[Longfic] Yêu đi rồi ta...chia tay.

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi babywings0000, 2/7/2015. — 37.171 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. babywings0000

    babywings0000 Fear only God. Hate only Sins. Thành viên thân thiết

    [Longfic] Yêu đi rồi ta...chia tay.

    *lucky* Title: Yêu đi rồi ta...chia tay.
    *lucky* Author: babywings0000 (Bảo Trân)
    *lucky* Pairings: Shinichi x Ran - Hakuba x Ran - Kaito x Aoko ( bonus couple )
    *lucky* Rating: K
    *lucky* Genre: Funny/ Romance/ etc...
    *lucky* Status: Đang tiến hành
    *lucky* Disclaimer: Tất cả nhân vật đều là của bác A.G. Tuy nhiên, mình được tùy quyền sắp đặt số phận họ trong fan fiction này. Và fic được viết với mục đích giải trí, không hề đi theo bất kì lợi nhuận nào.
    *lucky* Warnings: Làm ơn đừng mang fic của mình đi đâu nếu chưa hỏi qua ý kiến của mình và được sự chấp thuận.
    Các nhân vật trong fic bị OOC. Nếu bạn nào không thích hoặc khó chịu, vui lòng nhấn back.
    *lucky* Summary:
    Có lẽ khi đã trải qua quá nhiều ĐAU KHỔ và MẤT MÁT con người ta sẽ dần trở nên sống bình thản lạ thường.
    Yêu thương đó. Nhưng lại mất đó.
    Ran Mori yêu đơn phương bằng sự chân thành của cả trái tim.
    Shinichi Kudo lại tạo cho mình một cuộc sống vốn trong đó tình yêu không hề tồn tại.
    Vậy thì sao?
    @};- Giới thiệu nhân vật:
    • Kudo Shinichi
    [​IMG]
    <3 Nhân sinh chẳng qua cũng chỉ là một chuyến lữ hành, bạn đi ngang qua tôi, tôi đi ngang qua bạn, sau đó mỗi người đều tự đi về phía trước <3
    • Ran Mori
    [​IMG]
    <3
    Yêu đơn phương là tình yêu mạnh mẽ. Chỉ có những người mạnh mẽ mới dám yêu đơn phương <3
    • Hakuba Saguru
    [​IMG]
    <3 Đáng sợ là thế nào? Là sau một thời gian dài chìm đắm vào cái gì đó. Bỗng dưng mọi thứ sụp đổ và không còn biết đi đâu về đâu <3
    Sau đây là một vài lời tâm sự mỏng của tác giả:
    Mình biết mà, biết các bạn thế nào cũng oán trách mình tại sao không chịu hoàn cái fic kia để đó đóng chục lớp bụi mà còn nhí nhố viết fic mới. Thật ra mà nói, mình cũng ham hố thiệt. Nhưng fic này đã được lên ý tưởng và khởi đầu rất lâu trước đây ( chứ chưa hoàn đâu nha ). Mình sẽ cố gắng song song hai fic :)
    Đứa con tinh thần thứ hai của mình, mong các bạn sẽ quan tâm và yêu mến thật nhiều. Cứ thoải mái để lại comment nhận xét, beta, mình sẽ đọc hiểu và rút kinh nghiệm, từ đó các bạn và mình cũng có thể thân thiết hơn.
    Vậy thôi, ôm hôn các bạn *chụt chụt*
    ~ Bảo Trân with love ~


     


    A. S. KIBI 14131, Apy Sun, MiKa_3KYARU32 bạn khác thích điều này.


  2. babywings0000

    babywings0000 Fear only God. Hate only Sins. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/7/2014
    Bài viết:
    103
    Lượt thích:
    1.680
    Kinh nghiệm:
    93
    CHAP 1: NIGHRMARE OR NICE DREAM?

    ***

    Có một cô bé, khoảng chừng 8 tuổi, tay phải ôm một chú gấu teddy màu nâu,…

    Trên má cô bé lăn dài giọt nước mắt…

    Cô vận chiếc váy trắng, trong không gian tối đen như mực, chiếc váy ấy lại càng nổi bật.

    Những tiếng nấc nghẹn ngào liên tiếp kéo dài, nước mắt cứ hờ hững rơi…

    Để rồi…

    “Aaaaaaaaa…” – tiếng hét chói tai đến tuyệt vọng.

    ***

    Ran’s Pov

    Bật dậy.

    Tôi đưa tay lên lau đi những giọt mồ hôi trên trán rồi thở dốc một cách đầy khó khăn. Tôi lại nằm xuống, nghĩ về giấc mơ ban nãy. Đứa bé đó là ai? Đứa bé tại sao liên tục xuất hiện trong giấc mơ của tôi từ năm tôi 10 tuổi đến giờ? Muôn vàn thắc mắc đặt ra, nhưng mảy may chẳng có một câu trả lời nào thích đáng.

    Tôi trằn trọc mãi, cứ lăn qua rồi lăn lại. Bí bách. Ngột ngạt. Tôi chẳng hiểu sao mà bản thân lại không ngủ tiếp được.

    Mở toang cửa sổ, tôi đón nhận những làn gió đêm lành lạnh sượt qua cánh tay. Nhìn lên bầu trời, quả thật đêm nay mây giăng kín, chẳng lấy được một ngôi sao.

    “Ayya, sao mày lại thơ thẩn kiểu sến sẩm thế này” – tôi nghĩ rồi tự cười bản thân.

    Tôi khép cửa sổ lại, cùng lúc đồng hồ lại điểm 3 giờ sáng. Ái chà chà, đêm đã qua đi một nửa rồi sao? Không được, phải đi ngủ thôi, dù sao mai cũng là ngày đầu tiên nhập học năm mới mà. Rồi cứ thế, tôi bật một bản nhạc nhẹ nhàng, đắp chăn và buộc bản thân phải ngủ đi.

    ~*~

    Nếu đã đọc đến đây? Bạn nghĩ Ran là một người như thế nào?

    Hiền lành?

    Dịu dàng?

    Sống nội tâm?

    Hay đậm chất bánh bèo girl?

    Hoàn toàn sai bét hết nhé!!



    ..

    .

    Au’s Pov

    “Reng….reng…rengggg” – tiếng đồng hồ báo thức inh ỏi. Lọt vào tai kẻ đang nằm ườn trên giường một cách siêu lười biếng.

    -Thiệt tình, ngủ còn chưa đã nữa – Ran ngồi dậy, than phiền, tiện tay cầm cái thứ reo um sùm nãy giờ lên xem - Chậc, mới 6h30 thôi sao, sớm chán!

    Nói rồi nó thẳng tay cho cái đồng hồ bay thẳng vào góc tường, bất động. Lò xo, ốc vít cứ thế văng ra, tiếng kêu ầm ĩ nãy giờ cũng biến mất. Nó nằm trên giường, nở một nụ cười mãn nguyện khá man rợ, rồi phủ chăn kín đầu ngủ tiếp.

    “Tích tắc…tích tắc”

    Đã 7 giờ hơn. Nhưng Ran – con bé siêu cấp mê ngủ - vẫn chưa ý thức được hôm nay là ngày quan trọng như thế nào ở trường hay sao? Nó cứ mê man chìm trong giấc ngủ, giọng ngáy đều đều, mặc kệ ánh nắng xuyên qua cửa sổ, soi thẳng vào người. Nó kiên tâm là sẽ không dậy.

    Bỗng, chân nó bị ai nắm lấy. Lôi ngược xuống giường. Thiệt khó chịu, trên đời này Ran Mori nó đây ghét nhất là bị làm phiền khi đang ngủ. Nó đá chân lung tung, bay cả chăn mền. Nhưng đôi bàn tay đang giữ chân nó khá kiên quyết, nhất định không buông. Thế là, nó lăn một phát thẳng xuống nền nhà. Trời ơi đất hỡi, nền nhà bằng gạch men, siêu cứng mà cũng siêu lạnh.

    Nó bật dậy như con lật đật, mắt vẫn còn nhắm tít. La ó um sùm.

    -Ai?? Là ai dám phá giấc ngủ của ta? – giọng nói bực bội muôn phần.

    -Là chị, em có dậy ngay không thì bảo? Liệu hồn chị cho em nhịn đói nguyên ngày – một giọng nữ ấm áp nhưng không kém phần mạnh mẽ đáp trả lại.

    -Chị Maki? – nó lờ mờ mở mắt, nhận thấy người quen – Maki-chan à, cho em ngủ một tẹo nữa thôi, 9h em dậy nha! – nó nở nụ cười, chuẩn bị phóng lại lên giường.

    Chị Maki nhanh chóng lôi cổ nó lại, xách ngược xuống nhà bếp. Vừa đi vừa không ngớt lời mắng mỏ.

    -Thật vô liêm sỉ, để em ngủ đến 9h rồi hiệu trưởng lại gọi điện về than phiền sao? Năm nay lên lớp 12 rồi, học hành cho đàng hoàng cho chị. Năm ngoái chị đã có một năm mệt mỏi với em rồi bla..bla..bla… - Maki không ngừng mắng sinh vật đi sau mình.

    -Chị à, em biết lỗi rồi. Năm nay em hứa sẽ ngoan. Chị cứ mắng em như học sinh cấp 1 vậy– giọng nó hờn dỗi, vừa đánh răng vừa thể hiện bộ mặt cún con.

    -Cô vào bàn ăn sáng ngay cho tôi. Xin lỗi học sinh cấp 1 ngay đi, nuôi nó còn đỡ hơn nuôi cô nhiều.

    Maki sau khi để một tô cháo thịt bò lên bàn ăn, liền quay lại căn bếp với công việc dang dở của mình. Ran Mori cuối cùng cũng khuất phục, ngồi ngay ngắn ăn sáng.

    -Chị Maki này!

    -Ừm hửm?

    -…

    Maki đang ở trong bếp, nở một nụ cười nhẹ. Đây là một thói quen khá đáng yêu của Ran, cô bé luôn cần người trả lời khi nó gọi tên ai đó dù là sau đó chẳng nói gì. Chị biết, Ran là một đứa bé cô đơn. Có lẽ, danh sách những đứa trẻ bất hạnh trên đời này không thể thiếu cái tên Mori Ran được.

    Ran có một nỗi ám ảnh kì quái với sự tĩnh lặng. Nó không thể nào ngồi trong một không gian im lặng quá mười phút được, nó sẽ phát điên lên mất, nếu không có ai nói chuyện, ít nhất nó phải tự bật một bản nhạc để nghe, miễn sao xung quanh nó có tiếng con người. Một nỗi ám ảnh kì lạ, không thể nào giải thích được. Các bác sĩ tâm lí cũng đã tận tình chữa trị nhưng kết quả không hề khả quan lên chút nào.

    Nói sao nhỉ? Maki không phải chị ruột của Ran, cũng không bà con thân thích họ hàng. Chỉ là từ khi sinh ra, Ran nhìn thấy chị Maki còn nhiều hơn cả bố mẹ. Thậm chí, nhiều lúc nó còn hoang tưởng Maki là mẹ ruột của mình. Chị lớn hớn nó 15 tuổi và là người rất chững chạc, chị làm chủ một cửa hàng nội thất nhà cửa cách đây 2 con phố. Ngoài giờ trên cửa hàng, chị còn hay tham gia vào “Bếp yêu thương” cho các em nhỏ mồ côi ở côi nhi viện nữa chứ! Nói chung là Ran rất yêu quí chị Maki.

    -Maki-chan!

    -Hửm?

    -Ừm, thôi không có gì, em đi học. Cháo ngon lắm!!


    Giấc mơ đêm qua, à không giấc mơ đã bao đêm đi vào trong giấc ngủ, nó chưa từng chia sẻ với ai. Quyết định tốt nhất là nên giữ một mình.

    Ran bước ra khỏi cánh cửa khu biệt thư, vẫn không quên vẫy tay chào và cười thật tươi với chị Maki. Rồi vụt chạy mất. Maki đóng cánh cổng lại, trên môi vẫn giữ nụ cười mỉm, thở hắt một cái.

    -Đáng lẽ em phải là một đứa bé hạnh phúc chứ - chị thì thầm điều gì đó với bản thân rồi đi vào nhà.

    ~*~

    Trên đường đi học, Ran vẫn tự tung tự tại ung dung mà bước. Nó không hề có khái niệm rằng 5 phút nữa chuông tập hợp của trường Teitan sẽ vang lên. Ôi dào, mà vang lên thì đã sao? Nó nổi tiếng toàn cái trường đó là thánh đi trễ, ai mà không biết. Thời tiết mùa thu dịu nhẹ, gió se cứ đùa nghịch với mái tóc đen của nó, làm chúng rối cả lên.

    -Aaa, thời tiết kiểu này làm mình nhớ đến Shinichi – nó lẩm bẩm.

    Shinichi? ??

    Chắc các bạn chưa biết, Mori Ran đã tương tư Shinichi hơn 2 năm nay. Tính ra đây là người con trai mà Ran kiên nhẫn theo đuổi nhất. Ran không thuộc tuýp con gái thích đi theo đuổi người khác, chỉ là Shinichi đã để lại trong lòng nó một ấn tượng mạnh đến nỗi làm trái tim nó rung động, thế rồi tình yêu lan tỏa. Shinichi – đối với nó là vô cùng đặc biệt.

    Từng bước chân cũng vội vã hơn, nhớ đến Shinichi, nó tự dưng rất muốn gặp mặt cậu sau 2 tháng hè xa cách vừa qua. Nó đi, rồi đi nhanh hơn, nhanh hơn nữa, cuối cùng là chạy bán sống bán chết. May quá, cổng trường Teitan vẫn chưa đóng. Vừa lúc bác bảo vệ đang kéo cổng, nó nhảy vào. Đây là lần hiếm hoi trong cuộc đời Mori Ran đi học sớm, au cũng do mong muốn được gặp Shinichi thôi.

    Nó nở nụ cười, trong ngôi trường này, có một tình yêu bé nhỏ của nó!

    Ran’s Pov

    Chuông báo hiệu reng một hồi dài, vậy là năm học chính thức bắt đầu. Vì là buổi khai trường đầu tiên nên học sinh các khối phải tập trung dưới sân để nghe đôi lời phát biểu của thầy hiệu trưởng.

    Ôi dào, cái “đôi lời” đó đối với tôi còn hơn hai bài luận văn của sinh viên đại học. Thế nên, tôi quyết định kiếm một góc khuất nào đó ở sân sau, nằm ngủ và chờ đến khi học sinh lên lớp thì lén lút bò lên theo.

    Có thể các bạn cho rằng tôi hẳn là kiểu con gái quậy phá, chị đại trong trường. Vậy thì đừng ngạc nhiên nha, sự thiệt chính là như thế đấy. Tôi vốn rất phá cách, ươn ngạnh và bướng bỉnh. Không biết bao nhiêu lần chị Maki phải lên gặp thầy hiệu trưởng để trao đổi. Các bạn lại thắc mắc: tại sao không phải bố mẹ mà lại là chị Maki? Thôi nào, cá nhân tôi cũng không chắc số lần mình được gặp trực tiếp bố có quá 10 lần/năm chưa nữa, nói chung ông là kiểu đàn ông của công việc. Mori Kogoro – tổng giám đốc chuỗi công ty bất động sản đa quốc gia. Ông liên tục ở nước ngoài, nhưng khi về đến nhà, ông cũng ở mãi trong thư phòng, rất ít khi gặp tôi.

    Còn mẹ, đó là một kí ức mờ nhạt. Tôi chỉ nghe chị Maki kể rằng mẹ chính là nữ hoàng luật sư Eri Kisaki, mẹ tuy có nổi tiếng thật nhưng trong tâm trí tôi lại chẳng thể hình dung nổi. Tôi chưa từng gặp mẹ trong suốt quãng ấu thơ của mình, chị Maki nói ngày tôi bé mẹ chăm sóc tôi nhiều lắm, nhưng thời gian qua mẹ rất bận công việc nên chẳng thể về nước. Nói chung, qua những bài báo rất cũ, tôi cắt được một tấm hình mẹ và treo trong phòng chứ thật ra mà nói, mẹ là người như thế nào tôi cũng không rõ. À, lâu lâu mẹ lại fax cho tôi để hỏi thăm tình hình. Chỉ là fax thôi, chứ mẹ không gọi điện, địa chỉ fax mỗi lúc một khác nhau: Mỹ, Úc, Canada,…

    Dẹp lại chuyện gia đình sang bên, tôi đang tận hưởng buổi học đầu tiên của năm cuối cấp ba dưới tán cây cổ thụ rất lớn. Những học sinh hẳn là giờ đang phải đau đầu khi nghe bài “đôi lời” siêu dài của thầy hiệu trưởng, tôi cười lớn trước quyết định sáng suốt của mình.

    “Phịch” – một âm thanh kì quái vang lên, kèm theo vật thể không xác định rơi trước mặt tôi.

    Một chiếc giày ?? Giày ở đâu trên trời lại rơi xuống nhỉ?

    Tôi lộm cộm bò lại chiếc giày, gì chứ, đây là kiểu giày của học sinh nam mà?!! Sao lại ở đây?

    Chắc các bạn chưa biết, trường tôi có quy định nghiêm ngặc đối với nam nữ. Trường được chia làm hai khu, một bên nam và một bên nữ. Điều đáng sợ là nó lại được ngăn cách bởi một cái hàng rào điện, điện có thể không gây chết người nhưng đủ làm bạn giật xỉu đấy. Tôi ghét điều này, nó làm tôi không được thường xuyên gặp tình yêu bé nhỏ của tôi.

    Quay lại chiếc giày bí ẩn, đứa nào dám quẳng qua chỗ tôi? Bộ nó chán thở lắm rồi hả? Tôi bực mình, ngó bốn phương tám hướng tìm kẻ thù.

    -Là của tôi đấy! – một giọng nam vang lên, nghe khá ấm áp.

    Tôi cảm nhận có một cái bóng vừa rớt xuống mặt mình nữa. Lần này là con người. Một đứa con trai tóc nâu, đôi mắt màu lim sắc lên một sự uy nghi, hoàng tộc. Cơ bản là đẹp, nhưng không thể nào qua được Shinichi của tôi.

    -Làm phiền cậu trả lại tôi chiếc giày – tên đó lên tiếng.

    -Không – tôi đáp thẳng.

    - Tại sao?

    -Cậu là ai? Tại sao lại qua bên khu nữ sinh được? Tại sao lại bay từ cái cây kia xuống? Rớt giày xuống đầu tôi rồi kêu tôi trả là trả à? Xời đâu có dễ như vậy – tôi đưa ra loạt câu hỏi đanh đá vô cùng.

    -Tôi là Hakuba Saguru, học sinh lớp 12A khu nam sinh. Tôi qua đây vì bên kia kiểm rất nghiêm ngặc, tôi chẳng thể trốn giờ sinh hoạt của hiệu trưởng , au thì tôi cũng giống cậu thôi – hẳn trả lời khá điềm tĩnh.

    Hóa ra cũng trốn giống tôi à, đồng chí đồng chí!! Sau khi có được những câu trả lời, tôi do dự một thoáng rồi cũng quăng trả cho cậu chiếc giày. Kèm theo lời cảnh báo nhiều sát khí

    -Nếu có lần sau thì liệu hồn mà đi mua giày mới nhá!

    Hắn nở nụ cười mỉm, nhiều ẩn ý.

    -Cảm ơn Ran Mori, nhưng lần sau có nằm thì nhớ kéo váy xuống nhé! – hắn nói rồi chạy biến.

    Cái gì???? Tên biến thái kia, hắn dám nhìn tôi ngủ sao? À ha, tôi nhớ mặt hắn rồi nhé, lần sau có duyên gặp lại, hắn sẽ biết thế nào là Ran Mori. Từ bây giờ hắn nên biết quý trọng không khí đi là vừa. Mà sao hắn biết tên tôi được nhỉ? Hôm nay tôi để quên bảng tên ở nhà mà.

    Kì lạ! Một buổi sáng đầu năm chẳng yên bình tí nào. Tôi phủi mông mấy cái, xách cặp đi lên lớp. Dù sao thì lúc trò chuyện với tên kia, chuông lên lớp đã reo rồi.

    Au’s Pov

    Ran chọn một chỗ cuối lớp, sát góc và kế cửa sổ. Nói cho cùng thì những chỗ thế này chỉ dành cho học sinh cá biệt. Mà trong một lớp cá biệt như 12F nó đang học đây thì cái chỗ này lại càng đặc biệt hơn, thầy cô dường như chẳng muốn quan tâm đến những em học sinh cuối lớp này. Thôi kệ, như vậy nó càng mừng.

    Tiết đầu tiên là giờ sinh hoạt với cô chủ nhiệm, cô trông nhỏ bé thế này, chỉ cần 2 tuần là đủ để viết đơn xin đổi công tác chủ nhiệm với cái lớp này rồi. Ran đang nằm dài trên bàn một cách lười biếng, mắt lơ đãng đâu đó ngoài bầu trời kia. Cô chủ nhiệm đứng trên bục, rõ là thấy mà cũng chẳng đoái hoài, đối với những đứa bất trị như Ran Mori, tốt nhất nhắm mắt cho qua.

    Danh tiếng chị đại trong trường này của nó, ai mà chẳng biết. Từ giáo viên, hiệu trưởng, đến học sinh năm nhất vào. Nó chuyên làm các bước ngoặc phá cách mang xu hướng dễ bị đình chỉ. Nhưng chưa lần nào nó bị đình chỉ cả, cùng lắm là ngồi hàng giờ nghe thầy hiệu trưởng “ca bài ca con cá”. Học sinh truyền tai lẫn nhau rằng nó quậy như thế mà vẫn chưa lần nào nhận hình phạt nặng là do bố nó có cổ đông trong trường. Okay, điều này chẳng những không làm nó dè chừng ngược lại còn khiến nó thích thú hơn với những trò quậy phá.

    Có thể, Ran Mori quậy phá bởi nó muốn khẳng định cái tôi cá tính của nó. Mà cũng có thể, một góc khuất nào đó trong tâm hồn cô đơn cùng cực ấy, nó muốn quậy để được bố mẹ quan tâm nhiều hơn.

    Sau màn ngắm trời mây chán chường, nó lôi trong túi chiếc điện thoại ra.

    Ran: Shinichi, chào cậu! Cậu đang làm gì thế? *heart* – nó gõ bàn phím điện thoại

    Sau khi gửi tin nhắn, nó mỉm cười hạnh phúc. Cất điện thoại vào ngăn bàn, hát vu vơ mấy câu rồi lại ngắm trời mây.

    Sonoko – một cô bạn bàn trên, thân với Ran từ năm lớp 11 quay xuống hỏi han. Sonoko vẫn thế, mái tóc nâu ngắn cùng chiếc băng đô vải chưa bao giờ thay đổi. Nhìn vào, chẳng ai đoán được đó là tiểu thư tập đoàn tài phiệt Suzuki quyền quí.

    -Cậu đã nói chuyện với Kudo chưa? – Sonoko cười tít mắt.

    -Tớ vừa nhắn cho cậu ấy một tin nhắn, nhưng chưa có hồi âm. Tớ sẽ nhắn mãi cho đến khi cậu ta chịu trả lời thì thôi – nó nói trong sự chán chường.

    -Sức theo đuổi cậu đúng là đỉnh nhất trong các cô gái í nha! Shinichi mà còn phải sợ cậu – Sonoko tinh nghịch nháy mắt, bật ngón trỏ biểu tượng like.

    “Rừm..rừm…” – điện thoại ai đó rung, là âm báo tin nhắn.

    Sonoko đã quay lên. Trong lớp 12F này, muốn tìm một đứa học trò ngoan ngoãn ngồi nghe giảng thì có đi lên trời. Vậy nên, thầy cô cứ dạy chứ chẳng yêu cầu học trò phải chăm chú lắng nghe.

    Shinichi: Tôi đang bận học, đừng nhắn tin nữa – tin hồi đáp của cậu ta.

    Ran mỉm cười. Thật ra nó khá ngoan, chỉ cần Shinichi kêu làm nó làm gì thì nó sẽ nghe lời theo thôi. Miễn sao đừng cứ mãi im lặng với nó là được, nó rất ghét bị như vậy.

    Ran: Vậy cậu học tốt nha, bye bye – kèm theo một icon mèo ba tư ú nu siêu cấp đáng yêu.

    Nó cất điện thoại vào ngăn bàn, lại tiếp tục gục xuống bàn. Trong lòng lập bàn thờ cầu cho bốn tiết buổi sáng trôi qua mau lẹ. Để đến giờ nghỉ giải lao còn phải bay xuống gặp tình yêu bé nhỏ đời nó nữa chứ.
     
    Pandora Ann, Shanny Trinh, Rain-chan32 bạn khác thích điều này.
  3. Dragon Princess

    Dragon Princess 羽生 結弦 ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/6/2013
    Bài viết:
    732
    Lượt thích:
    3.845
    Kinh nghiệm:
    93
    Thân ái chào Thị Bơ yêu quý :v
    Thị Bơ ơi Thị Bơ, Thị Bơ có thể làm nội dung bớt hút đi được không? =.=!!
    Mặt ta ngây như con điên rồi đây này Thị Bơ ạ =))
    Đọc xong chap 1 nàng biết mặt ta nó khó tả đến cỡ nào không? =))
    Như thế này: ỌoỌ + =)) = ???

    Thực sự là đọc xong ta... ta muốn đọc hết luôn =.=!!
    Ta muốn xem tình tay ba =3=
    Ta muốn xem mặt mũi chàng Shinichi thư sinh thế nào
    Ta muốn xem tình yêu của họ, đầu gấu "cái" (Khụ =.=!! Đột nhiên không nhớ ra cái từ gì để ám chỉ cho nó lịch sự), chàng mọt sách và chàng hoàng tử. :3
    Ta muốn xem những điều bí ẩn mà nàng đang nửa úp nửa mở trong từng câu văn :))
    Đây nhá... À thôi :))
    Nhiều câu lắm :))
    Câu nào ta cũng thấy có một cái gì đấy.. ừm... thôi để những chap sau vậy ;))
    Nói ngắn gọn một câu thì: Nhìn fic này câu văn nhô nhố vậy thôi chứ... đa sầu đa cảm lắm ;)).

    Về mảng hành văn ta xin.... chúc mừng nàng, lối viết, cách dùng từ ngữ đã tiến bộ lên rồi :3.
    Ta cảm nhận được vậy đó :3

    Mà nàng đừng sợ sẽ ra chậm fic nhé, không sao đâu nàng :). Nàng cứ yên tâm mà học, khi nào rảnh thì viết tiếp. Re đều hiểu hết mà ^^
    Chúc mừng nàng nhoa :*

    À quên :))
    *Giật tem, phong bì* *Dán lên tường *
     
    tho ngoc, shinigami shinichi, nu than3 bạn khác thích điều này.
  4. ran_angel_1826

    ran_angel_1826 Nana ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2012
    Bài viết:
    184
    Lượt thích:
    2.260
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Xinchào =)

    Nàng vẫn chọn cách viết ngôi thứ 1 quen thuộc ^^ - cách hành văn đã làm ta chú ý và ấn tượng mãi rồi bén duyên cùng nàng + fic nàng :v Kiểu nữ chính bánh bèo ta cũng ngán lắm rồi nên kiểu đầu gấu quậy quậy vẫn hơn =)) Môtuýp khá qen nhưng chắc sẽ có bước ngoặt đáng chú ý theo phong cách của nàng ^^ Hóng chap mới nha :*
     
    tho ngoc, nu than, Lùn.KR3 bạn khác thích điều này.
  5. babywings0000

    babywings0000 Fear only God. Hate only Sins. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/7/2014
    Bài viết:
    103
    Lượt thích:
    1.680
    Kinh nghiệm:
    93
    @dragon_princess *Chấm chấm nước mắt* *khăn giấy lau lau* *ôm ôm* *chơm chơm*
    Yêu nàng dữ dội :) xin nàng đừng mà, đừng lôi tên Thị Bơ ta lên đây *khóc lóc, giãy dụa* mấy câu comt của nàng tuy đơn giản nhưng ta thích dữ lắm, ta cảm nhận nó được viết bằng tấm lòng của nàng (sến-ing). Fic này ta cho Thị Ran lên luôn :)) trông những nhận xét tiếp theo của nàng, nhất định phải công tư phân minh nha!! Để ta còn biết sửa chữa mấy cái lỗi của ta chứ :3
    @ran_angel_1826 *ôm ôm* *chơm chơm* ( lại ôm lại thơm )
    Hãy để cho ta những cái comt góp ý thoái mái và thẳng thắng nha <3 ( đừng có bựa như phu nhân của nàng là okay rồi ). Cách trình bày ngôi cũng tựa tựa fic kia, au thì cũng thói quen khó bỏ nàng ạ!! Hãy thân thiết với nhau hơn nhé :3
    :love love:
     
    tho ngoc, nu than, Dragon Princess1 bạn khác thích điều này.
  6. babywings0000

    babywings0000 Fear only God. Hate only Sins. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/7/2014
    Bài viết:
    103
    Lượt thích:
    1.680
    Kinh nghiệm:
    93
    CHAP 2: RAN MORI AND THE BROKEN HEART

    Ran’s Pov

    Hai hồi chuông dài liên tiếp, cho biết rằng 4 tiết học văn hóa cực hình vừa mới trôi qua. Thiệt hạnh phúc qua đi ah ~

    Tôi ba chân bốn cẳng chạy vọt xuống nhà ăn, lấy một xuất cơm để sẵn và chạy biến ra sân sau. Trường tôi thật ra không cho học sinh mang thức ăn ra khỏi khu vực nhà ăn, nhưng tôi cứ làm thì sao? Thiệt mấy cái nội quy này quá phiền phức và nhảm nhí mà.

    Có thể các bạn chưa biết, đối với tôi: LUẬT SINH RA LÀ ĐỂ PHÁ BỎ.

    Câu khẳng định này của tôi đã nổi tiếng toàn trường rồi đó nha! Tụi đàn em cứ sms cho tôi bảo muốn xin bản quyền để đăng lên blog tụi nó. Hahaha, thiệt là tài giỏi quá đi mà, tôi cũng cảm thấy tự phục bản thân mình.

    Ngồi dưới tán cây đại thụ quen thuộc, tôi nhâm nhi bữa cơm của mình và chờ đợi Shinichi của tôi. Thật ra sân sau bị chia thành hai khu bởi cái hàng rào đáng nguyền rủa đó nhưng đây cũng là nơi gần nhất để tiếp cận khu nam. Tôi chọn ở đây vì Shinichi hay đến đây đọc sách sau giờ ăn.

    Tôi bật một bản nhạc ballad qua tai nghe và thưởng thức bữa trưa khá tồi tệ ở trường. Với tôi, đồ ăn chị Maki nấu vẫn là số 1.

    Ơ, Shinichi đang tiến đến. Biết ngay, tay cậu cầm 1 quyển sách có thể đập đầu gây chấn thương người ta. Thiệt tình, cậu ta học nhiều vậy làm gì, cậu ta bẩm sinh đã có một trí thông minh hơn người rồi.

    Tôi vẫn cố nuốt bữa cơm trưa, đồng thời mắt không rời khỏi cậu ta.

    -Shinichi!

    Cậu dời mắt ra trang sách, ngẩn đầu một chút. Nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ.

    -Là cậu à? Lại ăn trưa ở đây, thật dở hơi – Shinichi đáp lại bằng cái giọng điềm tĩnh, lạnh lùng.

    -Còn cậu, lại đọc sách ở đây. Thật dở người – tôi bộp lại.

    Cậu ta không nói tiếp, chỉ lườm tôi một cái rồi quay lại cái cuốn nhiều chữ kia. Thật không nói nổi.

    Tôi ăn xong cơm trưa rồi! Thật mạnh mẽ mà, tôi đã ăn những bữa cơm dở tệ này suốt 2 năm qua mà chưa bỏ hạt nào. Chắc do lúc nào tôi ăn cũng có Shinichi ngồi gần đó mà. Ahihihi

    Tôi hát vu vơ mấy câu hát nghe được theo bản ballad qua tai nghe, tôi hát buồn cười lắm, không đầu, không cuối, cứ thuộc khúc nào lại hát khúc đó.

    -Yên lặng, tôi đang đọc sách.

    Tôi bỏ tai nghe xuống, nhìn cậu ta. Dáng vẻ Shinichi nhỏ bé của tôi lúc đọc sách cứ như tượng điêu khắc. Ánh mắt xanh thẳm đó cứ lia theo từng dòng chữ, đôi tay kia lật nhẹ qua từng trang. Aaa, nếu một ngày được nắm đôi tay đó thì thật hạnh phúc í nha. Thật ra, hai năm qua tôi theo đuổi cậu ta một cách rất lịch sự, chẳng hề đụng chạm hay làm gì quá cả.

    -Tôi hát nhỏ lắm mà.

    -Nhưng tôi cần sự yên lặng tuyệt đối, hiểu không? Như vậy mới tập trung được.

    Tôi bĩu môi. Cậu ta là kiểu người gì vậy? Sự yên lặng thật đáng sợ, vậy mà cậu ta thích nó là sao!? Tôi nhìn lên tán cây đại thụ, tầng lá dày che hết cả nắng, chỉ những lỗ nhỏ li ti nắng mới có thể xuyên qua. Ngồi đây ngắm cảnh, quả là ý tưởng hay.

    Mỗi lần được ngồi cạnh Shinichi ( dù có cái hàng rào cực vô duyên ở giữa ), tôi lại nhớ lại kỉ niệm lần đầu gặp cậu và cũng lần đầu phải lòng một ai đó. Một kỉ niệm đẹp nhất trong thời đi học của tôi, tôi cho là vậy!

    Flashback

    Au’s Pov

    -Này, sao lại đứng đây? – câu đầu tiên Shinichi nói với Ran, cũng là sự mở đầu cho mối quan hệ giữa hai người.

    Hôm đó nhập học lớp 10 đã hai tuần hơn, phụ huynh học sinh đều phải đi họp để nghe giáo viên trao đổi về tình hình học tập và các thứ khác. Lúc nào họp phụ huynh cũng vậy, chưa bao giờ Ran Mori được phụ huynh đi họp. Các thư từ, tin nhắn thông báo gửi đến số điện thoại bố cô đều bị cho vào quên lãng.

    Cứ thế, ngày họp phụ huynh, Ran lúc nào cũng đứng ngoài sân nhìn những bậc cha mẹ dắt con theo để họp. Còn cô, đợi đến khi chị Maki sắp xếp xong công việc ở cửa hàng thì mới đến gặp giáo viên sau giờ họp được. Điều này ít nhiều làm nó khá tủi thân.

    -Sao là sao? – nó trả lời một cách cụt ngủn, không rõ đầu đuôi.

    -Tôi hỏi cậu sao lại đứng ngoài cổng trường? Hôm nay là ngày họp phụ huynh, cậu không theo mẹ sao? – chất giọng đều đều của Shinichi chưa bao giờ thay đổi.

    -Nhiều chuyện, can dự đến cậu không? – nó đáp lại với giọng khinh khỉnh.

    Ngoài cổng trường, gió mùa thu năm đó thổi nhẹ nhẹ. Thổi bay mái tóc đen mượt kia lên, tóc vô tình hay hữu ý che đi đôi mắt màu trầm hương buồn của cô gái với trái tim tan vỡ. Hình ảnh đó, có lẽ Shinichi khó mà quên được. Một cô gái luôn cười, nhập học chưa bao lâu đã quậy tung cái trường lên vậy mà cũng có lúc đôi mắt tím ấy lại ánh lên nét nhìn buồn sâu thẳm.

    Shinchi vẫn đứng sau lưng Ran, không nói gì. Chỉ lẳng lặng lấy điện thoại gõ gõ một tin nhắn. Cậu cất điện thoại lại vào túi, bất chợt, tiếng Ran khe khẽ vang lên – chất giọng không vui tươi, hóm hỉnh như bản tính người ta vẫn thấy ở nó mà là một giọng nữ chứa nỗi buồn không tả nên lời, chỉ biết rằng rất buồn, cũng rất cô đơn.

    -Bố mẹ chưa bao giờ đi họp cho tôi. Tôi đứng đây, chờ một người chị thân thiết đến.

    Gió vẫn thổi. Sắc lá nửa xanh nửa vàng vẫn điểm nhẹ cho khung cảnh ban ấy. Shinichi để lại sau câu nói của nó một khoảng im lặng dài, rồi chợt cất tiếng.

    -Cậu không cô đơn một mình! – Shinichi nói một câu khó hiểu, cũng chẳng giải thích gì thêm, rồi bỏ đi.

    ~*~

    Sáng thứ hai tuần kế tiếp, giờ sinh hoạt cô tổng phụ trách đã đọc tên cả nó và Kudo Shinichi vì không thông báo cho phụ huynh đến họp. Ran bị phạt, đó là điều quá bình thường như chợ ở huyện. Còn Shinichi, cớ gì? Thật không thể tin nổi.

    Từ buổi sinh hoạt đó, nó cữ giữ mãi uẩn khúc trong lòng. Muốn hỏi lắm, nhưng nó không thích đi hỏi như vậy. Để rồi một hôm, nó vô tình nghe được học sinh bên khu nam truyền tai nhau rằng mẹ Shinichi nói với cô giáo là Shinichi đã nhắn tin bảo mẹ buổi họp được chuyển qua ngày hôm sau. Shinichi cũng không hề mở miệng giải thích cho việc làm kì lạ của mình.

    Lí do cậu ấy làm vậy, trời không biết, đất không hay, chỉ duy nhất cậu ta biết, và có lẽ Ran cũng biết. Phút giây đó, tim nó đập liên hồi, tưởng như bay khỏi lồng ngực.

    Tại sao cậu ta làm vậy? Cậu ta có ý gì với nó? Hàng vạn câu hỏi được đặt ra. Nhưng nó không trả lời được câu nào. Chỉ biết là, kể từ đó, lúc ăn, lúc ngủ, lúc chơi, lúc học ( à chắc “lúc” này hơi bị hiếm ) hình ảnh cậu ta cữ lẩn quẩn quanh tâm trí nó.

    Lúc đầu nó ghét cậu dữ lắm, nó cho rằng chính tại cậu mà dạo này trí não nó hoạt động không lúc nào nghỉ ngơi. Tình trạng cơ thể cũng loạn cả lên, bạn bè con tưởng nó stress đến độ đổ bệnh. Nhưng dần lâu, nó nhận ra, nó yêu cậu ấy.

    Có thể lắm, người ta hay gọi là tình yêu sét đánh. Mà cũng có thể, trái tim khô khốc của nó lần đầu được tiếp nhận một hành động ấm áp của người khác, chứng kiến người khác vì mình mà hy sinh bản thân.

    End flashback

    ~*~

    Au’s Pov

    Chuông reng hai hồi, vậy là kết thúc giờ nghỉ trưa. Tiếp tục 4 tiết học tra tấn tiếp theo.

    Nó thở dài chán nản. Nói vọng qua thật lớn.

    -Shinichi nhỏ bé của tớ, cậu học tốt nhé! Tớ lên lớp đây, cảm ơn cậu đã ngồi cạnh tớ cả buổi trưa.

    Nó vừa nói, vừa vẫy vẫy tay hệt như một đứa trẻ rồi chạy biến đi. Shinichi lườm nó một chút nhưng cũng không nói gì. Chẳng ai cho phép, kể cả cậu, nhưng nó cứ luôn luôn gọi cậu là “Shinichi nhỏ bé của tớ”, lúc đầu cậu có đe dọa nó dẹp ngay cái tên đó. Nó vâng vâng được vài bữa, rồi lại quên mà gọi tiếp. Cậu bất lực.

    Nhưng, từ khóe miệng kia, mỉm một nụ cười nhẹ. Cứ ngỡ ảo giác.

    -----

    Bốn tiết học thần thánh buổi chiều trôi qua, Ran đã tự đấu tranh với chính mình liên tục để không đập cửa sổ nhảy xuống dưới vì quá buồn chán.

    Chuông kết thúc tiết học vang lên. Cô giáo vì muốn giảng cho xong bài nên cố nén lại ít phút, nào ngờ Ran Mori sau tiếng chuông 30s đã bốc khói ra khỏi lớp, làm cô không cách nào đành cho cả lớp nghỉ.

    Tầm vài phút sau, nó đã hiện diện trước cổng khu nam sinh. Từ năm lớp 10, nó đã quen đi về có Shinichi đi bên cạnh, dù cậu có học thêm, đọc sách hay công tác trong trường gì thì nó vẫn đợi. Một chút sau, Kaito bước ra, phong cách lãng tử của cậu ấy khó lẫn với người khác. Khi gặp nó, cậu ta cũng chẳng lấy gì ngạc nhiên. Chuyện Ran theo đuổi Shinichi, cả trường Teitan đều biết.

    -Shinichi nó ở lại thư viện rồi. Cậu về đi – Kaito cười đùa.

    -Kệ tớ, đi chỗ khác. Bằng không tớ bảo Aoko giận thì đừng trách.

    -Thôi, cho tớ xin. Con gái mấy người thật là. Mà Aoko đang ở đâu vậy?

    -Ở lại thư viện rồi. Cậu về đi. – Ran trả đũa.

    -Cậu… - Kaito tức mà chẳng nói được gì.

    Cậu ta bỏ đi, kèm câu chúc may mắn cho Ran. Aoko là bạn thân của Ran từ những năm cấp hai, hai người chơi thân vậy chứ tính cách ngược nhau nhiều. Aoko học lớp 12A bên khu nữ, còn được bầu làm phó hội trưởng học sinh, oách lắm. Chả bù có đứa bạn thân, học hành với nó là một điều gì đó khá xa xỉ.

    Aoko và Kaito quả là thanh mai trúc mã, một người thì xinh đẹp, giỏi giang. Một người ga lăng, lịch sự. Đẹp đôi a ~ Có đâu như chuyện tình giữa nó và Shinichi, sóng gió chịu hẻm nổi.

    ~*~

    45 phút trôi qua, nó vẫn kiên trì đứng trước cổng trường. Hết đứng lại ngồi, đi qua rồi đi lại. Thở dài thườn thượt “Cậu ta làm cái quái gì ở trong đó nhỉ? Thư viện quả là một nơi kinh khủng”

    Suy nghĩ vừa tắt, từ sân trường một chiếc bóng xuất hiện. Chính là Shinichi. Cậu đi những bước châm chậm rãi, điềm đạm hệt như bản tính của cậu.

    -Shinichi, Shinichi ~

    Nó vừa nói, vừa đưa tay vẫy vẫy. Cậu đi từ trong ra, lại lườm nó. Shinichi là thế, lúc nào cũng tỏ ra không thích cách cư xử của Ran nhưng chưa lần nào lên tiếng trách mắng nó cả.

    -Shinichi, tớ đã chờ cậu 45’ rồi – có đấm chân thùm thụp, than mệt.

    -Tôi không có kêu cậu chờ tôi.

    -Chậc, cậu không thể an ủi người đợi cậu lâu như vậy một câu nào sao? – nó nhíu mày.

    -Tại sao tôi phải làm vậy, vớ vẩn.

    Ran im lặng. Shinichi quay đi, thế là cô nàng lại lon ton theo. Họ đi cạnh nhau, bóng đổ trên những con đường, lẫn vào bóng những tán cây bên lề. Xung quanh nhộn nhịp tiếng rao bán hàng, tiếng trẻ con cười đùa.

    -Này, Shinichi. Nói gì đi – chợt nó đề nghị một điều khá lãng nhách.

    -Tại sao tôi phải nói?

    -Vậy tại sao cậu phải im?

    -Bớt hỏi những câu ấu trĩ đi. Đồ ngốc.

    -…

    Bước chân Shinichi nhanh hơn, kéo theo bước chân Ran cũng nhanh hơn. Sau lưng cậu lúc nào cũng hát ca nhiệt tình, nhiều lần hứng khởi quá mà người đi đường nhìn chằm chằm, làm cậu muốn độn thổ. Nhưng thú thật, cậu cũng có chút vui khi nghe nó hát.

    Mới đó mà đã đến nhà Shinichi, đi cùng đường với cậu, lúc nào nó cũng thấy thời gian trôi qua nhanh hơn. Nhưng không sao, miễn bên cạnh cậu là nó đã đủ hạnh phúc rồi.

    -Bye bye Shinichi nhỏ bé của tớ, cậu vào nhà nhé! – nó nháy mắt tinh nghịch

    Shinichi không nói gì, lại lườm nó rồi đi vào nhà.

    -Đi đường cẩn thận.

    Tiếng nói từ trong vọng ra, dù khá nhỏ nhưng tai nó nghe không xót từ nào. Ô mai gót, hôm nay cậu còn kêu nó “đi đường cẩn thận” nữa cơ. Khỏi nói đi, điều này làm nó hạnh phúc đến nhường nào. Từ nhà Shinichi về nhà, tâm hồn nó cứ lơ lửng treo ngược cành cây.

    Nó đá chân sáo, vừa đi vừa lẩm nhẩm câu nói của cậu ta ban nãy. Shinichi vốn rất lạnh lùng, thường chẳng quan tâm đến nó và nó hay bị coi là vô hình trong mắt cậu. Ấy vậy mà hôm nay… Nó cười toe toét suốt cả con đường về, hôm nay bỗng dưng sao khung cảnh đẹp thế nhở?

    Về đến nhà.

    -Em mới đi học về - nó lớn tiếng nói vọng vào nhà bếp.

    -Ừ.

    -Hôm nay cửa hàng chị thế nào? Buôn bán tốt không?

    -Tốt lắm! À mà Ran nè, chị mới nhận được fax của mẹ em. Mẹ hỏi em đi học thế nào? – giọng chị Maki bất chợt lắng nhẹ xuống.

    -Fax nữa sao? – nó hỏi ngược lại, một cách bâng quơ.

    Chị Maki đang nấu bữa tối, nghe được câu hỏi của Ran. Cũng chợt dừng công việc đang dang dở, hơn một ai hết, Ran lúc này đang cô đơn cùng cực. Thay vì vui mừng khi liên lạc với mẹ, nhưng không, những lúc này, nó lại càng hận, càng ghét mẹ hơn. Tại sao lại biến nó thàng một đứa trẻ bất hạnh như thế này? Hả?

    -Một cuộc điện thoại quốc tế khó khăn với bà ta lắm sao?

    -Ran…

    Sắc mặc Ran đanh lại, lộ rõ nét bất mãn. Thử hỏi sao không bất mãn được, hằng ngày nhìn bạn đồng trang lứa được bố mẹ đưa đón đến trường, được thơm vào trán những nụ hôn, được nghe bố mẹ chúc học hành chăm chỉ. Nó có phải trẻ mồ côi không? Không! Nhưng sao nó lại không được hưởng những hạnh phúc bình dị như vậy?

    -Nếu chị rảnh, hãy fax lại cho bà ta: nên dùng trái tim mà yêu thương con gái mình chứ đừng quan tâm kiểu xa lạ như thế. Còn nếu chị không rảnh, ít nhất giúp em đốt tờ fax đó đi.

    Nói đoạn, Ran chạy lên lầu. Bỏ lại chị Maki với hàng đống bối rối. Chị cũng không định chạy theo nó, lúc này nên để nó một mình thì hơn.

    Mọi chuyện liệu có phải như nó vẫn nghĩ hay không?

    -----

    Cuộc sống của Ran Mori là thế, có thể bất hạnh là rất nhiều nhưng ý chí tự lực cùng tâm hồn mạnh mẽ không bao giờ cho phép nó gục ngã. Nó luôn tìm kiếm những điều hạnh phúc nhỏ nhoi xung quanh mình, nhẹ nhàng cất giữ trong túi áo, chỉ để an ủi cho trái tim đã trải qua quá nhiều tổn thương của chính bản thân.

    Chẳng cần biết ngày mai ra sao, chẳng quan tâm quá khứ đã đau đớn như thế nào. Ngày hôm nay, Ran Mori vẫn cứ sống thật mạnh mẽ.

    Vì trái tim tan vỡ đó là của nó, nó không tự chữa lành vết thương cho chính mình thì ai sẽ làm điều đó?
     
  7. Dragon Princess

    Dragon Princess 羽生 結弦 ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/6/2013
    Bài viết:
    732
    Lượt thích:
    3.845
    Kinh nghiệm:
    93
    Đầu tiên là Ran Mori =))
    Đọc, cái chuyện tình của hai bạn trẻ nó... khụ =)) quá ư là ba chấm =))
    Ba chấm nhưng rất đẹp, trong đầu ta liên tưởng đến cảnh anh một bên và em một bên, cách nhau một tấm rào ;))

    Ngọt chết, ngọt chết luôn ý =))

    Nói sao nhỉ, Ran là một người sống hai mặt, ở trường, nhất là trước mặt Shinichi thì nghịch ngợm, chọc phá, hồn nhiên, nhí nhảnh vô lối. Sau lưng lại cô đơn, tâm trạng, bất mãn với gia đình. Nhưng có phải thực sự gia đình bỏ rơi Ran không? Hay mẹ cô đã mất nên không thể gọi điện cho cô? Hay bà ấy bị mất đi giọng nói?
    Ôi, toàn suy đoán linh tinh vớ vẩn =.=!!
    Vì Ran đa sầu đa cảm như vậy nên mới cần một anh tuấn ngời ngời, dung mạo phi phàm, nhân cách sáng lạn, thư sinh phong độ (nhiều quá ) như Shinichi ở bên cạnh <3 Và một bóng đèn mắt đỏ, tóc nâu, tư chất quý tộc, lãng mạn như hoàng tử ma cà rồng ở bên cạnh =))

    Ở fic trước, ta có nói là ta bị chóng mặt với cách xoay ngôi kể của nàng phải không nhỉ? ;;)
    Giờ ta sẽ chính thức xóa bỏ ý kiến đó =)) Ai còn nhớ thì xóa luôn đi :))
    Cách đảo ngôi kể tạo nên phong cách của nàng, khi đọc sẽ tạo cảm giác phong phú về cảm xúc. Độc đáo ;))

    Bên cạnh đó, ta moi được hai lỗi type nhé (thực ra là định soi một nhưng chả biết sao nó cứ lòi ra thêm một nữa =.=!!)

    =>> Tủi, ngủn

    Ok, ta hóng , cực hóng chap kế của nàng :*
    Ta muốn xem Shinichi's POV nhoa :*
     
    tho ngoc, shinigami shinichi, nu than5 bạn khác thích điều này.
  8. babywings0000

    babywings0000 Fear only God. Hate only Sins. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/7/2014
    Bài viết:
    103
    Lượt thích:
    1.680
    Kinh nghiệm:
    93
    @dragon_princess
    Lỗi type: đã check và đã sửa :D mà ta còn tự tìm thêm ra cho mình thêm mấy lỗi nữa cơ [-( chậc =="
    Ta ngồi gõ gõ, hì hục xây dựng hình tượng nhân vật Thị Ran một hồi, tự đọc rồi ngẫm ra: Sao giống đa nhân cách dữ vậy trời !?! :-/ Muahahaha =))
    À, nàng khen Shinichi cứ như nam thần ngôn tình vậy đó :)) thiệt ra ta định cho bạn ấy kiểu quan tâm ngầm, nhưng cuối cùng chẳng hiểu sao lại biến thành kiểu boy lạnh lùng thế này :3 nhưng thấy cũng thú vị nên ta để luôn.
    Ta muốn dưng fic theo kiểu "cọc đi tìm trâu" nhưng sao nhìn lại nó thô bỉ và bựa kinh khủng :v
    Dù sao cũng cảm ơn nàng nhé <3 ta sẽ làm việc hết năng xuất \m/ *ôm ôm*
    :love love:
     
    tho ngoc, nu than, thanhnga48692 bạn khác thích điều này.
  9. babywings0000

    babywings0000 Fear only God. Hate only Sins. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/7/2014
    Bài viết:
    103
    Lượt thích:
    1.680
    Kinh nghiệm:
    93
    CHAP 3: CROOKED

    Au’s Pov


    Sau một buổi tối cực kì kích động để kể cho Aoko nghe về câu nói “Đi đường cẩn thận” mà hôm qua nó đã nghe được từ chính miệng Shinichi nói ra. Nó đã hú hét, la ó om sòm để giải tỏa sự phấn khích trong tim mình cho Aoko nghe, cuối cùng thì cũng đã chịu buông tha để cô bạn có thể đi ngủ.

    -Nói chung là tớ cực kì cực kì cực kì x1000 lần vui – giọng Ran lảnh lót.

    -Cậu nhỏ tiếng thôi, không chị Maki lại sang bây giờ - Aoko cũng bất lực trước cô bạn.

    -Muahahaha, thiệt hạnh phúc. Thôi cậu ngủ nhé, tớ yêu cậu.

    -Ừ cậu ngủ ngon. Gớm chết đi được.

    Nó cúp máy, không gian lại rơi vào yên lặng. Nó đi đến, bật một bản nhạc ballad thông qua chiếc máy hát. Kì cục, nó đã tự ngược bản thân mình để qua cơn sợ hãi kì lạ này, song không lần nào thành công. Chính nó cũng không hiểu bản thân nó sao lại vậy? Một nỗi ám ảnh chăng? Nhưng nổi ám ảnh đó là từ khi nào và tại sao lại xuất hiện? Cứ đêm đến, những câu hỏi như vậy cứ bủa vây nó.

    Nó sợ.

    Ran: Shinichi, cậu ngủ chưa? – nó lấy điện thoại ra, nhắn tin cho cậu.

    Ran: Này này, sao không trả lời

    Ran: Shinichi ~ Shinichi~

    Ran: Cậu ngủ rồi hả?

    Ran: Chắc ngủ thật rồi nhỉ?

    5 phút trôi qua, không hồi âm. Nó cũng đành để yên, không có ý định bỏ bom thư cậu nữa.

    “Ting…toong..” – chuông báo tin vang lên.

    Nó mừng như bắt được vàng, vội bật tung mền ra.

    Shinichi: Cậu cứ nhắn tin kiểu vậy thì làm sao tôi ngủ được, phiền phức

    Ran: Xin lỗi, xin lỗi! Cậu ngủ ngon nha! *icon mèo con*

    Sau 10 phút tin nhắn đã gửi, sao lại chẳng có hồi âm nhỉ? Đáng ra cậu nên chúc nó ngủ ngon chứ, thật là! Nó lại lấy điện thoại, gõ lách cách.

    Ran: Shinichi cậu không chúc tớ ngủ ngon lại sao?

    Ran: Này, cậu lạnh lùng thế cơ à. Cậu làm tớ thất vọng quá!

    Ran: Thiệt sao? Cậu không định chúc tớ thiệt hả *icon nước mắt tràn trề*

    5 phút tiếp nữa, có một tin nhắn gửi đến.

    Shinichi: Cậu không để cho tôi yên được à? Ngủ ngon! Được chưa?

    Khỏi cần nói, lúc đó nó đủ tưởng tượng ra được khuôn mặt Shinichi sẽ hậm hực như thế nào vì bị phá rối muộn như này. Nhưng không thể nói được là đọc tin nhắn của cậu xong, nó mừng tưởng như muốn hét lên cho cả thế giới này biết.

    Nó nghiền ngẫm, phân tích, đọc tới đọc lui, đọc xui đọc ngược, đọc như muốn nhai muốn nuốt luôn cái tin nhắn của cậu. Đêm đó, nó cứ ôm điện thoại mà ngủ lúc nào không hay.

    ~*~
    Ran’s Pov

    Tôi lại thấy cô bé ấy trong giấc mơ của mình. Thật kì lạ.

    Khung cảnh vẫn như cũ, tối đen một màu. Cô bé ấy vẫn thế, vẫn là chiếc váy trắng, mái tóc đen bím thành hai đuôi sam, gò má phúng phính hơi ửng hồng, đôi mắt đen láy trông dễ thương vô cùng. Nhưng rốt cuộc, cô bé ấy là ai? Là ai mà đã đi vào giấc mơ tôi 10 năm trời dài đằng đẳng.

    -Em là ai? – tôi lại hỏi và tôi biết chẳng có câu trả lời nào đáp lại câu hỏi tôi.

    Cô bé đó, nở một nụ cười thuần khiết. Con gấu teddy ôm bên tay đó, quả thực rất quen thuộc, gương mặt cô bé đó cũng thực sự vô cùng gần gũi. Cớ gì biết rằng quen thuộc, nhưng chẳng thể nhớ nổi là ai.

    Trong không gian tối mịch đó, em vẫn đứng đấy. Tôi ngồi sụp xuống, bắt đầu thấy sợ hãi bủa vây. Tại sao giấc mơ này cứ ảm ánh tôi đến tận bây giờ? Mười năm trôi qua mà tôi chẳng thể biết cô bé đó là ai!

    -Aaaaaaa – lại tiếng hét chói tai đó.

    ~*~

    Bật dậy.

    Lúc này không phải là nửa đêm. Mặt trời đã ló dạng. Tôi nhìn đồng hồ, hóa ra đã 6h sáng. Ngủ thêm một giấc nữa chăng? Rất tiếc, tôi thường không thể chợp mắt sau giấc mơ đó được.

    Cả lúc mơ hay lúc tỉnh, hình bóng cô bé ấy chưa bao giờ phai nhòa trong tâm trí tôi. Rất lạ mà ngỡ rất quen. Hôm nay giấc mơ đó đến khá muộn, như mọi lần, tôi đều giật mình vào lúc nửa đêm.

    Đã 10 năm kể từ lúc tôi 8 tuổi, giấc mơ ấy cứ liên tục đi vào giấc ngủ tôi. Thiết nghĩ, quá khứ tôi có liên quan đến cô bé đó, định hỏi chị Maki nhưng lại không dũng cảm mở miệng.

    Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, tôi mặc đồng phục và xuống nhà ăn sáng. Chuẩn bị đến ngục tù và ở trong đó tám tiếng, nghĩ thôi đủ chán.

    “Xoảng..”

    Chiếc giá trên tay chị Maki rơi xuống khi tận mắt thấy tôi bằng xương bằng thịt đi từ cầu thang xuống.

    -Thiêng linh linh, địa linh linh, ma quỷ ơi đừng ám vào Ran nhà con – chị Maki chấp hai tay cầu nguyện.

    -Thôi đi, em đây nè! Ma quỷ nào.

    -Ôi lạy Chúa, thật không thể tin nổi – mặt chị Maki cứ ngờ ra nhìn tôi.

    Tôi biết mà, ma quỷ có hiện hữu đây cũng không tin nổi là có một ngày tôi lại dậy sớm huống chi là chị Maki. Tôi ngồi vào bàn, ăn ngon lành bữa điểm tâm.

    -Hôm nay chị có ra cửa hàng không? – tôi nhai nhồm nhoàm và hỏi.

    -Coi kìa, coi kìa!! Con gái con đứa ăn uống duyên dùm tôi. Có chứ sao không?

    Tôi cười hì hì rồi nhanh chóng xử gọn bữa sáng ấy, xách chiếc cặp và chạy vèo ra khỏi cổng, không quên chào một câu rõ to với chị Maki.

    Tôi đi những bước chân thật chậm rãi, dù sao tôi cũng không muốn phá vỡ kỉ lục đi trễ thần thánh của mình. Hương gió thu cứ nhờn nhẹ nhẹ quanh mũi tôi, mùa thu năm nay dễ thương quá!

    Ơ! Đó là Shinichi. Sao tôi lại có thể gặp cậu trên đường đi học chứ nhỉ? À, là hôm nay tôi dậy sớm. Thiệt không quen tí nào, tôi chạy nhanh nhanh đến để bước song song với cậu.

    -Chào cậu – tôi nở nụ cười chói chang hơn cả ảnh mặt trời kìa.

    -…

    -Shinichi, chào cậu! – tôi lặp lại.

    -…

    -Này, cậu không nghe sao? – tôi hậm hực.

    -Tôi nghe rồi.

    Cậu đáp một câu cụt lũn. Tôi tụt lại phía sau, bĩu môi chán ghét rồi điều chỉnh bước chân nhanh lên. Thiệt tình, cậu ta đi bộ nhanh quá chừng.

    Mới đó mà đến cổng trường rồi sao? Còn tận 15’ nữa mới đến giờ vào lớp, giờ này đến lớp chi sớm.

    -Bai bai Shinichi.

    Shinichi đi trước, quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.

    -Đã đến trường rồi còn đi đâu nữa?

    -Tớ ngồi ngoài đây một tí, thật không muốn vào trường sớm. Vào trường bây giờ khác gì đạp đổ kỉ lục thánh đi học trễ của tớ.

    Đã là tật xấu, rồi còn tự mãn lập kỉ lục nữa chứ. Thiệt tôi cũng tự thần thánh bản thân mình luôn chứ!

    -Tùy cậu.

    Nói rồi Shinichi đi thẳng một mạch vào không quay đầu lại. Còn tôi, đi rón rén qua văn phòng bác bảo vệ rồi đi tiếp. Cuối cùng dừng chân tại một băng ghế đá của công viên cạnh trường, công viên sát bên trường thế này thật thuận tiện a~

    Tôi ngồi đây, hít thở không khí trong lành. Nhắm mắt tận hưởng từng tia ban mai chạm vào da mặt. Trong lành quá đi!!!

    Bỗng, tay tôi cảm nhận được ai đó nắm chặt. Khó chịu, tôi cau mày mở mắt ra. Trước mắt là hai thanh niên, không quá to con nhưng trông cũng rất mạnh mẽ. Họ nở nụ cười gian xảo nhìn tôi. Mặt tôi đanh lại, tỏ rõ thái độ bực mình. Ở đâu ra ban sớm ban sáng thế này xuất hiện những thể loại bất hảo này chứ?

    -Bỏ ra – giọng tôi hung dữ muôn phần, rút tay lại.

    -Cô em ngoan ngoãn nào, đi chơi với tụi anh đi. Học làm gì, chán lắm! – giọng điệu quả là của tụi lưu manh.

    -Bỏ tay tôi ra, nếu không tôi cho mấy người biết tay – tôi hét lên, mấy tên này chán sống rồi sao? Đụng tới tôi? Chắc chưa biết tiếng tôi, cũng giang hồ không kém mấy người này đâu nha.

    -Thôi nào, còn làm bộ nữa sao? Đi chơi với anh em muốn gì anh cho đó – một tên chạm vào tóc tôi.

    À à, dám đụng vào mái tóc vàng ngọc của bà. Bà cho tụi mày biết tay. Tôi đứng dậy, chân đang chuẩn bị thế võ để có thể nhanh chóng hạ một lúc hai tên. Lúc này, tên nắm tay tôi càng xiết chặt, miệng cười khanh khách. Hắn giữ tay tôi làm tôi không thể phản công được.

    -Em làm gì thế bé con? – tôi đang cố gắng thoát khỏi tay hắn ta.

    -Aaaaaaaaaaa

    Bỗng, tôi nghe tiếng hét thất thanh của hắn. Rồi tiếp theo là tiếng của tên kia. Hai tên đều bị bẻ tay ra sau, bị lên gối tận mấy lần. Khi này tôi mới tỉnh táo nhìn ra, hóa ra có một thanh niên tốt bụng dừng lại cứu mỹ nhân sao? Woaa, hiếm thấy à nha, vậy khỏi mất công tôi ra tay.

    Sau khi hai tên kia cao chạy xa bay với cái tướng xiên vẹo vì trận đòn vừa rồi của anh thanh niên tốt bụng giúp đỡ tôi. Tôi ngước mắt lên, định dùng tất cả lòng chân thành kể từ khi sống được 18 năm trên đời để cảm ơn thì…

    -Ơ… - tôi thản thốt khi thấy anh thanh niên đó là ai.

    Mái tóc vàng đặc trưng và đôi mắt màu đỏ nâu nghiêm nghị đó. Hakuba?

    -Cậu..cậu..cậu – tôi lắp bắp.

    -Tôi vừa mới cứu cậu đó.

    -À..ờ..cảm ơn – tôi vẫn còn lắp bắp.

    -Thật không có tí chân thành nào.

    Cậu ta phủi phủi tay, đi về phía tôi. Xách chiếc cặp đã xui xẻo bị quăng bỏ xuống đất khi cứu tôi, rồi đi thẳng về phía trường học. Tôi đứng đó, chôn chân như tượng. Vẫn không hiểu, cậu ta tại sao lại cứu tôi chứ? Lần trước gặp nhau rõ ràng tôi đã hù dọa cậu ta bằng những lời lẽ kinh dị lắm mà.

    Hakuba đi trước được vài bước, tự dưng xoay người lại, nói vọng.

    -Không định đi học à? Chuông reng rồi.

    -À… đi học chứ! – tôi nhanh nhảu cũng nhặt cặp mình lên, quàng lên vai đi.

    Con đường về trường vốn gần mà sao lại xa kì lạ. Hakuba không đi nhanh như Shinichi, từng sải chân của câu ta đều khá chậm và điềm tĩnh. Cậu ta cũng biết là chuông đã reng mà nhỉ?

    -Này, đừng tự mãn vì đã cứu tôi. Nếu không có cậu, tôi cũng có thể tự xoay sở được.

    -Thật không? - cái nhếch mếp của cậu ta là ý gì chứ

    -Thật, tôi có võ mà.

    -Vậy mà lại bị khóa tay đơn giản thế à? – lại giễu cợt.

    -Chỉ vì sáng sớm thôi – tôi nói như hét vào mặt cậu ta.

    Tôi cũng đủ nhận thức thấy hành động vừa rồi của mình có phần quá đáng và vô duyên dễ sợ. Trời trời, má tôi còn ửng đỏ lên nữa. Cái bộ dạng chết tiệt này! Tôi nguyền rủa chính bản thân mình, cậu ta đã nhìn thấy chưa nhỉ? Mất mặt quá đi, còn đâu danh tiếng chị đại của tôi nữa.

    -Tôi đi trước. Không hẹn ngày gặp lại.

    Tôi nói, rồi chạy biến. Được một đoạn có quay lại nhìn, cậu ta vẫn giữ nét mặt đó, nụ cười nhếch mép vẫn không thay đổi. Hakuba – hóa ta cậu ta cũng thuộc dạng cá biệt như tôi sao. Cũng có chút ấn tượng rồi nha!

    ~*~

    Au’s Pov

    Đôi chân thoăn thoắt của Ran bước vội vào trường. Không nhận ra, cánh cổng cô vừa đi qua đó, có một người chứng kiến tất cả sự việc.

    Shinichi.

    Cậu sao đáng nhẽ đã vào lớp từ ban nãy. Cớ sao lại đứng đây?

    Phải, Shinichi đã thấy nó và Hakuba đi cùng nhau đến trường. Hakuba chính là bạn cùng lớp với cậu. Nề nếp, tính cách cậu ta tuy có chút cá biệt tuy nhiên học rất giỏi nên năm nào cũng được giữ tại lớp 12A. Ai đâu như Ran Mori, đã cá biệt còn học hành chẳng ra đâu!

    Shinichi lẳng lặng đưa hai tay vào túi quần. Một suy nghĩ rất nhanh mà cũng rất nhẹ vụt qua tâm trí cậu thanh niên lạnh lùng này.

    “Tại sao hai người họ lại đi chung?”

    Có thể nói rằng, trong 12A Shinichi và Hakuba là kỳ phùng địch thủ. Tuy ai cũng trầm tính ít nói nhưng các cuộc chiến ngầm về điểm số, thứ hạng vẫn được so đo kĩ càng bởi các thành viên trong lớp. Chủ trì cuộc chiến không ai khác là Kaito Kuroba.

    Shinichi cũng phủ nhận ngay câu hỏi mà tâm trí cậu vừa đặt ra. Cậu vốn không mấy quan tâm nó mà? Ran mới chính là kẻ dai như đĩa ngày nào cũng bám riết cậu, mặt dày coi cậu như vật sỡ hữu của nó. Cậu – thú thật chưa từng nghĩ bản thân sẽ quan tâm Ran.

    Hôm nay cũng có thể tính là lần đầu tiên Shinichi đi học trễ. Và lí do đi học chính đáng mà nói gián tiếp có liên quan đến Ran. Lần đó, cậu bị khiển trách trước trường vì phụ huynh không đi họp cũng là do Ran. Rốt cuộc, các nguyên tắc sống kỉ cương của cậu từ nhỏ đến giờ có đột nhiên thay đổi cũng là dính líu đến nó?

    Là tại sao? Tại sao chứ?

    -Thật vớ vẩn.

    Cậu thì thầm với bản thân.

    ---

    Cảm xúc của con người là thứ khó hiểu, vô cùng khó hiểu. Dù nhân loại có dày công nghiên cứu đi nào chăng nữa cũng không thể giải đáp được. Yêu mà hờ hững? Ghét mà quan tâm? Nghĩ là ngược nhưng lại thuận, vì vốn cảm xúc và tâm trí có bao giờ đồng hành trên một con đường đâu!

    Nó thích cậu. Điều đó là chắc chắn.

    Vậy cậu có thích nó không? Hoàn toàn không có. À mà cũng có lẽ một chút. Hoặc là nhiều chút. Thật khó để trả lời chính xác.

    Nếu như vậy, cứ để thời gian trả lời.

    Nhưng. Thời gian nào sẽ trả lời?

    Bây giờ? Hay trong tương lai sau này? Có thể là ở quá khứ đã có câu trả lời rồi thì sao?

    Ai mà biết được chứ ^^
     
    Metantei Konan, Pandora Ann, tho ngoc28 bạn khác thích điều này.
  10. ruikikuchi reika

    ruikikuchi reika sống có ý nghĩa để khi chết ko thấy hối tiếc Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/6/2015
    Bài viết:
    80
    Lượt thích:
    924
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Trường:
    THPT Lương Ngọc Quyến
    Ran bị OOC năng luôn trời ơi sao mà Ran lại cute thế cơ chứ thick Shin đến nooic thế cơ à tói túm lại là hay quá đi

    @babywings0000 hì hì tuy Ran bị OOC nhưng em thích tính cách mới này của Ran
     
    tho ngoc, Mai Kuraki, nu than1 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Yêu đi Diễn đàn Date
[Longfic] Dấu yêu Đang viết / đang dịch 1/6/2019
[Longfic] Ngày mà Tình yêu của Tử Thần, tái sinh : The day Shinigami 's love, revival Đang viết / đang dịch 3/2/2019
[Longfic] Ngược để yêu em Đang viết / đang dịch 15/6/2018
[Longfic] Anh Đợi Em Yêu Anh Đang viết / đang dịch 12/6/2018
[Longfic] Cho tớ yêu cậu mãi nhé, Ran à! Đang viết / đang dịch 29/11/2017
[Longfic] Thời hạn của tình yêu là bao lâu? Đang viết / đang dịch 16/11/2017
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP