[Longfic] Cùng người du ngoạn giang sơn

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Lan Nhixlove DC, 15/11/2015. — 12.089 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Lan Nhixlove DC

    Lan Nhixlove DC Thành viên KSV

    [Longfic] Cùng người du ngoạn giang sơn

    [​IMG]

    Tên: Cùng người du ngoạn giang sơn

    Tác giả: Lan Nhi

    Thể loại: Cổ trang, xuyên không, hài, ngược thân nam chính,....

    Tình trạng: Chưa hoàn

    Đánh giá: 14+ trong sáng lắm, không có gì mấy đâu :))

    Chú thích: Fic được đăng ở kenhsinhvien.net. Đừng mang đi đâu khi chưa được tác giả cho phép. Tuy là viết theo thể loại ngôn tình nhưng lời lẽ đôi chỗ hiện đại, tạo tiếng cười, nếu bạn không biết về đam mĩ có thể tra gg. Mình viết chưa được thành thạo, có gì mọi người bỏ quá cho



    Văn án:



    Ai dà, nói thật là chuyện con người xuyên không nhiều như cơm bữa ấy.



    Trên phim ảnh, ngôn tình đâu đâu cũng dễ dàng tìm được.



    Nàng ấy à, là một cô gái khác người. Nhất nhất chưa từng nghe ai ngoài cha mẹ. Đùng một cái xuyên không về thời đại xa lắc xa lơ này.




    Tên Thái Tử tiểu mỹ thụ này thích nàng ư? Tuyệt không tin đâu…



    Nhưng số trời may rủi, hắn muốn nàng trở thành Thái Tử phi của hắn.



    Trách sao đây?? Nàng là hủ nữ chính hiệu thời hiện đại a~



    Nàng thà làm nữ thứ đam mĩ chứ không muốn làm nữ chính ngôn tình đâu.



    “Nếu người cứ đòi lấy ta… thì ta… Xuất gia cho người xem!!”



    “Nàng thử?”



    “Tưởng ta không giám á?”



    “Chỉ sợ…không chùa nào giám nhận nữ quái như nàng đâu. Chắc chắn nàng sẽ trở thành phi tử của ta”



    Ôi… Cho nàng giữ được bản chất hủ nữ đi a~



    Nàng yêu hắn thì phải làm sao??



    Giới thiệu nhân vật:

    [​IMG]


    Một cô gái sống ở thế kỉ XXI, mê cổ trang đam mĩ. Hủ nữ chính hiệu. Nàng là du học sinh Nhật Bản sang Trung Quốc, giỏi tiếng Trung. Trong một lần đi tham quan lăng tẩm của vua chúa, nàng lạc đường, rồi sự cố ập đến nàng xuyên không và gặp hắn. Tính tình cổ quái, hay thích phá phách, khác người



    [​IMG]


    Thái Tử đương triều, một lòng si mê Mao Lợi Lan. Chiều nàng vô bờ bến. Chàng võ công cao cường, văn thơ đầy mình. Tính tình nghiêm nghị, có phần lạnh lùng, khó gần. Đặc biệt, chàng có vẻ đẹp “nghiêng nước nghiêng thành”. Nhưng với nàng, chàng là hiện thân đầy đủ nhất của “tiểu mĩ thụ” trong đam mĩ. Nàng một lòng chân thành gán ghép chàng với người anh họ Hắc Vũ Khoái Đấu.



    [​IMG]


    Bạn cùng học của Mao Lợi Lan, là cô gái sống ở thế kỉ XXI, du học sinh từ Nhật Bản. Do sự cố trời ơi đất hỡi của cô bạn thân mà nàng chịu chung số kiếp xuyên không. Là nữ nhi thông minh, lanh lợi. Kề vai sát cánh cùng Mao Lợi Lan bất kể hoàn cảnh nào.



    [​IMG]


    Tướng quân trẻ tuổi tài cao. Là một người cứng rắn, nhiều lúc hay nổi giận, rất mực chung tình. Cùng lớn lên với Thái tử, rất hiểu người. Chàng coi Mao Lợi Lan như tiểu muội, nâng niu cưng chiều hết mực.



    [​IMG]


    Cô công chúa đến từ biên ải xa xôi. Nàng bị ép gả cho Lăng Kì vương (Hắc Đẩu Khoái Đấu). Tính tình hiền dịu, nhân hậu. Nàng kết thân với Mao Lợi Lan, cùng nàng tham gia những trò quái gở. Yêu phu quân bằng lòng thủy chung, son sắc.



    [​IMG]


    Là biểu ca của Thái tử. Tính tình phóng khoáng, tự do, thoải mái. Chàng với vinh hoa phú quý chẳng mấy để tâm. Cung chủ của Phong Vân giáo, võ công cái thế, thân thể phi phàm. Chàng luôn rất hứng thú với những trò nghịch ngợm của Mao Lợi Lan.



    [​IMG]


    Là biểu muội của Thái tử. Ôm mối tình đơn phương với biểu ca của mình. Hận Mao Lợi Lan đến vô cùng. Nàng thâm độc hiểm ác, chỉ muốn độc chiếm Thái tử. Luôn tìm mọi cách khiến Mao Lợi Lan biến mất.




    P/s: Chap ra với tốc độ rùa bò a~
     




  2. Shivalkira

    Shivalkira Thiên Ngự ~A magical journey awaits ~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/6/2015
    Bài viết:
    197
    Lượt thích:
    2.913
    Kinh nghiệm:
    93
    Đọc văn án thấy rất thích a~
    Mau ra chap nha au. Mình khá thích kiểu viết như ngôn tình thế này. Tuy kịch bản xuyên không về cổ đại thì luôn.lặp đi lặp lại nhưng mình cũng mong au sẽ tạo ra được sự khác biệt:):KSV@03:
     
  3. Ran Mori_97

    Ran Mori_97 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/11/2015
    Bài viết:
    72
    Lượt thích:
    200
    Kinh nghiệm:
    33
    Ảnh die hết rồi bạn ơi :) phần sum hấp dẫn nhưng cũng khá rắc rồi đây :) mình hóng chap 1 :)) Dự là sẽ được đọc một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng không kém phần thú vị và lãng mạn nha :KSV@09:
     
    tho ngoc, Duong Ngoc HuyenShivalkira thích điều này.
  4. Lan Nhixlove DC

    Lan Nhixlove DC Thành viên KSV

    Tham gia:
    2/1/2014
    Bài viết:
    7
    Lượt thích:
    110
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THPT Chuyên
    Máy au bị lỗi, đang khắc phục a. Đợi au sử xong ảnh sẽ đăng chap mới ngay và luôn
     
    tho ngoc, Ran Mori_97Shivalkira thích điều này.
  5. Lan Nhixlove DC

    Lan Nhixlove DC Thành viên KSV

    Tham gia:
    2/1/2014
    Bài viết:
    7
    Lượt thích:
    110
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THPT Chuyên


    Chương 1: Xuyên qua

    ***​



    Tokyo buổi sáng ngày thứ 3 nhộn nhịp cựa mình. Mọi hoạt động của con người lẫn thiên nhiên đều mang đầy nhựa sống căng tràn. Giữa lòng thủ đô của xứ phù tàng, rặng hoa anh đào rủ phô ra vẻ đẹp lộng lẫy. Những cánh hoa anh đào buông mình trong gió lắc lư theo nhịp điệu của cuộc sống.



    Thời tiết vào xuân mát dịu. Mọi vật như bừng tỉnh sau một giấc mộng đông dài. Thời tiết đẹp như vậy, thật không thích hợp để nói chia tay chút nào. Sân bay Tokyo vẫn luôn cuộn trào cuộc sống rộn ràng. Từng dòng người ra vào chật kín mọi ngóc ngách.


    "Con sang đấy nhớ phải giữ gìn sức khỏe đấy Ran". Ông Mori nước mắt lưng tròng cầm tay Ran nói lời tiễn con gái đi du học.


    "Bố làm như con không biết chăm sóc mình ấy. Con gái bố trời không sợ đất không sợ thì sợ gì nào?" Ran liếc bố mình rồi nói tiếp "Ây dà, bố yên tâm nhé! Thỉnh thoảng có thời gian thì đến chỗ mẹ con mà chơ"’. Cô nháy mắt đầy tinh nghịch.


    Ông Mori làm bộ tức giận, thực chất là bị trúng tim đen nên ngụy biện : "Con nói linh tinh. Ta với mẹ con đang li thân" Ông tỏ ra nghiêm nghị.


    Ran lắc đầu : "Chưa thể nói trước điều gì. Biết đâu khi con trở về lại có em để bế cũng nên"


    Ai chứ cô thừa biết nhé, bố mẹ giả bộ thế chứ lần nào gặp cũng mãi không chịu rời đi ấy sao. Có khi cô sang Trung Quốc rồi, họ lại trở về là cặp vợ chồng son cũng nên. Cô thấy khó hiểu, bao nhiêu năm mà họ không chấm dứt, cô hỏi mẹ thì mẹ toàn lảng đi. Tình cảm của họ vẫn mặn nồng mà còn chối. Haizz


    "Con bé này ! Tin ta đánh con không ?" Ông Mori giơ tay, lên tiếng dọa nạt.


    "Oái, con sai rồi…sai rồi. Bố đừng giận chứ" Cô nũng nịu như cún con. Đôi mắt chớp chớp, long lanh. Và dường như chiêu bài này chưa từng mất tác dụng đâu nhé. Bố cô đã bị đánh bại


    "Được rồi, được rồi! Ta thua con rồi đấy. Xem lại hành lí còn thiếu gì không ?". Ran lắc đầu, cô liếc nhìn đồng hồ. Từ giờ đến lúc máy bay cất cánh còn khoảng 30 phút nữa.


    Ran lấy tay xoa xoa bụng, nghe cái dạ dày đang biểu tình hò reo. Ông Mori thấy thế, lắc đầu : "Con vừa ăn cách đây một tiếng mà ?"


    "Bố à, đâu phải tại con. Tại cái dạ dày bất trị này ấy" Cô chỉ chỉ xuống bụng, bộ dạng khổ sở hết mức.


    "Rồi rồi, con đợi ở đây. Ta ra ngoài kia xem có gì mua về cho con ăn tạm". Nói rồi ông bước đi, sau lưng ông cô con gái gương mặt tươi rói, hai tay kết thành hình trái tim : Papa, i love you!


    Bố mẹ là những người yêu thương con cái nhất, câu này không bao giờ sai.


    Mori Ran ngồi xuống ghế chờ với bụng đói meo. Cô lại nhìn đồng hồ : "Sắp đến giờ rồi đấy. Cậu còn chưa đến hả? Thử xuất hiện xem tớ cho cậu biết tay!" Ran hậm hực.


    "Biết tay thế nào được? Tớ đến rồi đây cô nương ơi !" Kazuha, cô bạn chí cốt của Ran bỗng xuất hiện đột ngột. Trên tay cô cầm cái bánh mì kẹp thịt to đùng.


    Ran bừng tỉnh như nhìn thấy vàng. Đôi mắt long lanh nhìn cái bánh không chớp mắt. Vèo một cái, chiếc bánh đã nằm gọn trong tay cô. Kazuha không kịp phản ứng, tròn mắt nhìn cô bạn : "Cậu không làm trộm hơi phí đấy!"


    "Tớ đói chết mất. Sau này tớ bù lại cho" Ran vừa ăn vừa nói đến nỗi giọng lạc cả đi. Ai nhìn không biết tưởng cô bị bỏ đói mấy nghìn năm mất thôi.


    Kazuha lắc đầu : ‘Ăn nhanh không lỡ chuyến bay. Ôi thế giới mà cậu mơ ước đấy. Cô nàng hủ nữ ạ!’. Cô rút trong ba lô ra mấy cuốn sách. Vừa trông thấy nó, Ran như nhìn thấy một thế giới tươi đẹp.


    ‘Cuối cùng cũng có nó rồi! Xúc động chết tớ mất !’ Cô nàng đón lấy sách mà nước mắt rưng rưng. ‘Ta sẽ nâng niu các em !’


    ‘Cậu biết tớ phải khổ sở thế nào mới có được chúng không ?’ Kazuha bắt đầu kể một câu chuyện dài, có thể ước chừng mấy mặt giấy A4 cũng không hết.


    Trong khi cô bạn kể lể thiết tha, Ran lại chăm chú đọc đọc và đọc. Được một lát, cô hét ầm lên làm Kazuha đứng tim : ‘Dọa chết tớ !’ rồi nhìn Ran chằm chằm : ‘Chuyện gì thế ?’


    ‘Kazu..ha… Cậu biết không… ?’ Ran làm vẻ mặt vừa nghiêm trọng vừa khổ sở.


    ‘Cái…cái gì ?’ Ngàn vạn lần đừng dọa người nhé Ran.


    ‘Tiểu mĩ thụ đáng yêu quá đi a~ !!!’ Chỉ thiếu điều tiếng hét của Ran chưa vang vọng cả sân bay thôi, chứ mấy người đi qua đều nhìn cô chằm chằm. Trăm phần trăm không ai nghĩ tốt hết nhé.


    Kazuha ngại ngùng che miệng cô bạn : ‘Trời ơi! Bé miệng cho tôi nhờ đi. Làm như muốn cho cả thế giới này biết cậu là fan đam mĩ ấy!’


    Đột nhiên, Ran nắm tay Kazuha. Đôi mắt rưng rưng: “Chỉ cần được gặp tiểu mĩ thụ đáng yêu như này trong đời một lần. Mình mãn nguyện lắm! Cậu hiểu không, hiểu không?”. Ai da, lực bất tòng tâm mà. Kazuha thở dài thườn thượt:


    “Cậu ế cả đời cho coi! Thôi bay bổng trong thế giới ấy đi!”. Lời nói của cô bị Ran bỏ ngoài tai rồi. “Mà bố cậu đâu?”


    “Ông ấy đi mua đồ ăn!”. Cái bánh trên tay Ran đã biến mất…


    Ôi trời! Nhanh đến chóng mặt.


    “Thế còn cậu? Không ai đi cùng sao?” Ran hỏi, không nhìn lên.


    “Họ đều bận rồi. Đưa mình đến cửa sân bay là đi luôn. Cậu cũng biết, họ có rất nhiều việc!”. Ai biểu cô đột ngột thông báo đi du học thế, họ không thu xếp được công việc cũng đúng thôi.


    “Mạnh mẽ lên cô gái! Tự lực cánh sinh! Yê!” Ran đóng cuốn tiểu thuyết, rút chai nước ra tu một hơi. “…Sang bên kia ta sẽ chăm sóc nàng, tiểu mĩ nhân a~…” Chưa nói hết câu cô đã bị sặc, ho lấy ho để.


    Kazuha vội vuốt lưng cho Ran: “Sang đấy cậu chưa bán tớ là may rồi!”


    “Tiểu mĩ nhân nàng không hiểu rồi!” Nói được một câu, cô lại ho sặc sụa. “Ôi xem chút xộc lên mũi mất!”


    “Coi kìa coi kìa. Có ngày cậu chết sặc vì ăn đấy!”. Đúng lúc dứt câu thì ông Mori cùng với vợ cùng đi đến. Bà Mori trên gương mặt vừa lo lắng vừa vui mừng. Bà vội đến bên Ran dặn dò mấy điều:


    “Xin lỗi con. Mẹ đến muộn”. Ran lắc đầu, cười thật tươi. Bà xoa đầu con gái: “Con nhớ chăm sóc bản thân nhé. Có gì thì gọi về cho mẹ”


    Ran gật đầy cái chắc nịch: “Mẹ yên tâm! Sẽ không ai làm hại con được đâu! Hehe”


    Vậy là đã tạm thời mọi thứ xong đâu vào đấy. Ông bà Mori nhờ Kazuha hãy để mắt đến cô con gái có phần quái đản này giúp họ. Kazuha vui vẻ nhận lời. Cô với Ran thân như chị em, họ không nhờ thì cô cũng sẽ làm.


    Chuyến bay cất cao cánh, giống như một chú chim sắt không lồ hung hăng xé toang không khí mà vươn lên mạnh mẽ. Ran thích thú nhìn những đám mây xốp bồng bềnh cứ thi nhau lướt qua. Những dãy nhà, phố cứ nhỏ đi. Sân bay Tokyo giờ chỉ bé như một cái chấm. Cô vẫy tay: “Tạm biệt bố mẹ, tạm biệt Tokyo thân yêu!”




    Mệt…mỏi…a~


    Đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, tóc thì rối bù xù. Ran lết cái thân đang biểu tình ra khỏi sân bay Bắc Kinh. Kazuha theo sau, cô vỗ vai.


    “Ôi Ran ơi. Cậu làm gì mà thân tàn ma dại thế này?”


    Ran ngước lên: “Cậu không biết đâu…đêm qua tớ đọc..càng đọc càng không thể dừng. Và rồi ra thế này đây”


    “Được rồi, tớ biết cậu mà dính vào đó là không dứt được mà. Thôi, mau đến trường mới, chúng ta sẽ nghỉ khi đến kí túc!”


    Nói vậy chứ, Kazuha cũng đang không biết. Cô sẽ đưa Ran về kí túc bằng cách nào, trông cái bộ dạng như muốn ngủ luôn dưới đất của cậu ấy là rõ rồi.




    Ngôi trường đại học khang trang rộng lớn tại Bắc Kinh, nơi mà Ran và Kazuha sẽ theo học trong vòng 4 năm tới đang được phủ bằng những màu sắc đặc tuyển của thiên nhiên, tươi trẻ và thanh xuân. Ai thì cô không biết nhưng Ran thì vô cùng hào hứng, cô quên luôn cả cái mệt mỏi. Hào mình vào dòng người đang nô nức tới trường. Lướt một vòng. Ây da, soái ca, mĩ nữ đủ cả. thật tuyệt mà!!


    “Chậm thôi nào Ran, lạc đường là rất khổ đấy!”. Kazuha nặng nhọc xách đống hành lí một cách vất vả. Kí túc của cái trường này bao xa vậy? Chân cô như muốn rụng khỏi người mà vẫn chưa thấy đâu. Trường học như mê cung ấy.


    Đang ngắm nghía xung quanh, bỗng phía trước có đám người tụm đông tụm đỏ vào với nhau. Coi bộ, có vụ hay rồi đây. Ran cuời thầm. Cô len qua đám người đang xô đẩy như ép bánh kẹp, cảm thấy vô vọng khi đám người này thì cao, còn cô… kiễng chân lên cũng chỉ toàn đầu là đầu.


    Nhưng mà… có gì có thể làm khó cô? Ran lướt một vòng, không cho ta qua thì ta trèo lên cao xem.


    Cô ném bịch vali xuống đất, xắn quần và bắt đầu trèo. Cái cây to xù xì này có ích phết đấy, ngoài việc tạo bóng râm ra. Ran nghĩ mà không khỏi biết ơn.


    Thấy rồi, trong cái đám bâu đông như kiến kìa… xem nào. Một soái ca đang tỏ tình với tiểu mĩ nhân. Hay, ngôn tình thực tế à nha.


    “Thư Kỳ, liệu cậu có thể để tớ gửi trái tim này nơi cậu không?” Hắn ta nói bằng giọng điệu chảy nước. Đoạn rồi tiếp tục ném về phía tiểu mĩ nhân ánh mắt tia sét đầy ma lực. Xung quanh hắn, mấy cô gái khác khóc lóc đến sưng vù mắt, không ngừng nói tại sao tại sao. Ai da, ca này khó.


    Tiểu mĩ nữ e thẹn, đôi má hồng lên. Ran khẽ thở dài, kịch bản quá dễ đoán: “Tiếp theo soái ca sẽ ghé sát vào tai mĩ nữ thì thầm: Nếu nàng đồng ý,thì còn tốt đẹp hơn với ta!”


    Soái ca kia bước lại gần tiểu mĩ nữ, khẽ thì thầm: “Nếu cậu đồng ý thì còn gì tốt đẹp hơn với tớ” Nói là thì thầm cho ra vẻ chứ ai cũng nghe thấy hắn nói gì hết á. Mấy thiếu nữ xuân xanh cạnh hắn nghe thấy như muốn đứng tim tại chỗ.


    Tiếp theo đây, Ran ngồi trên cây suy nghĩ. Mĩ nữ kia sẽ hỏi: “Không có tim chàng sẽ sống ra sao?”


    “Không có tim thì cậu sẽ sống ra sao?”. Bingo! Đừng tưởng cô là hủ nữ thì không biết ngôn tình nhé. Thể loại sến súa nào cũng coi qua cả rồi. Tiểu mĩ nhân à, nàng đích thị là nữ chính ngôn tình a~


    Không khí có phần gượng gạo. Soái ca bối rối giây lát, không ngờ đến nước này của mĩ nhân, đành để nàng bước vào lớp: “Hẹn gặp lại cậu sau”. Mĩ nhân đi rồi để lại soái ca bơ vơ ở đó.


    “Kém! Quá kém! Hạng như cậu chỉ là soái ca rởm thôi. Ây da, thất vọng quá…” Ran ỉu xìu, nếu là cô thì mĩ nhân kia sao mà chạy được? Mang theo bộ dạng tiu ngỉu, cô từ từ trèo xuống khỏi cây. Vừa nhảy xuống đất đã bắt gặp ánh mắt như viên đạn của Kazuha


    “Giỏi lắm Mori Ran! Tớ tìm cậu muốn đứt mạch khí quản rồi đấy!”


    “Bậy bậy. Đứt sao được chứ? Mà cậu tìm thấy khu kí túc chưa?” Ran cầm lấy sơ đồ toàn bộ trường. Xoay đi xoay về, ngán ngẩm: “Còn hai dãy nhà nữa mới tới sao?”


    “Kêu ca gì nữa! Mau đi thôi”. Kazuha nói rồi lôi tuột cô đi. Về đến kì túc là Ran đã lăn ra ngủ, quần áo còn không thèm thay. Kệ cho trời sập hay cây đổ gì cô không cần biết. Lúc này được ngủ trên hết.




    Dưới ánh trăng bàng bạc, mọi vật như được phủ lên mình một lớp màu óng ả. Bên gốc liễu rủ đầy thơ mộng, nam y nhân đứng đó đôi mắt ngóng trông nơi xa xôi. Trong ánh mắt chàng đong đầy hình bóng người thương. Tà áo trắng phất phơ trước gió, vẻ bí ẩn của chàng đẹp đến mê người.


    Đoạn rồi, người ấy cũng tới. Khoác lên mình y phục màu xanh thanh thoát. Họ gặp nhau, tình cờ mà hữu ý. Cùng nguyện ước một lời đồng tâm.


    “Chỉ cần mỗi lần đệ buồn, cứ tìm huynh!” Lời nói chắc như đinh đóng cột. À không như ốc khoan vào tường.


    Ánh trăng tiếp tục soi tỏ, vằng vặc sáng trên bầu trời đêm không ánh sao.



    “Mao Lợi Lan!”


    “Ánh trăng vằng vặc trên cao…” Cô vẫn tiếp tục lẩm nhẩm trong khi đang ngủ ngon lành.


    “Mao Lợi Lan!”. Tiếp tục gọi. Tiếp tục ngủ.


    “Mori Ran!!!”. Lần này tỉnh thật. Cô dụi mắt, nhìn lên thấy thầy giáo đứng hiên ngang trước mặt mà không khỏi đứng tim. Dọa chết người mà!


    “Giỏi cho em, đang giờ học cũng ngủ được nhỉ?”. Thầy kết tội một cách gián tiếp. “Mao Lợi Lan, đành là tiếng Trung của em khá chuẩn rồi nhưng trong lớp ngữ pháp này cũng nên chú ý một chút chứ! Cuối giờ học, đi lao động công ích!”



    Ôi thiên a~



    Suốt một tuần học tại trường mới, ngày nào cô cũng bị phạt, Không nhổ cỏ thì dọn dẹp vệ sinh, lau bàn ghế. Những cái đó đâu phải trường ta không có người làm. Thầy ơi thầy phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ?


    “Rõ khổ. Ngày nào cũng ngủ trong lớp, trông cậu như thiếu ngủ ngìn năm ấy!”. Kazuha ngồi trên chiếc ghế gài đặt ở khuôn viên trường chăm chú nhìn cô bạn thây lấy nước để tưới cây.


    Ran thở dài, ai cũng nói trường học là nhà. Ngủ ở nhà có gì sai đâu cơ chứ?


    “Mà nè. Tuần sau có vụ đi thăm quan di tích lịch sử đấy. Nghe nói là lăng tẩm của vua chúa gì gì đó!”


    “Thật á?”. Ran hào hứng. Vụ này quá đặc sắc ấy chứ. Duyệt! Hà hà






    Đồ sộ thật ấy! Không biết bao lần Ran tưởng tượng mỗi khi đọc ngôn tình rằng cung điện của vua chúa, hoàng đế sẽ xa hoa cỡ nào. Nay quả thật được mở rộng tầm mắt! Khắp nơi những chạm khắc tinh xảo rồng bay phượng múa đủ cả dát vàng đến chói mắt. Bàn ghế, đồ đạc, thứ nào cũng quý hiếm. Thật khó mà hình dung a~


    “Ran này! Cậu đang làm gì ở đây thế? Thầy gọi kìa”. Kazuha chết mệt với việc theo sau cô nàng này lắm rồi. Không kiểu cô bạn lại tìm thấy gì đó mà đứng đơ như cây gỗ, chăm chăm nhìn theo một hướng. Hai người đã tách khỏi đoàn của trường và đi riêng, một khi tính hiếu kì của Ran trỗi dậy thì ai mà ngăn nổi cô ấy đây?


    Cả hai như nín thở. Trước mặt họ là một mật thất bia ẩn. Xung quanh vắng tanh, chỉ nghe xa xa có tiếng xào xạc của lá. Đôi mắt Ran sáng rực, có cái hay trong này. Cô chắc chắn!


    “Vào trong thôi nào”. Ran kéo tay Kazuha. Cô nàng nuốt nước bọt cái ực:



    “Không nên đâu. Cậu sẽ bị phạt cho coi!”. Kazuha nhìn mật thất tối om mà ái ngại vô cùng.


    Ran đầy hào hứng: “Tớ tìm ra mật thất này, chưa biết nó có gì thì tớ không đành lòng đâu!”. Cô khẳng định chắc nịch. Kazuha đành lực bất tòng tâm.



    Họ bước qua ngưỡng cửa mật thất nhưng nào ngờ, phía sau cánh cửa ấy như một cái hố sâu hoắm không thấy đáy. Ran bất ngờ mất thăng bằng, cô như bị màn đêm nuốt trọn. Cả thân hình chìm dần…chìm dần vào bóng tối… Trước khi mất ý thức, cô chỉ kịp nhìn thấy Kazuha, miệng không ngừng gọi tên cô một cách hoảng hốt.





    Đau chết người mà!


    Nàng từ từ mở mắt. Thấy đầu mình đau như bị đá đè. Ý thức đã dần trở lại với nàng, đôi mắt đảo một vòng. Nàng bật dậy, hoảng hốt. Đây là nơi nào?


    Chính xác thì nàng đang nằm trong căn phòng xa hoa, mĩ lệ với bao nhiêu đồ đạc được chạm khắc công phu tỉ mỉ. Đừng dọa người chứ, không máy quay, không diễn viên…Đừng nói…nàng xuyên không nhá?


    Bao năm đọc ngôn tình của nàng không thừa đâu. Đích thị là xuyên qua thật rồi. Nhưng trước hết nàng muốn biết đây là đâu?

    ***​



    [​IMG]
     
    Windy_WR, Dương Thiên Duy, tho ngoc18 bạn khác thích điều này.
  6. LaCoir

    LaCoir Có thể bay! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/3/2015
    Bài viết:
    1.464
    Lượt thích:
    2.377
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    THPT Cao Bá Quát - Gia Lâm
    Đọc fic cậu, tớ cảm thấy...vô cùng ba chấm
    Tớ cũng là hủ nữ nè, cũng đọc đam mỹ (18+) nè, cũng mê trai đẹp nè, phải cái là dị ứng với ngôn tình :v
    Fic cậu viết hay lắm, với hủ nữ mê trai đẹp như tớ thì còn hay hơn =))
    À, cậu sai chính tả này: bia ẩn => bí ẩn
    Hóng chap mới a~ *vẫy vẫy*
     
  7. Shivalkira

    Shivalkira Thiên Ngự ~A magical journey awaits ~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/6/2015
    Bài viết:
    197
    Lượt thích:
    2.913
    Kinh nghiệm:
    93
    Phù Tang chứ không phải phù tàng đâu nhé. Chỗ đó sai chính tả. Còn lại là rất hay. Cách dùng từ chuẩn ngôn tình luôn. Tình huống xuyên không na ná Nữ hoàng Ai Cập nhỉ bạn. Mình nhớ mình có đọc một bộ truyện tranh kiểu sang Trung Quốc rồi xuyên không thế này. Không biết rồi sau này có chuyện gì kinh thiên động địa không hay chỉ là yêu nhẹ nhàng thôi nhỉ.

    Nói chung là mình rất thích~ Hóng chap nha

    P.s: sao Ran không thích Gl nhỉ ???=))
     
  8. như xinh pro

    như xinh pro Don't forget me !!! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/3/2015
    Bài viết:
    111
    Lượt thích:
    705
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Thám tử
    Bạn dùng từ trong fic này theo phong cách ngôn tình rất chuẩn à nha ~a. :D :D Bạn vẫn còn một ít lỗi type, chỉ một chút xíu thoy :D :D. Mình rất thích đọc thể loại xuyên không như thế này, fic của bạn có vẻ hấp dẫn nha ~a. Mặc dù thể loại xuyên không này khá phổ biến nhưng mình nghĩ bạn sẽ làm mới và thật tốt. :D :D


    Chúc bạn viết tốt, sớm ra chap mới nhá :)) :))
     
    tho ngoc, Lan Nhixlove DCRan Miyu thích điều này.
  9. Co Be Cau Kinh

    Co Be Cau Kinh Hello Co Be Cau Kinh Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/9/2015
    Bài viết:
    2.467
    Lượt thích:
    22.980
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Phá làng phá xóm
    Trường:
    Những siêu quậy nổi loạn.
    là "chơi"chứ không phải "chơ":KSV@04::KSV@04::KSV@04:
    gài =>dài
    thây =>thân
    hết rồi :)còn về phần nội dung thì mình thấy hình như là hơi nhanh thì phải.nhưng nội dung của chạp này cũng khá là hấp dẫn nha!!!:D:D:D

    cuối cùng HÓNG CHAP MỚI CỦA NÀNG NHA!!!:KSV@03::KSV@03::KSV@03:
     
    tho ngoc, Lan Nhixlove DC, Ran Miyu1 bạn khác thích điều này.
  10. Lan Nhixlove DC

    Lan Nhixlove DC Thành viên KSV

    Tham gia:
    2/1/2014
    Bài viết:
    7
    Lượt thích:
    110
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THPT Chuyên
    Chương 2: Ta là người của tương lai



    Cứ thế, vận trên mình trung y mỏng manh nàng mở toang cửa phòng bước ra ngoài. Nào ngờ vừa nửa bước đã bị kề kiếm vào cổ. Nàng tròn xoe mắt lên nhìn. Hai thị vệ mặt mày nghiêm trọng, đằng đằng sát khí chĩa vào nàng.


    Thiên a~


    Nàng đã làm gì sai?


    ‘Làm gì vậy?’. Nàng hỏi bằng tiếng Trung. Hai tên kia tuyệt nhiên không trả lời, đứng sừng sững như cái cây. ‘Thả ta ra!’. Lúc này mới có phản ứng, một tên vẫn chắc tay kiếm giơ trước mặt nàng. Một tên đáp lời :


    ‘Cô nương không được rời khỏi phòng cho đến khi Thái tử điện hạ đến !’. Hắn nói chắc nịch, kiên quyết không buông kiếm.


    ‘Thái…tử ?’ . Vậy là nàng hiểu rồi. Xuyên chỗ nào không xuyên lại rơi vào chốn cung vua phủ chúa. Thảm rồi. Nàng không muốn giống mấy nữ chính trong ngôn tình, xuyên không rồi bị ngược đau ngược đớn đến long trời lở đất. Chốn hậu cung, cái chốn địa ngục trần gian vùi dập cuộc đời con người này. Nàng phải thoát khỏi đây mới được !


    Nàng vờ ngoan ngoãn, quay lại phòng rồi đóng cửa, nghĩ cách làm sao ra được bên ngoài. Nếu không nhầm, đây là Đông cung của Thái tử. Canh gách chắc chắn rất nghiêm ngặt. Bây giờ là ban ngày, mọc thêm cánh cũng khó mà thoát. Tối rồi tính.




    Chán chết mất ! Nàng xoay xoay cái chén trên bàn, nhìn qua nhìn lại khắp phòng. Thái tử này cũng giàu có đi, xoa hoa ngập trời thế này. Đồ đạc không bằng vàng thì cũng toàn đá quý, ngọc ngà đủ cả. Nhưng mà ham mấy thứ đó cũng để làm gì, nàng bây giờ là nghĩ cách ra khỏi chốn này trước đã.


    ‘Cô nương. Nô tì mang đồ ăn tới’. Một giọng nói nhẹ nhàng cung kính vang lên ngoài cửa. Ra là đưa đồ ăn. Nghe thấy hai chữ đồ ăn là đôi mắt thẫn thờ của nàng sáng rực lên. Có thực mới vực được đạo, muốn đi đâu thì trước hết cũng phải ăn đã.


    Một bàn nào là sơn hào hải vị, toàn những món chưa thấy bao giờ. Mùi vị thì khỏi chê, người ngày xưa có khẩu vị tốt thật đấy. Mấy món này giờ tìm trong nhà hàng cao cấp chưa chắc đã có đâu nhé. Lúc nàng dùng xong bữa cũng là lúc trăng đã lên. Khắp nơi bóng tối dần bao phủ. Hai tên lính gác kia cũng chuẩn bị đổi ca, thời điểm này trốn là chuẩn nhất rồi đây.


    Theo như trong tiểu thuyết hay phim ảnh, người ta định bỏ trốn sẽ chuẩn bị đồ đạc gói vào tay nải. Ngặt nỗi nàng làm gì có y phục mang theo, bộ quần áo thời hiện đại cũng không biết nơi phương trời nào. Còn những cuốn tiểu thuyết nàng nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa nữa. Đau lòng chết mất, điện thoại dù có nhưng cũng chẳng kiếm đâu ra sóng. Chưa kể làm gì có ai để mà gọi?


    Thiên a~ Bi đát quá mà.


    Nàng vận nguyên bộ trung y trắng toát, mỏng manh, nhón chân trèo qua cửa sổ. Nói về khoản leo trèo thì không ai bằng nàng đâu nhé. Giải thưởng leo núi hồi ở Tokyo nàng có đầy ra.


    Ngó ngó, nghiêng nghiêng. Có nhất thiết cả cửa sổ cũng phải canh không vậy? Nàng lấy hộp phấn trang trên bàn, vung tay ném thật xa. Đam lính nghe động, chia nhau ra tìm kiếm. Cơ hội của nàng đến rồi đây.


    Rất nhanh, nàng nhảy xuống khỏi bệ cửa. Phủi phủi tay và chuồn lẹ. Nàng đến hoa viên, trời tối rất mau, khắp nơi đã lên đèn. Những ánh sáng vàng nhạt leo lắt hắt lên từng hàng gạch trên hoa viên. Nàng nấp vào hòn non bộ, nghe xung quanh tiếng nước róc rách rất vui tai. Nhưng mà, giờ đâu phải lúc thưởng ngoạn. Bị bắt là khổ.


    ‘Rộng chết người! Giàu cũng vừa phải thôi chứ! Lối ra ở đâu hả trời?’. Nàng tức giận. Vòng đi vòng lại mệt sắp rụng rời chân tay mà không tìm nổi cái cổng sau. Nàng ngồi xuống đất, lấy vạt áo quạt quạt.


    ‘Rẽ phải, qua một hồ nước, vòng qua trái. Cổng sau ở đấy!’. Không cần biết là ai nói, cảm thấy như ở sa mạc mà tìm được chai nước khoáng. Nàng quay đầu lại buông lời tạ ơn thì như bị sét đánh trúng đầu.


    Thảm a~


    Hắn đứng đó, sừng sững như tự bao giờ. Đôi mắt sáng lấp lánh tựa những vì sao, mái tóc buông sau lưng, vận y phục dát vàng, đeo bên mình ngọc ngà châu báu các loại. Không nói thì cũng thừa biết là ai rồi. Nàng đờ người, trốn không xong đã tìm đến?


    “To gan! Nhìn thấy Thái tử dám không hành lễ?”. Tên thái giám nam nữ bất phân lớn tiếng. Mắt trợn ngược, nói bằng giọng điệu chảy nước. Nàng lần đầu thấy thái giám nha, nếu ở thời nàng thì đích thị là “thế giới thứ ba” mà.



    Nhanh như gió, Thái tử tuốt kiếm chĩa thẳng vào dưới cằm nàng, lạnh lùng nói: “Ngươi từ đâu tới?”


    “Nếu nói ta đến từ thế giới tương lai người tin không?”. Nhìn là biết hắn không hiểu nàng nói gì. Đôi mắt sáng nhìn nàng trân trân. Đừng nghĩ nàng sợ đao kiếm. Nàng là chủ câu lạc bộ kiếm pháp hồi học cấp ba, kiếm tất nhiên đụng qua rồi.


    “Thái tử điện hạ, cô ta không rõ lai lịch. Người xem, tóc cũng khác người, quần áo lúc mới đến cũng lạ. Không chừng là gián điệp được phái tới ám sát Thái tử. Mong người ban lệnh giết để trừ hậu họa.” Thái giám bắt đầu liến thoắng, hắn ta nhìn nàng nguýt một cái rồi quay qua làm bộ với Thái tử.


    Cái gì mà thích khách chứ? Tóc nàng là nhuộm, nhuộm đấy! Tên Thái giám chết bầm. Nàng hận không thể một đao cho hắn đo đất. Xem ra Thái tử bình thản, ánh mắt vẫn không biểu lộ cảm xúc.


    “Ngươi tên gì?”. Giọng hắn trầm trầm.


    “Mori…”. Theo thói quen, nhưng sực nhớ. Đây không phải Tokyo thân yêu của nàng. “Mao Lợi Lan”


    Hắn nhìn nàng rồi mới nói: “Đưa về, giam giữ cẩn thận”. Sau đó quay gót, bước đi. Tên Thái giám chết bầm vẫn lẽo đẽo theo sau, không ngừng nói phải loại bỏ nàng để đề phòng, bla…bla…Nàng nhìn theo bực bội: “Sao lại giam ta? Này!”. Giậm chân xuống đất, nàng đành ngậm ngùi theo đám thị vệ, cung nữ quay về phòng.



    Ở trong phòng chán chết. Nàng đưa mắt ngắm nhìn hoa viên rực rỡ sắc màu tươi trẻ. Từng đám mây nhè nhẹ trôi trên trời cao, làn gió thanh mát bỗng phả đến, vương trên má nàng hơi ẩm của đất trời. Mùi nhựa sống đang căng tràn khắp nơi. Một ngày đẹp trời như thế, sao nỡ giam cầm nàng nơi đây? Nàng muốn ra ngoài!!!


    Đám cung nữ vẫn mải mê chải tóc, trang điểm và thay y phục cho nàng. Có rắc rối không cơ chứ. Nàng đã bảo chỉ cần cho nàng một bộ quần áo đơn giản thôi. Ấy vậy mà những cung nữ không nghe, khoác cho nàng hết lớp này đến lớp kia. Không ngộp chết mới lạ đấy. Chưa kể đám nữ trang lủng lẳng đầy đầu khiến nàng muốn ngã về phía sau. Người xưa có sức chịu đựng thật cao. Khẳng định luôn!


    “Tóc cô nương dài mượt như vậy, nhưng sao lại có màu khác thế?” Cung nữ bê thau nước, buông lời hỏi. Nàng thản nhiên đáp: “Tóc ta nhuộm đấy”. Cả đám cung nữ đứng ngẩn ra đấy. Họ đâu có hiểu, nàng cũng không biết giải thích ra sao.


    “Ta muốn ra ngoài!’. Bức bí không chịu được.


    ‘Không được! Thái tử có lệnh, cô nương nhất định không được đi đâu’. Nàng không cam tâm, nàng đã làm gì sai ? ‘Sao Thái tử của các cô vô lý thế? Cái này ở thế kỉ XXI là giam giữ trái phép đấy!’


    ‘Cô nương, không được nói lung tung đâu. Nguy hiểm đến tính mạng đấy’. Một cung nữ lên tiếng với vẻ lo ngại. Mao Lợi Lan thở dài não nề. Thời đại phức tạp này… ‘Ta không quen được người khác hầu hạ, các cô không cần làm những việc này đâu’.


    Đám cung nữ bỗng nhao nhao, sợ sệt : ‘Xin cô nương cứ trách phạt, nhưng nếu không làm thế chúng tôi sẽ bị chém đầu mất !’


    Nàng biết ngay sẽ như thế. ‘Thôi bỏ đi. Vậy để một người ở lại cạnh ta cũng được!’. Những cung nữ vội lui xuống, trong cung cái gì cũng phải nhanh gọn lẹ. Chỉ còn một cung nữ ở lại, nàng ta tên Tiểu Hoa.


    Mao Lợi Lan đặt trên đầu quả táo chín đỏ, nàng đi đi lại lại. Không làm gì thì buồn chết mất. Không có điện thoại lướt facebook, chơi game. Sao mà thấy thời gian trôi như ốc sên bò.


    ‘Tiểu Hoa, cô biết sao ta bị giam không ?’


    ‘Nô tì không giám nói…’. Mao Lợi Lan quay qua nhìn thẳng vào Tiểu Hoa làm nàng ta càng sợ sệt.


    ‘Mau nói cho ta nghe đi. Bị giam giữ mà không biết lý do, khó chịu lắm’. Đừng tưởng cứ là Thái tử thì làm gì cũng được. Nàng là người của thời đại mới. Hắn có quyền gì giam nàng ?


    Tiểu Hoa đắn đo mãi mới chịu hé môi : ‘Là do đêm hôm kia, trong lúc Thái tử đang…tắm…thì cô nương đột ngột từ trên trời rơi xuống…’


    Phụt… !!! Nước trà nàng uống chưa kịp nuốt đã tuôn bay hết ra ngoài. Mí mắt nàng giật giật. Màn xuyên không phải gọi quá khủng đi.


    ‘Thường ngày Thái tử rất ghét nữ nhân, chưa từng để ai động vào người ngoài Hoàng hậu ra…cô nương không những chạm vào Thái tử lại còn đúng lúc người đang tắm…cho nên…’. Tiểu Hoa không giám nói tiếp.


    Mao Lợi Lan : ‘…’


    Thiên a~


    Xuyên không đúng nơi này lại còn xuyên đúng cái lúc như nhế. Ông trời có hận với nàng sao? Ngẫm lại mới thấy rùng rợn. Nàng lúc đó mất hết ý thức, cũng đâu có nhìn thấy gì đâu, cảm giác thì càng không.


    ‘Thế cô có biết trang phục lúc đó ta mặc với đồ đạc của ta ở đâu không ?’


    Tiểu Hoa đáp : ‘Những thứ đó sau khi được đưa đi kiểm chứng, bây giờ có lẽ đang ở chỗ Thái tử ạ’.


    Không được! Nàng phải lấy lại những thứ đó. ‘Ta muốn gặp Thái tử!’. Thoạt đầu, Tiểu Hoa ngơ ngác, nàng ta đứng chôn chân tại chỗ.


    ‘Ta muốn lấy đồ! Please!”


    “Vậy để nô tì đi bẩm báo”. Nói rồi Tiểu Hoa lui ra ngoài.




    Nàng biết, nàng có mọc thêm cánh cũng khó mà thoát được. Theo mỗi bước nàng là thị vệ. Họ giữ khoảng cách tối thiểu nhưng cũng không một giây phút lơ là. Cung nữ Tiểu Hoa đi gần bên nàng, nàng ấy không nói gì. Cúi bước đi.


    Thư phòng của Thái tử. Không hiểu hắn cuồng sách hay không, cả căn phòng rộng đến mấy gian mà chỉ có sách là sách. Mao Lợi Lan nghĩ, ngày xưa con vua chúa còn học khổ hơn cả thời nàng sống.


    Hắn ngồi hiên ngang trên ghế, đầu bút lông uyển chuyển qua lại trên trang giấy. Mùi mực đậm đặc giăng mắc khắp không gian. Đợi tên Thái giám bẩm báo xong, mới được bước vào. Thái tử cho phép mình nàng vào trong, những người khác phải ở ngoài.


    “Trả đồ cho ta!”. Nàng đi đòi đồ, đồ ai người nấy cầm. Đông cung thiếu gì đâu. Đồ của nàng hắn giữ làm gì?


    Hắn vẫn chú tâm luyện chữ: “Không đưa”. Nàng tức giận, đã giam giữ trái phép còn trấn lột đồ. Hắn là tên Thái tử nhỏ mọn, xấu xa mà nàng từng biết.


    “Chỉ mỗi việc ta vô tình rơi xuống đúng lúc người đang tắm thôi. Cần gì thù dai thế?”.


    Thái tử: “…”



    Ánh mắt kia ngước nhìn nàng như tia sét, đầy giận dữ, ngòi bút dừng trên trang giấy, tạo thành vết mực loang khó coi. Hắn đứng dậy, bước lại gần nàng. Thật sự phải nói hắn rất đẹp, không phải đẹp bình thường đâu. Đích thị giống một mĩ nhân mà!!! Mao Lợi Lan bất động như tượng. Tiểu mĩ thụ của lòng nàng...Ôi không thể sai. Hắn như hiện thân đầy đủ của một tiểu mĩ thụ trong ngôn tình đam mĩ nàng đã đọc.


    “Thiên a! Tiểu mĩ thụ, đẹp đến mê người!”. Mái tóc đen dài, óng mượt, làn da trắng mịn, đôi mắt thì long lanh như mặt hồ trời thu vậy.


    Thái tử khó hiểu, hắn nhíu mày. Không biết nàng nói gì, nhưng chắc chắn nàng đang để ý đến ngoại hình của hắn. Trước giờ ngại tiếp xúc với nữ nhân âu cũng là vì lí do này. Hắn sinh ra đã thế, 10 phần thì giống nữ nhân đến 7, 8 phần.


    “Ôi cuộc đời không phụ ta, để ta gặp được thế này.” Phải nói là nàng vui mừng khôn xiết. Chỉ thiếu điều chưa ôm chầm lấy hắn mà thôi.


    “Nàng giám nói thẳng ra là rơi đúng lúc ta đang tắm? Tin ta giết nàng ngay bây giờ không?”


    Nàng như tỉnh mộng: “Giết ta người được gì?”. Thản nhiên ném cho hắn cái nhìn thách thức.


    “Để chuyện tối đó không truyền ra ngoài”. Hắn vừa nói vừa quay lại tiếp tục luyện chữ.


    Đột nhiên nàng cười thích thú: “Có phải người sợ nữ nhân, rất ghét nữ nhân. Điều đóchứng tỏ, người thích nam nhân rồi. Thật sự vẻ đẹp của Thái tử khiến cho hoa nhường nguyệt thẹn đấy!”.


    Hắn đông cứng. Giấy trên bàn không chỉ loang mực mà còn rách một mảng to. Tức, hắn tức chết mất. Nữ nhân trước mặt chàng có biết sợ là gì không thế? Còn thản nhiên nói những câu ấy rất vô tư. Ai nói hắn thích nam nhân?


    “Ai da, những tưởng thời xưa thường tam cung lục viện. Thái tử là hàng hiếm đấy!”


    Con giun xéo lắm cũng quằn. Hắn không nhịn được, lao đến cầm tay nàng vặn ngược về sau.


    “Đau ta!”. Nàng giỏi đấu kiếm, leo trèo chứ không biết đánh nhau đâu. Không ngờ trông hắn liễu yếu đào tơ mà có sức mạnh như vậy.


    “Còn giám nói xằng! Giết nàng với ta như giết một con kiến thôi”. Hắn gằn từng tiếng, gân xanh nổi đầy trán.


    Thái tử thật sự nổi trận lôi đình. Có lẽ vì quá tức giận mà hắn lần đầu chủ động chạm vào nữ nhân. Bàn tay nàng bị nắm chặt trong tay hắn, hắn rất gần nàng. Mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ từ nàng làm hắn choáng váng, nhưng quyết không buông.


    “Giết người diệt khẩu! Thái tử, không ngờ người muốn che giấu điều đó. Tin ta đi, đâu có gì đáng xấu hổ đâu? Ta thông cảm cho người mà!”. Nàng cố sống cố chết cũng không thoát nổi, tay hắn như làm bằng sắt, dựt không ra, cự lại cũng không nhúc nhích.


    Hắn nghe như tảng đá rơi xuống đầu, đờ đẫn vài giây. Mùi hương càng rõ nét hơn, có thể cảm nhận được cả hơi thở của nàng.



    [​IMG]
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Cùng người Diễn đàn Date
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Cùng nhau đến Paris nhé ! Đang viết / đang dịch 27/1/2019
[Longfic] Tận Cùng Của Yêu Thương Đang viết / đang dịch 13/7/2017
[Longfic] Tìm hiểu về thân phận Conan và cuộc đối đầu cuối cùng Đã hoàn thành 2/5/2016
[Longfic] Đâu là ..sự thật cuối cùng... Đã hoàn thành 23/3/2012
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP