[Longfic] Kudo Shinichi- sát thủ bóng đêm

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Rika_DC, 11/7/2013. — 84.158 Lượt xem

  1. Rika_DC

    Rika_DC Miu Thành viên thân thiết

    [Longfic] Kudo Shinichi- sát thủ bóng đêm

    Fic thứ hai của tớ sắp ra lò.

    Tên fic: Kudo Shinichi- sát thủ bóng đêm.

    Tác giả: Rika_DC.
    Nhân vật: Mượn tạm của bác G.A).



    Một hiểu lầm trong quá khứ...
    Gây ra vết thương không thể chữa lành...
    Cho những người trong hiện tại.
    Họ, một cô gái trong sáng thánh thiện và một chàng sát thủ mang sứ mệnh báo thù...
    Con gái của một viên cảnh sát và con trai của một tên tội phạm...
    Làm cách nào để đến được với nhau?
    Làm cách nào để thoát khỏi vòng xoáy của lòng thù hận?


    Giới thiệu nhiêu đây thôi. Nếu không có gì thay đổi thì chiều nay sẽ có chap đầu tiên. Mọi người nhớ ủng hộ Ri nha!!!


    Danh sách các chap:


    Chap 1
    Chap 2
    Chap 3
    Chap 4
    Chap 5
    Chap 6
    Chap 7
    Chap 8
    Chap 9
    Chap 10
    Chap 11
    Chap 12
    Chap 13
    Chap 14
    Chap 15
    Chap 16
    Chap 17 (end)
     


    Momo_Mimi, tho ngoc, S_Shin-Ran_R8 bạn khác thích điều này.


  2. Rika_DC

    Rika_DC Miu Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/7/2013
    Bài viết:
    1.463
    Lượt thích:
    7.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Bắt chuột
    Ri viết chưa thành thục nên mong mọi người góp ý.
    Chap 1:

    Mùa đông u ám của 10 năm về trước…
    Một người thanh niên đau khổ quỳ rạp bên nấm mộ trắng. Đôi mắt xanh của anh ta rưng rưng như sắp ứa lệ. Đôi giày đen đã sờn cũ, bám bụi, đâu đó còn vương nặng mùi thuốc súng. Hai bàn tay chai sần ôm lấy khuôn mặt đầy nuối tiếc và thù hận. Trong cái cảnh vắng lặng đìu hiu của ngọn đồi, anh ta trông chẳng khác nào một cái xác bị rút kiệt linh hồn, đang tuyệt vọng chờ đợi Thần Chết.
    -Yukiko à, anh sai rồi phải không?- Người thanh niên thì thầm với ngôi mộ còn chưa phai hết mùi sơn.
    -Đáng ra anh không nên làm vậy, đúng không?- Anh ta lại lầm bầm trong miệng và cố nuốt nước mắt vào trong.
    Đâu đó có tiếng bước chân, mỗi lúc một gần. Rồi từ phía sau lưng anh ta, một thanh niên khác xuất hiện với ánh mắt cương nghị và bộ đồng phục cảnh sát chỉnh tề.
    -Yusaku à, cậu đầu hàng đi, không còn đường nào để chạy nữa đâu.- Vừa nói, viên cảnh sát vừa rút súng ra.
    Một nụ cười cay đắng thoáng qua trên gương mặt Yusaku:
    -À, chào Kogoro, anh tới đây bắt tôi hả?
    Kogoro lạnh lùng đáp:
    -Tôi không thể tha thứ cho cậu được. Dù có bị tình cảm chi phối đến mức nào, thì giết người vẫn là tội ác.
    -Tội ác!- Yusaku cười khẩy- Thế còn tên khốn đó thì sao? Hắn bắn chết Yukiko, người vợ yêu quý của tôi, thế thì không phải tội ác à?
    Kogoro lắc đầu:
    -Tôi chẳng đã nói với cậu rồi sao? Thiếu úy Megure đang thi hành nhiệm vụ bắt tên trùm ma túy khét tiếng thì Yukiko tới ngăn cản và còn lấy thân mình đỡ đạn cho hắn nữa…
    -Nhưng đó là cha cô ấy. Dù có là trúm ma túy đi chăng nữa thì cha vẫn là cha mà!
    -Đó hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn.
    Yusaku gào lên:
    -Tôi không cần biết. Tên Megure đó đã giết Yukiko, tôi không thể tha thứ cho hắn được. Bộ các người nghĩ chỉ cần cách chức hắn là xong à?
    Kogoro cũng hét lên:
    -Cậu không có quyền giết cậu ta! Megure có làm sai thì cũng nên để pháp luật trừng trị.
    Yusaku quỳ rạp xuống.
    -Pháp luật! Ừ, phải rồi, pháp luật! Pháp luật là tất cả với cậu mà, đúng không? Nhưng nó chẳng là gì cả đối với tôi.


    -Shinichi à, anh lạnh lắm!- Một cậu bé 7 tuổi rên rỉ.
    Cậu bé tên Shinichi gào khóc:
    -Anh Kaito, hãy cố chịu một chút! Em sẽ đi kêu ba về! Ba đang thăm mộ mẹ đấy. Ba sẽ về nhanh thôi, anh cố đợi em nhé!
    Kaito run lẩy bẩy, mồ hôi đầm đìa. Cơn sốt ác tính này đã hành hạ cậu bé suốt mấy ngày nay. Shinichi gạt nước mắt và hối hả chạy ra ngoài.



    -Nếu cậu không theo tôi về sở cảnh sát, tôi đành phải dùng đến vũ lực.- Kogoro cương quyết, gạt chốt an toàn và chĩa súng vào Yusaku.
    Yusaku đột nhiên thấp giọng:
    -Kogoro, nhờ cậu chăm sóc hai đứa con tôi!
    Và, không kịp để Kogoro phản ứng, Yusaku đã lao vào giằng lấy cây súng. Theo phản xạ của một người cảnh sát, Kogoro bóp cò…
    ĐOÀNG!
    Một tiếng nổ vang lên. Yusaku ngã khuỵu xuống, Máu tươi vọt ra từ chiếc áo thấm mùi sương gió.
    -YUSAKU!!!!- Kogoro gào lên và vội vã chạy tới.

    Từ đằng xa, Shinichi chứng kiến tất cả với đôi mắt kinh hoàng.
     
    Physiology, Shanny Trinh, Momo_Mimi18 bạn khác thích điều này.
  3. Axelia Queen

    Axelia Queen To live is to fight Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/6/2013
    Bài viết:
    415
    Lượt thích:
    1.845
    Kinh nghiệm:
    113
    nx đây
    - fic ngắn
    - lời thoại nhiều
    - tình tiết nhanh
    - cần miêu tả thêm
    - cần khai thác thêm tâm trạng của các nhân vật
     
    I will kill you thích điều này.
  4. Rika_DC

    Rika_DC Miu Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/7/2013
    Bài viết:
    1.463
    Lượt thích:
    7.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Bắt chuột
    Fic ngắn vì thời gian có hạn.
    Lời thoại nhiều vì Ri muốn để nhân vật tự làm sáng tỏ câu chuyện mà không cần tác giả xen vào (hì).
    Sẽ cố gắng miêu tả tâm lý nhiều hơn.
    Sẽ cố gắng đẩy chậm tình tiết một xíu.
    Cám ơn axe nhìu.

    Cơ mà, nội dung thế nào?
     
    tho ngocI will kill you thích điều này.
  5. Siêu trộm Kaitou Kid

    Siêu trộm Kaitou Kid Nhân nhượng với kẻ thù là có lỗi với bản thân Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/6/2013
    Bài viết:
    3.017
    Lượt thích:
    20.146
    Kinh nghiệm:
    113
    Cốt truyện hay, lời kể mạch lạch, miêu tả tốt cảm xúc nhân vật=> khỏi chê :KSV@12: :KSV@12:. Nhớ viết chap mới nhanh nhanh nha :KSV@10: :KSV@10: :KSV@10: :KSV@10:
     
    tho ngoc thích điều này.
  6. Rika_DC

    Rika_DC Miu Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/7/2013
    Bài viết:
    1.463
    Lượt thích:
    7.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Bắt chuột
    Tiếp thu ý kiến và nhất định sẽ cố gắng
     
  7. Rika_DC

    Rika_DC Miu Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/7/2013
    Bài viết:
    1.463
    Lượt thích:
    7.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Bắt chuột
    Sao mọi người tài thế? Đi guốc trong bụng tớ mất rồi.
    Chap 2 mới ra lò:


    Shinichi sững người, tim cậu bé đập điên cuồng hơn bao giờ hết. Nước mắt chưa kịp khô đã lại chực trào ra. Cậu đưa tay bụm miệng, thảng thốt nhìn cái cảnh tượng kinh hoàng đang xảy ra trước mắt.
    Kogoro cũng hoảng hốt không kém. Đôi tay ông ta run rẩy chạm vào thân thể thoi thóp của Yusaku đang quằn quại nền đất lạnh. Môi ông ta run run:
    - Đồ ngốc! Cậu vừa làm gì thế hả? Cậu muốn chết thật à?
    Yusaku thốt lên một cách yếu ớt:
    - Chăm… sóc… con…tôi… Nhờ cậu…
    Đôi tay đầy máu của Yusaku tuyệt vọng đưa lên, nắm chặt bàn tay chai sần của Kogoro với ánh mắt khẩn cầu. Rồi 1 giây, 2 giây, 3 giây trôi qua, Yusaku buông người bất động.
    - YUSAKU!!!
    Tiếng hét của Kogoro vang lên dội vào rừng và lập tức quay ngược trở ra như muốn xé tan màn gió lạnh. Trời bắt đầu mưa, những giọt nước nặng trĩu vô tình không ngừng rơi xuống, thấm ướt vai chàng cảnh sát trẻ tuổi đang gục xuống bên cạnh cái tử thi lạnh lẽo.
    Từ đằng xa, Shinichi ngã khuỵu xuống, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy dài trên má cậu. Cậu không còn đủ sức để gào lên nữa. Cảnh tượng quá đau đớn ấy như đã xé nát trái tim cậu bé.
    “Ba ơi!!!”
    “Ba làm sao thế?”
    “Đứng dậy đi ba, con xin ba đấy. Đừng bỏ con mà, ba ơi!!!”
    Shinichi đưa tay ôm chặt lồng ngực. Trái tim cậu đang kêu thét đấy đau khổ, và nếu không giữ chặt, cậu sợ nó sẽ nhảy xổ ra mất.
    Đột nhiên, một bóng đen tiến lại gần.
    Một bàn tay lạnh lẽo khẽ bịt miệng Shinichi và lôi cậu vào núp sau bụi cỏ.
    Một cảm giác ớn lạnh đến rùng mình chạy dọc sống lưng.
    Shinichi như nghe thấy mùi thuốc súng hòa lẫn với mùi máu tanh tỏa ra từ bàn tay đó.
    Cậu từ từ quay lại, và sửng sốt nhìn đôi mắt sắc lạnh của người đàn ông đó. Đôi mắt không một chút cảm xúc, chìm vào mái tóc vàng dài thườn thượt đang buông xõa sau lưng.
    Ông ta dùng một ngón tay ra hiệu: “Suỵt!”.
    Reng reng reng…
    Tiếng chuông điện thoại của Yusaku vang lên. Kogoro liền bắt máy.
    - Ba ơi, cứu con!- Đầu dây bên kia là giọng của một cậu con trai.- Kaito sắp không chịu nổi nữa rồi, ba ơi…
    - Kaito! Bây giờ cháu đang ở đâu?
    - Buồng điện thoại công cộng…- Hơi thở Kaito yếu dần. Cậu gục xuống bất tỉnh ngay sau đó.
    Kogoro buông điện thoại và hớt hải chạy đi.
    Lúc này, người đàn ông nọ khẽ thả Shinichi ra, theo sát cậu khi cậu chạy như điên tới bên xác cha mình.
    - Ba ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Tiếng khóc của Shinichi xuyên qua màn mưa lạnh. Yusaku vẫn nằm đó, bất động và cứng đờ.
    - Ba của nhóc chết rồi.- Người đàn ông cất giọng trầm đục.
    - KHÔNG!- Shinichi hét.
    Gương mặt hắn ta không biểu lộ chút cảm xúc gì. Hằn quỳ xuống để nhìn rõ hơn.
    - Ta có thể giúp nhóc chôn cất ba nhóc.- Hắn lại nói, trái tin cậu bé lại nhói đau.


    Bệnh viện Beika…
    - Thế nào rồi hả bác sĩ?- Kogoro lo lắng hỏi.
    - Cậu bé bị sốt rất cao nhưng lại được mang tới bệnh viện quá trễ. Đã qua khỏi tình trạng nguy kịch nhưng chúng tôi e rằng sẽ có di chứng.
    Kogoro ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu.
    “Yusaku, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ thay cậu chăm sóc nó thật tốt”
    Rưng reng reng…- Lần này đến lượt điện thoại của Kogoro đổ chuông.
    - Mori Kogoro nghe đây.
    - Thiếu úy! Chúng tôi đã tìm thấy đoạn băng gốc!
    - Đoạn băng gì cơ? Cậu Takagi, làm ơn nói rõ một chút.
    - Vâng.- Tiếng Takagi đứt quãng vì thở dốc – Đoạn băng ghi lại cảnh Kudo Yusaku bắn chết thiếu úy Megure thật ra đã bị cắt bớt. Chúng tôi đã tìm thấy đoạn băng gốc. Sau khi nổ súng vào Megure, Yusaku đã bỏ đi, nhưng lúc dó Megure chưa chết.
    Kogoro hét lên như không tin vào tai mình:
    - Cậu bảo sao?
    - Ông ấy đã tỉnh lại và định gọi cấp cứu nhưng thủ phạm thật sự dã xuất hiện và bắn chết ông ấy.
    Mặt Kogoro tái mét. Vậy là… Yusaku không phải hung thủ. Vậy là… cậu ấy đã chết oan…
    - Thế hung thủ thật sự là ai?- Giọng Kogoro có vẻ bình tĩnh nhưng kỳ thực đã rối lắm rồi.
    - Một tên trong tổ chức Áo Đen- Gin.



    Một gò đất mới mọc lên bên cạnh ngôi mộ của Yukiko. Shinichi đang quỳ ở đó, khô cạn nước mắt.
    - Thật ra chú là ai?
    - Gì?- Người đàn ông tóc dài hỏi lại.
    - Sao chú lại giúp tôi?
    - À… Đó là một chuyện thú vị đấy.- Hắn nở một nụ cười lạnh tanh.- Ta tên là Gin.
     
    Physiology, Shanny Trinh, Momo_Mimi19 bạn khác thích điều này.
  8. Axelia Queen

    Axelia Queen To live is to fight Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/6/2013
    Bài viết:
    415
    Lượt thích:
    1.845
    Kinh nghiệm:
    113
    cần miêu tả thêm
    khai thác thêm tâm trạng các nhân vật
    nhưng phải noi là ý tưởng rất độc đáo. fic này sẽ có nhiều độc giả đấy. chap mới nhanh nhé :KSV@03:
     
    tho ngocRika_DC thích điều này.
  9. Rika_DC

    Rika_DC Miu Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/7/2013
    Bài viết:
    1.463
    Lượt thích:
    7.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Bắt chuột
    Tớ đã cố gắng giảm bớt lời thoại (như axe đã nói) nhưng tâm trạng thì hơi khó. Sẽ rút kinh nghiệm tiếp. Cám ơn axe lắm lắm.
    Mọi người nhớ ủng hộ Ri nha!!!
     
    tho ngoc, Axelia QueenNkox Conan thích điều này.
  10. Rika_DC

    Rika_DC Miu Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/7/2013
    Bài viết:
    1.463
    Lượt thích:
    7.082
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Bắt chuột
    Chap mới có rồi đây ạ. Mọi người cho nhận xét nhé.


    Tặng người bạn thân của tôi.
    Chúc bạn một sinh nhật thật hạnh phúc.



    Mưa đã bắt đầu tạnh. Những ngọn cây phất phơ đu đưa trong gió nhẹ, va vào nhau tạo thành những tiếng xào xạc rợn người. Màn đêm dần dần buông xuống. Sau cơn mưa, vạn vật như được gột rửa, bầu trời tím thẳm lấp lánh những vì sao. Gió thổi vén mái tóc lòa xòa của Shinichi qua hai bên, để lộ một đôi mắt thông minh xanh biếc màu đại dương, báo hiệu một tương lai dữ dội đầy sóng gió.
    Gin khoanh tay đứng tựa lưng vào một thân cây. Mái tóc dài rủ xuống che mất một bên mắt hắn. Ánh mắt hắn vẫn thế, lạnh lùng, vô hồn, đủ để làm cho người ta nhìn một lần cũng đủ khiếp sợ. Hắn lôi điếu thuốc ra và bắt đầu châm lửa. Phì phèo một hồi, mặc cho Shinichi quỳ bất động bên hai ngôi mộ, Gin bắt đầu cất tiếng:
    -Nhóc cũng biết mà, đúng không? Ba mẹ nhóc đều chết trong tay cảnh sát.
    Shinichi hít một hơi dài:
    -Tôi biết.
    -Và ta là một kẻ căm thù cảnh sát.
    Lúc này, cậu bé mới ngước mặt lên nhìn hắn, nhìn khuôn mặt góc cạnh đang sáng vằng vặc bởi ánh trăng
    -Thế thì sao?- Cậu hỏi.
    Gin bước lại gần Shinichi và cúi người thấp xuống:
    -Nhóc con phải trả thù chứ, đúng không? Bọn khốn đó đã cướp mất gia đình của nhóc. Đầu tiên là mẹ, rồi đến ông ngoại, và cuối cùng là ba nhóc. Làm sao có thể để bọn chúng yên ổn được?
    Hắn lại đứng lên và tiếp tục vân vê điếu thuốc.
    -Nếu đi theo ta, ta sẽ giúp nhóc trả thù. Ta sẽ dạy cho nhóc cách giết người mà thần không biết, quỷ không hay. Ta sẽ làm cho trái tim của nhóc cứng cáp hơn để khỏi phải gánh chịu khổ đau. Ta sẽ dạy cho nhóc cách tự tay kết liễu cuộc đời của những kẻ ĐÁNG RA PHẢI CHẾT.
    Shinichi cuối gằm mặt xuống và nghĩ ngợi. Những hình ảnh kinh hoàng của quá khứ lần lượt hiện ra trong đầu cậu: Người mẹ Yukiko với chiếc áo bê bết máu… Người cha Yusaku với hơi thở thoi thóp như một con cá mắc cạn… Những nòng súng bốc lên làn khói trắng… Những sĩ quan cảnh sát với khuôn mặt lạnh lùng… Tất cả đã thôi thúc Shinichi. Bây giờ trong lòng cậu ngập tràn thù hận. Cậu nắm thật chặt cú đấm trong tay mình và cắn chặt môi để khỏi phải thét lên đầy cay đắng.
    Shinichi đứng dậy với một khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt nảy lửa. Cậu quay sang mặt đối mặt với Gin:
    -Tôi… có thể đưa người anh song sinh của tôi theo được không?
    Gin gật đầu:
    -Dĩ nhiên. Ta sẽ ở đây đợi nhóc.
    Cậu bé chạy như bay về căn nhà bên sườn đồi mà không hay biết đằng sau lưng, tên sát nhân thật sự đang mỉm cười đắc thắng.


    Trái tim cậu như ngừng đập khi thấy căn nhà vắng tanh không một ánh đèn.
    Shinichi xồng xộc chạy vào trong và hoảng hốt kêu lên:
    -Kaito! Anh Kaito ơi, anh đâu rồi? Shinichi đã về rồi này…
    Cậu lật tung chăn màn, hất đổ cả bàn ghế như một kẻ điên loạn.
    -Đừng đùa với em nữa mà anh Kaito, nếu anh muốn chơi trốn tìm, ngày mai chúng ta sẽ chơi. Anh mau ra đây đi!
    Căn nhà lộn xộn như một bãi phế thải. Shinichi ngồi bệt xuống sàn, niềm hi vọng cuối cùng của cậu vụt tắt. Bây giờ tim cậu đập liên hồi, nhảy nhót điên cuồng như muồn thoát ra khỏi thân thể đầy đau khổ.
    “Em xin lỗi anh, anh Kaito đừng trốn nữa mà. Em sai rồi…”- Cậu thì thầm trong tuyệt vọng. Bi kịch xảy đến quá nhanh làm tan nát trái tim một cậu bé chỉ mới 7 tuổi. Cậu không còn nước mắt để khóc nữa.
    Shinichi chạy vụt ra ngoài, chạy như muốn giẫm đạp lên mọi đau thương. Kể từ giây phút này, Shinichi hoàn toàn trở thành một con người khác.
    Ánh trăng sáng vằng vặc chảy ngập tràn trên hai ngôi mộ đìu hiu. Một không gian nặng nề bao phủ lấy ngọn đồi. Gin vẫn đứng đó, lấy gót giày giằng lên điếu thuốc đã lụi tàn. Đôi mắt hắn vẫn lạnh lùng không cảm xúc.
    -Thế nào hả cậu nhóc? Anh nhóc đâu?
    Shinichi thất thần trả lời:
    -Không còn ai nữa. Giờ chỉ còn lại mình tôi thôi. Tất cả đã rời bỏ tôi rồi.



    Bệnh viện Beika…
    “Ở đây là đâu thế này?”
    “Sao toàn là màu trắng thế?”
    “Có tiếng bước chân thật vội vã… Có tiếng gào thét, và cả tiếng súng nữa…”
    Trên chiếc giường bệnh trắng tinh, Kaito choàng tỉnh dậy. Đầu cậu đau như búa bổ.
    Trước mặt cậu, một người đàn ông đang thở phào nhẹ nhõm. Cậu bé cất tiếng hỏi:
    -Ông là ai???
    Người đàn ông mỉm cười:
    -Ta là Mori Kogoro, là bạn của ba cháu, Kaito ạ.
    Kaito tròn mắt:
    -Ba tôi là ai? Kaito là ai? Còn tôi nữa… Thật ra thì… tôi là ai???
    Kogoro, và cả những y tá xung quanh, tất cả đều sững sờ. Cậu bé Kaito ôm đầu gào khóc:
    -Sao đầu tôi trống rỗng thế này? Tôi chẳng nhớ được gì cả… Ai đó giúp tôi… Làm ơn…
     
    Physiology, Momo_Mimi, tho ngoc17 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Kudo Shinichi Diễn đàn Date
[Longfic] Kudo Shinichi Tạm ngưng 3/10/2017
[Longfic] Kế hoạch dưỡng thai made by Kudo Shinichi Tạm ngưng 17/4/2016
[Longfic] Tình yêu muộn màng Đang viết / đang dịch 13/6/2015
[Longfic] Kudo Shinichi và các vị thần trên đỉnh Olympus Đang viết / đang dịch 18/1/2015
[Longfic] A Secret Note Tạm ngưng 10/6/2014
[Longfic] Câu chuyện về Shinichi Kudo và Ran Mori Tạm ngưng 25/5/2014

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP