[Oneshot] Qua đêm nay ... sẽ có ánh dương

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi hana ran, 5/2/2016. — 8.419 Lượt xem

  1. hana ran

    hana ran Không yêu đừng nói lời cay đắng Thành viên thân thiết

    [Oneshot] Qua đêm nay ... sẽ có ánh dương

    QUA ĐÊM NAY...SẼ CÓ ÁNH DƯƠNG!


    - Author: Hana


    - Pairings: ShinRan


    - Rating: K+


    - Genre: buồn, lãng mạn…


    - Status: Chậm, rất chậm


    - Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi. Chỉ mượn tên từ tác phẩm Conan của Gosho Aoyama

    - Summary

    “Shinichi! Cho đến lúc cậu hết thích tớ… cậu có thể chờ tớ được không?”


    “Shinichi! Tớ cầu hôn cậu…Một năm sau cậu hãy trả lời tớ nhé”


    “Em đã không còn thuộc về thế giới của anh nữa rồi”


    "Em – người con gái tàn nhẫn nhất mà anh yêu"


    “Anh có hối hận không?”

    “ Không! chỉ cần có em …Thế giới của anh chắc chắn sẽ có ánh dương”




    *Note:

    Hana cảm ơn tất cả tình cảm mọi người dành cho Hana.

    Fic này Hana xin gửi tặng @tho ngoc , @Ran Mori_97 , các chị @duonghmu , @lamnhi317. Các em @Violet SR (cảm ơn món quà của em), @Co Be Cau Kinh, @AkiRan_2610 (thường xuyên like cho Hana). ...

    Cảm ơn các bạn đã theo dõi. Oneshot sẽ sớm hoàn thôi.
     


    Shanny Trinh, Hana-chan, ran cute 150430 bạn khác thích điều này.


  2. tho ngoc

    tho ngoc Thỏ là để yêu thương :3 Hãy yêu Thỏ :* Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/1/2011
    Bài viết:
    3.017
    Lượt thích:
    12.591
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ
    Trường:
    Đại Học Soái Ca
    Temmmmmmmm ^^
    Um dễ thương :3
    thấy nàng đăng fic mới ta liền bay vào tưởng có chap ai dè là cái xì-poi @@
    không sao không sao chờ đợi là hạnh phúc ><!!!!!!!!
    Nàng cho Ran cầu hôn Shin sao? O_O không biết nói Ran lụy tình hay nói Shin ngu ngốc nữa ^^!!!!!
    Vầng, một câu nói bao sến và đậm mùi ngôn tình nhaz :3 Cơ mà cũng tình cảm chết mất thôi :x

    Buồn :( lại buồn fic của nàng lúc nào cũng buồn buồn buồn :( ta xin nàng buồn thì buồn nhưng HE giùm ta a~~~~~~~~~ *gào thét*

    Nàng đừng GATO với nàng huyen nữa nhaz :p ta vẫn comt và ủng hộ nàng mà :*
    À, cảm ơn nàng đã tặng fic :"> ta yêu nàng quá đi :*
    Ta mong chap nhaz :3

    Ah ừm để chào mừng nàng cờm-bách ta vừa mới ra web nước ngoài và mang tấm này về des tặng cho fic của nàng làm cover ^^
    p/s: @hana ran có đẹp không :x
    [​IMG]
     
  3. hana ran

    hana ran Không yêu đừng nói lời cay đắng Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/6/2015
    Bài viết:
    156
    Lượt thích:
    3.588
    Kinh nghiệm:
    93
    Trùi ui! đẹp quá. cảm ơn nàng đã tặng ta. Ta thích, ta thích, ta rất rất rất thích. Ta hứa không GATO, Không Gato thật mà.

    Ừm! Cảm ơn nàng đã ửng hộ fic ta, chậm nhất là ngày mai sẽ đăng part A. Ta đào hố, ta sẽ lấp chứa không giống ''ai kia" đâu. **chỉ, chỉ**.

    "Ran cầu hôn Shin..."

    Không giống như nàng nghĩ đâu. Tất cả đều không giống. Anh Shin mới là người bị hành hạ tơi bời. Nàng biết tính ta rồi mà. Dìm anh Shin là sở thích lành mạnh và trong sáng của ta.

    Buồn!

    Nếu không buồn thì ta biết viết cái gì. Vốn dĩ hường phấn không thuộc sở trường của ta. Viết sến sẩm là bị đơ, bị thiếu muối liền à.

    Vì là fic tặng mọi người cho nên cái kết có lẽ...ừm! bí mật.

    Yêu nàng lắm luôn:KSV@03::KSV@03:
     
  4. hana ran

    hana ran Không yêu đừng nói lời cay đắng Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/6/2015
    Bài viết:
    156
    Lượt thích:
    3.588
    Kinh nghiệm:
    93

    QUA ĐÊM NAY …SẼ CÓ ÁNH DƯƠNG
    (I)
    [​IMG]
    “Em không cần thuộc về thế giới của tôi. Chỉ cần em yêu tôi. Tôi sẽ tự tìm cách đặt dấu chân vào thế giới của em”

    Kudo Shinichi

    [​IMG]

    Trắng!

    Cả căn phòng chìm ngập trong màu trắng.

    Anh không rõ cô bắt đầu thích màu trắng từ bao giờ nhưng anh không quan tâm. Chỉ cần cái gì cô thích, anh đều làm cho cô, miễn sao cô thấy vui là tự bản thân anh đã cảm thấy mãn nguyện.

    Bữa tiệc hôm nay, anh làm sẵn để chờ đón cô. Anh cũng không nhớ đây là đêm thứ mấy anh chờ cô nữa. Có thể, cô sẽ không tới nhưng anh không cho phép bản thân từ bỏ hi vọng.


    Shinichi đưa tay khui chai rượu, rót cho mình một ly, thuận tay rót luôn vào ly đối diện. Anh nâng ly lên cụng nhẹ vào ly còn lại, sau đó nhấp một ngụm.


    Đắng.

    Lắc nhẹ ly rượu trên tay, soi rõ bóng mình vào thành ly, anh nở nụ cười chua xót.

    19h30

    Giờ này còn quá sớm để có thể gặp cô.

    Anh chán ghét cảnh chờ đợi như thế này lắm rồi!

    Chờ đợi!

    Chờ đợi!

    Đã bao năm rồi nhỉ?

    Anh cũng không nhớ rõ nữa. Anh chỉ biết, đêm nào cũng vậy sau khi hoàn thành hết sứ mệnh của mình, thời gian ngắn ngủi còn lại cô dành cho anh. Từ bao năm nay, luôn là như vậy. Và cô cũng không ở lại lâu. Khoảng 00h của ngày hôm sau là cô lại vội vã ra đi. Anh đã quá quen với điều đó, cho nên anh cũng không bao giờ níu giữ cô ở lại.

    Không phải vì anh không yêu cô.

    Không phải vì anh không tham quyến hơi ấm của cô.

    Vì anh hiểu, cô đã thuộc về thế giới khác. Thế giới của cô, anh không bao giờ bước chân vào được.

    Nhấp thêm một ngụm rượu

    Để cho, sự chán ngán trôi tuột xuống cổ.

    Mặc cho, sự đớn đau cào xé tâm can.

    Với anh, mọi sự đau đớn dường như không là gì so với việc cô rời bỏ anh mà đi.

    Tiếp tục rót thêm cho mình một ly.

    Anh muốn cho mình say.

    Anh muốn cho mình quên đi.

    Quên những lời nói mật ngọt.

    Quên những yêu thương hờ hững.

    Quên đi cảm giác khát khao khi ở bên cô mà không thể chạm vào cô.

    Quên luôn cả cô.

    Người con gái tàn nhẫn nhất mà anh vẫn luôn yêu thương và chờ đợi.

    Thà rằng, cô cứ bỏ mặc anh lại với nỗi đau chất cao như núi. Còn hơn, cô cứ ban phát cho anh từng chút hy vọng nhỏ nhoi như vậy. Anh đâu cần năm, mười phút ít ỏi của cô như vậy. Cái anh cần nhiều hơn như thế.

    Anh muốn được ở bên cô từng phút, từng giây của cuộc sống. Anh muốn chia sẻ với cô tất cả những gì anh có.

    Cuộc sống của anh.

    Hạnh phúc của anh.

    Tương lai của anh.

    Cả những khao khát thầm kín của anh.

    Anh đều muốn dành riêng cho một mình cô.

    Có lẽ, cô không biết anh đang sắp phát điên lên trong thế giới của anh - Thế giới của sự tối tăm và lạc lối.

    Anh không thể chịu nổi cái cảm giác giống như là lén lút, vụng trộm này nữa. Cô và anh yêu nhau. Hà cớ gì cứ phải chịu cảnh như vậy. Cô luôn luôn nhấn mạnh cho anh thấy cái sự thật nghiệt ngã.

    “ Em không thuộc về thế giới của anh nữa rồi. Anh đừng cố gắng yêu em và nhớ em nữa. Hãy quên em đi”

    Cô nói vậy, nhưng cô không hiểu.

    Càng gặp cô anh càng không thể quên được cô.

    Càng gặp cô thì nỗi khao khát trong anh càng lớn dần.

    Càng gặp cô, lòng anh càng nung nấu đặt dấu chân mình vào thế giới của cô.

    Anh ghét sự chờ đợi.

    Anh ghét sự vội vàng đến, vội vàng đi của cô.

    Anh càng căm ghét người đàn ông bí ẩn luôn đến đón cô về hàng đêm. Anh chỉ hận, bản thân không đủ mạnh để giết chết hắn ta mà thôi.

    Đêm càng trở lạnh.

    Gió mùa đông vẫn thổi vần vù qua song cửa.

    Đồng hồ vẫn chậm rãi nhích từng chút.

    Anh uống đến ly thứ 3 mà đầu óc vẫn còn tỉnh táo.

    Anh nhớ cô.

    Anh nhớ những nỗi đau mà cô mang đến cho anh.

    Anh nhớ cách cô đã xuyên vào tim anh một nhát dao đớn đau khi cô nói:

    “Đêm nay là thời hạn cuối cùng mà em dành cho anh. Em không thể ích kỷ giữ anh lại bên mình khi em không thể mang hạnh phúc cho anh.”

    Thời hạn cuối cùng!

    Anh ghét cái gọi là thời hạn.

    Quá khứ, cô đã cho anh bao nhiêu cái thời hạn như vậy rồi. Anh cũng đã cố gắng để vượt qua nhưng rồi cô vẫn cứ bỏ anh mà đi.

    Anh nhớ chuyện năm năm về trước.

    Tổ chức áo đen bị tiêu diệt. Cuộc chiến vì công lý đã thắng lợi. Nhưng niềm vui không trọn vẹn khi không hề có công thức thuốc giải nào được tìm thấy. Ngay khi Ai báo tin cho anh, anh đã thật sự gục ngã.

    Anh không thể chấp nhận được sự thật là anh không thể trở về nguyên vẹn bên cô.

    Hôm đó, anh đã lang thang vô định giữa màn mưa trắng xóa. Cả bầu trời nước cứ thế trút vào anh buốt rát. Anh không quan tâm. Bất cứ thứ gì với anh ngay lúc này đều vô nghĩa.

    Lời hứa “Có chết cũng quay trở về” năm xưa vang vọng trong anh. Anh bật cười, anh không chết. Anh vẫn sống nhưng phỏng có ích gì.

    Sống và trở về để làm gì khi vòng tay bé nhỏ của anh không thể ôm cô vào lòng.

    Sống và trở về để làm gì khi đôi mắt anh không thể nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi môi anh không thể chạm vào đôi môi cô…

    Sống và trở về để làm gì khi anh không thể trả lại cho cô một " Kudo Shinichi" nguyên vẹn.

    Anh không dám đối mặt với cô ngay cả khi cô đã biết rõ sự thật. Anh cũng ngạc nhiên khi sau tất cả, cô vẫn không hề tìm kiếm anh để hỏi han hay dằn vặt. Cô chọn cách im lặng và chờ đợi.

    Chờ đợi.

    Chờ đợi.

    Cho đến một ngày

    Cô hẹn gặp anh dưới gốc cây anh đào.

    Anh đào vào mùa hoa nở rộ.

    Từng lớp hồng phấn đẹp miên man.

    Cô đứng dưới tán hoa, có cơn gió vô tình bay ngang, một cơn mưa màu hồng rơi trên tóc, trên vai và đậu lại thật lâu dưới đôi tay cô.

    Ánh mắt tím nhìn xa xôi, trong đó phảng phất chút hồng phấn và có cả hình bóng nhỏ bé của anh. Cô cúi xuống, ôm lấy anh, môi kề sát vào tai anh khiến cảm xúc trong anh trở nên rạo rực. Giọng cô gần như là tiếng “thở” của hoa.

    “Cho đến khi cậu hết thích tớ…cậu có thể chờ tớ quay về được không? “

    Không cần biết câu trả lời của anh như thế nào. Cô vội vã ra đi.

    Thời gian trôi qua, bốn mùa xuân – hạ - thu – đông nhanh chóng hoàn thành hết vòng tuần hoàn thứ nhất, bắt đầu vòng tuần hoàn thứ hai rồi đến mùa xuân của vòng tuần hoàn thứ ba.

    Anh vẫn chưa thích một người con gái nào khác.

    Lý trí mách bảo với anh như thế này sẽ tốt hơn cho cô ấy. Gần ba năm rồi, có lẽ cô giờ đã hạnh phúc bên cạnh một chàng trai nào đó tốt hơn anh, hoặc có lẽ cũng đã trở thành nữ bác sỹ y khoa nổi tiếng ở một quốc gia nào đó trên thế giới.

    Anh đã chấp nhận cái hiện thực nghiệt ngã đó. Anh không hề oán giận cô, cho dù sự lựa chọn của cô "ngày hôm qua" khiến con tim anh tan nát. Bởi vì, anh đã không thể làm được gì cho cô trong hình hài bé nhỏ như này được. Bao năm qua đi, anh vẫn sống trong hình hài của đứa bé 7 tuổi. Vậy thì chẳng phải sự ra đi của cô vẫn là sự lựa chọn xác đáng nhất hay sao?

    Mùa xuân, cây anh đào ở phố Beika lại bắt đầu nở hoa đẹp đến miên man.

    Anh đi dưới rừng hoa lòng lại rộn ràng hình bóng của cô. Đưa bàn tay đặt lên trái tim, anh khẽ khàng:

    “Đừng loạn nhịp nữa, tất cả đã ngủ yên rồi mà.”

    Bước chân về ngôi nhà ở cuối phố, thu vào mắt anh là một chiếc bao thư để tràn ra ngoài hộp thư – Hình như chủ nhân của nó muốn gây sự chú ý. Nội dung thư vọn vẹn mấy dòng được đánh máy.

    “Muốn biết tin của Mori Ran …Hãy đến nhà hàng trên sân thượng tòa nhà Beika…”

    Đầu óc anh nhanh chóng phân tích tình hình, bỏ ngoài tai lời khuyên của tất cả mọi người anh vẫn quyết định đến đó.

    Chỉ cần bất kỳ thứ gì liên quan đến cô, anh sẽ bất chấp tất cả.

    Với anh, cô không đơn thuần chỉ là một người bạn, một người yêu, một người thân…

    Nhà hàng Beika, không có một ánh đèn.

    Màu đen u ám bao trùm khắp tầng thượng.

    Tim anh đập loạn nhịp, cảm giác lo lắng đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể anh. Cố gắng trấn tĩnh, anh mở cửa bước vào. Ngay lúc đó, hàng loạt bóng đèn nhỏ li ti đồng thời phát sáng, cả căn phòng chìm vào khung cảnh lãng mạn, tiếng đàn vĩ cầm vang lên êm dịu. Trên tường dòng chữ “Will you marry me?” chạy qua, chạy lại.

    Trong ánh sáng dịu nhẹ, cô xuất hiện với chiếc váy trắng tuyệt đẹp. Nụ cười rạng rỡ khiến anh ngẩn ngơ.

    Ngạc nhiên!

    Xúc động!

    Bối rối!

    Anh không thể nói nên lời.

    Cô ra đi không một lần liên lạc, bây giờ đột nhiên quay trở về cầu hôn anh. Đưa tay nhéo vào má mấy cái, cảm nhận cái đau chảy dọc cơ thể, anh mới tin đó là sự thật.

    Cô vẫn không nói gì, đôi mắt nhìn anh như chờ đợi. Anh không dám nhìn vào đôi mắt như chứa cả bầu trời thu ấy. Anh sợ mình sẽ chìm đắm trong đó không thể thoát ra được.

    Anh nhìn lại bản thân, không tránh được tiếng thở dài. Trong hình hài một đứa bé bảy tuổi, anh đâu có quyền để nhận lấy niềm hạnh phúc to lớn này.

    Thời gian vẫn dịu dàng trôi.

    Cả anh và cô vẫn đang chìm trong suy nghĩ của bản thân. Chỉ có hai đôi mắt là quấn quýt ánh nhìn của nhau không thể rời ra. Một lúc sau, cố kìm nén tiếng thở dài, anh khe khẽ lắc đầu. Đôi mắt cô mở to lên trong sự ngỡ ngàng tuột độ nhưng rồi nụ cười nhanh chóng nở trên phiến môi anh đào.

    Cô bước đến anh, quỳ xuống cho ngang tầm với anh. Kề môi vào tai anh thì thầm:

    “Tớ cầu hôn cậu…Nhưng cậu đừng vội đồng ý”

    Lời nói khiến anh bị đóng băng mọi cảm xúc. Khuôn mặt anh đang dần đỏ ửng lên. Cô buông anh ra, đưa cho anh một hộp thuốc.

    “ Đây là thuốc giải. Mỗi tháng uống một viên. Một năm sau cậu sẽ trở lại hình hài là "Kudo Shinichi" . Khi đó cậu đồng ý vẫn chưa muộn”

    Nói xong, cô lại vội vã ra đi, không cần nghe câu trả lời cũng không cần quan tâm đến biểu cảm của anh.

    Đồng hồ thong thả điểm chín tiếng.

    Uống thêm một ly rượu nữa, anh để mặc cho quá khứ đau thương hành hạ cả thể xác và tâm hồn.

    Anh không biết, từ khi nào cô lại là người nắm thế chủ động như vậy.

    Anh cũng không biết, từ khi nào cô không cho anh một cơ hội nhỏ nhoi để phản biện lại những gì cô muốn nữa.

    Cô cứ đưa ra lời đề nghị, đưa ra hạn định dành cho anh giống như thể cô biết anh sẽ nhất quyết nghe theo vậy.

    Anh ghét cái kiểu tỏ vẻ hiểu rõ hết về anh của cô. Cô nghĩ anh là cái gì mà cô muốn đến là đến, muốn đi là đi. Lần này, anh sẽ không chờ đợi cô nữa để xem cô có hối hận không?

    Nhưng

    Anh lại không làm được.

    Thời hạn một năm sắp qua đi. Cơ thể anh đã trở lại hình dáng cũ. Ngắm nhìn bản thân trong gương, anh thấy vô cùng hạnh phúc.

    Hạnh phúc lớn hơn cả là anh có thể thực hiện giấc mơ về “ ngôi nhà và những đứa trẻ” với người con gái mà anh dành cả cuộc đời để yêu thương và trân trọng.

    Anh mỉm cười vu vơ khi nhớ lại lời cầu hôn cách đây một năm trước của cô. Chắc chắn anh sẽ từ chối thôi. Làm con trai mà để con gái chủ động vậy là không tốt. Sau này làm sao anh có thể ăn nói với những đứa con của anh. Để giữ thể diện, anh phải chuẩn bị một lễ cầu hôn hoàng tráng mới xứng tầm.

    Nói là làm, trước ngày hẹn một tuần anh đã thuê người chuẩn bị mọi thứ thật tươm tất.

    Thời gian dường như cũng đứng về phía của anh. Chớp mắt, ngày định mệnh đó cũng tới.

    Anh hân hoan đi đến chỗ hẹn. Hạnh phúc bung tỏa trong ánh mắt và nụ cười của anh.

    19h

    Cô vẫn chưa đến.

    Không sao, chắc cô đang phải chuẩn bị sửa soạn. Người con gái nào không muốn mình thật rạng rỡ trong mắt người cô ấy yêu.

    Anh kiên nhẫn chờ đợi.

    20h

    Cô vẫn chưa đến.

    Không sao, có lẽ …

    Anh vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

    21h

    Cô vẫn chưa đến.

    Không sao, có lẽ…

    Anh tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.

    22h

    Cô vẫn chưa đến.



    23h



    00h



    Cô vẫn chưa đến.

    Không một lời nhắn.

    Không một cuộc điện thoại.



    Anh lặng lẽ đi về.

    Bước chân mệt nhoài của anh dừng lại ở dưới gốc cây Anh đào ở phố Beika.

    Anh đào mùa hoa nở, đẹp đến miên man.

    Anh ngồi bệt xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời đêm.

    Gió vẫn thổi vần vù xuống nhân gian.


    Trên bầu trời cao, vừa có một ngôi sao đổi ngôi...



    (to be cont)
     
  5. ~chichi~chan~

    ~chichi~chan~ Cho em xin đôi vần thơ .... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/1/2016
    Bài viết:
    93
    Lượt thích:
    54
    Kinh nghiệm:
    18
    @hana ran: Au viết thực sự, thực sự rất hay! Chua chát, ngọt ngào, quyến luyến, ... đủ cả.

    Lâu lắm rồi mới tìm được một người con gái như Ran trong fic này, chủ động cầu hôn luôn :)))

    Shin chắc chắn phải yêu Ran sâu nặng lắm mới không hận, cô tàn nhẫn đến vậy cơ mà, thương anh quá trời quá đất. Cái hy vọng nhỏ nhoi cô trao anh không giết anh ngay tức khắc mà cứ dần dần, từ từ hủy hoại, làm anh mục ruỗng.

    Nhưng mà ngẫm lại nhé, không hiểu sao mình lại có cảm giác là Ran đã gặp chuyện gì đó, vì người như cô, chắc chắn không bao giờ muốn làm người khác đau khổ, nhất là Shin,

    Nói linh tinh vậy thôi chứ mình không có ý gì cả, hóng fic Au!
     
  6. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.395
    Lượt thích:
    8.139
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    Thật sự rất hay a~~
    Cơ mà sao cái đoạn conan 7 tuổi ấy. 5 năm rồi mà vẫn ko lớn lên sao?
    Trong fic này thì đúng là Shin bị lụy tình quá, chẳng còn là Shin nữa nhưng em thích :x
    Lâu lau em lại thấy lỗi dấu câu nữa ạ. Mong ss edit lại nha
    Cuối cùng em đợi chap
     
    tho ngoc, MikarinTakikutohana ran thích điều này.
  7. babywings0000

    babywings0000 Fear only God. Hate only Sins. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/7/2014
    Bài viết:
    103
    Lượt thích:
    1.680
    Kinh nghiệm:
    93
    Biết fic này của ss cũng gần một tuần, mà giờ mới có điều kiện đọc.

    Thật sự fic đã để lại ấn tượng rất mạnh mẽ trong lòng em. Chỉ với một part của oneshort thôi mà đã làm em kinh ngạc rồi. Câu chuyện đơn thuần chỉ xoay quanh Ran Mori và Kudo Shinichi nhưng với cách tạo hình mới mẻ và nội dung độc đáo đã làm fic của ss hoàn toàn khác biệt.

    Em đã rất sốc khi biết Ran là người tỏ tình với Shinichi. Ran vẫn thế, là cô gái với trái tim đong đầy yêu thương nhưng lại ít khi thể hiện ra, fic này cũng thế. Yêu Shinichi đến vậy, nhưng cách đối xử lại có chút nhẫn tâm ~ Bỏ đi mà không nói một lời như vậy, dường như đã chìm vào tuyệt vọng rồi lại quay trở về cứu anh khỏi hình hài chết tiệt đó. Ran trong fic của ss nắm thế chủ động a ~

    Sao mà Ran lại không đến khi đã có hẹn một năm sau rồi sao? Đã tỏ tình rồi còn gì? Aww, hơi bí ẩn rồi đó. Liệu có biến cố gì chăng, em hy vọng là không. Hai người đã chịu dằn vặt lâu rồi mà, phải đến với nhau chứ T^T

    Lời cuối, rất mong được đọc part kế tiếp của câu chuyện. :'>

    Nhân đây, cũng rất vui khi được làm quen ss.
     
  8. tho ngoc

    tho ngoc Thỏ là để yêu thương :3 Hãy yêu Thỏ :* Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/1/2011
    Bài viết:
    3.017
    Lượt thích:
    12.591
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ
    Trường:
    Đại Học Soái Ca
    Um! dễ thương :3
    Khụ...Hana nàng ơi ta đã trở lại và comt cho nàng đây. Có vui không nàng ^^ thôi khỏi nói ta cũng biết là nàng rất vui mà :)) Khụ...ta tự kỉ xíu thôi, hết rồi :3
    Thật sự là ta đọc mấy hôm rồi bây giờ đọc lại để comt a~~~ :v nàng không được mắng ta :3
    Mở đầu, câu nói này của Shinichi ta rất thích nhưng mà quá nhiều "Tôi" rồi nàng, hơn nữa "dấu chân tôi" khiến người đọc có cảm giác thừa và lặp lại. Riêng câu nói này Shinichi đang vào ngôi một, ngôi "tôi" để nói thì không cần "dấu chân tôi" đâu nàng "đặt chân" là được rồi người đọc cũng hiểu "À đó là Shinichi đặt chân và thế giới của Ran" còn "dấu chân" đó in như thế nào thì vào chap nàng hãy nói.
    Câu đầu không có chủ ngữ nhé nàng. Ai "đưa tay khui chai rượu"? Shinichi đúng chứ. Thế thì nàng thêm "Anh" hay "Shinichi" vào đầu câu, ở dưới đã có "Anh" rồi vậy thì sẽ thêm "Shinichi" vào.
    Đoạn này hơi tối nghĩa. "luôn là như vậy" ý chỉ "Ran luôn dành thời gian ngắn ngủi cho Shinichi" hay "Ran không ở lại lâu, vội vã ra về". Câu "Từ bao năm nay, luôn là như vậy. Và cô cũng không ở lại lâu." nàng nên nối hai câu làm một, bỏ từ "và" thay bằng "nhưng" chỉ sự đối lập "Ran ở bên Shinichi nhưng không qúa lâu" sẽ rõ nghĩa và nối với vế sau hơn.
    Nàng lại "dấu chân" nữa. Trước đó rất hay, rất tốt, mạch lạc vô cùng chau chuốt không có chỗ nào gọi là khựng lại như khi ta đọc cái câu này, ngay cái chỗ "đặt dấu chân mình" thì bỗng nhiên khựng lại. Nàng bỏ "dấu chân" đi "đặt chân" là được rồi.
    Chỗ này, Shinichi đang hồi tưởng lại đúng không, theo ta nàng nên cách nó ra bằng dấu chấm hay in nghiêng nó thể hiện đó là quá khứ, ví dụ
    Còn nữa, câu "Cuộc chiến vì công lý đã thắng lợi. Nhưng niềm vui không trọn vẹn khi không hề có công thức thuốc giải nào được tìm thấy." nàng tách ra làm hai câu, tại sao phải tách? "niềm vui không trọn vẹn" niềm vui nào mà không trọn vẹn? Phải là niềm vui vì chiến thắng nhưng không tìm được thuốc giải đúng không? Thế thì nàng sửa dấu "." thành dấu "," hoặc bỏ dấu "." đi nối hai câu này làm một mới đủ nghĩa là "cái niềm vui ở đây là chiến thắng nhưng không trọn vẹn là không tìm được thuốc giải", câu " Ngay khi Ai báo tin cho anh, anh thật sự đã gục ngã." nàng nên bỏ bớt từ "cho anh" đi. Một câu có đến hai từ anh, một sự lặp lại không hề đúng.
    Ta rất thích và cực kì ấn tượng với cách diễn tả của nàng ở ba câu này. Nàng sử dụng phép lặp lại đối với cụm " Sống và trở về để làm gì khi..." nhấn mạnh một cách rõ ràng, chân thực sự bất lực, vô dụng, đau khổ của Shinichi. Chỉ có thể nói, ta rất thích đoạn này!
    "Tột độ" không phải "tuột độ" nhé nàng.
    "hoành tráng" không phải "hoàng tráng" nàng.
    Cụm từ này xuất hiện khá nhiều nhưng sao lại không có dấu cuối câu vậy nàng? Đó là một câu trần thuật, đã là một câu thì phải có "." cuối câu chứ nàng. Nàng xem lại và thêm vào nhé!

    Part 1 này thể hiện nhiều cảm xúc, bất lực, đau khổ, tự vấn của Shinichi và thái độ hờ hững, hư hư thực thực của Ran ^^ Ran có vẻ nắm quyền chủ động mọi thứ ở đây nhỉ, để lại cho Shinichi cái cảnh "chờ người nơi ấy". Dù sao, hành Shinichi cũng là một thú vui tao nhã của ta. Thấy hắn như thế ta có lòng thỏa mãn chưa từng có ^^
    Nàng viết một part nhiều cảm xúc hòa trộn hài hòa như thế thì ta làm sao ><!!!!!!
    Câu văn mượt, chăm chút tỉ mỉ, khi cần hoa mĩ có hoa mĩ, khi cần mượt có mượt. Ta cũng không biết nói sao nữa ^^ khen nàng nhiều quá rồi, phải có lỗi cho ta sửa chứ :v
    Nàng lại đi theo xu hướng viết fic bí ẩn hại não rồi T.T ta mong part tiếp quá đi, sẽ là HE chứ nàng nhỉ mặc dù không hy vọng, với cái kiểu viết buồn buồn buồn everywhere của nàng thì...
    p/s: mong part mới a~~~~
     
  9. hana ran

    hana ran Không yêu đừng nói lời cay đắng Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/6/2015
    Bài viết:
    156
    Lượt thích:
    3.588
    Kinh nghiệm:
    93
    @~chichi~chan~ cảm ơn đã ủng hộ fic của Hana

    @Aoyama Hamika ss đã chỉnh sửa các lỗi dấu câu rồi nhé. Cảm ơn em đã chỉ cho ss. Anh Shin không có thuốc giải và cho dù bao năm trôi qua anh vẫn ở hình hài đó. Không lớn thêm được nhé. Cho dù tuổi có thêm lên nữa. Giống trong nguyên tác em nhé.

    @babywings0000 cảm ơn em đã com cho ss. Tất cả mọi bí ẩn sẽ được giải đáp trong chap sau nhé.

    Rất vui được làm quen với em.

    @tho ngoc ta cảm động quá *huhu* cảm ơn nàng tận tâm beta cho ta. Ta thật sự xấu hổ vì những lỗi cơ bản như vậy đó. Ta đã sửa lại rồi. Chap sau sẽ cố gắng hạn chế tối đa nhé. Ba ngày tết nàng bận rộn vậy mà vẫn dành thời cho fic ta. Thật sự ta chân thành cảm ơn nàng.

    @all: Fic này ban đầu Hana tính cho nó cái kết là SE. Nhưng sau đó, bị nàng @tho ngoc khủng bố quá với lại đầu năm mới SE thì cả năm sẽ ruông cho nên cái kết là HE...Nhưng mà sẽ HE theo phong cách của Hana nhé.

    Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ. Hana sẽ hoàn sớm nhất
    .:KSV@03::KSV@03:
     
  10. Ran Mori_97

    Ran Mori_97 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/11/2015
    Bài viết:
    72
    Lượt thích:
    200
    Kinh nghiệm:
    33
    Ta đã trở lại :KSV@05:. Đầu tiên tks nàng đã tặng ta món quà này :KSV@03:.
    Cảm xúc đầu tiên khi ta đọc fic này...thực sự lạ và độc. Ta bắt gặp hình ảnh Ran mạnh mẽ trong fic, lại còn cầu hôn Shin nữa chứ :KSV@05:. Thực sự rất rất vui!!
    Ta thắc mắc vì sao Ran lại có thuốc giải. Và đặc biệt là sự vắng bóng của Ran, ta cũng giống nàng thỏ, đoán rằng cô đang gặp nguy hiểm.
    Nhìn toàn fic rất hay, cá nhân ta chỉ hơi dị ứng với việc nàng nêu thời gian và lặp từ "Cô vẫn chưa đến". Có lẽ bởi ta đang đắm chìm trong cảm xúc mà gặp phải cụm từ này :3
    Ý tưởng fic khiến ta khó mà đoán biết được nội dung chap kế tiếp, rất tò mò nha ;;).
    Cảm xúc khi đọc thì nhiều, nhưng khi com thì chẳng được bao nhiêu. :3
    Tạm dừng ở đây đã nhé!
    Yêu nàng :x
    p/s: ta đọc fic gần nửa tháng trước rồi á, giờ mới có cơ hội com :3.
    Ta về rồi, nàng nhanh hoàn OS nào!!!~^o^~
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Oneshot Qua đêm Diễn đàn Date
Hoàn [Oneshot] [Tiết Hiểu đoản văn] Hướng Dương. Truyện ngắn 31/10/2019
[Oneshot] Thời thanh xuân sẽ qua Đã hoàn thành 22/2/2017
[Oneshot] Ngang qua thế giới của anh Đã hoàn thành 29/11/2016
[Oneshot] Khoảnh khắc lướt qua Đã hoàn thành 23/11/2016
[Oneshot] Bởi kí ức đã qua... Đã hoàn thành 6/2/2016
[Oneshot] Qua mỗi mùa đông... Đã hoàn thành 22/12/2013

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP