cảm xúc vô cùng cứ đặt lên bàn phím là tuôn trào ra mãi…càng viết thì càng thích( chắc tại tôi ao ước được 1 lần làm chị hai của trường ).Cô gái bất hạnh sớm vào đời với cái nghề kiếm vài đồng bạc lẽ là bốc vác…chính cuộc sống khốn khó đã rèn dũa nên cô gái gan góc và bãn lĩnh với cuộc đời này( hơi dơ bẩn thì phải?) chẳng sợ bất kì cái gì cứ lăn vào dũng cảm hết con tim vì bạn bè vì mọi người…một người bạn,một người tình …một người gần như hoàn hảo cho một cuộc sống hạnh phúc. Và lẽ dĩ nhiên một hạnh phúc sẽ được diễn ra với cô ấy.Các bạn đồng ý chứ?


Tuyến nhân vật thứ 2 tôi lấy ý tưởng từ thời ngồi ghế nhà trường…bộ ba Hắc Động-Thủy Tiên-Nhật Khang .Một cô gái xinh đẹp như tranh vẽ ,lại hiền lành và ngoan ngoãn vô cùng .Gọi dạ bảo vâng eo ui chỉ cần nhìn thôi hẳn các bạn sẽ thấy thiếu nữ con gái ngày xưa là như thế nào.Song có lẽ chính vì cuộc sống quá ấm êm và quá hạnh phúc của số phận đã đưa đẩy cho cô gái ấy một số phận ngang trái.Tình cảm lưng chừng chọn ai và bỏ ai…suy xét cho cùng âu cũng là định mệnh và lẽ dĩ nhiên nếu là định mệnh ta chẳng có thể nào cãi được có chăng là chỉ dịch chuyển nó đi mà thôi…


Cặp đôi làm tôi đau đầu nhất…

Khó nghĩ và khó viết lắm à nha

Thùy Dương & Gia Khiêm…mới nghĩ thôi đã toát mồ hôi

Nếu các bạn mà biết một sự thật ở ngoài đời sẽ chẳng bao giờ nhỏ ngốc nghếch có được tình yêu của Gia Khiêm đâu…cặp đôi khiến bao ánh mắt say đắm ngưỡng mộ chính là Gia Khiêm Và Hoàng Ngân.Phải ! trời đã se duyên cho đôi trai tài gái sắc không những về vẻ bề ngoài mà còn cả thân thế gia đình.Cả hai sinh ra là dành cho nhau mà định mệnh mãi mãi là như thế( tựa như các diễn viên hàn vậy đó) .Song ở tận sâu trong trái tim của tôi vẫn muốn thổi hồn vào từng trang vở…dù chỉ là ước muốn nhỏ bé tôi vẫn mong ước.Một mong ước là ở đâu đấy nhỏ sẽ được tình yêu của Gia Khiêm dẫu biết rằng ở cái thế giới này ai nấy khi nhìn và lựa chọn bạn gái nào là tiêu chuẩn này tiêu chuẩn nọ. Mặc dù nhỏ không xinh,không đẹp ,không giàu và lại càng không có những đường cong tuyệt mỹ nhưng cái mà nhỏ có chỉ vỏn vẹn một tấm lòng tha thiết chân thành mà thôi.Một cô gái rất xứng đáng nhận một tình yêu …một tình yêu tuyệt đẹp của sự chờ đợi và rồi hạnh phúc dẫu biết rằng hạnh phúc rất mong manh .Thế nhưng sự thật thì vẫn là sự thật và tôi biết mình nên dừng nó ở điểm nào . Sẽ có một cô giái khác xứng đáng hơn và dĩ nhiên cô giái này có đầy đủ mọi thứ để tự tin bước bên cuộc đời của Gia Khiêm.Và thay thế nhỏ thực hiện nốt bao hoài bão mà chẳng bao giờ thực hiện được…



Bạn có sẵn sàng chấp nhận đánh đổi tất cả để có được tình yêu ấy không?

Bạn có chấp nhận một cuộc sống đau đớn khi bước vào lưới tình không?


(^_^)


Cám ơn các bạn đã đón nhận truyện của mình

Đây chỉ là tác phẩm đầu tay còn non kém mong các bạn bỏ qua nếu nó có những thiếu sót

Hi vọng tác phẩm kế tiếp của mình sẽ được các bạn tiếp nhận : “Mộng Thủy Tinh”- Crystal Trương (nó sẽ rất khác đấy)
 
Top