[Oneshot] Lạc mưa.

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Kkyni bta., 9/2/2016. — 4.153 Lượt xem

  1. Kkyni bta.

    Kkyni bta. Lạc anh giữa vừng không.................... Thành viên thân thiết

    [Oneshot] Lạc mưa.

    Title: Lạc mưa.
    Author: Kyni.
    Pairings: Shinran.
    Length: Oneshot.
    Ratting: K+
    Category: sad.
    Status: đang hoàn.
    Dislamer: Nhân vật thuộc về bác G, tuy nhiên số phận thì là của Au.
    Warning: Tuy fic không hay, nhưng muốn mang đi post ở bất cứ đâu vẫn phải hỏi qua mình.
    Summary:
    Ghét.

    Ngại.

    Vui.

    Buồn.

    Thích.


    Yêu.

    Thương.

    Đau.....vì chờ đợi cậu.



    Một câu chuyện trong một quyển sách.....Vô tình thôi.
    Một mình cô đơn.......Vô tình thôi.
    Một cơn mưa đêm.....Vô tình thôi.
    Một khoảng lặng đến với tôi..... Vẫn chỉ là vô tình, vẫn chỉ là vô hữu...

     




  2. Kkyni bta.

    Kkyni bta. Lạc anh giữa vừng không.................... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/2/2016
    Bài viết:
    128
    Lượt thích:
    47
    Kinh nghiệm:
    28
    Tôi là Ran Mouri, đang là sinh viên năm nhất trường đại học cảnh sát Tokyo. Hôm nay sẽ là câu chuyện của riêng tôi, của riêng bản thân Ran Mouri.




    Từ chiếc điện thoại nắp gập đã sờn màu cũ kĩ, tôi đã biết bố tôi cùng Conan hôm nay không có ở nhà. Họ đã nhắn tin và bảo tôi như thế.
    Tôi có một việc cần bàn bạc với vài bạn cùng lớp, vì thế về khá trễ. Đã 9h đêm.



    Sang xuân, thời tiết cũng dần dần thay đổi hẳn. Một chút lạnh se se, nhưng không khiến con người phải lười di chuyển như tiết trời đông giá. Nhẹ nhàng xoa đôi bàn tay trần lại với nhau, nhằm bén lên chút ấm trong không khí rét buốt. Đôi tay cứng đơ mất dần huyết sắc, hà hơi thổi vào mong sẽ khá hơn. Nhưng dường như hơi thở của tôi bây giờ cũng đồng dạng với lớp khí lạnh .


    Cơn gió đầu xuân tinh tươm buổi nắng sớm, lúc này, cơ hồ chỉ là làn gió lạnh, khiến con người có chút mệt mỏi. Tôi khó chịu cảm thán:” Thời tiết này là sao? Đã qua đông rồi cơ mà”. Càng về khuya, càng lạnh, thật sự rất lạnh. Tôi cố gắng bước đi thật nhanh về nhà, ở đây vài khắc nữa thôi, tôi sẽ chết cóng mất.


    Bầu trời đen xám xịt, mây kéo đến giăng kín cả một vùng. Bước chân chợt dừng lại xem xét: có lẽ trời sắp mưa. Động tác của tôi nhanh và có phần gấp gáp hơn, tôi phải nhanh chóng về nhà, nếu không muốn bản thân dầm mưa.


    Một hạt mưa rơi ngay vai. Tôi vô thức xòe bàn tay, hứng trọn giọt nước thiên nhiên. Hạt mưa vừa chạm tới, chợt vỡ tan. Tại sao?. Nhìn giọt mưa dài ngoằng, tròn tròn bọng nước trông rất đẹp. Cớ sao khi chạm vào bất cứ gì, đều trở thành chất lỏng, thấm đất mà tan biến.


    Tình cảm cậu dành cho tôi, có giống thế. Trọn vẹn lúc đầu, hờ hững lúc sau. Đong đầy lúc chớm nở, hay tan vỡ lúc xa nhau. Nhìn những hạt mưa be bé kia rơi, mà tôi không khỏi chạnh lòng. Giá như chưa từng bắt đầu…


    Hàng ngàn hạt nước nối tiếp nhau trong không trung, ào ào như thác lũ. Tôi bừng tỉnh, hốt hoảng dùng chiếc ví nhỏ của mình che vội lên đầu, chạy thẳng về nhà.


    Về đến nhà, mưa đã dịu hẳn. Từng đợt, từng đợt nước rũ nhẹ xuống đất, gió cũng đã bớt mạnh, sấm chớp cũng bớt ầm ĩ hẳn.


    Tôi bị ướt, tuy là không nhiều, nhưng vẫn phải nghĩ cho sức khỏe. Tôi vào nhà vệ sinh thay đồ, tranh thủ ăn tối và bước trở về phòng. Bên ngoài, ô cửa kính mờ mờ bởi nước mưa, khung trời vẫn một mảng trắng xỏa bởi nước, âm thanh của gió cùng sấm nghe rất rõ.


    Tôi đi vào phòng, bật đèn và bước đến bên kệ sách. Một quyển sách về những bộ luật hành chính rất thích hợp cho một sinh viên học cảnh như tôi.


    Men theo kệ, một quyển sách dày phía trên cùng đã vô tình bị đụng tới, rơi xuống nền nhà. Tôi ngồi xuống nhặt nó lên, mang lại giường xem xét.


    Một lớp bụi khá mỏng trên bìa của sách, tôi dùng tay lau nhẹ, hàng chữ với cái tên của sách lọt vào tầm mắt : Yêu. Tôi nhíu mày, quyển sách này rốt cuộc là từ đâu ra.

    Tôi cố lục lọi trong tiềm thức, hóa ra đây là món quà sinh nhật lần thứ 15 mà mẹ tặng tôi, do không mấy thú vị với sách cho nên tôi để hơi cao trên kệ, không có ý định sẽ đụng tới.

    Khẽ lắc đầu, dẫu sao vẫn đang rảnh cộng với không ngủ được, xem như giải trí vậy.

    Lật từng trang sách, chăm chú ngắm nhìn những con chữ, thả hồn theo câu chuyện thật thật hư hư bên trong. Thoáng chốc đã đọc xong, gập nhẹ quyển sách bỏ lại trên kệ, bước đến khung cửa: vén chiếc rèm nhung, mở cửa mà ngắm mưa.


    Mưa lất phất nhỏ từng giọt, gió cũng rơi vào tĩnh lặng, sấm ngậm ngùi im lặng trong khoảng không, nhường mọi thứ lại cho mưa. Đêm tối mịt, đèn trong phòng le lói sáng, điểm sáng duy nhất trong không gian này. Mưa cùng lạnh lẽo, đêm cùng tiếng gió, tôi cùng với nỗi cô đơn. Mường tượng ra mọi thứ, hóa ra tất cả chỉ là hư ảo. Thiên nhiên hòa cùng nhau, mưa rơi nhẹ nhàng, gió cũng biết điều mà tịnh lại. Tôi chờ cậu, cậu có hướng về tôi?.




    Câu chuyện trong cuốn sách mang tên Yêu và câu chuyện của cuộc đời tôi, sao quá đỗi giống nhau. Tuy rằng từng câu chữ, dấu phẩy, dấu chấm, thanh bằng, thanh sắt đều chỉ là hư ảo, đều từ mực mà viết lên. Nhưng có cần phải thật đến thế?.



    Vẫn là đôi bạn thanh mai trúc mã, vẫn là một chàng trai và một cô gái. Nhưng cô lại tương tư anh, mang tình đơn phương suốt khoảng thời gian dài, đến lúc già nua sắp chết, một mảng tình vẫn còn vẹn nguyên. Anh thì hạnh phúc bên người con gái khác, mà anh xem là định mệnh của cuộc đời mình.


    Ngang trái, thật quá bi ai.

    Cô gái kia, cô là cô gái ngốc nhất trên đời.


    Tôi lặng trong suy tâm. Vờ như tất cả chỉ là một câu chuyện vô thực, thì cái kết phải viên mãn chứ?. Đằng này. Một hạt mưa rơi chạm nhẹ vào má tôi, cảm giác run run vì lạnh chợt ập tới, đôi bàn tay vô thức bắt chéo nhau, xoa xoa tìm chút hơi ấm.


    Bên ngoài vẫn còn mưa, từng hạt mưa dần biến mất do sự va chạm: đọng trên phiến lá xanh trước nhà, chạm khẽ thềm cửa sổ, đáp nhẹ trên mặt đất. Chốn nào, mưa cũng đáp xuống được. Cậu có như thế?. Tình cảm đối với tôi hay bất kì cô gái nào khác, đều giống như nhau, phải không?. Như cơn mưa đó chạm vào đâu, cũng để lại được dấu vết.



    Shinichi, tôi là gì của cậu?.

    Bao nhiêu năm không một tin tức, có phải tôi nên từ bỏ?.

    Độc thoại trong suy nghĩ. Từng mảng kí ức vờn quanh khối óc, kỉ niệm từ lâu đã trở thành hoài niệm trong cậu, góc nhỏ nơi trái tim cậu dành cho tôi, từ lâu đã mất hút theo thời gian. Tôi nghĩ thế, đắng lắm, Shinichi ạ.




    Vờn nhẹ mái tóc, tay phải khéo léo vén nhẹ tóc sang bên trái, tránh mưa. Mưa hiểu, chẳng dám quá đà, chỉ bẽn lẽn đùa cùng gió ngoài trời đêm. Tí Tách, tí tách, mưa hát, gió gảy đàn. Tôi nhắm mắt, môi cười nhẹ. Một bản nhạc đêm, không ồn ào, cũng chẳng lắng đọng, im ắng rót dòng nước ấm vào tâm người.



    Mưa ngâm nga khúc nhạc sầu, bi nhưng không lụy, có phần dữ dội nhưng vẫn đúng nhịp bình tâm. Im lặng rơi, nhẹ nhàng tiếp đất. Tôi yêu cậu, thật sự rất yêu. Yêu từ rất lâu rồi, tình cảm lớn dần theo năm tháng. Cậu vẫn vậy, vẫn đối xử với tôi bình thường như bao cô gái khác, tôi được mọi người gán ghép với cậu chỉ đơn giản là vì cụm từ : thanh mai trúc mã. Cái mác bạn thân không biết vô tình, hay cố ý khiến cậu đối xử đặc biệt với tôi một chút, chỉ một chút thôi.



    Tình cảm tôi dành cho cậu cũng nhẹ nhàng như mưa, êm đềm như gió, phẳng lặng như đêm đen.



    Tôi dùng hai tay ôm chặt thân thể, cơn mưa đêm vẫn ồn ào mà đổ. Những hạt nước li ti nhỏ thả tự do trong không gian, nước mưa tạt vào mặt tôi buốt lạnh. Tôi không khép cửa lại, có lẽ chúng chỉ muốn làm tôi vui. Mưa lại càng to hơn, gió cùng sấm lớn.


    Nhìn theo sự chuyển động của mưa, tôi chợt cười.

    Chậm lại một chút, có phải sẽ tốt hơn không?.



    Tôi nheo mắt nhìn mưa, thật sự rất khó chịu. Những giọt nước vô tri, vô lực bị quăng mạnh xuống đất vỡ tan tành, hơi đất bị dập tắt không thương tiếc, cây cối xung quanh cũng bị đày đọa không kém. Lúc nãy với bao nhiêu nhẹ nhàng, êm ả, thì bây giờ lại trở nên dữ dội và hung tàn. Mưa thật khó hiểu.



    Tôi trầm mặc. Mưa luôn buồn, luôn mang cho con người những cảm giác của sự đau thương, chia lìa và mất mát. Nếu, tôi chỉ nói nếu như không có mưa trên đời này thì sẽ ra sao?. Cười khổ tự chế giễu bản thân.



    Dùng tay kéo nhẹ cửa cùng chiếc rèm lại. Bây giờ chỉ có tôi sống cùng tiếng mưa và sấm ngoài kia.

    Bước lên giường, tay bó gối. Tôi khóc. Không biết tại sao nước mắt cứ chảy dài, chẳng thể ngưng. Là do sấm ngoài kia quá lớn khiến tôi sợ, hay là bóng tối của sự cô đơn. Tôi mặc kệ, không lau nữa, tôi đâu thể điều khiển được trái tim.

    Tôi bắt đầu khóc to hơn. Bên ngoài cũng là tiếng mưa nặng hạt hơn, sấm chớp cũng lớn hơn, sáng trưng cả một góc trời. Tôi sợ hãi thu mình gọn hơn chút nữa, tiếng khóc cũng nhờ đó mà giảm đi.

    Quá khứ, hiện tại, tương lai, có chăng cho ta một lối đi. Một mình, chỉ một mình. Những yêu thương giả tạo, những con người sống hai mặt, những bạc bẽo của thói đời thiện ác bất phân.

    Tình yêu cũng vậy. Tình đơn phương hay song phương, đều gây cho con người những nỗi đau nhất định, những vết hằn chẳng dễ dàng vơi.

    Tớ mệt lắm Shinichi ạ.

    Bây giờ, ngay lúc này, tớ cần cậu.

    Cậu có thể đến và mang tớ đi không?.

    Tớ mệt vì phải chờ đợi cậu, thật đấy.


    Một tiếng rầm từ hướng cửa, Conan gấp gáp thở, quần áo dính đầy nước mưa. Ran bất ngờ, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhìn chầm chầm vào cậu bé.

    Conan vừa thở vừa nói:
    - Chị Ran, chị ổn chứ?.

    Conan nhìn thấy trời mưa cùng sấp chớp lớn, biết Ran rất sợ sấm, cho nên cậu mới bỏ hết tất cả chạy đầu trần đến đây, không kịp mang cả dù.




    Trời sinh mưa... sao còn sinh nắng?.
    Sinh chữ tình... còn lẫn cả chữ đau.

    Sinh chữ yêu.... sinh luôn cả chữ hận.

    Phù phiếm tàn sương, gảy khúc nhạc của tình bi.....


    The end.
     
    Physiology, _Mina_, _SR_LâmBạchLan_6 bạn khác thích điều này.
  3. Phong Anh

    Phong Anh Giới tính linh hoạt :v

    Tham gia:
    18/8/2015
    Bài viết:
    29
    Lượt thích:
    288
    Kinh nghiệm:
    53
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Thú thật là mình đã mong đợi nhiều hơn từ one-shot này :) Những cơn mưa thường dễ gợi nỗi buồn, có thể là mình hơi tham lam hay kén chọn, nhưng trong one-shot này mình chưa thực sự cảm nhận được nỗi buồn của Ran, không biết nói làm sao nhưng mình cảm thấy nó chưa tới :( Thêm nữa là những câu văn của bạn, đôi khi nó tạo cho mình cảm giác khá rời rạc, và one-shot vẫn còn một số lỗi như sau, mình nghĩ bạn nên xem và sửa lại nhé ^^
    Và cả đoạn này nữa:
    Mình nghĩ ý của bạn là "đã qua đông" hoặc "đã sang xuân" phải không? :D Vì bạn dùng từ "qua" nên mình cảm thấy nó hơi mâu thuẫn :D
     
    Kkyni bta. thích điều này.
  4. tho ngoc

    tho ngoc Thỏ là để yêu thương :3 Hãy yêu Thỏ :* Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/1/2011
    Bài viết:
    3.017
    Lượt thích:
    12.599
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ
    Trường:
    Đại Học Soái Ca
    Um dễ thương :3
    Chào Au ^^ bạn có lẽ là mem mới và là Au mới luôn nhỉ ^^ Thỏ có ấn tượng với fic của bạn nên vào đọc và comt cho bạn nek ^^
    Lâu rồi chưa đọc fic viết theo ngôi một toàn đọc fic viết theo ngôi ba không à ^^
    Ngay mở đầu Thỏ đã thấy sự bất hợp lý. Từ một chiếc điện thoại đã có thể suy ra ông Mori và Conan không có nhà? Bạn tài tình thật đấy. Ví dụ nhé Thỏ đang ở trường cầm cái điện thoại có thể biết được ba, mẹ có nhà hay không. Thật vi diệu. Có phải bạn muốn tả, Ran gọi điện thoại về nhà mà không ai nhấc máy không? Thế thì bạn phải miêu tả, kể ra chứ.
    Đoạn tiếp theo này cũng khá lủng củng. Đã "sương mù" rồi còn "lớp khí" nữa, Thỏ thấy có một sự thừa thải ở đây, nên là "lớp sương mù". Hơn nữa, sương mù "thoảng nước giá rét" là như thế nào? Còn nữa, cả đoạn này Thỏ không thấy chủ ngữ. Bạn đang viết ngôi "Tôi" ít nhất bạn tả hành động vế sau cũng nên thêm chủ ngữ vào. Thỏ hiểu là bạn đang viết " Ran cảm thấy lạnh, xoa hai tay vào nhau để ấm lên." nhưng miêu tả như vậy quá sơ sài đi, bạn có thể viết cho đoạn dài thêm, miêu tả sâu hơn như " Nhìn đôi tay trắng bệch đang run run vì lạnh, tôi hà hơi vào bàn tay rồi xoa xoa, không một chút nào. Tôi thổi vào, rồi lại xoa...vv..."
    Thỏ cảm thấy kì quái. Ở đoạn trên, bạn nói " Đã 9 giờ đêm" rồi vậy mà xuống dưới còn "Cơn gió đầu xuân tinh tươm buổi nắng sớm" nữa. Bạn gặp sai lầm không gian nghiêm trọng nhé. Bạn có thể so sánh buổi đêm lạnh lẽo này với những buổi đêm đầy sao, gió mát khác chẳng hạn. Câu cuối " Càng về khuya, càng lạnh, thật sự rất lạnh." bạn nên để xuống đoạn dưới sẽ tốt hơn. Sau dấu ngoặc cho lời thoại bạn nhớ viết hoa nhé.
    Đoạn này, quá dỗi lủng củng và sơ sài. Câu " Thôi thúc hành động, ý thức không ngừng điều khiển." có nghĩa là gì vậy bạn? Chủ ngữ không có, tả cũng không phải, không đầu không cuối thế này. Có phải bạn đang muốn nói " Ran chạy đi tìm chỗ trú mưa." không? Thế thì bạn phải nói ra chứ như chạy vội vàng, trú mưa trước một bậc thềm,...
    Đoạn này cũng thế. Không có chủ ngữ, " Vô thức tôi " bạn nên đảo " Tôi " lên trên để có chủ ngữ. " Hạt mưa vừa chạm tới, một tia ấm khiến nó chợt vỡ tan." Thỏ không hiểu bạn đang tả cái gì? " một tia ấm " là tia như thế nào? Ý bạn là " Ran đang hứng mưa, một tia sấm làm nó vỡ tan." Bạn nên viết lại đoạn này đàng hoàng.
    Chỗ này, bạn có thể thấy được gió sao? Bạn thấy được " gió ầm ầm đổ nghiêng, đổ ngã " thật sao? Hay bạn thấy " gió quật cây cối, nhà cửa đổ nghiêng, đổ ngã " Thỏ mong bạn sẽ sửa lại.
    Thỏ rất không đồng tình khi bạn dùng từ "khụy" ở đây. "khụy" là sao? Nó mang lại cảm giác đó là một hành động nặng nề cho người đọc trong khi Ran chỉ cúi xuống nhặt một quyển sách lên thôi không có gì gọi là nặng nhọc ở đây hết. Dùng từ "khụy" khi bạn miêu tả một người bị bắp ép phải quỳ xuống hay trong fic cổ trang từ này cũng được dùng khá nhiều như là trúng độc nặng nề khụy xuống,...vv... Bạn nên tả nhẹ hơn một chút như " quỳ một gối, cúi xuống nhặt nó lên "
    Cái đoạn này, Thỏ không biết nói gì hơn là nó quá lủng củng. Thứ nhất: về nghĩa. Bạn có hiểu như thế nào là " Một lớp bụi khá dày " mà trong khi bạn chỉ cần "lau nhẹ" là xong. Thỏ cũng có mấy thứ đồ bám bụi cũng dày phải lau 2 lần mới sạch đấy. Thà bạn nói nó phủ một lớp bụi mỏng đi còn được. Thứ hai: lặp từ. Bạn lặp từ quá nhiều trong khi có thể giản lược bớt được. Bạn có nhiều "của" và "tôi" quá đấy. " Của " chỉ sử hữu "bìa của sách" bạn viết "bìa sách" là được rồi người đọc cũng hiểu đó là "bìa của quyển sách". "tầm mắt của tôi" bạn đang viết ngôi một, đang là " Tôi " thì "tầm mắt" người đọc cũng có thể hiểu là "tầm mắt của tôi" rồi không cần lặp lại từ "của tôi" nữa làm chi. Giản lược như thế không phải sẽ không mắc lỗi lặp từ nữa sao?
    "Lật" chứ không phải "Lặt" nhé! Hơn nữa, câu thứ hai Thỏ thấy lạ. Đứng trước một ô cửa kéo rèm kín mít muốn mở cửa thì phải kéo rèm ra trước mới mở được chứ. Còn nữa, ở trên bạn đã tả cơn mưa lớn, mây giăng đen kín mít, gió thổi ầm ầm, sấm chớp đùng đùng. Ran thế nào lại mở cửa ra ngắm mưa? Ran vốn sợ sấm mà không phải sao? Tự nhiên can đảm như vậy? Cho Thỏ, Thỏ cũng chẳng dám ngắm mưa trong cái thời tiết như thế.
    Đã là tên một cuốn sách thì nên viết hoa và "quá đỗi" chứ không phải "quá đổi" nhé.
    Đang yên đang lành sao lại có "Chàng và Nàng" ở đây. "Chàng", "Nàng" hợp với fic cổ trang hơn. Bạn có thể thay bằng từ cô ấy, anh ấy, anh chàng, cô nàng,..vv...được mà.
    Chỉ vỏn vẹn năm từ nhưng mà Thỏ đọc chẳng hiểu gì cả. Au thì phải viết sao cho người đọc hiểu bạn đang viết cái gì, không kể những fic bí ẩn, phá án hại não. Đó là nội dung còn ở đây, riêng năm từ này Thỏ không hiểu bạn muốn nói Ran đang làm gì cả. Dù có hiểu đi chăng nữa thì đọc lần đầu xong Thỏ nghĩ "Ran đang im lặng vì tâm trạng đang bị suy nhược" hoặc "Ran lặng người vì bị suy tim". Bạn phải khai thác nó ra, diễn giải nó ra chứ. Từ năm từ này bạn có thể viết được một hai dòng đấy. Thỏ biết là đôi lúc ngôn ngữ cô đọng sẽ tạo độ lắng hơn nhưng không phải cái kiểu "năm từ này".
    Thêm một sự cô đọng sai lầm. Ba vế này không có một chỗ nào gọi là ăn nhập với nhau, bổ nghĩa cho nhau cả mà chỉ thấy một sự rời rạc, kể một cách liệt kê theo kiểu vế một, hai, ba. Một đoạn mà bạn có thể khai thác, tưởng tượng ra mà viết có thể được cả đoạn dài mà bạn chỉ gom trong hai dấu phẩy một dầu chấm và cũng không có chủ ngữ nữa. " Độc thoại trong suy nghĩ " một câu trần thuật bình thường, "vờn nhẹ mái tóc" chỉ hành động", "mưa ngâm nga khúc nhạc sầu." một sự so sánh mưa ngâm nga nhạc như con người. Đó đều là những vế hay, gợi tả hết, bạn nên thêm thắt miêu tả một chút hành động của Ran cũng như khung cảnh mưa bên ngoài chứ. Bạn có thật sự thả hồn mình là Ran và cảm nhận chưa? Thỏ có thấy đoạn sau bạn đã tả rồi nhưng ba vế này nếu triển khai ra và kết hợp với đoạn sau sẽ hay và tăng tính kết nối hơn.
    Đoạn này không thấy một chủ ngữ nào, bạn thêm "Tôi" vào cho câu khỏi bị thiếu chủ ngữ nhé.

    Ừm đoạn sau bạn có vẻ viết tốt hơn, tả cụ thể sự sợ hãi, sự bất lực, sự trách móc và sự nhớ nhung của Ran.

    Thỏ chưa thật sự hài lòng về oneshot này đáng lẽ viết ngôi một cần nhiều cảm xúc và chiều sâu của sự miêu tả thì bạn chưa làm được hơn nữa bạn còn gon cảm xúc lại thành một mối và viết nó trở nên tối nghĩa. Thỏ cũng cần một chút màu sắc cho chap của bạn. Những đoạn chuyển bạn có thể dùng dấu "..." để cho chap dễ nhìn đẹp mắt, ví dụ
    Những dòng Ran tự hỏi với nhìn bạn có thể in nghiêng, tô màu nhằm nhấn mạnh hơn, người đọc khi nhìn tổng quan cũng thiện cảm hơn
    Thỏ hy vọng bài comt này sẽ giúp ích cho bạn và bạn sẽ không tức giận vì nó ^^
    p/s: ai da! beta thật cực khổ *trấm nước mũi*
     
    MiKa_3KYARU, Kkyni bta., Violet SR1 bạn khác thích điều này.
  5. Kkyni bta.

    Kkyni bta. Lạc anh giữa vừng không.................... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/2/2016
    Bài viết:
    128
    Lượt thích:
    47
    Kinh nghiệm:
    28
    Do không muốn bị xem là spam nên đành gọp hai dòng com này lại với nhau.
    @Phong Anh cảm ơn bạn khi đã dành thời gian đọc và com fic mình. Thật ra fic này mình cũng không hài lòng lắm đâu :D. Mình sẽ edit lại, mong bạn sẽ góp ý và nhận xét. Phong Anh cũng đừng để ý mấy nhé :)

    @tho ngoc Cảm ơn bạn đã dành nhiều thời gian beta cho fic mình, mình hiểu một người cần phải đọc đi đọc lại fic như thế nào mới có thể beta kỉ càng như vậy. Thật lòng cảm ơn vì điều đó...Hình như lối viết này không hợp với mình, còn khiến các Re khó hiểu nữa chứ, xem ra mình cần phải Edit toàn bộ lại. Mưa, mình tưởng tượng ra rất nhiều đấy chứ, tuy nhiên do vốn từ có hạn nên.....Lúc viết fic này, tâm trạng của mình hơn khó hiểu, có lẽ vì thế đã ảnh hưởng đến sợi dây liên kết giữa mình và Ran.

    Mình hứa trong thời gian sớm nhất sẽ sửa lại fic, cảm ơn hai bạn một lần nữa* cúi đầu*
     
    tho ngoc, Phong Anh, Co Be Cau Kinh1 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Oneshot Lạc mưa Diễn đàn Date
[Oneshot] Tri kỷ Đã hoàn thành 16/2/2020
[Oneshot] Mãi yêu Đã hoàn thành 14/1/2020
Hoàn [Oneshot] [Tiết Hiểu đoản văn] Hướng Dương. Truyện ngắn 31/10/2019
[Oneshot] Mộng lạc hoa Đã hoàn thành 1/6/2017
[Oneshot] Một lần lạc lối Đã hoàn thành 7/8/2015
[Oneshot] Lost Stars (Những vì sao lạc lối) Đã hoàn thành 8/5/2015

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP