Nhật ký chạy trốn tình yêu - Nhân Hải Trung

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi rio_sp, 10/8/2013. — 3.373 Lượt xem

  1. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    "Mau lại đây, mọi người đang đợi cô đó, tới đây." John MaCain rất nhiệt tình, chạy tới kéo tay cô, còn chưa chạm vào tay cô, sau cánh cửa lại có tiếng nói vọng ra, "Mọi người tới chúc mừng nhà thiết kế của Tổng giảm đốc Cố, trước nhất cạn ly vì cô Lăng!"

    Đột nhiên bị biến thành tiêu điểm, Lăng Tiểu Manh trợn tròn mắt, phòng khách có ít nhất mấy chục người, vốn chỉ có đôi ba người tụm lại, đứng hoặc ngồi nói chuyện phiếm, tiếng cười sang sảng, náo nhiệt, lúc này tất cả đều nhìn lại, rồi hướng ly về phía cô.

    Lăng Tiểu Manh bắt đầu đảo mắt, đảo tới đảo lui đến mức không tìm thấy điểm thực, có người vỗ nhẹ vào vai, hơi ẩm phả ra, người ấy khẽ nói: 'Tiểu Manh , cười lên nào". Rồi bàn tay chợt thấy buốt lạnh, ly rượu thon dài được đặt trên tay.

    Chắc chắn do quá quen mà trở thành tự nhiên, không chớp mắt cô nở một nụ cười, khóe miệng mở rộng, hai hàm căng ra, rồi có tiếng nói khẽ vang lên, dường như pha lẫn chút trêu chọc, "Uống một ngụm đi."

    Cô cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ, thứ nước có vị ngọt dễ chịu, bọt khí tan nhẹ trên môi, là sâm banh? Bình thường cô không hay uống, nên không có mấy khái niệm.

    Có quá nhiều người, đây chỉ là một tiết mục nho nhỏ, rất nhanh sau đó sự chú ý của mọi người lại trở về với chủ đề họ đang bàn luận, còn cô sau cùng cũng có thề quay đầu lại, thấy Cố Chính Vinh đang đứng sau lưng, cúi đầu mỉm cười.

    Lăng Tiểu Manh có rất nhiều điều muốn hỏi anh, nhưng sau đó lại có người bước tới nói chuyện, Cố Chính Vinh cũng bận, hai người họ cứ thể tản ra.

    Tuy chỉ là một bữa tiệc cá nhân tại nhà riêng, nhưng những món ăn cầu kỳ đẹp mắt lần lượt được xếp dọc chiếc bàn dài, còn có cả phục vụ chuyên rót thêm rượu, mặc đồng phục, thoáng nhìn là biết họ được mời đến từ nhà hàng.

    Cô đứng bên cạnh chiếc bàn dài, một cô gái tay cầm ly rượu tới chọn món ngọt, mỗi bước đi của cô ấy là một lần phát ra tiếng xuýt xoa mừng rỡ, "Oa, thạch xoài của khách sạn St.Regis, tuyệt thật!" Cô ấy quay đầu lại nhìn cô, "Chị ăn không?"

    Lăng Tiểu Manh đang cùng vài người đứng nghe một nhà thiết kế người Anh thao thao bất tuyệt về những nghiên cứu mới nhất của anh ta về ý thức hệ, nhất thời không nghe rõ, cô quay đầu rồi "Hả" một tiếng.

    Cô gái cười tít mắt, giơ chiếc đĩa nhỏ trên tay, "Chị có ăn không?" cô ấy ăn vận rất thời trang, áo cánh dơi, cổ tay trắng mịn xinh xắn, mái tóc ngắn, túm lại theo kiểu đuôi ngựa, đuôi tóc nhỏ xíu, khi mỉm cười đôi môi mở rộng, hàm răng trắng tinh, khiến người đối diện có cảm giác hơi lóa mắt, Lăng Tiểu Manh thấy thật gần gũi, bèn cười lại: "Được chứ, ngon lắm không?"

    Thạch xoài vàng ruộm trơn mềm, cô gái vừa múc vừa tự giới thiệu: "Mình là Tề Cách Cách".

    Cách Cách? Cái tên này thật ý nghĩa, Lăng Tiểu Manh nghiêng đầu cười.

    " Lăng Tiểu Manh , gọi mình Tiểu Manh là được rồi."

    Cô gái cười: "Tôi biết tôi biết, thiết kế trưởng của ông chủ Cố chứ gì".

    Lăng Tiểu Manh bắt đầu thấy xẩu hổ, mặt ửng đỏ, để che giấu cho sự bối rối của mình, cô cũng đưa tay lấy một bát nhỏ rồi múc đồ ăn.

    Hai người họ chị một muôi em một muôi múc không ngừng, Lăng Tiểu Manh ghé miệng nếm một chút, vị xoài ngọt đậm đà, tan đều trong miệng, chỉ một chút thôi cũng khiến hai mắt cô trợn tròn... Đúng là ngon thật.

    Cô là người hảo ngọt, lúc này nhìn trái nhìn phải thấy không ai chú ý đến mình, liền múc hết số còn lại vào bát mình.

    Tề Cách Cáchvẫy tay, "Đi, chúng ta tìm chỗ ngồi ăn hết chỗ này."

    Có thể trốn khỏi đám đông ư? Đương nhiên là tốt rồi, Lăng Tiểu Manh lập tức đi theo.
     
  2. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Căn hộ rất lớn, nhưng lúc này đi tới đâu cũng thấy người là người, đến cả phòng bếp cũng có, phục vụ được nhà hàng cử tới bận tối mắt tối mũi, thây hai cô họ có chút ngạc nhiên. Mặc kệ bọn họ, hai người tiếp tục thăm dò, đi qua nhà bếp, phía ngoài có một ban công nhỏ, cửa khép lại dễ dàng, sau cùng cũng yên tĩnh trở lại.

    Trên ban công còn có một bộ bàn ghế bằng trúc, vừa ngồi xuống liền thấy thoải mái thư thái, Lăng Tiểu Manh bỗng thấy thế giới tuyệt đẹp, cô cười rạng rỡ.

    Họ bắt đầu nói chuyện, Tề Cách Cách rất nhiệt tình, nói chuyện cũng thẳng thắn, "Tiểu Manh , chị làm thiết kế được bao lâu rồi?".

    "Ba năm, nhưng là làm trong công ty gia đình, tôi làm phòng Thiết kế."

    "Phòng Thiết kế? Chẳng phải nghe nói chị thiết kế đồ gia dụng rất lợi hại sao? Giáo sư lại đặc biệt coi trọng, sao lại là phòng Thiết kế?"

    Chẳng biết giải thích ra sao, Lăng Tiểu Manh chỉ biết cúi đầu cười xòa.

    "Tôi đang học thiết kế ở Anh, vừa mới tốt nghiệp, về nước tiếp tục học lên."

    "Về nước để học lên?" Thời đại này chỉ có học xong rồi ra nước ngoài học lên cao học, tiến sĩ, ở đâu lại có chuyện ngược đời như vậy? Lăng Tiểu Manh lấy làm lạ, ngẩng đầu nhìn cô ấy.

    Cô ấy đưa tay xoa xoa mũi, vẻ rất tâm trạng, "Chẳng còn cách nào, tôi mù quáng yêu phải đàn anh khóa trên, anh ấy về nước dạy học, tôi phải theo về, đáng tiếc anh ấy lại dạy khoa Kiến trúc, haizzzz!"

    Lăng Tiểu Manh không nhịn được cười nữa, "Được học vui thế còn gì, học thêm một bậc cũng tốt mà".

    "Có cái gì mà tốt? Họa hoằn lắm mới gặp được anh ấy, vừa mới về bố mẹ ngày nào cũng nói ra nói vào, hôm nay còn lôi bằng được tôi tới đây, cả một đống người chẳng quen một ai, vô vị chết đi được."

    Có thể xuất hiện tại tiệc ở nhà riêng của cố Chính Vinh, cha mẹ cô cũng chẳng phải là người thường đâu. Vừa nghe thôi cũng biết là con gái nhà lắm tiền, Lăng Tiểu Manh lại nghĩ tới ngày tháng học đại học của mình, khi ấy Đổng Diệc Lỗi luôn nghĩ việc du học nước ngoài là không thể, cuối cùng sau này cũng được toại nguyện, dù sao thì việc đó cũng đáng chúc mừng.

    "Này, sao cô không nói gì vậy? Có muốn nghe chuyện về ông chủ cô không?" Món ăn trong tay đã bốc hơi, Tề Cách Cách dồn ánh mắt về phía cô.

    "Hả?" Chuyện về cố Chính Vinh? Đó chẳng phải nấm mồ của cô sao? Lăng Tiểu Manh trợn mắt nhìn cô, phát ra đúng một tiếng.

    Thấy phản ứng của cô, Tề Cách Cách càng thêm phấn khích. "Ông chủ cố nhiều giai thoại lắm, nghe nói khi còn nhỏ anh ấy đã định cư ở Thụy Điển cùng bố mẹ, biết rất nhiều ngoại ngữ, cô từng nghe chưa?"

    Cố Chính Vinh rất ít khi nói chuyện về bản thân trước mặt cô, cô cũng không hỏi, nhưng những điều này cô cũng biết, Lăng Tiểu Manh khẽ gật đầu.

    "Biết hả, vậy cô không biết vợ ông chủ cố ở một nhà với anh ấy chứ? Bí mật, rất ít người biết chuyện này đó nha."

    Vợ ông chủ cố ở một nhà với anh ấy - câu này có phải bị thừa không? Lăng Tiểu Manh định nói, nhưng từ xưa tới nay phản bác người khác không phải là sở trường của cô. Tề Cách Cách tiếp tục nhìn cô, vẻ mặt hoàn hảo của Lăng Tiểu Manh bắt đầu có biến chuyển.

    Tề Cách Cách không nhịn được định trêu cô, cố hỏi: "Này, cô có nghe thấy không đấy? Sao không trả lời tôi?"

    "Nghe rồi nghe rồi, cô nói bọn họ ở chung một nhà mà", Lăng Tiểu Manh ngậm thìa gật đầu nói.

    "Ở một nhà thật đấy, bọn họ có cùng họ, kiểu như không phải cùng cha thì cũng là cùng mẹ, sợ chưa?"

    Hả?

    Lần này Lăng Tiểu Manh thực sự chấn động, "Keng", một tiếng chiếc thìa nhỏ màu bạc từ trong miệng rơi thẳng xuống đất.
     
  3. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    "Ôi, bẩn quá." Tề Cách Cách chỉ vào cô rồi cười ngặt nghẽo, "Sợ đến thế ư, có phải cô không đó?"

    Sợ? Cái này gọi là khủng bố mới đúng! Lăng Tiểu Manh đưa ngón tay, lắp bắp nói, "Cô, cô đang đùa à?"

    Tể Cách Cách đã cười đến mức không còn biết đâu là tổ quốc, lúc này mới cố kìm lại mở miệng nói, bỗng nhiên bị một giọng nói vọng lại từ phía sau ngắt lời.

    Hai người đẩy cửa bước ra ban công, đi đầu là một người khá nhiều tuổi, tóc bạc trắng, nụ cười nho nhã,vừa bước tới đã nhìn Tề Cách Cách nói: "Nói chuyện gì mà buồn cười vậy?"

    Người đi phía sau là Cố Chính Vinh, anh nhìn thấy dáng vẻ Lăng Tiểu Manh không nói lời nào, rồi quay đầu nhìn sang Tề Cách Cách lúc này đã đứng lên.

    "Ba, sao ba lại tới đây?" Rõ ràng Tề Cách Cách khá "sợ" cha mình, lập tức thôi cười bước tới cạnh ông, "Mẹ đâu ạ?"

    "Ở ngoài kia mọi người đang tìm con, ai ngờ con kéo bạn mới trốn ở đây, nếu không phải anh cố nói ở đây còn có một nơi rất tốt, thiếu chút nữa ba tưởng con gái mình bị bốc hơi đâu mất rồi."

    "Ngoài kia nhiều người quá, ồn ào lắm ạ." Tề Cách Cách ôm lấy cổ cha nũng nịu nhận tội, trong lúc ấy vẫn không quên lè lưỡi với Tiểu Manh .

    "Lớn tướng rồi còn thế này đây." ông vừa lắc đầu vừa mỉm cười, chào hỏi Cố Chính Vinh cùng Lăng Tiểu Manh vài câu rồi dẫn con gái đi.

    Ban công lại một lần nữa yên tĩnh, Lăng Tiểu Manh đã đứng dậy từ lâu, trên tay vẫn còn bưng chiếc bát thủy tinh, mắt nhìn thẳng, phía trước là áo sơ mi của anh, màu ghi nhạt, nếu nhìn kỹ, trên đó còn có đường gân nhỏ, một góc cổ áo cỏ thêu hàng chữ nhỏ xíu tên anh, viết hoa tinh xảo đẹp đẽ.

    Cố Chính Vinh vốn định giới thiệu cô với một người, nhưng chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu, tới đây mới phát hiện cô cùng con gái của Tề Lý Chính trốn ở chỗ này nói chuyện cười đùa. Tề Lý Chính là ông trùm ngành xây dựng trong nước, nhưng con gái ông lại nổi tiếng là phá gia chi tử, không biết Lăng Tiểu Manh có cái gì hợp khẩu vị với cô ta, thật không thể tưởng tượng nổi.

    Anh đưa cô tới đây, không phải để cô gặp vị đại tiểu thư kia, định thở dài, nhưng rồi lại thôi. Bạn của cô rất ít, lúc ở bên nhau anh đã nói với cô, công ty không phải là nơi để cô kết bạn, không ngờ với mỗi lời anh nói cô đều coi như thánh chỉ, hai năm nay một mình đi đi về về, thực sự không có lấy một người bạn nào. Công việc anh rất bận, có những lúc sợ cô cô đơn, nhưng thấy cô vui vẻ khi ở một mình, trong lòng anh quả thực rất mâu thuẫn.

    Cố Chính Vinh vừa nghĩ vừa đưa tay ra, Lăng Tiểu Manh cực kỳ hiểu ý, khẽ ngẩng mặt lên, bàn tay anh thật tự nhiên đặt lên má cô, ấm áp, mềm mại, thật thoải mái.

    Cô ấy ngoan, lại tốt thế này, Cố Chính Vinh thực sự thấy rất mâu thuẫn, cố nhân nói nơi cao sang thường giấu người đẹp, hoàn toàn không phải vô lý, thường với những thứ yêu thích người ta vẫn hay cất giấu bởi sợ bị người khác cướp mất, đến cái chổi cùn mình còn quý, huống hồ lại là cô.

    Lăng Tiểu Manh chỉ thấy ánh mắt anh rất phức tạp, hoàn toàn không ý thức được mình đang được ví von với cái chổi cùn, hoang mang.

    Thôi vậy, đã quyết rồi, nghĩ nhiều quá chỉ càng đau đầu, lại nghĩ tới thái độ của cô khi nãy, Cố Chính Vinh hỏi bừa một câu: "Đang nói chuyện gì vậy? Khi nãy sắc mặt em trắng bệch ra".

    Có đánh chết cô cũng không dám nói cho anh biết, chỉ lí nhí trả lời: "Cô ấy kể chuyện đáng sợ dọa em."

    Nói xong cô thấy khả năng nói chuyện của mình ngày càng tiến bộ, cứ nghe câu vừa rồi của cô xem, một chữ cũng không ấp úng.
     
  4. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Cố Chính Vinh không chút nghi ngờ, nghe xong liền cười, "Lớn như thế rồi còn sợ mấy chuyện ma quỷ, đúng là chẳng ra sao."

    Khi thực lòng nở nụ cười, anh đẹp tới khác thường, đôi lông mày giãn ra, khóe miệng khẽ nhếch lên, còn cả lúm đồng tiền mà thường ngày chẳng bao giờ nhìn thấy, nụ cười này không phải lần đầu tiên cô trông thấy, nhưng lần nào cũng khiến cô lâng lâng thất thần.

    Những ngón tay lạnh băng khẽ chạm vào má, và sẽ mãi lạnh như thế, nhưng nỗi kinh hoàng và sợ hãi khi nãy bỗng biến mất đầy kỳ tích, khiến cô tĩnh tâm lại, tựa hồ tất cả mọi chuyện xảy ra trên thế gian này chẳng còn liên quan tới cô nữa.

    Ban công ở ngoài trời, cô ngẩng mặt, ánh trăng trắng ngần soi tỏ trên cao, chiếu xuống đôi mắt màu nâu thẫm sáng long lanh, ánh mắt bình yên, như chú nai con được thuần hóa. Có lẽ ánh trăng khiến anh bị ảo giác, ánh mắt ẩy vừa như đau đáu lại rất lưu luyến.

    Dù đó có là áo giác, anh cũng thấy thật tuyệt, bàn tay vừa lướt qua gương mặt cô một lần nữa ôm lấy nó, dưới ánh trăng anh hôn cô, bờ môi nhỏ bé run rẩy dưới đôi môi anh, trong mơ hồ có tiếng nói, "Không được đâu, ở đây sao được?"

    Cổ Chính Vinh lại cười, nhưng lần này lại là nụ cười méo xệch, ngẩng đầu anh buông tay, quay người bước ra, khi mở cửa anh ra chỉ thị, "Ăn xong ra ngoài, anh ở ngoài đợi em".

    Thời gian dần trôi cho tới tối muộn, vài lần Lăng Tiểu Manh lấy hết dũng khí định mở miệng báo cố Chính Vinh ra ngoài, nhưng lần nào vừa bước tới gần anh là lại bị vài người lạ mặt túm lại nói chuyện, đương nhiên tất cả mọi người đểu rất khách sáo với cô, nhưng những ánh mắt chứa đầy sự thăm dò vẫn khiến cô khó thở.

    Còn chưa tới mười một giờ, gia đình Tề Lý Chính đã cáo từ Cố Chính Vinh ra về. Tề Cách Cách hết sức nhiệt tình, lúc về còn cố quay lại chào hỏi Tiểu Manh , "Cô về bằng cách nào? Tôi đưa cô về có được không?"

    "Cám ơn, tôi đi xe tới đây."

    "Cùng về đi, ở đây có gì thú vị đâu?"

    Dứt lời Tề Cách Cách bị đánh cái bốp vào gáy, Tề Lý Chính nói thẳng, "Không thú vị? Con chê đi với ba mẹ chán thì cứ nói thẳng ra".

    "Ui da mẹ ơi, mẹ nhìn xem ba lại làm thế với con ở ngoài này." Tề Cách Cách ôm đầu trách móc. Tề phu nhân đứng bên cạnh, bà là một người phụ nữ nhỏ nhắn, da dẻ trắng hồng, lúc này kéo tay con gái rồi cười, "Thật ngại quá, con nhỏ bốc đồng này của nhà chúng tôi, xin đừng để ý đến nó".

    Trên đời này có người sinh ra đã phải tranh đấu cực khổ, lại có người thì ngược lại, trước giờ vận mệnh vẫn luôn muôn màu muôn vẻ, có chút ngưỡng mộ, nhưng lại thấy không đáng.

    Lúc cô khó khăn nhất đã có người dang tay cứu giúp, đó là điều cực kỳ may mắn, nếu tiếp tục oán trách số phận thì thật đáng hổ thẹn.

    Cố Chính Vinh đứng cạnh Tề Lý Chính nói lời tạm biệt, những lời họ nói đương nhiên cô nghe rõ mồn một, lúc nãy anh quay sang nhìn Tiểu Manh , vẻ điềm nhiên, "Tiểu Manh , không phải sáng mai cô phải dậy sớm đi làm sao?" "Hả? À, vâng." Cô lập tức gật đầu, "Vậy tôi xin phép về trước, Tổng giám đốc".

    "Được, ngày mai gặp", anh gật đầu.

    Cô bước đi thật chậm, lúc xuống nhà tài xế nhà họ Tề đã lái xe tới, Tề Cách Cách không lên xe cùng bố mẹ, mà kéo tay cô: "Bình thường Tổng giám đốc Cố có hung dữ không? Trông cô nem nép như vậy, có phải rất sợ anh ta đúng không?"

    "Đâu có, anh ấy là ông chủ mà, đương nhiên thì phải nghe theo chứ." Rất hiếm khi có người nhiệt tình với mình đến như vậy, Lăng Tiểu Manh có chút không thể kháng cự.

    Một câu giải thích qua loa, Tề Cách Cách lại thấy cô thật đáng thương, bèn an ủi lần nữa, "ở bên cạnh sếp đúng là khó chịu, bức bối. được rồi, không thấy anh ta nữa coi như được tự do, tôi còn một buổi party nữa, buổi tiệc chào mừng một người bạn Scotland của tôi, toàn thanh niên thôi, hay lắm đấy, cùng đi nhé?"

    Lăng Tiểu Manh định lắc đầu.
     
  5. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã bị Tề Cách Cách tóm lấy tay, rồi nghe thấy cô ấy lớn tiếng chào tạm biệt cha mẹ.

    "Ba mẹ, con còn phải đi cùng Tiểu Manh tới một buổi tiệc kiến trúc nữa, bọn con đi trước nhé".

    Lăng Tiểu Manh trợn tròn mắt, muốn lợi dụng cô cũng đâu cần phải thật thà đến vậy? thẳng thắn đến thế là cùng.

    Hai người nhà họ Tề cùng lúc quay lại nhìn họ, Tề Lý Chính đang mải nói chuyện, Tề phu nhân khẽ kéo ông lại, sau cùng chẳng nói thêm câu nào, lắc đầu mỉm cười nhìn con gái. Bà bước tới, mỉm cười với Tiểu Manh, vẻ thân mật, "Lăng tiểu thư, Cách Cách nhà chúng tôi có vẻ rất hợp với cô, có cơ hội cô hãy tới nhà chúng tôi chơi."

    Chưa hề có kinh nghiệm giao tiếp cùng với những phu nhân như thế này, tay lại bị Cách Cách tóm chặt, Lăng Tiểu Manh chỉ biết gật đầu.

    Đến khi chỉ còn lại hai người họ Lăng Tiểu Manh mới nói: "Bây giờ được chưa, tôi về nhà đây".

    Tề Cách Cách cười hì hì, "Làm sao mà được? đi cùng tôi, giờ chúng ta đi thôi".

    "Không được, ngày mai tôi còn phải đi làm, giờ tôi muốn về nhà ngủ."

    "Này, ngủ vào giờ này, cô mấy tuổi rồi hả? Sao giống bà già thế". Tề Cách Cách hành xử khác thường, không nói nhiều liền kéo cô đi.

    Lăng Tiểu Manh bị lôi đi xềnh xệch, vội nói, "Không được thật mà, tôi phải về nhà".

    "Trông cô thế này chắc chắn cuộc sống cực kỳ vô vị, ngủ dậy là đi làm, tan làm rồi về nhà, để tôi giới thiệu mấy người bạn mới cho cô biết, đúng rồi, người ấy của tôi cũng đi đấy, tò mò không? Haizzz, xe của cô đỗ ở đâu vậy?"

    Lúc này Lăng Tiểu Manh mới hiểu tại sao cô ta sống chết cố kéo mình đi hóa ra làm bia đỡ đạn, người ấy? Tôi chẳng tò mò tí nào cả được chưa - Lăng Tiểu Manh thầm kêu gào.
     
  6. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 6 - Mùi hương thảo dưới ánh trăng đêm
    Cô nghĩ chắc mình đã say lắm rồi, nếu không sẽ không có ảo giác, bản thân sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông đó và anh sẽ biến mất ngay dưới ánh trăng đêm.

    Say rồi thì là say thôi, chỉ cần anh không dọa cô nữa, cô nhát gan, thực sự không chịu được.

    **********************

    Từ nhỏ Lăng Tiểu Manh không giỏi từ chối yêu cầu của người khác, không chỉ không giỏi từ chối, mà một khi đã được yêu cầu, thì cho dù bản thân không hề muốn cô cũng dốc hết mười phần sức lực làm cho kỳ được.

    Hồi học tiểu học khi phải làm báo tường, tất cả các bạn đã về hết, cô vẫn đứng một mình nhón chân trên ghế hết viết lại vẽ lên bảng. Trực nhật cũng thế, từng ngóc ngách cô cũng phải lau cho sáng loáng, những bạn nào được cùng nhóm với cô là sướng mê.

    Vào tới cấp hai được mọi người tín nhiệm, cô được bầu làm người bảo vệ tài sản của lớp, giờ nghĩ lại thấy thật buồn cười, lớp học sơ sài là thế làm gì có cái gì đáng giá để bảo vệ? Nhưng khi ấy cô không hề nghĩ tới điều này, sau khi nhận nhiệm vụ hết sức nghiêm túc, từng vết xước trên bàn, từng cái đinh, con ốc cũng cẩn thận ghi chép rõ ràng vào trong sổ, chỉ sợ thiếu mất chỗ nào.

    Tề Cách Cách thì ngược lại, bất luận là ở nhà hay ở trường, cô luôn theo kiểu muốn mưa được mưa muốn gió được gió, chỉ quen ra lệnh, một khi bị từ chối thì sống chết gì cũng phải quấn lấy người ta, Lăng Tiểu Manh đáng thương chưa bao giờ gặp phải nhân vật lợi hại như thế, làm sao chống đỡ nổi?

    Địa điểm không xa, khu nhà tây kiểu cũ ở ngay trung tâm thành phố, được xây theo phong cách những năm ba mươi của thế kỷ mười chín, sàn của sảnh chính được lát gạch màu kem, đèn trần nhạt màu trắng sữa, khung cửa màu nâu sẫm cùng với những đường nét tinh xảo, từ ô cửa nhỏ trổ hoa có tiếng nhạc xập xình và tiếng cười vọng ra.

    Cơ hội hiếm có để được chiêm ngưỡng một kiến trúc cổ được giữ gìn tốt đến thế, lúc trước còn có chút miễn cưỡng, nhưng giờ thì Lăng Tiểu Manh hết sức phấn khích. Nhân lúc Tề Cách Cách bấm chuông, cô cúi đầu nghiên cứu những đường vòng tinh xảo, chỉ biết thốt lên, " Đẹp quá!"

    Phía trong có tiếng bước chân cộp cộp, rồi cánh cửa mở tung, một cô gái tóc vàng xuất hiện, trông thấy Tề Cách Cách liền reo lên rồi ôm chầm lấy, " Cuối cùng cậu cũng tới! Mau vào đây".

    Họ thật nhiệt tình, một sự nhiệt tình mà cô không tài nào quen được. Lăng Tiểu Manh vốn đang khom lưng, lúc này giữ nguyên tư thế rồi im lặng lùi lại một bước, chỉ sợ cô gái đang phấn khích tột độ này phát hiện ra mình.

    Chỉ một giây sau cô đã bị Tề Cách Cách kéo lại, " Nhìn cô bạn mới mình đưa tới này, Lăng Tiểu Manh".

    Lại một cái ôm nữa, cô gái tóc vàng với bộ ngực đồ sộ, Lăng Tiểu Manh thấp hơn cô ấy hẳn một cái đầu, lúc này cô thấy trước mắt tối om rồi mặt cô chìm hẳn trong sự dập dềnh của da thịt mềm mại. Người cô ấy có mùi nước hoa và thuốc lá, Lăng Tiểu Manh bị sặc một lúc, rồi lại sợ thất lễ, cố nhịn để không ho thành tiếng, sống mũi thấy cay cay.

    Một giọng nam vang lên giải cứu cô, " Lillian, cậu làm gì thế? Đừng biến cửa nhà tôi trở thành hiện trường án mạng nữa có được không?".

    Tề Cách Cách kinh ngạc hét lên, " Anh!"
     
  7. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Sau cùng Lăng Tiểu Manh cũng có thể ngẩng đầu hít thở, đưa mắt ngước nhìn người tốt bụng đã dang tay cứu giúp, bốn mắt nhìn nhau, hai người họ đều chết lặng, rồi mặt mũi cô tối sầm, còn anh ta lại cười, nét mặt càng thanh tú.

    Lăng Tiểu Manh mặt mũi đều đỏ ửng, chắc do khi nãy bị chị gấu kia ôm nên xấu hổ. Trông thấy cô, Bùi Gia Tề vô cùng thích thú, nhẹ nhàng nói, " Đồng chí Tiểu Manh, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, duyên phận đúng là duyên phận, cô nói xem có đúng không?".

    Anh chàng đẹp trai à, cái này phải gọi là oan gia chứ? Chuyện ngày hôm qua cô còn nhớ như in, Tiểu Manh hơi lùi lại một chút.

    Tề Cách Cách cũng kinh hãi, " Anh, Tiểu Manh, hai người biết nhau?"

    Sau vài lần lĩnh giáo khả năng biến mất của cô, lần này Bùi Gia Tề mặt không biến sắc bước tới chắn ngang đường của Tiểu Manh, rồi mới trả lời: " Đúng, tối qua anh và Tiểu Manh đây đã nói chuyện rất vui vẻ ở Đại hội John McCain, không ngờ hôm nay lại được gặp nhau, thật trùng hợp".

    " Vậy là ý gì?" Tề Cách Cách tính tình bộc trực, tuy rất thích Bùi Gia Tề, nhưng những người đơn thuần chỉ thích dung mạo của anh nhiều vô kể, lúc này chỉ thấy thú vị, vừa chào hỏi vừa đẩy Lăng Tiểu Manh lại, " Đi thôi, chúng ta cùng vào chơi nào".

    Bên trong không khí rất náo nhiệt, giống như một liên hợp quốc thu nhỏ, màu da nào cũng có.

    Nhân vật chính hôm nay là một chàng trai người Scotland, lúc này anh ta đang nhảy điệu salsa cùng cô gái mặc áo hai dây màu bạc ngay chính giữa sảnh, tất cả mọi người đều cổ vũ nồng nhiệt.

    Xung quanh đều là thanh niên, ăn mặc đậm chất nghệ sĩ, phần lớn đang nâng ly chuyện trò sôi nổi, xem ra họ đều quen nhau cả. Tề Cách Cách bước tới, rất nhiều người chạy lại chào hỏi, không khí náo nhiệt khác thường.

    Tề Cách Cách như cá gặp nước, cười nói sảng khoái, còn không quên kéo Bùi Gia Tề nói chuyện liên hồi. Lăng Tiểu Manh đi được một nửa, đột nhiên nghe thấy có vài nhà thiết kế trẻ đang bàn chuyện xu hướng thiết kế nội thất mang đậm chất nữ tính đang lên ngôi, bước chân lập tức ngừng lại.

    Mọi người bàn tán thật sôi nổi, còn cô im lặng khác thường, lúc đầu không có ai chú ý tới sự tồn tại của cô, sau cùng cũng có người phát hiện, cũng bởi muốn tìm ngay một cô gái để chứng minh cho quan điểm của mình, liền kéo cô lại gần.

    Cô nói xong quan điểm của minh, những người còn lại đều im lặng, có vài người còn xoa cằm chăm chú nhìn cô. Hai ngày hôm nay hết lần này đến lần khác bị người ta nhìn chằm chằm, nhưng tính cô vốn vậy, thế nào cũng không quen được. Lúc này thấy mọi người đều im lặng, cô bắt đầu luống cuống, ánh mắt hoảng loạn, chỉ muốn rút lui thật mau.

    Nhưng sau đó có người cổ vũ, rồi kéo cô nói chuyện sôi nỗi khác thường, hỏi chuyện nhà thiết kế cô yêu thích nhất, được người khác hỏi Lăng Tiểu Manh dần dần cởi mở nói chuyện đầy hưng phấn.

    Những nhà thiết kế tham gia buổi tiệc chiếm đa số, lâu lâu lại có người tham gia, phạm vi mỗi lúc một lớn, nhiều người vốn không đứng cạnh đó cũng tò mò vây quanh.

    Bùi Gia Tề không phải người tổ chức bữa tiệc, nhưng địa điểm là do anh cung cấp. Căn nhà anh rộng rãi, lại độc lập, thế nên những người bạn thường tới đây mở tiệc, đa phần đều quá quen với nơi này, là chủ nhân nên cũng bận, anh định bụng trêu Tiểu Manh một chút, nhưng vừa vào đã bị Tề Cách Cách túm lấy nói chuyện, rồi lại có người chạy tới nói hết rượu, anh phải dẫn họ tới hầm lấy rượu, lấy xong mới bắt đầu đi tìm cô.

    Anh cứ ngỡ với tính cách của mình, nhất định là Lăng Tiểu Manh đang lặng lẽ đứng ở một góc nào đó, Bùi Gia Tề còn thấy lo lắng, sợ rằng chỉ cần sơ ý một chút là cô bỏ đi ngay, lúc này mới phát hiện cô đang đứng ngay giữa đám đông, có rất nhiều người vây quanh, cô gần như trở thành nhân vật trung tâm.
     
  8. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Đứng giữa đám đông trông cô càng bé nhỏ, thoáng nhìn thì chẳng thấy có điểm gì thu hút, nhưng mỗi khi nói chuyện gương mặt hơi ngẩng lên theo thói quen, không thao thao bất tuyệt, câu chữ ngắn gọn, có thể cô không nhận ra mình đã trở thành tiêu điểm nên thần thái rất tự nhiên.

    Cô gái bé nhỏ này chỉ quen với sự yên ắng tĩnh lặng, lúc nào cũng thích thu mình lại, ở những nơi đông người thường không gây được sự chú ý.

    Nhưng sao càng ngày anh càng thấy đó chỉ là thủ thuật để che mắt mà thôi?

    Còn những người đàn ông xung quanh cô, mỗi khi nghe cô kể chuyện, ánh mắt ai nấy đều trở nên ấm áp một cách vô thức, biểu hiện khác với lúc bình thường.

    Bùi Gia Tề lặng lẽ nhìn một lát. Khi Lăng Tiểu Manh nói về những thứ mình yêu thích, cô hồ hởi, hăng hái, tự nhiên mang lại cảm giác mềm mại, dịu dàng, khiến ta đắm chìm lúc nào không hay. Nếu tĩnh tâm tiếp xúc với cô, dần dần sẽ có cảm giác như đang ngắm một bức tranh thủy mặc nhạt nhòa, mới đầu không mấy bắt mắt, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy sống động truyền thần, mang dư vị sâu lắng.

    Bùi Gia Tề mỉm cười rồi bước tới cùng tham gia thảo luận, đứng bên cạnh cô anh bỗng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, căn phòng có nhiều người, đủ các mùi hỗn tạp, đa phần là hương nước hoa, duy chỉ có mùi trên người cô là đặc biệt, đó là mùi xà phòng hết sức bình thường.

    Thứ xà phòng hết sức bình thường, ở đâu cũng có thể mua được, ở nơi này ai ai cũng sợ mình không đặc biệt, dùng nước hoa cũng phải đắn đo suy nghĩ, còn cô thì ngược lại, trước giờ vẫn luôn muốn được hòa mình vào mọi người xung quanh, chỉ mong sao biến thành một hạt thóc trong đấu thóc, một giọt nước giữa biển cả mênh mông.

    Thật thú vị, lúc nào cô cũng muốn giấu mình, nhưng chẳng mấy thành công, đến mùi hương trên cơ thể cũng đặc biệt, khiến anh không muốn chú ý cũng không được.

    Hiếm hoi lắm mới có được một cơ hội tham gia một hoạt động như thế này, mới đầu cô còn có chút ngại ngần, nhưng khi xung quanh đều là những người cùng giới, nói chuyện đến hồi sôi nổi, dần dần cô cũng thả lỏng mình. Bùi Gia Tề quay đầu lấy một ly rượu, rồi nhét chiếc ly đã được rót đầy vào tay cô.

    Lần đầu tiên ngón tay chạm phải ly rượu mạnh lạnh băng cô cảnh giác, " Tôi không uống rượu, lát nữa còn phải lái xe về nữa".

    Tề Cách Cách là người ồn ào nhất, đã chạy tới từ lâu, nhìn vào ly của cô liền cười, " Bái phục, một chút rượu thôi, như nước đường ý mà".

    Dứt lời Tề Cách Cách liền cụng ly, uống một hơi cạn sạch.

    Không uống thì ngại, cô đành uống một ngụm, ly rượu đó do chính Bùi Gia Tề pha, hỗn hợp giữa rượu và trái cây nhiệt đới, vị của nó thuộc hàng bậc nhất, mỗi lần mở tiệc đều hết sạch bách, không chỉ có vị cay nồng mà còn ngọt sắc, mang hương trái cây rồi tan ra trong miệng.

    Khi cô uống rượu dáng vẻ rất thú vị, đầu hơi cúi xuống, miệng kề trên vành ly, nhưng vẫn có rất nhiều người đang nói chuyện không ngớt với cô, khi nói chuyện mắt cô thường mở to theo thói quen, dáng vẻ chăm chú, đôi mắt to như chú tuần lộc nhìn chăm chăm vào người đối diện, cực lỳ lễ độ.

    Kỳ thực nếu nhìn kỹ hơn một chút sẽ thấy, thật ra cô không hề nhìn đối phương, ánh mắt lạc lõng, có trời mới biết chúng đang để ở đâu.
     
  9. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Bùi Gia Tề càng nhìn càng thấy thú vị, cúi đầu khẽ hỏi: " Có ngon không?".

    " Ngon lắm." Cô gật đầu, vẻ thật lòng.

    " Có muốn biết tôi làm thế nào không? Lại đây tôi pha cho cô xem".

    Lăng Tiểu Manh định từ chối, nhưng không đợi cô trả lời Bùi Gia Tề đã đi thẳng ra ngoài, ngần ngừ một chút, anh quay lại kéo tay cô đi, bàn tay anh vừa chạm vào tay cô, Lăng Tiểu Manh giật mình, định rụt lại nhưng không kịp, bị anh kéo ra khỏi đám đông.

    Sau lưng dường như có không ít lời phàn nàn, Bùi Gia Tề, chàng trai vốn là cao thủ môn Taekvvondo, lúc này chỉ dám nhẹ nhàng nắm tay cô.

    Chẳng biết đã bao lâu chưa được tiếp xúc với người đàn ông nào ngoài Cố Chính Vinh, mới đầu Lăng Tiểu Manh không phản ứng gì, mãi tới khi ra khỏi đám đông mới nhận ra tình huống này. Cô luống cuống toan giật tay lại, bàn tay Gia Tề ấm áp, hoàn toàn trái ngược với cố Chính Vinh, bàn tay ấy nắm chặt, cô không tài nào giằng ra nổi.

    Tới chỗ ngoặt ở cầu thang, anh đưa tay đẩy cánh cửa gỗ có chạm khắc hoa văn, đó là phòng bếp.

    Căn phòng tuy nhuốm màu lịch sử, nhưng được bảo tồn rất tốt, ổ khóa trơn tru, hai người vừa bước vào cánh cửa lập tức đóng chặt, căn phòng trở nên yên tĩnh, Lăng Tiểu Manh thở một tiếng, toan mở miệng, đột nhiên nghe thấy tiếng nhạc.

    Nhìn vào chiếc túi bên hông cô, Bùi Gia Tề mỉm cười nhắc, " Tiểu Manh, hình như cô có điện thoại".

    Đương nhiên là cô nghe thấy, người biết số điện thoại của cô rất ít, mà cũng ít người tự nhiên gọi điện cho cô, khuya khoắt thế này mà gọi đến còn có thể là ai nữa?

    Lăng Tiểu Manh tìm điện thoại trong túi xách, cầm điện thoại lên, trên màn hình nhấp nháy số điện thoại, là cuộc gọi từ căn hộ của cô, lúc này trông thấy con số quen thuộc ấy tim cô đập mạnh.

    Trong phòng bếp trên tường đối diện có treo một chiếc đồng hồ gỗ kiểu cũ, cô ngẩng đầu lên xem giờ, rồi cúi xuống nhìn điện thoại, sắc mặt trông thật khổ sở.

    Chẳng phải nói mai gặp sao? Nhiều khách quý đến thế, tối nay làm sao anh ấy về kịp? Mới hơn mười hai giờ đã đến nhà cô, trước giờ Cố Chính Vinh chưa hề ở nhà cô mấy ngày liên tục, cú điện thoại này khiến cô ngạc nhiên.

    Bùi Gia Tề vẫn đứng bên cạnh không động đậy, lúc này trông thấy thái độ cô liền cười nói: " Sao thế? Giờ này gọi đến, liệu có phải là gọi điện quấy rối? Có cần tôi nghe điện giúp không?".

    Anh chàng đẹp trai à, anh đang định hại tôi đấy hả?

    Cô liền lắc đầu lia lịa, cầm điện thoại rồi đi thẳng ra ngoài, bước chân cô vội vã, lời từ biệt từ đằng xa vọng lại, " Tôi có việc gấp phải đi, tạm biệt".

    Nhiều năm tập võ anh đã rèn luyện được sự nhanh nhẹn, nhưng vẫn không túm được cô, mắt nhìn thấy cô bắt đầu bước nhanh, Bùi Gia Tề đành miễn cưỡng chấp nhận.

    Cô gái này là cô bé lọ lem sao? Lần nào cũng biến mất nhanh như làn khói, như thể chỉ cần ở lại thêm một giây thôi sẽ trở về nguyên hình.

    Nguyên hình của cô, Bùi Gia Tề mỉm cười tinh nghịch, thực sự anh thấy tò mò lắm.

    Ngoài kia gió đêm mát lạnh, đường phố yên ắng không một bóng người, ánh đèn vàng vọt xuyên qua tán cây chiếu xuống mặt đường, Lăng Tiểu Manh vội vã bước tới xe của mình.

    Chiếc xe đỗ ngay bên đường, nhưng một trận gió ập đến, mọi thứ trước mắt bỗng nhòe đi, cô vẫn chạy, nhưng chân nam đá chân xiêu, cứ ngỡ mình đi thẳng về phía trước mà chẳng biết đã chạy tới tận đâu.

    Bùi Gia Tề đuổi theo, lúc này đang đứng cười nhìn cô loạng choạng đi đúng một vòng trên con phố vắng lặng, chiếc Polo màu đen rõ ràng ở ngay trước mắt, nhưng cô lảo đảo, không thể đi nổi tới bên xe.
     
  10. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.707
    Lượt thích:
    8.964
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Bùi Gia Tề chạy vội tới toan đỡ cô, bên tai chỉ nghe thấy chuông điện thoại reo lên không ngừng giữa khoảng không tĩnh mịch, rồi đứt đoạn.

    Sự yên lặng đột ngột khiến cô giật mình, cuối cùng cũng tìm được mục tiêu, thoắt một cái cô chạy đến bên xe, còn chưa kịp kéo cửa, đã luống cuống rút vội điện thoại ra.

    Đường dây đã thông, tiếng chuông báo đơn điệu, một tiếng, hai tiếng, ba tiếng, nhiều tiếng sau đó cũng không có người nghe, Lăng Tiểu Manh vốn đã hơi hoảng loạn, lúc này chỉ thấy sợ hãi.

    Thời gian chờ quá lâu, điện thoại tự động ngắt máy, gọi điện tới năm lần cũng không được, cô vẫn không có ý định từ bỏ, bên cạnh có tiếng nói: " Tiểu Manh, đợi chút, đợi họ tan tôi sẽ đưa cô về nhà".

    Lăng Tiểu Manh ngẩng đầu, dưới ánh trăng là gương mặt tuyệt đẹp của Bùi Gia Tề, thực sự lúc này cô chẳng còn tâm trạng nào để thưởng thức, " Không cần đâu, tôi tự lái xe về nhà là được rồi".

    Anh lại cười, " Cô thế này mà lái xe được ư?"

    Tại sao người này không chịu tha cho cô chứ? Lăng Tiểu Manh bắt đầu bực mình, không nói gì, cúi đầu mở cửa ngồi vào trong xe, thái độ từ chối rất rõ ràng.

    " Anh Bùi? Anh đang ở đâu?" Từ xa có người bước ra tìm anh, tới khi nhìn thấy liền bật cười trêu chọc, " Tạm biệt nhau à? Vậy chúng tôi uống hết chỗ rượu anh giấu đi nhé".

    Quên mất hôm nay mình là chủ nhân, Bùi Gia Tề liền quay đầu mỉm cười xã giao.

    Trong chớp mắt Lăng Tiểu Manh đã ngồi lên xe, anh nhanh nhẹn chặn ngay cánh cửa cô sắp đóng lại, vừa giận vừa buồn cười, " Sao lúc nào cô cũng trốn khỏi hiện trường gây án thế? Được rồi được rồi, tôi không tiễn cô, nhưng cô thế này không thể lái xe được, để tôi gọi xe giúp cô có được không?"

    Đầu cô bắt đầu choáng váng, nhưng trí óc vẫn rất minh mẫn, Lăng Tiểu Manh biết mình hơi say, nắm chặt vô lăng, ủ rũ mệt mỏi.

    Thấy cô không phản ứng, Bùi Gia Tề đưa tay lấy điện thoại của cô.

    Cô lập tức co rúm người lại, trợn tròn mắt sửng sốt.

    " Tôi không mang điện thoại, đừng sợ, nhìn tôi giống cướp giật lắm sao?" Anh mỉm cười rồi nhón tay nhẹ nhàng rút điện thoại của cô ra.

    Lăng Tiểu Manh nhìn anh qua cửa kính, Bùi Gia Tề nhẹ nhàng gọi điện, cúi xuống nhìn cô, dưới ánh trăng chỉ thấy nét xuân chúm chím, Lăng Tiểu Manh chỉ biết thầm than một tiếng, rồi gục đầu trên vô lăng như chú đà điểu.

    Tiểu Manh nhắm nghiền mắt bắt đầu thiu thiu ngủ trong cơn mê tiếng chuông lại réo, cô tỉnh hẳn ngẩng phắt đầu dậy, cội chụp lấy chiếc điện thoại, " Để tôi nghe".

    Còn tưởng cô đang ngủ, Bùi Gia Tề đưa điện thoại vào tay cô, chỉ thấy một bàn tay bé nhỏ xòe rộng trước mắt, lòng bàn tay trắng ngần, thoáng giật mình.

    Anh chưa bao giờ dễ dàng rung động đến vậy, ánh trăng đêm nay sáng đến ảo diệu...

    Không phải số điện thoại đó, nhưng vẫn là Cố Chính Vinh.

    Trong điện thoại cô không hề có tên anh, cũng chẳng cần thiết, mỗi một số máy cô đều thuộc nằm lòng.

    Lăng Tiểu Manh toan nhấc máy, lại liếc nhìn Bùi Gia Tề, ánh mắt rất rõ ràng, anh lập tức giơ tay rồi lui lại mấy bước.
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP