1. nguyenthanhbinhbs123

    nguyenthanhbinhbs123 Thành viên mới

    Phải chăng đó là định mệnh -Chương II - Phần 1: cậu bé đáng thương.

    Phải chăng đó là định mệnh

    Chương II - Phần 1: cậu bé đáng thương.

    4 năm trước

    - Nhìn kìa, nhìn kìa, nó bị tâm thần đó mày ơi, tao nghe nói thằng đó hồi lớp 6 còn giả ma hù dọa mấy đứa trong lớp.

    - Haha bây giờ thì có còn ai chơi với nó nữa đâu, thứ bệnh hoạn thần kinh như nó, mày cũng đừng nên chơi, chơi với loại đó sau này ra đường cũng bị người khác đánh thôi.


    - haha mày cần gì phải nói, thứ như nó chỉ cần nhìn là thấy ghê gớm, kinh tởm lắm rồi, chạm vào còn không dám, ai dám chơi hahahaha. Thế là cả bọn xúm lại cười cả cuối tiết.


    - Cậu chỉ biết im lặng và ngồi đó nhưng khuôn mặt cậu không có vẻ gì là tức giận, nó cứ đơ ra như vô cảm.


    Reeeeeeng. Tiếng chuông vang lên, giáo viên vứt viên phấn xuống bàn 1 cách thô lỗ và ra khỏi lớp, cũng đúng thôi, hết trách nhiệm của ổng rồi mà. Giáo viên như vậy thật không đáng để tôn trọng. - Cậu nghĩ thầm trong đầu và lặng lẽ nhấc chiếc cặp của mình lên và bước ra khỏi lớp.


    - Phù thủy, pháp sư, mình muốn trở thành họ quá haha - có thể tự do bay lượn trên bầu trời cao rộng lớn, có thể đi đến đâu mà mình thích, không cần phải sợ hãi thứ gì, không cần phải lo âu hay phiền muộn điều gì. Trên hết là mình muốn bất tử - thật sự cuộc sống của con người quá ngắn ngủi đi mà ước mơ của mình thì lại quá bao la, mình muốn được thám hiểm, khám phá toàn bộ vũ trụ rộng lớn này, mình muốn có những trải nghiệm li kì và những người đồng đội đáng tin cậy như trong những bộ truyện tranh mà mình đọc, chết rồi có khi nào mình đã nghiện truyện tranh rồi không, mà thôi kệ đi mình muốn điều đó, một thế giới mọi người yêu quý và tôn trọng lẫn nhau và sẵn sàng giúp đỡ khi người khác gặp khó khăn, một thế giới đầy ấp tình yêu thương và mình sẽ có những chuyến phiêu lưu kì thú ở thế giới đó, nghĩ đến thôi là thấy sướng quá rồi - (cậu nghĩ)


    - bất chợt quá phấn khích cậu hét lên 1 tiếng và rồi cái bọn lúc nãy nhìn thấy:

    + Tao nói rồi có sai đâu, tao nhìn là tao biết nó điên rồi.


    + mày khỏi cần nói, thằng thần kinh này không không hét lớn giữa đường, cũng may cho nó là chỗ này đồng hoang, ít người không ai thấy chứ không là bị một trận nhục nhã rồi.


    + Thôi về đi tụi bây, chứ nhìn cảnh này tao thấy nổi cả da gà lên hahaha
     




Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP