[Longfic] Đội Thám Tử Nhí và Trò Trốn Tìm Nguy Hiểm

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Aoyama Shio, 2/7/2013. — 16.236 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Aoyama Shio

    Aoyama Shio CJ Double Kill =]]

    [Longfic] Đội Thám Tử Nhí và Trò Trốn Tìm Nguy Hiểm

    Tên Fic: Đội Thám Tử Nhí và Trò Trốn Tìm Nguy Hiểm

    Author: Aoyama Shio

    Rating: Dành cho mọi lứa tuổi =]]


    Character:
    Kudo Ai - Em gái của Thám tử học sinh nổi tiếng Kudo Shinichi. Là thành viên của đội thám tử nhí đang rất nổi tiếng.
    Yoshida Ayumi - Là một trong những thành viên của Đội Thám Tử Nhí
    Kojima Genta - Giống như Ai và Ayumi, cũng là thành viên của đội thám tử nhí. Rất háu ăn
    Tsuburaya Mitsuhiko - Là người luôn tin vào khoa học. Thành viên của đội thám tử nhí
    [​IMG]


    Kudo Shinichi - Thám tử học sinh nổi tiếng. Anh trai của Ai
    Ran Mori - Bạn gái của Shinichi. Giỏi karate
    [​IMG]

    Status: Sau trận chiến với tổ chức Áo Đen. Conan đã uống thuốc giải độc và trở lại làm Shinichi. Theo lời của bà Yukiko, bà sẵn sàng có thêm một đứa con gái và đã khuyên Ai không uống thuốc giải độc như Shinichi để bắt đầu cuộc sống lại từ đầu với tên : Kudo Ai

    P/s: Đây là fic đầu tay của mình nên từ ngữ dùng có thể không được hay cho lắm, mong mọi ngưòi thông cảm :KSV@08:
     


    thanhtuyenps7, huysun, aquariusCH3 bạn khác thích điều này.


  2. Aoyama Shio

    Aoyama Shio CJ Double Kill =]]

    Tham gia:
    28/6/2013
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    58
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Trường:
    THCS Nguyễn Cảnh Toàn
    Chap 1: Người đầu tiên

    - Chạy nhanh lên không thì chết cả lũ đấy
    - Cố lên mọi người!
    - Không được rồi. Chỉ còn 3 phút nữa thôi
    .
    .
    .
    .
    Reng….reng….reng… - Tiếng chuông vào học vang lên. Đứng trước cổng trường là 4 đứa trẻ đang thở không ra hơi.
    - May quá vẫn còn kịp – Ai nhìn đồng hồ
    - Tại cậu đấy Genta kun, cứ đứng đợi que thịt nướng nên bọn mình mới phải chạy như ma đuổi như thế này – Mitsuhiko than
    - Thôi mà Mitsuhiko kun, đằng nào chúng ta cũng đến trường kịp rồi mà – Ayumi can
    - Tớ thì không nghĩ thế - Ai đứng trước cổng. Nhìn vào cái sân đang tràn ngập…phóng viên.
    - Đội thám tử nhí kìa mọi người! – Một phóng viên hét lớn
    - Mau mau phỏng vấn! Nhanh lên! – Một phóng viên khác la lên
    - Chạy thôi!!! – Cả đội thám tử nhí đồng loạt ba chân bốn cẳng…chạy
    Sau một hồi chạy vòng quanh trường không biết bao nhiêu vòng. Cuối cùng đội thám tử nhí của chúng ta cũng được yên thân trên chiếc bàn học của mình.
    - Mệt thật đấy – Mitsuhiko than
    - Tớ đói – Genta lại vỗ bụng làn thứ n trong một buổi sáng
    - Nào nào, các em lại vào muộn rồi – Cô Kobayashi nhìn đồng hồ rồi thở dài – Từ khi phá được vụ án đó, các em nổi tiếng ghê!
    - Thôi cô ơi, em không muốn nhớ lại vụ đó đâu – Ayumi nói
    - Nhưng không phải là nó rất hay sao? Nhờ nó mà các em đã trở thành những thần đồng nhí rồi đấy – Cô Kobayashi lại nói tiếp.
    - Ước gì…Conan kun ở đây lúc này – Ayumi lại buồn bã nhìn sang chỗ Conan – Nếu cậu ấy ở đó lúc ấy chắc đã không có nhiều người chết như vậy…
    - Cô ơi bọn em lỡ mất 15 phút rồi đấy ạ - Ai nhắc nhở cô Kobayashi
    - À…ừ nhỉ!! Các em mở sách giáo khoa trang 39 nào! – Cô giáo lại trở lại với bộ mặt tươi cười và nhìn vào bọn trẻ
    - Ayumi – Ai lên tiếng – Cậu Đừng nghĩ về Edogawa nữa
    - Nhưng…
    - Mạnh mẽ lên Ayumi, cậu nghĩ Conan muốn thấy cậu buồn như vậy sao?
    - Ư…ừ! Đúng vậy! Tớ phải mạnh mẽ lên! – Ayumi lau nước mắt
    “Edogawa, cậu đã làm cô bé này tổn thương rồi đó, Kudo” Ai nhìn ra ngoài của sổ, một đàn chim tung cánh bay đi. Những cánh chim tự do“ Cuối cùng sau nhiều năm, em đã thật sự tự do, chị à” Ai mỉm cười


    Lúc này ở một con hẻm tối, có một đội cảnh sát đang đuổi theo một tên tội phạm vượt ngục. Tên hắn là Takahashi, một tên giết người không ghê tay bị bắt vào đầu thắng trước. Hắn đã bị kết án tử hình vì tội danh sát nhân. Chỉ trong một ngày ở khu cắm trại. Hắn đã giết tới 6 người chỉ vì một lí do hết sức vô lý: Bọn họ đều đáng chết. Và người phá được vụ án đó chính là…Đội Thám Tử Nhí. Trước vành móng ngựa, hắn không những không chịu hối lỗi mà còn cười rất man rợ. Vào 9h sáng hôm nay khi xe chở những từ nhân bị kết tội danh nặng nhất hắn đã vượt ngục. 19 tên tù nhân còn lại đã bị bắt lại chỉ còn tên này là vẫn đang bị truy đuổi. Đứng đầu đội truy đuổi là cảnh sát Sato Miwako, cô đang rất lo lắng vì sợ rằng tên này sẽ nhắm vào đội nhóc thám tử để trả thù.
    - Bên kia, mau chia ra tìm bên đó – Sato ra hiệu
    - Tất cả mọi người bằng bất cứ giá nào cũng phải bắt được hắn – Thanh tra Megune hét lớn
    - Đội 1, báo cáo đi!
    - Thưa ngài, vẫn chưa tìm ra – Shiratori trả lời
    - Đội 2, báo cáo!
    - Hắn không có ở đây thưa ngài – Tagaki trả lời
    - Đội 3, thế nào rồi!
    - Thưa ngài, chúng tôi đã để mất dấu chúng – Sato cầm bộ đàm trên tay và cứ như muốn đập vỡ nó ngay bây h

    Tên giết người đã bỏ trốn thành công.

    5pm – Tại công viên Haido​

    - 99…100! Tớ đi tìm đây! – Genta nói to và bắt đầu đi tìm xung quanh mất cái cây gần đó.
    - Bắt được rồi! Haibara…à ý tớ là… - Thằng bé ấp úng
    - Không sao. Dù sao tớ cũng thích tên ấy mà
    - Ừ! – Thằng bé cười toe toét – Được rồi Mitsuhiko, Ayumi! Tớ đến đây!
    Ai rút điện thoạt ra, gọi cho Shinichi và nói bằng giọng lạnh tanh
    - Này Shin, tối nay ăn gì đây
    - Ồ Haibara đấy à? – Shinichi trả lời – Tên anh là SHINICHI SHIN-I-CHI có thế thôi mà cũng không nhớ à! Với lại chỉ có hai chữ Niichan thôi mà cũng không biết sao!!! – Shinichi bốc khói trên đầu lại cộng thêm việc nói lớn làm cả quán nước quay lại nhìn cậu ta như kiểu “Thằng cha này điên rồi”
    - Hét to quá đấy Shin, thế tối nay nhịn nhá, anh nhờ chị dâu nấu cơm cho mà ăn.
    - Cái gì! Ơ này...- Shinichi đỏ mặt
    - Không đúng sao? Niichan? – Ai gọi nghe thân mật đến…rùng mình.
    - Này! Hai…
    - Thôi nhá, hết pin rồi – Chưa đợi Shinichi nói hết câu Ai đã tắt điện thoại (phũ quá ==’’)
    - Ơ, Haibara điện thoại cậu cũng hết pin à – Ayumi hỏi
    - Cậu cũng thế sao? – Ai hỏi lại
    - Ừ, tại đêm hôm qua tớ quên không sạc – Ayumi cười
    - Điện thoại của tớ bị mẹ thu mất rồi – Genta…nhìn bụng trả lời
    - Điện thoại của tớ cũng hết pin nhưng tớ luôn để sẵn một cục pin dự phòng khác trong balô – Mitsuhiko giơ điện thoại của mình lên và quảng cáo
    - Vậy sao?Chuđáo quá ta,chắc phải có phúc lắm mới đc làm vợ cậu đó nhỉ - Ai trêu
    - Ơ…cái này…- Mitsuhiko đỏ mặt
    - Ha…ha…ha – Cả Genta, Ayumi và Ai đều cười lớn.
    - Thôi cũng muộn rồi, mình về thôi – Ayumi nói
    - Chơi một vãn nữa thôi…đi mà…- Genta vẫn ham chơi
    - Thôi đc rồi, nhưng đến 5.30 thôi đấy – Ai cười, cô cũng rất thích chơi trò này hồi nhỏ với chị mình.
    - Được rồi, h đến Ai chan tìm nhé – Ayumi cười, và chạy đi mất trong khi Ai tiwf tay vào một gốc cây và bắt đầu đếm. 1…2…3…
    .
    .
    .
    - Cái gì! – Shinichi đập mạnh tay vào bàn – Bác nói thật không! Tên Takahashi đã trốn thoát!
    - Đúng vậy Shinichi kun, bác và mọi người đã tìm hắn suốt từ sáng đến h nhưng hắn cứ như bốc hơi vào không khí vậy. Bác lo rằng hắn sẽ nhắm vào đội thám tử nhí và em gái cháu để trả thù nên mới gọi cho cháu – Megune nhấn mạnh chữ “ Đội Thám tử nhí”
    - Vâng, để cháu gọi cho Haibara – Shinichi tắt máy và nhanh chóng gọi cho Ai
    Tút…tút…tút…

    “Khỉ thật, haibara, nghe máy đi, nghe máy đi” Đằng kia, Ran cũng đang rất lo lắng và gọi điện về cho bác Agasa để hỏi xem bọn trẻ có ở đó không.
    - Alo, Kudo Ai đây – Ai nhấc máy
    - Haibara! Có việc gấp! Tên Taka… - Shinichi chưa kịp nói hết thì đã bị ngắt
    - Này Haibara! HAIBARA!
    - Ối trời, hết pin rồi – Ai nhìn vào màn hình đen ngòm của mình vào nói
    - Khỉ thật, Ran, cậu về nhà bác tiến sĩ lấy chiếc kính do tìm của Conan rồi gặp tớ ở công viên Haido nhé! Chắc bọn trẻ đang chơi ở đó!
    - Ừ, được rồi Shinichi – Ran trả lời.
    .
    .
    .
    Tại công viên Haido, Ai vẫn đang thắc mắc
    “ Việc gì nhỉ, Taka là gì, Thanh tra Takagi chăng? Takagi, Taka…- Đến đây, Ai giật mình – Taka…hashi! Có phải hắn không! Chết rồi, bọn trẻ”
    - Ayumi, Genta, Mitsuhiko! Ra đây đi ! Này…
    Ai đứng khựng lại trước cảnh tượng điễn ra trước mặt mình.
    - AYUMI!!!! AYUMI RA ĐÂY ĐI!!!!
    Đằng sau chiếc ghế công viên là chiếc bờm màu hồng vào một dòng chữ màu đỏ được viết bằng máu.


    “Tóc đỏ à! Cuộc chơi bắt đầu rồi”
     
  3. anhtrandorabase

    anhtrandorabase Sống là chính mình Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/5/2013
    Bài viết:
    456
    Lượt thích:
    5.264
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Khoa học
    Hay lam! Bao gio ban ra chap moi? Hoi ngan that.
     
  4. Axelia Queen

    Axelia Queen To live is to fight Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/6/2013
    Bài viết:
    415
    Lượt thích:
    1.845
    Kinh nghiệm:
    113
    hấp dẫn ghê :KSV@10:
     
  5. Aoyama Shio

    Aoyama Shio CJ Double Kill =]]

    Tham gia:
    28/6/2013
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    58
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Trường:
    THCS Nguyễn Cảnh Toàn
    Chap 2: Mục tiêu thật sự?!

    5.40pm – Tại nhà giáo sư Asaga​

    - Giáo sư Asaga! Giáo sư Agasa! – Ran gọi to.
    - A Ran kun, cháu làm gì mà chạy hồng hộc như ma đuổi vậy?
    - Giáo sư, bọn nhóc thám tử có ở đây không ạ? – Ran hỏi
    - Không, sao cháu hỏi vậy? Bọn nhóc có chuyện gì sao?
    - Bọn nhóc đang bị tên Takahashi bắt cóc! Bác cho cháu mượn chiếc kính theo dõi của Conan được không ạ?
    - Nguy rồi. Ai kun đang cầm nó
    - Cái gì! Vậy phải làm sao bay h, còn kính theo dõi dự phòng thì sao ạ?
    - Conan cầm nó sang Mĩ mất rồi
    - Trời ơi….
    - A đúng rồi! Lúc nãy có một người đàn ông đưa cho bác cái này nói là gửi cho Shinichi kun! – Nói rồi giáo sư Agasa rút ra một mảnh giấy nhỏ và đưa cho Ran
    - Thôi mình đi đi bác – Ran giục
    - Ừm được rồi, ra xe nào – Giáo sư Agasa lấy chiếc chìa khóa trên bàn và đi cùng Ran ra chỗ gara
    .
    .
    .
    Lúc này tại công viên Haido​

    - Haibara! Haibara! – Shinichi gọi lớn, anh đang dần mất bình tĩnh.
    - Chị ơi! – Shinichi rút điện thoại ra và đưa cho một người phụ nữ ngồi gần đó – Chị có thấy cô bé trong ảnh này không ạ?
    - A, cô bé tóc đỏ này phải không? Lúc nãy cô bé ấy có đeo một cái kính mà nhỉ? Cô bé có đến chỗ tôi và giơ ra ảnh của một cô bé đeo bờm màu hồng và hai cậu bé nữa…
    - Lúc nào? Cô bé ấy hỏi lúc nào ạ? – Shinichi lại hỏi
    - A…chắc tầm khoảng 15 phút trước.
    - Chị có nhớ cô bé ấy chạy hướng nào không ạ?
    - Cô bé ấy chạy ra ngoài công viên rồi. Chắc là đi tìm bạn. Chị thấy cô bé ấy có vẻ hốt hoảng lắm. Mà có việc gì vậy?
    - Không có gì đâu ạ… - Shinichi nhìn đồng hồ “ Khỉ thật, từ chỗ công viên này đi ra là ngã tư, mà đã chạy được 15 phút rồi, tìm làm sao đây!”
    - Shinichi! Shinichi! – Ran gọi
    - A Ran! Cậu có mang theo chiếc kính dự phòng không?
    - Ai chan đang cầm nó! À Shinichi này, có người đưa cho cậu mảnh giấy này – Ran mở mảnh giấy trên tay mình ra
    - C…cái này là – Shinichi nhìn mảnh giấy và bắt đầu đọc

    “ Gửi thám tử trung học lừng danh Kudo Shinichi.

    Chắc hẳn lũ Cảnh sát kia cũng đã nói cho ngươi biết rồi đúng không. Rằng ta đang có một trò chơi nhỏ với lũ thám tử nhí và Em gái ngươi. Đừng lo, ta sẽ không làm gì chúng đâu, ít nhất là bây giờ. Nhưng ta khuyên Ngươi, Trò chơi này ta vốn chỉ muốn chơi cùng bọn thám tử nhí thôi. Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng tham dự vào mà làm gì. Dù sao, cái con bé tóc đỏ đó cũng đâu phải Em gái Ruột thịt gì của ngươi. Suy cho cùng ta và con bé đó cũng giống nhau thôi mà.

    Nếu ngươi nhất định muốn tham gia thì hãy đến sân chơi F màu đỏ thẫm . Chúc may mắn nhé.

    Takahashi”​

    - Chết tiệt! – Shinichi tức điên lên – Ran, mau gọi điện cho cảnh sát và đưa cho họ cái này!
    - Shinichi, còn cậu?
    - Tớ và bác Agasa sẽ đi tìm bọn nhóc, có thể sẽ nguy hiểm đấy, cậu không nên đi thì hơn!
    - Nhưng Shinichi…
    - Ran này, nếu có gì xảy ra với cậu, tớ sẽ không thể tập trung vào vụ án được. Nếu cậu được an toàn tớ sẽ yên tâm phá án và nhất định sẽ tìm đc bọn trẻ - Shinichi nhìn vào mắt Ran và khẽ đặt một nụ hôn lên má cô.
    - Shinichi, chúc may mắn!
    - Nhất định rồi! Giáo sư, chúng ta đi thôi! – Shinichi ra hiệu và cả hai người chạy đến chỗ đậu xe.
    .
    .
    .
    Lúc này ở một sân vận động có một cô bé đeo kính đang nhặt cái gì đó lên và suy nghĩ
    “ Huy hiệu thám tử của Ayumi, chắc là chỗ này rồi” Cô bé ngước nhìn lên căn nhà cũ kĩ và mở cửa bước vào.
    “Ayumi, đừng sợ, tớ đến đây”

    Cô bé mở cửa nhà. Đây là một căn nhà rất tồi tàn. Có khi nó được xây cách đây cả mấy chục năm. “Ngay giữa trung tâm thành phố mà có cái nhà cũ như này sao” Ai nghĩ thầm rồi từ từ mở cánh cửa màu trắng ra. Bên trong toàn một màu đen. Ngồi giữa nhà có một người đàn ông gầy guộc, da xanh xao từ từ mở mắt ra và nói thều thào.
    - Ồ Tóc Đỏ đó sao? Ngươi đến sớm hơn ta nghĩ đấy – Takahashi nói
    - Ông muốn gì? Ayumi chan đâu? – Ai nhiêm giọng
    - Ha…ha…ha – Takahashi cười man rợ - Ngươi tìm cô bé đó sao – Takahashi chỉ tay lên trần nhà
    - Ayumi! AYUMI!!! – Ai hét lớn
    Ayumi được treo trên trần nhà như một cái đèn. Giây thừng quấn quanh người. Trên cánh tay trái vẫn còn vết tích do dao rạch. Chắc hẳn đó là máu dùng để viết chữ trong công viên, tuy máu đã ngừng chảy nhưng mất rất nhiều máu, có thể nguy hiểm đến tính mạng.
    - Ayumi! – Ai vẫn đang cố gắng hét lớn để đánh thức Ayumi – Ayumi! Tỉnh lại! Ayumi!!
    Nhưng Ayumi vẫn không tỉnh lại
    - Nào Tóc Đỏ, ta bắt đầu trò chơi thôi nhỉ? – Takahashi lại thều thào
    - Ông muốn gì!
    - Chỉ là một trò chơi thôi mà. Nếu ngươi trả lời đúng ta sẽ từ từ hạ cô bé này xuống. Còn nếu ngươi trả lời sai ta sẽ cắt sợi dây này và để cô bé này roi tự do xuống đất.
    - Ngươi…
    - Thế nào?
    - Được rồi. Ngươi hỏi đi?
    - Xem nào… ta nghĩ câu này sẽ không khó để trả lời đối với một đứa trẻ như ngươi: Một ly thuỷ tinh đựng đầy nước, làm thế nào để lấy nước dưới đáy ly mà không đổ nước ra ngoài?
    - Dùng ống hút, ngươi dốt quá vậy?
    - Ừm…thế tay trái ngươi cầm được cái gì mà tay phải không cầm được?
    - Tay phải. Ngươi có bị ngốc không
    - A gọi B bằng bác, B gọi C là ông nội , C kêu D là cậu, D kêu E là dì, E kêu F là chú, F gọi Z là con. Hỏi A gọi Z bằng gì ???
    - Miệng. Ngươi đang đố vui đấy à?
    - Đúng vậy. Cho vui ý mà. Giờ là câu hỏi tiếp theo. Nếu như cô nhóc này ở đầu sông, cậu bé béo ở cuối sông và cái tên nhóc cao cao ở giữa sông ngươi sẽ cứu ai?
    - Cứu tất. Ngươi hỏi gì kì vậy?
    - Nếu ngươi chỉ có thể cứu một mình ngươi?
    - Thì ta sẽ chết cùng với họ
    - Ha…ha…ha…giỏi lắm vậy nếu như có một tên sát thủ giết người không ghê tay đang bị thương sắp chết ngươi có cứu không?
    - Cứu.
    - Tại sao?
    - Không cần lý do gì để cứu một người sắp chết cả. Giờ thì thả Ayumi xuống!
    - Hề hề. Nếu như ta nói chỉ có một trong hai người đc phép rời khỏi đây. Ngươi sẽ chọn ai?
    - Ayumi – Ai nói, mắt nhìn thẳng vào tên kia
    - Được rồi – Takahashi thả từ từ sợi dây xuống
    - Ayumi! Ayumi! – Ai lay người Ayumi, cô bé vẫn còn thở nhưng rất yếu
    C…cố…cốp…
    Tên Takahashi đập mạnh hòn đá vào đầu Ai và cô lăn ra bất tỉnh. Hắn bế Ayumi ra ngoài cổng. Đặt cô bé ở một góc khuất rồi dùng máu Ai viết lên một mảnh giấy rồi đút nó vào người Ayumi

    “ Kudo Ai, tạm biệt”​

    Nói rồi hắn cười gian xảo và bước đi.
    - 10 phút Kudo Shinichi à. Mười phút nữa thôi.
    Bên trong căn nhà cũ nát. Một cô bé tóc đỏ ngồi trên ghế, máu trên đầu chảy xuống sàn. Trên người tay cô bé là quả bom đang đếm ngược những con số

    9.30…9.29…9.28…9.27…​

    Shinichi vẫn đang ngồi trên xe giải tờ giấy hung thủ để lại trong khi giáo sư Asaga
    đang trao đổi thông tin với cảnh sát
    - Tút – Giáo sư Asaga ngắt điện thoại rồi nhìn sang Shinichi – Shinichi kun, cháu đã giải được chưa?
    - Một nửa thôi ạ. Cháu nghĩ chứ F này là Football nhưng ở Tokyo có đến 5 sân bóng bầu dục không thể tìm hết trong một khoảng thời gian ngắn như thế này được.
    - Ước gì bác biết tiếng anh. Nếu có Ai kun ở đây thì tốt, có thể nó sẽ nghĩ ra gì đó
    “ Haibara ư, đúng rồi, trong thư hắn có nói là hắn và Haibara giống nhau, có thể nào…”
    - Bác Agasa, tên đầy đủ của hắn là gì? Tên Takahashi ấy?
    - Bác nhớ không nhầm thì là Takahashi Brandon thì phải. Hắn ta là con lai mà.
    - Cháu biết rồi!
    - Sao vậy Shinichi? Cháu tìm ra gì rồi?
    - Bí ẩn của việc này chính là dòng chứ “Ta và con bé đó giống nhau”, ở đây hắn muốn nói đến việc cả hai đều là con lai. Hắn ta là con lai giữa người Anh và Nhật giống như Haibara. Chữ F ở đây là viết tắt của FootBall, trong tiếng Mĩ, football nghĩa là bóng bầu dục nhưng trong tiếng Anh nó lại có nghĩa là Bóng Đá!
    - Nhưng ở đâu mới được chứ Shinichi?
    - Ở bức thư này cháu đã xem lại và thấy có những chữ được viết rất hoa rất bất thường. Ban đầu cháu nghĩ là hắn muốn nhấn mạnh đến các từ đó nhưng không phải. Cảnh sát – Em gái – Ngươi – Trò chơi – Em gái – Ruột thịt. Nếu lấy chữ cái đầu ra ta sẽđượcCenter. Hay nói cách khác hắn muốn chúng ta tới sân bóng đá ở trung tâm thành phố!
    - Được rồi! Để bác báo cho cảnh sát!
    - Nhanh lên tiến sĩ! Chúng ta phải đến đó càng sớm càng tốt!
    - Alo, tôi là Agasa, tôi muốn gặp thanh tra Megune
    - Tiến sĩ Agasa! Có phát hiện gì mới không?
    - Vâng chúng tôi đã tìm ra địa điểm mà tên sát nhân nói đến. Đó là sân bóng ở trung tâm thành phố!
    - Chúng tôi sẽ điều đội đến đó nhanh nhất có thể!
    - Bác Agasa, chúng ta đến nơi rồi!
    Hai người nhanh chóng ra khỏi xe và tiến vào sân bóng
    - Cháu vẫn không biết trong thư màu đỏ sẫm ở đây là gì.
    - Có thể là căn nhà hoang đằng kia không – Agasa chỉ tay về phía căn nhà ở cuối con đường
    - Nó màu hồng mà bác Agasa, cháu đang thắc mắc về màu đỏ cơ!
    - Shinichi kun, trước đây nó là một căn nhà màu đỏ rất đẹp đấy! Nhưng qua năm thắng nó đã trở thành như thế. Tiếc thật.
    - Đúng rồi tiến sĩ! Chính là chỗ đó! Tên Takahashi năm nay đã 50 tuổi rồi! Chắc hẳn hắn vẫn còn nhớ rằng nó màu đỏ nên mới viết vậy!
    - Nhanh lên! Chúng ta cần phải đến đó…Uỳnh….
    - C…cái gì vậy! – Shinichi nhìn về phía căn nhà hoang kia
    - Nhanh lên Shinichi!
    Shinichi và Agasa chạy về phía tiếng nổ phát ra. Nhưng khi Shinichi vừa chạm nhẹ vào cánh cửa nó đã đổ xuống. và bên cạnh nó chính là Ayumi!
    - Ayumi chan! Ayumi chan dậy đi! – Shinichi lay người Ayumi nhưng không có phản ứng.
    - Bác mau bế Ayumi ra xe, cháu sẽ gọi cấp cứ…Uỳnh….
    Lại một tiếng nổ nữa vang lên. Tằng hai của căn nhà đã bị phá hủy hoàn toàn.
    - Nguy hiểm quá. Mau rời khỏi chỗ này rồi tìm Haibara và bọn nhóc còn lại thôi – Shinichi nhìn sang tiến sĩ Agasa vẫn đang “đơ”
    - À…ừ… - Hai người từ từ đến chỗ đỗ xe cách đó không xa
    - Ủa? – Tiến sĩ Agasa rút ra mảnh giấy đã bị nhàu nát trong túi áo của Ayumi – Cái gì đây?
    - Gì vậy? Cháu xem nào? – Shinichi tái mặt khi nhìn vào mảnh giấy có chữ màu đỏ - Ku..Kudo Ai, tạm biệt…
    - Nhưng đây là Ayumi mà – Tiến sĩ thắc mắc
    - Không đâu bác tiến sĩ, đây là một lời cảnh báo nghĩa là…- Shinichi hướng đôi mắt về căn nhà phía sau
    - Ai kun vẫn đang ở trong đó đúng không Shin… - Agasa chưa kịp nói hết thì Shinichi đã lao vội về căn nhà kia nhưng khi chỉ còn cách đó chừng 10 mét thì…
    Uỳnh…..uỳnh…uỳnh….​

    Cả căn nhà sụp đổ xuống ngay trước mặt cậu. Shinichi bị đánh văng ra xa chừng 5 mét nhưng vẫn cố nhìn về căn nhà đang rực lửa kia và hét lớn
    - K…không thể nào….Haibara… cậu không có ở trong đó phải không…Haibara… HAIBARA!!!!!
    Lúc này cảnh sát và xe cấp cứu đã đến nơi. Họ mau chóng sơ cứu cho Ayumi nhưng họ vẫn không thể cản nổi cậu học sinh đang gào thét một cách tuyệt vọng tên của một cô bé đã bỏ mạng trong đám cháy kia.

    -HAIBARA!!!HAIBARA!!!!!HAIBARA!!!!!
     
  6. Aoyama Shio

    Aoyama Shio CJ Double Kill =]]

    Tham gia:
    28/6/2013
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    58
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Trường:
    THCS Nguyễn Cảnh Toàn
    E hèm. Do tác giả phải đi học trong 15 phút nữa nên tạm thời up Part 1 đã nhé :KSV@20:

    Chap 3: Nhân vật mới và mục tiêu thứ 2

    Part 1:


    -Này, định để thế thật sao? – Giọng một cậu nhóc 7 tuổi vang lên.
    - Ừ – Một cô bé trả lời.
    - Phũ phàng quá đấy.
    - Thích nói gì thì nói nhưng việc này có liên quan đến bọn chúng không thể để tên thám tử bệnh hoạn đó nhúng tay vào được.
    - Vẫn là cái tài năng “đánh hơi” của cậu sao?
    - Ừ. Tôi có thể cảm nhận được nó.
    - Cái tổ chức đó đúng thật là…kiếp trước cậu thù hằn gì với bọn chúng sao? Ông Boss “củ tẻo” rồi mà tay chân vẫn cứ lẽo đẽo bám lấy. Đã thế còn vào sở cảnh sát chơi một tháng rồi mới ra để trả thù.
    - Hắn ta cũng giỏi thật. Chuẩn bị kĩ lưỡng quá ấy chứ.
    - Kĩ cái gì mà kĩ. Tôi mất thêm một “em” C4 để cho cái nhà đó nổ “hoành tráng” đến nỗi cảnh sát cũng tưởng “xương xẩu” của cậu đi hết rồi đấy.
    - Biết rồi biết rồi, cậu có công lao lớn. Được chưa!
    - Thích tự đi không mà nói giọng kiểu đó! Có chân mà cứ bắt người ta cõng! Mà cái áo đó không phải là hàng thường thấy đâu nhá!
    - Đi mau đi, Chivas.
    .
    .
    .
    8am – Sáng hôm sau​

    - Thưa bác sĩ, tình hình thế nào rồi ạ.
    - Cô bé đã được cầm máu kịp thời, vết thương tuy sâu nhưng không ảnh hưởng gì đến cánh tay. Nằm điều trị vài tuần nữa là có thể xuất viện, cô đừng lo. Chắc cô bé chỉ vì quá sợ hãi nên ngất đi thôi.
    - Thật là may mắn quá – Ran sụt sịt, cô đã thức suốt cả đêm qua bên cạnh Ayumi nhưng cô bé vẫn không tỉnh lại.
    - Ran, tình hình thế nào rồi – Shinichi hỏi Ran. Hôm qua anh cũng đã phải thức cả đêm vì đống tài liệu của cảnh sát.
    - Không sao, vài tuần nữa là Ayumi chan có thể xuất viện rồi, mẹ cô bé vừa đến, chúng ta có thể về được rồi – Ran trả lời
    - Ừ, thật là may mắn đúng không – Shinichi cười, một nụ cười buồn, anh vẫn không thể tha thứ cho bản thân mình vì cái chết của Ai - “ Nếu mình vào kiểm tra căn nhà đó thì Haibara đã không…”
    - Shinichi này – Ran lên tiếng – Về việc của Ai chan….
    - Tớ biết rồi, do vụ nổ quá lớn nên xác của con bé cũng không còn, người ta chỉ tìm thấy cái áo màu xanh lá cây của nó vì đã bị một tảng bê tông đè lên nhưng cái áo đó dính đầy…
    - Shinichi Kudo! – Ran ngắt lời Shinichi, không để anh nói tiếp – Cậu nghĩ nếu Ai chan nhìn thấy vẻ mặt này của cậu em ấy sẽ nói gì!
    - Ơ…- Shinichi đơ mặt ra một lúc rồi lại mỉm cười, tuy vẫn còn một chút cảm xúc bi thương nhưng nó cũng đã bớt đi phần nào.
    - Nhât định nó sẽ nói rằng tớ là một tên yếu đuối và sẽ chọc cho tớ khùng lên mới thôi…
    - Đúng đó, Shinichi, cậu biết vì sao không? Vì em ấy không muốn nhìn thấy cậu buồn, Shinichi à…
    - Cảm ơn cậu, Ran…
    - Không có gì, bạn bè phải giúp đỡ nhau chứ - Ran cười nhẹ.
    - Không đâu Ran, chúng ta đâu phải bạn bè.
    - Hả? Shinichi…cậu….
    - Haibara luôn nói tớ nhút nhát, thắm tử ngốc xít không dám đối mặt với cô gái mình thích – Nói đến đây Shinichi đứng dậy, nhìn vào mắt Ran – Tớ thích cậu, Ran à.
    - S…shinichi…
    - Và tớ cũng muốn thú nhận với cậu một điều. Tớ chính là Conan Edogawa.
    - Đồ ngốc! – Ran nói to
    - Đúng vậy, tớ chính là đồ ngốc…
    Shinichi đang nói dở thì Ran bỗng nhiên đặt nhẹ một nụ hôn lên môi cậu (đề nghị không ném đá tác giả đơn giản vì em chưa có viết cảnh tình cảm bao giờ). Shinichi đứng khựng lại. Không biết nên phản ứng như thế nào thì Ran bỗng quay mạnh gót, mặt thì đỏ lựng như trái cà chua.
    - Thật là ngốc nghếch! Cậu nghĩ tớ là ai mà không biết chứ! Tuy diễn xuất của cậu có được đấy nhưng Shinichi à – Ran quay mặt lại, cười gian xảo y như Vermouth – “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn” cậu không biết sao?
    - Hà??? Cái gì vậy là cậu biết ngay từ đầu sao??? – Shinichi hoảng hốt.
    - Ừm – Ran lại đỏ mặt – Đáng ra cậu nên nói sớm cho tớ biết, tớ và Conan đã…
    - Đã? – Shinichi cau mày, tỏ ý không hiểu.
    - Thì…chuyện…
    - À, chuyện cậu tắm chung với Conan ý hả - Shinichi nói mà tỉnh bơ trong khi “cà chua chín” đang trở nên đỏ, đỏ nữa và đỏ mãi.
    - …
    - Đừng lo, tớ lấy cậu là được chứ gì – Shinichi vẫn giữ nguyên cái giọng “tỉnh bơ”
    Ran há hốc miệng, trong lòng thì vui đấy nhưng mà bây h nhìn cái vẻ mặt kia cô lại muốn tặng cho cái tên thám tử ngạo mạn kia một phát cho hắn chết.
    - Shin…i..chi – Ran nói chầm chậm
    - Này… - Shinichi đổ mồ hôi hột, cậu có cảm giác nguy hiểm đang ở sát mình và nó còn mạnh hơn cả lần cậu đối mặt với cái tổ chức B.O kia.
    - CHẾT ĐI!!!! - Ran xoay người, tặng cho Shinichi một cái đạp ngay má và văng xa vài mét rồi quay gót đi thẳng.

    Vâng thưa mọi người. Hai nhân vật chính của chúng ta vừa có một màn tỏ tình vô cũng “rồ man tíc” ngay giữa sân bệnh viện​

    .
    .
    .
    2pm – Tại nhà của Shinichi​

    Do thức suốt cả đêm hôm qua để làm giấy tờ, bản tường trình, bla,bla…. Thám tử học sinh của chúng ta đã mang một cặp mắt “gấu trúc” về nhà và ngủ li bì tới tận bây giờ nhưng lí do không phải vì ngủ đã đủ mà là vì có một tên điên bấm chuông cửa nãy giờ.
    - Vâng vâng, tôi ra ngay đây – Shinichi ngáp ngắn ngáp dài bước ra ngoài, trên tay vẫn còn cầm chiếc bánh sandwich Ran mua cho lúc hai người từ bệnh viện về.
    - Mời cậu kí vào đây – Nhân viên bưu điện đưa cho cậu một tập giấy bảo cậu kí vào rồi lên xe đi thẳng.
    - Cái gì đây nhỉ? Ai gửi cho mình mà không ghi tên tuổi gì hết – Shinichi đưa chiếc bánh sandwich lên miệng rồi mở chiếc hộp ra, là một phong bì màu đỏ. Bên trong có ghi tiêu đề làm cậu hoảng hốt rơi cả chiếc bánh.

    Cũng đến lúc bắt đầu vòng hai thôi nhỉ thám tử Kudo Shinichi
    Train Station
    Cậu còn nhớ ta chứ? Nếu quên thì để ta nhắc cho cậu nhớ, ta là Takahashi, người đã cho em gái cậu tan thành xác pháo đêm hôm qua. Có vẻ như ta đoán đúng, con bé đó không phải em gái ruột thịt của ngươi nên cũng không mấy đau buồn đúng không. Còn vừa mới tỏ tình với bạn gái cơ mà. Cô bé đó tên là gì nhỉ? Ran Mori?



    Dù sao thì cậu cứ yên tâm. Lần này con mồi không phải là cô bé ấy đâu. Con bé tóc đỏ đấy cũng chết sớm quá nên ta phải thay người chơi mới. Ngươi có muốn chơi cùng không? Ta chỉ đứng ở ngay bên cạnh ngươi thôi và trò chơi sẽ bắt đầu từ bây h cho đến 7 h tối, vì ngươi biết không, ta rất thích xem pháo hoa.

    Takahashi”​
    Shinichi nghiến răng. Ngay lập tức bấm số gọi ngay cho Ran. Mất một lúc Ran mới nghe máy.
    - Alo, Ran à, cậu có sao không?
    - Shinichi à – Ran vẫn còn đang ngáp ngủ - Tớ không sao, có chuyện gì vậy?
    - Chuyện lớn rồi, tên hung thủ vừa gửi thư thách đấu đến cho tớ nói rằng hắn sẽ cho nổ một nơi nào đó vào 7h tối nay.
    - Cái gì? Shinichi cậu nói thật sao?
    - Ừ, hắn còn nhắc đến cậu trong thư nên cậu phải cẩn thận. Tớ muốn gặp cậu tại đồn cảnh sát 15 phút nữa.

    - Ừ được rồi – Ran cúp máy, cô vẫn đang lo sợ, cô lo cho Shinichi và lũ trẻ - “Ai chan đã ra đi, nếu như Genta hay Mitsuhiko lại xảy ra chuyện gì thì phải làm sao” – Nghĩ ngợi một lúc, cô lắc đầu cố gặt cái suy nghĩ ấy ra khỏi đầu và thay đồ để gặp Shinichi ở đồn cảnh sát.
     
  7. Aoyama Shio

    Aoyama Shio CJ Double Kill =]]

    Tham gia:
    28/6/2013
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    58
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Trường:
    THCS Nguyễn Cảnh Toàn
    Chap 3:
    Part 2
    Tại hôm qua phải đi học cả ngày nên không up chap mới được, xin lỗi mọi người nhé :KSV@08:
    2.15pm – Tại sở cảnh sátTokyo​

    - Thanh tra Megune.
    - A, Shinichi kun đấy hả - Thanh tra Megune trả lời – Cháu đã có manh mối gì về nơi hai cậu nhóc của đội thám tử nhí chưa?
    - Vẫn chưa ạ, cháu định đến bàn với mọi người điều này. Cháu vừa mới nhận được thư của tên sát nhân một lúc trước.
    - Cái gì! – Thanh tra Megune hốt hoảng – Cháu nói cháu nhận được thư của tên sát nhân đó sao!
    - Vâng ạ. Nhưng cháu vẫn không hiểu tại sao ở lá thư đầu hắn ta không muốn cháu tham gia vào trò chơi này mà lá thư thứ hai hắn lại muốn cháu nhập cuộc.
    - Chuyện gì cũng có lý do của nó cả. Được rồi chúng ta sẽ bàn chuyện này ở phong họp số 1 sau hai phút nữa, cháu chuẩn bị đi.
    - Vâng – Shinichi rút điện thoạt ra và bấm số gọi cho Ran
    - Alo, Shinichi – Ran trả lời
    - Ừm, cậu đến nơi chưa?
    - Rồi, tớ đang ở tầng 1, A, nhìn sang bên trái đi Shinichi
    - A, tớ thấy cậu rồi – Shinichi nhìn sang, Ran đang vẫy tay với cậu – Đến phòng họp số 1 thôi, mọi người sẽ họp ở đó.
    - Ừ - Ran trả lời và chạy đến đi cùng Shinichi đến phòng họp số một.
    Vừa đến nơi, họ đã gặp thanh tra Shiratori đi cùng với thanh tra Takagi. Trông sắc mặt họ rất căng thẳng,
    - Thanh tra Shirarori – Shinichi gọi – Có chuyện gì vậy ạ?
    - A Kudo đấy hả - Thanh tra Shiratori trả lời – Chúng tôi đã cố gắng ngăn cánh phóng viên nhưng do đám cháy quá khủng khiếp và lại nằm ngay ở trung tâm thành phố nên bây giờ phóng viên đang tụ tập đòi làm họp báo để giải thích về sự việc của Đội Thám Tử Nhí.
    - Vậy sao – Shinichi nói – Họ đã biết được gì rồi ạ?
    - Họ cho rằng bọn trẻ đã bị giết và còn cho rằng Ayumi đang nằm viện là người duy nhất sống sót
    - Cánh phóng viên này thật là. Vậy còn Ayumi thì sao ạ? Em ý và gia đình họ vẫn ổn chứ ạ?
    - Cảnh sát đã ngăn không cho họ vào được bệnh viện rồi cậu cứ yên tâm.
    - Vâng, mà thôi chúng ta vào họp thôi.
    - Ừ.
    Shinichi vừa mở cửa ra thì đã thấy có cả thanh tra đội hỏa hoạn Yuminaga, ngài thanh tra tra trưởng Matsumoto, thanh tra Megune và cả thanh tra Sato nữa. Chỉ là một vụ mất tích sao lại toàn các thanh tra cấp cao ở đây.
    - Ủa – Ran lên tiếng – Tại sao cả bác Yuminaga cũng ở đây vậy ạ?
    - Vì sau vụ đầu tiên ở trung tâm thành phố đám cháy quá lớn nên khả năng lần này đánh bom chắc cũng có hỏa hoạn là rất cao cho nên ta mới ở đây
    - À ra vậy…
    - Hơn nữa ta cũng rất lo cho cái đám nhóc đó. Bọn nhóc thường quanh quẩn làm xáo trộn hết cả hiện trường nhưng lại luôn tìm được hung thủ giúp đỡ cảnh sát chúng ta – Thanh tra Yuminaga nói với giọng rất buồn bã làm không khí trong phòng trầm lặng xuống. Tuy không ai nói ra nhưng mọi người ai cũng tự hiểu rằng họ ở đây chỉ vì bọn nhóc thám tử nhí luôn gây phiền phức kia.
    - Được rồi – Shiratori bước tới chỗ ngồi của mình và đưa ra trước mặt mọi người một tập giấy – Đây là hiện trường do chúng ta chụp lại ở đám cháy, xin mọi người xem xét thật kĩ lưỡng để có thể tìm ra manh mối.
    - Tại sao ở hiện trường lại chỉ có cái áo màu xanh lá của nạn nhân là còn lại hầu như là nguyên vẹn – Thanh tra Yuminagi hỏi.
    - Theo như đội giám định hiện trường thì nguyên nhân là vì có một tẳng bê tông rơi bao quanh nó chỉ trừ phần ống tay ao nên chúng ta mới phát hiện ra nó – Shiratori trả lời.
    - Nhưng tại sao áo của cô bé lại ở dưới đất. Nếu như là do bê tông đè lên thì xác của nạn nhân cũng phải ở đó chứ - Thanh tra Yuminagi lại hỏi
    - Cái áo đó chứa đầy máu của Ayumi nên có thể suy đoán rằng nạn nhân đã dùng nó để băng bó vết thương cho Ayumi và có lẽ… - Nói đến đây Shiratori buồn bã nhìn về phía Shinichi một chút rồi mới nói tiếp – Có lẽ… giữa hung thủ và nạn nhân đã có một trao đổi và nạn nhân đã tình nguyện chết thay cho Ayumi…
    - Híc…híc… - Ngay sau khi Shiratori nói xong, Ran liền bật khóc – Thật tội nghiệp cho Ai chan…híc…híc…
    - Ran nín đi. Đó là quyết định của Haibara mà, chúng ta nên tôn trọng nó… - Shinichi nói với một giọng buồn bã làm không khí vốn đã trầm lặng giờ còn gia tăng gấp đôi.
    - Vậy còn bức thư thì sao? – Megune hỏi
    - Cháu vẫn chưa biết… - Shinichi trả lời.
    - Thưa ngài thanh tra! –Chibahồng hộc lao vào và nói to – Vừa có người báo về sở rằng họ nhìn thấy tên Takahashi ở trước khu bách hóa Haido vài phút trước!
    - Cái gì! Cậu xác nhận chưaChiba– Thanh tra Matsumoto hỏi
    - Rồi ạ, chúng tôi đã kiểm tra camera quanh khu vực đó!
    - Được rồi! Megune, Sato, Takagi, Shiratori lập tức điều một đội tới đó tìm hắn về đây.Cả Yuminaga cũng đi cùng họ nhỡ đâu hắn lại đình liều rồi dùng tớ bom thì khổ đấy! -
    Thanh tra Matsumoto ra lệnh.
    - Vâng thưa sếp!
    - Còn Kudo, mau đi copy bức thư mà hung thủ gửi cho cậu rồi phân phát cho mọi người để giải đáp. Giờ chúng ta cần mọi sự trợ giúp có thể!
    - Vâng ạ
    - Ngay sau khi đến hiện trường ngay lập tức báo tin về cho ta ngay! Xuất phát!
    .
    .
    .
    6pm – Chiều ngày hôm đó​

    - Thế nào rồi!
    - Thưa thanh tra…rất tiếc chúng tôi đã mất dấu.
    - Khỉ thật – Thanh tra Matsumoto đập mạnh tay vào bàn – Kudo, cháu đã tìm ra chưa?
    - Chưa ạ
    - Chỉ còn 1 tiếng nữa là đến giờ hắn ta cho nổ bom rồi, khỉ thật!
    - Này Shinichi, cái vệt đen đó là gì vậy? – Ran chỉ tay vào vệt màu đen trên tờ giấy ngay bên dưới lời chào của hung thủ.
    - Hả cái này…
    - Tờ giấy của tớ cũng có nè. Không lẽ máy in bị hỏng?
    - Tờ giấy gốc đâu rồi! – Shinichi nhìn xung quanh rồi chạy tới cái bàn của thanh tra trưởng- Cậu mang cho tớ một cốc nước lại đây được không Ran?
    - Ừ - Ran chạy ra ngoài hành lang, lấy nước từ một vòi phun gần đó rồi rót đầy một cốc nước cho Shinichi
    - Shinichi, cậu khát nước sao? – Ran hỏi.
    - Không đâu – Shinichi nhúng hai ngón tay vào cốc nước rồi bôi lên tờ giấy. Lập tức một dòng chữ Tiếng Anh hiện ra.
    - Train Station. Ga tàu sao? – Shinichi nói
    - Ở Tokyonày có rất nhiều Ga. Biết tìm ở đâu bây giờ. Chỉ còn 1 tiếng nữa thôi – Ran lo lắng nhìn vào đồng hồ.
    - Không đâu Ran, tớ nghĩ là điểm mấu chốt ở đây là dòng chữ “Ta ở ngay bên cạnh ngươi thôi” này của hung thủ nhưng mà…
    - Báo cáo sếp chúng tôi đã tìm ra nơi hung thủ đang ở!
    - Cái gì! – Thanh tra Matsumoto trả lời
    - Hắn đang ở đâu? – Shinichi hỏi.
    - Hắn ở trong một nhà kho cạnh ga Shinagawa. Chúng tôi định xông vào bắt nhưng hắn dọa nếu có ai tới gần sẽ cho nổ chỗ đó cùng với Genta.
    - Cái gì – Matsumoto nghiêm mặt. – Hắn còn nói gì không?
    - Hắn nói nếu như Kudo kun chịu gặp thì sẽ…
    - Được rồi. Tôi sẽ đi
    - Nhưng Shinichi – Ran ấp úng
    - Hãy tin tớ. Nhất định tớ sẽ cứu được Genta.
    - Ừ

    Khi Shinichi vừa đến nơi thì xung quanh đây đã tập trung rất nhiều cảnh sat. Người dân sống xung quanh cũng đã được di tán đi để đề phong bất trắc. Shinichi từ từ tiến vào với một khẩu súng lúc được Sato cho mượn để đảm bảo an toàn.
    - Ngươi là Takahashi? – Shinichi mở cánh của đi vào căn nhà và hỏi người đàn ông ở đằng trước.
    - Đúng vậy – Hắn nói, đúng hơn là thều thào như chỉ đủ để cho mình Shinichi nghe thấy – Ngươi là Kudo Shinichi?
    - Đúng vậy
    - Quả thật là…rất giống nhau – Hắn ta cười. Khuôn mặt gầy gò nhìn lên Shinichi và nói tiếp – Ngươi và con bé tóc đỏ đó…tuy không chung dòng máu nhưng qua cách nói chuyện của ngươi có vẻ giống nhau nhỉ?
    - Ngươi…
    - Đúng thế đấy, lúc con bé đó nói chuyện với ta và cả lúc nó sắp tan xác nữa. Nó vẫn giữ chất giọng giống hệt ngươi vậy.
    - Ngươi muốn gì. Genta đâu?
    - Ngay kia thôi -Hắn chỉ tay lên trần nhà. Cũng giống như Ayumi, Genta cũng bị treo trên trần nhà bằng dây thừng nhưng không bị thương – Ta đã đáp ứng điều kiện của con bé đó. Không để bạn bè của nó bị thương.
    - Ngươi cũng là kẻ biết giữ lời hứa đấy nhỉ…
    - Quá khen, giờ ta hỏi ngươi 5 câu, ngươi trả lời đúng, ta sẽ thả thằng nhóc này xuống. Trả lời sai, thằng nhóc này đi đời.
    - Hừm, - Shinichi cười nhẹ - Ngươi nghĩ ngươi có thể an toàn mà ra khỏi đây sao?
    - Ta vốn thích đợi ngươi đến nhưng mà các người lâu quá. Làm cho ta phải xuất đầu lộ diện để dụ ngươi đến chỗ này.
    - Vậy sao – Shinichi cho tay ra đằng sau và từ từ lôi ra khẩu súng lục – Ta thì nghĩ đó là một sai lầm đấy

    Pằng!!!!


    - Tiếng gì vậy – Sato hốt hoảng.
    - Không lẽ Kudo..
    - Mọi người xông vào ngay! – Megune ra lệnh
    - KHÔNG ĐƯỢC VÀO!!!! – Shinichi hét lớn, ngay khi anh vừa rút khẩu súng ra thì nó đã bị tên Takahashi kia bắn bay ra xa.
    - Ta quên không nói cho ngươi biết, ngày xưa tài bắn súng của ta cũng không phải loại thường đâu – Tên Takahashi lại cười lớn – Giờ ngươi sẽ trả lời 5 câu hỏi cua ta chứ?
    - Khỉ thật!
    .
    .
    .
    - Chuyện gì vậy, tại sao lại không vào – Sato nói to
    - Shinichi đã ra nói vậy, nếu chúng ta xông vào bây giờ có thể tên Takahashi kia sẽ lấy Shinichi làm bia đỡ đạn rồi chạy thoát cũng nên – Megune trả lờ
    - Nhưng Kudo kun vào đó đã một lúc rồi. Chỉ còn 10 phút nữa là bom nổ.
    - Chúng ta phải tin vào Kudo thôi. Yuminaga. Chuẩn bị săn sàng – Megune nhìn về phía Yuminaga và ông gập đầu. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho trường hợp xấu nhất.
    .
    .
    .
    - Ngươi có thôi hỏi mấy câu vớ vẩn đó đi không – Shinichi hét lớn – Ta đã trả lời 5 câu hỏi của ngươi rồi. Giờ thì thả Genta xuống!
    - Ta đang nghĩ. Hai ngươi không chung dòng máu, tại sao lại có những câu trả lời giống nhau đến vậy nhỉ?
    - Hả?
    - Ta cũng đã hỏi con bé đó 5 câu ấy “Những người ngươi sẽ cứu” và “Cứu chính bản thân mình” và con bé đó đã trả lời y như ngươi – Takahashi vừa nói vừa từ từ thả Genta xuống. Cu cậu bị đánh thuốc mê nên giờ vẫn đang ngủ say – Sau đó thì sao. Ngươi biết câu hỏi cuối cùng mà ta hỏi nó là gì không?
    - Câu hỏi…cuối cùng?
    - Ta đã hỏi nó. Nếu như chỉ một người được sống sót rời khỏi đây thì nó sẽ chọn ai?
    - Ngươi…đồ khốn khiếp – Shinchi nghiến răng. Hắn ta đúng là loại cầm thú.
    - Và con bé đã chọn cô bé Ayumi kia. Sau đó ta dùng một hòn gạch cho nó ngất đi rồi cho con bé ngồi ở trên ghế ngay giữa căn phòng cùng với một quả bom nho nhỏ - Hắn ta lại cười một cách sảng khoái – Và ngươi đã chạy đi ngay khi có thể vào cứu con bé và nó đã không chết.
    - Ta….đã không thể ngờ - Shinichi ngập ngừng.
    - Là một thám tử mà lúc đó khi thấy hai quả bom nổ lại không vào kiểm tra có người trong nhà hay không? Ngươi thật ngốc nghếch. Người đã giết em gái ngươi không phải là ta mà đó chính là ngươi!
    Một dòng nước khẽ chảy từ khóe mắt của Shinichi. “Xin lỗi, Haibara…Xin lỗi…”
    - Có hối hận cũng không được đâu. Ngươi biết không. Ta đã từng ở trong một Tổ Chức và đây là một trong những nơi ta thường xuyên lui tới – Nói rồi, hắn gõ nhẹ chân xuống sàn. Lập tức một cánh cửa mật đạo được mở ra – Ta cho ngươi năm phút. Nhớ nhé 5 phút thôi thám tử trẻ ạ - Nói rồi hắn đi xuống cánh của kia, Shinichi định đuổi theo nhưng một làn khói trằng được phun ra từ hệ thống phun nước của trần nhà và cánh cửa lập tức đóng lại. Nhớ ra rằng bom sắp nổ, Shinichi lại phải chạy về phía Genta và bế cậu bé ra ngoài nhưng chân cậu như mềm nhũn ra. Shinichi cố gắng gượng dậy nhưng không được “ Khỉ thật! Có thuốc mê” Shinichi rủa thầm.

    - Ngài thanh tra, chúng ta còn 2phút!
    - Được rồi, xông vào đi!
    Cảnh sát lập tức phá cánh cửa ra nhưng một làn khói trắng tỏa ra và họ đã nhìn thấy Shinichi nằm ở cách họ khoảng 30 mét.
    - Kudo kun! Tỉnh lại – Sato lấy tay che miệng và hét lên hiện tại họ vẫn đang bị làn khói kia cản lại.
    - Hả…- Shinichi từ từ mở mắt ra nhưng có một bàn tay nhỏ nhắn khẽ đeo cho cậu một chiếc mặt nạ chống khói – “Ai…là ai vậy?” – Shinichi chỉ nhìn thấy thân hình nhỏ nhắn với mái tóc bồng bềnh và đi kèm với một nụ cười quen thuộc. Ngay sau đó người đó biến mất vào trong làn khói.
    - Kudo kun!!! Sato lay mạnh người Shinichi – Mau cõng cậu ấy ra ngoài!

    5…4…

    Họ vẫn cách cánh cửa chùng 15 mét…

    3...2...

    Chỉ còn một chút nữa thôi…

    1

    Một toán người lao vội ra ngoài cửa nhà kho nhưng…

    Bom….

    Đã….

    Không nổ!!!

    - Có chuyện gì vậy? – Takagi hỏi
    - Tại sao bom không nổ? – Shiratori lại hỏi tiếp.
    - Tạm thời cứ đưa nhóc Genta và Shinichi đến bệnh viện đã. Sau đó lập tức cho đội phá bom mìn và đội giám định hiện trường đến đây – Megune ra lệnh
    - Vâng thưa sếp.
    .
    .
    .
    - Phá bom thành công chứ? – Một cô bé hỏi.
    - Cậu nghĩ tôi là ai mà hỏi ngu ngốc vậy? Tất nhiên là thành công rồi – Một cậu bé miễn cưỡng trả lời.
    - Cậu là một thằng nhóc 7 tuổi, Chivas ạ - Một cô bé nói với giọng mỉa mai.
    - Cậu thì khác gì chứ, Sherry – Một cậu bé cáu gắt trả lời


    Và hai thân hình nhỏ bé đó cứ bước đi trên con đường tràn ngập tuyết trắng…
     
  8. anhtrandorabase

    anhtrandorabase Sống là chính mình Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/5/2013
    Bài viết:
    456
    Lượt thích:
    5.264
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Khoa học
    Hay quá bạn nhé :D. Mong chap sau.. Haibara còn sống. =)) ta nói đúng. :KSV@10:Mà thằng kia cũng tổ chức áo đen hay gì mà biết Sherry, nụ cười quen thuộc... nếu Ai-chan đưa mặt nạ cho Shinichi thì sao lại hỏi thằng kia gỡ bom có thành công không nhỉ?
     
  9. Aoyama Shio

    Aoyama Shio CJ Double Kill =]]

    Tham gia:
    28/6/2013
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    58
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Trường:
    THCS Nguyễn Cảnh Toàn
    Chap 4: Ta là sói…đến lúc đi săn rồi

    9am – Tại sở cảnh sátTokyo.​

    - Shiratori – Thanh tra Megune lên tiếng – Báo cáo về vụ phá bom sao rồi?

    - Đã có báo cáo từ tổ giám định hiện trường. Họ cho rằng quả bom này không phải do hung thủ muốn tha cho chúng ta mà là vì có người đã phá bom ạ - Shiratori trả lời.

    - Ai là người đã phá quả bom đó? – Thanh tra Megune lại hỏi.

    - Ban đầu chúng tôi cho rằng người đó là Kudo kun nhưng theo tổ giám định hiện trường thì có tất cả 5 quả bom đều thuộc loại kích nổ từ xa. Hai quả được đặt trên trần nhà, một quả được đặt trên bàn tay phải của Genta, một quả được đặt ở cửa ra vào và quả to nhất được đặt dưới đường ống dẫn nước. Cả năm quả chúng tôi phải rất mất công mới tìm được nên khả năng Kudo kun tìm và phá hết toàn bộ số bom đó trong vòng 30 phút là không thể trừ khi…

    - Trừ khi?

    - Trừ khi cậu ấy có thể phá một quả bom trong vòng 1 phút…

    - Cái gì!!! – Cả phòng họp đều đồng thanh. Đến cả chuyên gia bom mìn giỏi nhất của sở cảnh sátTokyocũng không thể làm được điều này.

    - Chúng tôi đã làm một thí nghiệm. Để phá bom và đi tìm các quả bom trong vòng 30 phút là việc không thể. Nhà kho đó dài tới 40 mét và cả năm quả đều được đặt cách nhau rất xa. Hơn nữa…

    - Hơn nữa? – Sato hỏi.

    - Các quả bom đều có cấu tạo rất phức tạp. Các chuyên gia của tổ bom mìn đã mất tới hơn 8 phút để có thể phá nó một cách hoàn hảo và phải thực hành rất nhiều lần.

    Một câu hỏi lớn được đặt ra. Ai là người đã phá bom và tại sao sau khi phá bom người đó lại bỏ đi?????

    - Vậy tình hình Shinichi Kudo thế nào rồi? – Thanh tra trưởng Matsumoto hỏi.

    - Dạ cậu ấy đã tỉnh lại nhưng có vẻ đã gặp phải một chấn thương tinh thần khá lớn – Takagi trả lời.
    Bầu không khí im lặng bao trùm lên khắp căn phòng.
    .
    .
    .
    Lúc đó – Tại bệnh viện trung ương Beika.​

    - Shinichi, ăn táo này – Ran mỉm cười. Đưa miếng táo cô vừa gọt lên cho Shinichi. Từ khi tỉnh lại đến giờ anh vẫn chưa nói một câu gì, chỉ nhìn buồn bã ra ngoài cửa sổ. Ran biết tên Takahashi kia đã nói gì đó về vụ việc của Ai chan nên tinh thần Shinichi mới xuống dốc như vậy nhưng vẫn không biết nên làm thế nào để an ủi Shinichi.

    Cốc…cốc – Tiếng gõ cửa

    - A, Ayumi chan, Genta kun! Hai em khỏe hẳn rồi sao?

    - Vâng – Ayumi trả lời – Tụi em đã khoe hẳn rồi nhưng mà… - Ayumi buồn bã nhìn về nơi Shinichi đang nằm và lên tiếng – Ai chan đã…và cả Mitsuhiko nữa, cậu ấy mất tích đã mấy ngày nay rồi…

    - Ayumi chan – Ran an ủi – Đừng lo, Mitsuhiko kun sẽ ổn thôi.

    - Nhưng...nhưng – Ayumi bật khóc – Chỉ tại em…chỉ tại em mà Ai…Ai chan đã….đã…

    - IM LẶNG! – Shinichi hét lên làm cả mọi người đều nhìn về phía anh đang nằm.

    - S….shinichi – Ran thốt lên, cô không ngờ Shinichi lại…

    - Ayumi, tôi cảnh cáo em, nếu còn nói những lời vô nghĩa như vậy nữa thì đừng trách! – Vẫn chất giọng đó, Shinichi nói tiếp – Em khóc Haibara có sống lại được không? Em khóc Habara sẽ mỉm cười à? Em phải biết, mạng sống của em bây giờ đã không phải của một mình em, nó còn là của Haibara nữa, em khóc Haibara cũng sẽ khóc, em cười Habara cũng sẽ cười vì thế lau nước mắt đi và ngẩng cao đầu lên mà sống!

    Ayumi, Genta và cả Ran đều khụng lại trước câu nói của Shinichi. Anh vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng ánh mắt thậm chí còn buồn hơn nữa. Cuối cùng anh chốt một câu:

    - Ran à. Cậu đưa bọn trẻ về phòng đi – Shinichi nói giọng buồn bã.

    - Ừ - Ran trả lời, cô đưa hai đứa trẻ về phòng, trong lòng vẫn còn nhớ về khuôn mặt đó của Shinichi. Nhưng khi cô vừa rẽ ở hành lang đầu tiên thì một nhân viên y tá mở cửa vào phòng Shinichi với một bức thư.

    - Shinichi cậu có thư – Cô y tá nói. Tay cầm bức thư có phong bì màu đỏ đưa cho Shinichi. Cậu quay đầu lại, lập tức giật lấy bức thư từ tay cô y tá. Vẫn là nhưng dòng chữ màu đỏ ấy thế nhưng nội dung bức thư lại làm cậu rùng mình:

    Một con sói khôn ngoan là một con sói biết từ bỏ con mồi nhỏ để đuổi theo con mồi lớn hơn

    - C…cái gì… - Shinichi thốt lên, nét mặt cậu đầy hoang mang nhưng đi cùng với nó lại là sự tức giận – Chị mau gọi cho cảnh sát bảo họ là tên Takahashi vừa gửi thư, NHANH LÊN! Rồi nhanh hơn cả tốc độ tên bắn, Shinichi lao vội ra khỏi giường và lấy ra trong tủ bộ trang phục đã được Ran chuẩn bị từ trước rồi lao ra khỏi phòng. Đến chỗ Ran và bọn trẻ. Đang chạy được nửa đường thì điện thoại của anh réo lên.

    - Alo, Shinichi Kudo đây – Shinichi trả lời.
    - Shinichi hả, bác Megune đây, Sato vừa phát hiện ra Mitsuhiko ngất xỉu ở trước cửa một siêu thị!
    - Cái gì! Bác nói thật không, cháu cũng vừa mới nhận được thư của tên Takahashi!
    - Cháu nói sao!
    - Vâng, nhưng trong thư nói rằng “Một con sói khôn ngoan là một con sói biết từ bỏ con mồi nhỏ để đuổi theo con mồi lớn hơn
    - Sói, Con mồi…không lẽ
    - Đúng vậy, một người mà đến cả đội tuần tra tinh nhuệ của cảnh sát cũng không tìm được lại dễ dàng để một thằng nhóc chạy đi như vậy thì rất vô lý đúng không ạ. Vậy lý do duy nhất là hắn đã thả cho cậu bé đi nhưng con mồi lớn ở đây là ai mới được chứ!
    - Được rồi, cháu cứ đến đây đi, nhớ dắt theo cả Ran và bọn nhóc. Mitsuhiko vừa được các nhân viên y tế ở đây chăm sóc để bảo đảm an toàn, chắc vài giờ nữa sẽ tỉnh lại.
    - Vâng ạ - Shinichi cúp máy, anh lại chạy về phía phòng của bọn trẻ nhưng…
    - Cái gì! Ran không ở đây! – Shinichi hoảng hốt khi nghe Ayumi và Genta nói rằng Ran đã về ngay khi bọn trẻ về phòng.
    - Vâng ạ, chị ấy nói về tắm qua rồi sẽ trở lại, anh cứ yên tâm – Genta trả lời.
    - Không được rồi, tên Takahashi lại xuất hiện nên bây giờ anh phải đưa các em đến sở cảnh sát nhưng Ran…
    - Vậy anh cứ đi đi, em và Ayumi sẽ tự đi – Genta hướng đôi mắt đầy tin tưởng về phía Shinichi.
    - Nhưng… - Shinichi lưỡng lự, nếu bây giờ ở một mình bọn trẻ có thể lại bị tên Takahashi bắt đi mất…
    - Cậu cứ yên tâm, tôi sẽ đưa bọn trẻ về sở - Một giọng nam vang lên từ phía ngoài cửa, chất giong đạm đặc của người Kansai
    - H…HATTORI???? – Shinichi thốt lên.
    - Ngạc nhiên không? Nghe tin cậu gặp nạn nên bọn này đã cất công đi từ tậnOsakalên thăm đấy! – Heiji nháy mắt.
    - Bọn này? Không lẽ cả Kazuha…
    - Bất ngờ chưa! – Kazuha thò đầu ra từ đằng sau Heiji – Cậu cứ yên tâm, nếu tên Takahashi kia dám đụng vào bọn trẻ tớ sẽ cho hắn nếm mùi AKIDO!!!
    - Các cậu… Được rồi, bây giờ tớ đi tìm Ran, các cậu đưa bọn trẻ đến đồn cảnh sát nhé!
    - Yes SIR – Kazuha và Heiji giơ tay lên chào kiểu quân đội.
    - Bảo trọng nhé, Kudo – Heiji nói thêm khi hai người ra đến cổng bệnh viện. Shinichi không bắt Taxi mà chạy bộ vì khu Haido và Beika khá gần nhau, đi bộ sẽ nhanh hơn là đi Taxi. Chạy được nửa đường, điện thoại lại réo lên lần hai, nhưng lại là một tin nhắn đến từ điện thoại của Ran.

    Ta là sói…đến giờ đi săn rồi”​
     
  10. Axelia Queen

    Axelia Queen To live is to fight Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/6/2013
    Bài viết:
    415
    Lượt thích:
    1.845
    Kinh nghiệm:
    113
    ran là con mồi à. buồn nhỉ. chap mới ơi nhanh nhanh ra đi mà :KSV@06:
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Đội Thám Diễn đàn Date
[Longfic] Vùng Xám Đang viết / đang dịch 11/10/2020
[Longfic] Vượt Thời Không Đang viết / đang dịch 2/9/2020
Phòng thí nghiệm quân đội Hoa Kỳ tại Hàn Quốc có tai họa ngầm để lộ Cảnh báo 1/9/2020
"Virus Chiến Tranh"? Quân đội Mỹ đang tìm cách mẫu sinh học của người Nga Bản tin sinh viên 28/8/2020
[Longfic] Cách hạnh phúc một gang tay Đang viết / đang dịch 25/7/2020
[Longfic] Tiêu Vương Phi Đang viết / đang dịch 1/7/2020
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP