Người Săn Ác Quỷ ^^

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi yukjchan, 9/2/2012. — 3.225 Lượt xem

  1. yukjchan

    yukjchan devil luv bumie Thành viên thân thiết

    Người Săn Ác Quỷ ^^

    Cuốn này mình mới tậu được !!! độ hay thì khỏi phải bàn !!post cho mng đọc ney !!!! đọc xong nếu thấy hay thì thanks cho mình nhé !!!!!^^ Thân !!!!>>>>>>> Yu:KSV@06::KSV@03:
    [​IMG]





    Nàng là học sinh lớp 12, là tập hợp của thiên sứ và
    Chàng là bảo vệ riêng và thuộc hàng sát gái được bố nàng mời đến.
    Lúc hai người mới bắt đầu đến với nhau, sẽ tạo nên kỳ tích về tình yêu thế nào?
    Nàng kiêu nhạo như nữ hoàng, sẽ bị người tên Ngân Hách chinh phục?
    Hãy hồi hộp chờ đợi vở kịch diễn ra!
    ân oán, hận thù, họ sẽ giải quyết thế nào?






    Cuộc Chinh Phục Kỳ Diệu
    Chương 1: ANH HÙNG CỨU MĨ NHÂN


    “Huệ Bân, tớ chẳng phải đã nói không uống nổi thì đừng uống nhiều sao! Cậu nhìn mình đi, say bí tỉ, đi dứng siêu vẹo. Hôm nay cậu làm sao thế? Sao uống nhiều vậy. Cậu đừng trách tớ độc miệng. Nếu cậu cứ lắc tới lắc lui thế này, tớ đập cậu một cái bây giờ. Nếu cậu bị đụng, bị thương, tớ mặc kệ.”

    “Tú Nhi, đồ nhẫn tâm! Còn nói là bạn bè?”


    “Nếu không phải là bạn bè, tớ đã vứt cậu bên đường và về nhà từ lâu rồi…Này!Tớ đã bảo cậu đi thẳng rồi mà?”
    Vì Tú Nhi cứ nói mãi bên tai tôi, nên tôi rất bực mình. “Trên miệng cậu có đậu con ong à? Tại sao cậu lải nhải mãi thế?” Tôi xem lời nói của Tú Nhi như gió thoảng bên tai và cố gắng không đi thành hình chữ”S”…

    “Tớ chẳng phải bảo cậu đi thẳng rồi à?”

    Nó cứ lải nhải, nước bọt bắn ra làm tôi cứ tưởng là trời đang mưa râm.

    “Tớ quả thực đang đi thẳng mà!”

    “Cậu mà đi thẳng?!”

    “Sao hả! Thế này chả phải rất thẳng sao!”

    “Này, này! Nhìn về phía trước kìa!”

    Tú Nhi đứng cách tôi mấy bước, lúc nó la lên thì đã muộn .

    Tôi rõ ràng là đang mở to mắt bước đi mà! Nhưng trước mắt sao lại có cột điện nhỉ! Hay là thần tiên ở đâu hiển linh? Này. Không thể lại gần cột điện, không được!

    “Coong!”

    “A…”

    Tôi hoa cả mắt, hai tay xoa trán. Tú Nhi lo lắngchạy đến. Ôi, bạn thân mến của tôi ơi, bạn lo cho tôi như vậy sao?

    “Này, cột điện đâu say rượu phải không? Cậu biết làm hỏng cột điện bị phạt bao nhiêu tiền không? Còn có thể bị bắt nữa đấy! Ai da, cột điện đáng thương. Này, may là nó không hư hỏng gì. Sao thế? Cậu làm gì nhìn tớ như thế?”
    Theo tính cách xui xẻo của nó, tôi nên sớm đoán ra kết cục này. Tôi tiếc lúc đầu đã không làm khác.

    Tôi vẫn cảm thấy vô cùng hoảng loạn, nhưng để chứng tỏ cho Tú Nhi thấy mình không sao, tôi đứng dậy ngay! Trời đất quay cuồng, còn Tú Nhi càng lợi hại hơn. Nó biết thuật phân thân ư, có đến ba Tú Nhi?! Hừ, có lẽ tôi nên lượng sức mình mà uống, sao lại uống nhiều như vậy chứ, xui thật!

    Nhưng các bạn có biết người hôm nay cùng uống rượu với tôi là ai không? Là mấy bạn nam học học cấp 3 rất nổi tiếng, vì tôi rất vui, hơn nữa sức khoẻ đang rất tốt, nên cứ uống liên tục, say đến bộ dạng như thế này! Nhưng, tôi không bị xui xẻo vô ích.

    “Này, đi đâu? Tớ gọi taxi giúp cậu!”

    Chỉ nói là gọi giúp xe thôi? Chắc chắn là tôi tự trả tiền xe, rồi ngày mai, lại còn phải trả thù lao phục vụ cho nó nữa?! Đây là sự thật không thể thay đổi …
    Không để ý đến tiếng gọi của Tú Nhi, tôi đi về hướng nhà mình. Không bao lâu, tôi dã cách Tú Nhi một đoạn xa, đã hơn 12 giờ đêm rồi.

    Ôi, nếu không tỉnh rượu ngay, tôi có thể mất mạng. Ông bố tôi chắc là còn ngồi trên ghế nệm đợi, hơn nữa, còn liên tục nhìn đồng hồ treo tường. Quỳ xuống xin tha thứ? Hay là giả vờ xỉu? Uống rượu quá nhiều làm tim ngừng đập? Bố nhìn xác tôi, buồn một chút ,sau đó, đem đi chôn. Trời ạ… nghĩ đến những chuyện thê thảm này, tôi rùng mình, nổi da gà.

    Một con chó nhỏ nhìn tôi, mắt láo liên, dường như nó đang hỏi tôi: cảm thấy thoải mái lắm sao mà lắc lư như thế? Chẳng lẽ trong mắt nó, tôi là đồng loại của nó? Tôi có chỗ nào giống nó chứ?

    “Này, con chó chết tiệt kia, muốn vào nồi hả?”

    Tôi giậm chân, cuối cùng cũng doạ được nó! Tất nhiên tôi không giết nó, chỉ đuổi nó đi. Tôi đắc ý bước đi, không ngờ phía sau vang lên những giọng nói đáng sợ.

    “Ái chà! Hoá ra là cô gái xinh đẹp.”

    “Chà! Còn mặc đồng phục học sinh nữa! Hay quá!”

    “Ái chà! Táo xanh chua đấy! Thú vị đây,đã lâu rồi không gặp cô gái nói khiến anh hứng thú cả. Chơi vói bọn anh một lát nhé?”

    Dáng vẻ bọn họ nhếch nhác, miệng ngậm thuốc nhả khói phì phèo, nhìn giống như những tên ăn mày với mái tóc bết lại như bánh kem. Tổng hợp các yếu tố trên , tô điểm thêm một chút, bọn họ cùng lắm là những tên lưu manh trong đám ăn mày.

    “Gọi các người là anh à? Thế chẳng phải có lỗi với nếp nhăn trên mặt các người sao?”

    “Trẻ con bây giờ đều thế cả! Nói em đẹp, khen em hai câu thì đã phổng mũi lên rồi.”

    Sáu người ư? Là 3 cặp sinh dôi sao? Không phải, hoá ra có 3 tên. Ôi, tôi say đến nỗi không nhìn rõ bọn rác rưởi đứng trước mặt đó có mấy tên nữa. Tôi vẫn lạnh lùng nhìn bọn chúng một cách mơ hồ.

    “Ái chà! Khuôn mặt xinh đẹp mà trừng mắt lêncũng thật đáng sợ nhỉ?” “Hoa hồng có gai, không biết à! Đi chơi với bọn anh đi. Đi, anh dẫn em đến chỗ này rất là hay.”

    Một tên kéo tay tôi, tôi lập tức bẻ ngoặt tay hắn.

    “A!”

    “Ồn ào quá! Bản cô nương đã lấy lại tinh thần rồi!”
    Nhìn thấy công phu của tôi, hai tên còn lại ngẩn người ra vài giây. Nhưng ngay sau đó, chúng gào lên: “Con ôn! Bọn ta đã nể mặt mà còn không biết liêm sỉ nữa, muốn đánh nhau một trận à?” Sau đó, chúng cũng lao vào tôi. Đầu tôi nhức quá, nhưng nếu ngã xuống lúc này, không thể tưởng tượng được mình sẽ thế nào.

    Tôi hối hận đã để Tú Nhi đi, cả con chó lúc nãy. Biết đâu nó có thể giúp tôi cắn mấy tên này? Dù sao tôi cũng hạ quyết tâm!

    “Ối !”

    Một tên bị tôi đánh trúng vai, kêu lên một tiếng thảm thiết rồi ngã xuống. Trời xanh còn xoay vòng vòng, tôi chóng mặt quá. Thật không may, hai tên trước mặt tôi vẫn không hề hấn gì. Tôi liều mạng chống lại đòn tấn công của chúng. Nhưng, quả thật là không thể chống đỡ nổi nữa…

    “Ôi!”

    Tôi lãnh một úc đã trúng cằm, ngã ra sau. ở thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, tôi còn có thời gian để mừng vì bên trong mặc quần thể thao.

    “Ái chà! Hôm nay tao thật sự được chơi đùa thỏa thích rồi!”. Bọn chúng nhân cơ hội tôi chưa đứng dậy được, từng bước từng bước tiến đến gần tôi. Nhìn ánh mắt đáng sợ của chúng như có thể đốt cháy cả người tôi.

    Bố yêu quý của con. Con gái đáng yêu của bố thà cắn lưỡi tự sát còn hơn bị bọn rác rưởi làm nhục. Tôi tưởng tượng đến cảnh hy sinh oanh liệt của mình. Để chuẩn bị cắn lưỡi, trước lúc bọn chúng đến gần, tôi đã thè lươic ra, bây giờ mọi việc đã sẵn sàng, chỉ cần cắn một cái…

    “Này, ba tên kia, làm gì đấy?”

    Rốt cuộc là thần tiên ở đâu dự đoán trước được tình hình mà giáng xuống thế? Tôi mở mắt nhìn, nhưng khuôn mặt anh ta bị khuất ánh đèn. Tôi không thấy rõ, cái duy nhất nhìn được là mái tóc mà có thể chụp để quảng cáo dầu gội đầu và đôi môi.

    “Mày là ai?”

    “Chúng mày muốn biết không?”

    “Mày điên phải không? Hay là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ?”

    Anh chàng này không rõ từ đâu đến? Bon lưu manh mới đầu hoang mang một chút, nhưng rồi chúng lập tức như ruồi bu, vây lấy anh ta.
    Còn tôi đang làm gì? Tôi rất đau vì chót cắn lưỡi nên cứ lăn lộn dưới đất, vốn dĩ cằm đã bị thương, giờ lại thêm lưỡi nữa. Thật là tai họa cứ liên tiếp ập xuống đầu.

    Anh chàng đó nhanh chóng hạ được hai tên và nói với tên đang lúng túng ngồi dưới đất: “Ta không có hứng thú sử lí bọn cặn bã. Hạn cho ngươi trong 5 giây phải vác hai tên khốn này đi khuất mắt!”

    Tên này bật dậy như lò xo, dùng sức mạnh như của quái vật kéo hai tên kia đi. Tên này hồi tối chắc là ăn cải bó xôi? Hắn có thể nâng hai tên kia lên mà dìu đi, đằng này lại kéo giống như đẩy chổi lau nhà vậy, nhìn không thuận mắt chút nào, thật chẳng có tình bằng hữu.

    “Muốn nằm vạ ở đó tới bao giờ?”

    “Cái gì? Tôi? Vừa rồi là nói tôi sao?”

    "Nói thừa! Nằm ỳ trên đất ngoài cô ra thì ocnf ai vào đây nữa?”
    Mũi tên của hắn bắn trúng tôi rồi. Không, tôi chưa gặp tên vô lại nào như thế, cái tên này đáng bị băm vằm từng mảnh.

    Tôi rên hừ hừ, khó khăn lắm, mới nhấc nổi người dậy. Cằm thì đau nhức. Nhưng tôi sẽ đứng dậy được cho hắn thấy, tôi sẽ trừng mắt nhìn thẳng vào hắn và đáp trả lại một câu. Nhưng những hành động tôi tưởng tượng đã tan tành mây khói.

    Anh ta cao lớn như thế, tôi có phải đã chọc giận ông trời không? Tôi cứ tưởng trên mặt anh ta sẽ có mấy vết thương, còn có thể dán mấy miếng keo dán… ai da, rốt cuộc là chuyện gì thế này? Người mặt trắng trẻo này là ai? Ai chứ?

    “Làm trò gì thế hả? Không có lễ dộ gì cả.”

    “Ừ! Nhưng cậu đã gặp tôi lần nào đâu? Cậu cũng không lễ độ.”

    “Khuyên cô bớt lăn lộn mà nên ngoan ngoãn về nhà đi!”

    “Này! Tôi hỏi cậu tại sao không lễ độ với tôi?”
    Tôi dường như đã tỉnh rượu rồi vì đã nhìn rõ được khuôn mặt trắng trẻo, đẹp trai của anh ta.

    “Đã hơn 1 giờ sáng rồi, là con gái nên về nhà sớm.”

    “Phải lễ độ!”

    “Tôi đi đây!”

    “Này! Nói chuyện với tôi phải lễ độ chứ! Cậu không muốn sống hả?!”

    Hắn quay lưng đi, khoát tay: “Lần sau, nếu có khả năng trừ khử tôi thì cố mà trừ khử nhé!”
     


    D.T.T.Tdandilion thích điều này.


  2. yukjchan

    yukjchan devil luv bumie Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/9/2011
    Bài viết:
    83
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    every where
    Chap típ ney !!!!
    Chương 2: TÁI NGỘ





    Tối qua về nhà trễ quá,hôm nay trời vừa sáng đã phải ra ngoài rồi.

    Bước vào lớp, tôi không thấy có ai cả, ngay cả con kiến cũng không có. Đây có phải là phòng học của lớp 12 không? Tôi thấy những khối lớp khác đã đến được mấy người, chỉ có lớp tôi là không thấy bóng dáng một ai.

    Ngồi vào bàn, tôi cảm nhận được nỗi cô đơn một mình, rồi muốn ngủ một giấc, nào ngờ có giọng nói của ai từ đâu vang đến. Tiếng bước chân nay, không nhìn cũng đoán ra được.

    “Giờ này lại có người ngồi trong lớp? Ơ… chắc là ảo giác.” Tròn mắt nhìn tôi đúng 30 giây, Tú Nhi mới xác định là không phải ảo giác. Tiếp sau đó, nó vỗ tay, tồi tệ hơn nữa là nó cất cao giọng…

    “A! Mặt cậu sao thế? Ha ha, tức cười quá!”

    Sáng sớm gặp nhau, không chòa nhau một tiếng thì thôi, nó cũng không nên nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại chứ? Lại còn vỗ tay, cười lớn? Lý Tú Nhi, hừ? Quả thật là! Tôi làm người thật thất bại…

    Tú Nhi vừa nhìn thấy vẻ mặt của tôi liền làm ra vẻ yêu thương, đến ngồi trước mặt. “ái chà! Lý Huệ Bân! Tiến bộ nhanh thật đấy? Lại học được cách hóa trang nữa?”

    Vừa nói, nó sờ mặt tôi, định lột da. Trời…

    “A! Ai! Đau, chị hai! Sao cậu lại véo vào vết thương trên mặt tớ?”

    “Ái chà! Diễn xuất cũng tiến bộ nhỉ? Rất tốt, đáng chúc mừng. Tớ biết những vết thương này đều là hóa trang thôi, mau bôi sạch đi.” Tú Nhi giả vờ rất hiểu và vỗ vai tôi…

    Ánh nắng buổi sáng hôm nay rất đẹp. Nếu tôi phải ra tay với bạn mình vào buổi sáng đẹp thế này quả là việc đau buồn,cũng là bất đắc dĩ thôi. Tôi nhìn Tú Nhi hồi lâu, mắt đằng đằng sát khí. Tú Nhi lúc này mới chợt hiểu ra, tròn mắt hỏi: “má ơi! Đây đều là vết thương thật sao? Thật không?”

    “Chẳng lẽ tôi tự làm ra?”

    “Cậu từ trên cột điện té xuống à?”

    Bây giờ cậu lại xem tôi là đứa ngịch ngợm nữa? Thật không hiểu sao người thông minh tuyệt đỉnh như tôi lại xem người như vậy là bạn?

    “Phải không? Bị té à?”

    “Bị đánh.”

    Nghe giọng điệu bình thản, lạnh lùng của tôi, phản ứng của Tú Nhi là ôm bụng cười, cười muốn vỡ bụng…

    Bạn gặp qua tình huống này chưa? Bạn thân bị đánh đến sống dở chết dở, mình lại ôm bụng cười…?

    Tú Nhi đột nhiên nín cười, nói:

    “Điện thoại của bệnh viện thần kinh là số mấy?”

    “Này! Cậu bị điên à? Tớ bị đánh mà tìm bệnh viện thần kinh làm gì? Nên gọi xe cứu thương chứ!”

    “Cậu có thể bị đánh sao? Chẳng phải cậu đánh nhau giỏi lắm à?”

    “Là bị đánh, thật đấy.”

    “Gạt người.”

    “Tớ nói là tớ bị người ta đánh.”

    “Nói dối.”

    “Tớ bị đánh thật mà!”

    “Chuyện cười thế gian?!”

    “Này!”

    “Được… được được, xem như cậu bị đánh…”

    Tôi phải hét lên, Tú Nhi lúc này mới vội vàng thay đổi tư duy cứng nhắc. Tôi không muốn đập cho nó một cái, nên cố nén nỗi bực dọc trong lòng, kể lại hết những việc rùng tợn tối hôm qua. Chuyện lúc say đến nỗi trông gà hóa cuốc, gặp phải ba tên lưu manh rác rưởi, suýt chút nữa hại đến mình và kể cả về chàng trai tuấn tú từ trên trời giáng xuống cứu tôi.

    Thông thường, sau khi tôi nói hết những chuyện xui xẻo này, là bạn thân thì đầu tiên nên xem bạn mình có bị thương ở đâu nữa không, đằng này, Tú Nhi bạn thân của tôi thì…

    “Ồ! Thật không? Chàng trai tú à?”

    “Tai cậu chỉ nghe được chuyện này thôi sao?”

    “A, phải, phải, hôm qua, cậu say mèm, chuyện này là có thể. Cậu xem, nếu tớ không đưa cậu về nhà thì có xảy ra chuyện li kì vậy không? Thế chắc rượu trong người cậu vẫn chưa tan hết đâu, sao lại còn đi học?”

    “Tớ là học sinh gương mẫu mà.”

    Vừa nghe tôi nói xong, Tú Nhi trở nên nghiêm túc: “Phải đó! Quả thật tôi cũng cảm thấy thật kì lạ. Một cao thủ võ lâm như cậu lại ngoan ngoãn đến trường như thế, lại học khoa nhân văn nữa. Cậu học hành tàm tạm, kể cũng rất lạ. Cậu lại bị rượu đốt cháy cả bao tử mà cũng đến trường, quả là hiếm thấy.”

    “Phải. Cậu cảm thấy lạ, tớ không quan tâm. Nhưng tớ xin cậu, cậu bỏ cái bề ngoài giả vờ nghiêm túc đi dược không?”

    “Được, nhưng hôm nay cậu về nhà như thế nào?”

    “Không biết.”

    “Hôm nay, cậu về nhà chắc chắn sẽ bị đánh chết.”

    “Ừ. Vừa nghĩ tới là tớ ê ẩm cả người.”

    Tối hôm qua, tôi cuối cùng cũng bảo vệ được mạng mình. Hôm nay, nếu bị tóm thì đầu tôi chắc chắn sẽ rơi xuống đất.

    Bố tôi rất mong tôi ngoan ngoãn không lớn, sau này lập gia đình sẽ trở thành dâu hiền vợ thảo. Ông là chủ tịch một công ty nổi tiếng, vật mà, kỳ vọng ở con gái lại nhỏ bé, giản dị như thế. Thật không hiểu, tôi thật lòng không hiểu.
    Không bao lâu sau, các bạn trong lớp đi vào. Tôi không nói nữa, bởi vì ở trường, tôi ít ra cũng là học sinh gương mẫu mà!


    *******​

    Không thể nào, thật không thể như thế được! Ông trời ơi!bố sao lại bảo tôi đến công ty? Buổi tối, bố đột nhiên bảo tôi đến công ty!
    Trên thế gian này, người duy nhất tôi sợ là bố. Bố tuyệt đối không bao giờ đánh hoặc lớn tiếng với tôi. Nhưng như thế mới càng đáng sợ.
    Tôi đứng trước cửa văn phòng và dán mắt vào tay nắm cửa. Lúc này, tô mới hiểu cảm giác của người sắp đối diện tử thần.

    Côc cộc!

    “Vào đi!”

    Bố có lẽ đã gắn camera. Tôi không còn cơ hội chạy trốn nữa, đành bước vào “mộ” mình, văn phòng của bố.

    Tôi ngồi trên ghế nệm cách bố không quá 1 mét, cứ như ngồi trong địa ngục, cứ thấp thỏm không yên như đang ngồi trên bàn chông. Chỉ cần tôi không gây họa, bố là người cha vô cùng hiền từ, nhưng một khi tôi gây ra chuyện gì, bố sẽ dùng phương pháp kì lạ, cổ quái để phạt tôi. Đây là sở trương fcủa bố.

    “Con đã bao nhiêu tuổi?”

    “Dạ, 19 Tuổi.”

    “Con đang học lớp 12, chừng nào thi tốt nghiệp?”

    “Có lẽ… khoảng 1 năm nữa.”

    “Không phải 1 năm, 7 tháng thôi!”

    “…?”

    “Dự định gì chưa?”

    “Dạ, con đang suy nghĩ.”

    “Chỉ học thôi thì có tác dụng gì? Đã định học chuyên ngành gì và sẽ thi vào trường đại học nào chưa? Rốt cuộc là có dự định gì hay không vậy?”

    “Ưm…”

    Nói thật, cho đến bây giờ, tôi chỉ một lòng muốn tìm ratên hung thủ sát hại mẹ. Tôi chỉ cố gắng để ngày càng khỏe mạnh, trước giờ không có lý tưởng gì cả.

    “7 tháng nữa phải thi tốt nghiệp rồi, con nên suy nghĩ chọn ngành học đi. Con có nghĩ rằng mình sẽ bắt đầu cuộc sống ở đại học nào không? Tối qua con về nhà lúc mấy giờ?”

    “Tối qua…con ở thư viện học bài!”

    “Bây giở thư viện cũng có bán rượu à?”

    “Ơ… uống rượu là vì con mết quá, muốn giải trí một chút. Ngay đến nhà cũng tìm không được đường về.”

    Chắc lúc tôi ngủ say, bố vào phòng tôi để “thám thính tình hình”. Hôm qua uống nhiều vậy mà không trổ tài xóa dấu vết, chắc là mùi rượu xông ra nồng nặc. Vẫn còn may, bố không biết chuyện tôi đánh nhau. Tôi nuốt nước bọt.

    “Bố đặc biệt cho con…”

    “Bố, được rồi mà. Con không muốn thứ gì đặc biệt cả!”

    “Nghe bố nói hết!”

    “Dạ…”

    Tôi nhấn mạnh lại lần nữa là, tôi rất sợ bố. Có lẽ vì bố là người thân duy nhất của tôi.

    “Bố thật ra không muốn dùng cách này với con. 7 tháng nữa con thi tốt nghiệp rồi, cần có người bảo vệ.”

    “…?”

    “Bố sẽ tìm người bảo vệ cho con?”

    “Hả? Bảo vệ? Bố suy nghĩ lại đi. Bảo vệ con? Trời ạ! Bố cứ tùy tiện hỏi người nào đó ngoài đường xem con có cần người bảo vệ không!”

    Về chuyện đánh nhau, tôi “võ nghệ đầy minh”, có cần ai giúp chứ?

    “Vào đi!”

    Xem lời tôi như gió thoảng qua tai, bố hướng ra cửa nói lớn, giọng uy nghiêm. Cửa văn phòng từ từ mở ra, xuất hiện một gương mặt trắng trẻo nhìn rất quen…

    “Hả?! Là cậu!”

    Cái tên tóc đen bóng, da trắng, mũi thẳng, không chút lễ độ? Tên huênh hoang ấy?

    “Làm quen nhau đi, đây là Hạ Ngân Hách”

    Chẳng phải chính là tên tối qua? Cái tên mà có đánh chết hắn, hắn cũng không lễ độ…??????
     
    dandilion thích điều này.
  3. dandilion

    dandilion Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2011
    Bài viết:
    632
    Lượt thích:
    1.240
    Kinh nghiệm:
    93
    sách này mình đọc cũng lâu rồi, rất hay nhưng chỉ nhớ sơ sơ thôi
    cảm ơn bạn đã post, mình đang muốn đọc lại đó:)
     
  4. yukjchan

    yukjchan devil luv bumie Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/9/2011
    Bài viết:
    83
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    every where
    uk mình cũng thik truyện này lắm !!!! mình sẽ cố post !!! nhưng muk vì mình phải tự đánh máy !!! cơ muk trình độ của mình chỉ cỡ mổ cò thui !!! hơi lâu đấy !!!nên thông cảm cho mình nhá ^^:KSV@11::KSV@12:
     
    tiny grain of sanddandilion thích điều này.
  5. yukjchan

    yukjchan devil luv bumie Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/9/2011
    Bài viết:
    83
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    every where
    Chương3
    bắt đầu

    Quả là sét đánh giữa trời quang! Ra khỏi văn phòng bố, tôi rất kích động. Không giấu được sự sợ hãi hoang mang, tôi dường như quên mất chức năng ngôn ngữ con người.

    “Ngân Hách, Huệ Bân xảy ra chuện gì, dù là chuyện nhỏ cũng phải nhắn tin cho tôi. Nếu chuyện gấp, cậu gọi điện thoại di động cho tôi.”
    Sao bố lại có thể nghĩ ra chuyện nhảm nhí thế này? Bố thật là… con sắp muốn điên rồi, sắp điên rồi.
    Tôi đưa mắt nhìn người đứng bên cạnh. Không việc gì thì cao lớn như thế làm chi? Tôi phải ngửa cổ ra sau mới nhìn thấy mặt hắn.
    “này, cậu ở đâu?”
    “nhà cậu.”
    “tốt, nhà tôi… cái gì?”
    “có thể sẽ thường xuyên gặp mặt nhau đấy, vì cùng ở tầng một mà.”
    Trước giờ chỉ mình tôi độc chiếm tầng một, nay lại phải chia sẻ quyền sử dụng với hắn? Tôi tức đến nỗi mũi muốn lệch đi, muốn nói một câu thật tàn nhẫn. Nhưng nếu tôi nói fig không hài lòng, chọc giận hắn, hắn sẽ báo cáo với bố, cho nên, thế nào cũng phải nhịn. Nếu bây giờ tôi gây sự thì sx xảy ra chuyện lớn…
    Tôi cố nở nụ cười thật tươi mà ngay đến bạn bè cùng lớp cũng khó nhìn thấy được, nói với hắn: “tôi không phải đứa trẻ hư hỏng, cũng không hút thuốc…”
    “chỉ có uống rượu là giỏi?”
    Vô lại, tên vô lại…
    Tuy nhìn ánh mắt hắn có vẻ như đang đùa, nhưng hắn tuyệt đối không phải đang đùa, mà là rất thật lòng. Cơn giận của tôi đã lên tới đỉnh điểm. Cố dằn xuống, tôi lại nở nụ cười thật tươi: “này, đó chẳng qua là giải trí để lấy lại sức lực. Sau này, tôi sẽ ngoan ngoãn học hành. Đừng nghĩ tôi như thế, tôi là học sinh gương mẫu đấy!”
    “thế ngngười đánh nhau với 3 tên lưu manh tối qua là nữ quỷ à?”
    “ơ…”
    Lùi một bước là trời cao biển rộng, cho nên phải nhịn. Huệ Bân, phải nhịn!
    Từ giờ phút này trở đi, hôm nay là ngày tôi ngứa ngáy tay chân nhất.
    “đừng đánh giá tôi như thế, tôi học rất khá.”
    Hắn nhìn tôi trân trân, tỏ vẻ không tin: “xem ra là nhờ điểm này nên mới chống đỡ được tới nay phải không? Tôi cứ thắc mắc, cuộc sống bên ngoài của cậu lôn xộn vậy mà sao cậu vẫn chưa bị đuổi học chứ?”
    “này!”
    “hả?”
    Tôi nổi cáu lên. Không ngờ, hắn hỏi lại như thế làm tôi không biết đáp thế nào. Thật kì lạ, nếu là người khác thì sớm đã bị tôi đánh sống dở chết dở rồi, nhưng cảm giác của toi về hắn hơi đặc biệt. Chắc có lẽ vì hắc quá đẹp trai, lại thêm có ảnh hưởng của bố.
    “tầng 1 xưa nay chỉ mình tôi sử dụng.”
    “có nghe nói.”
    “nếu cậu làm việc gì xấu, cậu chết chắc.”
    “tôi căn bản không nghĩ đến. Nhưng nghe cậu nói thế, tôi cảm thấy như cậu muốn tôi làm việc gì thì phải?”
    “cái gì?”
    Chỉ mới tiếp xúc mà đã hiểu được tôi, hắn có cặp mắt nhìn thấu được người khác à? Chưa nói được mấy câu, tôi cảm thấy như mình bị lột trần trước mặt hắn ta.
    “cậu cũng phải bắt đầu giám sát tôi từ hôm nay sao?”
    “đúng.”
    “này, với 3 người đàn ông cao lớn, tôi chỉ cần vài chiêu là giải quyết xong, còn cần gì bảo vệ chứ!”
    “ai nói bảo vệ cậu?”
    “…?”
    “bởi vì tất cả những người có thể bị hy sinh do cậu, đều nằm trong phạm vi bảo vệ của tôi.”
    A! Gặp đối thủ rồi.
    Lúc nói những lời này, hắn vẫn bình thản, rồi bước nhanh về phía trước. Tôi nhìn chằm chằm vào gáy hắn một hồi rồi mới bước đi.
    Trời tối rồi, gọi taxi đi vậy, không ngờ hắn cũng lên xe.
    “cậu lên xe làm gì?”
    “chẳng lẽ mạnh ai nấy đi?”
    Tôi camt thấy không thoải mái chút nào. Nhưng tôi không có quyền từ chối. Tiền hắn sài chắc cũng là tiền mồ hôi nước mắt của bố, cho nên, để tiết kiệm, tôi đành phải cùng hắn về nhà.
    Dì giúp việc vừa nhìn thấy mặt tôi đã khóc rống lên: “ôi, Huệ Bân! Mặt con sao thế? Nhìn xem, khóe môi con rách nát rồi!” Nghe cứ tưởng tôi là người tàn phế bị ai đó cột dâu thừng vào cổ kéo đi.
    Sáng nay, Tú Nhi đã bôi thuốc cho tôi, vết thương đỡ nhiều rồi, mặt tôi không nên có nhiều vết thương. Dì nhìn thấy đã nhận ra ngay.
    “không sao cả! Con lên lầu trước đây.”
    “ái chà! Anh chàng cao ráo, đẹp trai này là ai thế?”
    Có thể Dì chưa nhận được lệnh của bố. Dì cứ nhìn Ngân Hách chằm chằm.
    “à, dì không cần để ý đến anh ta.”
    Dì ngắt lời tôi: “bạn trai à?”
    “hả? Không phải, không phải. Tuyệt đối không phải!” Hoảng hốt, tôi khua tay lia lịa, Ngân Hách lập tức sa sầm nét mặt lại.
    “không phải à? thật không? Lần đầu tiên Dì thấy Huệ Bân dẫn bạn nam về nhà, nên cứ tưởng là bạn trai. Thế cậu là ai?”
    Lúc tôi sắp nói cậu ta là thần tiên nơi nào, Ngân Hách đã cắt ngang lời tôi . Nghe anh ta trả lời, tôi súyt ngất đi.
    “không có quan hệ gì cả, chỉ là người phải ở cùng tầng 1 với cô ấy .”

    *******


    “này, cậu nói thế là có ý gì?”

    “chẳng phải, hiểu lầm, cuối cùng đã được giải quyết rồi sao?”
    “tôi suýt xỉu đấy.”
    Trước khi bố gọi điện thoại về, dì buộc tôi ngồi trên ghế nệm. Dì là một trong những người tôi có thể thổ lộ nỗi lòng, cho nên tôi không thể không quan tâm.
    “này! Tôi ra ngoài một chút.”
    “lúc này, tôi không thể cứu cậu nữa.”
    Muốn tên này lễ độ quả thật là nằm mơ giữa ban ngày. Tôi nhìn gương mặt điển trai của hắn đang toét miệng cười…
    “không cần cậu lo.”
    “không phải lo, mà là nếu chuyển trường thì phải đi cùng cậu. Tôi không muốn đến trễ.”
    “cái gì? Cậu đến trường tôi? Đến trường tôi làm g!”
    “lẽ nào bảo vệ mà học trường khác?”
    “tôi cũng cầu như vậy.”
    Thế này mới gọi là: nghĩ đếntương lai là một màu đen tối, muốn kết thúc cuộc sống lúc này thì lại không nỡ bỏ tuổi xuân…
    Cùng nhà, cùng trường… đừng nói là cùng lớp chứ? Bố sẽ không bỏ con mà rứt áo ra đi đâu? Bố không đem con chôn xuống đất mà không chút lưu luyến gì? Tôi học lớp 4 khối 12, hắn…
    “này, cậu học… lớp … nào?”
    Tôi run run, cẩn thân jthăm dò, lại thêm nhìn Ngân Hách bằng ánh mắt van xin. Ngân Hách giả vờ suy nghĩ vài giây, nói:
    “lớp 4
     
    tiny grain of sanddandilion thích điều này.
  6. yukjchan

    yukjchan devil luv bumie Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/9/2011
    Bài viết:
    83
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    every where
    Chương4: XUNG ĐỘT ĐẦU TIÊN

    Từ đó, tôi giống như xác chết, như đồ bị thịt! không, quả thật đây là quá trình đau khổ nhất từ trước đến nay, cũng có thể nói là sống dở chết dở!
    Đã hai ngày liên tục, tôi uống rượu với Tú Nhi và Thái Nguyên. Bây giờ, lục phủ ngũ tạn chống lại tôi.
    Thái Nguyên không cùng trường với chúng tôi. Nghe nói cạnh tôi có thêm người giám sát, hắn tỏ vẻ thương hại. Có điều, hắn thương hại Ngân Hách, người giám sát của tôi. Những người chung quanh tôi sao lại như thế. Tôi đã sống 19 năm vô ích?
    “không khỏe à?”
    “hả? Không có, vẫn khỏe.”
    Tú Nhi lại chọc giận tôi…
    “đau chết cũng đáng, chịu cực hình hai ngày liên tục.”
    “Tú Nhi!”
    Tôi trừng mắt, Tú Nhi dẩu môi. Tú Nhi à! Chỉ có trẻ con làm thế mới là nũng nịu đáng yêu, cậu làm thế quả thật giống như đang nói: “kéo miệng tôi đi.”
    Tôi nằm nhoài trên bàn. Ngân Hách có lạc đường không nhỉ? Hay là đến trường rồi?
    May mà hôm qua về nhà trễ, nên mới không chạm mặt Ngân Hách. Sáng hôm nay, tôi đi học sớm như bình thường, bởi vì, nếu lọt vào tay bố thì rắc rối to. Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải sống cuộc sống bị giám sát.
    Tôi muốn biết Ngân Hách rốt cuộc có đến trường không, thế là, ra ngoài thăm dò tình hình. Thánh thần ơi! Tôi hy vọng biết bao, khi mở cửa hưans sẽ không xuất hiện trước mặt tôi. Trời ạ…
    Cạch!
    “trò Hạ Ngân Hách, ở trường cũ thành tích học tập rất xuất sắc.”
    Vừa mở cửa là nhìn tấy hắn. Ông trời ơi! Rốt cuộc là sao? Không chỉ để tôi nhìn thấy hắn, lại thêm thấy thầy giáo đang khen ngợi hắn! Xem ra tên này không tệ, đến trường sớm thế, lại không bị lạc đường. Tôi nhìn sững Ngân Hách.
    “a, đến đúng lúc quá, mau vào đi.”
    Tôi được thầy giáo chào đón nồng nhiệt, đến đứng cạnh Ngân Hách. Cậu ta làm ra vẻ ngoan ngoãn.
    Thầy nhìn tôi và Ngân Hách , nói: “nghe nói hai em là chị em họ, nhưng không giống nhau chút nào.”
    “cho nên, em cảm thấy may mắn vô cùng.”
    Ngân Hách trả lời thế đấy! Tên vô lại này. Có đem bắn tôi, tôi cũng hận hắn.
    “Huệ Bân may thật, có thể học cùng trường với em họ.”
    “dạ phải…cái gì?”
    Tôi chưa kịp hỏi lại, thầy đã nhìn hắn: “Ngân Hách, em học lớp 4 khối 11.”

    *******

    Ô, sao có thể như thế được. Người “hiền lành, yếu đuối” như tôi lại bị hắn đùa giỡn? Hắn không phải học lớp 4 khối 12 mà là lướp 4 khối 11. Hóa ra hắn nhỏ hơn tôi 1 tuổi.
    “ưm…”
    Rắc!
    “Huệ Bân. Có việc gì không vui à? Sao lại làm hư bút chì?”
    “hả? À, không có, ruột bút chì không biết sao bấm không ra.”
    May là sáng nay, hắn học 3 tiết liền. Lúc thầy cô giảng bài, tôi không nghe lọt chữ nào cả, lại thêm cây bút chì cũng bị hư. Tôi đưa ra một quyết định trọng đại: trốn học! Tuy nếu không may gặp phải giám thị thì tôi chế chắc, nhưng với tâm trạng như thế này, tôi quả thật không thể kiên trì đến hết tiết học thứ 8.
    Xong tiết thứ 3, tôi xách cặp đi tìm thầy chủ nhiệm. Thật không may.
    “thầy chủ nhiệm của em ra ngoài rồi.”
    Hết cách, tôi đành phải mang cặp đi xuống lầu. Tôi căm giận nhìn bức tường. Nữ sinh bình thường không trèo qua được. Nhưng đừng quên, tôi có phải nữ sinh bình thường đâu.
    Tôi dũng cảm bước ra. Để leo lên, tôi với hai tay lên tường, nhưng đúng lúc này, điện thoại trong túi rung.
    “chết tiệt…”
    Lấy ra xem, tin nhắn của “số máy cá nhân”. Tôi mở nội dung.
    “nhìn lên trên. Ngân Hách”
    Tôi lạnh cả sống lưng, từ từ ngẩn đẩu lên nhìn. Hắn đang đứng bên cửa sổ hành lang, chăm chú quan sát nhất cử nhất đông của tôi. Cảm giác của tôi lúc này giống như một tên gián điệp bị phát hiên. Lạy trời, sao lại đáng sợ đến thế?!
    Tôi muốn hét to lên, nhưng sợ thầy giáo phát hiện, im lặng và quyết định gửi tin nhắn thật cay độc cho hắn. Nhưng vì số máy của hắn không nhận. Lúc tôi định mở miệng nói gì đó với hắn thì hắn đã nói trước:
    “đi lên!”
    “này! Sao cậu biết?”
    “không có cặp cậu trong lớp”
    “đồ chết tiệt.” Tôi nói thầm trong miệng, đứng ngẩn ra nhìn điện thoại một hồi lâu, Sau đó, đóng nó lại vì không có cách nào cả.
    Dù sao, tôi cũng là đến chỗ bố mà?
    Tôi kiên quyết với tay lên tường. Quên chưa nói với các bạn là, tôi đang mặt váy. Chính lúc đang tôi leo lên, phía sau có tiếng.
    “người đang leo tường là em à!”
    Giọng nói này nghe rất quen, không cần quay đầu lại cũng đoán ra được, chính là thầy hiệu phó, nổi tiếng khắp trường, có biệt danh là “cẩu”.
    Tôi quay người lại, đứng đối mặt với thầy, Ngân Hách đứng trên kia nhìn xuống. Trong tình hình khẩn cấp này, tôi lại nghĩ: nếu như bị mắng ở chỗ không có mặt Ngân Hách thì hay quá.
    “ồ! Lớp 12 à? Sắp bắt đầu tiết 4 rồi,học sinh lớp 12 lại mang cặp? Không thể tha thứ được! Khoan đã, em chẳng phải là Lý Huệ Bân sao? Tôi cứ tưởng em là học sinh ngoan. Ai ngờ lại muốn trèo tường à, chẳng ra thể thống gì!”
    “em thật sự có chuyện gấp.”
    “đi theo tôi!”
    Tim như đang rỉ máu, nhưng tôi còn có thể làm được gì chứ?
    Tôi đi theo “cẩu” hiệu phó đến hành lang và quy ở đó.
    Theo tính cách của tôi, nhất định sẽ gào lên.
    “có nhiều cách phạt như vậy, sao lại cứ bắt em quỳ trên hành lang lạnh lẽo này. Em không cảm thấy hành vi này là phạm lỗi, trái lại, việc làm này của thầy là chà đạp lên lòng tự trọng của em”. Nếu là bình thường, tôi sẽ lớn tiếng phản khản lại như thế, sự việc sẽ truyền đến tai bố. Nếu bố biết, cuộc đời mình sẽ chấm dứt tại đây.
    “viết kiểm điểm vào đây!”
    Tờ giấy vừa trắng, vừa rộng đặt trước mặt tôi không phải khổ A4 mà là B4. Theo tôi thấy, một con ngựa hoàn toàn có thể chạy được trên đó. Tôi cố gắng đè nén cơn giận, không ngờ dường như có ai đang đứng trước mặt tôi. Ngẩng đầu lên, ra là Ngân Hách đẹp trai.
    “là cậu mách thầy phải không?”
    “căn bản không phải, tôi đang chuẩn bị”
    “chuẩn bị gì?”
    “chuẩn bị nhắn tin cho chủ tịch”
    “đều tại cậu việc mới không thuận lợi. Nếu cậu không nhắn tin cho tôi, tôi đã có đủ thời gian rồi! Tóm lại, tôi bị “cẩu” hiệu phó bắt tại trận rồi, không cần báo với bố tôi đâu. Hử?”
    “ưm. Tất nhiên không phải báo cáo.”
    “này. Tên nhóc kia!”
    “tớ chỉ nói với chủ tich chuyện cậu định trèo tường, kết quả gặp phải “cẩu” hiệu phó, thế là, phải ngồi chơi ở hành lang và viết kiểm điểm trên giấy B4”
    “đồ…”
    Tôi sắp văng tục, nhưng kịp thời nhịn. Ôi, bố! Lẽ ra bố phải là chỗ dựa cho con, sao lại trở thành người cản trở đường tiến của con.
    “ưm… cũng không phải không có cách.” Hắn nở nụ cười nham hiểm.
    “sao? Tôi phải làm sao thì cậu mới không nói với bố tôi?”
    Ngân Hách nhìn tôi. Với khuôn mặt đẹp trai nhưng lại có chút nham hiểm, hắn nói một câu chẳng khác “nằm mơ giữa ban ngày” : “cậu cầm cặp của tớ, nếu về nhà trước chín giờ rưỡi thì tớ sẽ giữ bí mât.”

    *******

    “Lấy máy may khâu miệng cậu lại được không?”
    “không chịu thì thôi”
    “không!”
    Trong từ điển sống của tôi không có từ thấp kém này. Từ nhỏ, tôi có niềm tin rất mãnh liệt, lại ganh đua hiếu thắng hơn cả con trai, để trở nên mạnh mẽ hơn, tôi đã cố gắng không biết mệt mỏi. Cho nên, trong 19 năm qua, người duy nhất trị được tôi, không ai ngoài bố. Trong cuộc đời hy hoàng của con người, việc lặt vặt này có đáng là gì.
    “rốt cuộc có cầm không? Tối, giờ tự học kết thúclúc 9 giờ, thế thì trước 9 giờ 10 phút đứng đợi tôi ở cổng trường.”
    “này, khoan đã. Cậu chẳng phải bảo tớ về nhà trước 9 hiờ rưỡi sao?vậy thời gian tôi về đến nhà chỉ có 20 phút?”
    “không chịu à?”
    Chuyện quỳ gối trước phòng giáo vụ đã đủ làm tôi buồn bực rồi. Nhưng… tên này không học tiết thứ 4 hay sao? Sao cứ lượn qua lượn lại trước mặt tôi! Chuông vào lớp reo rồi mà! Tôi cũng có lòng tự trọng, trong 20 phút làm sao có thể về tới nhà? A? Không thể, tuyệt đối không thể…
    “phù, phù... Phù…”
    “cũng nhanh thật.”
    “mấy phút?”
    “29 phut.”
    Cuối cùng, vì sợ bố, tôi chạy băng băng về nhà trong 20 phút. Quãng đường này bình thường phải đi mất 40 phút đấy! Đây là lần đầu tiên trong 19 năm qua, tôi chạy nhanh như bay. Tôi mệt quá, ngồi bệt xuống nền nhà…
    “đồ khốn khiếp, bàn chân tôi sắp cháy rồi.” Tôi lầm bầm trong miệng, mắt nhìn chằm chằm cái tên đang đi vào bếp. Loại người này lúc bái kiến thần thánh, chắc cũng sẽ đùa giỡn tới sáng, tôi hoàn toàn tin tưởng điều này. Tôi vừa thở dốc, vừa cởi giày. Ngân Hách đột nhiên đưa cho tôi cái gì đó.
    “gì thế?”
    “uống nước đi. Tớ thấy cậu thở không ra hơi nữa.”
    “ừ…”
    Hắn cũng có chút lương tâm? Nhưng vừa cầm ly nước hắn đưa, tôi trố mắt nhìn: “tên khốn kiếp này!”
    “để cậu uống từ từ.”
    “này, nước nóng vậy bảo tôi làm sao uống!”
    “từ từ vừa thổi vừa uống, uống nước lạnh bị sặc thì sao.”
    Tôi thà bị sặc chết vì uống nước lạnh, còn hơn nổi giận đến nỗi sinh bệnh vì vừa thổi, vừa uống nước nóng. Nhưng vẫn cầm ly nước hắn đưa và thôi phù hù, bởi vì, quả thật không còn sức để đi vào bếp.
    Rồi tôi hỏi: “phải rồi. Trong cặp cậu có gì thế? Trọng lượng đó tuyệt đối không phỉa trọng lượng cặp sách mà người mang.”
    “một hộp bút chì.”
    “ừ, phù phù… bút chì? Phù phù… một hộp?”
    “một cái muỗng, một đôi đũa.”
    “một đôi đũa, một cái muỗng? Phù phù…” sau đó, chính là lúc tôi muốn uống một hơi nước mà khó khăn lắm mới thổi nguội được.
    “… hai quả tạ tay.”
    “phù! Này! Cặp vở mà bỏ tạ làm gì! Tạ đó phải 4 kg không?”
    “không, 5 kg.”
    “hả! Hai quả tạ 5 kg? Tôi cứ thắc măcsao nặng thế?”
    Lúc tôi định tuôn ra sự bất mãn của mình nữa thì cửa mở, hóa ra là bố về.
    “bố! Bố về sớm vậy?”
    “ừ. Con ở đó làm gì thế?”
    “bố! Con có chuyện muốn nói với bố. Thật ra là…”
    Đột nhiên máu dồn xuống hai nắm tay tôi! Tôi đứng dậy, bất chấp mình đã hao tổn sức lực mang hai quả tạ 5 kg chạy quãng đường dai. Tôi noí bố đợi một lát để tôi lên lầu thay quần áo rồi trở xuống.
    Bố đang trò chuyện với Ngân Hách. Hắn không còn vẻ mặt lạnh lùng như khi đối mặt với tôi và cả nụ cười sảo trá thích hành hạ tôi cũng biến mất. Bây giờ trên mặt hắn chỉ có hai chữ “dịu dàng”. Các bạn mà nhìn thấy tên xảo trá này cũng nghĩ như tôi.
    “bố!”
    “gì thế?”
    Tôi ngồi xuống ghế.để kìm nén cơn giận đang sôi sùng sục, tôi đã đến thầm hơn 10 lần chữ “nhịn”, sau đó, điềm đạm nói: “bố, cái tên… không, hóa ra Ngân Hách nhỏ hơn con một tuổi. Là em con.”
    “tất nhiên, thế thì sao?”
    “bố, bất luận thế nào, bố cũng không thể đem sự an toàn của con gái mình giao cho tên nhóc nhỏ tuổi hơn con chứ?thật ra, bảo vệ chỉ là bề ngoài, cho dù là giám sát đi, bố sao có thể tên nhóc nhỏ hơn con làm người giám sát chứ?”
    “tìm người cỡ tuổi con thì cũng đang học lớp 12, cũng chuẩn bị thi tốt nghiệp, cho nên không dễ gì tìm được. Tìm người lớn tuổi hơn con thì là sinh viên, sinh viên thì người giả tạo quá nhiều, phirnf phức lắm. Cho nên, bố quyết định chọn cậu ấy. Con có chỗ nào không vứa ý?”
    “nói thế nào cũng được, lại giao con cho tên nhóc nhỏ hơn 1 tuổi ! Bố có biết hắn hành hạ con thế nào không trong đầu hắn toàn là những biện pháp xấu xa. Thật đó. Trước khi đến trường con, hắn chẳng nói tiếng nào chuyện hắn nhỏ hơn con 1 tuổi. Hắn giấu nhẹm đi, thật là người đáng sợ!”
    Ngân Hách ngồi im nghe, không nói tiếng nào. Không, thật ra là không để ý, không quan tâm đến. Tôi hận không thể huơ mái chèo, đánh hắn rơi xuống nước.
    Bố chậm rãi uống hớp trà, nói: “đó chẳng phải là đương nhiên sao? Muốn bảo vệ con, nếu không bình tĩnh, không can đảm, không có thực lực thì được sao?”
    Đúng, nói thế nào cũng là bảo vệ, hắn nên có sự bình tĩnh và khả năng áp chế được tôi. Chỉ có điều, tôi không muốn ở cạnh một người giống như kẻ thù không đội trời chung một giây một phút nào!
    “bố! Cứ xem như… cứ xem như… a! Phải rồi! Tìm bạn nữ thì được rồi! Giống như Tú Nhi vậy, học cùng lớp, lại có thể làm bạn con. Bố tìm bạn nữ bằng tuổi con thì tốt quá! Con là con gái mà, bố không thấy quá đáng sao! Hắn cúng ở lầu 1 với con, lại là con trai. Bố, lẽ nào bố không lo lắng cho đứa con gái yếu đuối của bố chút nào ?”
    “ồ…”
    Bố “ồ” lên một tiếng, sau đó nhìn tôi, bìh thản đáp: “không lo, không lo chút nào.”
    Tôi nghe lùng bùng lỗ tai.
    Hóa ra, tôi đây chính là đứa con bị bỏ rơi trong truyền thuyết. Đem một tên con trai lạ hoắc đến ở chung tầng, bảo ở cùng giống như sống chung nhà bình thường, sau đó, nói không lo lắng chút nào?
    “bố…”
    “lên lầu đi. Bố không nghĩ sẽ đổi người khác. Nghe con nói như thế, ngược lại, bố cảm thấy tính cách anh ta, thật thẳng thắn. Trong 7 tháng, bố sẽ không đổi người khác, cho nên con hãy tập trung vào việc học đi, chăm chỉ học hành.”
    Nghe giọng bố cương quyết như thế, tôi biết mình không còn hy vọng gì nữa, ngơ ngác nhìn theo bố đang đi vào vòng sách. Tôi dựa vào ghế mà trái tim như sắp vỡ vụn, rồi nhìn Ngân Hách chằm chằm.
    Tên xấu xa, tôi hận không tìm được những lời khó nghe nhất trên đời để chửi hắn, vì thế, đành phải thể hiện tâm trạng đó qua ánh mắt. Không ngờ, Ngân Hách nhìn lại tôi bằng ánh mắt hung dữ, nói: “thứ con gái như cậu, tôi cảm thấy không có gì đáng để lo lắng cả.”
     
    dandilion thích điều này.
  7. yukjchan

    yukjchan devil luv bumie Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/9/2011
    Bài viết:
    83
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    every where
    chán thật hình như mng k thik đọc truyện này thì phải haizzzzzzzzzzzzz :KSV@15:
     
  8. yukjchan

    yukjchan devil luv bumie Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/9/2011
    Bài viết:
    83
    Lượt thích:
    61
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    every where
    Chương 5: Phản Công



    Việc đến nước này, không còn cách nào nữa, tôi đành phải tự mình ra tay thôi. Đích thân tôi phải ra ray, để hắn thấy khó mà rút lui và chịu khuất phục tôi.
    Hắn lại nói ra những lời ngang ngược như thế! Còn tỏ ra thản nhiên, thật khiến người ta không thích chút nào… cũng không phải. Khuôn mặt, giọng nói, dáng cao thật hợp ý tôi. Nhìn bề ngoài mà nói, hắn cao lớn, khoẻ mạnh như thế, người làm chủ như tôi cũng phải nở mày nở mặt. Chỉ có điều, hễ nghĩ đến đó chỉ là hư danh, tôi lại nổi da gà khắp người.
    Cạch.
    “Ăn trái cây không?”
    “Ngay cả phép lịch sự tối thiểu là khi vào phòng con gái phải gõ cửa mà cũng không biết à? Sau này, khi vào phòng con gái phải gõ cửa.”
    “Sao? Thế không ăn trái cây à?”
    Thay đổi chủ đề… cao thủ.
    “Tôi ra ngay! Cậu đi ra cho tôi!”
    “Không học lại giả vờ ngồi vào bàn làm gì chứ?”
    “Thế cậu giả vờ thử xem?”
    “Tôi giả vờ làm gì?”
    Hắn hỏi lại như thế, tôi không biết trả lời thế nào. Đừng nghĩ tôi như thế, chỉ cần ra khỏi khuôn viên trường, tôi là nữ hiệp không sợ trời, không sợ đất! Không ngờ lại gặp phải tình cảnh này…
    Tôi ngồi trong phòng khách ăn trái cây. Đã hơn 11 giờ khuya ròi, bên ngoài trời tối đen, nhứng ngôi sao đang nhấp nháy, chúng nhiều giống như ai đó vừa đập vỡ vụn tấm kiến ra.
    “Đẹp quá!”
    “Cái gì?”
    “Ngôi sao.”
    “…”
    “A! tôi phải đi tập thể dục đây.” Tôi ăn xong trái cây, đứng dậy, hắn nhìn tôi chằm chằm.
    “Đi đến phòng trong cùng phải không?”
    “Ừ, sao?”
    “Những máy tập trong đó đều là cậu sử dụng phải không?”
    “Tất nhiên.”
    “Nhìn vóc dáng cậu không giống người hay tập thể lực nhỉ?”
    “Phỉa đó. Tôi tập thế nào cũng không biểu hiện ra ngoài. Nói thế nào thì cơ thể con trai và con gái cũng không giống nhau mà.”
    “Cậu có vẻ thích tập thể dục nhỉ?”
    “Ban đầu ép buộc mình tập, sau đó thì thích tập.”
    “Ép buộc à?” Hắn dực vào ghế hỏi tôi.
    “Ừ, tập thể dục là một trong những nỗ lực để tôi trở nên khoẻ mạnh.”
    “Khoẻ mạnh để làm gì?”
    “Bảo vệ mình, bảo vệ bố, bảo vệ những người tôi yêu thương.”
    Tôi cũng không ngờ người mẹ mà tôi yêu thương lại mất đi như thế, tôi phải trả thù những kẻ đã giết mẹ!
    Hắn đứng dậu, đi thẳng đến phòng tập và mở cửa.
    “Chẳng trách, lúc cậu đánh nhau với ba tên côn đồ đó, tôi cảm thấy có gì đó không giống…”
    “…”
    “Xem ra vấn đề đó không đơn giản.”
    “…”
    “Có học môn võ nào không?”
    “Qua loa! Từng học nhu đạo, kiếm đạo cũng học qua.”
    “Hoá ra là thế.”
    Cứ như Ngân Háchvô tình hỏi vài cẩuôì nhìn các dụng cụ trong phìng một lượt, ra vẻ như không quan tâm. Nhưng tôi cảm nhận được sự sắc bén trong ánh mắt hắn. nhìn ánh mắt của hắn… Tên nhóc này, lẽ nào hắn muốn lấymột cái trong số những dụng cụ này?
    Tôi vỗ vỗ vai hắn, nói: “Này nhóc, muốn tập dụng cụ nào thì vào tập đi.”
    Tôi chỉ hơn 10 dụng cụ đặt trong phòng: nào là máy chạy bộ, tạ tay, tạ nâng… Không ngờ , Ngân Háchtừ từ quay qua nói với tôi:
    “Tôi không thích đổ mồ hôi.”
    “Nàu,nhìn thân cậu như thếlàm sao bảo vệ được tôi? Sau này đừng lượn qua lượn lại trước mặt, nếu cản trở việc của tôi thì cậu chết chắc!”
    Tôi nắm chặt nắm đấm để cho hắn tháy, không ngờ Ngân Háchchẳng để ý gì đến. Tên này rốt cuộc hắn có gì chứ, sao cứng đầu vậy? A, bố tôi là chỗ dựa của hắn mà.
    Tôi vào phòng, đứng lên máy chạy bộ.
    “Cậu tập không?”
    “Tôi đã nói không thích đổ mồ hôi mà.”
    “Ừ, phải.”
    “Góp ý với cậu nên vận động não trước.”
    “Đủ trình độ rồi!”
    “Bây giừo mà đã thế này, không tưởng tượng được cậu lúc 60 tuổi trơ trẽn thế nào.”
    “Cậu muốn kiếm chuyện phải không?”
    “Kiếm chuyện gì chứ?”
    “Này, cậu định khi nào mới gọi tôi là chị?”
    Ngân Háchnhìn mặt tôi, vẻ mặt cứ như giẫm phải phân chó vậy.
    Tôi vừa bước chầm chậm trên máy chạy bộ, vừa nhìn hắn: “Sao thế? Thế cậu không định gọi tôi là chị à? Không ra thể thống gì! Gọi tôi là chị đi, tôi lớn hơn cậu một tuổi đấy, cậu biết tôi đã ăn bao nhiêu chén cơm không?”
    “Bao nhiêu?” Hắn đột nhiên hỏi lại như thế làm tôi luống cuống. Ngân Háchnhìn điệu bộ của tôi, lắc đầu nói: “Tôi tuyệt đối không gọi tên ngốc bằng chị.”
    *******
    “Có chuyện gì không vui thế? Hả?”
    “Hả? không có.”
    Tuy miệng nói như thế, nhưng vẻ mặt của tôi vui như trúng số độc đắc vậy. Bạn hỏi tôi tại sao ư? Bởi vì tối hôm qua, tôi cuối cùng cũng nghĩ ra một kế hoàn hảo đến mức bắt hắn phải “giơ tay đầu hàng.”
    Ha ha ha… Kế hoạch này sẽ làm Ngân Háchphải nộp đơn từ h***** thôi! Đừng trách tôi đưa ra hạ sách này. Thứ 6, tan học sớm, đó là ngày ta đày đoạ ngươi! Làm ngươi sức tàn lực kiệt, hành hạ người đến chết! Còn phải đi dạo phố, mua sắm nữa, việc mà đàn ông đau đầu nhất. dạo vài tiếng đồng hồ, bảo hắn theo sau sách đồ cho tôi! Thực ra, tôi cũng không thích thúi gì.
    “Mấy ngày nay, cậu có gì đó là lạ?”
    Tôi thong thả trả lời Tú Nhi: “Có gì đâu, tớ vẫn thế.”
    “Con bé này hình như trở nên lãng mạn rồi thì phải.”
    “Vốn dĩ như thế mà.”
    “Mấy ngày nữa thi, cậu biết chưa?”
    “Hả? Thật không?”
    Tú Nhi nhìn tôi một lúc: “Thay đổi rồi, thay đổi rồi. mấy ngày nay, cậu kì lạ thế? Cậu đã nói là thi vào đại học mà. Con bé này, sao lại trở thành cái xác không hồn thế?”
    “Đều tại hắn.”
    “Tên đó hả?”
    “Không có… Thầy chủ nhiệm sao vẫn chưa đến nhỉ? Tớ phải về gấp.”
    “À! Huệ Bân rảnh cùng tớ vào nội thành chơi.”
    “Tớ bận lắm.”
    “Sao hả? mấy ngày nay, cậu không gọi điện thoại cũng không nhắn tin. Tớ nghe nói mấy hôm trứơc, cậu còn xoa tin nhắn của Thái Nguyên phải không?”
    “Ừ…”
    “Thật quá đáng!” Tú Nhi nổi giận.
    Tôi vỗ vai nó: “Nếu bực bội thế, ngày mai, cậu với Thái Nguyên đến công viên Tỉ Xuyết Lan Đặc đi.”
    “Tỉ Xuyết Lan Đặc?”
    “Ừ, tớ bao!”
    “Coa chuyện gì vui à?”
    Tú Nhi mở to mắt hỏi tôi, nhưng quả thật tôi không biết làm sao trả lời. tôi không thể nói nguyên nhân là vì tên Ngân Háchchết tiệt đó.
    Cho dù là Tú Nhi , cũng không thể nói nguyên nhân này với nó. Nếu nói cho Tú Nhi biết, nó nhất định bảo tôi giới thiệu Ngân Háchcho nó, cho nên, tôi quyết không để lộ ra. Tất nhên, tôi cũng giữ bí mật với Thái Nguyên. dù sao, ở trường, Ngân Háchcũng phải giả vờ như không biết tôi.
    Thầy chủ nhiệm tổng kết nội dung bài hôm nay rồi cho tan học. Tôi bay ra khỏi lớp nhanh như viên đạn và chạy đến cổng trường tìm hắn. Nhưng sao không thấy tên khốn đó nhỉ? Không, chỗ mà đáng lẽ là hắn đứng đợi tôi thì lại là chú tài xế đang đứng đợi.
    “Chú, chuyện gì thế? Tên đó đâu rồi?”
    “Tiểu thư, lên xe trước đi.”
    “Có chuyện gì? Sao hắn không đến?”
    “Hình như cô không xem tin nhắn. Hôm nay chủ tịch mời cơm tiểu thư và cậu Ngân Háchăn cơm tối, cho nên dặn cô cậu rồi.”
    Tôi nghe chú tài xế nói rồi đặt tay lên trán. Hắn may mắn thật!
    *******
    “Bố, có việc gì thế? Sao lại kêu con đi ăn tối ở đây?”
    Thoáng nhìn là một nhà hàng sang trọng, sao bố lại gọi chúng tôi đến đây? Điều đáng giận là bố lại đưa hắn đến nhà hàng lộng lẫy như được xây bằng vàng này. Tôi nhíu mày.
    Không nhíu mày mới lạ! kế hoạch hoàn hảo mà mới nghĩ ra đã bị tin nhắn của bố phá hỏng. Nó tan tành giống như người cá biến thành giọt nước tan vào đại dương vậy, mất biệt tăm. Đâu chỉ là cười cui, mà ngay cả cười gượng gạo cũng không nổi.
    Một anh chàng phục vụ đẹp trai nhẹ nhàng kéo ghế mời tôi, sao tôi lại được ưu đãi như thế? Sau sự ân cần của người phục vụ, tôi ngồi đói diên với Ngân Hách.
    “Thêm một người trong nhà nữa mới đến, sao lại vội vàng thế?” Bố nói.
    “Ai là người nhà? Còn nữa, nếu là họp mặt gia đình thì ăn ở nhà cũng không được sao?”
    “Sao con bực bội dữ vậy?”
    “Con không bực gì cả, con đói rồi, mau ăn cơm đi.”
    Tôi tiếc ánh mắt dịu dàng, xinh đẹp của mình, không thèm nhìn Ngân Hách. lại còn cộc cằn kết thúc cuộc trò chuyện với bố. bố dường như còn muốn nói tiếp, nhưng có lẽ, ông cảm thấy không thể phá hỏng buổi họp mặt nên không tính toán với con gái yêu quí. Bố nhìn Ngân Hách, hỏi:
    “Ở trường Huệ Bân thế nào?”
    “Có thể nói là tốt.”
    “Đánh giá của nhà trường thì sao?”
    “Đều nói là học sinh ngoan, nhưng…”
    “Nhưng sao?”
    “Nghe nói thỉnh thoảng không tham gia giờ tự học buổi tối.”
    “Hử…”
    Không học giờ tự học? Một tháng, tôi không trốn quá hai lần. Sao cậu lại báo cáo như thế?
    “Thành tích học chú đều biết, còn về bạn bè thì sao?”
    “Thật ngại quá, về phương diện này cháu chưa kịp.”
    “Ừ, được rồi. chú chọn món rồi, một chú nữa sẽ mang lên.”
    “Món của con cũng gọi rồi à? Con không có ở đây sao bố tự ý quyết định?”
    Tôi hỏi lại một cách bực dọc, nhưng bố không để ý đến, chỉ đơn giản gật đầu. bố dường như rất tin tưởng hắn. nếu không thì một chủ tịch tính toán kĩ lưỡng, việc gì cũng muốn có lợi,tỉ mỉ chu đáo như bố sao lại quan tâm và thân thiết với Ngân Háchnhư thế.
    Đáng giận nhất là bố lại nói Ngân Háchlà người nhà? Tôi một lòng muốn hắn giơ tay đầu hàng, tự đưa đơn từ chức, nhưng bố lại đón “thành viên mới” trong gia đình nhanh như vậy?
    “Bố, ngày mai con ra ngoài chơi.”
    “Đi đâu?”
    “Bố yên tâm, con sẽ dẫn hắn theo.”
    “Bố hỏi con đi đâu?”
    “Công viên Tỉ Xuyết Lan Đặc. Con đã hẹn với Tú Nhi, Thái Nguyên cùng đi, cho nên bố không cần lo. Con xin phép.”
    Tôi tức giận trả lời một câu rồi đứng dậy đi thẳng vào phòng vệ sinh. Rửa tay xong, tôi nhìn mình trong gương. Hai má tôi phồng lên, chuông cảnh báo trên mặt đang reo inh ỏi, như đang hiện lên dòng chữ: “Đừng chạm vào tôi, chạm vào sẽ nổ tung.”
    Mấy khi tôi mới có dịp ăn cơm ngoài với bố, không ngờ lại có tên đáng ghét này đi cùng. Chỉ điều này thôi đã đủ làm tôi nổi giận, vậy mà buổi tiệc này lại đặc biệt tổ chức vì hắn?! Đối với tôi, việc này không thể chấp nhận được, cũng không muốn chấp nhận.
    Khó khăn lắm, tôi mới dập tắt được ngọn lửa trong lòng và kiềm chế được hai gò má sắp nổ tung. Tôi mở cửa phòng ăn mà bố và Ngân Háchđang ngồi.
    “Bố tôi đi đâu tồi?”
    “Ra ngoài nghe điện thoại rồi.”
    “Thế cậu đang làm gì thế?”
    “Ăn cơm.”
    Hắn kiên quyết không rời khỏi chỗ của mình mà cắm cúi ăn, thật là dở khóc, dở cười. tôi nhìn Ngân Háchnói: “Vốn dĩ đã xấu rồi, lại com\n làm bộ mặt như thế, tôi ăn không nổi nữa.”
    Ngân Háchnói lại: “Cậu có thể la to như vậy, xem ra không ăn cơm một tần cũng không sao.”
    “Ngươi… thật là…Ta nhất định sẽ đuổi ngươi đi!”
    Ngân Háchngừng ăn, ngẩng đầu lên nhìn tôi. Tôi cứ tưởng hắn sẽ như lúc bình thường, không đếm xỉa gì đến. không ngờ hắn ngừng lại. lúc này, tôi đột nhiên thấy hồi hộp. Ngân Háchnhìn tôi chằm chằm, nói: “Ngoài tôi ra, cậu còn muốn hy sinh ai nữa à?”
    “Này! Thấy cách ngươi nói chuyện như thế, cũng không thể không đánh ngươi! Ngươi muốn chết phải không?”
    “Không thể đánh tôi, làm sao để tôi chết?”
    “A! Làm thế nào, tên này thật là xui xẻo.”
    Tôi chỉ mất lí trí duy nhất là lúc nói chuyện với tên đáng chết này. Chưa kịp ngồi xuống ghế tôi đã đứng dậy. “Tôi đi đây”
    “Sao thế?”
    “Dùng cơm với cậu tôi không tiêu hoá nổi! gọi mấy người bạn đi chơi tôi sẽ về sớm.”
    Nói rồi, tôi định nghênh ngang bước đi. Không ngờ, hắn nắm chặt cổ tay tôi.
    “Làm gì thế? Bỏ tay tôi ra!”
    “Ngồi xuống ăn cơm.”
    “Tại sao? Tôi chẳng phải đã nói ăn với cậu tôi ăn không vào sao?”
    “Cậu biết rõ, cậu đi tôi cũng phải đi. Tôi muốn ăn cơm cho nên cậu phải ngồi yên ở đây.”
    “Cậu đang nói gì? Cậu ăn, tôi phải ngồi đây đợi cậu? con chủ thuê cậu là tôi! Nếu cậu muốn hoàn thành trách nhiệm của mình mà không có sai sót gì, thì nên làm những gì tôi bảo phải không? Phải kkhông?”
    La hét cả ngày trời, Ngân Hách vẫn chậm rãi ăn cơm. Tôi vừa nhúc nhích, hắn đã lấy cánh tay chắn ngang eo tôi. Nếu là đứa con gái khác thì chắc chắn sẽ hét toán lên, nhất định sẽ phản ứng như thế. Nhưng còn tôi, tôi chỉ trừng mắt nổi giận với hắn.
    “Tay cậu đang đặt ở đâu đó?”
    “Eo cậu nhỏ hơn tôi tưởng tượng đấy.”
    “Đây chẳng phải là tất nhiên sao? Không nên nói chuyện này. Tại sao mỗi lúc nói chuyện với cậu, tôi luôn để mình bị chi phối?”
    “Đó là vì não cậu có vấn đề, nói đơn giản là đồ ngốc.”
    “Cậu đang nói gì thế! Tóm lại là mau bỏ tay ra! Bây giờ thân thể tôi rất muốn đi ra khỏi nhà hàng này!”
    “Tôi ăn xong sẽ đưa cậu đi chơi. Vì vậy, cậu ngoan ngoãn ngồi đợi.”
    Hoang đường…Nhảm nhí…Nhảm nhí!
    “Ai nói muốn đi chơi với cậu? Không được, tôi đi cậu cũng đi. Nếu không thì, cậu mua chút rượu cho tôi đi? Như thế bản cô nương có thể suy nghĩ lại,thế nào?”
    Tôi chưa nói xong, hắn đã đứng dậy. “Tôi ăn xong rồi.”
    “Hừ…phiền chết được.”
    “Có gì mà phiền?”
    “Tôi bực muốn chết đi được, sao đáng ghét thế, phiền thế?”
    Thật ra, cũng không có chuyện gì to tát cả, mà vì Ngân Hách nên tôi không vui, nổi giận đến tận mây xanh.
    “Tôi ăn xong rồi. Bây giờ đưa cậu đi chơi, cậu muốn chơi gì?”
    “Rượu.”
    “Sâm panh à?”
    “Rượu!”
    “Không, coca.”
    “Hả? Được, biết rồi. rượu và đánh nhau, hai thứ này tôi sẽ tạm thời không đụng đến trong 7 tháng. Tôi thấy cậu cũng có trách nhiệm với công việc của mình, tôi sẽ nể mặt cậu một chút… ưm, chơi gì nhỉ? Rốt cuộc chơi gì nhỉ? Game? Karaoke? Hay vào thành phố đi dạo?”
    Tôi suy nghĩ một hồi. cửa phòng mở, chú tài xế vừa nhìn thấy chúng tôi đã giật thót mình. Là vì chỉ có hai người nên làm người ta giật mình sao? Hả? sao lại giật mình?
    Chú tài xế cười nói: “Xem ra thời gian này, hai người nảy sinh tình cảm rồi? hai người xem ra rất thân thiết, tốt quá!”
    “Chú nói gì thế? Này!”
    Không biết từ lúc nào, hắn khoác cái tay dài như tay vượn lên vai tôi. Hai vai tôi sao bỗng nhiên nặng quá chừng.
    Ngân Hách nói: “Không cảm thấy gì sao? Vậy mà còn nói là võ lâm cao thủ. Sao cậu lại phản ứng chậm chạp thế nhỉ? Nếu như bị đâm một dao ở đâu đó, chắc có thể mang cả con dao đó đi về nhà.”
    “Cậu nói gì?”
    Tôi đang muốn chẻ hắn làm tư. Chú tài xế đột nhiên nói một câu: “Tình cảm chính là được nuôi dưỡng như thế.”
    “Phải đó, nuôi dưỡng tình cảm với cô ấy mới có thể chịu đựng nổi.” hắn lại còn làm ra vẻ ta đây.
    Tôi nắm chặt hai nắm tay, hạ quyết tâm: có phải liều mạng cũng phải đuổi hắn ra khỏi cửa.
     
    tim.steve58dandilion thích điều này.
  9. dandilion

    dandilion Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2011
    Bài viết:
    632
    Lượt thích:
    1.240
    Kinh nghiệm:
    93
    chan ơi, post típ đi nha, chờ đó:)
     
    tiny grain of sand thích điều này.
  10. blue_sky_hp90

    blue_sky_hp90 Thành viên mới

    Tham gia:
    23/2/2012
    Bài viết:
    11
    Lượt thích:
    7
    Kinh nghiệm:
    0
    Vote để post típ ^^
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Người Săn Ác Diễn đàn Date
Săn vé xem liveshow Người Giấu Mặt. Tư Vấn & Chuyện Trò 28/10/2013
Chuyên gia săn đầu người "bật mí" bí quyết tìm việc hiệu quả Kỹ năng xin việc 22/7/2013
Cuộc săn lùng "những người tự trọng" Suy ngẫm 13/1/2013
Mọi người thích săn vé xem phim miễn phí & quà tặng siêu "độc" không? Tư Vấn & Chuyện Trò 28/12/2012
Hội những người săn giải thưởng hoài mà không trúng Tư Vấn & Chuyện Trò 5/6/2012
Người săn ác quỷ Tiểu thuyết 30/11/2011

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP