1. Erwin Rommel

    Erwin Rommel Banned

    Những ngộ nhận và ngụy biện về "làn sóng Hàn Quốc"

    Nói đến Hàn Quốc, ở Việt Nam từ lâu người ta đã xem đó là một hiện tượng chưa từng có. Đó là chỉ sau 20 năm kể từ khi hai quốc gia đặt quan hệ ngoại giao, thì ảnh hưởng của Hàn Quốc lên Việt Nam trong khía cạnh văn hóa, cuộc sống đời thường, và thị trường hàng hóa, là nhanh mạnh đến mức chưa một quốc gia nào khác làm được, kể cả phong kiến Trung Quốc, thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, hay phát xít Nhật trước đây.

    Trước hết, phải nói là "làn sóng Hàn Quốc" chủ đích nhắm đến những đối tượng dễ dãi nhất. Đầu tiên, "làn sóng" bắt đầu bằng những phim truyện tình cảm lâm ly bi đát, lấy nước mắt của các quý bà quý cô. Sau đó, "làn sóng" đã trở thành "sóng thần" khi truyền hình Việt Nam mà chẳng khác gì truyền hình ... Hàn Quốc vì kênh nào, giờ nào cũng tràn ngập phim truyền hình rẻ tiền của Hàn Quốc.

    15 năm trôi qua kể từ "Hoa Cúc Vàng", "Cảm Xúc", "Anh Em Nhà Bác Sĩ" ... rồi vô số kể các cuộc tình tay ba, ung thư chết chóc, khóc lóc say xỉn ... xuất hiện trên truyền hình Việt Nam, một thế hệ trẻ ra đời. Thế hệ này sống và lớn lên với những câu truyện Hàn Quốc, những trai đẹp gái xinh, những khung hình đẹp long lanh lãng mạn, trái nghịch với một nước Việt Nam còn lạc hậu và nghèo nàn xung quanh thực tế các em. Thực tế nghèo nàn VS. Ảo ảnh lãng mạn. Kết quả không cần nói ai cũng biết. Lớp trẻ 9x chỉ biết Hàn Quốc như "thiên đường" gần gũi nhất, nơi họ đã gửi gắm cả tuổi thơ để rồi lớn lên trong cảm xúc mơ mộng, ngộ nhận lấp lánh về một quốc gia "diệu kỳ".

    Sau làn sóng phim ảnh là làn sóng của các nhạc phẩm Hàn Quốc. Trước đây, nhạc Hàn Quốc được xem là hay, giàu giai điệu, đến từ các bản nhạc phim truyền hình. Mang hơi hướng buồn nhưng ve vuốt tâm sự cô đơn, tiếc nuối của những chàng trai cô gái yếu đuối trong tình yêu, nhạc Hàn đã tạo nên một "thương hiệu" tuy rằng vẫn xếp sau nhạc Hồng Kông và nhạc Việt Nam giai đoạn 1995-2005 về tầm ảnh hưởng.

    Nửa sau thập niên 2005, các công ty giải trí Hàn Quốc giới thiệu ra công chúng một số nhóm hát và nhảy. Các nhóm này mang đến một hình ảnh trẻ trung, mạnh mẽ, có tính đồng đội. Sự thành công này khiến họ mạnh dạn đầu tư và tấn công ra thị trường giải trí ở nước ngoài. Tuy thất bại ở Mỹ, nhưng với nền tảng tạo dựng và "thương hiệu" nhạc và phim Hàn Quốc trước đó, họ được chào đón nồng nhiệt tại một số quốc gia châu Á.

    Theo thời gian bành trướng ảnh hưởng về các sản phẩm giải trí Hàn Quốc, các công ty và chính phủ Hàn Quốc dần ý thức mạnh mẽ hơn bao giờ hết về "sức mạnh mềm". Một số thuật ngữ như "culturenomy" (kinh tế dựa trên văn hóa) được dùng để gọi chiến lược mở rộng "lãnh thổ kinh tế" của Hàn Quốc (cụm từ "lãnh thổ kinh tế Đại Hàn Dân Quốc" được chính thức dán trên một số khẩu hiệu quốc gia).

    Cuộc "xâm lăng văn hóa" của Hàn Quốc chính thức từ đây, không chỉ thuần túy là giao lưu văn hóa hay tài trợ quảng cáo, đó là một chiến lược chủ đích có đầu tư bài bản. Các kỹ thuật về giao tiếp công chúng, tâm lý đám đông, kỹ thuật tuyên truyền ... được sử dụng triệt để. Một cường quốc về kinh tế như Hàn Quốc còn là một quốc gia đang trong tình trạng chiến tranh, đặc biệt với các tập đoàn truyền đạo cuồng nhiệt và giàu kinh nghiệm marketing Dê Xu của Tin Lành. Sự kết hợp của các kinh nghiệm, chiến lược, chiến thuật thông tin thời bình và thời chiến chưa bao giờ lại thành công đến thế.

    Tham khảo: Việt Nam lại trở thành "thuộc địa" ? (link http://lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=23009)

    [​IMG]


    Khẩu hiệu thâu tóm "lãnh thổ kinh tế" (cụm từ tô màu vàng - cùng các quốc gia có màu vàng chính là "lãnh thổ kinh tế" - có Việt Nam) của "Đại Hàn Dân Quốc" được nhìn thấy phổ biến tại quốc gia này. Ảnh trên Mr.Tèo chụp trên tàu điện ngầm.

    Tham khảo thêm bài viết từ báo Hà Nội Mới: Đối mặt với nguy cơ bị đồng hóa văn hóa!

    Khái niệm "bá quyền văn hóa", "xâm lăng văn hóa" đã hình thành từ lâu. Tùy từng giai đoạn lịch sử mà sự bá quyền văn hóa, xâm lăng văn hóa có những phương pháp khác nhau. Trước kia sự bá quyền, xâm lăng văn hóa thường song hành cùng việc chiếm đoạt đất đai, lãnh thổ; ngày nay nó song hành cùng những cuộc xâm lăng kinh tế, bằng sự tràn ngập phim ảnh, sách báo, văn hóa phẩm, thời trang... Trên ti vi Việt Nam tràn ngập phim Trung Quốc, phim Mỹ, phim Hàn; trên đường phố tràn ngập cách mặc theo phong cách các ban nhạc Hàn Quốc, ban nhạc Mỹ; trong ứng xử xã hội tràn ngập quan niệm và tư duy thực dụng... Một trong những phương pháp hữu hiệu nhất là dùng phương tiện truyền thông để xâm lăng văn hóa. Đặc biệt, khi internet trở thành phổ cập thì dòng chảy của những cuộc bá quyền, xâm lăng văn hóa trở nên mạnh mẽ, tưởng chừng vô tận và không hề có biên giới, nó đánh vào từng tế bào tư duy của cá nhân, nhất là người trẻ tuổi. Ngày nay không cần súng đạn mà chỉ bằng cách mềm mại như nhung, lúc chậm rãi, lúc ồ ạt, những cuộc xâm lăng văn hóa trên thế giới đã diễn ra với những kết quả khủng khiếp.
    Xét cho cùng, trong cuộc "chiến tranh mềm", "xâm lược văn hóa" này, các quốc gia đang phát triển hoặc vô tư, ít kinh nghiệm trong giao lưu văn hóa, hợp tác làm ăn quốc tế như Việt Nam không phải là đối thủ của Hàn Quốc. Những nạn nhân đầu tiên của cuộc "xâm lăng văn hóa" tại Việt Nam không ai khác chính là những người dân ngây thơ đang ngày đêm ngấu nghiến các sản phẩm văn hóa miễn phí của Hàn Quốc. Một thế hệ trẻ sinh ra và lớn lên gần như chỉ sống với phim Hàn Quốc, nghe nhạc Hàn Quốc và sinh hoạt như một bản sao tội nghiệp của thanh niên Hàn Quốc.

    Hiện tượng "fan cuồng" tất yếu sẽ xảy ra.

    Đây thuần túy chỉ là một hiện tượng thể hiện ra bên ngoài, phản ánh câu chuyện bên trong về sự ảnh hưởng văn hóa có chủ đích kinh tế. Thật ra, không có gì bận tâm nếu như những bạn trẻ này đang có các hành động và suy nghĩ thật đáng lo ngại, khi họ quay lưng miệt thị , chửi bới, chê bai, hỗn lão ... với ngay chính đất nước, con người, và gia đình họ. Sự lo ngại đó dẫn đến một cuộc tranh cãi sẽ không có hồi kết giữa bộ phận thế hệ trẻ đó và dư luận. Nó ngầm tàn phá sự đoàn kết và sức mạnh của quốc gia.

    Những bài viết về vấn đề này Tèo đã trình bày rất nhiều. Hãy xem đến đây chỉ là lời nói đầu đề đi vào thẳng vấn đề: những ngộ nhận và ngụy biện của các bạn trẻ hâm mộ Hàn Quốc thái quá. Do đầu óc còn chưa phát triển hết, lại do tác động tâm lý, các em xét cho cùng cũng chỉ là những nạn nhân.

    1. "Có bằng họ không mà dám chê bai ?"


    Đây là một ngụy biện phổ biến mà các fan HQ thường dùng để cãi lại những ai dám lên tiếng "xúc phạm" đến thần tượng, mẫu quốc mềm, "cha mẹ tinh thần" của họ.

    Với người có hiểu biết thì đây chỉ là trò công kích cá nhân của con nít hoặc của những người ít học.

    Thực vậy, việc nêu ra một sự thật về các nhóm giải trí Hàn Quốc, cụ thể trong trường hợp này, không hề liên quan gì đến việc người đưa ra nhận xét như thế nào. Một anh xe ôm không nhất thiết phải biết hát, thậm chí có thể bị câm, nhưng không có nghĩa là anh không thể nhận xét ca sĩ ABC hát dở. Một chị bán mắm không nhất thiết phải đẹp và thơm tho như các người mẫu XYZ, nhưng không có nghĩa là chị ấy không được nhận xét XYZ đẹp hay không. Một người tuyệt đối không biết nấu ăn, nhưng món ăn ngon hay dở thì có quyền nhận xét.

    Trò ngụy biện rẻ tiền này phản ánh sự thấp kém của các bạn fan Hàn Quốc. Rất tội nghiệp.

    2. "Các người ghen tỵ à ?"


    Các fan Hàn Quốc chủ yếu là chạy theo cảm xúc cá nhân nên nếu tranh luận thực sự về một lĩnh vực nào đó đang đề cập, cụ thể là âm nhạc và phim ảnh, thì các em sẽ không đủ trình độ và khả năng. Vì thế, quanh đi quẩn lại thì cách đối phó với những lời lẽ "xúc phạm" mà họ không muốn nghe về "mẫu quốc mềm", "cha mẹ mềm", "người tình mềm" của họ vẫn là công kích, khích bác cá nhân.

    Các em vô tình đã xúc phạm người lớn, cha mẹ, chưa kể đến những người Việt Nam có lòng tự trọng dân tộc và trăn trở trước những vấn đề xã hội. Xúc phạm bằng việc quy kết đơn giản họ "ghen tỵ" với thần tượng của các em.

    Trong khi đó, thực tế là cha mẹ thì thương con, cả đời một lòng dốc hết vì con, nay thấy con chểnh mảng học tập, thấy con lệch lạc nhân cách, thì lo buồn mà lên tiếng.

    Con hỗn với cha mẹ đơn giản bằng việc nghĩ cha mẹ "ghen tỵ" và tuyên bố "đó là quyền tự do của tôi". Vâng, nếu tự do thì xin mời "tôi" ra khỏi nhà mà sống hết mình vì "thần tượng".

    Còn riêng với dân tộc, các em xem rẻ dân tộc mình chỉ vì dân tộc Việt Nam kém may mắn này đang lạc hậu, đang muộn hơn, đang nhẫn nhục dò dẫm trên con đường cạnh tranh với các cường quốc đi trước hàng trăm năm. Các em xem những người Việt Nam lo âu trăn trở cho đất nước chỉ là vì "ghen tỵ" với mấy cô cậu làm nghề biễu diễn của các công ty tư bản Hàn Quốc.

    3. Sao fan cuồng bóng đá thì không ai nói mà chỉ ghen tỵ với thần tượng Hàn Quốc của tôi ?


    Thật ra, khi nói câu này thì các fan Hàn Quốc chỉ ý thức mọi việc không hơn một đứa con nít mới lớn ở tuổi của các em.

    Có 2 đối tượng "suốt ngày" đi "kiếm chuyện" với các em về việc thần tượng ô-pa, ỏn-ni , đó là cha mẹ các em, và những người lo cho thế hệ trẻ của đất nước. Còn lại thì bán được hàng Hàn Quốc càng nhiều, phục vụ các công ty Hàn Quốc càng tốt, khiến các em điên lên vì hàng hóa họ bán, sốt lên vì sự kiện họ tổ chức, thì họ càng mừng.

    Cũng có hiện tượng "cuồng" bóng đá hoặc một môn thể thao và hình thức giải trí nào đó, nhưng nó không ảnh hưởng ở tầm xã hội vĩ mô. Đây là những hiện tượng cá thể, không đáng kể. Không có hiện tượng một số đông đảo vì quá ưa thích Ronaldo mà dùng hàng hóa Brazil, tràn ngập lối sống của Brazil, phục vụ cho Brazil.

    Nhưng các fan cuồng Hàn Quốc thì có đấy !

    Các công ty Hàn Quốc khi xây dựng những nhóm thần tượng, họ chủ đích xây dựng những hình mẫu đa dạng trong một nhóm để khiến các fan sống theo mẫu đó. Ăn cũng theo mẫu, uống cũng theo mẫu, chơi cũng theo mẫu, và suốt ngày tự gia cường cho cái hình mẫu thần tượng của mình bằng việc ngắm nhìn và nghe thần tượng.

    Đây là một chiến lược có chủ đích kinh doanh. Một học thuyết tâm lý rất tinh vi trong chiến tranh, trong chính trị, trong tôn giáo, mà đã có bài viết phân tích từ lâu: http://truongchinhtrina.gov.vn/Artic...Article_ID=174

    Ngay từ những thập niên 50 của thế kỷ 20, một trong những nhân vật hoạch định "Chiến lược diễn biến hoà bình" của Mỹ là Rulles đã đưa ra những luận điểm rằng: Nếu nước Mỹ biết cách làm cho thanh niên Liên Xô yêu thích các bài hát và điệu nhảy Mỹ thì sớm hay muộn gì người ta cũng sẽ dạy được cho thanh niên người Xô - Viết suy nghĩ theo cách mà Mỹ cần. Từ đó tất cả các phương tiện thông tin như Đài phát thanh - Truyền hình, sách báo, phim ảnh, ca nhạc, văn học nghệ thuật, giáo dục, thể thao... đều là những "binh chủng" mà Mỹ có thể lợi dụng để tiến hành chiến tranh tư tưởng, tâm lý đối với các nước không phù hợp với xu hướng và lợi ích của những nhà hoạch định chính sách của Chính phủ Mỹ.
    Những bạn trẻ Việt Nam thực sự là những con cừu đang được các cao bồi Hàn Quốc chủ đích chăn dắt để khai thác lợi ích phù hợp với xu hướng "culturenomy" mà chính phủ Hàn Quốc đề ra nhằm mở rộng "lãnh thổ kinh tế Đại Hàn Dân Quốc".

    Hãnh diện gì khi làm những con cừu ?

    4/ "Họ là những ngôi sao khổ luyện"

    Các fan Hàn Quốc cho rằng thần tượng của mình được tuyển chọn rất gắt gao, là những tài năng xuất chúng, những mỹ nhân mỹ nam tuyệt vời, và sau đó khổ luyện rất vất vả để đạt đến đỉnh cao.

    Thực tế, không ai biết chắc họ khổ luyện như thế nào, bởi hầu hết các thông tin lăng xê và PR đều do công ty quản lý tung ra và các công ty này giấu thông tin về các nhân viên biểu diễn của mình (ý nói các "thần tượng") như mèo giấu phân, không ai kiểm chứng được.

    Tuy nhiên, có thể thấy mọi chuyện trở nên ngớ ngẩn khi người ta đặt câu hỏi: "Sao Hàn Quốc lại lắm tài năng âm nhạc đến như vậy ? Các quốc gia khác không có hay sao ?"

    Thực vậy, được biết mỗi năm có hàng trăm nhóm múa hát đồng diễn như vậy xuất hiện và không ít số đó ngay không lâu sau đó được các công ty giải trí tung ra thị trường dành cho trẻ mới lớn đầu óc chưa phát triển hết, để rồi thành công nhanh chóng, thu hút lượng fan đông đảo (tất nhiên là các trẻ mới lớn đầu óc chưa phát triển hết). Như vậy tính nhẩm ra, ta có hàng ngàn "tài năng" mới xuất hiện ở Hàn Quốc.

    Vậy thì cần bao nhiêu cuộc thi tuyển để kiếm được hàng ngàn "tài năng xuất chúng" như vậy ?

    Rồi sau đó, các "tài năng" phải "khổ luyện" bao lâu ? Ta không biết. Nhưng cũng lại tiếp tục đặt vấn đề về thành quả khổ luyện của các "tài năng" này:

    - Khổ luyện nhảy: có thể nói, các "tài năng" nhảy không hơn tập thể dục nhịp điệu là bao nhiêu. Các nhóm Super Junior, Big Bang, Shinee, TVXQ, ĐMCN, CONBO ... là các ví dụ điển hình, nhảy đồng loạt quơ chân quơ tay, uốn éo làm trò. Tuy đều, nhưng không ai dám bảo đó là những động tác khó khăn.


    http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=r6TwzSGYycM

    Bất cứ ai cũng nhảy được các điệu nhảy "khổ luyện" này:

    http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=CPU8LnaVHo0

    Người thường v6a4n co thể làm được : http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=0UiPA_9RCRw

    - Khổ luyện hát: mời các bạn cứ nghe thử các "thần tượng" Hàn Quốc hát thì sẽ biết vì sao có nhận xét và cảnh báo sau từ chính giới chuyên nghiệp Hàn Quốc:

    K-Pop: Ca sỹ thần tượng hay chỉ là trai xinh gái đẹp? (link http://2sao.vn/p1001c1011n20100721112512218/kpop-ca-sy-than-tuong-hay-chi-la-trai-xinh-gai-dep.vnn)
    [​IMG]





    Chương trình MBC News Desk vừa có buổi phát hình dành riêng để phân tích tài năng thực sự của những người được gọi là "ca sĩ", và kết quả đã thực sự gây sốc cho tất cả những người xem chương trình.
    Trong hơn một thập kỷ nay, có quá nhiều nhóm nhạc thần tượng thi nhau xuất hiện và thống trị ngành công nghiệp âm nhạc Hàn Quốc. Nhưng dường như bây giờ, trong những điều khoản liên quan đến sự nổi tiếng của các nhóm nhạc thì việc được xuất hiện nhiều trước khán giả được đề cao hơn tài năng thật sự của họ.

    Dường như gọi họ là ca sĩ có vẻ không được thích hợp cho lắm".

    Không thể nghi ngờ những lời chỉ trích nêu trên của chương trình MBC News Desk khi những bằng chứng đưa ra dựa trên sự thật hiển nhiên. Đúng là hiện nay có xu hướng các ngôi sao thần tượng không có khả năng thanh nhạc đủ để được gọi là ca sĩ thật sự. Không chỉ vậy, bây giờ nhiều ngôi sao thần tượng dường như từ bỏ ca hát ngay sau khi ra mắt, và thay vì cố gắng luyện tập để nâng cao năng lực của mình, họ lại tham gia vào việc diễn xuất và xuất hiện tích cực trong các chương trình tạp kỹ hoặc các chương trình giải trí khác nhau.

    - Khổ luyện sáng tác: Hầu hết các "thần tượng" đều khổ luyện học nhạc lý rất nhiều nhưng đáng tiếc là chưa có một bài hát nào do các thần tượng sáng tác.

    Có lẽ các "thần tượng" cần khổ luyện thêm vài chục kiếp nữa để may ra sáng tác bất hủ như Bee Gees, Beatles chăng ?

    - Khổ luyện nhạc cụ: Các "thần tượng" có lẽ khổ luyện nhiều nên nhạc cụ duy nhất có thể thấy các "thần tượng" chơi được là ... không khí

    5/ Đại Hàn Dân Quốc đứng đầu thế giới !

    Ngộ nhận này cũng na ná như ngộ nhận của chính người Hàn Quốc chưa nhiều kinh nghiệm ra nước ngoài, do chịu ảnh hưởng của sự tuyên truyền cực đoan chủ nghĩa dân tộc. Người Triều Tiên cũng thế. Có lẽ đó là một đặc trưng có nguồn gốc sâu xa từ văn hóa bản bán đảo này chăng ?

    Bạn Kazuo cho rằng, các fan Hàn Quốc luôn luôn tưởng bở, mơ hão rằng văn hóa Hàn là nhất thế giới, bởi đến những nước có nền âm nhạc và văn hóa mạnh - độc đáo như Nhật và Mĩ còn phải tiếp nhận nồng nhiệt, y như những gì mà những báo ảnh hưởng VH Hàn tuyên truyền,

    Tuy nhiên sự thật ngược lại, đa số các fan ở Nhật và Mĩ thì người đi xem 1 là người gốc Hàn (ở Mĩ), 2 là người gốc Hàn và dân Zainichi Koreans. Số lượng của người gốc Hàn ở Nhật và Mĩ là khá đáng kể. Và hầu như họ rất cực đoan trong việc ủng hộ Hàn quốc, mọi show diễn họ đều góp mặt dù có thích hay không chỉ để làm đông mặt người, quảng cáo cho văn hóa Hàn.

    Nói vậy không phải không có người bản địa, tuy nhiên người bản địa không thật sự quá nhiều, và đa số họ chỉ đi vì 1 là tâm lí dư tiền muốn thấy cái mới lạ muốn xem thử, 2 là đi vơi bạn cho vui, giải trí ngày cuối tuần, hẹn hò (date) trai gái cũng hay rủ rê đến những show thế này.

    Để rồi, một người Hàn Quốc sống tại Việt Nam cũng không chịu nổi não trạng này của các bạn fan Hàn Quốc, chị cho biết trên báo Tuổi Trẻ như sau:



    Cô Song Jae Hee buộc lòng phải dạy các trẻ Việt Nam có đầu óc chưa phát triển hết như sau:(link http://tuoitre.vn/Ban-doc/Trong-mat-nguoi-nuoc-ngoai/397786/Dung-that-hua-tre-hen-va-lam-kho-nhau.html)
    [​IMG]

    theo tôi được biết trong một thăm dò gần đây (được thực hiện bởi một công ty Việt Nam) có gần 3/4 giới trẻ Việt chỉ thần tượng ca sĩ, người mẫu mà không chú ý đến những lĩnh vực khác như khoa học, kinh tế... Đó là chưa kể số lượng lớn giới trẻ Việt chỉ thích nghe nhạc và xem phim Hàn rồi bắt chước phong cách y hệt. Hiện tượng này khiến những người đang học và tìm hiểu văn hóa Việt như tôi suy nghĩ, trăn trở rất nhiều.

    Thực chất thì văn hóa và văn học Hàn hiện cũng bị ảnh hưởng phần nào bởi phương Tây và Nhật Bản... nhưng chúng tôi luôn cố lèo lái để tác động ngược lại họ một vài mặt của quê hương mình. Chẳng hạn giới trẻ chúng tôi bị phim hoạt hình, cách ăn mặc của Nhật gây ảnh hưởng nhất định, thì chúng tôi bằng mọi cách gây ảnh hưởng ngược lại bằng ca nhạc, phim ảnh...

    Còn giới trẻ Việt dường như vẫn chưa quan tâm tới việc tạo ra một nét riêng để “hòa nhập” nhưng không “hòa tan”... Tôi mong các bạn trẻ Việt có thêm bản lĩnh để giữ vững văn hóa nước mình. Bản thân tôi rất thích những màn biểu diễn của các nhóm nhạc như Mặt Trời Đỏ, bởi khi nhìn vào đó tôi biết ngay đây là nét văn hóa đặc trưng của người Việt và được biểu diễn bởi những người trẻ.


    6/ "K-pop là của giới trẻ, "chống" K-pop là những ông bà già lạc hậu"

    Quả thực, đây là một ngộ nhận ngớ ngẩn và rất đỗi mù quáng của các bạn fan Hàn Quốc. Thành viên LSVN có tên là Hanharu Kazuo phân tích như sau.
    http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=yd6EQ4MxTWE

    Như đã nói ở trên, nên một số fan cuồng Hàn ở Việt ngộ nhận rằng giới trẻ ai cũng "cuồng" như họ, bằng chứng là khi vào forum lichsuvn post bài lúc nào cũng dùng những từ như "cháu", trong khi forum này số người thật sự lớn tuổi không phải là quá nhiều, số người từ 2X tuổi xuống 1X tuổi vẫn rất nhiều. Nên đâm ra tâm lí nghĩ rằng bọn nào chống lại sự "cuồng" của mình là bọn "bảo thủ" không chịu đổi mới mà không hề biết mở rộng con mắt bé ra để xem lời họ nói là đúng hay sai.
    Nhận xét bổ sung
    Ngộ nhân thứ 3 là đổ lỗi qua lại để bảo chữa cho thần tượng của mình thay vì nhìn nhận sự thật rằng vì ảnh hưởng văn hóa Hàn nên trong số họ càng ngày càng nhiều người trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội, thậm chí trở thành những người có vấn đề về tâm lí, xa hơn có nguy cơ trở thành phản động.

    Điển hình là họ không bao giờ biết nhận sai, nếu họ đã từng phát biểu hoặc làm những điều thiếu suy nghĩ gây mất đoàn kết dân tộc, gây ảnh hưởng đến gia đình, với tâm lí đó, họ sẽ luôn nghĩ rằng: "không phải là thành viên của chúng tôi" gây ra, đó chả qua là antifan thôi!" và đổ lỗi cho một tập thể nào khác, mỗi khi có phát biểu và hành động xấu xuất phát từ phía họ.

    Đây là ngộ nhận nguy hiểm nhất, vì nó ngăn cản và triệt tiêu khả năng tự sửa sai và hoàn thiện bản thân mình xã hội và xa hơn là đất nước ở fan Hàn và khiến họ càng ngày càng cứng đầu bảo thủ, khiến cặp mắt họ bi u mờ bởi hào hoa ảo và sống xa rời thực tế, gia đình, xã hội, đất nước.


    Tham khảo thêm:

    Làn sóng Hàn sẽ hạ nhiệt trong 4 năm tới? (link http://kenh14.vn/c13/20120521035244292/lan-song-han-se-ha-nhiet-trong-4-nam-toi.chn)

    Rập khuôn và ít sáng tạo, cơn sốt từ xứ kim chi được dự đoán sẽ sớm hết hot.

    Trái ngược với vô số các bài báo Hàn lẫn quốc tế đang ra sức ca ngợi sự phát triển nhanh chóng cũng như dự đoán về khả năng tăng trưởng trong tương lai của làn sóng Hàn, một bài viết mới trên KoreaTimes lại đưa ra nhận định rằng bản chất của sự thành công này có thể không kéo dài như một số người mong đợi.

    Bài báo cũng chỉ ra rằng: "Vũ đạo, lời bài hát và trang phục cực kỳ sexy là điều rất phổ biến ở các thần tượng và ca sĩ tuổi teen Kpop hiện nay. Phim truyền hình cũng chỉ quanh quẩn các chủ đề như ngoại tình, trả thù, bí mật về thân thế hay danh tính của nhân vật, khiến cho việc gây chú ý với khán giả ngày càng khó khăn hơn".

    [​IMG]


    Khán giả đang có xu hướng bội thực vì Kpop cũng như phim Hàn đều rập khuôn và ít sáng tạo nên chỉ phù hợp với các em nhỏ mới lớn đầu óc chưa phát triển hết
    [​IMG]
    Đá banh không mấy bồ ?




    Tài liệu tham khảo thêm

    http://lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=9619

    7/ Ngộ nhận lớn khi cho rằng nền âm nhạc Hàn Quốc phát triển kỳ tích thống trị trên toàn thế giới, chinh phục Nhật Bản, tấn công Hoa Kỳ

    Thực tế thì Hàn Quốc chỉ thành công ở một số nước châu Á đang phát triển, mà sự thành công đó là do hình thức cho không biếu không. Đó là lý do vì sao Kpop nói chung thực sự là rất rẻ tiền và chỉ dành cho giới thấp kém thị hiếu.

    Để dẫn chứng điều này với đầy đủ số liệu và phân tích khách quan là bài viết của bạn Bad Meets Evil tại link sau đây: http://www.lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=25927

    Trích:
    Từ bài viết của Bad Meets Evil
    Thị trường âm nhạc Nhật Bản vs Thị trường âm nhạc Hàn Quốc

    (JPN) – Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Nhật Bản là vào khoảng 5 ngàn tỷ USD, trong đó của Hàn Quốc là vào khoảng 900 tỷ USD, sự chênh lệch là 5 đến 6 lần. Xét một cách bình thường thì sự chênh lệch về quy mô của thị trường âm nhạc của hai nước cũng phải tương đương với sự chênh lệch về quy mô kinh tế tức là cũng phải vào khoảng 5 đến 6 lần. Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác, sự chênh lệch đó lên tới tận 44 lần.

    [​IMG]


    Tại sao lại có sự chênh lệch lớn đến vậy? Một trong những lý do có thể kể đến đó là ý thức tiêu dùng yếu kém của user Hàn Quốc đối với âm nhạc. Việc download phi pháp đã giáng một đòn nặng nề vào nền âm nhạc Hàn Quốc, làm cho quy mô của nó bị thu hẹp lại rất nhiều.

    Tuy nhiên, chỉ với một nguyên nhân này thì sự chênh lệch rất khó lên tới 44 lần. Thêm một nguyên nhân lớn nữa đó chính là sự nghèo nàn về thể loại và chất lượng âm nhạc trong làng âm nhạc Hàn Quốc. Thị trường âm nhạc Nhật Bản là nơi tập trung của tất cả các thể loại âm nhạc trên toàn thế giới. Việc một số nhóm idols của Hàn Quốc tiến vào thị trường Nhật Bản thành công đã làm cho người Hàn Quốc rất phấn khích và trở thành một đề tài lớn nhưng đối với thị trường âm nhạc Nhật Bản thì việc đó (việc các nhóm idols Hàn Quốc tiến vào thị trường Nhật Bản) chỉ như là một kênh nhỏ của làng âm nhạc thế giới tiến vào Nhật Bản mà thôi.

    Có rất nhiều thể loại âm nhạc trên thế giới tiến vào Nhật Bản. Chính sự phong phú về chủng loại đã làm cho thị trường âm nhạc Nhật Bản phát triển lớn mạnh. Và một điều bất ngờ là sự phát triển đó là lớn nhất thế giới.

    Tại Mỹ, bản thân thị trường âm nhạc của Mỹ lớn hơn của Nhật Bản nhưng chiếm 90% thị trường là nhạc trong nước (âm nhạc Mỹ), 5% là nhạc classic và chỉ vỏn vẹn 5% còn lại là âm nhạc nước ngoài. Trong khi đó tại Nhật Bản, âm nhạc trong nước (âm nhạc Nhật Bản) chỉ chiếm có 70%, số còn lại là nhạc classic và âm nhạc nước ngoài. Nếu tính theo quy mô thị trường thì thị phần âm nhạc nước ngoài trong Nhật Bản lại lớn hơn hẳn Mỹ. Vì vậy mà các nghệ sĩ trên toàn thế giới mới phấn đấu hướng đến thị trường âm nhạc Nhật Bản hơn là thị trường “đóng” của Mỹ.

    Chính điều này đã làm cho thị trường âm nhạc Nhật Bản phát triển mạnh mẽ về cả chủng loại và chất lượng âm nhạc. Điều đó tạo ra sự chênh lệnh áp đảo đối với thị trường âm nhạc Hàn Quốc.

    Tại Hàn Quốc, thị phần âm nhạc trong nước chỉ vào khoảng 60%, lượng và chất cũng bị giới hạn trong một phạm vi rất nhỏ và hẹp. Việc thị trường âm nhạc Hàn Quốc có khuynh hướng không thu nhận những thể loại âm nhạc mới của thế giới chính là một nguyên nhân làm cho bản thân thị trường bị thu hẹp và ý thức thấp kém của người tiêu dùng cũng là một nguyên nhân lớn có thể tính đến.

    Giờ các bạn đã biết chênh lệch "kinh khủng" giữa nền âm nhạc Hàn Quốc và Nhật Bản rồi chứ, tớ thấy dân Việt Nam ta chỉ thích coi trọng cái hình thức bên ngoài hơn là cái nội dung và cảm xúc.
    Về cảm xúc.Nhạc Hàn Quốc chỉ nhảy, nhảy và nhảy..>>> Chẳng có tí cảm xúc nào cả...
    Nhạc Nhật : Clip độc đáo, lạ, thể hiện được cái cảm xúc, cái hồn của bài hát.
    Nội dung thì nhạc Hàn Quốc : >>> quá nghèo nàn về thể loại...còn nhạc Nhật : Quá đa dạng và độc đáo, đầy đủ tất cả các thể loại nhạc trên thế giới.
    Ngoại hình các singer của Hàn Quốc: Toàn các trai đẹp gái xinh - từ 1 lò thẩm mỹ viện.còn Nhật Bản : Vẻ đẹp tự nhiên - tươi tắn.
    Style của Hàn Quốc :...Khoe được cái gì thì khoe...còn Nhật Bản : ...Cá tính + Cute + Độc đáo nhưng vẫn thể hiện được nét truyền thống.
    Tớ thấy Người Nhật Bản rất giữ gìn nét văn hóa của họ, rất ít để ra bên ngoài nước nhiều cho nên ít người biết đến..không như nhạc Hàn Quốc chủ yếu là nhạc thị trường. Tớ dám cá là nếu nhạc Nhật mà phát triển theo hướng thị trường hóa quốc tế thì Hàn Quốc thua xa.

    http://forums.gamevn.com/showthread....c-vs-Nhat-Ban-

    8/ Vpop có ra cái gì đâu mà chê Kpop ?

    Quả thực đây là sự ngụy biện hài hước nhất của các bạn fan Kpop (Hàn Bốp). Bởi vì Vpop thế nào thì tuyệt đối không liên quan gì đến chủ đề đang nói ở đây là về Kpop và những đối tượng của Kpop.

    Tuy vậy, đây cũng là một trong những "thủ đoạn" ngụy biện phổ biến nhất, gân cỗ lên cãi và tự xoa xuýt mình "nói hay" của các bạn bé con fan Hàn Bốp.

    Có khi, những người như Tèo nghe lời "phản bác" này bỗng thấy tội nghiệp và cười sặc ra, bởi bản thân Tèo rất dị ứng với thể loại Vpop lai căng, ăn theo một cách dị hợm Kpop. Nhưng các bạn fan Hàn Bốp bị một hội chứng tâm lý rất tương tự với một số thể loại hạ đẳng quen thuộc trên các diễn đàn internet. Đó là "hễ ai khác mình là chống mình", cho nên phải chống và chống cho được, tựa như con bò húc vào tấm vải đỏ. Bản thân Tèo không biết Vpop thì có "chống" Hàn Bốp chỗ nào không, nhưng lôi Vpop ra để "đỡ đạn" giùm cho nền "âm nhạc" đến từ "mẫu quốc mềm" của các bạn fan Hàn Bốp cho thấy tâm tưởng tự sỉ dân tộc, tự ti bản địa, đầu óc nô lệ phục dịch ngoại bang.

    Dẫu sao, vì các bạn bé con fan Hàn Bốp còn quá nhỏ, đầu óc chưa phát triển hết, cho nên "thương hơn là giận". Thương vì cha mẹ không biết dạy con, thương vì nhà trường không biết dạy trò, thương vì xã hội không biết giáo dục công dân, thương vì truyền thông không biết chăm sóc khán giả.
    ------
    http://kenh14.vn/c13/20100717103512809/cac-idol-group-kpop-len-nhu-dieu-gap-gio-khong-vi-chat-giong.chn

    đang cập nhật....
     


    Joey_Wheeler, JannyfanNam Miên thích điều này.


  2. Erwin Rommel

    Erwin Rommel Banned

    Tham gia:
    22/4/2012
    Bài viết:
    185
    Lượt thích:
    83
    Kinh nghiệm:
    0
    P.S Nhà em xin thứ lỗi vì quên dẫn link gốc và tên tác giả.

    TÁC GIẢ : Mr.Tèo
    Thành viên của lichsuvn.info

    Link gốc http://lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=25881
     
  3. Nam Miên

    Nam Miên Cười lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/4/2012
    Bài viết:
    2.066
    Lượt thích:
    1.671
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học phổ thông cấp 4
    .....nhiều cái quái gở nhể.............................Hiện tượng Kpop như 1 làn sóng vô cùng mạn mẽ và to lớn....nó đã....đang và sẽ....nhấn chìm Vpop.....nhưng cũng chỉ do 1 điều.... "Họ là những ngôi sao khổ luyện".....hãy thực sự nhìn điều đó bằng cặp mắt khách quan nhất......
    Vpop........................như nào............tự mỗi người đều có thể thấm thấu đc...........còn KPop,,,,,,,,chỉ ai quan tâm mới hiểu..............hãy đến với I am để tự cảm nhận các bạn trẻ===
     
    Erwin Rommel thích điều này.
  4. Erwin Rommel

    Erwin Rommel Banned

    Tham gia:
    22/4/2012
    Bài viết:
    185
    Lượt thích:
    83
    Kinh nghiệm:
    0
    Nhà em hình như thấy dân mạng dùng từ "xâm lược" nhiều hơn "làn sóng" phải ko bác Nam Miên ?
     
    Nam Miên thích điều này.
  5. Nam Miên

    Nam Miên Cười lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/4/2012
    Bài viết:
    2.066
    Lượt thích:
    1.671
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học phổ thông cấp 4
    @Erwin Rommel:....uk...nhưng câu này lấy trong tác phẩm lòng yêu nước của HCM....áp vào chơi chơi...hoho...thế xâm lược áp vào nghe ương ương nhề?
     
  6. Erwin Rommel

    Erwin Rommel Banned

    Tham gia:
    22/4/2012
    Bài viết:
    185
    Lượt thích:
    83
    Kinh nghiệm:
    0
    Hèn gì nhà em thấy quen quen. Nếu là câu của Bác thì khỏi chỉnh vì nó quá chuẩn rồi. Đúng là nghe hơi lạ khi áp vào. Thực ra từ "làn sóng" thì báo chí nói giảm chứ không thì...
     
  7. Erwin Rommel

    Erwin Rommel Banned

    Tham gia:
    22/4/2012
    Bài viết:
    185
    Lượt thích:
    83
    Kinh nghiệm:
    0
    Http://lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=25881&page=7


    Đây là phần đầu tiên trong trong loạt bài phóng sự tổng quát với tựa đề:"KPOP và SỰ THẬT trần trụi sau bức màn phát triển" đăng trên website chính thức của kênh truyền hình trực tuyến về văn hóa âm nhạc toàn cầu-MTV Iggy.
    Bài viết được tổng hợp từ những trải nghiệm, nghiên cứu và phân tích của tác giả Edward Chun.
    Ba phần tiếp sẽ cho ta cái nhìn sâu sắc về quá trình hình thành và phát triển của K-pop cũng như thực trạng hiện nay của nền công nghiệp này.



    KPOP - SỰ THẬT SAU BỨC MÀN PHÁT TRIỂN:

    Tác giả: EDWARD CHUN



    LỜI MỞ ĐẦU



    Tác gia người Mĩ gốc Hàn Edward Chun đã nhiều năm sinh sống tại Hàn Quốc với vai trò một Chỉ đạo âm nhạc ở đài truyền hình. Trong cuộc phỏng vấn độc quyền đặc biệt với kênh truyền hình MTV Iggy, ông đã đưa chúng tôi tiếp cận với những chuyện hậu trường phía sau bức tranh toàn cảnh nền công nghiệp âm nhạc Hàn Quốc …




    Seoul- mùa hè năm 2005:

    Khi ấy, tôi đang lần thứ 2 đảm nhận vai trò chỉ đạo âm nhạc cho một bộ phim truyền hình Hàn Quốc được nhiều người giới thiệu và ví như "Baywatch" , nếu không xét tới việc chương trình này đã lập tức được yêu thích ngay từ tập đầu. Đó là lần đầu tiên tôi có cơ hội viết một số ca khúc cho những ngôi sao nổi tiếng của K-pop như Shin Hye-sung và Lee Minwoo của Shinhwa, thành viên cũ và là giọng ca chính của Big Mama – BMK. Người chịu trách nhiệm sản xuất album nói rằng, vì tôi sáng tác cho những ngôi sao K-pop nên hãy viết thứ âm nhạc của người Hàn chứ không phải những ca khúc đậm nét Tây phương như trước kia. Để nghiên cứu thêm, tôi đã nghe hàng trăm bài hát K-pop, và nhịp điệu của chúng không có vẻ quá phức tạp. Tôi đã cho rằng chẳng khó để sáng tác một các khúc cho Kpop. Bốn năm sau, tôi có dịp gặp gỡ rất nhiều fan của Shinhwa và BMK. Một số người thậm chí đã từng xem bộ phim tôi góp phần viết nhạc và không một ai nhớ đến ca khúc của tôi. Tôi đoán mình đã không hiểu Kpop như vẫn tưởng.
    **Baywatch: là một chương trình thực tế rất nổi tiếng của Mĩ , nói về những người cứu hộ trên biển


    Trong nhiều năm, Hàn Quốc dường như được định sẵn sẽ thành một đất nước nhỏ bé nằm giữa Trung Quốc và Nhật Bản. Theo một số nhân vật nổi tiếng Hàn Quốc ví von thì nó giống như “con tôm lẫn giữa bầy cá voi”. Ít nhất là theo quan điểm của tôi, một người mang trong mình 2 dòng máu Hàn-Mĩ, sinh trưởng trên mảnh đất Chicago trong thập niên 80. Các cửa hàng ẩm thực Trung Hoa và Nhật Bản - kể cả những nhà hàng lộng lẫy và xa xỉ - mọc lên như nấm ở vùng gần trung tâm thành phố. Còn cửa hàng Hàn Quốc ư? Nếu muốn tới đó, bạn phải ra khỏi trung tâm và đến khu người Hàn.

    Phim ảnh Hàn Quốc thì sao?
    Quên chuyện xem chúng đi. Những bộ phim hay các chương trình truyền hình Hàn Quốc trông như bản in lậu do các cửa hàng cho thuê băng đĩa sao chép bất hợp pháp, chất lượng của chúng thấp đến mức toàn bộ chi phí đầu tư sản xuất cũng chẳng bằng số tiền 1 ngôi sao điện ảnh hạng hai ở Mĩ đổ vào tủ quần áo của họ.


    Tuy nhiên, âm nhạc mới là thứ kinh khủng nhất. Với những bản phối khí tầm thường, giọng ca mờ nhạt, lí nhí tổng hòa trong thứ âm thanh điện tử cùng nhịp điệu mập mờ hơi hướng polka, nhạc Hàn thật quá lộn xộn, vô duyên tới mức khi một người bạn không phải dân châu Á bảo tôi nghe 1 bài hát, thì phải đến lúc cậu ta thôi chế giếu, tôi mới nghe thử.


    Nhưng sau đó, một điều mới mẻ đã xuất hiện: mạng Internet. Bernie Cho, người sáng lập công ty chế tác DFSB Kollective, đã nói với tôi về sự thay đổi đáng kể trong chất lượng âm nhạc mà anh nhận thấy vào nửa cuối thập niên 90 - khi làm việc cùng những kênh truyền hình giải trí như là MTV Korea và Mnet:

    “Một phương diện ảnh hưởng thú vị của sự bùng nổ mạng Internet tại Hàn Quốc chính là tác động của nó đến việc dựng nên các rào cản trong lĩnh vực âm nhạc. Với con đường tiếp cận xu hướng âm nhạc quốc tế trong nháy mắt, cư dân mạng Hàn Quốc ngày càng nhận thức sâu xa hơn về sắc thái khác biệt giữa cảm hứng, sự bắt chước và những cách tân. Nếu một ca khúc K-pop đình đám nào đó có “mùi” ăn cắp, những người hâm mộ sẽ nhanh chóng lên tiếng chỉ trích nặng nề người nghệ sĩ đó trên mạng truyền thông– tại các bảng thông báo của website, hay các chat room sẽ bùng lên những cuộc tranh cãi nảy lửa và kịch liệt. Dù cho những nghệ sĩ đó không phải đối diện với pháp luật vì đạo nhạc thì những người hâm mộ cũng sẽ đưa họ ra trước tóa án dư luận. Và cho dù những lời phán quyết của xã hội không giống nhau thì thông điệp được đưa ra cũng hết sức mạnh mẽ và rõ ràng - Đạo nhạc không còn là chiêu bài lăng xê nữa mà trở thành cách hiệu quả nhất để nhanh chóng san bằng tiền đồ của bạn. Và kết quả là, các ca sĩ, các nhạc sĩ, các nhà chế tác không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục cuộc chơi của mình và hướng tới một nền âm nhạc năng động hơn, khác biệt hơn."


    Chỉ trong vài thập niên sau đó, K-pop không chỉ cuốn cả châu Á vào 1 cơn bão lớn mang tên "Làn sóng Hàn Quốc" mà còn bằng mọi cách lướt tới bến bờ nước Mĩ: Wonder Girls được xem như bằng chứng rõ ràng nhất cho tiềm năng phát triển tại đây khi nhóm này được xác nhận sẽ biểu diễn mở màn cho concert của Jonas Brothers.




    ******




    Đối với những ai yêu thích nhạc Pop nhưng lại chỉ mới làm quen với Kpop trong thời gian gần đây thì cần tự hỏi bản thân một câu: K-pop là gì? Câu trả lời vừa đơn giản nhưng cũng vừa phức tạp. Câu trả lời thật đơn giản: K-pop là thứ âm nhạc phổ biến tại Hàn Quốc. Tuy nhiên, với câu trả lời phức tạp thì lại nảy sinh một câu hỏi sâu xa hơn: Âm nhạc phổ biến tại Hàn Quốc là gì?

    Các khán giả Mĩ khi nói tới K-pop thì có thể nghĩ ngay tới những chàng trai, cô gái dễ thương cùng bước nhảy điêu luyện theo những điệu nhạc Dance. Vậy không phải đó là tất cả những gì người ta vẫn dùng để miêu tả về WGs, BoA hay Se7en sao? Hiển nhiên rằng, các nhóm nhạc kẹo ngọt đang nổi chiếm phần đông trong Kpop; và nếu dạo một vòng phố mà bạn không bắt gặp những khuôn mặt rất thu hút của một nhóm nhạc dành cho giới trẻ nào đó trên các biển quảng cáo thì quả là điều không tưởng. Ngay cả trên sóng truyền hình cũng thế, khi mà các chương trình âm nhạc phần lớn là các ca khúc nhạc pop dễ nghe dành cho giới trẻ, và có vẻ như Perez Hilton (một bloger người Mĩ rất nổi tiếng trong làng giải trí) cũng rất say mê thể loại này.

    Nguồn gốc của thể loại nhạc trẻ này hay các ca khúc pop-dance hiện nay có thể coi là xuất phát từ anh chàng độc thân: Seo Taiji. Cùng với ban nhạc có sức ảnh hưởng đến khó tin của mình, Seo Taiji and Boys đã phát hành album Vol.1 “Nan Arayo (I Know)” vào năm 1992. Những giai điệu [New Jack Swing (phong cách âm nhạc phổ biến cuối cuối thập niên 80 – giữa thập niên 90) đầy sáng tạo, những lời rap thu hút cùng phần điệp khúc dễ nhớ đã thực sự cuốn khán thính giả Hàn vào một cơn lốc, và K-pop sẽ chẳng bao giờ ngừng chuyển mình.
    Chỉ cần lắng nghe những bản nhạc dance của K-pop hiện đại và mỗi lần cảm nhận những đoạn rap được lặp lại kèm theo phần điệp khúc cuốn hút thì bạn sẽ hiểu ra ai là người mà bạn cần cảm ơn vì đã tạo nên chuẩn mực này. Sự ảnh hưởng của Seo Taiji vẫn có thể tìm thấy ngay trong các ca khúc được sản xuất bởi những công ty lớn, bao gồm cả SM, JYP, và YG Entertainment. Và sự thịnh hành sau đó, thật ngẫu nhiên, đã lại được khởi đầu từ Yang Hyun-suk (thường gọi là Yang Goon)- một thành viên cũ của ban nhạc Seo Taiji and Boys.

    Tuy nhiên, không chỉ giới hạn trong phạm vi nhạc dance, Seo Taiji còn tài năng hơn thế . Trước khi kỉ niên Internet bắt đầu, Seo Taiji là người đã du nhập và kết hợp cái chất Tây phương vào trong âm nhạc Hàn Quốc, và các album sau này của anh cũng dung nạp rất đa dạng những thể loại khác nhau, như hardcore, industrial (rock) và thậm chí cả gangster rap.


    Trong khi các khán giả Mĩ có thể đào thải âm nhạc của anh như thứ đồ nhái lại của Cypress Hill, Rage Against the Machine. Nhà sản xuất phim tài liệu, biên kịch và nhà phân tích K-pop- Mark Russell cho rằng, việc phản ánh sự thay đổi trong xã hội đương đại qua ca từ chính là lí do vì sao Seo Taiji có thể đánh vào tâm lý của giới trẻ lúc bấy giờ. Như Russell đã viết trong cuốn Pop Goes to Korea: “Seo Taiji nhận định rằng sự thất bại của hệ thống giáo dục và xã hội chính là điều mà nhiều ai cũng biết nhưng ít được người trong ngành giải trí đề cập đến”


    Như đã đề cập ở trên, Seo Taijikhông chỉ sáng tác những bản nhạc dance và bản thân K-pop cũng không phải chỉ có dòng nhạc này. Tất nhiên, những ca khúc nhạc pop dễ nghe dành cho giới trẻ phổ biến, thế nhưng có một sự thật quan trọng cần phải nhận ra là: Hàn Quốc vẫn chưa có một nền công nghiệp âm nhạc rộng, và không có các bảng xếp hạng được quốc tế công nhận như Billboard của Mĩ.

    Bernie Cho tin rằng lí do là vì: “Trong những năm trước, các bảng xếp hạng Kpop thường dựa vào những nguồn cung cấp không đáng tin và những con số không thể xác minh”. Do cuộc Cách mạng nhạc số, sự chính xác và minh bạch ngày càng tăng, thì nhu cầu củng cố hệ thống các bảng xếp hạng cũng thay đổi: “âm nhạc là nghe và cảm nhận trên những nền tảng khác nhau, được đặt trong những định dạng khác nhau như băng, đĩa… và bán ra ở những cửa hàng đại lí khác nhau, định nghĩa thế nào là một thể loại âm nhạc phổ biến trở nên đa dạng và phức tạp hơn.”


    Những phát kiến mới, như mạng Internet chẳng hạn, rõ ràng đã làm thay đổi nền âm nhạc. Trong khi quyền lực nội tại rất lớn mạnh, công ty âm nhạc vẫn không thể ngăn cản các ban nhạc tung các bài hát của họ lên mạng, hay ngăn cấm khán thính giả thay đổi thị hiếu âm nhạc thịnh hành. Tuy nhiên, đối với những người không có các nhạc phẩm lưu hành trên mạng, hoặc lạ lẫm với những thâm trầm sâu xa bên trong giới Kpop, điều gì sẽ được chú ý, xăm soi nhất ? Và đáp án chính là: Đội ngũ nghệ sĩ đông đảo và đa dạng - điều chi phối và hoàn thiện tập hợp đồ sộ các thể loại nhạc.


    Với những người yêu Brit Rock, các bạn có Nell, một ban nhạc được chính Seo Taiji phát hiện. Trong lúc họ đang tạm ngừng hoạt động vì nghĩa vụ quân sự - cái mà Russell nửa đùa nửa thực bảo với tôi là “thảm họa lớn với các nam nghệ sĩ Hàn”, thì những giai điệu chất chứa nỗi buồn và nội tâm vẫn không ngừng thu hút thêm cho họ hàng loạt người hâm mộ. Những người say mê dòng nhạc Electronica thì nên tìm hiểu về Clazziquai. Đây là ban nhạc đã dành được sự mến mộ ngay từ những ngày đầu nhờ có các "cư dân mạng" (người sử dụng Internet) - những người đã không hết lời ngợi khen các ca khúc của nhóm nhạc này vì sự hoàn thiện một thể loại mới nhờ chọn lọc và pha trộn từ những loại nhạc khác trước đó, bao gồm nhạc lounge, house, và gửi gắm nó trong album mới nhất của họ, Mucho Punk, tạo nên làn sóng mới của thập niên 80. Nếu đam mê dòng nhạc Ska/Punk , những giai điệu dữ dội và nhiệt huyết của No Brain và Lazybone sẽ khiến cơ thể bạn đắm chìm trong những bước chuyển mình đầy mạnh mẽ.

    ** Lounge music, hay nhạc chơi ở lounge trải rộng từ các bản hòa tấu giai điệu du dương tới nhạc điện tử hiện đại (electronica) mang màu sắc chillout (dịu dàng,bay bổng)
    ** House : là một thể loại nhạc mang tính chất sôi động, huyền bí kì ảo, bởi những âm thanh đặc trưng trống và bass dồn dập. House chứa đựng những cảm xúc sâu lắng, hoang đường , u ám...
    ** Ska-Punk: Sự kết hợp của nhạc Ska vào đầu thập niên 80 với nét dữ dội của Punk-thể loại khuấy đảo nước Anh trong những năm 80.


    Trong khi đó, những tín đồ Hip-hop tại Mĩ chỉ vừa mới phát hiện ra Epik High, một trong số ít các nhóm nhạc Hàn Quốc hoạt động độc lập, những con người đang được bao bọc bởi sự thành công sau tour diễn tại Mĩ. Nói đến Hip-Hop thì một trong những rapper tuyệt nhất mà tôi từng nghe có lẽ là Yoon Mirae (hay gọi là Tasha). Mang trong mình 2 dòng máu Hàn- Mĩ (gốc Phi) và kết hôn với nghệ sĩ rap Tiger JK của Drunken Tiger, chất giọng mạnh mẽ của Yoon trong “Black Happiness”, 1 bài hát viết về sức mạnh hàn gắn của âm nhạc, đã cho thấy rằng: âm nhạc Hàn Quốc không chỉ có những ca khúc dễ lọt tai dành cho giới trẻ. Dĩ nhiên là có rất nhiều thể loại nhạc và nghệ sĩ được để cập đến ở đây, nhưng có 1 điều chắc chắn là: Tinh hoa của âm nhạc Hàn Quốc thấm sâu tạo nên những mạch ngầm.


    Tuy nhiên, một câu hỏi khác được đặt ra: "Liệu dòng chảy ngầm này còn duy trì bao lâu nữa?" Nhiều lời chê bai, than phiền nói rằng bức tranh toàn cảnh về 1 nền Kpop khô khan, vô vị đang dần hiện ra. Có lẽ một trong các nguyên nhân chính là vấn đề về "Nhịp sống hối hả của xã hội hiện đại" đang không chỉ tác động đến Hàn Quốc mà là cả thế giới. Nữ ca sĩ cựu trào Insooni, người được xem là nữ nghệ sĩ đáng kính trọng nhất Hàn Quốc bởi chất giọng mạnh mẽ cùng sự nghiệp ca hát lâu bền hiếm có, đã nói rằng khán thính giả không có kiên nhẫn để chờ các nghệ sĩ trưởng thành và trải nghiệm hơn. Các bài hát phải theo kịp thời đại, chúng đem lại cho các bản nhạc sự ưa chuộng nhất thời nhưng rốt cuộc cũng chỉ là phù phiếm.

    “Những ca khúc chúng tôi từng hát trước kia cho đến nay vẫn còn được cất lên. Nhưng ở nền âm nhạc đương đại, người ta chỉ biểu diễn các bài hát trong khoảng 3 tháng là dừng lại. Những người hâm mộ đã mất đi ý thức trách nhiệm. Họ không còn cảm thấy cần có trách nhiệm quan tâm tới các nghệ sĩ mình mến mộ nữa. Chính cái trách nhiệm đó là điều khiến họ ghi nhớ và quan tâm tới những nghệ sĩ. Nhưng giờ thì chẳng còn gì hết.”

    Russell nhận thấy rằng vấn đề lớn nhất của nền âm nhạc Kpop là sự thiếu vắng những màn biểu diễn nhạc sống. Ông nhận thấy sau sự xuất hiện của Seo Taiji, giới trẻ Hàn Quốc thay vì ham mê học sử dụng hoặc tập sáng tác các ca khúc lại tin vào ý nghĩ: "trở thành ngôi sao" thì trước hết phải có vũ đạo đẹp, bộ mặt xinh xắn và nếu hát được thì càng tốt... chỉ một số ít thật sự mơ ước biết chơi ghita (hoặc loại nhạc cụ nào đó) để trở thành ngôi sao nhạc rock.


    Nếu bạn cho rằng đây là một sự chỉ trích khác nhắm vào Seo Taiji thì hãy nghĩ lại đi . Như Russell đã nói, đó không phải là lỗi của Seo khi mọi người không nhìn nhận ra rằng nền âm nhạc sống động và chân thực là con đường dẫn đến thành công. Vấn đề mấu chốt chính là sức ảnh hưởng to lớn của Seo, đặc biệt là những cống hiến của anh đối với thể loại nhạc Dance, nó to lớn tới mức không ai có thể vượt qua được.



    ******



    Trong một lần đi uống coffee với tôi tại Hongdae - khu vực giáp với nhiều trường đại học, nổi tiếng bởi các hoạt động nghệ thuật tự do; Russell nói: “Chúng ta vẫn đang chờ đợi một Seo Taiji thứ 2 xuất hiện, một người ngoại đạo có thể tạo nên những đột phá lớn lao. Cũng giống như nước Mĩ trước khi xuất hiện Nirvana. Anh biết đấy, Nirvana không tạo nên Grunge hay alternative rock nhưng lại khiến mọi giá trị đảo lộn. Cứ như thể thực hiện các phản ứng hóa học vậy. Dập khuôn răm rắp theo công thức của Seo Taiji suốt 15 năm qua, và đến lúc này, nền công nghiệp âm nhạc không phù hợp và thỏa mãn được số lượng quá lớn khán thính giả. Thế nên ta đang mong mỏi một điều gì đó lớn lao hơn những nghệ sĩ truyền thần, mô phỏng. Đó là tinh thần thời đại, chính là nó…”

    Trong khi chu trình tái đóng gói, dập theo khuôn mẫu của Seo Taiji đã phục vụ cho rất nhiều nhà sản xuất nhạc và nghệ sĩ Hàn Quốc, thì rõ ràng vẫn có những người cố gắng đi theo con đường riêng, và rất ít người trong số họ gặt hái được thành công.

    Vậy điều vĩ đại sắp xảy ra là gì?
    Nó không chỉ phá tan khuôn khổ Seo Taiji đã tạo nên mà có lẽ là cả thị trường Mĩ ư?

    Thời gian sẽ giải đáp tất cả.

    Đọc thêm
    http://www.alo8.com/forum/showthread...#ixzz0uNrqjhNq

    http://kenh14.vn/c13/20100717103512809/cac-idol-group-kpop-len-nhu-dieu-gap-gio-khong-vi-chat-giong.chn

    Những điều không hay về phim ảnh và xã hội Hàn Quốc P-1 và 2
    http://lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=9619
    http://www.lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=10998

    Khác biệt văn hóa Việt - Hàn
    http://www.lichsuvn.info/forum/showthread.php?p=231392#post231392
     
    Nam Miên thích điều này.
  8. Erwin Rommel

    Erwin Rommel Banned

    Tham gia:
    22/4/2012
    Bài viết:
    185
    Lượt thích:
    83
    Kinh nghiệm:
    0
    Link http://lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=9619

    Nội dung tiếp theo của chủ đề là là phản ánh mặt trái của xã hội và phim ảnh Hàn Quốc mà người Việt Nam chúng ta đã biết quá nhiều qua những hình ảnh hào nhoáng từ phim truyền hình và truyền thông tuyên truyền. Các doanh nghiệp và chính phủ Hàn Quốc đã dành rất nhiều tiền để PR cho thương hiệu quốc gia để chiếm lĩnh thị trường thế giới qua con đường tuyên truyền văn hóa . Trong đó chắc chắn là có cả việc trả tiền hối lộ cho phóng viên để các phương tiện truyền thông ở các quốc gia khác ("Dae Han Min Kook's economic territory = lãnh thổ kinh tế của Đại Hàn Dân Quốc"- trong khẩu hiệu gia nhập FTA) luôn giới thiệu PR sản phẩm và hình ảnh của Hàn Quốc .

    (Một số báo chí của Việt Nam luôn giới thiệu quảng cáo miễn phí cho hàng hóa của Hàn Quốc . Trong khi hàng hóa Việt Nam thì phải trả rất nhiều tiền để được giới thiệu và quảng cáo. Ở đây là một ví dụ trong vài ngày qua : Laptop Samsung lần đầu tiên ra mắt tại Việt Nam )

    Ngược lại, hàng hóa các nước đưa vào Hàn Quốc thì rất khó khăn , chịu nhiều yêu cầu ngặt nghèo và bản thân người Hàn Quốc thì tuyên truyền cho nhau thái độ nghi ngờ sự an toàn của hàng nước ngoài. Nhiều người Hàn Quốc quyết không dùng thử , thậm chí tỏ sự miệt thị những sản phẩm của nước ngoài , đặc biệt từ những quốc gia kém phát triển hơn như Việt Nam và Đông Nam Á . Người Hàn cũng hầu như chỉ biết đến hình ảnh một Việt Nam nghèo hèn , với những cô gái miền Tây được gả bán cho đàn ông Hàn Quốc đã ly hôn (이혼) hoặc tàn tật (장애인), những dòng người xuất khẩu lao động làm việc phổ thông, hay thậm chí cả những thói hư tật xấu của một thiểu số bộ phận người Việt Nam.

    Rõ ràng, vấn đề đặt ra là sự đòi hỏi phải tăng cường hiểu biết lẫn nhau giữa Việt Nam và Hàn Quốc. Chúng ta đã biết quá nhiều những gì "tốt đẹp" của bạn , cả một thế hệ trẻ sinh ra và lớn lên với những bộ phim và nhạc Hàn Quốc đã có dấu hiệu lai căng , "Hàn hóa". Có những cặp vợ chồng làm đám cưới với quần áo truyền thống của người Triều Tiên , những bậc bố mẹ mua Hanbok cho con trẻ mặc , đặt tên con theo kiểu tên Hàn Quốc ... Nhưng chúng ta lại biết quá ít về một Hàn Quốc còn nặng tính kỳ thị chủng tộc , hẹp hòi trong việc giao lưu văn hóa , nặng nề lề thói phong kiến , bảo thủ trong lối sống , thực dụng trong thái độ ... Việc tăng cường sự hiểu biết khách quan lẫn nhau giữa hai dân tộc đang ngày một xích lại gần nhau là một điều không thể không cần thiết.



    Bài viết đầu tiên ngày 19/10/2009

    Hôm nay Tèo mới đi xem phim về (miễn cưỡng phải đi xem phim tình cảm Hàn Quốc nhưng không dám chê ). Nay hứng thú nên ăn nói hơi văng mạng một tí . Anh em bỏ qua trước

    Cái này không chỉ trên phim mà cả ngoài đời . Chỉ buồn là ở VN ta , người lớn xem phim giải trí thì không nói làm gì chứ bọn trẻ con xem xong rồi bắt chước đến mức riết rồi đặt 2 đứa con gái VN và HQ cạnh nhau , xấu như nhau hay đẹp như nhau là không phân biệt nổi .

    Cách đây 8 năm, lần đầu tiên Tèo thấy bọn teen Hàn chạy theo đuôi xe hơi chở ca sĩ và diễn viên vừa khóc vừa ... hít hơi của các anh . Hồi đó Tèo còn trẻ lắm, cũng chỉ vừa qua lứa tuổi ... mới nhớn vài năm thôi mà , cho nên cười phì bảo dân VN tao mà như chúng mày thì chắc điên hết . Nhưng 8 năm sau , thì có dấu hiệu đó thật . Ví dụ bài này và hình này :

    http://2sao.vietnamnet.vn/p0c1000n20...i-fan-viet.vnn

    [​IMG]



    Còn bây giờ Tèo chứng minh cho mọi người thấy phổ dụng thì đàn ông Hàn Quốc qua phim ảnh và đời thường Tèo biết là thô bỉ như thế nào , chẳng hề lãng mãn lãng miếc gì cả .

    - Có cái màn tỏ tình theo kiểu ... cưỡng hiếp . Tự nhiên đứa con gái đang lúng túng không biết trả lời thế nào thì thằng ma cô tài tử nó ôm chặt lấy và dí mồm vào ép hôn . Cảnh này trên phim cực phổ biến . Lạ lùng thay là gái Hàn (trong phim) sau đó lại ngả vào tay thằng ma cô đó . Cho nên đang không dưng sinh ra tình tay ba tay tư chả dứt khoát mẹ gì cả . Có cặp trong phim gắn bó nhau cả đời , đến khi thằng đàn ông còng lưng ra cày cho chủ để kiếm tiền nuôi vợ, thì vợ bị ma cô Hàn Quốc ... cưỡng tình và thế là cũng ... đáp tình luôn .Thế là có tình tay ba để mở màn câu chuyện phim . Có lẽ đới với bọn "thô bỉ Hàn Quốc" thì tình nghĩa chỉ là thứ phù phiếm , đạo đức cũng là phiếm phù , còn gọi là sự tinh tế trong đối xử thì chỉ là thứ vứt đi

    Clip sau đây là một ví dụ điển hình cho kiểu tỏ tình cưỡng hiếp : http://www.youtube.com/watch?v=IjAcDofJ6-c

    - Tiếp theo một thể loại câu chuyện nữa là trai Hàn rất hay có màn khóc lóc đau khổ để "ăn vạ trái tim" như kiểu trẻ con đòi kẹo vậy . Mục đích bỉ ổi là để làm cho phụ nữ không thể nào dứt mình ra được vì thương hại mình . Chằng hạn gái đã có bạn trai , đàn bà đã có chồng , nhưng thằng ma cô "thô bỉ Hàn Quốc" nó mà muốn chiếm đoạt là nó chầu chực như ăn mày ở trước cửa nhà . Rồi nó uống rượu say tí bỉ đóng màn khổ sở . Ô hay , mày là kẻ lạ hoắc mày thích con người ta nhưng người ta không thể đáp trả thì thôi đừng ăn vạ nữa , đàn ông Việt Nam chúng tao thừa biết là đời một thằng trai thì thiếu gì chuyện bị từ chối tình cảm . Chúng mày với con người ta chỉ là người lạ gặp nhau trong xã hội , không con này thì còn con khác. Chứ thằng chồng thằng người yêu của con kia nó gắn bó cả đời , hy sinh xây dựng hạnh phúc , mày ích kỷ tìm cách phá sao ?

    - Một chi tiết "thô bỉ Hàn Quốc" thường thấy trong phim , và dễ thấy ngoài đời , đó là sự giả tạo của đám ma cô chuyên ăn tỏi và kim chi . Chẳng hạn với gái mà nó thích thì nó sốt sắng lắm , bày ra đủ thứ trò khùng điên để tỏ tình chinh phục . Trong khi với gái mà nó không thích thì nó đối xử rất bạc bẽo và tỏ thái độ khó chịu ra mặt . Trong phim dễ thấy nhất là cảnh đứa con gái thích thằng con trai , nói chuyện với nó mà nó chẳng nhếch mép cười cho tươi tỉnh cái mặt . Mặt nó nhăn nhó nặng trình trịch như bị thiến Còn ngoài đời , cứ nhìn cảnh một đứa con gái đẹp là các chú Hàn xoay quanh tít mù , trong khi gái xấu thì tuyệt chả đứa nào giúp đỡ galant . Thấy điểm này là thua xa anh em VN ta rồi . Lý do : tất nhiên nếu anh muốn cua em nào đẹp thì phải đối xử đặc biệt hơn , nhưng trên hết anh phải là một thằng đàn ông galant và biết giúp đỡ người yếu hơn mình , ở đây là phụ nữ . Chứ anh giả tạo quá đáng .

    - "Thô bỉ Hàn Quốc" còn gặp ở một điểm là trai Hàn từng có một thống kê (ngại search lại) cho biết đi chơi gái nhiều nhất thế giới . Điều này cho thấy trai Hàn rất mê gái . Mà quả thực mấy thằng Hàn sang Việt Nam là tươm tướp . Nhưng bình thường các chú rất đạo mạo , thấy gái đẹp ra vẻ ta đây không thèm nhìn (không nhìn nhưng liếc thoáng qua). Rồi khi mình nói chuyện bình phẩm em này đẹp em kia đẹp thì các chú làm như đứng đắn lắm không quan tâm .

    Cái đẹp là để thưởng thức , ngắm một cô gái đẹp là chuyện bình thường miễn là đừng sỗ sàng bất lịch sự . Chứ giả tạo như các anh Hàn Quốc để rồi khi chơi gái thì hùng hục thì sự thô bỉ tăng lên hàng chục lần !

    - Tiếp theo của những nét "thô bỉ Hàn Quốc" là một thứ văn hóa rất kỳ quái . Đó là bọn Hàn cả nam lẫn nữ , rất thích hỏi người ta những câu hỏi mà người ta không muốn trả lời . Đúng là quái lạ Tèo chưa tiếp xúc với dân nước nào mà nó thích hỏi những câu như chọc tức thiên hạ vậy . Hoặc có khi người ta có lý do tế nhị muốn tránh đi thì nó cứ dồn vào hỏi cho được . Để làm chi vậy ?

    Trong công việc , ghét nhất là bị sếp hỏi như chất vấn . Ừ , cuối tuần tôi cũng làm việc cho ông nhé , hợp đồng không hề ghi . Vậy chứ khi trong tuần tôi có việc bận đi ra ngoài thì không thể nói suông "tôi đi công chuyện một chút" như ở Việt Nam đâu . Thế nào là cũng bị hỏi dồn cho đến cùng "chuyện gì ?" , rồi "đi đâu ?" ... vậy khi người ta có lý do riêng , buộc phải nói dối sao ?

    Còn nhiều nữa , từ từ kể tiếp

    ----------

    Có thể nói không ngoa , phim truyền hình Hàn Quốc là thứ phim hạ cấp bậc nhất :

    - Nội dung phi logic và nhàm chán , thể hiện một lối sống hời hợt .

    - Cách đối xử của các nhân vật trong phim tuyệt không có gì cho người ta học hỏi được hết : thô lỗ , cọc cằn , vụng về , thiếu tế nhị , ăn nói thì toang toác , cười thì hô hố ...

    - Trước khó khăn cuộc sống thì chỉ có khóc và say rượu , thể hiện một sự ủy mị hèn hạ , không hề có những câu chuyện nói về sự vươn lên .

    - Phim ảnh chỉ tập trung khai thác trai đẹp gái xinh để thu hút khán giả rẻ tiền .

    - Quan hệ người người trong phim chỉ thuần túy là quan hệ cảm xúc thể hiện lối sống ích kỷ , chủ nghĩa cá nhân .

    - Phim thường đặt nặng khía cạnh giàu nghèo vật chất , ít đề cao những yếu tố tình nghĩa , lẽ công bằng .

    - Ru ngủ và triệt tiêu ý chí vươn lên của xã hội vì phim thường kết thúc bằng việc kẻ phấn đấu nhiều mà lại chả được gì . Để giải quyết cái phi logic này , phim Hàn thường cho nhân vật bị ... ung thư .

    Đã đến lúc người Việt Nam ta phải tuyên truyền cảnh giác phim Hàn Quốc .

    Thà phim Trung Quốc cũng có tính đồng hóa , nhưng phải nói là phim Trung Quốc có rất nhiều bài học cuộc sống rất ý nghĩa : quan hệ cha mẹ - con cái , quan hệ đồng nghiệp , quan hệ bạn bè , quan hệ anh em , tình yêu Tổ Quốc , lòng trung trực liêm khiết ...

    Chứ phim Hàn , ai có thể giơ tay lên trả lời câu hỏi này : bạn học được điều gì ý nghĩa đặc biệt từ phim Hàn ?

    Xin nhắc lại lần nữa : Ai trả lời được câu trả lời này xin giơ tay

    "Thô bỉ Hàn Quốc" có cái màn đứa con gái chả biết chuyện gì xảy ra , thằng con trai cứ thế cầm tay kéo đi sùng sục ra một chỗ như là ... dắt chó ấy . Lúc này đứa con gái thế nào cũng kêu lên "Ổ đi gà ?" (thật ra đọc chính xác phải là "o đi gá ?" nhưng trong phim nó hay nói điệu) , tức "Đi đâu vậy ?" . Hoặc không thôi đứa con gái chả hiểu gì cả , thằng kia cứ sùng sục điều khiển nó như là múa rối vậy .

    Cái quảng cáo sau thể hiện chuyện đó :

    http://tvpot.daum.net/clip/ClipView....lu=v_search_03

    Càng xem và so sánh phim Hàn với phim các nước khác (trừ Việt Nam - học trò) thì phải nói là phim Hàn thể hiện sự vô địch "hùng hục" vốn đã nổi tiếng từ xưa.

    Một màn tỏ tình thể hiện đầy đủ các khía cạnh thô bỉ hùng hục :

    - Mặt mũi nhăn nhó khó chịu.

    - Quát tháo to mồm

    - Tỏ tình kiểu cưỡng hiếp

    http://www.youtube.com/watch?v=ZVu-cfjU3DM

    Chỉ có việc thèm ăn tók-bok-gi thôi mà nó cũng làm bố thiên hạ quát tháo ra lệnh , trong khi đó nhân vật nữ của phim Hàn rất hay đóng vai gái lớn tuổi già đầu rồi mà hồn nhiên như trẻ con : http://www.youtube.com/watch?v=SW-jL...eature=related

    Trailer một phim đang chiếu hiện nay trên tivi rất điển hình rẻ tiền , từ ung thư cho đến quát tháo ăn nói thô lỗ , cho đến cảnh "dắt chó" , rồi cưỡng hiếp hôn , đủ hết : http://www.youtube.com/watch?v=Uah1m...eature=related

    Hình ảnh đẹp cho trẻ em Việt Nam học theo : khi gặp khó khăn hãy tu rượu và bất cần đời http://www.youtube.com/watch?v=_T9CF...eature=related

    Trong quá khứ, Hàn Quốc là nước tham gia đánh hôi Việt Nam để kiếm chác , tục ngữ Việt Nam ta gọi là "đâm thuê chém mướn" , tức là xem khinh ngang với hàng cặn bã của xã hội .

    Còn ngày nay, bợm nhậu Hàn Quốc chỉ vì không hài lòng mình mà bất ngờ đánh lén một người Việt Nam thượng võ : http://www.thanhnien.com.vn/thethao/...930081958.aspx

    Hay chỉ vì ghen tuông lãng xẹt (chưa thấy màn ghen nào vô duyên thế này) mà ra tay tàn bạo dã man . Chỉ có thể nói , đây là điển hình của sự nhỏ nhen hẹp hòi mà những thằng ma cô ăn tỏi và kim chi mới có thể hiện được trình độ và bản lĩnh hiếm có như vậy .



    Siêu "thô bỉ Hàn Quốc" đang bị các anh công an nhân dân Việt Nam thân yêu của chúng ta dẫn ra xe để đi dựa cột .

    http://ngoisao.net/news/hinh-su/2009/09/3b9cbd18/


    Chỉ có "thô bỉ Hàn Quốc" mới thực hiện những màn galant vô tiền khoáng hậu thế này với phụ nữ Việt Nam, tất nhiên là nếu nó mà thích thì nó lại chẳng đốt nến hay hát như thằng khùng ở dưới sân nhà cô gái ấy chứ !

    http://vietbao.vn/Xa-hoi/Mot-chuyen-.../10796912/157/

    Trích:
    Tối 18/11, chị Trương Thị Thanh Thúy, 20 tuổi, công nhân Công ty TNHH Sung Chang (TP HCM), bị một chuyên gia người Hàn Quốc - ông Yoo Ok Soon - đánh trọng thương. Ông này đã đấm hai phát vào mặt chị Thúy, sau đó túm tóc, đập đầu chị xuống bàn làm việc, đánh tới tấp.
    http://nguoi-viet.com/absolutenm/anm...asp?a=3705&z=2

    Trích:
    ÐỒNG NAI 30-04.- Nhiều năm trở lại đây, tình trạng các ông chủ và các chuyên gia người Hàn Quốc hành hạ, đánh đập tàn nhẫn đã không còn là chuyện lạ. Mới đây nhất, vào lúc 16 giờ ngày 26 Tháng Tư tại Công Ty Dong Yang (100% vốn Hàn Quốc tại thị xã Long Khánh, Ðồng Nai), một trưởng xưởng người Hàn Quốc đã đánh đập dã man một nữ công nhân người Việt.
    Ở Việt Nam thì hiện nay anh Tuấn Hưng khá nổi tiếng về trình "thô bỉ" với bạn gái . Nhưng ở Hàn Quốc thì rất nhiều , và lạ một cái là các ma cô Hàn Quốc rất thích khóc lóc :



    Này thì lãng mạn nhé !

    "Thô bỉ Hàn Quốc" vay tiền của người dân xứ sở mà nó chê là nghèo rồi coi khinh , nhưng sau đó lại sĩ diện đánh người ta . Thật hết biết !

    Trích:
    Cty TNHH Saehwa Vina - TP.Hồ Chí Minh:
    Chuyên gia Hàn Quốc vay tiền rồi đánh công nhân!
    Lao Động số 233 Ngày 24/08/2006 Cập nhật: 5:57 AM, 24/08/2006
    (LĐ) - Sáng 23.8, BCH Công đoàn và tập thể CN Cty TNHH Saehwa Vina (100% vốn Hàn Quốc, chuyên sản xuất hàng may mặc ở xã Tân Thạnh Đông, huyện Củ Chi) có nhận được văn bản của Phó Tổng giám đốc Choi Dal Jin, nội dung xin lỗi tập thể CN nói chung và cá nhân anh Huỳnh Văn Bấm - nhân viên bảo vệ xưởng nhuộm SH.Teth.
    Về việc chuyên gia Hàn Quốc tên là Lee, sau khi đi ăn nhậu về, người nồng nặc mùi rượu, không đủ tiền trả taxi, nên có hỏi vay anh Bấm (đang trực ở cổng Cty).

    Anh này vào lấy 70.000 đồng trả thêm cho tài xế taxi thì bị ông Lee nổi giận, đấm đá. Hiện Công an huyện Củ Chi đã thụ lý đơn tố cáo của anh Bấm và đang tìm hiểu vụ việc tại Cty Saehwa Vina để xử lý kiên quyết theo đúng pháp luật.
    Dân thưồng thô bỉ đã đành , phim ảnh thô bỉ đã đành , quan chức , dân biểu Quốc hội cũng chỉ là một lũ thô bỉ . Điều này thể hiện một bản chất có hệ thống văn hóa từ thấp đến cao , từ cao đến thấp .

    Trích:
    Bọn Hàn Quốc hình như vẫn có tính gia trưởng.
    Ta xem phim thì thấy bao giờ các bà mẹ cũng bị xây dựng là kém cỏi hơn các ông bố. Các nhân vật phản diện thường là các bà mẹ-chỉ ở nhà ăn ko ngồi rồi, trọng tiền khinh nghĩa, thô bỉ, quá quắt...
    Còn nhớ bác Tèo nói phụ nữ Đông Bắc Á từ lâu đã bị "rèn" để phụ thuộc đàn ông. Đến như các nữ anh hùng như Tomoe Gozen cũng chỉ là tòng phu tòng phụ. Những phụ nữ bản lĩnh như nhà chinh phạt Himiko thì bị coi là phù thủy, dùng trò ma mãnh để khuất phục con người.
    Trong khi ấy thì nước ta lịch sử có bao nhiêu anh thư, như 2 Bà Trưng đánh giặc lập nước, cõi Nam rieng 1 triều đình, Bà Triệu ko thèm làm thiếp người, chỉ muốn cưỡi sóng to chém cá lớn, Ỷ Lan trị quốc an dân làm chồng phải hổ, Bùi Thị Xuân bất khuất kiên gan, mãnh thú cũng phải cúi đầu khiếp hãi... Còn bao nhiêu kể ko xiết.
    Quá đúng . Trong thực tế, do là chủ nhân ông của xã hội, đàn ông Hàn lại rất thô bỉ và ti tiện chứ không phải là đàn bà vốn là những người phụ thuộc phía sau.

    Sau đây là lý do vì sao trong mắt đàn ông Hàn , đàn ông các nước còn nghèo như VN lại "lười biếng để phụ nữ gánh vác hết" . Đó là cái nhìn của những thằng đầu đất không có khả năng suy nghĩ sâu sắc .

    Văn hóa : xã hội trọng nam khinh nữ là nguyên nhân chính gốc rễ nhưng muốn nhìn thấy bản chất này thì phải phân tích sâu xa , tránh cái nhìn hời hợt hiện tượng bên ngoài.

    Con đường nào đi đến thành công cũng gập ghềnh. Mọi việc không dễ vì nó đòi hỏi người nữ phải nỗ lực. Nhưng nỗ lực thôi không đủ, sẽ đến lúc chị em mệt mỏi. Chị em cần những người thực sự hỗ trợ mình, dẫn dắt mình, ủng hộ mình, cũng đồng lòng muốn mình đi tiếp trên con đường đó. Khi đó phụ nữ sẽ có thêm sức mạnh để sống với khát vọng của mình. Ngược lại, nếu bên cạnh cô gái là những người chỉ muốn cô dừng bước để yên phận đời thường, thì cô sẽ bỏ cuộc ngay thôi. ----> đây là lý do dù muốn dù không , phụ nữ Hàn Quốc sẽ luôn trở thành những người nội trợ , vứt hoài kiến thức của mình.

    Ở Việt Nam ta, văn hóa coi trọng người phụ nữ (không tính mấy thằng đánh vợ ở nông thôn) đã thành một truyền thống . "Nhất vợ nhì trời" , "Lệnh ông không bằng cồng bà" ... là những câu tục ngữ có tính hài hước nhưng phản ánh một sự tôn trọng nhất mực người phụ nữ . Người đàn ông Việt Nam tất nhiên với sự vượt trội về sức mạnh thể lực cũng như tinh thần , thì vẫn là chỗ dựa của chị em phụ nữ . Nhưng cuộc sống vợ chồng Việt Nam vốn dĩ là cuộc sống mà hai người chia sẻ với nhau tất cả từ sự nghiệp đến gia đình , chứ không phải phân công nhiệm vụ thằng chỉ huy , con phục vụ như bọn Hàn . Đàn ông Hàn đi làm như trâu như bò , về nhà tất nhiên đòi làm cha làm chú , ngồi bàn ăn đạo mạo gọi vợ lấy thức ăn cho mình (thực tế) , lúc nào cũng ra dáng chủ nhân , chả thấy đâu cảnh chúng nó âu yếm quỳ dưới chân mà van xin tình cảm như lúc nó còn đang cua gái cả

    Từ đây, ta thấy bản chất vấn đề là một xã hội thực sự đề cao xem trọng khả năng của người phụ nữ . Đây là điều mà người phụ nữ cần để thành công. Khi còn trẻ, ta thấy dễ dàng rằng nam và nữ đều có khả năng như nhau. Khi vào cuộc sống, điểm khó khăn của nữ giới là sự yếu đuối về cảm xúc. Vì vậy để nữ giới phát huy khả năng của mình thì xã hội và gia đình phải hết lòng động viên ủng hộ, thực sự đánh giá tầm quan trọng về thành công sự nghiệp nữ giới trong cuộc đời họ cũng quan trọng như với nam giới. Tuy nhiên điều này phụ thuộc rất nhiều vào văn hóa và tiềm thức. Văn hóa là tổng hòa phức tạp của lối sống, quan hệ, cách ứng xử, quan niệm … của toàn xã hội mà không thể tách riêng từng phần ra được . Tiềm thức của mỗi người thì hình thành vững chắc từ khi sinh ra và lớn lên trong môi trường xã hội nhất định. Vì thế xã hội muốn thay đổi thực sự thì cũng phải trải qua nhiều thế hệ thay đổi cách nghĩ chứ có áp đặt ngay cũng không được. Hàn Quốc tất nhiên vẫn đang ở trong giai đoạn này .

    Thực lực của nam và nữ là hoàn toàn như nhau. Đây là điều cần phải nhắc lại.

    Nhưng ở Hàn Quốc , phụ nữ thành công chỉ là số ít và luôn đứng sau nam giới. Phần lớn còn lại cũng có kiến thức cao không thua gì nam giới, nhưng họ ở đâu ? Thời gian trôi qua trong mỏi mệt, phần lớn họ bỏ cuộc, trở thành những bà ajuma tầm thường trông con và nấu ăn. Một số khác có thể do điều kiện thuận lợi, vẫn tiếp tục công việc đều đều nhàm tẻ nhưng không có tham vọng gì nữa.

    Nhìn sang Nhật Bản, đất nước có văn hóa khắt khe tương tự Hàn Quốc, ta thấy rằng dù đã phát triển từ rất lâu, và phụ nữ ở đây khá bình đẳng với nam giới, nhưng cũng chỉ chiếm thiểu số thành công và luôn đứng sau nam giới.

    Tất nhiên người Hàn Quốc cũng hiểu rằng nếu cả hai vợ chồng đều kiếm tiền và làm việc thì sẽ tốt hơn cho cả hai. Nhưng họ chưa xem đó là điều quan trọng hàng đầu, cho nên dù việc làm của người vợ có tốt đến đâu thì sau khi có con, mọi việc sẽ thay đổi. Người vợ sẽ rất mệt mỏi và sinh ra chán nản nếu phải vừa đi làm vừa làm nhiệm vụ người mẹ .Văn hóa xã hội và môi trường làm việc Hàn Quốc không hỗ trợ cho một người mẹ trẻ. Với văn hóa xã hội, gia đình chồng và ông bà của đứa trẻ sẽ xem việc người vợ ở nhà trông con là quan trọng hơn để người chồng tập trung làm việc. Môi trường làm việc khắt khe cũng khiến người phụ nữ không thể toàn tâm toàn ý vừa làm vừa chăm sóc gia đình. Kết quả là chỉ sau khi có con khỏang vài năm, đại đa số phụ nữ Hàn Quốc trong gia đình trung lưu đều nghỉ việc. Số còn lại chịu đựng vượt qua áp lực để làm tròn nhiệm vụ của cả gia đình và xã hội, nhưng rất ít người có thể làm tốt.

    Trong văn hóa và quan điểm của người Hàn Quốc, điều quan trọng nhất của nam giới là sự nghiệp, còn điều quan trọng nhất của phụ nữ là có chồng tốt. Vì thế các bậc bố mẹ lo lắng cho công việc của con trai nhiều hơn lo cho con gái. Với con gái, học vấn tốt và công việc tốt dường như chỉ để lấy một người chồng giàu có. Trong trường hợp cô gái không có công việc tốt , bố mẹ chỉ mong cô có việc làm, việc gì cũng được, rồi tìm một người chồng cho ổn định càng sớm càng tốt. Vì thế mặc dù xã hội và gia đình Hàn Quốc không nói rõ ra điều đó, hành động và thái độ của họ thể hiện rất rõ điều đó. Ở điểm này, “đừng nghe kim chi nói, hãy nhìn kim chi làm” là lời nói đúng. Trước sau gì cô cũng đi theo quỹ đạo của đại đa số phụ nữ Hàn quốc mà thôi.

    Chỉ có rất ít những phụ nữ có cá tính thực sự thoát vượt khỏi ảnh hưởng của văn hóa này . Nhưng họ thường cảm thấy bị cô lập và xa lạ trong chính môi trường của mình mà họ cũng chẳng hiểu tại sao.

    Thử nhìn sang đất nước "nghèo nàn" Việt Nam mà bọn ma cô ăn tỏi và ăn kim chi xem thường . Từ đó nhìn ra sự khác biệt .

    http://vietbao.vn/Kinh-te/Vi-sao-nhi.../65098708/176/

    Thời báo Phố Wall của Mỹ ngày 19/7 đã đăng tải bài viết của tác giả Laura Santini lý giải sự thành công của doanh nhân nữ ở VN, đặc biệt là bà Nguyễn Thị Mai Thanh, Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Tập đoàn REE. Sau đây xin giới thiệu tới độc giả bản lược dịch bài viết này.

    Năm 1968, khi mới 16 tuổi, Nguyễn Thị Mai Thanh rời quê hương Sài Gòn, khi đó đang nằm dưới sự kiểm soát của quân đội Mỹ, để làm y tá trong một đoàn quân của miền Bắc Việt Nam do cha bà lãnh đạo ở gần khu vực thành phố.

    Ngày nay, khi ở vào tuổi 54, cuộc đời bà Mai Thanh đã có rất nhiều thay đổi. Là Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành của REE, một doanh nghiệp hoạt động trong các lĩnh vực thiết bị gia dụng, xây dựng và bất động sản, bà là một trong số những nữ doanh nhân Việt Nam thành đạt nhất và giàu có nhất. Đầu năm nay, một tạp chí kinh tế Việt Nam đã xếp bà vào vị trí người giàu thứ 9 ở Việt Nam, với tài sản ước tính khoảng 887 tỷ đồng, tương đương 55 triệu USD.

    Thành công như vậy của một người phụ nữ không phải là chuyện lạ trong giới doanh nhân Việt Nam. Tại Vinamilk, công ty lớn nhất của Việt Nam về giá trị vốn hóa thị trường, chuyên các sản phẩm về sữa, trước đây thuộc sở hữu Nhà nước, cũng có nữ tổng giám đốc và 4 trong số 6 thành viên hội đồng quản trị của công ty cũng là phụ nữ.

    [​IMG]


    Sacombank, tổ chức tài chính lớn nhất được niêm yết trên thị trường chứng khoán Việt Nam, cũng có một nữ giám đốc. Chính phủ Việt Nam mới đây cũng bổ nhiệm một phụ nữ vào vị trí lãnh đạo Tổng công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC), một cơ quan phụ trách hoạt động cổ phần hóa của nhiều doanh nghiệp Nhà nước.

    Theo tính toán của giới phân tích, hiện nay, các công ty có giám đốc nữ chiếm tới 30% giá trị vốn hóa của thị trường chứng khoán Việt Nam. Ở Mỹ, chỉ có chưa đầy 2% trong số danh sách 500 công ty lớn nhất nước này do tạp chí Fortune bình chọn có lãnh đạo là phụ nữ. Tại Hàn Quốc và Nhật Bản, phụ nữ thường không được khuyến khích theo đuổi sự nghiệp riêng và hiếm khi đột phá được tới những vị trí quản lý doanh nghiệp cao cấp.

    Việc phụ nữ Việt Nam có được vị trí bình đẳng với nam giới là một kết quả của chiến tranh. Trong khi nhiều người tham gia chiến đấu, nhiều người khác như bà Mai Thanh làm những công việc nguy hiểm trong các đơn vị hỗ trợ chiến đấu. Tỷ lệ thương vong cao ở nam giới buộc người Việt Nam phải từ bỏ những vai trò nghiêm ngặt của hai giới vì họ phải phụ thuộc vào nhau để có thể tồn tại được.

    [​IMG]


    John Shrimpton, một giám đốc của quỹ đầu tư Dragon Capital, đồng thời là người có mặt trong Hội đồng Quản trị của REE nói: “Nếu bạn đứng vai kề vai cùng với một ai đó trong một chiến hào để chống lại kẻ thù, bạn sẽ nghĩ rằng người đó là bình đẳng với bạn.”

    Ở Việt Nam, địa vị được tôn trọng của phụ nữ trên thực tế đã có từ hàng nghìn năm trước. Một vài nhà sử học cho rằng, trước khi bị Trung Quốc đô hộ vào năm 111 trước Công nguyên, Việt Nam thậm chí đã có một xã hội mẫu hệ. Người châu Âu tới Việt Nam vào những năm 1600 “thấy rằng phụ nữ ở đây tỏ ra xuất sắc hơn trong các hoạt động thương mại” so với phụ nữ châu Âu, Peter Zinoman, một giáo sư về lịch sử Đông Nam Á tại Đại học California ở Berkeley cho biết.

    [​IMG]


    Trong nhiều hộ gia đình Việt Nam, phụ nữ là người quản lý hầu bao. “Bố tôi thường đưa lương cho mẹ tôi và sau đó lại hỏi tiền bà mỗi khi ông cần,” Đinh Thị Hoa, Chủ tịch Tập đoàn Galaxy, một công ty truyền thông do chính bà sáng lập.

    [​IMG]


    Những nữ chiến binh cũng có hình ảnh vĩ đại trong truyền thuyết lịch sử Việt Nam. Tương truyền, vào khoảng năm 43 sau Công nguyên, Hai Bà Trưng đã khởi nghĩa đánh đuổi quân xâm lược Trung Quốc và đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước ở Việt Nam. Ngày nay, có một quận mang tên Hai Bà Trưng tại Hà Nội và nhiều tượng đài của của Hai Bà Trưng đã được xây dựng trên cả nước.



    Phụ nữ Việt Nam chân chính luôn tự nhủ mình là con cháu của Hai Nữ Hoàng Đế anh hùng : Trưng Trắc - Trưng Nhị . Dân tộc Việt Nam là dân tộc đầu tiên trên thế giới có những nữ anh hùng lãnh đạo dân tộc đánh đuổi ngoại xâm. Khi lãnh tụ Thi Sách bị giặc hãm hại , vợ ông là Trưng Trắc cùng người em Trưng Nhị đã quật khởi trả thù và xưng vua trong sự ủng hộ của toàn dân. Khi anh trai Triệu Quốc Trung bị giặc giết , Triệu Nữ Vương cũng tiếp nối truyền thống này. Với người Việt Nam, khi giặc đến nhà , đàn bà cũng đánh là vậy !

    [​IMG]




    Gần 2000 năm sau Hai Bà Trưng, đội quân tóc dài của nữ anh hùng Nguyễn Thị Định cũng khiến cho siêu cường đế quốc Mỹ kinh hoàng vì những trận đánh thất điên bát đảo ngay giữa lòng chiến trường miền Nam Việt Nam .

    Con đường đến với vị trí ngày nay của bà Mai Thanh bắt đầu từ sau chiến tranh, khi bà rời Việt Nam tới Đức để theo học ngành cơ điện. Trong một chuyến thăm Cuba để tham dự cuộc gặp mặt thanh niên cộng sản, bà gặp lại một người bạn học cũ từ Tp.HCM. Hai người yêu nhau rồi sau đó kết hôn.

    [​IMG]


    Khi hai vợ chồng trở về Việt Nam, bà Mai Thanh vào làm tại REE, công ty có trụ sở tại Tp.HCM, và nhanh chóng thăng tiến trong công ty này. Mới ngoài 30 tuổi, bà đã trở thành Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Ree.

    Nguyễn Bình, 26 tuổi, con trai bà Mai Thanh cho biết, khi anh còn bé, mẹ anh thường nấu bữa tối cho cả nhà. Rất hiếm khi thấy bà bực bội vì áp lực công việc, Bình nhớ lại. Anh nói: “Tôi thấy chúng tôi cũng bình thường như những người khác. Bây giờ tôi mới đọc những bài báo viết về mẹ tôi.” Chồng bà Mai Thanh, một giáo sư hóa học và một nhà điểu học nghiệp dư, đã nghỉ hưu vài năm trước để dành toàn bộ thời gian quản lý tài sản mới của gia đình.

    Tại REE, bà Chủ tịch Mai Thanh luôn tích cực trong việc tạo ra những thay đổi. Công ty của bà bắt đầu niêm yết trên thị trường chứng khoán mới thành lập của Việt Nam vào năm 2000. Người phụ nữ sôi nổi, luôn cười trong khi trò chuyện này nói: “Ngày nay, mỗi khi chúng tôi làm ra một sản phẩm, chúng tôi phải suy nghĩ xem ai sẽ là người sử dụng nó.”

    Bà đã mở rộng lĩnh vực kinh doanh của REE, đưa công ty tham gia vào lĩnh vực bất động sản bất chấp sự phản đối của một số thành viên trong Hội đồng Quản trị của công ty. Bước tiến này đã giúp tăng lợi nhuận cho công ty và giờ đây, các công ty Việt Nam khác cũng đang đổ xô vào lĩnh vực bất động sản như “một trào lưu mốt”, theo lời của Spencer White, một nhân vật trước đây từng làm việc cho Merrill Lynch và hiện đang thành lập một ngân hàng đầu tư ở Việt Nam.

    Sự nhạy bén của bà Mai Thanh còn giúp bà có được mối quan hệ tốt với các nhà đầu tư nước ngoài. Bà đã nhận được sự ủng hộ từ hai công ty quản lý quỹ là VinaCapital và Dragon Capital được hậu thuẫn bởi các nhà đầu tư phương Tây và hai công ty này đều có đại diện trong Hội đồng Quản trị của REE.

    Giống như nhiều người Việt Nam khác, bà Mai Thanh nói, bà gác lại quá khứ khi làm việc với người Mỹ. Mới tháng trước, bà đã có mặt trong đoàn đại biểu Việt Nam tới Mỹ trong chuyến thăm của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, với tư cách là một đại diện của giới doanh nhân Việt Nam. Bà nói: “Đang có những cơ hội làm ăn để cả doanh nghiệp Việt Nam và Mỹ cùng có lợi.”

    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]



    Cả dân tộc Việt Nam đã tự khi nào hình thành nên một nền văn hóa đầy tính nhân bản : thương yêu và tôn trọng phụ nữ , nâng niu chị em như những "Bông hồng vàng"

    [​IMG]




    Phụ nữ Việt Nam vì được nâng niu trân trọng nên cũng sống rất xứng đáng với dân tộc . "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh" . Trong ảnh là một nữ sĩ quan Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.


    Truyền thống bất khuất của dân tộc cũng nâng cánh những nữ anh hùng Việt Nam:

    [​IMG]
    Một tên giặc Mỹ khổng lồ cúi đầu trước nữ anh hùng Việt Nam nhỏ bé với ánh mắt cương nghị .


    [​IMG]
    Cả một lũ Tàu cướp nước cũng phải nhục nhã cúi đầu xin hàng.


    [​IMG]
    Hình ảnh Mẹ Việt Nam .


    [​IMG]
    Bản lĩnh của nữ tù chính trị Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ : dưới gông cùm vẫn luôn mỉm cười tin vào chiến thắng của dân tộc !

    ----------

    Bình đẳng giới ở những nước khác như Hàn Quốc chỉ là hiện tượng giả tạo bên ngoài . Chớ thiển cận cho rằng đó là bình đẳng thực sự .


    [​IMG]





    Thực chất thì :

    [​IMG]


    Công nghiệp gái ở Hàn Quốc ngoài miệng thì ghi là bất hợp pháp nhưng thực tế được cảnh sát và chính phủ Hàn Quốc không chính thức bảo kê để lấy tiền.


    [​IMG]
    Bạo hành nữ giới là chuyện bình thường ở xứ "lãng mạn tỏi".


    [​IMG]
    Xã hội thống trị bởi nam giới gần như một cách tuyệt đối dù cho trình độ học thức của nam và nữ ở đây là ngang nhau. Trong ảnh : giới lao động .

    [​IMG]
    Giới trí thức .


    [​IMG]
    Những con búp bê "không có quyền được trưởng thành" để phục vụ cho xã hội của bọn đàn ông .

    [​IMG]
    Đàn ông Hàn Quốc chỉ tập trung làm việc kiếm tiền , còn trông nhà , nấu cơm , tất cả là dành cho phụ nữ . Trong ảnh : đàn bà phụ nữ đưa con đi khám sức khỏe thường phải tự đi một mình vì đó là nhiệm vụ của họ , tránh ảnh hưởng công việc các "quý ông".


    [​IMG]
    Ảnh minh họa : Xinh đẹp là để kiếm chồng . Còn khi "ván đã nên thuyền" thì chỉ còn là những ajuma vò võ trong nhà , đầu bù tóc rối , tất cả kiến thức đều bỏ đi hết.




    Những ajuma tương lai .

    [​IMG]


    Gái Việt Nam lấy chồng Hàn đang được đào tạo để trở thành các ajuma .



    (còn tiếp..)
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP