Hoàn NƯỚC MẮT LỌ LEM

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi tranglevk00, 31/10/2016. — 23.451 Lượt xem

?

bạn thấy câu chuyện này như thế nào

  1. tuyệt vời

    50,0%
  2. hay

    25,0%
  3. tệ

    25,0%
Có thể chọn nhiều mục.
  1. tranglevk00

    tranglevk00 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    29/11/2015
    Bài viết:
    119
    Lượt thích:
    685
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    -Bọn nó đâu rồi.? Mau tìm đi..đừng để chúng trốn..Vào căn nhà Hoang bên kia tìm cho tao
    Bọn áo đen sột soạt bước vào
    -Hắn ôm chặt nó...bịt nhẹ miệng nó để k xảy ra tiếng động
    Nguy hiểm đang đến gần!
    -k đc đại ca ơi..trong đó thối quá..chắc tụi nó k trốn trong đó đâu
    Người cầm đầu bước lại gần ngôi nhà đó..mùi hôi từ trong bốc ra khiến hắn khó chịu
    -Hừ...ra chỗ # tìm cho tao! nhất định con nhỏ đó phải chết!
    Bọn chúng giải tán đi..lúc đó mặt nó cũng k còn 1 giọt máu
    Ai? ai lại ác độc..ai lại nhẫn tâm như thế chứ?
    -Cậu làm gì mà họ phải truy sát cậu thế?
    -Tui...tui k biết
    Nó nước mắt rưng rước...những giọt nước mắt hoảng sợ
    Nhìn cánh tay rướm máu cũng hắn..nó lo lắng
    -Tay cậu làm sao thế?
    -k sao..chỉ là chuyện nhỏ
    Ngước nhìn 1 vật nhỏ rơi dưới đất..nó vội vàng thụp xuống
    Ngỡ ngàng..và ngạc nhiên...mừng rỡ..nó lắp bắp
    -Cái này....cái này...ở..ở đâu cậu có?
    -Trả cho tôi!Nó rất quan trọng với tôi
    -Ở đâu cậu có?
    Lưỡng lự 1 hồi lâu..hắn đáp
    -Là kỉ niệm lúc nhỏ...chủ nhân của móc khóa đó chính là người con gái tôi yêu!
    Nước mắt lăn tròn..nó xúc động
    -Có thật..có thật cậu yêu người con gái này k?
    -Đúng vậy! xin lổi cậu
    -supper man..thật là cậu rồi!!!
    1 vệt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má
    -Cậu nói gì?
    Móc chiếc móc khóa còn lại trong túi..
    2 cái..giống hệt nhau! chúng là 1 đôi
    -Cậu...làm sao..làm sao cậu có nó?
    Cười nhẹ nhàng..nó đáp
    -Cậu đã hứa sẽ trở về..1 khi tôi cần cậu..và giờ..tôi cần cậu!
    Ôm nó vào lòng..hắn xiết chặt...
    -Tôi sẽ k buông cậu ra...sẽ k buông cậu ra nữa
    Nước mắt thấm đẫm bờ áo hắn..nó cười
    -Cậu..đã trở về thật rồi!


    Đường về trải đầy sương mang theo tâm trạng háo hức của 2 người niêm thiếu
    Bước đi bên cạnh hắn..kí ức tươi đẹp năm xưa lại trở về
    -k ngờ cậu lại là cô bé đó
    -Ừ..k ngờ cậu chính là người giúp tui năm đó
    -Mà nghĩ trùng hợp thật nhá
    -mà hơm rồi cậu nói k thèm thích tui mà..-Nó chu môi
    -thì tui chỉ thích cô bé năm xưa thôi
    -Hứ...
    -Nhưng mà cậu là cô bé năm xưa..theo tính chất bắc cấu là tui thích cậu
    Nó lắc đầu chịu thua..
    Cười rạng ngời..1 nụ cười hạnh phúc
    ~~~~
    -Sao? cậu là supper man năm xưa của Tiểu Từ à?-Giao Giao trố mắt ngạc nhiên
    -Chính tui cũng k ngờ-Hắn nói
    -È..È...xem ra 2 người cóa duyên lắm nhé!
    -Quá khen
    -Xem kìa...xem kìa...con bạn tui đang cười tới hạnh phúc luôn..ghanh tị nhé
    Giao Giao cười chọc quê nó
    ~~
    -Alo..Tao nè.Hoàng hả
    -....
    -Có chuyện gì?
    -...
    -k đc..giờ tao đang có công chuyện gấp....
    Tút..Tút..Tút..
    Hắn căn thẳng
    -Có chuyện gì vậy?-Nó hỏi
    -Thằng Minh Hoàng có chuyện gì k biết
    -Sao? cậu ấy thế nào?-Giao Giao lo lắng
    -k biết..hay cuậ đến xem nó đi...tui bận đưa Tiểu Từ vào viện kiểm tra sức khỏe!
    Cả 3 khẽ gật đầu.!
    ~~~
    -Nè..Minh Hoàng...cậu làm sao thế?
    -Ba..mẹ tui đòi ly dị..ổng bả k cần đứa con này nữa!!!!
    -Từ từ rồi cũng có cách giải quyết mà
    -k..k đâu...
    Cậu ta loạng choạng bước ra đường....
    Ting!!!Ting!!! Ting!!!!!!!
    Tiếng còi xe hơi vanmg dội cũng là lúc Giao Giao chạy ra..
    Cô bé xô hắn ngã và bản thân lãnh nhận cú va chạm đó
    -Giao Giao..cậu ks chứ?
    -Không ..tớ k sao
    phù...cũng may là tài xế phanh kịp thời..chì xay xát nhẹ...
    -sao cậu khờ thế
    -Cậu hiểu mà
    Cô bé buồn nói!
    -Nếu cậu buồn..chúng ta đến quán bar đi..nơi đó giúp đc cậu
    Hoàng khẽ gật
    -Nè...cậu đi đàng hoàng đi chứ
    Giao Giao chau mài khi thấy Minh Hoàng loạng choạng sau khi ra khỏi quán bar
    Ngoắc 1 chiếc taxi...cô đầy cậu vào trong rồi hì hục chui vào
    Nóng và nhức cả đầu
    Khuôn mặt thiên thần kia đang nhắm hờ mắt đầy mệt mỏi!..vuốt nhẹ những cọng tóc vương vãi trên mặt..Giao giao khẽ nói
    -Cậu đã ngủ chưa?
    k 1 tiếng đáp lại...
    nhẹ nhàng đặt lên trán Minh Hoàng 1 nụ hôn..cô bé thẫn thờ rơi nước mắt
    -Nếu cậu chưa ngủ thỳ hãy giả vờ ngủ đi...vì tôi 1 muốn cậu thấy bộ dạng của tôi lúc này..bộ dạng của 1 con bé yêu đơn phương.! có bao giờ trong lòng cậu tôi xuất hiện như 1 thiên thần k? đã có khi nào..tôi xuất hiện lầm lũi trong nhất giấc mơ của cậu? tôi k xinh đẹp tựa Tiểu Từ..k dịu dàng..k lạnh lùng cuốn hút..cái tôi có chỉ là bản tính con trai..1 bản tính vốn dĩ k thuộc về con gá.i..Tôi biết cậu thích Tiểu Từ..và tôi..chẳng là gì cả...nhưng chỉ cần đc nhìn thấy cậu mỗi ngày..nhìn cậu chơi đùa..đc sẽ chia cùng cậu..tôi đã mãn nguyện rồi..dù những lúc cậu nói thích Tiểu Từ lòng tôi lại thắt lên...nó kêu với tôi rằng : Đau Lắm..bảo tôi ngừng tuộc tình đơn phương này đi..nhưng 1 nữa lí trí k cho tôi ngừng lại.và tôi lại tiếp tục thích cậu!..và cậu..sẽ k bao giờ biết điều đó cả..có 1 điều ước,,tôi sẽ mong rằng 1 ngày nào đó..câu sẽ thích tôi! con người thật của Giao Giao...Vì tôi thực sự yêu cậu đấy.Tô Minh Hoàng!
    Nước mắt lăn dài..cô bé ấy thổn thức..cơn mưa ùn kéo đến đập vào cửa..cô nghe trái tim mình lỗi nhịp! Và đang rất lạnh!
    ~~~~~~
    -Niệm Từ là tiểu công chúa năm xưa à?-Minh Hoàng thẫn thờ hỏi
    -Ừ...cuối cùng tao cũng tìm đc cậu ấy..-Hắn phấn khởi
    -Chúc mừng.....
    Hoàng hờ hững buông 1 câu nói...bỏ ra ngoài trc sự ngạc nhiên của hắn
    Có chút xót xa...1 chút hụt hẫng..nhưng k quá đau..Cậu cần xuy xét lại tình cảm cậu giành cho nó là gì..!!
    ~~~~~~
    Đau lòng nhìn căn phòng lâu rồi k nghe thoang thoảng tiếng cười...phòng k...người trống...ba nó nhẹ nhàng lật từng cuồn album ảnh..
    Xem từng trang mà nước mắt ông chảy dài..bức ảnh hạnh phúc 3 người đã bị ông làm cho tan nát
    Chính ông...Chính ông đã tự tay xé đi nó..tự tay hủy hoại cái gi đình này!!
    Và hậu quả ông phải gánh chính là cuộc sông nặng nề bây giờ..chưa 1 ngày tiếng cười trở lại
    Ông phải đối diện vối sự chối bỏ lạnh lùng của đứa con gái.!!!
    Nhưng quá muộn...khi tất cả đã k trở về quỷ đạo của nó..ông đã mất 1 gđ hp.!Thật rồi!
    Xoạt....! 1 vật gì nho nhỏ màu đen thẫm rơi ngay sàn nhà....
    Là 1 chiếc thẻ nhớ!
    \\\" chứng cứ nằm trong này...ba hãy xem đi...con bị oan....ba phải tin con
    ....
    ......\\\"
    Những lần thuyết phục của nó văng vẳng bên tai ông mà 1 lần ngu muội ông k hề tin nó...
    Vội vàng lắp chiếc thẻ vào máy tính...Ông bàn hoàng...Sững Sờ...Đau Lòng..khi chứng kiến những sự thật đau lòng!
    video đầu tiên quay cảnh Mẫn Quân bỏ heroin vào túi nó...
    nó đã bị oan thực sự..nhưng người làm cha này k hề tin nó..còn nhẫn tâm ruồng rẫy nó..khiến nó đau đến tuyệt vọng
    Video thứ hai quay cảnh mẹ con bà ta đến buổi tiệc sinh nhật 16t của nó! Chính ông cũng bất ngờ khi ông chưa hề mời bà ta...và điều đó mang cho ông bao nhiêu hỗn loạn
    Video thứ 3..Là nó...với những giọt nước mắt tủi hờn...
    Cắn chặt môi..đứt ruột khi nghe từng lời nó thủ thỉ!
    \\\" Ba à..gđ mình đã tan nát rồi đó ba... Chính ba đã chon gđ nhỏ bé kia và bỏ rơi con và mẹ...
    Ba nhẫn tâm ruồng rẫy,đánh đập đứa con gái này ..bà thà chọn tin những người ác độc chứ k hề tin đứa con ruột...Niềm tin của ba đã k giành cho con nữa..
    Kể từ khi bà ấy bước vào nhà này...liên tục mỗi thứ đã bị đảo lộn...Mọi thứ thay đổi..
    Và con k chấp nhất...nhưng cuối cùng tình yêu ba giành cho con cũng thay đổi..con đã rất đau lòng khi mất mẹ..Và đaulân thứ 2..khi ba có 1 gđ riêng...và con phải sớt chia tình yêu của ba với những người ấy..những người giết gđ mình..Con hận ba..hận tất cả những gì ba làm k công bằng với mẹ..Bao năm qua mẹ luôn giữ tròn bổn phận 1 người vợ..chưa bao giờ mẹ đòi hỏi ba 1 thứ gì..nhưng ba tự hỏi lại trách nhiệm của 1 ng chồng ba đã hoàn thành chưa? Ba nhẫn tâm lắm.!Ba bỏ con và mẹ để chạy theo a hoa bên ngoài.!
    Và cuối cùng..ba đã từ bỏ đứa con này..chính ba đã đuổi con ra khỏi nhà
    Từ giây phút ấy...Con đã thề...Con sẽ k quay lại đây nữa..VÀ Hạ Niệm Từ....K CÓ BA..
    Chúc ....GĐ ba...hạnh phúc!.
    ...\\\"
    Vừa nói nước mắt nó lại lã chã rơi...những hình ảnh ấy..nó đã rất đau đớn khi 1 lần phải nhớ lại.!
    Và ông...Ông đã k tin nó...Đã mất nó...
    Nó sẽ k bao giờ tha thứ cho ông...tha thứ cho người cha...người chồng mê muội như thế!
    mẹ Con Mẫn Quân về tới nhà..ngôi biệt thự xa hoa vắng bóng người...nơi bà mẹ con ấy bất chấp giành lấy!
    Nhìn ông an tọa trên ghê...đôi mắt thẫn thờ..bà biết ông vừa khóc
    Lí do gì khiến ông khóc khiến bà hụt hẫng..Rỉ tai đứa con..bà nói
    -Chắc là nhớ con quỷ cái kia rồi...
    -Mà chuyện thuê sát thủ khử nó tới đâu rồi mẹ?
    -chưa nghe kết quả!
    nện gót dày trên thềm...ông Hạ mở mắt ra..
    Cái gì cần đối diện là phải đối diện
    Bà ta nhẹ nhẹ choàng tay qua cổ ông..ngọt ngào nói
    -Anh yêu...hôm nay anh muốn nay gì? em nấu cho
    Mạnh bạo gỡ tay bà ấy ra..ông lạnh lùng
    -K cần! anh phải đi tìm tiểu Từ.
    -Dượng à..Con biết nó là con gái của Dượng..nhưng ngoài đường người ta bàn tán xôn xao..nói nó là 1 đứa con hư hỏng,dùng heroin..thuốc lắc...sao Dượng lại tìm nó về?-Mẫn Quân đỏng danh82
    nhắc đến Heroin..ông lại điên tiết lên
    Bốp.!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Ông thẳng tay tát mạnh vào mặt cô ả...cô gã khụy xuống nền trước sự ngạc nhiên của bà ta
    -Anh làm gì thế?-Bà cáu
    -Làm gì à? hãy hỏi con gái yêu của cô đi..nó đã làm gì với Niệm Từ của tôi?
    2 mẹ con sợ hãi nhìn nhau..cùng 1 suy nghĩ \\\liệu đã lộ ra chuyện gì\\\"
    Ơm bờ má sưng đỏ...cô ả ngây thơ
    -Có..có phải có chuyện gì hiểu lầm k Dượng
    Quắc mắt dữ tợn..bà ta chưa bao giờ thấy ông dữ như thế
    -Hiểu lầm? mày tự hỏi mày đã làm gì trong căn nhà này? vì mày tao đã k còn tin Tiểu Từ nưa..mày là ai?
    -Dượng...Dượng..có...có..-Cô lắp bắp sợ hãi
    -Tao đã biết tất cả...biết những gì mày đã làm vs Tiểu từ..chính mày..chính mày đã bỏ thuốc vào túi xách của con bé...để tao hiểu lầm nó...chính mày đã lần lượt chia rẽ tình cảm cha con tao...chính mày đã làm mọi cách khiến tao k tin nó nữa...
    Cương quyết..Ông tiếp
    -Và giờ..ngay lập tức..mày dọn ra khỏi nhà tao! Cut ra khỏi nhà con gái tao...mày k có tư cách ở trong căn nhà này...càng k có tư cách gì để dụng tới con gái tao!
    -Dượng...con xin lổi...xin lổi...Dượng đừng đuổi con đi......
    Gát tay cô ra khỏi..ông mạnh bạo
    -Nếu mày còn k ra..hãy để cảnh sát giải quyết!
    Cô quay sang nhìn bà Mẫn...nước mắt tuôn trào
    -Mẹ..cứu con đi mẹ,.....
    Bà ta thở dài...nhìn ông đầy xin lổi
    -Anh...có thể..bỏ qua cho con bé lần này...em nghĩ..k có..lần sau đâu
    -Cô im đi! còn có lần sau tôi sẽ k bao giờ tha cho mạng sống cũa nó..Nếu cô thương đứa con vậy thì cuốn gối theo nó đi! Tôi thực sự thất vọng khi chính cô đã chia rẽ cha con tôi...và k hi vọng điều gì khiếp đảm hơn mà cô đã từng làm...mong là k có!
    Lạnh lùng bỏ lên lầu
    Bà ta nhìn Mẫn Quân lắc đầu....
    -Mẹ..giờ con làm sao?chắc Royal cũng k cho con học nữa...mẹ
    -Con tạm thời tìm nơi ở tạm đi..mẹ ở lại lấy lòng tin của ông ấy..và sẽ đón con về sớm thôi
    -Mau nha mẹ...
    Cô ả nước mắt chảy dài....1 thời sống tiểu thư nay phải trở về kiếp nghèo hèn.!!!!


    -Minh Hoàng..Cậu sao thế?-Nó hối hả đi đến điểm hẹn khi thấy Minh Hoàng đang nhìn dòng nước trôi
    -Cậu..đến rồi hả?
    -Ừ..có chuyện gì thế?
    -Có phải...cậu thích Nguyên Vũ k?-câu hỏi ngớ ngẩn..nhưng cậu ấy cũng muốn biết kết quả..dù đã đoán đc phần nào
    Lưỡng lự hồi lâu..Nó đáp
    -Phải..tớ thích cậu ấy!
    -Vậy..con tôi? có bao giờ..trong lòng cậu tôi có 1 chút địa vị nào k?
    Nhìn thẳng vào mắt nó..Minh Hoàng hỏi
    Nó bối rối trước câu hỏi này...và cũng rất khó để nó trả lời
    -k..Minh Hoàng à..tớ thích Nguyên Vũ..cậu biết mà...tình cảm tớ đã giành trọn cho cậu ấy rồi.....
    Cười hững hờ...
    -Nhưng tôi..cũng thích cậu đấy Tiểu Từ....
    -Xin lổi..Minh Hoàng
    -Vi tôi thích cậu...và tôi sẽ để cậu đi....mong là cậu sẽ hạnh phúc
    Thật khó khắn để quyết định như thế..cậu ấy đã từ bỏ....
    Có 1 chút đau lòng khi nó thẳng thắng từ chối...thẳng thắng chọn lựa hắn
    Nhưng chỉ 1 chút..và k hiểu....
    -Có lẽ..tôi chỉ yêu cậu...như 1 đứa em gái thôi!
    Cậu ấy nói rồi cười và chạy đi.....
    1 quyết định khó khăn nhưng dũng cảm!
    ~~~~
    Mỉm cười 1 mình khi nhớ lại lời nói của Giao Giao hôm nào
    cậu có say..nhưng đủ tỉnh táo để nghe tất cả...nhưng k dám đối diện...
    Cậu hèn nhát với Giao Giao..và với bản thân cậu..
    -Cô bé Ngốc! Giao Giao!!!!
    Cười khẽ..cậu gọi cho giao Giao..đến lúc cần quyết định sáng suốt rồi..
    -Alo..Giao giao hả?Minh Hoàng đây
    -Có chuyện gì?
    -Tôi sắp đi tỏ tình rồi
    Cắn chặt môi...cô bé đau lòng
    -Ừ...vs Tiểu Từ à?
    -k..là 1 người khác...
    -Ai..ai thế?
    -Cậu k biết đâu
    \\\" k biết nghĩa là k phải mình rồi!\\\"
    Giao Giao chực ứa nước măt
    -Ừm..chúc cậu thành công!
    -Nè..gắp nhau đi....
    -làm gì?
    -muốn cậu làm quân sư cho tôi
    -Ưm..
    Chạy nhanh vào Toilet...cô bé lau đi dòng nước mắt
    cậu ấy..sẽ hạnh phúc....!! nhất định
    Chọn 1 chiếc váy chấm bi tươi tắn. kèm với 1 cái nơ nơi đỉnh đầu..trong cô thật nữ tính và dịu dàng..khác hẳn vẻ nam nhi hàng ngày...
    k phải muốn níu kéo...chỉ muốn cậu ấy từng nói vs cô \\\" nếu cô mặc váy và cài nơ thì sẽ ntn nhỉ?\\\"
    Và hôm nay..ngày đầu tiên..cũng là ngày cuối cùng.!!!
    Mang đôi giày búp bê..cô nhanh chóng đến điểm hẹn
    minh Hoàng đã chờ sẵn ở đó..trên tay còn cầm 1 bó hoa hống..khá lãn mạn
    -tới sớm vậy?-Cô đơn điệu
    Quay nhìn bộ dạng của cô....Ôi..
    -Là Giao Giao đây sao? thật nhìn k ra đấy
    Cười nhạt nhẻo
    -Cậu gặp tôi có chuyện gì?
    -Muốn cậu dạy tôi tỏ tình
    -Cậu chỉ cần thành ý...có thể quỳ xuống cũng đc..nói những lời chân thành nhất...là đc rồi
    Cô nhiệt tình hướng dẫn..dù người đó k là cô..cô cũng hài lòng...
    -Vậy..có thể thử nghiệm với tôi k?
    Trố mắt nhìn cậu..cô bé hỏi
    -là sao>
    -Thì làm thử...tôi sợ 1 hồi tỏ tình rồi bối rồi
    Lưỡng lự 1 hồi lâu..cô sợ k làm chủ đc cảm xúc
    -Đi mà...giúp người thì giúp cho trót
    -Ư...Cậu bắt đầu đi
    Minh Hoàng nhẹ nhàng cầm bó hoa đưa cho cô..cậu nói
    -Làm bạn gái tôi nhé...
    1 giọng nói rất chân thành..rất truyền cảm
    -Rất tốt...thành công rồi đó...
    Cô bé rơi nước mắt
    -Sao cậu khóc
    -Vì..tôi cũng cảm động...nên cậu nhất định thành công mà..chúc hạnh phúc
    Những giọt nước mắt đau đớn cứ thể rơi..1 lời dối lòng cô đang cố sức nói
    -Rất tiếc..chỉ là đóng kịch thôi!
    Cô quay đi
    Nắm tay cô bé lại..Minh Hoàng khẽ nói
    -Nếu k phải đóng kịch thì sao?
    Trố mắt ngạc nhiên trước những gì cậu vừa nói...cô hỏi
    -Đang đùa với tôi đấy à?
    -k..tôi thích cậu..
    -Tôi k phải Niệm Từ
    -Tôi thích Cậu..Lại Gioa Giao...Tôi thích cậu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Cấu ấy hét lên khiến người đi đường đứng lại...ai cũng tò mò...
    -Sao...sao cậu nói phải đi tỏ..tỏ tình?
    -Thì tôi đang tỏ tình.,và người đó là cậu nè
    Đỏ ửng mặt...Cô bé cuối đầu k đáp
    -Nhận lời làm bạn gái tôi nha..!!!
    rất chân thành!!!!
    -Đồng ý đi...Đồng ý đi.......Đồng ý đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!-Mọi người xung quanh vỗ tay rần rần...lớn tiếng động viên khiến cô ngại ngùng
    Khẽ gật đầu!
    -Hoan hô..........................
    Minh Hoàng bế sốc cô bé..xoay vòng trong hạnh phúc
    -Mà nè...lần sau cậu k cần mặc váy như vậy đâu!
    -Sao vậy? k đẹp hả
    -k..rất đẹp..nhưng tôi thích cậu là Cậu...Lại Giao Giao mạnh mẽ..tự tin thôi! k phải bắt chước khuôn khổ người khác
    -Câu.Cậu đã...
    -Phải..tôi nghe tất cả những gì cậu nói hôm đó...
    Che đi nổi ngượng ngùng...cô bé k đáp
    -Và tôi...chỉ yêu con người thật của cậu thôi..Giao Giao à..mà cậu cũng thích tôi lắm chứ nhỉ
    Đấm thụm thụm vào ngực cậu ấy..cô bé thẹn
    -Thấy mà ghét!!
    T_T
    Cô bé ngốc Giao Giao ngày nào đã tìm đc hạnh phúc thật sự?
    Còn nó thỳ sao? cuộc sống bộn bề với bao toan tính khiến nó mệt nhoài phải đối diện..
    Bi kịch gia đình 1 ngày chưa kết thúc..nó sao có thể đón nhận thứ tình cảm mới mẻ vậy!
    ~~~~
    tại văn phòng làm việc..
    -chào ông Hạ..
    -Chào..cho hỏi bà đây là...
    -Tôi...Tôi là...là bác sĩ tư của Hạ phu nhân đây..Tôi họ Lí
    -Ồ...tôi nhớ rồi.chẳng hay Bà Lí đến đây vì việc gì?
    -Tôi...tôi k thể ngày qua ngày lừa dối lương tâm..suốt nửa năm qua lương tâm tôi đã rất cắn rứt!
    -Bà có thể nói rõ hơn chứ?
    -Thật ra..nửa năm trước..Bà Hạ có đến văn phòng tìm tôi...Bà yêu cầu tôi cấp 1 tờ chứng nhận mang thai giả!
    -s...Sao? Bà....bà...-Ông mấp máy
    -Thật xin lổi ông Hạ,...Lúc đó hoàn cảnh gđ đang khó khăn...Tôi lại vì 1 chút lợi ít cá nhân...Tôi đã làm việc có lổi với gđ Ông...với lương tâm....
    -Bà..Bà nói..nói thật sao
    -Vâng..ngày hôm nay đến đây..tôi muốn thú tội với ông..và dù ông có thưa kiện tôi..Tôi cũng chấp nhận..suốt thời gian qua..tôi đã ray rứt lăm! cuộc sống bấy giờ rất khổ sở!
    -Vậy...Vậy...là vợ tôi...chưa hề có thai..Và..Và...cái thai đó...là giả....?
    -vâng...thành thật xin lổi ông!
    Bà Lí để xấp tiền lại và rời khỏi đó..
    Ông vẫn chưa khỏi bàn hoàng...
    Vậy là...Ông đã bị lừa...Hết sức ngu xuẩn..Và đó..chính là lí do ông đuổi đứa con gái yêu của mình ra khỏi nhà..Tại sao lúc đó ông k hề tin nó?
    Ôm mặt khóc rưng rức khi chứng kiến sự thật đau lòng này! Gđ ông đã hoàn toàn tan nát.!
    ~~
    Trung Tâm Tư vấn Tâm Lí:
    -Bác sĩ...Cho hỏi con bé có thể bình phục đc k?-Ông Hạ lo lắng
    Nhìn đứa bé nhỏ trầm ngâm...người bác sĩ khẽ thở dài
    -Chuyện trong lòng con bé thật sự khiến não nó khó hoạt động lại bình thường..và chuyện đó...có lẽ rất kinh khủng với bé!..Nếu bé nói ra đc...tỉ lệ bình phục sẽ rất cao.
    -Vậy làm sao con bé mới phục hồi?
    -Đó tùy theo khả năng thích ứng của bé,..Hãy cho bé thời gian
    -Trông vào bác sĩ..tôi thực sự muốn biết hôm đó đã xảy ra chuyện gì....
    Bác sĩ gật nhẹ đầu rồi dẫn Rya vào trong
    Cũng đã 4 tiếng trôi qua...Ông Hạ rất sốt ruột...
    Liệu con bé có thể nhớ ra chuyện gì?


    Cánh cửa cuối cùng cũng bật mở...Bác sĩ Liên trở ra với cô bé nhỏ..trên tay cầm 1 bức tranh khá đẹp do cô bé vẽ...
    -Sao rồi bác sĩ?
    -Suốt 4 tiếng con bé chỉ mày mò vẽ bức tranh này..và k chịu nói gì dù tôi đã cố gắng trao đổi với bé...
    Ngó xuống bức tranh có 3 người....Ông hỏi
    -Bức tranh này có ý nghĩa gì?
    -Thật khó để nói..có lẽ đây là tâm sự của cô bé
    Bác sĩ Ôn tồn hỏi Rya...Cô bé nhỏ ngây thơ..
    -Bức tranh này có nghĩa là như thế nào vậy Rya?Nói cho cô biết đi...
    Cô bé cười...Có lẽ rất thoải mái khi nó có thể vễ ra bức tranh này..Bức tranh gồm 3 người..đều là nữ...1 không gian chật hẹp và tối tăm..Và cô bé vẫn k chịu nói!.
    -Nào,...Rya ngoan..nói cho cô biết..con vẽ gì trong này
    Chỉ vào người con gái nhỏ đứng nép trong vách...cô bé nói
    -Này là con..Này là Rya đấy...
    -Còn người nằm là ai?
    -Là mẹ của Chị Tiểu Từ...là Dì Tuệ Nhi đó
    -Thế...thế còn người này...
    Chỉ vào người còn lại...BS Liên hỏi
    -Đó là...là mẹ của con.
    -Bà ta đang cầm thứ gì? và làm gì?
    Con bé khóc thét lên...khóc dữ dôi
    -con k thể nói...Con k thể nói
    Nó khóc ầm ỹ..Ông Hạ Hoản hốt ôm cô bé vào lòng dỗ dành
    -Rya ngoan..sao con lại k nói tiếp?
    -Mẹ sẽ đánh con...Con sợ mẹ lắm...ba ơi...huhu
    -Nín nào..ngoan..ba sẽ k để mẹ đánh con!
    -Nhưng mẹ nói nếu con nói ba sẽ bỏ con mà đi...huhuhu con k muốn nói...huhuhu
    Con bé khóc 1 lúc 1 dữ dội hơn...
    -Rya bình tĩnh nào con..ba rất yêu con.,..ba sẽ k bỏ con đi...Con nói cho ba nghe...Mẹ như thế nào?
    -Con...con thấy..Mẹ cầm 1 vật cứng rất cứng...Đập VÀO ĐẦU MẸ CHỊ NIỆM TỪ..VÀ Dì ẤY NGÃ XUỐNG.....
    Con bé sợ hãi nói...Lúc nó nói xong cũng là lúc ông k còn đủ bình tĩnh..đủ năng lực tiếp nhận chuyện này....
    người mà ông hết mực yêu thương hơn cả đứa con gái chính là người giết vợ ông...hại con ông!
    Ông đã sáng mắt ra chưa? Khi ông đã quá tin bà...Quá yêu bà...Đến nỗi k phân biệt đúng sai?
    Quá muộn màng khi ông đã nhận ra điều đó...Và giờ đây..Ông có đủ nhẫn tâm để bắt bà ta chịu hình phạt trước pháp luật,Để công bằng với người vợ quá cố của ông..Với đứa con gái yêu của ông?
    Còn Rya...cô bé sẽ mất mẹ...Ông phải làm sao?? làm sao đây?
     
  2. tranglevk00

    tranglevk00 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    29/11/2015
    Bài viết:
    119
    Lượt thích:
    685
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Thẫn thờ ngồi trên chiếc sofa..Nó lại thèm cảm giác của 1 gđ...Nó nhớ mẹ...Và Ba nó..
    Nhưng mà...họ đều bỏ nó mà đi....
    Chiếc đt nhẹ nhàng rung trên chân kéo nó về thế giới hiện tại...
    1 số điện thoại rất lạ...
    -Alo..Ai đó?
    -Là...là...Ba..đây
    -Gọi con có chuyện gì?
    -Con gái yêu...Con hãy về nhà đi...Ba...Ba cần con..Và ba..sẽ li dị với bà ấy...Con về nhà đi..Con yêu
    -Ba có cảm thấy quá muộn màng cho con với mẹ k? Khi tình yêu của ba k còn mặn nồng nữa ba lại vứt bỏ người đó để đón con về..Ba...là người ti tiện vậy à?
    Nó chối bỏ lạnh lùng...Nhưng..tình phụ tử có dễ dàng chối bỏ như vậy k?
    -Con à...Ba xin lổi...Ba đã sai quá nhiều rồi..Và ba biết...Ba k thể sai hơn nữa...Con hãy về nhà..để ba làm tròn bổn phận của người cha..
    -xin lổi ba..Con đã k thể tha thứ cho những gì ba đã làm với con và mẹ
    nó lạnh lùng gác máy..
    Cũng đúng thôi! Nó là 1 con người bình thường..Sao có thể quên đi 1 quá khữ thật sự quá tàn nhẫn với nó....sao có thể dễ dàng tha thứ cho người làm nó mất mẹ.? làm nó tổn thương
    Và nó quyết định chối bỏ...cái quyết định khiến tim nó 1 lần kêu lên đau nhói
    -Có chuyện gì thế-Hắn hỏi khi thấy nó rơi vệt nước mắt
    -Ba..vừa gọi cho tôi
    -Có chuyện gì à?
    -Ba..xin lổi tớ..và muốn tôi về nhà...
    -Quá tốt rồi..thế sao cậu k vui
    -Tôi vẫn chưa thể tha thứ cho những gì ông ấy làm...
    -Cậu...đừng nên quá cô chấp!
    -Thử đặt mình vào hoàn cảnh của tôi! cậu sẽ hiểu!
    Nắm nhẹ tay nó..Hãy dịu dàng
    -Dù có chuyện gì đi nữa tôi luôn ở bên cạnh động viên cậu..nhớ nhé!
    Những giọt nước mắt của nhiều cảm xúc hòa vào nhau...Khiến lòng nó mang nhìu cung bậc!
    Tại sao ba nó lại li dị với bà ấy? đã có chuyện gì rồi sao?
    ~~~~~~~
    Ngôi biệt thự Hạ Gia vắng bóng người..lạnh lẽo và u ám....
    Tọa vị trên chiếc sofa..Ông nhắm nghiền mắt lại..Ông sao có thể đối diện với người chung chăn gối với mình hằng đêm..mà chính người ấy là người giết vợ mình??
    Còn Rya..Con bé sẽ thiếu đi tình yêu của Mẹ..ông phải làm sao?
    Ông k thể thiếu công bằng với mẹ nó và k thể trơ mắt mặc kệ cảm xúc đứa con nhỏ
    Điều ấy rất phức tạp...Và nó làm ông rất đau lòng
    -Anh..sao nay anh về sớm vậy?-Bà từ ngoài vào...Giọng ngọt ngào
    Chất giọng ngọt ngào đó ông đã k thiết tha nữa..khi chính sự ngọt ngào làm gđ ông tan nát..khiến ông 1 lần sa ngã...mất hết tất cả!
    -Em ngồi đi!
    k hề mở mắt..ông nói dửng dưng
    Cảm thấy thái độ của ông rất bất thường...bà mon men ngồi xuống ghế đối diện...Lo lắng
    -Có chuyện gì hả anh?
    k đáp..Ông lặng lẽ rút tờ giấy ra...là ĐƠN Li Dị
    -Mình li dị đi.
    -Sao...Sao?? Anh..anh nói gì vậy?
    -Tôi k thể chịu nổi cuộc sống dối trá mà em đã dàn dựng ra
    -Em..em nào...nào có làm gì..chuyện của Mẫn Quân..em k hề hay biết...anh..anh hiểu..hiểu lầm em rồi
    -k phải đóng kịch đâu Mẫn Mẫn à....Chuyện của em làm ..tất cả tôi đều biết...và tôi..đã k thể tha thứ và chấp nhận em nữa
    -Em..em đã làm gì?
    -Em đã giết chết Tuệ Nhi
    Sầm!!!!!!!!
    Bà ta ngã bệt xuống nền nhà...bàng hoàng và lo sợ..cái bí mật mà bà cố che đậy bấy lâu nay...
    -Em...em k có...em bị oan....
    -Rya đã nói hết tất cả
    -k thể nào..Con bé k biết gì cả
    -em còn muốn lừa gạt tôi đến bao giờ
    -Con bé k hiểu gì cả...đó chỉ là tai nạn
    -Vậy tại sao em đến đó?
    -Em..em....
    -k nói đc à? Tôi thật hối hận khi lúc trước k tin Tiểu Từ.....chính em đã giết mẹ con bé..tôi k ngờ lòng dạ em thật ác độc đến thế
    -EM...EM k có....k có...
    Bà vẫn có biện hộ cho tội lổi của mình!
    -Vậy em muốn tôi gọi cảnh sát để điều tra lại vụ án năm xưa sao? Tôi chỉ k muốn con chúng ta mất mẹ...Em hãy quay đầu lại đi...hãy tự sám hối
    -k thể đc..k thể li dị.....
    -Em vẫn còn tham muốn cái tài sản này sao? tay em đã nhuốm đầy máu tanh...và tôi..sẽ k thể để mồ hôi công sức của Hạ Gia cho 1 người ác độc như thế
    -Anh...Anh......
    Bà ta đỏ rắc mặt....1 nổi hận uất dâng tràn..
    -Anh sẽ phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay!
    Tin đồn lan truyền khắp nơi..từ trường học đến công ty..ai cũng biêt chủ tịch Hạ Niệm Nam sva2 người vợ thứ sẽ li dị sao gần 1 năm gắn kết
    Có những lời bình là ông k còn chung tình...và cái tính đào hoa của người đàn ông thành đạt vẫn muốn tìm thêm 1 người xinh đẹp hơn thế
    Nhưng phần đông đều cho rằng nội bộ gđ ông mâu thuẫn
    Và chẳng ai biết chuyện gì...

    Ngồi đối diện với ông trong biệt thự Khấu Gia..nó vẫn lạnh lùng xa cách
    -Ba đã quyết định li dị rồi sao?
    -Ừm....
    -Tại sao?
    -Ba cần công bằng với mẹ và con..
    -Ba có cảm thấy quá muộn màng?
    -Tiểu Từ..ba biết tội lổi của mình rất lớn...và ba k yêu cầu con phải tha thứ cho ba,..chỉ xin con cho ba hoàn thành trách nhiệm 1 người cha!
    -Con k nghĩ sẽ phải tha thứ cho ba...nhưng.tại sao ba lại phải li dị.,
    -vì..ba biết...bà ấy chính là người đã giết mẹ con
    -Ba đã biết
    -ừm..Ba đã biết hết tất cả!
    -Vậy...Ba chỉ li dị....bà ta đã giết người...là mạng người..ba ta cần trả công bằng trước pháp luật!
    -Con gái à...
    -Ba muốn xin xỏ cho bà ta sao? Con k thể tha thứ cho bà ấy..Bà ta đã giết mẹ...Giết mẹ của con.......
    Nó kích động mãnh liệt,!!!!!
    -Vì Rya..Ba k muốn con bé mất mẹ,,,
    Nó nước mắt chảy dài...mỗi lần nhắc lại..nó lại đau lắm..như có trăm ngàn mũi kim xoáy vào tim nó....
    Nó..cũng là đứa trẻ mất mẹ..nó hiểu cảm giác đấy
    -rya..cũng là em của con!!!!
    -Nhưng con.....con k thể tha thứ đc....con k thể...
    -Con gái...bà ta và ba sẽ k còn liên hệ..chỉ xin con..hãy để em con có mẹ...ba k muốn con bé phải đau đớn như con
    Nó hận!!! Rất hận bà ta...Nhưng Rya..em nó..Nó rất yêu đứa em gái này!!! Nó từng nếm trải cảm giác mất mẹ đau thế nào...Nó hiểu
    Lẳng lặng k đáp...Nó cứ thế và khóc
    Đt nó đổ chuông inh ỏi....
    -Alo....
    -....
    -Alo..ai đấy?
    -là tao!
    -Bà...Bà muốn gì???
    -Tao biết...ba mày đang ở đó..đang cố sức năn nỉ mày về..mày hài lòng rồi chứ gì?
    -Bà muốn gì?
    -tao cho mày và ong ấy 40 phút để đến đây! nếu k..Con bé Rya ...Sẽ mãi mãi biến mất.....Đưa đt cho ông ấy..Nhanh lên
    Nó rụng rời khi nghe bà ta nói thế...vội vàng chuyển máy
    -Mẫn Mẫn,,cô định làm gì/
    -Mang tất cả quyền chuyển nhượng tài sản đến đây..nếu 2 người k đến..Tôi sẽ cho Rya biến mất!
    -Cô điên rồi.
    -Thời gian và địa điểm tôi sẽ thông báo sao!
    Bà ta gac máy nhanh chóng.....
    Nó và ông bàng hoàng cực độ..
    -Ba...Rya..là...là con bà ấy mà......
    Sự lo lắng bồn chồn đẩy 2 cha con vào thế bí...thật sự họ k biết làm thế nào
    -Ba về rút hết giấy tờ....k chắc bà ấy sẽ tổn thương con bé..sau khi nhận đc địa chỉ gửi qua cho ba!
    Nó gật đầu!
    Sau 1 hồi căn thẳng...cuối cùng cũng biết cái đích cần đến....
    Mọi việc đến hồi kết thúc....
    Nó bước ra chiêc limo trần thì bị hắn chặn lại...Giọng đầy lo lắng
    -Cậu định đi đâu? Tôi đã nghe tất cả...!!!!
    -Tôi cần giải quyết rắc rối ở gđ mình..tôi k thể mặc kệ Rya đc..
    -Tôi đi với cậu
    Nhìn hắn đầy yêu thương..nước mắt chực tuôn ra
    -Tôi k thể để cậu mạo hiểm...chưa biết bà ấy sẽ làm gì....
    -Nhưng tôi cũng k thể để cậu đến nơi nguy hiểm đó 1 mình...chúng ta sẽ cùng đối mặt
    Xiết nhẹ tay nhau..hắn và nó cùng rồ máy.Đi đến Địa Ngục k lối về!!!!!!
    ~~~~~~~~~
    1 căn nhà hoang cũ kỉ vắng người qua lại...
    Bà ta đang chễm trê trên chiếc ghê tre ..
    -Rya...Rya...-Nó gọi lớn tiếng khi thấy cô bé đang nằm ở dưới...mất sức phản kháng...
    -Thật là chị em tình thân..khi nào ba cô tới..Tôi sẽ nói rõ mục đích
    Không khí mỗi lúc 1 căn thẳng hơn...
    Mồ hôi nó từ trên trán tuôn đẫm áo..
    Hắn xiết nhẹ tay nó trấn án...
    Bà ta cười mĩm
    -đồng tâm quá nhỉ..chắc nó rất yêu mày phải k Tiểu Từ
    Đâm ánh nhìn đầy sắc bén về phía hắn,,.bà ta nói
    -Rya...Ba đến đưa con về đây....
    Ba nó từ ngoài hớt hãi chạy vào...
    Cuộc chiến giờ đây giành cho 4 người....
    -Tốt...đến rồi sao?
    -Cô điên rồi...nó là con của cô..
    -Tôi biết!có mang đủ những thứ tôi cần k?
    chia giấy tờ..ông bảo
    -Tất cả tài sản đều ở trong này...cô hãy cầm lấy số tiến...hãy lấy cái mà đánh đổi = lương tâm của cô!!!!
    Quẳng xấp giấy sang cho bà ta...sau 1 hồi kiểm nghiệm...ba ta cười khẩy
    -Ông tưởng tôi sẽ giết chết con bé sao? k đời nào...nó là con của tôi! Tôi chỉ dùng nó làm môi câu câu 2 người đến đây thôi
    -Bà thật ác độc!
    -Mày đâu phải lần đầu biết..6 năm trước...tao giết chết con tiện tì Lăng Tuệ Nhi...mới đây..tao lại cho sát thủ truy sát mày..nhưng tiếc là mày mạng lớn...nhưng để xem hôm nay...ai sẽ cứu mày...nữa...hahahaa
    Bà ấy nỡ những nụ cười man rợ...tất cả đều nhuốm mùi tanh của máu!!!!
    -Tất cả là tại ông!!!! tại ông quá yêu thương nó...ông k yệu tôi bằng nó..tôi k cam ta6mmtoi6 hận..và tất cả những gì của ông...Đều phải thuộc về tôi...phải thuộc về tôi
    -Cô quá nhẫn tâm....
    -Sẽ còn...Còn nữa..ông sẽ còn đc chứng kiến nữa
    Móc khẩu súng bạc ra..Bà ta quay họng súng về phía hắn....giọng ác độc
    -Mày rất yêu thằng này đúng k? Tao sẽ k giết mày..Tao sẽ cho mày nếm trải cảm giác đau đớn nhất...sẽ đau đớn khi chứng kiến người mình yêu chết trước mặt mình...haha..sẽ đau đấy
    Ngón tay bà ấy mổi lúc 1 cần còi súng hơn....
    mỗi lúc 1 gần....
    ....
    ...
    -Xin đừng..............
    Nó thét lên trong Nước mắt....
    Đoàng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    1 dòng máu tươi chảy ra...lan ra khắp mặt đất,,,,
    -Tiểu Từ...Tiều Từ...tỉnh lại đi...sao cậu ngốc thế????
    Hắn lay vai nó khẽ động đậy..
    Cặp mắt thiên thần nhắm hờ mệt mỏi
    Bà ấy cười khanh khách
    -Hi sinh vì tình sao??? Thật vĩ đại đấy..tao sẽ cho gđ mày đoàn tụ.....mày luôn ao ước như thế mà
    Quay họng súng sang ông...Bà nhẹ nhàng bóp còi....
    -Mẹ ơi..Xin đừng....
    Đoàng!!!!!!!!!!!!!!
    phát súng thứ 2 nổ ra...
    Cô bé nhỏ...đã hứng chịu.thay cho người cha..thay cho ông ấy..cô bế Rya đã đỡ đi viên dn95 ấy..viên đạn ghim vào lòng ngực khiến con bé kêu lên đau đớn...Cô bé Hức lên từng tiếng
    Bộp.....Bà ấy đánh rơi khẩu súng xuống đất
    nhào đến bên vũng máu đỏ tươi của cô bé nhỏ...ôm cô bé vào lòng...bà gào
    -Rya..con làm gì vậy...
    -Con gái....sao con khờ đến thế chứ????-Ông đau lòng nói
    Cô bé nhỏ đối chọi với con đau đớn..nước mắt lăn dài
    Cô cảm thấy ấm áp khi nằm trong lòng mẹ....
    Bàn tay bé nhỏ vương đầy máu nắm lấy tay bà...cô bé thều thào
    -Mẹ..đừng giết ba.....đừng nha mẹ....
    -Rya...
    Những giọt nước mắt lăn dài.....cô bé cười như 1 thiên thần
    -Hức....Rya..đau lắm mẹ...mẹ ôm Rya đi...ôm chặt vào..Con lạnh lắm
    Giọng cô bé mổi lúc 1 yếu ớt
    -Rya..mẹ xin lổi...mẹ xin lổi con....con dậy đi...con yêu
    -Mẹ ơi...mẹ dừng tay đi mẹ..dừng phạm lổi nữa...cô giáo sẽ phạt....Mà mẹ..Rya...muốn mẹ hiền như bây giờ...Rya..rất yêu mẹ..Con k sợ mẹ nữa..me...mẹ,,,mãi là...là thiên thần...trong lòng....con......
    Cánh tay nhỏ bé đã bất động..Nó k nắm lấy bàn tay của bà nữa...cô bé đã buông tay ra.....
    -Rya...Ryaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
    BÀ hét lên đau đớn...Những giọt nước mắt hối hận lăn dài trên má
    Bà yêu đứa con này...và bà chưa từng muốn nó chết.......
    -Rya..dậy đi con...Dậy đi con....
    Ông sốc nó ra ngoài đến bệnh viện...
    Đoàng!!!!!!!!!!!!!!!!!
    phát súng bà ấy bắn ra...
    ...
    Máu lan tỏa....
    xuyên qua não...và ngã khụy...
    -Rya..mẹ đi cùng con nhé......
    Bà ta đã hoàn toàn ngã xuống....
    1 bi kịch kinh hoàng diễn ra....với gđ nó
    ~~
    -Tiểu Từ..cậu tỉnh lại đi...Tiểu Từ...tôi gọi cứu thương rồi..họ se4mau chóng đến thôi!
    -Nguyên Vũ..tớ lạnh lắm...ôm tớ đi..ôm chặt vào..tớ rất lạnh..Hức...
    Nó Hức lên đau đớn khi mảnh đạn ghim sâu vào ngực phải!!!!
    Hắn nước mắt đầm đìa trên mặt..ôm nó thật chặt trong vòng tay...
    -Cố lên nào,,.Đừng ngủ,..đừng ngủ nhé....Cố lên..cậu sẽ không sao....
    -Tớ...Tớ k ổn rồi,,Nguyên Vũ..tớ...tớ mệt lắm...rất...mệt
    Nó thều thào
    -Sao cậu ngốc thế?? ai bảo cậu đỡ giùm tôi? Ai cho cậu cái quyền làm tổn thương bản thân mình?
    -Cậu đã vì tớ..chịu khổ nhìu rồi..hãy để lần này...tớ vì cậu làm chút chuyện gì đó.....
    -Tôi sinh ra để đối xử tốt với cậu...ai cho cậu bỏ tôi mà đi...cậu sẽ k thể trốn khỏi tôi..cẢ đời này đâu..Tiểu Từ...
    Nước mắt nó rơi ướt tay hắn....Máu lan ra mỗi lúc 1 nhiều hơn
    Nó kêu lên từng tiếng đau đớn....
    -Tớ..k thể..để người tớ yêu..chịu đau đớn..
    -Vậy sao cậu có thể bắt tôi chịu nổi đau khi cậu như thế này hả????
    Hắn khóc rưng rức...
    -Nguyên Vũ à...Tớ...Tớ đã yêu cậu..ngay lần gặp đầu tiên....
    -Tôi cũng vậy...Tôi yệu cậu đấy Hạ Niệm Từ..cậu k đc ngủ..k đc bỏ lại tôi..
    -Tớ...tớ k đc rồi....Tớ...tớ....
    Nó ngất hắn
    Không gian chỉ nghe thấy tiếng gọi thảm thiết của Hắn
    -Tiểu Từuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu
    Hắn bế thốc nó chạy ngoài đường tối tăm
    giờ đây..thời gian như ngưng đọng...
    Sầm!!!!
    Hắn vấp ngã thật đau..máu từ gối tuôn ra k ngừng..
    -tiểu từ...cố lên..cậu k sao đâu..đừng ngủ..mở mắt nhìn tôi nè....
    Mỗi lần ngã..Hắn lại sợ nó đau...hắn xiết chặt nó vào lòng.....
    Dùng bàn chân trần chạy đến bệnh viện
    ~~~~
    Bệnh viện...
    -Cứu cậu ấy đi...Cứu cậu ấy đi BS...Bs...-Hắn bối rồi
    -Cậu bình tĩnh..chúng tôi sẽ cố gắng hết sức
    Băng ca đẩy nó đi....
    Bàn tay nó tuột khỏi tay hắn....
    Nước mắt lăn dài trên gò má
    -Cậu...Đừng ngủ...dậy đi..Tiểu Từ
    Đèn căn phòng cấp cứu cuối cùng cũng tắt..
    -Ai là thân nhân của Hạ Niệm Từ.
    -Tôi..Tôi là ba của con bé
    -tôi là chồng sắp cưới của cậu ấy...tình trạng của cậu ấy thế nào rồi bác sĩ?
    -Tình trạng của bệnh nhân k khả quan cho lắm!
    -vậy...vậy là...là sao hả bác sĩ?-Ba nó gục đầu xuống tay...bồn chồn hỏi
    -Viên đạn ghim quá sâu..chúng tôi đã làm phẫu thuật lấy nó ra..ca phẫu thuật thuật khá thành công..nhưng cô bé có thể tỉnh lại hay k...tủy thuộc vào ý chí của cô ấy...
    -Vậy..nghĩa là....
    -1 tháng...2thang...1 năm..hay mãi mãi k thể tỉnh lại...tùy thuộc vào ý chí của bệnh nhân..xin lổi..chúng tôi đã hết khả năng.!
    Bác sĩ bỏ đi..bỏ lại những con người với những giọt nước mắt
    ~~
    Nhìn nó yên vị trong bộ đồ trắng..nằm bất động..đôi mắt nhắm hờ..
    Nhưng k hề cử động....
    Hắn đau lòng...nước mắt chực tuôn ra..nắm lấy bàn tay nhỏ bé đó...nước mắt rớt nhẹ xuống tay...
    Ướt đẫm...
    -Cậu...tỉnh lại đi...tỉnh lại đi..nghe tôi nói....tôi nhớ cậu...đừng ngủ nữa...
    Vô dụng...dù hắn có nói bao nhiêu..nó vẫn ngủ như thế...nó k chịu tỉnh...Nó bỏ hắn rồi
    -Rya đã đi...ba k muốn mất con đâu..Tiểu Từ à....
    Mặc cho những lời động viên...Nó vẫn bất động..
    đôi mắt thiên thần vẫn nhắm..nhắm mãi...
    biết khi nào..Nó mới tỉnh....Khi nào??


    Đã ba tháng rồi...Nó vẫn như thế....
    Hắn k còn sức sống để chờ nó nữa...Đừng ngủ nữa..Dậy đi chứ...
    hôm nay là ngày 104 hắn đến thăm nó,,,vẫn k có chút tiến triển...
    Nhìn nó yên vị năm như thế...Hắn nhớ nó..muốn nghe những lời thều thào của nó....
    -Cậu..đã ngủ lâu lắm rồi...đừng ngủ nữa..Tiểu Từ....Cậu đừng bỏ tôi 1 mình nữa..đừng ngủ nữa..dậy đi..chúng ta sẽ cùng đi dạo..cùng đấu khẩu...cùng nhau xây đắp hạnh phúc....
    Hôn nhẹ lên đôi tay nó..Hắn nhẹ nhàng hát
    \\\"Chuyện tình của chúng ta
    Mong hạnh phúc sẽ luôn còn mãi
    Không còn cách xa
    Không oán trách cũng không giận hờn.

    Dây chuyền này đã trao
    Anh đã nói yêu em trọn kiếp
    Sợi dây chuyền này sẽ minh chứng cho
    Tình mình sẽ mãi bên nhau trọn đời.

    Ngờ đâu phút chốc em và anh mỗi người mỗi nơi
    Người yêu ơi đành lòng ra đi không câu nói gì....


    Nơi thiên đường một mình
    Em ơi biết chăng Anh còn nơi đây mong nhớ
    Dây chuyền này mình đã khắc ghi tên nhau
    Cho dù xa cách em luôn gần anh

    Dẫu cuộc đời này đành cướp em mất đi
    Nhưng tình yêu anh vẫn luôn còn mãi
    Trên trời cao lấp lánh ánh sao
    Là ngàn vì sao chứng cho tình mình....\\\"
    Hắn rơi nhẹ nhàng những giọt nước mắt đau đớn....Hắn gọi nó.....
    Nghe k?? Đừng ngủ nữa....Hắn đang gọi nó....
    nước mắt từ khóe mắt nó lăn trào..nhưng nó vẫn k chịu mở mắt.....
    -Cậu đủ rồi...Đừng nằm yên đó nữa...Hãy dậy đi..Tôi cần cậu...nghe k,,,Nghe k???
    Hắn ôm mặt..khóc..Tim hắn..đang kêu lên từng tiếng đau đớn...
    -Tôi cần cậu...Tiểu Từ à..
    Hôm nay bệnh viện đông đúc hẳn...
    Nhất là căn phòng nó đang nằm..
    Ý..Đừng hiểu lầm nhé..Nó vẫn nằm đấy..Vẫn bất động....
    Trong bộ đồ trắng tinh khiết...đơn giản..Nhưng đẹp...Đôi mắt nó vẫn nhắm hờ hững...
    Suốt bao ngày..nó vẫn thế..Nó lạnh lùng k chịu mở mắt
    Mọi người đến khá đông đủ..phần đông là người thân và bạn bè thân thiết của nó...
    Ai cũng nước mắt đầm đìa..khi thấy nó như thế...
    Từ bên ngoài...
    Đi vào...1 người con trai với bộ vets trắng tinh đính chiếc hoa hồng nơi ngực...đi cạnh là 1 người cha sứ...
    Mọi người đã sẵn sàng để đón nhận....
    Bước đến bên nó..Hắn nắm nhẹ tay nó....Hôn và nói
    -tôi yêu cậu đấy..Hạ Niệm Từ...
    Ông Hạ lau những giọt nước mắt nơi mi...những giọt nước mắt cảm động...
    moi người sụt sùi cho chuyện tình gian dỡ này...
    1 giọng nói cất lên phá vỡ bầu không khí đau thương!
    -Khấu Nguyên Vũ...Cha đến để làm chứng cho tình yêu chân thành của các con...Con có đồng ý lấy Hạ Niệm Từ làm vợ..luôn yêu thương che chở cô ấy dù có ốm đau bệnh tật..con vẫn giữ lòng chung thủy với cô ấy k?
    Hắn cười nhạt...Nụ cười đau xót và hạnh phúc
    -Con đồng ý..con đồng ý lấy Hạ Niệm Từ.....
    Tiếng vỗ tay lát chát vang lên cả căn phòng kín....mọi người k ai cầm đc nước mắt cả...
    Hắn rơi những giọt lệ nhớ thương....
    -Cha chúc 2 con mãi mãi hạnh phúc....và 2 con hãy trao nhẫn cho nhau đi..!
    Hắn mang chiếc nhẫn vào tay mình...và mang chiếc con lại vào tay nó...
    Hôn nhẹ bàn tay yếu ớt kia...Hắn nghẹn ngào
    -Tôi nguyện dùng cả đời này..để yêu cậu...quan tâm cậu..Và Chờ cậu..k biết cậu có tỉnh lại hay k..Tôi vẫn yêu cậu...Hạ Niệm Từ..Cậu có nghe những gì tôi nói k?....
    Nước mắt rớt ra từ đôi mắt nhắm nghiền ấy....Nhưng vẫn bất động....
    Lau đi những giọt nước mắt trên mặt mình...Hắn lớn tiếng tuyên bố..
    -Hạ Niệm Từ đã là vợ của tôi..Và tôi sẽ k bao giờ bỏ qua cho những người đã từng làm vợ tôi tổn thương!
    Hôn lễ kết thúc với những giọt nước mắt lăn dài trên mi quan khách và thân nhân...
    -Nguyên Vũ...Ba giao Niệm Từ cho con!...Người cha này thật hổ thẹn khi chưa hề làm tròn bổn phận của 1 người cha..Và giờ đã k còn cơ hội nữa!
    -Con sẽ yêu thương cô ấy...Như chính bản thân con vậy
    Nhìn nó đầy cảm thương..Hắn nói
    ~~~~~~
    -Thái Tiểu Đan...Triệu Mẫn Quân...2 em bị đuổi học!
    -Tại...Tại sao ạ???
    -Đây chính là yêu cầu đầu tiên của tân chủ tịch Khấu Nguyên Vũ....
    Những con người luôn rắp tâm hảm hại người khác..luôn nhận cho mình 1 kết cục thê thảm nhất....
    Số kiếp nghèo hèn vẫn đeo đẳng Mẫn Quân..Giờ đây cô k còn mẹ...k còn ba..k còn gđ nữa...
    Cái mà cô dùng mọi thủ đoạn cướp đoạt mãi mãi cũng k thuộc về cô.!!!
    ~~~~
    Đã nữa năm...lá mùa thu đã rơi vàng sân..
    1 người con trai 18 tuổi đang thẫn thờ nhìn dòng lá bay...
    Giọt nước mắt đọng lại trên chiếc nhẫn cưới....Hắn nhớ vợ.!
    \\\"Reng...Reng...Reng..\\\"
    Tiếng chuông đt kéo hắn về thực tại...
    -Alo..Tôi Nguyên Vũ nghe!
    -\\\".................\\\"
    -Vợ...Vợ...tôi thế nào....
    -\\\".....................\\\"
    Bộp!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Đánh rơi chiếc đt xuống mặt đất
    Từng dòng nước mắt nghẹn ngào đang tuôn trào....
    Cứ thế k ngừng chảy....
    -Tiểu từ.............
    Hắn gọi thổn thức
     
    loralora thích điều này.
  3. tranglevk00

    tranglevk00 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    29/11/2015
    Bài viết:
    119
    Lượt thích:
    685
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Bệnh Viện
    -Bác sĩ..vợ tôi...Vợ tôi thế nào rồi
    -Bệnh nhân có dấu hiệu...Hồi phục...Và huyết áp đã tăng trở lại...có lẽ 1-2 tiếng nữa cô ấy sẽ tỉnh lại...
    Những giọt nước mắt vui mừng thi nhau rời...chắp hai tay hình tháp lại với nhau...Hắn tự bấu mình thật chặt
    -Là thật rồi...Là thật rồi..k phải mơ....tôi k mơ
    Bác Sĩ vui mừng gật gật đầu như khẳng định..
    -Cô ấy tỉnh lại rồi...là thật...là thật!!!!!!
    Hắn xúc động mãnh liệt.!
    -Chúc mừng...chúc mừng cậu..
    -cảm ơn...cảm ơn bác sĩ
    Mọi người đều mừng cho hắn..mừng cho mối tình chung thủy này!!!
    Cuối cùng..Nó cũng tỉnh
    ~~~
    Nhìn nó đang nhắm đôi mắt mệt mõi sau nữa năm trời..Hắn k khỏi cảm động...
    Cuối cùng hắn cũng chờ đc ngày này..Chờ đc ngày nó về bên hắn!!!
    Cuối cùng..Nó cũng Tỉnh.!!!
    Tỉnh Thật Rồi!
    -cuối cùng...cậu cũng chịu mở mắt ra nhìn tôi-Hắn xúc động
    -Tôi...tôi đã ngủ...bao lâu rồi?
    -Đã nữa năm rồi đấy...cậu thật nhẫn tâm
    -Tôi k nghĩ mình có thể tỉnh lại!...-Nó yếu ớt
    -Tôi đã phù phép rồi..k cho cậu bỏ tôi đâu-Hắn cười
    -Hứ...toàn xạo xạo...
    Hắn ôm nó vào lòng..Ấm..rất ấm..
    Nó cười ngạo ngào...mãn nguyện...mãn nguyện rồi..Cái nó cần chỉ là như thế thôi!
    Nó khẽ nắm lấy bàn tay hắn...Và...
    Chợt giở bàn tay hắn lên..Nó bàn hoàng
    -Cậu...cậu đã kết hôn rồi?-Nó bỡ ngỡ
    -Phải!-Hắn trả lời k chút do dự
    Đẩy mạnh hắn ra..Nó nghẹn ngào
    -Vậy cậu còn đến đây với tôi làm gì? Bao ngày qua cậu nói với tôi lời yêu thương toàn là giả dối..Cậu cố sức để gọi tôi làm chi chứ?-Nước mắt tuôn đẫm
    Lau đi hàng lệ đó..Hắn nói
    -Tôi chỉ kết hôn với người tôi yêu thôi!
    -Cậu nói láo...Cậu đã kết hôn....Và..cậu k còn yêu tôi nữa....
    Đẩy hắn ra..Nó hờn dỗi đau lòng
    -Cậu về đi...Về với người cậu yêu đi! tôi k muốn làm người thứ 3!
    Hắn bật cười....Nắm lấy bàn tay nó..Hắn nói
    -Sao cậu bảo tôi về? Khi vợ tôi ở ngay đây?
    Nó hứ 1 tiếng dài...
    Nắm bàn tay mang nhẫn cưới của nó..Đưa cho nó xem..
    -Minh chứng tình yêu của tôi ở đây!!!
    Nó thẹn thùng...Xấu hổ trước sự hấp tấp của mình....
    Quay mặt hờn dỗi..Nó đấm vào ngực hắn...
    -Đáng ghét...Tôi đã đồng ý lấy cậu đâu?
    -k cho cưới cũng cưới
    -Hứ...
    -Tôi đánh dấu rồi..Cậu chỉ là của tôi thôi!
    Nó bật cười...
    -Ba tôi đâu?
    -Sau khi cậu hồi phục..chúng ta sẽ về nhà..và sẽ gặp ba cậu thôi!
    Hắn ôm nó vào lòng..Hôn nhẹ vào mái tóc rồi ấy những nụ hôn tha thiết!
    ~~~~~
    -ÔI.....Con gái của ba...con đã về rồi...về với ba rồi....
    Ông ôm nó vào lòng...Xúc động nói
    -Ba.....-Nó nghẹn ngào
    -Ba..Ba xin lổi con....Ba xin lổi
    -Con hiểu rồi....Con k giận..k trách ba nữa...con hiểu tất cả rồi....
    -Con gái...
    2 cha con họ trùng phùng khiến người chứng kiến phải rơi nước mắt
    -Con đã tỉnh..và gia nghiệp của ba..ba giao lại cho 2 đứa!
    -Ba..Ba định đi đâu?định bỏ con?-Nó ngớ ngẩn
    -Ba muốn đưa hài cốt của mẹ con đi du lịch khắp nơi..Điều mà ba chưa từng làm với bà ấy khi còn sống...Và ba muốn những ngày cuối đồi..Ba..mẹ con..và cả Rya đã khuất cùng ở bên nhau..
    -Rya..Em con....?
    -Phải..con bé đã hi sinh vì ba...Và ba muốn làm chút gì cho họ.!
    Nó ôm ba nó..Cái ôm chào tạm biệt chất chứa biết bao yêu thương!
    Nó đã tha thứ!
    Sân bay..Nơi nước mắt của kẻ ở người đi....
    Phi trường..máy bay cất cánh...Đưa ba nó đến 1 nơi khác...1 nơi hưởng thụ cuộc sống an nhàn...k đố kị...k ganh ghét
    Ôm nó vào lòng vỗ về..Hắn hỏi
    -Giờ vợ muốn làm gì?
    -Cái em muốn làm nhất bây giờ....là.....
    ~~~~~~~~~~
    ~~~~~~~~
    Trường THPT Minh Đức
    -Chào thầy...
    -Ôi...em là Niệm Từ mà...
    -Dạ phải!
    -Em ngồi đi..em đến đây? có chuyện gì thế?
    -Dạ..em muốn quyên góp số tiến cho trường san sữa toàn bộ...với công nghê thông tin tiên tiến hơn....Mong là thế hệ sau có điều kiện học tập tốt hơn
    -Thầy...Thầy k nằm mơ chứ?
    -Dạ..k ạ..Em thành tâm đấy!
    Thầy HT cảm động rơi nước mắt...ước mơ của thầy..Cuối cùng cũng đc thực hiện
    Đoạn Kết:
    7 năm sau
    Trường THPT Minh Đức
    -Hôm nay là ngày khai giảng của Trường THPT Minh Đức của chúng ta....
    Thầy HT lớn tiếng tự hào...
    Tiếng vỗ tay vang lên rầm rầm
    -Đã là lần khai giảnh thứ 7 kể từ khi Minh Đức trở nên tiếng bộ như thế....-Thầy xúc động hồi ức
    -Các học sinh Minh Đức nên nhớ....Chúng ta có ngày hôm nay..đều nhờ Hạ Niệm Từ...em ấy chính là nữ thần của chúng ta...Minh Đức sẽ mãi mãi khắc tên em ấy lên bản vàng ghi ơn....
    -Hạ Niệm Từ là ai thế thầy-1 học sinh thắc mắc
    -Em ấy..đã từng là học sinh của Minh Đức..chính em ấy..Chính em ấy đã cho Minh Đức trở thành như ngày hôm nay...chính em ấy đã cho chúng ta có 1 môi trường học tập tuyệt vời như vậy.....
    -Hoan Hô....Hạ Niệm Từ...Hạ Niệm Từ.....
    -Hạ Niệm Từ muôn năm
    Tiếng hoan hỉ vang khắp khán đài Minh Đức.....
    ~~~~~~~~~~~~
    Biệt Thự Hạ Gia
    -Hắc Xìiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
    Nó liên tục nhảy mũi từ sáng tới giờ..
    Chau mài..nó cởi chiếc tạp zề ra...lau lau mũi khó chịu
    -Hức...hông biết ai nói xấu em mà em hắc xì hoài!!!-Nó chu môi...
    Từ trên lầu...1 cô bé gái khoảng 5 tuổi chạy xuống...ôm chân nó lay lay..nũng nịu
    -Mami..con đói quá....
    Hắn ôm hông nó từ phía sau..nhõng nhẽo nói
    -Bà xã ơi..Anh cũng đói nữa
    Nó Nghiêm mặt nhìn 2 cha con hắn....
    -2 cha con anh định anh vạ em đấy à
    Con bé thè lười cười khúc khích..Hắn thì trầm giọng
    -Ông xã đói thiệt chứ bộ
    Nó cười địu đà
    -Liza...Con giúp mẹ nhặt rau nhé..
    rồi quay sang hắn..Nó thè lười
    -Ông xã yêu...việc của anh là đi pha sữa cho con trai chúng ta đi....Cristy đói rồi kìa...Anh làm xong mới đc ăn nhé..
    Hắn cười rạng rỡ...mang chiếc tạp zề lộc cộc pha sữa như đậu bếp chuyên nghiệp vậy...
    Nó khoanh tay..hài lòng
    \\\"Tính Tang....\\\"
    Bước ra mở cổng...
    Xuất hiện là 1 cậu bé nhỏ chừng 5-6 tuổi..mới nhìn đã biết là con của 1 hotboy rồi...đuôi mắt dài và khá lanh chanh....
    -Cháu tìm ai?-Nó dịu dàng hỏi
    -Cháu hông tìm ai hết..mà là ba mẹ cháu tiìm..-Cậu bé ngọng ngịu đáp rồi chỉ tay về phía người đàn ông đang tiến về phía nó
    -Nào...Key..đừng chạy lung tung kẻo mẹ la con bây giờ...
    Vừa nhìn..Nó đã nhận ra ngay người đó là ai
    -Ôi..Minh Hoàng...Là cậu sao?
    Minh Hoàng cười niềm nỡ...
    -Tiểu Từ....rốt cuộc cậu cũng tỉnh..Tôi về thăm gđ cậu đây..
    Nhìn cậu nhóc kháu khỉnh..Nó hỏi
    -Quý tử nhà cậu đây à? Đẹp trai thế...mẹ cháu là ai đấy nhỉ?
    Vừa ngớt giọng đã nghe 1 giọng nói phát ra trong xe
    -Minh Hoàng..Anh hông đỡ em em cho đứa bé trong bụng đau đấy!
    Nghe là nó nhận ra liền
    -k phải..k phải cô bạn giao giao của tôi chứ?-Nó cười
    Minh Hoàng bước ra xe đớ lấy vợ mình đang mang thai..dịu dàng nói
    -Anh tới nè...vợ yêu!
    Nó cười ha hả..
    -Trời ơi..Cô bạn Giao Giao nam tính của tui đây sao?
    Giao giao ôm nó..Cười hạnh phúc
    -tớ nhớ cậu quá..tiểu Từ...xin loi63nhe1..chúng tớ kết hôn ở IsLand nên k kịp gửi thiệp mời cho 2 người
    -Chỉ cần cậu hạnh phúc là đc...
    Cả 3 tiến vào nhà...Minh Hoàng nhìn bất giác xung quanh
    -Nguyên Vũ đâu? Nó ra ngoài rồi hả....
    Chưa dứt lời đã thấy hắn hớn hỡ cầm ly sữa trên tay...chạy ra.Minh Hoàng ngỡ ngàng
    -Hã...thằng bạn hotboy của tui đây sao?
    Hắn cười xòa..
    -Gđ là nhất mà mày.....
    Nó nheo mắt nhìn hắn..
    -Con trai chúng ta..đang ở trên đấy....
    Mọi người hòa ngập trong những nụ cười hạnh phúc...
    Cơn ác mông khi xưa đã k còn đeo đẵng lấy nó nữa..Căn biệt thự giờ đây trở nên ấm áp và thân thiện với những tâm hồn tràn ngập yêu thương
    Hắn Quay mặt đi...Vô tình để rớt 1 vật gì nhỏ nhắn
    Cuối nhặt nó..Hắn cười rạng rỡ hạnh phúc...Chiếc móc khóa
    -Tiểu Từ!
    ~~~ The end~~~~~ :KSV@05::KSV@05:
     
    loralora thích điều này.
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP