[Shortfic] Một nửa

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi PhuTraKarWal, 18/7/2017. — 6.284 Lượt xem

  1. PhuTraKarWal

    PhuTraKarWal Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thấm lại...

    [Shortfic] Một nửa

    Author: Karin Walker

    Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi

    Pairing: Kudo Shinichi x Ran Mori

    Rating: K

    Category: Shortfic, romance, comedy

    Summary:

    "Nee-chan, em thích chị."

    "Ừm"

    "Nee-chan, là em đang tỏ tình với chị, không được quên đâu."

    "Sẽ không."

    -Cont-
     




  2. PhuTraKarWal

    PhuTraKarWal Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thấm lại...

    Tham gia:
    21/6/2017
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    81
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Chapter 1


    "Ran-senpai"

    ".."

    "Ran-senpai, chị nghe em gọi chứ?"

    Ran ngừng dọn dẹp đống đồ đang còn ngổn ngang dưới sàn, có giọt mồ hôi từ thái dương chảy dài xuống gò má, đưa mắt nhìn con người đang đứng chắn ngang cửa phòng, cô mở miệng

    "Kudo, sao cậu ở đây?''

    "Em không phiền đâu"

    Ran nheo mắt, trước trán lại chảy dài ba vạch đen, tất nhiên là cậu không phiền rồi, cô mới là người phiền cơ mà, may là câu nói chưa kịp phát ra thì bị chính cô nuốt vào. Ran cố nén tiếng thở dài

    "Đây là phòng câu lạc bộ Karate, Kudo"

    "Em là Shinichi"

    "Cậu tới đây tìm ai?''

    "Chị nghĩ trong phòng còn ai ngoài em và chị à Ran-senpai?"

    Shinichi cất tiếng hỏi lại, trong lời nói có ý cười, nhanh chóng cởi giày bước vào phòng đồng thời đặt cái cặp lên cái bàn gần đó, ngồi xếp bằng ngang với tầm mắt Ran, môi khẽ cong. Ran bấy giờ mới có cơ hội nhìn thẳng vào con ngươi màu xanh đại dương của cậu, như một khước phim vừa tua lại trong đầu cô. Ran chớp mắt một cái định thần lại

    "Vậy cậu đến tìm tôi có chuyện gì?"

    "Cùng chị về"

    Ba từ nhẹ như gió thoảng mà vô cùng chắc nịch, mắt Ran hơi mở to, một thoáng ngạc nhiên xuất hiện trên gương mặt cô nhưng sau nhanh chóng bị thay thế bởi một thái độ bình tĩnh được lấy lại ngay sau đó, khẽ cười

    "Tôi còn phải dọn dẹp, cậu thấy đó, khá là bừa bộn"

    "Em đợi"

    Cậu lên tiếng ngăn chặn thành công câu nói của Ran, không đợi cô kịp phản ứng, tay cậu nhanh chóng định xếp chai nước, khăn lau, vài dụng cụ tập võ đang nằm dưới sàn vào đúng vị trí của nó

    "A..không cần đâu, tôi tự làm được"

    Ran khua tay, rồi đứng dậy nhanh chóng cướp đống khăn đang bốc mùi trên tay Shinichi bỏ vào một cái giỏ, rồi tiếp đến là mấy bình nước..

    "Hôm nay có trận đấu tập với trường Haido ạ?"

    "Ừm"

    "Mọi người đâu ạ?"

    "Đi ăn tiệc sinh nhật thầy phụ trách rồi"

    Giọng Ran bình bình vang lên, tay vẫn liên tục sắp xếp, lau dọn. Chợt một cảm giác hơi lạ xuyên qua tâm trí cô, một ánh mắt từ nãy tới giờ vẫn luôn dán lên người cô. À vâng chẳng thoải mái gì nên mồ hôi trên trán cứ chực chờ mà rơi xuống, cô là con gái, cậu là con trai, không gian lại chỉ có hai người, hi vọng cậu biết chiếc đai mà cô đang hiện có...

    Suy nghĩ chưa kịp dứt, một bàn tay mạnh mẽ lao tới, nhẹ nhàng vén váy cô lên, ánh mắt ai đó hơi tối lại..

    "Biết ngay mà, Ran-senpai.."

    Thường trong mấy trường hợp này tay thường nhanh hơn não lắm nha. Thật không may cho cậu Shinichi, nếu trong tay Ran lúc này là một cái khăn thì đỡ biết mấy, bất quá chịu một chút mùi chua của nó một tí là được, nhưng trong tay cô lúc này là bình nước bằng nhựa, Shinichi, nó bằng NHỰA

    "Áchhhh.."

    Tiếng la đau đớn của ai đó vang lên vì Định Luật III Newton* vừa xảy ra. Ran trừng mắt, mặt đanh lại, tay thủ thế, đằng đằng sát khí nhìn tên tội đồ trước mặt đang nhăn mặt, tay thì xoa xoa cái trán

    "Đau quá Ran-senpai"

    "Cậu không biết đai của tôi là nhị đẳng?"

    Mặt ai đó hơi ngơ một tí rồi một, hai giây sau đó thì vành tai tự dưng đỏ ửng, gãi đầu gãi tai, mặt cuối gầm, lẽn bẽn mở miệng

    "K-không phải..là đ-đùi Ran-senpai có một vết bầm, e-em định kiểm chứng rồi nói cho chị biết.."

    Kiểm chứng? Bớt đùa đi mann..Bật mode "Gương mặt táo bón" nhìn cậu, sau đó khẽ cuối đầu nhìn. Áchhhh..vết bầm này có hồi nào đây?? Giọng Ran hơi rung rung, quay mặt sang chỗ khác, tay đưa lên không trung

    "T-tôi không sao.."

    "Nhưng em có sao, Ran-senpai nhìn nè.."

    Shinichi vén mớ tóc lòa xòa, đưa cái trán ửng đỏ, hơi sưng cộng hơi bầm cho Ran coi, mỏ hơi chu ra lầm bầm "U một cục luôn rồi". Mắt cô hơi mở to, bàn tay chầm chậm đưa ra nhấn vào cục u đó một cái. Nạn nhân trước đó không biết gì, sau thì la lên một cái u oán. Cô bước tới lấy hộp cứu thương, lấy ra một miếng cao dán, bóc vỏ rồi nhẹ nhàng dán lên trán cậu, chân mày hơi nhíu lại

    "Cậu có miệng cơ mà? Tôi có thể tự kiểm chứng"

    Vừa khéo tay Ran rời khỏi trán cậu, Shinichi nhanh chóng đưa tay nắm lấy tay cô, miết nhẹ trong sự ngỡ ngàng của ai kia. Môi cậu khẽ cong, ánh mắt vẫn hiện hữu ý cười

    "Vậy Ran-senpai cũng có miệng cơ mà, sao không trả lời em?"

    "T-trả lời gì?"

    "Lời tỏ tình của em"


    -Cont-
    *Định Luật III Newton: Khi hai vật, A và B, tương tác, thì lực do A tác dụng lên B bằng về độ lớn với lực do B tác dụng lên A, nhưng hai lực tác dụng ngược chiều nhau.
     
    tho ngoc, Physiology, Heybabyy12 bạn khác thích điều này.
  3. Vạn kiếp luân hồi

    Vạn kiếp luân hồi Chỉ mong một đời bình an Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/6/2017
    Bài viết:
    53
    Lượt thích:
    679
    Kinh nghiệm:
    83
    Rảnh rỗi ngồi đọc fic, comt fic cho bạn nào :">

    Bạn đã lập một topic với phần thông tin và Sum cũng tên "Một nửa", nếu mình nhớ không lầm :-? tại sao không viết tiếp ở đó mà lại lập một topic riêng? Làm như vậy rất khó cho độc giả theo dõi.

    Bàn về lí do vì sao mình comt nhé! Vì mình có hứng :v *cha mạ ơi tôi đang nói gì vậy nhỉ?* :"> Chap 1 của bạn rất dễ thương( dù vẫn chưa hết hẳn), nó tạo cho mình cảm giác thích thú, hài hước và nhẹ nhàng. Cốt truyện khá giống với bộ Namaizaki mình đang bấn loạn :"> Giữa một rừng fic ngôn tình đau thương bi đát, ngược tâm quắn quéo, nói chung là muôn vàn kiểu hành hạ TvT thì "Một nửa" có khởi đầu khá trong sáng, bình lặng, thiên nhiều về thanh xuân vườn trường. Ai thì mình không biết, nhưng với mình những thứ thuộc về thanh xuân gây ấn tượng rất sâu đậm và mãnh liệt.

    Một điểm cộng cho fic ngay từ chap 1 là ngôn từ bạn lựa chọn khá phù hợp với cốt truyện: không quá màu mè, hoa mĩ, nhưng cũng không thô sơ, trần trụi. Điều này gây cảm tình không ít cho độc giả. Tuy vậy, bạn vẫn mắc một số lỗi như:

    "trước trán là chảy dài ba vạch đen"->bỏ "là" hoặc chuyển thành "lại"

    "Ran khua tay, rồi đứng dậy nhanh chóng cướp đống khăn đang bóc mùi trên tay Shinichi bỏ vào một cái vỏ"-> mình không hiểu "vỏ" này là vỏ gì. Nếu là khăn mới dùng, thì khi bóc vỏ ni lông bên ngoài ra xong, người ta sẽ vứt đi chứ không để lại rồi cho khăn bẩn vào lại đó. Thông thường hay để khăn bẩn vào chậu giặt nhỏ, người phụ trách dọn dẹp sẽ có trách nhiệm giặt sạch rồi đem phơi (theo mình biết thì là thế)

    "bóc mùi"->bốc mùi

    "Chợt một cảm giác lạ xuyên qua..." thực sự đọc câu này hơi tụt cảm xúc, mình không hiểu "xuyên qua" gì? tâm trí hay trái tim? bạn diễn đạt nó chưa hết nên nghĩa của câu bị tối.

    Tạm thời thế đã :"> Bạn cứ bình tĩnh viết, không đi đâu phải vội. Hãy trau chuốt cho đứa con tinh thần của mình !

    Chúc fic đông khách *tung bông*

    :*
     
    tho ngoc, ~Katori_chan~PhuTraKarWal thích điều này.
  4. PhuTraKarWal

    PhuTraKarWal Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thấm lại...

    Tham gia:
    21/6/2017
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    81
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Cám ơn vì dòng nhận xét của bạn, thật sự là Topic này là do mình đăng nhầm :< vì mình mới gia nhập cho nên còn lấn cấn ba vụ đăng fic :(( hứcccc. "Một nửa" chính thức là có cả phần Sum bạn nha :(( mình đang nhờ Mod xóa topic bị trùng nhưng chưa được..hiccc thật sự xin lỗi vì sự bất tiện này. Thú thật là mình lấy cảm hứng từ truyện Namaizaki, bộ đó quá là dễ thương đi, mình sẽ không viết giống cốt truyện của bộ đó đâu, chỉ là cảm hứng thôi hehe. Mình sẽ cố gắng khác phục những lỗi bạn đã góp ý ở trên sớm nhất có thể. Thật sự cảm ơn lời góp ý của bạn, nó sẽ giúp mình rất nhiều!! Cảm động quá *chấm ước mắt*
    Edit: đây là topic Một nửa chính, Mod đã xóa giúp mình topic bị trùng kia
     
    Vạn kiếp luân hồi thích điều này.
  5. PhuTraKarWal

    PhuTraKarWal Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thấm lại...

    Tham gia:
    21/6/2017
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    81
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Chapter 2



    "Rannnnn.."

    "Không là không, cậu đừng nhây"

    "Đi mà Ran, không tốn thời gian đâu mà"

    Ran gấp cuốn sách đang đọc dở, nhấp một ngụm Matcha, đợi vị ngọt nơi đầu lưỡi trôi hẳn xuống cuống họng rồi mới cất tiếng

    "Không tốn? Ba vụ hẹn hò vớ vẩn mà cậu nói không tốn thời gian?"

    "Không có vớ vẩn mà Ran, tin tớ đi, toàn mấy anh bên Haido ấy, hàng cực phẩm nha"

    "Cực phẩm? Sao cậu biết?"

    "Hắc hắc, Sonoko Suzuki này ra tay mà lại"

    "Thế tớ xin kiếu, hàng của cậu tớ không dám rờ" Ran thở hắc ra, mỉm cười chế giễu

    "Thôi mà Ran, biết đâu cậu lại vớ được một anh đẹp trai nào đó thì sao, cơ hội thoát ế trước mắt mà để vuột mất sao?"

    Ran lườm cô bạn đang ôm mặt mơ mộng, môi hơi nhếch, giọng đầy khinh bỉ

    "Đâu có, tớ muốn phần trăm cơ hội thoát ế của cậu cao hơn ấy mà"

    Rồi Ran lại bình thản nhấp thêm vài ngụm trà Matcha, tay vờn chậu hoa nhỏ nơi cửa sổ, mắt lơ đãng nhìn qua khung cửa sổ tấp nập người qua kẻ lại, mặc kệ cô bạn đối diện đang hơi xụ mặt

    "Lời nói tựa dao găm mà. Nhưng cậu phải đi Ran à, đi cho đủ lực lượng thôi mà, nha nha.."

    ".."

    "Sắp tới có một tiệc Buffe bánh ngọt được tổ chức gần nhà tớ.. Không biết..."

    Sonoko chưa kịp dứt lời đã bị ai đó nắm chặt tay, mặt hơi rạng rỡ, mắt hơi long lanh, Sonoko mở cờ trong bụng, cười đắc thắng "Dễ dụ"
    ------------------------------------------------
    Ngày hẹn không gọi cũng đến, Ran cùng Sonoko đến quán cà phê làm chỗ hẹn, suốt đường đi Sonoko cứ luôn mồm nói về buổi hẹn hay nhan sắc của mấy anh cực phẩm Haido, hoàn toàn phớt lờ cái bản mặt bánh bao chiều của Ran. Lặng lẽ thở dài, tốn một ít thời gian và cô sẽ được ăn bánh ngọt thỏa thích, yoshhhh vẫn lời chán. Hôm nay cô đã vận một bộ bình thường nhất có thể, áo sơ mi trắng, khoác ngoài là áo len mỏng, váy xếp li, Sonoko còn nằng nặc đòi trang điểm cho cô, và đương nhiên còn lâu cô mới để điều đó xảy ra.

    ...

    "Xin lỗi em có phải là Sonoko Suzuki?"

    Một anh chàng nước da hơi ngăm bước tới bàn Ran, Sonoko cùng hai bạn gái khác, giọng trầm trầm ôn tồn hỏi, cô tò mò ngước lên nhìn trong khi đang uống li trà đá và sặc.. cô sặc nước, ho khù khụ vài cái rồi lấy giấy lau lau vết nước quanh miệng, sau còn nghe vài tiếng láu nháu "Gì gì Ran quen à?", "Aww..đẹp trai thế?","Sonoko, của tớ.." Nào các cô gái, sĩ diện của chúng ta đâu hết rồi. Sonoko, đúng là cực phẩm nha, đội trưởng Câu lạc bộ Karate trường Haido luôn mới chịu

    "A, là em. Anh là Kyogoku Makoto ạ? Mời mấy anh ngồi"

    Sau khi tất cả đã yên vị trên ghế, tiếp đó là màn giới thiệu bản thân mà theo Ran nó vô cùng nhàm chán. Awww.. Cô muốn ngáp vài cái nhưng không được, tới lượt cô rồi

    "Em là Ran Mori, lớp 10 trường Teitan, hân hạnh được gặp"

    "Mori?" Là tiếng Makoto "Em là người mà Kazumi hay nhắc tới đấy à?"

    "A..."

    "Đúng rồi đấy ạ, chị ấy năm sau có thể không còn sinh hoạt câu lạc bộ, Ran nắm chắc trong tay chức đội trưởng đó ạ"

    Giọng Sonoko nhanh nhảu cướp mất lời Ran, vui vẻ tiếp chuyện với anh chàng Makoto đó, cô rùng mình nhìn vào cái con người tràn đầy ánh hồng và tim bắn như nã súng thế kia, hoàn toàn quên mất cô. Cuối cùng là cậu trai Ran thấy im hơi lặng tiếng nãy giờ, hình như cậu không có ý định giới thiệu bản thân, phải đợi tới cú huýnh chỏ nhẹ của Makoto, cậu mới lẽn bẽn mở miệng.

    "Em là Kudo Shinichi, lớp 9, hân hạnh" Ngắn gọn và súc tích.

    "Lớp 9??" Cả bọn ngẩn tò te

    "A.. vì có một anh bị ốm nên nhóc này đi thay, haha"

    Makoto gãi đầu cười cười, tránh cái ánh mắt ai oán "Thấy chưa, đã nói không được rồi mà" của cậu.

    Và sau đó, mọi chuyện xảy ra như một buổi hẹn hò tập thể bình thường, nó kéo dài hơn Ran tưởng, làm ơn đi, mắt cô mỏi, lưng cô đau khi cứ ngồi trò chuyện như thế này mãi. Cô xin phép đi vệ sinh, sẵn gọi đồ ăn thêm cho cả bọn, ngồi chờ ở quầy, Ran lúc này mới dám vươn vai, bẻ cổ, ngáp liền mấy cái cho đã.

    "Ran-neechan"

    Cú ngáp chưa lên tới cực điểm đã bị chặn bởi một giọng nói nhẹ, cô giật mình, tạo cho bản thân một vẻ mặt tươi tỉnh nhất có thể.

    "A, Kudo, cậu muốn ăn gì sao?"

    "Không ạ, em tới phụ chị"

    Ran gật đầu, cậu bước tới ngồi xuống ghế chờ, cô lúc này tay đang chống cằm, mắt nhìn về phía bếp, không rời đôi bàn tay đang khoăn khoắt chuẩn bị đồ ăn.

    "Đúng là rất chán nhỉ?''

    "A, không..."

    "Hẹn hò nhóm ấy, chán nhỉ?"

    Mặt Ran hơi ngơ, nhìn cậu nhóc thua mình một tuổi kia, bấy giờ mới có cơ hội nhìn kĩ mặt cậu, đôi mắt xanh đại dương kia sao quen quen. Ran cảm giác như một cơn sóng lớn vừa ùa vào tâm trí mình, miệng cô thức mấp máy.

    "Kudo.. chúng ta trước đây gặp nhau chưa?"

    Con ngươi xanh chuyển từ căn bếp sang nhìn cô, phản chiếu trong đấy hoàn toàn là thân ảnh Ran, môi cậu cong một đường.

    "Ran-neechan đoán xem.."

    Cô định mở miệng thì người phục vụ mang đồ ăn tới, cậu lấy khây to nhất bưng đi mất không đợi cô kịp nói gì. Suốt bữa Ran cũng không nói chuyện với cậu lần nào. Cuộc hẹn cứ vậy mà kết thúc, Ran thầm cảm ơn trời Phật, đa tạ Chúa vì điều đó. Ran bắt chuyến xe buýt số năm về nhà, một căn nhà nhỏ ở khu phố Beika, vào nhà đóng cửa nằm dài trên giường, đánh một giấc tới tối.

    Từ hôm đó trở đi, cô cũng không gặp cậu thêm lần nào, còn Sonoko thì chính thức câu dính anh Makoto, hay lắm, chỉ có một mình cậu là thành công. Ran thở dài lườm nguýt cái con người đang hí hửng vì cuộc hẹn ngày mai với người thương, thật sự là quên luôn sự hiện diện của cô rồi.

    Xuân đi, hạ tới, đông sang, mới đó mà giờ Ran đã sang năm hai Cao trung, cuộc sống quanh quẩn ăn-ngủ-học-Karate, không có bất kì mối quan hệ nào khác, nhiều lúc Ran muốn làm gì đó cho cuộc đời nữ sinh cấp 3 của cô bớt nhạt đi, nhưng thật sự là cô không biết bắt đầu từ đâu

    ------

    "A.. Ran-neechan.."

    Ran quay lại, trước mặt là thân ảnh mà gần một năm qua cô không hề gặp, bây giờ cậu cao lớn hơn, gương mặt cũng có chút chững chạc, đang đi nhanh lại phía cô, Ran có cảm giác như có vài tia nắng vừa bắn chíu chíu từ đôi mắt xanh dương kia về phía cô. Ran cũng vẫy tay cười lại

    "Chào Kudo"

    "Ran-senpai, sau này nhờ chị chiếu cố rồi"

    "Senpai"? "chiếu cố"? Hôm nay lại là khai giảng.. Lẽ nào..

    "Sao cậu học ở đây?"

    "Chị không muốn à?"

    "A, không phải.. " Ran lúng túng "Anh Makto nói cậu thi vào trường chuyên"

    "Em rớt rồi" Kèm theo là gương mặt "hơi" rạng rỡ

    "Rớt"? Ran tái mặt, "Siêu nhân" đứng đầu khối liên tiếp ba năm Cấp Hai, siêu giỏi trong mọi lĩnh vực của Makoto cũng rớt được sao?? Chả lẽ trước khi đi thi ăn gì bị tào tháo rượt bỏ thi à? Hay vì siêu quá nên học trường thường thử cảm giác mới? Đề khó quá sao?? Cũng phải, Ran có nhìn thử cái đề năm rồi, đúng là tái mặt nha..

    "Bụp" Shinichi đưa tay búng trán Ran, người mà nãy giờ đang xuất hồn suy nghĩ nãy giờ, cậu nghiêng nghiêng đầu, ánh mắt hiện lên ý cười, giọng đều đều

    "Ran-senpai, sau này mong chị giúp đỡ"


    -Cont-
     
    Physiology, Heybabyy, Candydoll9 bạn khác thích điều này.
  6. Vạn kiếp luân hồi

    Vạn kiếp luân hồi Chỉ mong một đời bình an Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/6/2017
    Bài viết:
    53
    Lượt thích:
    679
    Kinh nghiệm:
    83
    Trước tiên, tung bông vì bạn đã ra chap 2 :">

    Nương theo cốt truyện thì nó vẫn cute phô mai que lắm :"> Cơ mà cá nhân mình thấy diễn biến có hơi nhanh, những câu thoại nhiều hơn chap trước, thay vào đó những câu miêu tả hay biểu cảm ít đi...òa :(( điều đó có hơi gây hụt hẫng cho độc giả như mình.

    Bên cạnh đó, bạn vẫn mắc một số lỗi diễn đạt

    "đợi vị ngọt nên đầu lưỡi trôi hẳn xuống cuống họng rồi mới cất tiếng" -> từ "nên" chuyển thành "trên" nghe sẽ êm tai hơn

    "mặt hơi rạng rỡ, mặt hơi long lanh, "->"mắt hơi long lanh"

    lướt qua thì là vậy :"> khen bạn là ít lỗi hơn chap 1 rồi đó

    Chúc Au ngày càng lên tay, chúc fic đông khách *không biết nhận xét gì thêm :v*

    *tung bông* sẽ đu bám fic vì độ cute :">
     
    tho ngocPhuTraKarWal thích điều này.
  7. PhuTraKarWal

    PhuTraKarWal Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thấm lại...

    Tham gia:
    21/6/2017
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    81
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Cám ơn bạn *chấm nước mắt* đã coi lại 2, 3 lần rồi mà vẫn xót lỗi :( hicc mình có viết 1 bản nháp ra giấy rồi mới đánh máy đăng lên, bản nháp cũng khá nhiều câu diễn tả, đến lúc mình ngồi đánh máy thấy nó kì kì nên lược bỏ cũng hơi nhiều ._. Bản thân mình lần đầu đăng chap mà có người comment nhận xét nhiệt tình như bạn thật sự rất vuiii ❤❤❤ chap sau mình sẽ cố gắng làm nó mặn mà hơn. Cám ơn bạn rất nhiều!!
     
    Vạn kiếp luân hồi thích điều này.
  8. Vạn kiếp luân hồi

    Vạn kiếp luân hồi Chỉ mong một đời bình an Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/6/2017
    Bài viết:
    53
    Lượt thích:
    679
    Kinh nghiệm:
    83
    cố lên *tung bông* tui đang tranh thủ hè mốc meo rảnh rỗi đi review fic, khơi dậy tinh thần cho Au đây :">

    Cứ bình tĩnh, từ từ viết thôi bạn, rồi câu cú sẽ sắp xếp được hay hơn :*
     
    PhuTraKarWal thích điều này.
  9. Murasame yuki

    Murasame yuki Tuyết rơi mùa hạ

    Tham gia:
    29/4/2017
    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    301
    Kinh nghiệm:
    48
    Nghề nghiệp:
    Otaku-NEET
    Mừng bạn đã ra chap mới!^.^
    Nhận xét đầu tiên của mình là fic thực sự cute vô cùng! Dù bạn mới ra những chap đầu nhưng mình ưng ngay lập tức anh Shin và chị Ran*cười* vô cùng dễ thương
    Văn của bạn hay, biểu cảm miêu tả đủ, nhưng diễn biến tình tiết hơi nhanh. Ngoài ra còn lỗi type thì gần như không có *hoặc do mình không để ý*
    Cuối cùng, vẫn bài ca muôn thuở: đặt gạch, hóng chap mới
     
    PhuTraKarWal thích điều này.
  10. PhuTraKarWal

    PhuTraKarWal Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thấm lại...

    Tham gia:
    21/6/2017
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    81
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    @Murasame yuki cảm ơn bạn nhé, mình bị lỗi type khá nhiều, được 1 bạn nhắc nên mình đã sửa lại hết :3 chap mới sẽ ra nhanh thôi, cám ơn vì lời nhận xét của bạn rất nhiều!! hi vọng chap mới sẽ k làm bạn thất vọng *hihi*
     
    Murasame yuki thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Một nửa Diễn đàn Date
[Shortfic] Một vạn bức ảnh Đang viết / đang dịch 14/8/2019
[Shortfic] Nhật ký của một người mẹ. Truyện dài 14/9/2017
[Shortfic] Một ngày của Bourbon Đang viết / đang dịch 27/7/2017
[Shortfic] Cách Nhau Một Thanh Xuân Đang viết / đang dịch 7/7/2017
[Shortfic] Yêu một hồn ma Tạm ngưng 10/6/2017
[Shortfic] Yêu một lần nữa - Love Again Đã hoàn thành 8/1/2017

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP