[Shortfic] Sẽ là em, một khoảng kí ức không tên

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Ony, 15/11/2013. — 14.411 Lượt xem

  1. Ony

    Ony Mình có nhau như ngày xưa đã từng... Thành viên thân thiết

    [Shortfic] Sẽ là em, một khoảng kí ức không tên

    Anh sẽ nói gì khi chúng ta ngay cả tư cách yêu cũng không có?
    Yêu không phải chỉ trong mộng tưởng... là có thể thực hiện được
    Yêu không phải chỉ chúng ta là được...
    Yêu không chỉ có một kí ức mang tên em là được...
    Yêu không thể chỉ anh, chỉ bờ vai anh là đủ che em qua giông tố cuộc đời...
    [​IMG]

    SẼ LÀ EM- MỘT KHOẢNG KÍ ỨC KHÔNG TÊN

    By Ony
    [​IMG]
    Disclaimer: Tất cả nhân vật không thuộc về mình.
    Genres: General, Romance, Tragedy, Angst, Sad,
    Rating: T
    Pairing: Ran Mori & Shinichi Kudo
    Status: Completed
    Fandom: Detective Conan
    Warnings: Không re-post dưới mọi hình thức.
    Summary: Dù tình yêu này không một ai chấp nhận,
    anh vẫn muốn bên em, đến khi hơi thở này dừng lại.
    Vì vậy, đừng đuổi anh đi…
    Chỉ cần em, là em, anh tuyệt đối không bao giờ hối hận…
    Note: 29

    [​IMG]
    Ran Mori

    Em tự hỏi, đợi chờ bao lâu mới là đủ?

    Em thường lặng yên trong những cơn mưa chiều bất chợt, rồi lặng lẽ đứng bên ban công màu trắng nhạt. Cái hơi ấm ngày xưa ấy em cũng quên mất rồi, trong lặng yên, trong yêu thương, bất chợt em thấy trong lòng gần như tê liệt. Mưa chiều, cái hơi lành lạnh âm ỉ bên ngoài lớp áo khoát, rồi lặng lẽ xuyên thấu vào trong da thịt những hơi ẩm ướt. Em cảm thấy mình yêu mưa, rất yêu mưa. Hình như, chính từ cơn mưa, em nhớ ra một kí ức đã lãng quên từ lâu, về anh... Về bàn tay che đi những giọt hơi nước hờ hững rơi xuống nền đất lạnh căm.

    Em từng nghĩ, nếu chờ đợi có thể mang anh về đây, bên em, bên những yêu thương bất chợt, thì em sẽ đợi chờ.

    Nhưng vì sao em đợi lâu như thế, anh vẫn không về? Vì sao nơi đây, dưới ban công, lúc nào cũng chỉ có một mình em lặng yên nhìn về phía khung trời màu tím pha loãng... Anh, em nhớ anh... nhớ những ngày anh và em cũng nhau trên con đường quen thuộc, góc phố, nơi những cành hoa đinh lăng ngào ngạt hương. Em nhớ anh từng nói, đinh lăng, màu tím, cũng như màu mắt em... Vậy tại sao, hiện tại anh lại để em một mình ngồi nơi đây? Lắng nghe như âm thanh vụn vỡ tan ra trong triền gió? Em thật sự nhớ anh...

    Em từng nhớ, anh đã bảo yêu thương sẽ đến nếu em ngoan ngoãn. Em còn nhớ, anh luôn bảo chỉ cần em hi vọng, em ước mơ... thì cuối cùng em sẽ đạt được những ước mơ mà em mong muốn.

    Em rất ngoan mà, thật sự rất ngoan mà? Em chưa từng bao giờ bướng bỉnh với anh như người khác... Em luôn ước mơ về một thứ dễ thực hiện đến vô cùng... Là bên anh, bên anh... bên anh cho đến cuối cuộc đời này...

    Nhưng dù em có ước mơ, hay có hi vọng, anh cũng đâu bên em? Sao anh đi lâu như thế... Hay là anh không còn yêu thương em như trước nữa?

    Em ghét mưa, giờ thì đâu có ai chia sẻ cho em một chút góc áo khoát nữa. Em cũng không còn ai để đi nhờ trong mưa, anh không ở đây, vậy mà anh bảo sẽ ở mãi bên em cơ đấy? Sao anh nói dối mà không chớp mắt thế chứ? Anh đã bảo anh sẽ quay về mà...

    Ngày đó, anh là tất cả những gì mà em tự hào. Em có thể ưỡn ngực vươn vai mà làm cho tất cả mọi người hướng mắt về phía em. Anh là tuyệt nhất! Tuyệt nhất trên đời này! Không ai có thể thay thế anh, cũng không có ai có thể làm anh mỉm cười! Anh luôn chiều chuộng em, luôn luôn cho em những gì tuyệt vời nhất! Bên anh, em là chính em, không cần giả dối, không cần xu nịnh, không cần một ai cả.

    Chỉ cần đó là anh, thì em đã cảm thấy quá đủ rồi. Nếu nói tạm biệt, mà anh đi luôn không về... thì em sẽ quay lại ngày đó, để đừng bao giờ nói tạm biệt... mà sẽ nói "hẹn gặp lại" ...
    [​IMG]
    Shinichi Kudo

    Thật ra, anh không ghét ngày mưa. Mưa là chuyện của trời, còn ngày mưa chúng ta luôn ra ngoài thì là chuyện của chúng ta.
    Anh luôn nghĩ, giá như tất cả mọi thứ đều đơn giản đến vô cùng thì hay hơn nhiều. Anh biết, em luôn tự hào về anh. Thứ duy nhất có thể làm em tự hào là anh. Bởi vì anh không tốt, nên không thể cho em nhiều hơn phải không?

    Trong cơn mưa chiều, em luôn là em, luôn đứng trong mưa mà xoa bàn tay lạnh ngắt. Thật ra, nếu cứ như thế, em sẽ cảm lạnh mất. Anh biết, em luôn chờ đợi anh đưa về. Dù sao thì chúng ta luôn ở bên nhau không phải sao? Vậy mà em vẫn bướng bỉnh như thế...

    Từ nhỏ đến lớn, em luôn tựa vào anh. Và anh luôn hi vọng em cứ mãi như thế, hồn nhiên, bướng bỉnh. Đôi khi nghịch ngợm một chút cũng không sao. Vì đó là em, nên anh tin mọi chuyện sẽ ổn.

    Ngày cuối cùng, em đứng đấy, không dám khóc lớn vì sợ mọi người nhìn em bằng đôi mắt tò mò. Anh sẽ không cười vì bộ dạng đó đâu. Vì đâu đó trong thâm tâm anh, em luôn là người dễ thương nhất quả đất này... Em gái ạ...

    [​IMG]

     


    Chuột Móm, Physiology, Th_van_29 bạn khác thích điều này.


  2. Ony

    Ony Mình có nhau như ngày xưa đã từng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/6/2012
    Bài viết:
    483
    Lượt thích:
    12.668
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐH Nha Trang
    #Entry 0.1#
    ~ [Ran Mori] ~
    [​IMG]

    Entry ngày mưa.
    Em nghe nói, có thể liên kết blog, sau đó liên kết nốt những entry với nhau phải không anh? Ôi, em thường chẳng biết những thứ như thế này, giống như là đối diện với hàng tá bài tập trong trường mà trong khi đầu óc không thể tiếp thu nổi dù chỉ là một chút ấy. Đôi khi em tự hỏi em có thật là em anh không đấy.

    Mặc dù chúng ta là anh em họ thôi… nhưng mà đâu đến nổi em so sánh với anh giống như kiểu một người là vua còn một người là dân thường thế. Ôi, em ghét các chị ấy. Cứ suốt ngày bám theo anh theo kiểu như anh là một bữa thịt thơm ngon của họ ấy. Chắc anh sẽ mắng em khi đọc nó mất. Em nói thật mà, dù em là em họ anh nhé, nhưng mà họ vẫn cứ nhìn em theo kiểu em là cái thùng thư bí mật của họ ấy.

    Anh trai của em, là người tài giỏi nhất trên đời! Tám năm qua, lúc nào em cũng nghĩ thế đấy. Này nhé, thành tích của anh luôn tốt nhất trường, tất cả học bổng đều mình anh lãnh trọn, rồi ngay cả thể thao, võ thuật, hay hàng tá thứ khác anh đều biết cả. Nhưng cái biết sơ sơ của anh cũng đủ hơn người ta rồi. Em thật sự không hiểu, tại sao chúng ta khác xa nhau đến thế chứ?

    Em vẫn nhớ, em gọi anh là anh, mặc dù em không thích tẹo nào. Ai bảo lúc anh đi với cô Yukiko đến nhà em, anh trầm trầm không chịu nói chuyện với em? Em thật sự rất ghét kiểu đó đấy! Đã thế anh còn nỡ lòng nào cướp mất cái giường yêu quý của em!

    Nhà em chật đấy, nhưng mà sao nhất định phải cùng anh ngủ cùng một phòng chứ? Haiz, bao năm qua em vẫn đang bình thường, vẫn yên tâm bày ra một đống gấu bông mà ôm chúng đi thẳng vào giấc mơ. Thế mà anh vẫn cứ không phản kháng thậm chí thích thú dành giật nơi riêng tư của em. Lúc đó, anh không cao hơn em bao nhiêu nhé, cả hai vật lộn nhau đến nỗi con gấu em thích nhất tan tành hết cả. Em vẫn còn nhớ nợ này nhé, trả em đi! Shinichi…

    Mà thôi, dù sao giờ em cũng mười ba tuổi rồi. Không thèm chấp anh chuyện cũ, nếu không anh sẽ bảo em trẻ con. Mà sự thật em chẳng trẻ con chút nào! Anh không biết bạn cùng lớp luôn tin tưởng em nhé, đã thế lúc nào cũng dựa vào em nhé, khác xa với anh nhiều. Họ lúc nào cũng bảo em rất người lớn nhé. Không giống như bạn cùng trang lứa. Đấy, anh nói em trẻ con nữa đi? Chẳng qua, anh lớn hơn em, nên mới thấy em nhỏ thôi. Sao anh không thừa nhận em đã lớn rồi đi?

    Thật ra, nói với anh cũng chẳng sao, vì chắc anh chẳng bao giờ đọc được entry em viết đâu. Em biết nhất định là anh không đọc được. Vì thời gian của anh rất ít, em thấy anh cứ liên tục ngồi trên bàn, như kiểu dù em có làm gì cũng không liên quan đến anh. Nhưng, nhất định sau khi dừng lại anh sẽ chúc em ngủ ngon. Thật khẽ, mà hình như ngày nào em cũng ôm gối đợi anh chúc ngủ ngon thì phải.

    Cũng không biết vì sao, em rất thích anh chúc em ngủ ngon. Anh lúc đó nhìn khác với bình thường, ít ra là khác với cách anh tạm biệt các chị ấy. Như kiểu anh không quan tâm đến họ mà vẫn cứ ép mình phải quan tâm ấy. Thật sự chẳng hay tẹo nào.

    Hôm nay, phòng trống sát bên phòng em sửa xong rồi đấy anh ạ. Em biết anh sẽ được chuyển sang bên đấy, nên từ lúc về nhà, em đã thấy anh thu dọn gối, mền (cái chăn ấy của em mà ??) và cả một tá thứ khác để đem qua phòng mới. Thành thật thì, em không thấy điều này tốt đâu! Trước kia, em ở một mình thì càng rộng rãi chứ sao. Nhưng mà giờ em thật sự thấy không ổn rồi. Anh biết không, sau khi mất đi cái bàn học lúc nào cũng ngăn nắp của anh. Trên bàn chỉ có vài quyển vở. Rồi khi anh dọn đi, giường rộng hơn mức cần thiết thì phải…

    Em biết là ai cũng phải lớn lên, ngay cả anh cũng thế. Nhưng mà chúng ta cứ như trước kia mãi thì không tốt sao?

    Bây giờ, ai làm cái chăn di động cho em đây? Rồi ai sẽ chúc em ngủ ngon chứ?

    [​IMG]

    ~[Shinichi Kudo]~
    Em nói em lớn nữa đi! Lớn rồi mà thái độ lại trẻ con như thế à? Đừng tưởng anh không thấy em mấp mé ngoài cửa phòng anh nhé. Em thật là, nếu cứ thế hoài sao được? Anh biết là sẽ khó khăn, nhưng chúng ta đâu thể cứ mãi như lúc trước, giờ em cũng lớn rồi mà. Thật ra em ngủ rất ngoan, cực kì ngoan. Lúc nào cũng bám vào cánh tay anh không chịu buông. Nhưng mà lúc ấy, trông em rất ngoan, cực kì yên bình. Nên để em năm như thế cũng được, không nhất thiết phải dừng lại.

    Chiều nay đi gặp thầy giám thị, anh thật sự phục em về độ gây họa rồi. Ran Mori, hình như em không thể bình thường được thì phải, một cô gái có giống như em? Tất nhiên anh không ai biết, nhưng nếu cô Eri có hỏi thì anh cũng không nói gì đâu. Thứ anh lo, không phải là việc em trèo cây rồi tiện thể hái hết đống hồng trong trường. Mà là nếu như cành cây ấy không chắc chắn, thì giờ em có còn ở đây?

    Em luôn luôn như thế, nhưng anh lại hi vọng em nghĩ cho bản thân mình hơn một chút, vậy thì anh sẽ không cần cứ phải đi sát theo em thu dọn tất cả những gì em làm nữa. Anh cảm thấy, nếu cứ đi theo em, nhất định sẽ thấy rất nhiều điểm tốt từ em. Em không giống như họ, những người bạn của anh. Em lúc nào cũng bộc lộ đầy đủ tính cách của mình, nhưng mà tính cách ấy chỉ hơi khác người một chút thôi. Ai bảo em đặc biệt như thế chứ.

    Vì sao anh nói như thế ư? Ran Mori, nếu em không có người yêu, cũng như không có ai theo đuổi thì thế nào? Em là một cô gái mới mười ba, việc gì nhất định phải có socola trong ngày valentine? Đến mức tự mình viết thư tỏ tình làm gì? Nếu em muốn ăn socola, không phải anh đã tặng cho em rồi sao… Anh thích nhìn thấy em cười, càng thích cách em nhận quà mà đôi mắt cứ long lanh không chớp. Nếu em cười, bảo anh cho em cả thế giới anh nhất định sẽ tìm cách lấy về cho em!

    Nhưng sự thật là dù anh làm gì, hình như cô em gái này vẫn không chịu nghe lời thì phải. Em không thích trường học, anh biết chứ. Em không thích những gì, em điều kiên nhẫn nói cho anh nghe. Từ lâu, anh luôn là đối tượng nghe những bí mật từ nhỏ đến lớn của em, thậm chí cả việc lớn như kiểu em đã lỡ đập vỡ cánh cửa kính của nhà Shizu, hay việc bé như kiểu em đã làm mất chiếc kẹp tóc. Chẳng phải nhỏ thế cũng đủ làm em khóc mất mấy ngày đấy sao? Anh hi vọng em đừng khóc vì hôm nay anh chuyển sang phòng mới nhé? Anh biết sẽ hơi trống trãi, nhưng cũng không đến mức đó…

    Thôi, anh rút lại những lời khi nảy. Hối hận thật. Em đúng là không ổn mà, anh không thể tìm ra người nào có nhiều nước mắt như em đâu. Cứ như nếu anh động vào một cái là khóc ấy. Anh đầu hàng vô điều kiện rồi.

    Cho dù có chuyển đi đâu, anh cũng ở đây cơ mà, tối anh sẽ chúc em ngủ ngon. Nếu em lạnh, cùng lắm anh mang thêm một đống chăn qua sưởi ấm giúp em. Vậy là được phải không?

    [Ony] *Đủ bộ :))*
    Có ai hiểu truyện không? T____T ~ Ony đang viết kiểu chưa từng viết đây... haiz, mọi người có theo dõi được không? Để Ony còn biết đường sửa?
     
    mai310, Physiology, Th_van_37 bạn khác thích điều này.
  3. Kai Kougami

    Kai Kougami ღ From Ony with ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/2/2013
    Bài viết:
    71
    Lượt thích:
    652
    Kinh nghiệm:
    93
    Vẫn là cứ hẻm cụt mà tiến T^T Thôi, dù sao em là ng post, em phải được tem =)) Ss, đừng nói với em, họ cùng huyết thống? Như thế sao mà lấy nhau được??? :(( ~ Ss ơi, đừng nói với em là Ss đổi kiểu viết... Sao mà khác thế, lúc nào cũng toàn là hẻm cụt... Sao Ss lại thích hành tim em thế :(( Cơ mà, xem ra, Shinichi rất thương em họ nhỉ :)) Em tưởng tượng sau này Ran lớn lên thì anh còn dám nói Ran của em là con nít nữa không :))
    Ss ơi, em bị hack não T^T Em thích fic này, nên Ss cứ viết đi, sau đó em post giúp cũng được. Nhân tiện, tặng em fic này đi :">
    Thậm chí post bài xong cũng không kịp đi nữa... :((
    *Sao Ss cho e có một part ngắn ngủi, thế mà bảo là nhờ vả post* :((
     
    tho ngocthiên thần ngốc_ran mori thích điều này.
  4. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    497
    Lượt thích:
    1.150
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    2 anh em họ, thân thiết và hiểu nhau.câu chuyện anh em mà ko hẳn là anh em
     
    tho ngoc thích điều này.
  5. Sakura Aixugawa

    Sakura Aixugawa Sak iu Sak và Aix cũng iu Sak Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    29/3/2013
    Bài viết:
    61
    Lượt thích:
    256
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Nguyễn Gia Thiều
    Mừng chít được.
    ony viết khác thiệt ... hay quá đi mất ..
    mau ra chap nữa nhé .. ony chan viết nhiều fic ghê ...
    by Sakura​
     
  6. Ony

    Ony Mình có nhau như ngày xưa đã từng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/6/2012
    Bài viết:
    483
    Lượt thích:
    12.668
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐH Nha Trang
    #Entry 0.2#
    [Ran Mori]
    [​IMG]
    Lâu lắm rồi em không thử viết một entry cho đàng hoàng nhỉ. Em đâu có thời gian đâu, à không. Thật ra là em không biết viết cái gì cho một bài nữa, lúc trước em cứ nghĩ viết rất dễ, nhưng sự thật thì chẳng dễ chút nào... Nhưng mà em đang nói gì thế nhỉ? Cứ mỗi lần vào đây, là em cứ cảm thấy khó chịu. À không, không hẳn là khó chịu, là nhớ thì đúng hơn. Em nhớ trước kia anh tạo ra trang này, bày em cả cách đăng nhập và đăng bài, sau đó anh bảo... Nhật kí thì không nhất thiết phải viết ra giấy. Anh muốn em viết phải không? Thật ra em không có thói quen viết nhật kí, hồi giờ em cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ viết nhật kí hay một cái gì tương tự. Em thật sự nghĩ anh muốn em nữ tính đi một chút đấy, cũng tại anh cả. Bình thường, anh là người bạn thân thiết nhất của em, anh nghĩ em có thể không bị ảnh hưởng tí ti nào từ anh không? ... Ôi, em ước gì được nhiễm những tính tốt của anh ấy. Nhưng, ba mẹ cứ bảo em toàn lây tính xấu từ ai, chứ không phải anh.

    Với em, đó không phải là tính xấu mà. Em thấy việc ăn nhiều kem đến mức họng viêm nhiễm luôn cũng không chịu dừng lại thì có gì là xấu nào? Em thích kem, thích vị ngọt ngào lăn lăn trong miệng, kem nhiều màu sắc, kem lạnh ngắt. Nhưng mà em thấy thích, không phải đó là "thói quen" sao? Đó đâu được gọi là tính xấu chứ :( Em không thấy nó xấu, đó là thói quen, thói quen... thói quen mà. Nếu cái này ảnh hưởng đến sức khỏe, thì thôi, chính anh cũng ăn với em cơ mà, anh cũng đi cùng em đến tiệm kem như bao người khác, lúc nhỏ là những que kem bình thường, rồi bây giờ thành phố của chúng ta đã có nguyên một tiệm kem lớn. Em nhớ, ăn một ly thôi là đủ rồi. Đầy đủ trái cây nhé, à... Em đang lan man cái gì đây. Thôi, đừng nói về kem, nếu không em lại lấn chiếm giờ giấc của anh để giúp em đến tiệm kem hàng giờ để nhìn em ăn. (Mặc dù cái chính em thấy, anh đang thu hút khách giúp cho nơi đó đấy, em biết điều đó khi cứ thấy hai anh em là chị Miki cứ giảm giá và còn nói nhỏ lần sau cứ đến, với điều kiện phải dẫn theo anh... )

    Thôi, thói quen này hình như ảnh hưởng đến thời gian của anh? Cứ cho nó là tính xấu đi. Vậy thì việc rất nhẹ nhàng tình cảm, là trèo cây. Thì không xấu chứ? Cái này không phải do em mà, trước kia em làm gì biết trèo cây. Nhìn thấy cái cây lủng lẳng trên kia, trái thì trĩu nặng một góc sân luôn ấy, em có biết làm sao để lấy nó đâu. Anh đã đứng dưới để đẩy em lên còn gì, đã thế còn cười ha hả khi em không thể (cũng như không dám) nhảy xuống nữa chứ! Bù lại, em biết anh của em, ngoài học ra, còn một biệt tài là... hái trái... Hì, ai bảo anh giỏi thế, làm em không thể tìm ra dù chỉ là một điểm xấu làm gì. Anh ngồi vắt vẻo trên cây, mà chính em cũng không nghĩ anh có thể vận động tốt như thế nữa.

    Nhân nói về vận động, gần đây anh đi học võ, em thấy anh cứ đi suốt, anh dường như rất có khiếu những thứ cần phải "học" thì phải. Nhưng mà em không thích anh đi tập về, với thân hình ê ẩm đâu. Em đã thủ đến phòng tập của anh, nhưng mà ở đó nhiều người hơn em tưởng tượng. Các chị ấy cứ vây quanh, anh luôn là tâm điểm chú ý của nhiều người quá... Dù em có cố gắng, cũng không thể chen qua hàng người đông như thế. Nếu anh không tìm thấy em giữa hàng ngàn gương mặt, chắc chẳng có ai nghĩ chúng ta có quan hệ gì phải không anh?

    Gần đây, anh ít nói hơn, cũng ít qua phòng em hơn trước. (Toàn là em phải qua trước thôi ) Anh, anh không nói nhiều với em như trước. Chỉ có tính cách là thay đổi, còn lại, anh vẫn chúc em ngủ ngon mỗi tối. Em nhận ra, không chỉ vì sinh nhật của anh trôi đi, anh ngày càng lớn hơn. Cũng không phải khác biệt vì giới tính, mà là anh thật sự ngày càng thay đổi nhiều hơn. Trước đây, nếu em có bám lấy anh, anh cũng bình thường mà đi tiếp, gần đây... Khi em choàng tay anh để về nhà, anh không để em ôm sát nữa. Điều đó không ảnh hưởng nhiều đến em đâu, chỉ là em không thể nhét kẹo vào túi anh, và lấy ra khỏi nó một số thứ nhỏ thôi. Túi áo khoát bên phải của anh, luôn là nơi em giấu đồ đấy, anh biết mà. Dù sao, để anh đem qua tận trường cho em, sẽ được nghe anh mắng một chút. Nhưng anh sẽ đưa em đi ăn buổi trưa đúng không? Em không thích bạn bè, họ không bao giờ nhìn em bình thường. Tính cách của em, thật sự là cá tính như anh nói? Em không thấy thế đâu.... Nếu cứ thế này, chắc chắn em sẽ có bạn, nhưng mà không phải con gái mất.

    Một phần khác, em đang giữ của anh thật thật nhiều thư tình từ người bạn của em đấy. Này nhé, nhỏ Nanko bình thường không nói chuyện với em, cũng dúi vào tay em một phong bì, em biết nó là gì mà. Em không đưa anh đâu, tuyệt đối không đưa! Anh là anh của em, nhưng không phải vì thế, mà em cần có người chơi cùng vì điều đó!

    Điều em buồn, không phải vì thay đổi, nhưng... Anh có thể là anh như trước kia? Em vẫn muốn ngủ, mà dựa hoàn toàn vào anh. Thật ra, cảm giác đó rất ấm...

    Nếu cứ thế này, có phải anh sẽ không là anh nữa?

    [​IMG]
     
  7. Ony

    Ony Mình có nhau như ngày xưa đã từng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/6/2012
    Bài viết:
    483
    Lượt thích:
    12.668
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐH Nha Trang
    #Entry 0.3#
    [Shinichi Kudo]
    [​IMG]

    Nháp được lưu.. lần 1

    Chiều nay lại mưa, tôi không thích cách mưa cứ ào ào tuôn xuống như thác thế này. Huấn luyện viên đã đưa cho tôi một thứ gì đó gọi là giấy giới thiệu, ừm, không hứng thú là nói dối. Nếu có nó, sẽ có thể được đi xa hơn, cũng như có thể tham gia vào nhiều cuộc thi hơn nữa, tôi không hứng thú với võ thuật, nhưng, nếu tham gia nó, thì có thể sẽ tiến xa hơn bây giờ. Ừ, có hứng thú một chút. Nhưng, nghĩ đến sẽ xa rời nơi này, lại có một chút không nỡ. Cảm giác này lúc nào cũng có, từ lúc đến thành phố, đến khi rời xa thì chắc cũng không có nhiều lưu luyến, chỉ là một chút không nỡ thôi. Tôi nghĩ, nếu tôi đi, thì sẽ có rất nhiều điều biến đổi theo những cách khác nhau. Điều thứ nhất, sẽ là em. Ừ, tôi đi thì tốt cho tôi, nhưng em gái này vẫn còn nhỏ lắm. Sống với nhau lâu, chắc hẳn sẽ có tình cảm. Tôi cũng không nghĩ mình không thương Ran, chỉ là sự thương ở đây, có phải không được bình thường?

    Một người anh, nên đối xử với em gái như thế nào cho phải? Yêu thương nó, lâu lâu chiều theo những suy nghĩ của nó? Chủ nhật rủ nó đi công viên? Hay làm gì khác? Từ lúc chuyển vào sống ở nhà cô Eri, tôi mới có "em" còn trước kia, cách chăm sóc một người là như thế nào, tôi thậm chí còn không biết. Vì vậy, thôi cứ dừng lại ở hiện tại, tôi thấy nên làm cho em gái nhiều hơn như thế. Một cái đuôi nhỏ của tôi.

    Tôi có cảm giác, tất cả những quyết định nên dành cho em đầu tiên. Như việc sẽ đồng ý sang nước ngoài với gia đình, tôi cũng không thể. Tôi biết, xa gia đình lâu như thế, mẹ nhất định sẽ tìm cách đưa tôi sang bên đó. Đã hơn mười năm rồi, chắc chắn không thể ở quá lâu nơi này. Nhưng thế thì sao? Tôi vẫn hi vọng dành được nhiều thời gian của mình ở lại đây một chút. Còn nhiều điều tôi cần thực hiện trước khi đi...

    Nếu cứ thế này, liệu em ấy sẽ ổn? Tôi thường băn khoăn quá nhiều khi nghĩ đến vấn đề này, cứ mỗi lần lên án em, tôi sẽ thấy em ấy bướng bỉnh mà không thèm nhìn mặt tôi nữa. Ừ, tính em lúc nào cũng trẻ con như vậy đấy.

    Một người cứ mãi khép lòng lại với tất cả, tự nhiên sẽ không thấy mọi thứ là tốt. Tôi không thích nhìn thấy em như thế. Nếu tôi là tâm điểm trong cuộc sống của em, thì nếu tâm điểm này mất đi, liệu em sẽ bình thường? Tôi không nghĩ như thế. Có một lời ước hẹn bất thành văn mỗi lần Chủ nhật, dù có làm gì, bận đến thế nào... Ngày hôm đó vẫn sẽ dành cho em. Mặc dù bây giờ, tôi không chắc là em còn nhớ.

    [​IMG]
    Nháp được lưu, lần hai..
    Thời gian trôi, em cũng lớn, và tính cách cũng thay đổi nhiều hơn. Gần đây, em rất ngoan, ngoan một cách đáng sợ. Anh nhớ lúc nhỏ vẫn hay đi đến gặp thầy giáo thay cho cô Eri, nhưng giờ, càng ngày thì những tờ giấy mời gặp mặt cũng mất dần đi. Ừ, em có vẻ bớt con nít hơn một chút rồi. Ít ra, thì em đang dần dần thay đổi. Em không còn nghĩ gì nói nấy, cũng không đùa cợt cả ngày. Không phá phách quanh nhà, không trèo lên những tán cây rộng lá để đu mình nữa. Ngày trước, em luôn luôn bướng bỉnh không chịu phục tùng bất cứ lời nào của anh nếu chưa cãi nhau xong với anh một trận đấy sao? Ừ, giờ thì em không như vậy nữa. Em thay vì cãi lại, mắt em ươn ướt. Nhưng nhìn thấy em như vậy, anh mới thật sự là không quen. Dù sao thì em thay đổi là điều hiển nhiên. Nhưng, trầm xuống thì không nên.

    Cách em nhìn anh, thay đổi. Anh thấy trong đó sự kính trọng, thậm chí có đôi lúc tạo khoảng cách. Em thật sự đang e sợ điều gì? Có phải cái bóng của anh quá hoàn hảo, đổ ụp lên em? Khiến em có những so sánh không hay... Anh không biết, cũng nghĩ không nên biết thì hơn. Nếu anh có thể hiểu được những lí do ấy là gì, anh nghĩ mình sẽ khó mà rời đi được.

    Liệu sẽ có một người thay thế anh chăm sóc cho em như bây giờ chứ?

    Nghe qua điện thoại, có lẽ anh nên thử đối tốt với em hơn trước giờ anh đã từng. Gia đình anh nợ gia đình em (mặc dù anh không thấy nó là nợ nần) nhưng, cách anh trả lại tất cả những gì có thể, chắc là bảo vệ em? Anh sẽ bảo vệ em, với tư cách một người anh. Vậy là được nhỉ?

    Cách em cười, anh thích. Nên dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ cố gìn giữ nụ cười ấy. Hôm nay, hay ngày mai cũng thế thôi.

    [​IMG]
    Nháp được lưu lần ba..

    Chiều nay mưa, buổi tập cũng hoãn lại. Không có nhiều tiếng động ồn ào ngoài ban công. Em phải đối diện với kì thi quan trọng nhất của mình, cũng vì thế mà hình như không thích học không đồng nghĩa với không học? Em thức khuya hơn, ngay cả tất cả những gì trước giờ không tìm hiểu, em cũng cố gắng hỏi anh hàng giờ về chúng. Và, lần nào đến buổi tập, cũng thấy em đứng ở một góc, tay ôm một quyển sách gì đó vòng liên tục. Liệu có thể tập trung vào thứ gây hứng thú, khi xung quanh quá ồn ào như thế này?

    Tập trung vào một thứ lúc nào cũng tốt, nhưng nếu tập trung quá, thì có phải sẽ quên mất những thứ xung quanh? Mưa, mà vấn đề là không mang dù... Phòng tập khô ráo, người ra về hết, anh vẫn thấy em ngồi ở góc phòng tập. Thành thật, anh không thích người khác đợi chờ mình. Và nhất là người đó lại là em. Anh không hiểu nổi nữa, không phải em rất không kiên nhẫn sao? Vậy thì sao cứ nhất quyết phải chờ anh đến tối mới chịu về? Anh không mang ô, cả em cũng không. Anh nhớ, phòng tập không nên tối như thế.

    Em sợ tối, em bảo tối bao giờ cũng khiến em đối diện với chính mình, trong phòng trống, em thấy cô đơn. Em còn sợ cách bóng tối dâng đầy trong đôi mắt, rồi cũng trong bóng tối ấy, em không xác định được phương hướng. Có thật lí do chỉ có thế? Em cũng thấy cô đơn sao? Từ bao giờ, em lại có ý nghĩ như thế?

    Phòng tập yên lặng, em cũng yên lặng, nhưng thân hình thì đã sát vào anh từ bao giờ. Thì ra, em sợ anh phát hiện ra em đang sợ? Không phải em luôn bảo không sợ hãi gì đó sao? Một lời nói cứng để không làm cho ai lo lắng? Hay em sợ, nói ra rồi sẽ không còn là em nữa? Đôi lúc, anh muốn được ngồi mãi thế này, một chút thôi cũng đủ rồi.

    Tiếng sấm, cộng vào mưa nhỏ giọt bắn vào da thịt. Ừ, lạnh, nhưng không cảm giác lạnh như lúc ngồi một mình giữa tiết trời mùa đông. Em bám chặt lấy tay anh, không nhận ra, thái độ ấy, thật sâu để lại trong anh thật nhiều suy nghĩ.

    Nếu một kẻ hở nào đó, cho anh thay đổi tất cả những gì đã và đang xảy ra, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ chọn tư cách này để ở bên em, em gái...


    [​IMG]
     
    Hoa Thần Vũ, Physiology, Th_van_26 bạn khác thích điều này.
  8. Smile ~SR~

    Smile ~SR~ Tôi là chiếc chuông nhỏ _ Kane-chan_

    Tham gia:
    25/10/2013
    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    127
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    FRA
    fic hay lém ss Ony ơi !!! hay và cũng rất sâu lắng . ủng hộ ss nhìu , mong ss sớm ra chap mới nha !!! em xin con tem vs pb đây ( chuồn )
     
  9. Kai Kougami

    Kai Kougami ღ From Ony with ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/2/2013
    Bài viết:
    71
    Lượt thích:
    652
    Kinh nghiệm:
    93
    Nếu một kẻ hở nào đó, cho anh thay đổi tất cả những gì đã và đang xảy ra, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ chọn tư cách này để ở bên em, em gái...
    Có cảm giác không mấy tốt lành > <
    Trời ơi, có cảm giác họ đang dần lớn lên, còn yêu thương thì đang từ từ hình thành, nếu cứ tiếp tục thế này.... Liệu mọi chuyện sẽ ổn chứ?
    Trong thế giới nhỏ bé nhường ấy, lúc nào cũng thấy nghiêng hẳn về 1 cực.... Ư, không thích chút nào...
    :( A e không được lấy nhau nhỉ?
     
  10. Ony

    Ony Mình có nhau như ngày xưa đã từng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/6/2012
    Bài viết:
    483
    Lượt thích:
    12.668
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐH Nha Trang
    #Entry0.4#
    [Ran Mori]
    [​IMG]
    Gần thi rồi, thật sự là ngày em trông đợi đến rồi đấy. Nó cứ như một mũi tên vậy, chỉ loáng một cái, tất cả đã cận kề trong gang tất. Em tự hỏi, tất cả những áp lực này là cái gì. Em có cảm giác như tất cả đang dần đến, như sóng triều dâng lên, rồi sẽ nhấn chìm em bằng hàng tá thứ ấy. Anh biết không, hình như tất cả những năm tháng qua, em không chịu để ý hay đoái hoài gì đến nó, nên giờ, bỗng chốc mọi thứ dồn dập lại, em có cảm giác mình khó thở. Em đã nhận được rất nhiều lời khuyên, nhất là thầy Tarade, thầy bảo gì anh có biết không?

    Ừ, thầy không nghĩ em nên thi vào trường đấy.Thầy không tin tưởng em, không tin một đứa học sinh mà lên trường một bài cũng không chép cho trọn vẹn, đã thế không biết lên ngồi ăn bánh uống trà với thầy hiệu trưởng không biết bao nhiêu lần. Nhưng mà anh à, thầy ấy không thấy em lên sẽ buồn lắm đấy, hàng ngày thầy toàn ngồi trong phòng một mình, không phải em là thú vui cho thầy sao? Vậy tại sao còn bảo em không nên đến đấy chứ? Người ta vui, thì tự nhiên sẽ yêu đời hơn.

    Ngày nào em lên nói chuyện với thầy, cũng khiến thầy cười nhiều hơn này, rồi gần gũi học sinh của mình hơn. Mọi người phải cám ơn em chứ, sao còn cấm em lên phòng thầy hiệu trưởng chứ? Ở trong phòng thầy có trà thơm lắm, em thấy thật sự thích phòng thầy hiệu trưởng đấy anh. Quay lại vấn đề cũ đã, không em sẽ lại lan man mất. Tình hình là thầy hiệu trưởng khuyên em thì không sao, em biết là thầy ấy muốn tốt thôi, nhưng mà sao mọi người không nghĩ, nếu không chắp cánh thì làm sao mơ ước bay cao được nhỉ?

    Ôi, ai cũng bảo em không thể, em đừng cố gắng, em nên biết mình ở đâu. Thật sự em cũng đã suy nghĩ nhiều rồi mà, anh không phải từng bảo, bất cứ điều gì đi nữa, chỉ cần mình cố gắng đến cùng, thì mọi chuyện sẽ được thực hiện sao? Nên, em tự tin là em làm được cơ mà, vậy thì không có việc không được đâu! Thì em không thông minh bằng anh, em chẳng thể tiếp thu một đống thứ bùi nhùi như toán học, văn học, càng không có năng khiếu các môn học khác. Nhưng em chỉ thi lên cấp ba, chứ em đâu muốn trở thành tổng thống gì đâu mà có vẻ như xa vời thế nhỉ? Em không học giỏi, thì em cố gắng gấp hai, à không, gấp mười người khác là được rồi. Ai bảo anh đã từng nói với em như thế? Anh sẽ không bao giờ lừa em đâu! Nên em chỉ cần cố gắng là ổn.

    Điều em thấy buồn, là hình như chính anh cũng không đặt sự kì vọng vào em phải không? Anh luôn ở đằng sau, luôn ủng hộ mọi quyết định của em, ngay cả khi em bảo em sẽ thi trường đấy, anh cũng không hề có ý kiến. Em chỉ thấy đôi lúc anh giúp đỡ em, chỉ thế thôi. Chỉ có anh, người duy nhất không bao giờ bảo "không thể" với em. Em biết, anh không đặt quá nhiều kì vọng vào em đúng không? Nhưng, em sẽ không làm anh thất vọng, em sẽ cố gắng nhiều hơn nữa. Chỉ là, anh có thể cho em thêm thời gian được không? Em không thể dành nhiều thời gian như trước cho anh, càng không thể suốt ngày chỉ ngồi một chỗ mà làm những công việc em yêu thích được nữa. Em nghĩ, sự hi sinh thời gian cho một việc có ý nghĩa hơn, thì bao giờ cũng sẽ đền đáp xứng đáng anh nhỉ? Em sẽ đỗ, nhất định phải đỗ, anh đừng nhìn em bằng đôi mắt trông đợi như thế. Những lúc nhìn thấy anh, em lại không ngừng được suy nghĩ mình phải cố gắng nhiều hơn.

    Em đã từng được anh hỏi, em thích gì ở trường học của anh? Nhưng anh biết không, em không phải thích bộ váy đồng phục màu socola ấy, cũng không phải vì trường ấy là trường nhiều người mơ ước vào được. Em nghĩ, nếu cùng trường với anh, anh sẽ không cần phải đưa đón em đi ngược đường, mặc cho mưa tầm tã vẫn đứng đợi em trước trường nữa. Em không thích nhìn thấy anh ướt sũng như thế, càng không vì em, mà đứng dưới tuyết hơn một tiếng đồng hồ chỉ vì giờ học hai anh em trái nhau. Em không muốn như thế nữa đâu.

    Vả lại, em nghĩ, nếu cùng trường, có phải em sẽ có thể thấy anh nhiều hơn? Chiều qua, em thấy chị ấy nữa anh ạ, chị ấy khác với những chị hay bám theo anh. Chị ấy có một mái tóc màu trời, cả đôi mắt hướng về phía anh, thầm lặng, và tràn đầy ngưỡng mộ. Em cũng nhìn anh như thế, em biết mà. Chị ấy nhất định thích anh, thích anh hơn tất cả những người xung quanh đấy!

    Em không biết cảm giác này là gì, nhưng em thấy không thích, cũng không có ý định nói với anh biết điều này đâu! Em không ngoan, phải không?

    [​IMG]
     

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP