Quả nhân có bệnh - Tùy Vũ Nhi An

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi rio_sp, 8/8/2013. — 2.404 Lượt xem

  1. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Tiểu Lộ Tử run lẩy bẩy, kéo ống tay áo ta, run giọng: "Bệ ..... tiểu thư, người đừng tự sa ngã, Thái Thượng hoàng mà biết, Tiểu Lộ Tử bị hoạn chín đời cũng không đủ..."

    Ta vỗ đầu hắn, cười híp mắt nói: "Ngươi không nói, ta không nói, ai biết? Tiểu Lộ Tử, ngươi chính là quả ..... là tâm phúc của tiểu thư ta! Chính là điều họ gọi là giúp hoàng đế làm một chuyện tốt không bằng giúp hoàng đế làm một chuyện xấu, ngươi thấy ta coi trọng ngươi như vậy, đến thanh lâu cũng đưa ngươi theo, hôm nay ta bao riêng một phòng, ngươi cũng không cần phải tiết kiệm tiền cho ta. "

    Tiểu Lộ Tử buồn rười rượi. "Tiểu Lộ Tử, 'Tử' như vậy rồi .... Còn có thể làm gì?"

    Ta không thèm để ý đến hắn, nhấc chân bước vào Tiểu Tần cung, tiểu đồng kia ngăn ta lại, hỏi tên họ ta, là người nhà quan mấy phẩm.

    Tiểu Tần cung này cũng có quy tắc vào cửa.

    Ta đáp bừa lại một câu: "Cô Tô quận chúa, Lưu Lăng."

    Tiểu đồng bỗng hiểu ra, mỉm cười nói : "Tiểu nhân có mắt như mù, thất lễ rồi. Quận chúa tới tìm Hầu gia phải không."

    Ta ngây người."Hầu gia?"

    Tiểu đồng kia cười theo nói: "Đúng vậy, Phương tiểu hầu gia đang ở trên lầu nghe khúc ạ."

    Khóe miệng ta giật giật --- việc này, cũng khéo quá đi!

    Nhắc tới chuyện này, phải nhắc tới Lưu Lăng. Lưu Lăng và ta coi như bà con, họ hàng qua rất nhiều tầng, vốn là cách khá xa, nhưng bởi vị cậu ruột của nàng, cũng là cậu họ của ta, quan hệ giữa cậu và ta không tồi, bởi vậy đến thế hệ của nàng, quan hệ với hoàng gia cũng gần gũi hơn một chút.

    Cậu ruột Lưu Lăng họ Phương tên Chuẩn, mẫu thân ta phong hắn làm Tiêu Dao Hầu, đuổi hắn đi cách xa đế đô, lại chỉ hôn cho hắn, cưới một vị nổi danh cọp cái, nói là lấy bạo chế bạo, mới có thể khiến lãng tử quay đầu. Tiêu Dao Hầu cậu họ của ta có quay đầu hay không ta không biết, nhưng dù thế nào cũng để Phương gia bọn hắn có người nối dõi.

    Việc cậu họ bị mẫu thân ép chỉ hôn, nguyên nhân trực tiếp chắc là do hồi ta 8 tuổi, hắn đưa theo ta đến Tiểu Tần cung chơi bị mẫu thân phát hiện.

    Ta không giống những nữ tử hoàng gia khác, mẫu thân và phụ quân đều cảm thấy ta nên ra ngoài nhiều một chút mới hiểu được nỗi khó nhọc của dân chúng, bởi vậy Nhị cha và Tam cha vào nam ra bắc đều đưa ta theo, ta được mở mang không ít, nhưng mấy vị cha dứt khoát không thể đưa ta đến những nơi bất lương.

    Năm 8 tuổi ấy, cậu họ tới đế đô, ở một thời gian dài, tha ta đi một vòng quanh đế đô, cuối cùng thần thần bí bí nói với ta là đưa ta đi xem trò hề của nam nhân. Lúc đó, ta còn chưa cao bằng một nửa người trưởng thành, trên đầu vấn hai nắm màu hồng phấn, mặt còn ngây thơ theo hắn vào Tiểu Tần cung, thị đồng canh cửa nhận ra hắn, mắt nhìn có vẻ mờ ám, nói: "Phương tiểu hầu gia, lâu lâu không gặp, con gái đã lớn như vậy ưa? Dẫn cả con gái vào Tiểu Tần cung, Phương tiểu hầu gia quả nhiên là danh sĩ tự phong lưu!"

    Cậu họ sặc một hơi, nói: "Con gái cái gì, bản hầu gia còn chưa lấy vợ đâu. Đây là cháu ruột ta, Cô Tô quận chúa, tiểu Lưu Lăng. »
     
  2. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Hắn đương nhiên không dám nói ra thân phận thật của ta, bèn lấy tên đứa cháu bằng tuổi ta ra giả mạo, cũng không có ai nghi ngờ. Đó là lần đầu tiên ta biết đến nơi phong nguyệt, cậu chỉ vào các chị gái xinh đẹp tựa thần tiên nói với ta : « Đậu Đậu, đây gọi là thiên thượng nhân gian. »

    Có điều ta cũng chẳng chiêm ngưỡng được bao lâu, ngồi chưa được một lát, một chén trà nhỏ chưa uống xong, Tam cha, Tứ cha đã lạnh mặt đá bay cửa lớn của Tiểu Tần cung, cả đám tay chân xông tới vây lại, lệnh bài của Tam cha vừa sáng lên, sắc mặt cung chủ của Tiểu Tần cung lập tức trắng bệch, đuổi lui tất cả mọi người. Tứ cha ôm ta, Tam cha đánh cậu họ hôn mê, kéo hắn trở về cung.

    Sau đó, cậu họ bị đuổi khỏi đế đô.

    Hồi ức mà Tiểu Tần cung để lại cho ta, chính là các chị gái xinh như tiên nữ, một cước thiên ngoại phi tiên của Tam cha, Tứ cha, vả cả tay chân bị đánh đến bó bột của ông cậu họ.

    Nay đến Tiểu Tần cung lại gặp cậu họ, duyên phận này thật khiến người ta không khỏi thổn thức....

    Tiểu đồng dẫn ta lên lầu hai, bước vào một gian phòng, trong phòng, một đại thúc mặt mũi tuấn tú đang vừa ôm phải, ôm trái, vừa nghe mấy bài ướt át, ca từ dâm đãng.

    "Cậu ..." Ta nhìn hắn chằm chằm, âm u gọi một tiếng.

    Hắn con đang say mắt lờ đờ mơ màng nhìn về phía ta, một lúc lâu sau, hắn cuối cùng cũng tỉnh rượu, oa một tiếng, đuổi tất cả mọi người ra ngoài, chỉ còn lại ta và hắn, hai người trong phòng.

    Cậu họ run lẩy bẩy, dán mình lên cửa nhìn ta, vô thức sờ mò những chỗ bị đánh gãy lần trước, mấy vị phụ thân của ta ra tay đúng là không biết nặng nhẹ, để lại ám ảnh tâm lý cho hắn.

    Ta ngồi xuống cạnh bàn, rót cho mình một chén rượu.

    "Đậu, Đậu Đậu ..." cậu họ run giọng nói, "Người, người, sao người lại tới đây?"

    « Cậu, ta tới để mua vui. »

    Cậu họ run cầm cập, mặt lộ vẻ hoảng sợ, "Mấy vị cha của người biết không?"

    « Bọn họ ở Vân Vụ biệt viện, chờ họ biết cũng là việc của mấy ngày sau rồi. » Bọn họ tai mắt nhanh nhạy, muốn giấu diếm là rất khó.

    « Người .... Người sao lại biết ta ở đây...... Ai nói cho người ? »

    "Trùng hợp nên gặp thôi ." Mặt không chút thay đổi, ta uống một ly, chỉ hận tửu lượng ta quá tốt, không thể nhất túy giải ngàn sầu.

    Cậu họ tựa như thở phào, rất nhanh lại hít vào một hơi. "Nơi này không phải nơi người nên đến, đi đi đi đi, để cha mẹ người biết nhất định sẽ tưởng là ta đưa người đến, tiểu tổ tông, người thương cậu đi, về cung đi, ngoan ..."

    "Cậu!" Ta căm uất quẳng chén, khí phách đế vương tự nhiên đã có, "Ta nói ta tới mua vui! Cậu sợ cái gì! Trời sập xuống đã có ta chống cho cậu! Dựa vào cái gì bọn họ có thể vui sướng, chúng ra đến thanh lâu lại phải lén lút...."

    Cậu họ ủ rũ nói : « Đừng nói hai chữ "chúng ta", mẹ nó rất dọa người ..."

    Một luồng tà hỏa thiêu đốt tim ta đến là khó chịu, ta đi tới đi lui quanh cái bàn, « Ai làm hoàng đế mà lại bất lực như ta, một đống tuổi như này rồi, làm cái gì cũng không được tự do, bị cô lập hoàn toàn, cô đơn lẻ loi, cậu bảo qủa nhân dễ sống sao? »

    "Ta cũng có được dễ dàng đâu ...." Cậu thở dài một tiếng, "Con cọp cái nhà ta kia, ba ngày không cãi nhau thì toàn thân không thoải mái, không cho ta uống rượu nghe hát, không cho ta đi xem chọi dế .... Cuộc đời như vậy còn ý nghĩa gì nữa?" Cậu chấm chấm nước măt: "Không bằng chết cho xong."

    Nói làm lòng ta cũng chua xót.

    Vành mắt ta nóng lên, mũi cay cay. "Cậu, chúng ta là người cùng cảnh ngộ ..."

    Cậu họ gật đầu, rơm rớm nước mắt.

    "Cậu, cậu có vẻ hiểu rõ nơi này, giúp ta tìm vài vị tiểu quan đầu bảng đi."

    « Cái gì ? » Cậu họ rùng mình.

    Ta nhàn nhạt liếc hắn, "Làm sao, chỉ cho phép cậu tìm cô nương thôi sao?"

    « Không phải...... việc này .... chuyện kia ...." Cậu họ nói năng lộn xộn, mặt tỏ vẻ cầu xin,"Người thương tình biểu cữu đã một đống tuổi rồi ...... Sớm biết thì đã chẳng đến đây...."
     
  3. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Ta vớ lấy một cái chén, ném về phía chân hắn, nổi giận : « Bảo cậu đi thì cậu phải đi, quả nhân sống 18 năm vẫn là hoàng hoa khuê nữ, nói ra dọa người lắm phải không!Muốn nam nhân, muốn rất nhiều nam nhân, muốn rất nhiều nam nhân tốt! Nghe thấy chưa!"

    Cậu thở dài một hơi: "Đậu Đậu .... Người say rồi ..."

    --------------------------------

    Nếu thật có thể uống say thì tốt.

    Ta tỉnh táo, không say, không say thật.

    Ta biết rõ là mình đang ôm bầu rượu ngồi bệt dưới đất, bên người có năm mỹ nam đẹp như lạc tiên vây quanh, quả là thiên thượng nhân gian....

    Cậu họ trốn trong góc phòng cào tường, đập trán vào tường, than thở : « Ta sẽ chết, ta sẽ chết, ta sẽ chết không được tử tế ... »

    Ta trừng mắt nhìn hắn, lớn giọng:"Cậu...... Ta còn có việc phải làm .... Cậu, cậu ra ngoài, tự mình chơi đi .... »

    Hắn buồn tủi quay đầu nhìn ta một cái, tiếp tục đập đầu vào tường.

    « Ta sẽ chết, ta sẽ chết, ta sẽ chết không được tử tế ... »

    Một tên vén tóc ta lên bên tai, đầu ngón tay lướt qua gáy ta, ta run rẩy, mơ màng đưa mắt nhìn xung quanh.

    "Sớm nghe nói quận chúa là đệ nhất mỹ nhân, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền." Giọng người nọ mềm mại dễ nghe, giống như lông chim phe phẩy trong lòng ta.

    Lại một bàn tay nâng cằm ta lên, cười khẽ nói: "Quận chúa hình như hơi say rồi, mắt như phủ tầng sương mù..." Vừa nói đầu ngón tay lại khẽ miết khóe mắt ta, ép ra một giọt lệ, đầu lưỡi hắn liếm, híp mắt nói : »Ngay cả nước mắt cũng ngọt »

    Gò má ta liền như bị lửa đốt

    Thực sắc, tình ....

    Biểu cữu gào "ối" một tiếng, chạy đến bên cạnh ta. "Đậu Đậu ... về nhà với cậu đi......"

    Ta ôm lấy một cái eo mảnh khảnh trong đám người đó, liếc xéo biểu cữu. « Muốn về thì cậu tự về đi, ta còn chưa chơi chán ! »

    Người nọ cũng ôm lại ta, cười nói với cậu họ : « Tiểu hầu gia, người đừng làm quận chúa mất hứng. »

    Biểu cữu dữ dằn trừng mắt liếc hắn,"Ngươi thì biết cái gì! Động vào một cái tóc gáy của nàng, ngươi sẽ không được chết tử tế ! »

    Người nọ khẽ hừ một tiếng, không để ý tới lời uy hiếp của cậu họ, cái tay đang vòng trên lưng ta của hắn lại bị cậu đẩy ra, cậu giơ tay muốn đỡ ta đứng dậy, ta đạp tay hắn ra, ngã nhào vào lòng tên còn lại.

    "Bọn họ không thích ta, ta tìm người thích ta chơi cùng, có gì mà không thể ? »

    "Đúng vậy." Một bàn tay hơi lạnh nhẹ nhàng phủ lên gò má ta, « Chúng ta đều thích tiểu quận chúa. »

    Ta thoải mái híp mắt, xoay tay lại ôm lấy cổ hắn, « Ta cũng rất là thích các ngươi. »

    Cậu ôm đầu ngồi xổm, đau khổ không muốn sống nữa.

    Ngay lúc này, dưới lầu bỗng truyền lên tiếng ồn ào, cậu họ run rẩy xông ra ngoài, ra ngoài nhìn thấy rồi lại càng run tợn, vội chạy về kéo ta, lắp bắp nói : « Đậu Đậu đi mau, kinh quản đến rồi ! » (có lẽ là đội quản lý trật tự trị an kinh thành)

    « Kinh quản cái gì ? » Ta rút tay về, nhìn hắn ngờ vực.

    "Trước đừng nói vội, đi cùng cậu, không sai đâu!" Hắn cố sống cố chết kéo ta, ta cố sống cố chết giãy dụa, năm mỹ nam đương nhiên là giúp đỡ ta, cậu họ không kéo được ta, cắn răng buông tay, "Đừng trách ta không có nghĩa khí, người không chết, ta sẽ chết." Nói xong chạy trốn qua cửa nhỏ nhanh như chớp.

    Lúc này, Tiểu Lộ Tử cũng chạy vào mật báo, « Tiểu thư, chuyện lớn không xong rồi, xùy xùy xùy.... »

    "Xùy cái gì?" Ta cau mày nhìn hắn, xoay mình chui vào lòng một kẻ, sờ cái cằm bóng loáng, thanh tú của hắn mà đùa giỡn,"Chúng ta tiếp tục uống rượu."
     
  4. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Tiểu Lộ Tử chết lặng, khẽ cắn môi, xoay người đóng cửa đi ra ngoài, canh ngoài cửa.

    Ta nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói chuyện truyền tới từ bên ngoài.

    "Lớn mật, các ngươi cũng biết ta là ai!" Tiểu Lộ Tử có lẽ đã giơ lệnh bài.

    Những người đó chắc đã bị ngăn lại, lại lẻng xẻng đi mất.

    Có lẽ ta đã uống khá nhiều rượu, đầu óc choáng váng, thế là ngửa đầu nói với kẻ đang ôm ta : « Ta muốn đi ngủ. »

    « Đi ngủ ? » Người nọ khẽ cười một tiếng, « Được, vậy quận chúa muốn ai thị tẩm ? »

    Ta ngáp một cái, "ngươi đi. »

    Người nọ bế ta lên, đặt trên giường lớn mềm mại, một tay trượt xuống bên hông ta, giúp ta cởi áo khoác.

    Chính lúc này, cửa bị đá văng.

    « Xùy xùy xùy.... Bên trong là......" Tiểu Lộ Tử lại xùy xùy xùy .

    Ta hé mắt nhìn ra gian ngoài, mắt say lờ đờ như phủ sương, lờ mờ nhìn thấy một người đang bước đến, đuổi bốn mỹ nhân ra ngoài, một bàn tay lại túm lấy kẻ phía trước ta, ném về phía sau.

    Ta đỡ mình nhổm dậy, cau mày nhìn hắn : « Ngươi đang làm gì đấy ? »

    Hóa ra không phải xùy xùy xùy, mà là Bùi Tranh......

    Nhìn có vẻ không được vui cho lắm, phải, đúng là rất không vui.

    Ta kéo áo khoác, từ từ men giường ngồi dậy, vén tóc lên, liếc xéo hắn. « Làm sao, quả nhân làm việc còn phải bẩm lại cho ngươi sao ? »

    Hơi thở Bùi Tranh như đang bị đè nén, bước lên một bước khóa ta ở trước giường, khiến ta hoàn toàn bị bao phủ dưới cái bóng cao lớn của hắn. Hắn giơ tay túm lấy cánh tay ta, nghiêng người nhìn thẳng ta.

    « Những kẻ đó đã đụng vào người chưa ? »

    Ta chán ghét giãy giụa khỏi tay hắn, « Liên quan gì đến ngươi ? Bùi Tranh, ngươi là thần, quả nhân là vua, có một số việc ngươi đừng quan tâm nhiều ! Qủa nhân để ngươi lừa dối nhiều năm như vậy, về sau sẽ không nghe lời ngươi nữa!" Ta đẩy hắn ra, muốn đi ra ngoài, lại bị kéo lại, eo bị giữ chặt, khóa vào trong ngực.

    "Người uống say, theo ta về!" Tiếng Bùi Tranh lướt qua đỉnh đầu ta, ta cắn răng giãy giụa, lại không tránh ra được, oán giận nhấc chân về sau, dẫm mạnh lên chân hắn. Hắn hít một hơi lạnh, xoay người đẩy ta ngã trên giường, ép chặt thân thể mình giữ ta lại, chóp mũi đối chóp mũi, đôi mắt phượng hừng hực lửa.

    "Ngươi lừa ta nhiều năm như vậy ....". Ta xoay người mấy lần. Hắn vẫn chẳng nhúc nhích, ta tủi thân trừng mắt nhìn hắn. "Ta đã đủ đoan trang rồi, chàng vẫn không thích ta."

    Bùi Tranh rùng mình, lửa trong mắt lập tức bị dập tắt.

    "Người Hoán Khanh thích là Sênh Nhi, ngươi đã biết lâu rồi, còn không nói cho ta, là muốn xem ta diễn trò hề." Ta cắn môi trừng mắt hắn, "Ta đã cố gắng lắm rồi, vì sao bọn họ đều không thích ta ? »

    Bùi Tranh buông lỏng tay, nhẹ nhàng vuốt hai gò má ta, dịu giọng nói: "Ai nói không thích .... Thích nhiều năm như vậy ...."

    Hơi thở nóng rực của hắn lướt nhẹ trên mặt ta, ngẩn người nhớ lại lúc nhỏ hắn cũng từng bế ta lên cây hái hoa, lại không nhớ nổi là khi nào, nhưng khi đó hắn cũng chỉ là một thiếu niên nho nhỏ, nay đã là nam tử trưởng thành, hơi thở và nhiệt độ trên người hắn truyền sang làm hai má ta nóng lên, càng thêm hoa mắt chóng mặt.

    « Đậu Đậu. » Hắn nỉ non trên môi ta, môi hắn chạm vào môi ta như có như không, ta trừng mắt nhìn hắn dữ dằn, ngẩng đầu, hai tay ôm lấy cổ hắn, chủ động dán vào môi hắn.

    Hắn rùng mình, nhưng không hôn ta, lại kéo tay của ta xuống, lùi về sau, khàn giọng hỏi ta: "Đậu Đậu, ta là ai?"

    "Bùi Tranh, ngươi này ... ư, ư ..."

    Mấy lời mắng chửi sau đó đều bị hắn nuốt vào trong miệng.
     
  5. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Một bàn tay giữ chặt gáy ta, ép ta ngẩng đầu dán chặt lấy hắn, môi lưỡi quấn lấy nhau, trong miệng đều là một mùi mang tên Bùi Tranh, đôi môi ấm áp tê dại, khiến ta vô thức khẽ run rẩy, vừa muốn trốn khỏi sự xâm nhập của hắn, lại muốn nhiều hơn một chút....

    Bàn tay dán trên lưng ta dao động, làm khắp người ta tê dại, mất hết sức lực, ngực bị hắn đè ép đến khó thở, hơi thở trong miệng lại đều bị hắn hút đi, ta choáng váng ù tai, mắt thấy "ô hô" một tiếng cũng sắp mất, cuối cùng hắn cũng buông ta ra.

    Ta thở hổn hển từng hơi, hai mắt rơm rớm trừng hắn: "Bùi Tranh, ngươi muốn hành thích vua hả!"

    Mắt phượng sáng quắc, hắn giơ tay che mắt ta lại, giọng khàn khàn quyến rũ.

    "Đừng nhìn ta như vậy ... Nếu không ta sẽ hành thích vua thật đấy."
     
  6. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 9: Tróc gian

    Qua khỏi Qủy môn quan được một lúc rồi, bấy giờ ta đã tỉnh rượu quá nửa, bèn kéo tay hắn xuống nói : "Ngươi đứng lên đi, đè đau ta rồi!"

    Hắn thế mà lại nghe lời rời khỏi người ta, lực đè lên ta ngay tức khắc giảm đi khá nhiều, ta vội né vào phía trong giường. Hắn nhìn thấy động tác này của ta, mắt phượng híp lại một chút, môi mỉm cười.

    Ta giờ mới nhìn thấy môi hắn hơi sưng đỏ -- là do ta hôn mà sưng à?

    Nghĩ lại vừa rồi tên đại gian thần này bị quả nhân bỡn cợt tùy ý, ta hớn hở mặt mày, là ta đùa giỡn hắn, không phải hắn đùa giỡn ta!

    "Ngươi tới nơi này làm gì?" Ta chất vấn hắn,"Quả nhân nhớ triều đình có quy định, quan viên ban ngày không thể tuyên dâm."

    Vốn quy định là không được chơi gái, kết quả là làn sóng đồng tính nổi lên, phụ quân thấy tình thế không ổn mới đổi thành ban ngày không thể chơi gái, buổi tối thì mở một mắt, nhắm một mắt.

    "Bệ hạ nói phải, vi thần thân là Thừa tướng, thỉnh thoảng cũng kiêm luôn công tác của đội kinh quản, đến Tiểu Tần cung đột kích kiểm tra, xem có quan viên trái luật đi chơi gái hay không." Giọng Bùi Tranh khàn khàn, trầm thấp, nhưng còn quyến rũ hơn cả giọng nói mềm mại của tên tiểu quan vừa rồi, khiến lòng ta tê tê dại dại.

    "Ngươi bắt được người nào rồi?". Ta hỏi nghiêm túc.

    "Mấy tên chó săn không có mắt trong Quang Lộc tự." Đáy mắt Bùi Tranh hiện lên vẻ tàn nhẫn, lúc nhìn về phía ta lại dào dạt ý cười nói, "Còn có bệ hạ đang nảy nở xuân tình."

    Ta nghẹn họng, ra vẻ bình tĩnh vén tóc, "Qủa nhân không phải quan viên, không cần tuân thủ quy định này."

    Bùi Tranh nghiêm túc gật đầu. "Bệ hạ nói phải, nhưng nếu để người ta nhìn thấy dù sao vẫn không tốt."

    Ta khốn khổ cào giường, "Ngươi cứ giả bộ .... không thấy là được...."

    Bùi Tranh híp mắt, nhìn ta không có ý tốt. "Bệ hạ ..... muốn bịt miệng thần lại ư?

    Lời này nghe sao lại dâm, đãng như vậy ....

    "Bùi ái khanh à...." Ta ngân dài âm cuối, " giờ phút này, quả nhân không còn dễ lừa như vậy đâu. Ngươi tưởng là ngươi bắt được thóp của quả nhân ư? Qủa nhân cũng có thể túm được nhược điểm của ngươi đó!"

    Bùi Tranh nhíu mi, có vẻ hơi kinh ngạc. "Ồ, vi thần có nhược điểm gì?"

    Ngực ta nảy lên một cái, bỗng cảm thấy hành vi bỡn cợt của mình vừa rồi thật thấp kém, "Qủa nhân biết, ngươi có một đứa con riêng."

    Khóe mắt Bùi Tranh giật giật, "Bệ hạ.... nếu đã đến phủ nhà vi thần hôm nay, tại sao không cho người thông báo?"

    Không phủ nhận, được lắm.

    Ta đẩy hắn ra, rời khỏi giường. "Ngươi không cần phải giải thích, quả nhân biết rõ trong lòng."

    Dù sao cũng nghĩ đến mặt xấu nhất rồi, chẳng thể sai đâu.

    « Bệ hạ của ta à .... » Bùi Tranh thở dài một hơi như cười như không, chủ động tới sửa sang lại đống quần áo hỗn độn giúp ta, ngón tay thon dài trượt một đường từ cổ áo, vạt áo trước, đến đai lưng ....

    Sao quả nhân đã thành của hắn rồi?

    Khi đó, hắn đang đặt tay trên lưng ta một cách mờ ám, cởi bỏ đai lưng để thắt lại lần nữa cho chặt giúp ta, ta dang hai tay để hắn phục vụ một cách yên tâm thoải mái, thực ra việc này nhìn kiểu gì cũng thấy bình thường, có điều là đang ở thanh lâu, nên dễ khiến người ta hiểu lầm.
     
  7. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Lúc Tô Quân dẫn người phá cửa vào, ta và Bùi Tranh đang ở trong tư thế xấu hổ như vậy.

    Tiểu Lộ Tử giàn giụa nước mắt vọt vào ôm lấy đùi quả nhân, « Bệ hạ .... Tiểu Lộ Tử cứu giá chậm trễ ..."

    Ồ, quả nhân thật muốn chết luôn đây....

    Bùi Tranh ung dung thắt chặt đai lưng, cuối cùng chỉnh lại vạt áo ta, mới xoay người nhìn về phía Tô Quân, mỉm cười nói : " Hôm nay Tô ngự sử cũng ở trong đội đương sai kinh quản sao? Khéo quá, hôm nay bản quan cải trang đột kích, vừa mới bắt được vài tên của Quang Lộc tự trong này"

    Ánh mắt Tô Quân lướt qua ta và Bùi Tranh vài vòng đầy ngờ vực, cuối cùng chàng trầm giọng nói: "Bùi tướng ngày trăm công ngàn việc, việc gì cũng xung phong đi đầu"

    Tốt, rất tốt, Tô Quân cũng sắc sảo hơn nhiều rồi, không tỏ vẻ biết quả nhân, tên Tiểu Lộ Tử chết tiệt này chỉ sợ thiên hạ không biết sao, lại đưa Tô Quân đến đây, chàng biết quả nhân đến Tiểu Tần cung rồi, lại còn ở cùng với Bùi Tranh nữa.

    Tiểu Lộ Tử cũng coi như lanh lợi, thấy ta không sao, lập tức câm miệng, không nói một lời.

    Chuyện này vốn có thể gây náo loạn, dù sao cả Bùi tướng và Tô ngự sử cùng đến Tiểu Tần cung, ai cũng có thể đoán là nhân vật ghê gớm nào đó đã đến Tiểu Tần cung, nhưng cuối cùng vẫn là quả nhân nhanh trí, tìm được kế sách vẹn toàn, đổ hết tội danh lên đầu cậu họ.

    -- Ôi chao, chính là vị Phương tiểu hầu gia kia, mệnh thật khổ, nghe nói trong nhà có cọp cái, chạy trốn tới đế đô cũng không trốn thoát, đến tiểu tần cung còn chưa tới một canh giờ, vị trong cung kia biết được, vội phái hai vị đại thần đến bắt người về. Làm nam nhân tới mức độ này, thà mua khối đậu phụ đâm đầu vào chết cho xong....

    Cậu họ, quả nhân rất xin lỗi ngươi, cùng lắm đền gấp đôi tiền thuốc men cho ngươi.

    Chết cậu, chả chết quả nhân.

    Bên trái ta là Tô Quân, bên phải là Bùi Tranh, ta ngồi trong xe ngựa, niệm kinh cầu phật cho cậu họ, hắn đúng là có đến Tiểu Tần cung, cũng không coi là oan uổng.

    « Bệ hạ không nên tới những chỗ như thế. » Tô Quân bỗng mở miệng, dọa ta một cái, hiếm khi nào giọng nói lạnh lùng như vậy, ta nhìn trộm chàng, ánh mắt chàng phía đối diện, giống như ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lẽo, lướt trên mặt ta, dừng lại trên môi ta.

    « Chuyện này .... qủa nhân ....." Ta căng thẳng nắm chặt lấy đầu gối, đầu hỗn loạn không tìm nổi một cái cớ.

    « Tô ngự sử phản ứng hơi quá rồi. » Tâm trạng Bùi Tranh có vẻ vô cùng tốt, không biết lấy đâu ra một cái quạt, rất hiểu ý mà quạt gió cho ta, "Chẳng qua bệ hạ đột nhiên nổi hứng, cùng bản quan tới Tiểu Tần cung giáo huấn mấy tên chó săn không có mắt của Quang Lộc tự, chuyện nhỏ thế này không ngờ lại kinh động Tô ngự sử."
     
  8. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Đều là tại tên Tiểu Lộ Tử kia nhiều chuyện, hại ta, để Tô Quân thấy bộ dạng khốn đốn của ta. Cũng hiếm khi thấy hắn trung thành tận tâm như vậy, chắc là thấy sắc mặt Bùi Tranh âm u chả có ý gì tốt, lại khóa ta lại trong phòng, lo hắn tức giận mà hành thích vua cũng chả sao, chỉ sợ kinh động thái thượng hoàng ở Vân Vụ biệt viện, hắn nhất định sẽ bị hoạn 9 đời 9 kiếp luôn.

    Đương nhiên Tô Quân biết Bùi Tranh trợn mắt nó dối, nhưng cũng không có vạch trần hắn, chỉ nhàn nhạt nói : « Việc nhỏ này sau này giao cho người dưới làm là được rồi. Tiểu Tần cung quá dơ dáy, sau này bệ hạ đừng tới nữa."

    Ta gật đầu lia lịa, lại còn ba lần đảm bảo sau này tuyệt đối không đi nữa.

    Xe ngựa đi được một lát, cảm giác lắc lư khiến từng cơn buồn nôn ập tới, đầu ta choáng váng khó chịu, may mà Bùi Tranh quạt mát cho ta, mới khiến ta dễ chịu hơn một chút.

    « Bệ hạ, dựa vào người thần nghỉ một lát. » Bùi Tranh nhỏ giọng thì thầm với ta.

    Ta mở mắt liếc Tô Quân một cái, chàng dù có vẻ không vui, nhưng trong mắt cũng có chút lo âu : "Bệ hạ không thể ngồi xe ngựa sao?"

    Chàng ở ngay tại đây, ta không biết thẹn mà dựa vào người Bùi Tranh được sao....Ta cố chịu, cười nói với Tô Quân "Không sao", lại lắc đầu nói với Bùi Tranh "Không cần đâu".

    Sắc mặt Bùi Tranh lập tức sa sầm, thấy thế ta run lẩy bẩy, hắn trầm giọng nói: "Bệ hạ chắc chắn là không cần hả?"

    Ta nhắm mắt lại, ung dung hy sinh vì nghĩa, dựa vào trước ngực Bùi Tranh. Một tay hắn giữ lấy vai ta, một tay cầm quạt nhẹ nhàng phe phẩy.

    Nếu nói về hầu hạ người khác, Tiểu Lộ Tử cũng không hiểu ý bằng hắn.

    Thật muốn thiến hắn đưa vào cung làm tổng quản – nếu ta thật có mệnh mà hưởng cái phúc này.

    ------------------------------
     
  9. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Xe ngựa đi vào hẻm Bach Y, dừng lại giữa ngõ nhỏ, một bên là phủ Thừa tướng, bên kia là phủ quốc sư. Bùi Tranh đỡ ta từ trên xe ngựa xuống, chân ta mềm nhũn, may mà hắn nhanh tay lẹ mắt đỡ bên hông ta.

    « Bệ hạ, hay là đến phủ nhà thần nghỉ ngơi một lát ? » Tô Quân đứng sau lưng ta, nói đầy quan tâm, ta quay đầu nhìn chàng, mới thấy ánh mắt chàng đang chầm chậm chuyển từ lưng tới trên mặt ta.

    Còn đang do dự không biết trả lời thế nào, Bùi Tranh đã thản nhiên mở miệng : « Tô ngự sử có lòng! bệ hạ và bản quan có chuyện phải bàn, đương nhiên là phải đến phủ Thừa tướng. »

    Ta với hắn thì có chuyện gì mà nói ?

    Bàn tay trên lưng ta rời đi lặng lẽ, nhưng tay kia lại nhéo một cái trong lòng bàn tay ta, có ý uy hiếp đây....

    Ta rưng rưng nói với Tô Quân: « Qủa nhân và Bùi tướng đúng là có chuyện quan trọng phải thương lượng.... »

    Lúc rời đi, ánh mắt Tô Quân rõ ràng là có ý « Vi thần ở ngay đối diện, có việc gì bệ hạ cứ gào to lên »....

    Ta căm uất ngửa đầu nhìn Bùi Tranh, kẻ đằng sau híp mắt rõ ràng là nói « Ngươi gào đi, ngươi gào rách cổ hắn cũng không nghe thấy »......

    Vào phủ, ta lại nhớ ra chuyện con riêng của hắn, nhớ tới đứa con riêng kia, ta cảm thấy đùa giỡn một kẻ không đàng hoàng thật là mất giá, vì thế hừ lạnh một tiếng, đẩy hắn ra.

    Tay Bùi Tranh trống không, hắn thong thả quan sát giá sắc mặt của ta, môi mang ý cười, ý tứ sâu xa.

    « Ngươi có chuyện gì, nói ở đây đi. »

    « Vi thần muốn để bệ hạ gặp một người. »

    "Ai?" Ta cảnh giác lùi về phía sau một bước, lập tức phản ứng lại, trừng mắt hắn không dám tin, « Ngươi muốn để ta gặp con riêng của ngươi sao ? »

    Khóe mắt Bùi Tranh khẽ run, hắn cười tủm tỉm gật đầu, nhìn cứ như cáo chúc tết gà.... Không đúng, là gà chúc tết cáo, cũng không đúng .... Tóm lại là không có ý tốt.

    « Qủa nhân không muốn gặp, đó là bí mật của ngươi. Chỉ cần ngươi không nói ra chuyện quả nhân đùa giỡn ngươi, quả nhân cũng sẽ giữ bí mật này thay ngươi. » Ta cảm thấy mình rất là lương thiện, so với bí mật của hắn, bí mật của ta cũng không đáng được coi là bí mật.

    Bùi Tranh hít sâu một hơi, nhỏ giọng thầm thì :"Đùa giỡn hả......"

    Mặt ta nóng lên, vỗ ống tay áo ra vẻ bình tĩnh, hơi nhếch cằm, khinh thường hắn bằng khóe mắt. « Ngươi cũng không phải cảm thấy thiệt thòi, quả nhân là hoàng đế... khụ khụ ... tam cung lục viện là rất bình thường, ngươi là nam nhân có con riêng, lại không phải người đàng hoàng, quả nhân không cần phải có trách nhiệm với ngươi. »

    Mặt Bùi Tranh nhăn lại, tay nắm quạt chặt đến trắng bệch, ta ngờ là mình đã đả kích hắn quá nặng, chắc hắn cũng không ngây thơ như vậy chứ.... Thân hắn cũng chẳng phải trong sạch gì ....
     
  10. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Hắn hít sâu, nói không nên lời, nghĩ đến tình cảnh của hắn hiện giờ, ta cũng có một ít trách nhiệm, mềm lòng, liền dịu giọng nói với hắn : « Chuyện giữa ta và ngươi, Liên cô đã nói cho ta biết, thật ra đó chẳng qua là phía mẫu thân ta họ nói vui thôi, không phải thật, lại khiến ngươi chậm trễ nhiều năm như vậy, khiến cha con các ngươi không thể gặp mặt, lòng ta cũng áy náy. Chuyện này ta sẽ nói rõ ràng với mẫu thân, ngươi đón mẹ con họ về đi. »

    Có lẽ tên gian thần này có gia đình rồi, có nỗi lo về sau, sau này cũng không dám trắng trợn trước quả nhân như thế nữa. Nếu hắn dám mạo phạm quả nhân lần nữa, quả nhân sẽ tịch biên cả nhà hắn!

    Ta lờ đi cảm giác chua chát trong lòng, mắt nhìn hắn chân thành tha thiết : « Yên tâm đi, quả nhân sẽ che chở ngươi, không để mẫu thân trách tội ngươi, ta nghĩ ngươi cũng không muốn làm một tên Bùi Thế Mĩ. »

    Mắt hắn khẽ động, trong mắt hiện lên ánh lạ, rồi nhanh chóng dịu đi, bước lại gần một bước, hơi nghiêng người nhìn thẳng ta : « Đậu Đậu, thực ra, người còn quan tâm ta nhiều hơn mình tưởng đấy.... »

    Nhìn khuôn mặt tuấn tú đang từ từ tới gần, đôi mắt phượng lấp lánh tia lửa quen thuộc đang kề sát, ta ngừng thở, cừng đờ người ngửa ra đằng sau

    « Các người đang làm gì vậy. »

    Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên sau lưng, như một tia sét bổ thẳng tới, ta sợ tới mức bật ngược, đụng vào mặt Bùi Tranh, lại vội lùi về phía sau nhìn lại.

    Trước khi nhìn đến vị « tiểu công tử » kia, ta nghĩ thầm trong lòng « ta không muốn làm mẹ kế ngươi đâu », đến khi nhìn lại ....

    Hôm nay mẹ nó thật kích thích quá .....

    Tiểu công tử kia toàn thân mặc đồ gấm, trên đầu hai khối bánh bao trái phải, tóc mềm mại rủ xuống vai hai tấc, một khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, cằm nhỏ, hai má tròn trịa mềm mịn, làm cho người ta nhịn không nổi muốn cắn một miếng, cấu một cái, chỉ tiếc trên mặt chẳng có biểu cảm gì, đôi mắt dài nhỏ đã sắp thành hình mắt phượng, nhìn ta lạnh như băng, sau đó nó bước nhanh về phía ta, dừng lại cách ta hai bước, ngửa đầu nhìn ta, cái mũi thanh tú chun lại, nó nhíu mày hỏi : « Tỷ uống rượu ? »

    Ta nuốt nước miếng, khốn khổ gật đầu.

    "Nghe nói, tỷ còn đến Tiểu Tần cung chơi trai!" Đôi mi thanh tú nhếch lên, đột nhiên giận dữ, « Tỷ tỷ, tỷ hư quá rồi ! »

    Ta gào "ô" một tiếng, nhìn thấy nó giơ cây thước chẳng biết lấy đâu ra, ta xoay mình trốn sau lưng Bùi Tranh, liên mồm cầu xin tha thứ : « A Tự, tỷ biết sai rồi, lần sau không dám nữa ! »

    Thước kia không nể tình chút nào bốp bốp bốp, đều được Bùi Tranh mỉm cười mà đỡ hết.

    A Tự, đánh đã rồi, mới dừng tay ngửa đầu nhìn Bùi tranh.

    "Gian thần, ngươi đỡ hộ làm gì? Chị ta chẳng lẽ không đáng đánh sao ?"

    Bùi Tranh cười không nói.

    A Tự, đệ là em trai ta ... Để cho bà chị này chút tôn nghiêm được không? Ta căm tức thò đầu ra từ phía sau Bùi Tranh, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ như nắm bột nặn lên kia hiện lên vẻ đắc ý như đã đạt được mục đích, không khỏi run rẩy.
     

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP