[Longfic] Ctrl+D=Delete

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi ColdGirl_Ann, 5/4/2014. — 7.489 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. ColdGirl_Ann

    ColdGirl_Ann I <3 ShinRan couple <3

    [Longfic] Ctrl+D=Delete

    Love Again…

    Tác giả: Ann

    Thể loại: ShinxRan’s fic

    Tình trạng: Đang hoàn thành

    Khuyến cáo:

    - Không được mang fic sang các diễn đàn khác nếu không được sự đồng ý của tác giả.

    - Không sao chép nội dung, cốt truyện sang một fic mới bằng cách thay đổi tên nhân vật để cho fic đó là của mình






    Chap 1: Quá khứ đau thương

    Gió thổi nhẹ nhàng làm tiết trời mùa thu càng thêm lãng mạn. Ở ngã tư, dòng người đi lại tấp nập. Ai ai cũng hối hả trở về nhà. Những khuôn mặt mệt mỏi. Trên vỉa hè, có một cậu con trai chừng 18 tuổi với khuôn mặt thanh tú đang cười tươi rói với một cô bé bên kia đường,khoảng 15 tuổi:

    - Này nhóc - Cậu trai vẫy tay, cô bé mở to mắt ngạc nhiên, rồi từ từ chuyển sang sự vui mừng

    - Anh trai!!! - Cô bé hét to

    - Ở yên đấy! - Cậu trai đáp lại

    Đèn giao thông chuyển sang màu xanh, cậu thong thả bước xuống lòng đường. Không do dự, cậu cứ đi mà không hề đề phòng gì cả.

    - Anh đi nhanh lên chứ! - Cô bé sốt ruột

    Cậu trai không nói gì, chỉ nhìn cô bé mỉm cười dịu dàng. Cậu lúc nào cũng vậy, lạnh lùng với mọi người, nhưng với cô bé này thì không thể. Đèn đã sắp chuyển sang màu vàng, thấy vậy, cô bé nói:

    - Nhanh lên, đưa tay cho em nào - Và chìa tay ra

    Cậu lại cười, định nắm lấy tay cô bé…

    “ Kít-ttttttt” - tiếng phanh xe vang lên chói tai

    “Ầm” - một ai đó đang ngã xuống

    “Tóc..tách” - một thứ chất lỏng có mùi tanh đến khó chịu chảy xuống mặt đường

    “Anh-hhh” - tiếng hét của một cô gái, khoảng 15 tuổi

    “Bí bo bí bo”- tiếng xe cứu thương vang vọng cả ngã tư đông đúc

    Hình ảnh cuối cùng còn lại trong tâm trí cậu là đôi mắt tím biếc của em gái đang ngước lên nhìn cậu. Thế rồi mọi thứ như sụp đổ, quay cuồng. Trong cơn mê man, cậu chỉ nghe thấy ai đó gọi tên cậu, rất to nhưng chứa sự sợ hãi, lo lắng. Và… đó là tất cả…

    “Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng tình trạng của cậu ấy… Nhưng gia đình có thể đưa cậu ấy ra nước ngoài, có lẽ... sẽ còn hy vọng… Tuy nhiên tôi nghĩ gia đình cũng nên chuẩn bị tâm lý…” - Vị bác sĩ già ngập ngừng nói, tay nâng gọng kính, ái ngại nhìn rồi bước đi.

    = Cầu thang thoát hiểm=

    “ Em sẽ đưa thằng bé sang Mỹ, nó nhất định… sẽ khỏi bệnh” - Người phụ nữ với đôi mắt sắc sảo lên tiếng

    “Em định đi một mình chắc, anh sẽ đi cùng em” - Người đàn ông đáp lại

    “ Không được, anh phải ở lại để chăm sóc con bé… Nó đã rất sốc” - Người phụ nữa phản bác, cố nén tiếng nấc trong cổ họng

    “ Em thừa biết tính con bé rồi còn gì? Nó yêu anh trai của nó còn hơn cả chúng ta, em nghĩ nó sẽ để yên chuyện này sao?” - Người đàn ông nói giọng sốt sắng

    “…”

    “ Nghe anh, cuối tuần chúng ta sẽ khởi hành. Anh có vài người bạn bên đó, họ sẽ lo việc chỗ ở và bệnh viện cho chúng ta” - Người đàn ông nói và bước đến gần hơn bên người phụ nữa, khẽ ôm bà - “Sẽ ổn cả thôi, em đừng lo”

    Người phụ nữ khóc nấc lên trong đau khổ. Giọi nước mắt cứ trào ra mà chẳng thể ngăn lại. Ngả đầu vào người chồng, bà cảm thấy đỡ hơn đôi chút, nhưng đôi vai vẫn run rên. Một lúc sau, họ rời bệnh viện mà không vào thăm cậu. Đón một chiếc taxi, họ về nhà.

    “ Thế có ổn không em? Chúng ta còn chưa vào thăm thằng bé…” - Giọng người đàn ông ngập ngừng

    “Chúng ta còn rất nhiều thời gian với nó. Lúc này, người muốn gặp nó nhất là con bé”

    Người phụ nữa trả lời, đôi mắt vẫn nhìn ra ngoài của kính không hề quay lại. Trời đã mưa…

    = Phòng VIP-Bệnh viện Beika=

    “Anh à… anh có nghe thấy em nói không”

    “ Sao anh im lặng vậy? Sao không trả lời em?”

    “ Anh ghét em à? Anh đã bao giờ ghét em đâu chứ?”

    “ Anh nói gì đó đi chứ? Đừng ngủ nữa?”

    “ Anh… là đồ đáng ghét!”

    “ Em rất sợ..”

    Cô gái không thể tiếp tục được nữa. Cô đang nói chuyện với một người đang bất tỉnh thì làm sao có thể trả lời cô được chứ? Thật là ngốc mà! Đưa đôi mắt tím biếc ngấn lệ nhìn gương mặt của anh trai. Anh cô vẫn rất bình thường mà! Gương mặt của anh thanh thản như một thiên thần đang chìm vào giấc ngủ.

    “ Anh chỉ đang ngủ thôi… Đúng không anh?”

    “ Sáng mai thức dậy em sẽ nấu cháo cho anh ăn nhé!”

    “ Nếu anh không dậy thì em sẽ giận đấy!”

    Nói rồi cô bật khóc! Giọt nước mắt như những viên pha lê lấp lánh một nỗi buồn vô hạn. Thế rồi cô lấy tay lau những giọt nước trên mặt. Cô là vậy đấy… mạnh mẽ và kiên cường đến lạ kì. Như một bông hoa lan trắng nở giữa ngày trời giông bão, cô lúc nào cũng đơn độc và một mình. Bông hoa lan ấy mỏng manh mà cũng thật cứng cỏi. Cố gượng cười, cô nhìn anh và bảo:

    - Anh không muốn thấy em khóc đúng không? Anh đã luôn dặn em phải thật mạnh mẽ mà? Nhưng bây giờ sao anh lại chẳng nói gì nữa vậy? Em… thật sự đã không thể mạnh mẽ như vậy nữa anh à…

    Cô nói, và lại khóc. Căn phòng không một tiếng động, kể cả tiếng nấc của cô cũng chẳng có. Nhưng cô vẫn khóc, trong im lặng… Tiếng khóc của cô không thành tiếng, bởi chủ nhân của nó đã chịu quá nhiều đau khổ… Mưa vẫn rơi, từng hạt từng hạt đập vào cửa kính…


     




  2. ColdGirl_Ann

    ColdGirl_Ann I <3 ShinRan couple <3

    Tham gia:
    10/9/2013
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    71
    Kinh nghiệm:
    13
    Trường:
    THCS Trưng Vương
    Mong mọi người sẽ comt nhận xét thật lòng về fic của Ann, nhất định Ann sẽ k bỏ fic và ra chap nhanh nhất có thể
     
  3. Ran Mori_2000

    Ran Mori_2000 SHMILY Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/10/2013
    Bài viết:
    1.006
    Lượt thích:
    5.234
    Kinh nghiệm:
    113
    ColdGirl_Ann ừm mình ko biết nhận xét gì hết, bạn cứ viết tiếp đi. Mình thấy chap trên hơi ngắn, chỉ là hơi thôi nhá còn đâu như thế cũng được rồi. Nội dung bạn khá hay. Nhưng mà..... Ran là em gái của Shinichi sao :((, thôi hóng chap tiếp :)
     
    nguyenhonganhsone4ever thích điều này.
  4. Lưu ly giá băng

    Lưu ly giá băng a secret makes a woman woman

    Tham gia:
    6/4/2014
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    50
    Kinh nghiệm:
    18
    Thôi mình chẳng có gì nhận xét cả ^^ chờ chap sau của bạn. Hi vọng Shinxran sẽ không có cái kết bi thảm
     
  5. Hoshino Rinko

    Hoshino Rinko Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/9/2013
    Bài viết:
    65
    Lượt thích:
    92
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    No
    Trường:
    Teitan
    Hờ, ta lại quay lại chém fic theo kiểu mới
    -Fic quá ngắn. Nhiều lời thoại quá bạn ạ. Tên fic trùng bạn nên đổi tên fic ngay. Có lỗi type, lặp từ. Nội dung hơi lhó hiêuđừng nói nguời bị đâm xe là Shin nhá.
    P. S cmt yhế này đc chưa ạ?
     
    ColdGirl_Ann thích điều này.
  6. ColdGirl_Ann

    ColdGirl_Ann I <3 ShinRan couple <3

    Tham gia:
    10/9/2013
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    71
    Kinh nghiệm:
    13
    Trường:
    THCS Trưng Vương
    Cảm ơn mọi người đã góp ý, và người bị đâm là anh trai Ran và không phải Shinichi ạ!
     
  7. Kirill

    Kirill I know you'll find the answer, Naruto... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/6/2013
    Bài viết:
    1.846
    Lượt thích:
    5.931
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nghệ nhân rối
    Trường:
    Nukenin
    Hoshino Rinko Tên fic này trùng với fic nào, ai là tác giả em nhỉ? Đặt tên fic là quyền tự do cá nhân mỗi người, nếu bị trùng thì cũng là trường hợp bất khả kháng thôi. Box hiện nay có hơn 800 topic, tên fic trùng lặp không thiếu. Chị còn không có quyền đề nghị Author đổi tên fic, nên em cũng đừng đòi hỏi những điều vô lý như thế. Mọi thắc mắc em cứ liên hệ trực tiếp chị, chị sẽ giải đáp tận tình.
    Btw, vì hôm nay là một ngày vui của KSV, chị không chấp mấy chuyện nhỏ nhặt. Nhưng từ mai, chị sẽ tập hợp tất cả những nick chính nick phụ của một số người, ban đồng loạt để cảnh cáo. Mong em lưu ý cho.
    Xin lỗi vì đã làm phiền Author. Em cứ sử dụng tên cũ của fic vẫn được, không hề vi phạm điều gì đâu.
     
    nhipcautre0904, Rika_DC, Sera Hwang1 bạn khác thích điều này.
  8. ColdGirl_Ann

    ColdGirl_Ann I <3 ShinRan couple <3

    Tham gia:
    10/9/2013
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    71
    Kinh nghiệm:
    13
    Trường:
    THCS Trưng Vương
    Kirill Rùa Chị ơi không có gì đâu ạ! Cũng tại em muốn các bạn nhận xét fic mình mà! Chị đừng trách bạn ý nhé!
     
  9. Dragon Princess

    Dragon Princess 羽生 結弦 ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/6/2013
    Bài viết:
    725
    Lượt thích:
    3.699
    Kinh nghiệm:
    93
    Mình thấy nhiều lời thoại trong fic này nhưng vẫn rất rất ổn, như thế mới nói lên được tâm trạng của nhân vật ra sao chứ =>> nhiều nhưng không thừa. Cơ mà mình thấy lời văn của bạn đúng là nó hơi sao sao ý á :-?:-?:-?
    Đầu tiên tưởng anh của Ran là Shin :-? sẽ có một câu chuyện về tình yêu giữa 2 anh em =)) =>> không thể :((
    Anh trai của Ran là ai nhở ?
    - Kaito ?
    - Hakuba ?
    - Một nhân vật bạn tự nghĩ ra ?
    - Hay... Shuu yêu dấu của mình nhỉ :big_grin: ( mơ mộng linh tinh :Conan22: )
    Khó đoán quá, mong chap mới của bạn nha :Conan06: ra nhanh nhá :Conan06:

    p/s : Những lời trên có gì sai mong bạn thông cảm vì mình là một author rất gà nên chả biết nhận xét gì đâu nha =))
     
    akaixakemiran_angel_1826 thích điều này.
  10. ColdGirl_Ann

    ColdGirl_Ann I <3 ShinRan couple <3

    Tham gia:
    10/9/2013
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    71
    Kinh nghiệm:
    13
    Trường:
    THCS Trưng Vương
    Chap 2: Người mới

    “ Hộc…hộc”

    Từng giọt mồ hôi chảy dài trên trán. Đôi mắt còn vương chút sợ hãi. Khó chịu thật! Nó lại quay về và hành hạ cô. Đôi khi lưu giữ một cái gì đó trong tâm trí, suy nghĩ về nó quá nhiều khiến người ta bị ám ảnh… Chắc cô cũng là một trong số đó…

    Căn nhà trống trải và lạnh lẽo. Cũng phải thôi, trong cái biệt thự này chỉ có mình cô. Ánh mắt cô dừng lại ở khung cửa sổ - nơi mà những giọt mưa đang đập vào từng hồi nặng trĩu. Những âm thanh đó như khắc sâu thêm cái tĩnh mịch trong căn nhà này. Khẽ trút một tiếng thở dài, cô bước ra khỏi giường. Liếc nhìn đồng hồ: Mới 10 giờ thôi, chẳng hiểu sao cô lại ngủ rồi thức dậy vào cái giờ quái quỷ này chứ. Cô thay quần áo và đi ra ngoài.

    = Xe buýt số 10 =

    Chuyến xe cuối cùng trong ngày lăn bánh, chậm chạm như một con ốc sên giữa màn mưa trắng xoá. Mọi thứ đều ẩm ướt, ngột ngạt đến khó chịu. Phảng phất trong xe là mùi mốc meo của một thứ gì đó - kinh tởm!

    “ Xoạch xoạch” - tiếng cửa xe mở ra và thật kì lạ là có người bước lên. Qua khung cửa mờ đục, cô có thể thoáng thấy bóng dáng của người ấy - là con trai. Cậu ta cao và đôi mắt có màu xanh…

    Cô tự cười chính mình. Tại sao lại quan tâm đến người khác như thế chứ? Họ thì làm được gì cho cô - ngoài việc mang lại rắc rối? Thật khó hiểu! Thế rồi cô lờ đi cái cảm xúc ngày càng phức tạp trong trí óc và thả mình vào khung cảnh ngoài ô cửa kính. Thế giới xung quanh cô - từ ba năm trước - đã luôn mang màu xám. Chắc đó cũng là lý do cô chọn chiếc xe cuối cùng này để ngắm nhìn cái thế giới ấy chìm vào giấc ngủ…

    Tự nhiên tâm trí cô lại ùa về những hình ảnh của người ấy - vui vẻ và giả tạo đến ghê tởm. Cô tự trách mình - sao lại mù quáng đến thế, mềm lòng đến thế? “Hạnh phúc” à? Cô KHINH! Cô khinh cái thứ cảm xúc rẻ tiền ấy! Tất cả cũng chỉ vì đồng tiền, chẳng có cái quái gì gọi là thật lòng cả! Tiền tiền tiền tiền - luôn luôn là số một, là bất diệt sao? Tiền - từ bao giờ vậy - có thể mua được tình cảm?

    “ Những thứ không mua được bằng tiền, thì có thể mua được bằng rất nhiều tiền”

    Câu nói ấy vốn dĩ cô đã nghe rất nhiều lần, nhưng tại sao lúc đó - khi đối mặt với người ấy - cô lại đau đến thế? Cảm giác như bị ai đó cầm dao và đâm một nhát thật mạnh vào tim. Tại sao cô không ngăn lại, cô biết võ mà. Lý do chỉ có thể là cô tự nguyện…

    “ Mày là một đứa ngu ngốc” - một giọng nói trong đầu cô vang lên - “ Chìm đắm vào thứ tình cảm đó khiến mày mất hết lý trí rồi!”

    Like the colors in autumn, so bright, just before they lose it all
    Losing him was blue, like I’ve never known
    Missing him was dark grey, all alone
    Forgetting him was like trying to know somebody you never met
    But loving him was red
    Loving him was red(Red - Taylor Swift - ZingMp3)



    Bất chợt cô thấy mình thật lạc lõng. Nhìn lại khoảng thời gian vừa qua, chẳng phải lúc nào cô cũng đứng một mình sao? Cô đơn chống lại những sóng gió của số phận - liệu có quá tàn nhẫn với một con bé 18 tuổi không? Cô không muốn bố mẹ biết vì họ còn phải lo lắng nhiều chuyện khác - quan trọng hơn… Nghĩ đến đây cô chợt thấy chạnh lòng. Chuyện của cô là không quan trọng à? Tất cả những nỗi đau mà cô một mình chịu đựng là vớ vẩn sao? Nhiều lúc cảm giác mình như một người thừa trong cuộc sống của họ…

    Never mind, I will find someone like you

    (Someone like you-Adele-ZingMp3)

    KHÔNG! Cô sẽ không và không bao giờ tìm kiếm một người như thế nữa. Bởi vì chỉ riêng người ấy thôi cũng đã khiến cô đau lắm rồi… Một người nữa, liệu cô có còn mạnh mẽ được nữa không? Cái gì cũng có giới hạn, với cô thì đã quá sức chịu đựng rồi!

    “ Thật mệt mỏi...” - Cô thì thầm với chính mình.

    Bất giác cô xoay người, ngả đầu vào vai người ngồi bên cạnh. Có thể hành động của cô thật kì dị, nhưng cô thực sự cần một ai đó bên mình lúc này. Kì thị thì có sao chứ, cô đã quá quen rồi… Cô thấy ánh mắt người đó khẽ lướt qua mình - một tia nhìn khó hiểu, rồi thôi. Nước mắt cô lại rơi xuống. “ Mày bị điên à?” - lại giọng nói đó, nhưng cô mặc kệ. Cô muốn sống thật với cảm xúc của mình, một lần thôi cũng được… Một giọt, hai giọt… rất nhiều giọt nước nóng hổi rơi xuống từ khoé mắt ngấn lệ của cô, nhiều đến kì lạ. Cô nhớ mình chưa từng khóc nhiều và thật đến như thế! Mắt cô sưng húp rồi dính vào với nhau. Sau đó chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều, cô đã thiếp đi từ lúc nào…Không hiểu sao, bờ vai người đó thật vững chắc làm cô cảm thấy rất an toàn. Người đó có mùi của bạc hà - thanh mát và dễ chịu…


    = Biệt thự nhà Kudo, 12 giờ đêm =

    Mưa vẫn không ngừng rơi, tạo nên một khung cảnh thật buồn trong màn đêm của Tokyo. Sao dạo này mưa nhiều thế nhỉ? Chưa đến tháng bảy mà? Chẳng lẽ hai người đó… muốn gặp nhau đến vậy sao?

    Tiếng dép loẹt quoẹt vang vọng trong căn phòng. Người con trai đi đi lại lại đến chóng mặt, chốc chốc lại khẽ liếc nhìn cô gái đang nằm trên salon. Con gái con đứa kiểu quái gì vậy? Dựa vào vai người ta rồi ngủ luôn, gọi mãi không dậy, uống nhầm thuốc à? Mà cậu cũng điên chứ, sao lại vác cô ta về nhà làm gì cho mệt. Cậu vốn dĩ là một kẻ phớt đời mà…

    “ Ashhh… Chuyện quái gì đang xảy ra với mình nhỉ?”



    Cô khẽ nhíu mày trước ánh sáng của căn phòng mình đang ở, hơi chói. Cô thấy một ai đó đang nhìn mình - khó hiểu và khó chịu. Hình như là con trai thì phải, khá cao, và có đôi mắt màu xanh. Khoan đã, có phải là cậu ta không nhỉ? Trước khi tìm câu trả lời, cô nói với người đó:

    - Cậu… sao tôi lại ở đây? - Cô nói và khẽ liếc xuống phía dưới. Thật may mắn là mọi thứ vẫn ổn.

    - Cô hành hạ cái vai của tôi, nó bị lệch rồi.

    Cậu nói và chỉ vào vai trái của mình, vẻ không hài lòng. À, lúc ở trên xe, chắc người đó là cậu ta.

    - Sau đó còn ám sát cái lưng của tôi, nó sắp gãy.

    - Lưng? - Cô nhíu mày.

    - Cõng con lợn từ trạm xe buýt về nhà, lưng không gãy mới lạ! - Tia nhìn của cậu chứa đầy sự châm chọc

    - Cậu…
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Ctrl+D=Delete Diễn đàn Date
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 19:42 ngày Thứ ba
[Shinran Longfic] Đi Tìm Hạnh Phúc Conan Fan Fiction 28/6/2019
[Longfic] The Third One Đang viết / đang dịch 1/6/2019
[Longfic] Dấu yêu Đang viết / đang dịch 1/6/2019
[Longfic Conan] Bí Mật Phía Sau Detective Conan 8/5/2019
[Shinran Longfic] Nước Mắt Quá Khứ Detective Conan 14/4/2019
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP