Love Or Money - Tình hoặc tiền

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi sharonwilliam, 2/4/2013. — 1.892 Lượt xem

  1. sharonwilliam

    sharonwilliam Thành viên mới

    Love Or Money - Tình hoặc tiền

    Tác phẩm : Love or money - Tình hoặc tiền

    Tác giả : Bút Chì Màu

    Ratting : 13+




    [​IMG]
     




  2. sharonwilliam

    sharonwilliam Thành viên mới

    Tham gia:
    2/4/2013
    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    0
    Chương 1


    [​IMG]

    Kim đồng hồ điểm 8 giờ tối.

    Đêm nay là một đêm thật lãng mạn.

    Chiếc taxi dừng lại trước nhà hàng Star. Cô gái có dáng người cao ráo, khuôn mặt ưa nhìn, nổi bật là đôi môi với màu son đỏ tươi bước xuống xe rồi chậm rãi đi vào trong. Mái tóc dài màu đồng thau cũng theo bước chân uyển chuyển mà lay động. Cô mặc áo thun cộc tay trắng, khoác ở ngoài là chiếc áo tay dài lững eo màu đen, quần jean đen, giày cao gót cũng màu đen nốt. Và trong tay cô cầm một chiếc túi xách trắng cho thêm phần sang trọng.

    Ánh đèn dịu nhẹ trong nhà hàng làm cô cảm thấy có phần dễ chịu. Lên lầu một, theo như lời mà gã thanh niên kia hẹn cô. Đưa mắt nhìn quanh, môi xinh khẽ nhếch một cái, cô rảo bước đến bàn số 16.

    - Chào em ! – Người con trai ngồi ở bàn 16 vừa thấy cô xuất hiện thì gương mặt đột nhiên tươi tỉnh ra, hắn đứng dậy kéo ghế hộ cô rồi dịu dàng bảo – Mời em ngồi !

    - Cám ơn anh ! – Cô cười duyên, đưa tay vén tóc làm lộ ra một ít tóc màu vàng – thành quả của việc móc light.

    Bầu không khí lãng mạn hòa theo giai điệu trầm lắng của bài hát ” dona dona ”, hắn mỉm cười, chìa quyển menu đến phía cô :

    - Em gọi món đi.

    - Vâng.

    Cô đưa tay đón lấy, vì điều mà cô chờ đợi chỉ là được cầm quyển menu và kêu những món ăn ưa chuộng nhất . Lướt sơ một lược rồi cô quay sang tên phục vụ đang đứng cạnh . Đó là một cậu trai có khuôn mặt lãnh cảm tựa như búp bê, làn da trắng mịn mà những đứa con trai khác không tài nào sở hữu được. Và điều khiến cô chú ý nhất, đó là đôi mắt. Đôi mắt dài và hẹp, nhìn không ra đang vui hay buồn, đây chính là ánh mắt của lãng tử. Thường thì lãng tử là những kẻ không tài nào nắm bắt được. Anh chàng này…rõ ràng là con trai nhưng da lại trắng hơn cả cô. Đưa tay cô ra so với tay anh mà không để ý tới việc hai người con trai đang chằm chằm nhìn mình với ánh mắt khó hiểu.

    - Cho tôi một chai Champagne, ba phần tôm càng Thermidor, salad khoai tây, bò hầm kiểu Pháp, sò điệp lăn bột, mỳ Ý cuộn, xúc xích thập cẩm, cơm chiên thịt cua.

    Nghe thấy cô gọi một lèo,mặt gã thanh niên kia trở nên xám ngoét. Cô cũng chẳng buồn săm soi về làn da làm chi nữa, ăn uống là việc hàng đầu. Có người mời dù không muốn đồng ý nhưng không thể phủ nhận thành ý của người ta nên đành chịu thôi. Anh nhân viên cười tựa không cười, ghi đầy đủ những món cô chọn vào sổ tay rồi lui bước. Cô nâng cốc đá lạnh lên uống, rồi hỏi hắn :

    - Ngoài việc ăn tối ra, anh còn điều gì muốn nói với em có phải không ?

    - Bị em đoán trúng rồi – Hắn đưa tay gãi đầu – Qủa thật anh có việc muốn nói với em.

    Cô thừa biết, hắn sẽ tỏ tình. Hắn theo đuổi cô hơn mười ngày nay, số lần đi ăn chỉ đếm được trên đầu ngón tay .Tên này cũng là trùm keo kiệt,bởi vậy cô mới ăn cho bỏ ghét. Người như hắn chỉ dụ dỗ được mấy em tuổi teen thôi. Tính đến nay cô đã tròn mười tám, đại tỷ lớp 12 mà lại dễ dàng bị hắn xỏ mũi thì cũng là chuyện vực sức tưởng tượng của nhân loại.Trong khi theo đuổi cô, hắn vẫn còn qua lại với bọn con gái khác. Hắn tay ôm tay ấp bọn họ trong quán cafe rõ ràng, đừng tưởng cô mắt lọt tròng không thấy. Nhưng vì là người dưng với lại chẳng liên can tới cô nên cứ làm ngơ thôi.

    Hắn búng tay, lập tức người phục vụ khác mang đến cho hắn một bó hoa hồng cỡ bự, phỏng chừng cũng khoảng 30 bông.

    - Diễm Quân, anh yêu em ! – Hắn quỳ gối xuống sàn nhà, vẻ mặt thành khẩn tha thiết thốt ra năm từ kinh dị ấy,rồi tiếp tục nói – Làm bạn gái anh nha !

    Cô im lặng, thoáng chốc rùng người khi nghe hắn lôi tên mình ra để bày tỏ rằng ” anh yêu em ” . Khẽ cắn môi để trấn an bản thân khỏi nhảy dựng trước một màn sến súa mà hắn đã tua mòn dĩa với những em gái khác, cô lại tiếp tục im lặng. Cơ mà hắn lại nghĩ cô đang bối rối, nhất thời bị hắn tỏ tình nên ngại ngùng không dám trả lời. Hắn tin chắc rằng cô sẽ đổ lứ lừ dưới chân kẻ sát gái như đẳng cấp như hắn đây.

    - Em…em xin nhận.

    Cô đón lấy đóa hoa đỏ tươi kia, mỉm cười rồi đặt nó lên bàn. Nghiêng đầu tỏ vẻ e lệ, cô nói tiếp :

    -Câu trả lời em sẽ đưa ra sau bữa ăn tối…

    Đẹp thì có, nhưng ngu thì không. Lỡ mà từ chối bây giờ hắn đùng đùng trở mặt bỏ đi thì xong ngay, cô phải thanh toán khoản tiền trời đánh này mất.

    Chắc mẩm là con mồi non vướng bẫy,hắn nhếch mép cười đắc thắng. Cũng phải thôi,trước giờ chưa có ai mà không xiêu lòng với hắn cả. Và con nhỏ đang ngồi đối diện hắn hắn chắc rằng cũng không ngoại lệ.Tốn một ít tiền nhưng bù lại đổi được một đứa xinh như mộng, quá hời rồi còn gì !

    Bốn mươi bảy phút trôi qua, tiệc đã tàn…

    - Tối nay về nhà anh đi, ba mẹ anh đi công tác hết cả, chỉ có anh một mình thì cô đơn lắm ! -Tên yêu râu xanh bắt đầu bộc lộ bản chất xấu xa, nhanh miệng đưa lời gạ gẫm không tốt.

    - Lí do gì em phải theo anh về nhà ? – Cô vân vê lọn tóc, mơ màng hỏi.

    - Vì em là bạn gái của anh ! – Hắn khẳng định, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc.

    - Em có nói rằng em sẽ làm bạn gái anh sao ?

    Cô nhướn mày,cũng có chút bất ngờ trước lời nói đầy quyền lực kia. Dựa vào vài bữa ăn mà nghĩ rằng cô sẽ quy thuận hắn ư ? Làm ơn, ngay cả nắm tay cô còn chưa cho phép huống gì việc theo hắn về nhà.

    - Cô…- Mặt hắn sầm lại.

    - Em thế nào ? – Cô kiêu ngạo hỏi, nhanh tay vớ lấy chiếc giỏ xách và bó hoa hồng kia về phía mình. Đồ trong tay quan là của quan, đừng mơ tưởng có thể đòi lại nó nhé.

    -Cô dám từ chối tôi ? Rõ ràng là cô đã ăn tiền của tôi mà ?! – Hắn quát lên, âm lượng cũng vừa đủ cho vài người nữa nghe thấy.

    Nhiều cặp mắt đổ dồn về hai người, thông cảm cũng có, ngạc nhiên cũng có.

    Anh phục vụ ban nãy đứng ở bàn số 20,đưa mắt nhìn trò vui đang diễn ra, và biết chắc rằng gã trai kia đã đụng vào dân thứ thiệt.

    - Là anh mời em mà, đúng không ? Có trách thì trách mình đi ! – Cô cười ranh ma. Nhóc con, mày con non lắm, định đùa với chị à ? Đâu có dễ.

    Không cho hắn cơ hội phản ứng, cô liền tuôn ra một tràng thuyết giáo :

    - Chị nói cho cưng biết,đừng nghĩ cưng mời mọc chị vài bữa ăn, mua sắm cho chị vài thứ đồ là chị xuôi theo mọi việc cưng sắp đặt. Cưng còn bé lắm, trải đời chưa nhiều nên hạn chế việc giỡn mặt với chị đi ! Đầu chị đã hai thứ tóc rồi, không lẽ lại thua tên nhóc lếu láo như cưng ?! Tiền của chị đốt cưng còn chết nữa là. Lẽ ra chị cũng định hào phóng trả bill , nhưng thấy cưng trở mặt nên tự thanh toán đi. Bye bye !!

    Cô trở mặt còn nhanh hơn lật sách là thế. Nói xong thì thoát cái mất dạng. Gót giày cao gót nện trên nền gạch vang vọng. Ông bà ta bảo mươi sáu kế chuồn là thượng sách mà. Cô vừa nhún nhảy bước xuống cầu thang vừa tưởng tượng đến khuôn mặt xám ngoét của ai kia mà không khỏi buồn cười. Còn yếu lắm bé bi, đừng nên ra gió.

    -Taxi !

    Cô vẫy vẫy tay,chiếc taxi dừng lại. Bằng một hành động dứt khoát, cô leo phắt lên xe, đọc địa chỉ về nhà của mình. Vậy là xong, bái bai thằng oắt hơn cô 2 tuổi.
     
    myduyen97_yummy__xauxj___ thích điều này.
  3. _yummy__xauxj___

    _yummy__xauxj___ Thành viên mới

    Tham gia:
    6/3/2013
    Bài viết:
    1
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học viên
  4. sharonwilliam

    sharonwilliam Thành viên mới

    Tham gia:
    2/4/2013
    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    0
    Chương 2

    Tuấn Quân chuyên tâm chải chuốt mái tóc, miệng khe khẽ hát. Mỉm cười một cái, cậu đặt chiếc lược lên bàn.

    - Hôm nay quả nhiên mình vẫn rất đẹp trai !

    Cậu gật gù tán thưởng cho mái tóc được vuốt dựng đứng lên, hài lòng với bộ dạng độc đáo hiện giờ. Này là áo sơ mi do chính tay mẹ ủi phẳng phiu, này là quần tây màu xanh dương ống túm, này là đôi giày Consever vừa mới mua tối qua, tất cả đều rất hoàn hảo. Hoàn hảo nhất là ở trên người chính mình.

    - Này thằng kia, mày còn đứng ở đó soi gương đến bao giờ ? – Bà Linh – tức mẹ của cặp song sinh Diễm Quân và Tuấn Quân đang lúi húi bày đồ ăn sáng lên bàn, thấy cậu con trai cứ mải mê ngắm nghía bản thân nên hắng giọng nhắc nhở.

    - Con rất handsome mà, cho nên con có quyền soi gương chứ ! – Cậu đáp lại, mắt vẫn không dời khỏi chiếc gương.

    - Mày lên lầu kêu bé Quân thức dậy, rửa mặt rửa mũi rồi xuống ăn sáng ngay. Đã 6 giờ rồi chứ có ít ỏi gì đâu mà nó còn ngủ nướng – Bà Linh nhíu mày nói tiếp – Còn mày cũng bớt làm điệu đi, cứ như con gái không bằng.

    - Rồi, con không soi gương nữa là được chứ gì ? – Tuấn Quân làu bàu trong miệng, rồi quay sang nhìn mẹ – Mà má ơi, chị hai bự như con voi, bé bỏng gì đâu ! Nghe má nói con sởn hết da gà luôn nè.

    Nói xong cậu liền bước lên lầu, đi xăm xăm đến phòng của Diễm Quân. Bằng một chất giọng truyền cảm, cậu rống lên :

    - Chị hai, thức dậy !!!!!

    Bình minh lên có chim non, hòa tiếng hót véo von, hòa tiếng hót véo von, cuộc sống vui… say sưa, say sưa…

    Đại khái là không có động tĩnh gì, người ngoài này vẫn cứ la, người trong kia vẫn cứ ngủ. Việc ai nấy làm, thế thôi !

    ” Rầm ”

    Cánh cửa phòng bị Tuấn Quân thô bạo đạp bật ra, đã không tình nguyện thì ép buộc. Hất tung tấm chăn xuống nền nhà, sẵn tiện đá một phát cho vật thể nằm trên giường bay xuống đất, cậu mỉm cười mãn nguyện. Ít ra thì thi thoảng cũng có cơ hội trả thù bà chị già xấu xa này.

    Vật thể kia bắt đầu nhúc nhích, hắt hơi một cái thật hoàng tráng, Diễm Quân lồm cồm ngồi dậy và khuôn mặt thì ngơ ngơ ngáo ngáo không biết chuyện gì xảy ra. Chỉ nhớ là trong giấc mơ đùng một cái phi thuyền nổ tung, và cô bị văng ra khỏi quỹ đạo.

    Ngước mặt lên nhìn kẻ đang đứng chống hông cười khoái trá, hàm răng cô không tự chủ mà nghiến ken két. Thằng khốn nạn, nó vùi dập mình rất dã man !

    - Mày vào đây làm gì ? – Cô trừng mắt nhìn nó, gằn giọng hỏi. Mái tóc dài lù xù che khuất mắt làm cô càng trở nên nguy hiểm.

    - Má kêu em kêu chị thức, tại em kêu hoài không nghe nên đành dùng biện pháp mạnh ! – Cậu tươi tỉnh trả lời, vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra và việc mà cậu vừa làm là hoàn toàn bất đắc dĩ.

    - Đi ra ngoài cho chị, báo cáo với má rằng 15 phút sau chị lập tức có mặt. Nhanh !

    Cô phất tay, ý muốn đuổi Tuấn Quân đi. Cậu mà còn đứng đây thêm một giây một phút nào nữa chắc sẽ có án mạng xảy ra.

    - Vậy ha, bái bai chị yêu !

    Cậu cười ranh mãnh, vẫy vẫy tay còn chân thì lùi ra ngoài.

    ” Rầm ” một tiếng, cửa phòng bị cậu thô bạo đóng sầm lại. Cái cửa này mà hư thì cô thề sẽ đốt luôn phòng của cậu. Thằng nhóc chết tiệt !

    Vửa nhảy chân sáo vừa hát ca xuống cầu thang, Tuấn Quân khẽ ngửi mùi dầu thơm trên áo mình. Đây đúng là nước hoa đắt tiền, đẳng cấp cũng thật khác biệt.

    - Mày mà còn đóng cửa phòng kiểu như thế thì tối nay ôm gối ra sân ngủ nhé ! – Bà Linh giơ cây giá múc canh lên, chỉ muốn thuận tay mà đập vào đầu thằng con bất trị này vài cái cho chừa thói cố ý phá hoại tài sản nhà nước.

    - Yes, madam !

    Cậu ngoan ngoãn gật đầu, ngồi vào bàn ăn và tự động lùa hết những món ngon về phần mình. Cái gì mà ăn cơm trước kẻng, đợi có tiếng kẻng thì hết sạch cơm để ăn.

    Diễm Quân bước xuống lầu trong bộ áo dài trắng duyên dáng, nhìn thấy cái thằng phàm phu tục tử ăn như hổ đói thì bất lực lắc đầu. Ai mà dắt nó đi ăn thì chỉ có nước sạt nghiệp.

    Kéo ghế ngồi, cô gõ gõ cây muỗng lên mặt bàn, chép miệng bảo :

    - Thật hối hận khi có một đứa em như mày. Xấu xí như thế mà cũng tên Tuấn Quân !

    - Vậy chứ bà già như chị mà cũng tên Diễm Quân. Em cũng rất hối hận khi là em của chị !

    Cậu nhanh miệng bật lại, nhưng vẫn nhiệt tình ăn sáng.

    - Còn má thì chưa từng hối hận khi có hai đứa con như tụi bây. Dù cho tụi bây tệ hại thế nào thì vẫn là khúc ruột của má. Có bao giờ tụi bây nghĩ má thất vọng về bọn mày chưa ? – Bà Linh lên tiếng cắt ngang cuộc đấu khẩu của cặp song sinh.

    Ngừng một lát, bà nói tiếp :

    - Con của má thì đứa nào cũng trai thanh gái lịch hết ! Đáng lẽ chị em song sinh thì phải biết yêu thương nhau nhiều hơn, chứ có đâu đụng mặt là cãi nhau như chó với mèo ?

    - Tại con ra đời sau chị hai mấy phút nên làm em trai, chứ đáng ra con phải làm anh mới đúng ! Chị hai gì không biết nhường nhịn em – Tuấn Quân bất mãn kháng nghị, khuôn mặt nhăn nhó nhìn rất đáng yêu.

    - Mày thôi đi, có em trai nào lại cãi lộn tay đôi với chị gái ? Làm như mày ngoan hiền lắm vậy.

    Diễm Quân nuốt vội chén cơm, rồi bưng ca đá lạnh lên uống, chỉ trích lại cậu.

    - Chị mà …

    - Thôi !! – Bà Linh hô lớn. Đến là khổ, cứ tưởng nói vậy là sẽ biết nghe, nhưng ai ngờ lại cự nự tiếp tục.

    Rút trong ví ra tám trăm ngàn, bà phân ra mỗi bên bốn trăm rồi nói :

    - Diễm Quân bốn trăm, Tuấn Quân bốn trăm, đầu tuần lãnh lương nè ! Nhận rồi thì đi học nhanh lên, trễ giờ là cô giáo gọi điện đến mắng vốn khổ lắm !

    Cặp song sinh hí hửng nhận bổng, rồi thưa mẹ đi học như mọi ngày. Nhìn hai đứa con bé bỏng, dù cãi nhau nhưng rất biết quan tâm nhau, bà cũng yên tâm phần nào.

    - Mời chị hai lên xe.

    Dắt chiếc Exiter ra ngoài cửa, Tuấn Quân hất mặt ra hiệu.Lời nói và hành động hoàn toàn đối lập, dạng như là bị bắt buộc phải làm chứ không có chút gì là tự nguyện. Cài dây nón bảo hiểm, cô nhanh chân leo lên ngồi sau lưng. Thằng này coi vậy cũng không tồi, bình thường gây gổ liên miên nhưng không vì thế mà nó tư thù cá nhân. Cô thầm đánh giá Tuấn Quân trong lòng, dù cảm mến nó ở chuyện này nhưng đừng hòng cô nói ra, vì nếu nói ra rồi nó sẽ tự đại hất cái bản mặt lên trời khi đối diện với cô.

    - Ngày hôm qua chị hai đi đâu ?

    - Đi cắt đuôi !

    Tuấn Quân bật cười :

    - Đuôi nào theo chị coi như hết đường sống.

    - Chỉ mày hiểu chị thôi !

    Tuấn Quân rồ ga, chiếc xe lao về phía trước nhanh hơn.

    - Hoa hồng hôm qua đẹp nhỉ, em có bứt mấy bông cắm vào bình của em. Và trưng trong phòng.

    Mặt cô trở nên xám ngoét. Thằng oắt con, dám cả gan ngắt bông mà cắm. Thế thì te tua bó hoa luôn rồi còn gì.

    - Hoa hồng màu gì nhỉ ?

    - Màu đỏ á chị.

    - Coi chừng cái mỏ mày đỏ như cái bông !

    Cô vừa nói vừa xoay tròn vành tai của cậu theo chiều kim đồng hồ. Thật tức chết mà !

    - Ái, đau… đau chị hai !! – Cậu không ngừng la hét.

    Vậy là cả hai khuất bóng, càng không ngờ được rằng tất cả những hành động của mình đã lọt hết vào đôi mắt của anh. Phía xa xa, anh nheo mắt nhìn cô, lòng có chút ngạc nhiên. Vừa mới đá gã thanh niên hôm qua xong bây giờ lại cặp kè với tên con trai mới. Con gái bây giờ thật đáng sợ… Vì anh ở một khoảng cách khá xa, nên tất nhiên không nghe được cuộc đối thoại ra làm sao. Anh mới chuyển đến nơi này sống gần tuần lễ nay, cho nên mọi sự đều chưa nắm rõ. Cậu con trai chở cô trên chiếc Exiter, chẳng phải là Trịnh Tuấn Quân, bạn học cùng lớp 12A2 với anh ư ?!

     
    myduyen97 thích điều này.
  5. doantuanvu

    doantuanvu Thành viên mới

    Tham gia:
    5/10/2012
    Bài viết:
    7
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    qua 1 thời sinh viên đối mặt với xã hội với rất rất nhiều thứ mà đi sai 1 bước có thể sẽ đánh đổi cả cuộc đời chúc các bạn luôn vui vẻ và thành công
     
  6. myduyen97

    myduyen97 Thành viên KSV

    Tham gia:
    25/3/2013
    Bài viết:
    28
    Lượt thích:
    43
    Kinh nghiệm:
    13
    sao vậy nàng post tiếp đi nàng hay mà nàng :KSV@03:
     
Đang tải...
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP