Sao anh nỡ phũ phàng

Trong chuyên mục 'Vườn thơ' đăng bởi viết lách, 15/7/2016. — 7.181 Lượt xem

  1. viết lách

    viết lách Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Sao anh nỡ phũ phàng

    Cuộc sống gặp muôn vàn thử thách
    Đứng giữa xã hội vốn thờ ơ
    Một cô gái khẽ quẹt nước mắt
    Chợt thấy mình lạc lõng bơ vơ​

    Anh ra đi không hẹn ngày trở lại
    Cô gái chờ mãi không thấy về
    Chiếc khăn cô đan giờ chồng chất
    Mòn mỏi đơn côi một bóng hình

    Cô lang thang trên con phố cũ
    Nhớ nhung anh từng phút từng giây
    Bao kỉ niệm tuôn trào trong ký ức
    Giọt nước mắt lăn dài thêm mờ ảo

    Trái tim cô càng thêm da diết
    Nhớ đôi môi, nhớ ánh mắt một người
    cô thẩn thờ trước ngõ nhà anh
    Cánh cửa luôn khép lá rụng đầy sân

    Rồi một ngày cô chợt nhận tin
    Anh đã bay lên tận chân trời
    Nước mắt cô cạn, trái tim đau đớn
    đứng trước mộ trách anh sao nỡ phũ phàng.

    ( cảm thấy hay nên phổ thành thơ)​
     


    qthinh4996Co Be Cau Kinh thích điều này.


Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP