[Longfic] Cô vợ ngây thơ của tổng tài tuyệt tình

Bạn thấy truyện này nên bao nhiêu tuổi?


  • Số người tham gia
    72

Băng Như

Elizabeth Louis
Tham gia
11/8/2014
Bài viết
20

sr-3.jpg

Title : Cô vợ ngây thơ của tổng tài tuyệt tình

Author: Băng Như

Pairing : Shinran

Rating : Chưa xác định mong mọi người cho mình ý kiến


Genge : Ngược

Disclarmei : Nhân vật của bác Aoyama Gosho nhưng chính tại nơi này mình sẽ tạo dựng nên câu chuyện của hai người.


Summary:

Anh đường đường là tổng tài của tập đoàn Kudo nổi danh trên thương trường "Trăm trận trăm thắng", tính tình lạnh lùng, tàn bạo, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. Còn cô? Chỉ đơn giản là một học sinh trung học bình thường, hằng ngày đi học rồi về nhà... Vì cớ gì có một ngày đột nhiên cô lại biến thành cô dâu của anh trong khi đó anh lại hơn cô đến tận năm tuổi. Anh không yêu cô, người anh yêu là một người khác nhưng người con gái đó lại phản bội anh. Anh đem tất cả tức giận trút hết lên cô, hành hạ cô, thấy người đàn ông nào đến gần cô, anh đều không để yên cho kẻ đó, buông lời chỉ trích cô.


Cho đến một ngày cô phát hiện cô có thai thì trong tâm hoảng sợ, làm liều hỏi anh nếu cô có thai thì sao. Nhưng anh chỉ lạnh lùng nói :"Có thai? Cô xứng sao? Nếu có thì đứa bé tốt nhất không nên sinh ra. Ai cũng có thể mang con của tôi. Nhưng cô thì không." Nghe những lời nói cay nghiệt đó, cô hoàn toàn thất vọng về anh. Cô mang theo đứa con cùng với sự tuyệt vọng bỏ đi, đến sáu năm sau trở về nước, bên cạnh là đứa bé năm tuổi đáng yêu. Trong sáu năm qua anh cũng đã biết sự hiện diện của đứa nhỏ này... Liệu mọi chuyện rồi sẽ đi về đâu!? Hai người họ có thể gương vỡ lại lành hay không!? Anh sẽ làm gì để thuyết phục cô!? Hãy chờ xem "Cô vợ ngây thơ của tổng tài tuyệt tình".


P/S : Nói thật lần đầu mình viết thể loại này nên có chút không quen... Hi vọng mọi người lượng thứ. Mình không GT nhân vật vì summary đã viết rõ thân phận hết rồi... Xin cám ơn mọi người. Tính cho anh Shin hơn chị Ran mười tuổi mà vậy thì anh Shin mau già nên rộng lòng cho năm tuổi thôi. "Cười"


 
Hiệu chỉnh:

Ran Miyu

Kim Mộc ~A magical journey awaits ~
Thành viên thân thiết
Tham gia
18/2/2014
Bài viết
522
Cứ tưởng @Băng Như " nghỉ hưu" rồi nhưng thì ra vâñ hoạt động. Fic này nghe giới thiệu hay hay, chắc cũng hay như fic kia của au nên mình lot́ gạch hóng chap. Cặp shinran muôn năm !!!
 

bunnythao91

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/7/2014
Bài viết
165
@Băng Như , lại một fic về Shinichi và Ran nữa rồi. Tuyệt vời ông mặt trời :D. Shinichi trong fic này sẽ là một giám đốc cao cao tại thượng, mọt hình tượng có vẻ xa lạ đây. Phần giới thiệu của bạn nghe cũng rất hấp dẫn. Ban mau ra chap mới để mọi người cùng thưởng thức nhé. Chúc bạn luôn có nhìu ý tưởng và viết tốt nhé. ~^o^~
 

Băng Như

Elizabeth Louis
Tham gia
11/8/2014
Bài viết
20
ran.jpg

.~*.Chương 1. Ran Mori.*~.

Reng...reng, chuông báo thức vang lên inh ỏi, mọi vật đang say giấc ngủ đều bị tiếng chuông này đánh thức, bao gồm cả người nằm trện giường kia. Một bàn tay ngọc ngà với ra tắt đồng hồ báo thức.

Ánh nắng buổi sớm mai qua rèm cửa sổ len lỏi vào phòng, tiếng chim hót lảnh lót như chào mừng bình minh sớm, không khí ôn hòa dễ chịu khiến người ta có cảm giác thoải mái, tất cả mệt mỏi đều được xua tan. Ran bật người ngồi dậy, theo thường lệ vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân sau đó thay đồng phục đi học. Cô là một người rất có nguyên tắc, chỉ cần tiếng chuông vang lên là cô lập tức thức dậy, không hề rề rà như người khác. Suốt bao năm qua hầu như chỉ do Ran tự lập, bố mẹ cô là doanh nhân nên thường phải ra nước ngoài công tác thành ra ở nhà cũng chỉ có mình cô. Cô làm tất cả việc nhà đến nấu nướng, mọi thứ đều thành thục.

Sau khi mọi thứ tươm tát, Ran nhanh chóng bước xuống lầu. Vừa đến lầu một, cô liền nghe thấy một cuộc cãi vã nhỏ của bố mẹ :

"Anh nghĩ sao lại làm vậy? Anh có biết khi làm dự án này sẽ tốn rất nhiều vốn không?" Eri lớn tiếng, trong giọng nói mang vài phần tức giận. Cũng đúng thôi, vì dự án này có liên quan đến tập đoàn Kudo, muốn tranh hạng mục với tập đoàn này là điều bất khả thi. Từ lúc nào mà chồng bà lại ngốc tới vậy, hoàn toàn không nói gì trước với bà cả, hỏi sao bà không tức giận.

"Nhưng làm thế chúng ta có thể giúp công ty nhanh chóng vào thị trường. Em và con sẽ có cuộc sống tốt hơn." Ông Mori đáp lại. Ông cũng hiểu dự án lần này có bao nhiêu rủi ro nhưng đây là con đường ngắn nhất để đưa công ty của ông vào thị trường, nếu như tiến hành theo bình thường có thể mất đến năm năm.

"Anh..." Eri tính nói gì đó lại thấy Ran đang bước xuống. Bà liền nở nụ cười hiền từ :"Ran. con thức rồi sao? Ăn sáng rồi chuẩn bị đi học đi con."

" Dạ thôi khi đến trường con sẽ ăn." Ran cười cười. Vì hôm nay có một số việc ở trường nên cô đành phải đến sớm, không có thời gian ăn sáng nữa là.

" Vậy à! Cơm trưa của con đây" Vừa nói Eri vừa đưa hộp bento trên bàn chìa về phía Ran, ông Mori cũng quay lại nhìn Ran với ánh mắt yêu thương vô bờ bến của người cha giành cho con gái.

" Vâng. Con đi học đây ạ!" Ran vừa vặn bước xuống. Thấy Eri đưa cho mình cơm trưa, Ran vươn tay nhận lấy sau đó chạy ra cửa đi học. Nhà cô sống ở một nơi khá tách biệt với bên ngoài nên không gian đa phần rất yên tĩnh. Dù vậy cô vẫn không hề có cảm giác cô độc mà thậm chí còn thích cái cảm giác tĩnh lặng này.

Đi được hai mươi phút thì đến trường. Ngôi trường nhỏ mang tên Beika đang sừng sững trước mắt cô, đây chỉ là một ngôi trường bình dân thôi.Nói đến trường cấp ba nổi tiếng nhất nước với các công nghệ kĩ thuật tiên tiến trong các phòng học, trong đó đều là những công tử tiểu thư giàu sang bậc nhất. Ngôi trường có hai mươi tầng lầu và năm trăm phòng học. Lúc đâu khi nghe vậy đến cô cũng giật mình, thầm tự hỏi không biết có phải thật không? Sao xây gì mà lắm thế? Để buổi sáng làm trường học tối làm nhà xác à!! Cái ý nghĩ ngây thơ đó của cô cũng không biết nói sao. Bước vào trường và nhanh chóng về lớp. Một ngày mới lại bắt đầu, chỉ là từ hôm nay sẽ bắt đầu một chuỗi ngày dài đăng đẳng mà đến cô cũng không biết đến bao giờ mới có lối thoát.


--------------Tôi là đường ngăn cách đáng yêu---------------

Tập đoàn Kudo là tập đoàn nổi danh trên thương trường không ai là không biết đến.Nhưng điều đáng chú ý ở đây là Kudo Shinichi - Người thừa kế tập đoàn lúc chỉ mới mười tám tuổi, kẻ được người trong giới kinh doanh khi nhắc đến tên liền khiếp sợ, nghe đồn đây là một con người ngoan độc, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, là vua trên bàn đàm phán.

Trong một căn phòng sang trọng trên tầng cao nhất của tòa nhà không ngừng phát ra tiếng rên kiều mị, khiến người khác không thể không nghĩ đến những chuyện xấu xa. Trong phòng, hai thân thể đang quấn chặt vào nhau, anh không ngừng dùng tay khiêu khích đôi quả đào kia, đầu lưỡi mơn trớn trên từng tấc da thịt của người phụ nữ.

Cảm thấy toàn thân nóng như lửa đốt, người phụ nữ còn nhiệt tình hơn, dùng hai tay ôm chặt cổ anh áp sát vào quả đào kia, không ngừng rên rỉ, giọng nói đã chứa đầy dục vọng :" Um...Nhanh lên đi anh..". Anh không nói gì, động tác phía dưới nhanh hơn trước, kích thích người phụ nữ kia. Hai người đê m.ê trong dục vọng, dần dần tới đỉnh cao của xúc cảm.

Sau một hồi nóng bỏng, anh đứng dậy, tiện tay quăng tờ chi phiếu vào người kia đang ngồi dưới đất thở dốc. Tay cầm tờ chi phiếu, cô ta cười quyến rũ nhằm hấp dẫn anh. Anh là ai chứ? Là tổng tài của tập đoàn Kudo, đẹp trai có thừa, tiền tài không thiếu có thể ăn xài phung phí đến cả chục thế kỉ sau cũng chưa hết. Là một hoàn kim sáng giá, phụ nữ chạy theo anh có thể đếm từ nước này sang nước kế bên. Hỏi xem có ai lại để mất một con mồi như vậy chứ!? Đang trong dòng suy nghĩ, cô ta bị chặn bởi một giọng nói lạnh lùng như gió Bắc Cực thổi đến khiến người khác không rét mà run :

" Nhận được tiền rồi. Biến"


" Nhưng anh Shi..." Cô gái đang định mở miệng thì bị anh chặn ngang :


" Tôi không nói lại lần hai" Lần này sắc mặt anh không tốt, nói xong liền đi về phía bàn làm việc, ánh mắt không hề nhìn cô gái kia.

Thấy vậy cô gái cũng hoảng loạn, khuông mặt xinh đẹp bỗng chốc ánh lên lo sợ. Nhanh chóng đứng dậy mặc quần áo rồi bước đi. Mặc dù rất luyến tiếc nhưng cô ta vẫn muốn cái mạng của mính hơn. Cô ta thừa biết mình không có bản lĩnh chọc vào người đàn ông này.

Nghe tiếng đóng cửa, anh không hề mảy may để ý đến. Đối với anh thì phụ nữ chẳng đáng là gi cả.Họ chỉ ham tiền, ham hư vinh, anh không cần để mắt đến. Phụ nữ chỉ là thứ để anh phát tiết dục vọng, không hơn không kém. Nhưng có một người con gái anh yêu thật lòng, anh sẵn sàng làm mọi thứ vì người đó. Tuy nhiên chính anh cũng không thể ngờ được rằng tường lai anh sẽ xuất hiện thêm một cô gái mà người này sẽ làm thay đổi anh, sẽ khiến anh lần đầu mở cửa con tim mình.

Đang xử lý công việc thì đột nhiên cánh cửa lại bật ra. Một chàng trai trẻ tuổi tuấn tú bước vào, giọng điệu trầm ấm vang lên :"Hey, Kudo. Đi bar không?"

"Kuroba, không có gì làm thì ra chỗ khác. Vào phải gõ cửa." Anh nhàn nhạt mở lời, vẫn không ngẩng đầu lên mà dán chặt vào công văn.

"Gì chứ! Muốn rủ bạn bè đi thôi mà." Kaito bất mãn nói, ánh mắt lườm Shinichi. Tuy vậy cậu vẫn cười hề hề như một thằng ngốc.

Kaito này tuy bề ngoài ôn hòa, nhã nhặn, đối xử với phái nữ luôn dịu dàng chăm sóc nhưng thật chất con người này không hề đơn giản. Kaito trước đây là một tay ăn chơi có tiếng, tuy vậy cuộc sống như thế hoài thì cũng chán nên hắn quyết định về làm cho công ty nhà Kudo, giữ chức vụ phó tổng. Ngoài hắn ra vẫn còn một người nữa có năng lực không thua kém gì - Hattori.

"Không" Shinichi lạnh lùng nói, ánh mắt xanh biếc nhìn về phía Kaito.

Kaito cảm nhận được sự nguy hiểm đến từ phía Shinichi, biết mình sắp gặp họa nên vội vàng nói :"Vậy thì thôi mình đi gặp bạn gái đây. Bye bye" Vừa nói xong là không thấy bóng dáng Kaito đâu. Chắc có lẽ là chuồn rồi

---------Tôi là đường ngăn cách đáng yêu--------

Giờ nghỉ trưa, Ran cùng một vài người bạn đến căn tin ăn trưa. Căn tin trường không lớn lắm, chỉ vỏn vẹn chiếm một góc sân trường. Chọn chỗ ngồi kín đáo một chút, Ran nhanh chóng giải quyết bữa trưa của mình,mọi người trò chuyện với nhai, bỗng một bạn nữ trong nhóm vẻ mặt phấn khích, nói một câu làm xoay chuyển chủ đề:" Nè, mấy bà có nghe gì chưa? Hôm qua thời sự đưa tin tập đoàn Kudo vừa giành được hạng mục ở Osaka."

"Tin động trời vậy sao có thể không biết chứ. Nhưng phải công nhận họ giỏi thật, tui nghe đồn người đứng đầu tập đoàn Kudo chỉ mới hai mươi hai tuổi." Người kia háo hức nói, ánh mặt ngập tràng ngưỡng mộ.

"Thật vậy sao? Đúng là giỏi thật. Ran, Ran sao im lặng vậy?" Cô bạn ngồi cạnh Ran tinh ý, phát hiện sự im lặng của Ran nên tỏ ra quan tâm.

Ran đang chăm chú ăn, nghe thấy có người gọi tên mình liền ngẩng đầu lên, giọng nói dịu dàng:" À! Không có gì đâu"

Mọi người nghe vậy củng thôi, lại tiếp tục bàn về chủ đề này. Đột nhiên những người trong căn tin lẫn ngoài sân hét lên một tiếng. Phía sau cô truyền tới một giọng nói cợt nhã, Ran bất giác mỉm cười quay lại.

"Chào Ran" Kaito bước dần đến phía sau Ran. Trong căn tin tự nhiên lại xuất hiện một anh chàng đẹp trai khiến toàn trường náo động không thôi, đặc biệt là phái nữ luôn nhìn chằm chằm vào Kaito. Kaito cười thầm, không phải do họ có sức đề kháng kém, chỉ là do anh quá đẹp trai, đây cũng là chuyện thường tình. Kaito cuồng tự kĩ nghĩ.

"Chào anh Kaito" Ran tươi cười đối mặt với Kaito vừa vặn bước đến. Anh Kaito tuy bình thường hào hoa, phong lưu nhưng thật chất là một người tốt, chí ít đối với cô là vậy. Ran có những nhận xét như vậy với Kaito, cô không biết gì về gia đình, bối cảnh lẫn công việc của cậu, chỉ biết mỗi cái tên Kaito Kuroba.

"Nè Ran, ai vậy?" Đám bạn Ran si ngốc nhìn Kaito không hề rời mắt. Đúng thật là đẹp trai mà, sao trên đời lại có người đẹp đến yêu nghiệt như vậy chứ? Cả đám bất giác than thầm.

"Chào mấy đứa. Anh tên Kaito, là bạn trai Ran." Kaito cười mỉm, nụ cười có thể giết chết hàng ngàn cô gái. Thong thả nói ra lời sai sự thật mà không hề chớp mắt. Ran bất giác ngây người.

"Anh Kaito...Anh..." Đang định phản thì tụi bạn nhào tới cướp lời.

"Ran, bà lợi hại quá. Có bạn trai đẹp trai thế này. Chu choa tui ngưỡng mộ bà ghê."

"Không phải mà." Ran đỏ mặt, lớn giọng chối.

" Em không chịu nhận cũng không sao, chỉ là chuyện sớm muộn" Kaito bật cười, đưa tay xoa đầu Ran. Đối với Ran không chỉ đơn giản như một người em gái nữa rồi. Anh thật sự thích Ran.

"Gì chứ!?" Ran chu chu cái môi nhỏ xinh của mình, bẽn lẽn đỏ mặt. Ánh mắt nhìn dáo dát xung quanh như kẻ trộm đang làm chuyện xấu.

" Phải rồi Ran, chiều nay đi ăn món Trung không?" Đột nhiên nhớ ra gì đó, Kaito lên tiếng hỏi Ran.
" Dạ được! Nhưng anh Kaito phải chi trả hoàn toàn em mới đi." Ran cười cười, quắc mắt về phía Kaito.

Kaito không phải người keo kiệt, với phụ nữ thì lại càng phóng khoáng. Huống chi người anh thích đã lên tiếng, sao có thể từ chối đây? Dù cô có muốn anh hái sao đi chăng nữa thì anh cũng nhất định hái cho cô, còn có mặt trăng làm quà kèm theo nữa. Kaito trong tâm vui vẻ, sáng khoái gật đầu :" Được"

Ran bất ngờ, liếc nhìn Kaito với cặp mắt khó hiểu. Cô chỉ nói chơi thôi mà, anh Kaito làm thật sao? Quả là người đàn ông chuẩn mực hiếm thấy... Đang trong dòng suy nghĩ, giọng nói ấm áp của Kaito lại vang lên :" Vậy chiều nay tan học anh đến đón em. Bây giờ có việc anh đi trước."

"Vâng ạ" Ran gật đầu. Sau đó Kaito rời đi, Ran bị đám bạn hỏi tới hỏi lui làm cô đành phải bó tay. Nhanh chóng giải quyết bữa trưa rồi lên thư viện xem sách. Cô cần vài tài thiệu cho giáo án đợt này.

-------Tôi là đường ngăn cách đáng yêu------

Trong căn phòng tổng tài ở tầng cao nhất, có một người vẫn đang làm việc hăng say. Dáng vẻ của người đó toát ra vẻ lạnh lùng, cô độc và bất cần như cả thế giới này có ra sao thì cũng không liên quan đến anh vậy. Dù vậy anh vẫn tồn tại, bất cứ sinh vật nào cũng không thể bỏ qua sự hiện diện đó.

Shinichi đang xử lý công văn thì đột nhiên điện thoại lại reo lên, anh bất giác nhíu mày. Nhìn tên người gọi, hóa ra là mẹ anh - Kudo Yukiko. Trượt tay để nghe thì bên tai lập tức truyền đến giọng nói hết sức "nhẹ nhàng" của Yukiko :

"SHINICHI!!! Khi nào con mới cưới vợ đây? Mẹ chờ lâu lắm rồi."

"Chưa tới lúc" Shinichi cất giọng lạnh lùng.

" Con chờ con bé Shiho đúng không? Đã ba năm rồi. Con còn muốn chờ đến khi nào? Quên..." Yukiko đang nói giữa chừng thì bị Shinichi cắt ngang với khuông mặt tối sầm :

"Đủ rồi mẹ. Con sẽ chờ cô ấy"

"Aizz... Tùy con vậy. Mẹ chỉ muốn khuyên con thôi. Chào con." Yukiko thở dài cúp máy.

Shinichi dựa lưng vào ghế, ánh mắt nhắm nghiền. Anh yêu Shiho, anh đã chờ cô ấy suốt ba năm rồi. Anh không biết cô ấy có nhớ anh không nữa. Suốt ba năm qua anh không hề nhận được một cú điện thoại nào hay thậm chí là một bức thứ. Anh biết chỉ cần anh gọi một cú điện thoại sẽ lập tức biết hoạt động suốt ba năm qua của Shiho nhưng anh không muốn. Anh muốn dành cho người anh yêu một sự tin tưởng tuyệt đối rằng Shiho sẽ không phản bội anh. Anh đứng dậy bước ra ngoài, cần thay đổi không khí một chút.


------------------------------------------Đáng yêu-------------------------------------

Quán Hali, đây là quán nổi tiếng trong cả nước với những món ăn Trung hay món Tây đều là hạng sang. Cách bài trí khiến người khác nhìn vào cảm thấy không hề xa hoa, ngược lại có chút ấm áp. Những chiếc đèn treo lung linh giữa trần nhà sáng đèn như những vì sao tỏa sáng khiến nơi này trong phút chốc trở nên diệu kỳ. Những chiếc bàn cùng đệm được bày trí một cách tỉ mĩ, có quy luật nhất định. Hiện tại Ran và Kaito đã ngồi ngay trong một căn phòng Vip của quán. Ran có chút lo lắng sợ mình sẽ làm mất mặt Kaito. Cô biết Kaito là người giàu có nhưng không thể tưởng được lại giàu đến mức này.

Thấy biểu tình của Ran, Kaito bất giác cười thầm. Cô bé này ngây thơ quá, gặp nhau được vài tháng mà đến anh làm gì, gia cảnh như thế nào cũng không hề hỏi đến. Nếu như là người phụ nữ khác thì chắc đã hỏi cả trăm câu hỏi khi anh dẫn họ vào đây rồi.

Người phục vụ mở cửa bước vào, đưa thực đơn cho Kaito. Kaito cầm thấy, thuận miệng hỏi Ran :" Ran, em ăn gì?"

" Dạ gì cũng được." Ran cúi đầu, giọng nói nhỏ hết mức có thể. Thấy vậy Kaito cười tươi, gọi những món anh vả cô thích.

Một lúc sau đồ ăn được mang lên. Toàn là những món sơn hào hải vị. Chỉ nhìn thôi là Ran muốn phát no rồi. Kaito thấy vậy thì nhíu mày. Cầm đũa gắp cho Ran, giọng nói cưng chiều :" Ăn đi Ran."

"Dạ. Cám ơn anh Kaito." Ran cười cười. Không khí phút chốc ngượng ngập. Để xóa tan bầu không khí này, Kaito lên tiếng mở lời :

"Nè Ran, em nhớ lần đầu gặp nhau không? Lần đó anh suýt nữa bị em đánh chết."

" Dạ. Em nhớ lúc đó còn nói anh là đồ vô lại nữa." Ran hưng phấn đáp, không khí ngượng ngùng khi nãy đã hoàn toàn biến mất thay vào đó là một không gian vui vẻ mà khiến người khác nhìn vào liền cảm thấy ấm áp.

Ăn uống xong xuôi Kaito liền đưa Ran đi dạo phố. Con phố đông đúc người với các trung tâm thương mại lớn, Ran vui vẻ chỉ chỉ vào cái này rồi đến cái kia, như cô bé nhỏ lạc vào xứ sở thần tiên vậy. Kaito đi cùng cũng không ngăn cản, đôi khi lại giới thiệu một chút cho cô hiểu hơn. Trước đây cô chỉ đi học rồi về nhà, suốt bao năm qua cũng rất ít khi đi ra ngoài, dù là đi với bạn cũng không nhiều mấy. Nhưng từ khi quen biết anh Kaito thì cuộc sống của cô đã có chút khởi sắc, anh Kaito thường đưa cô đi tới các con phố lớn, thường dẫn cô tới các khu vui chơi dành cho tình nhân. Tuy lúc đó rất ngượng ngùng nhưng hầu như tất cả đều vui vẻ. Lần này cũng không ngoại lệ, cả hai vừa đi vừa trò chuyện. Bỗng ánh mắt chuyển tới một cậu bé chỉ chừng mười tuổi, quần áo rách rưới lắm lem bùn đất. Cậu bé hướng về phía một người đàn ông, giọng nói khẩn cầu :

" Xin ông cho cháu chút tiền. Mấy ngày rồi cháu không được ăn gì cả, bụng rất đói. Làm ơn." Nhưng người đàn ông kia không chút lưu tình đá văng cậu bé khiến cô nhìn không khỏi xót thương. Cô nhìn dáo dát xung quanh, thấy một tiệm bán đồ ăn liền chạy vào mua một vài thứ linh tinh như một hộp cơm và vài hộp sữa rồi chạy đến chỗ cậu bé, giọng nói nhẹ nhàng như an ủi tâm hồn bị tổn thương nặng nề của cậu :" Nè, ăn đi nhé!"

Thấy Ran đưa đồ ăn cho mình, cậu bé chỉ mỉm cười nói cám ơn rồi cầm lấy ăn ngấu nghiến, nhưng chỉ ăn một nửa rồi lại cất vào. Thấy vậy Ran hỏi :" Sao vậy? Không ngon à!?"

"Dạ không. Ngon lắm chị ạ. Chỉ là mẹ em bệnh nên em muốn để dành cho mẹ." Cậu bé đáng thương nói trong nghẹn ngào. Nước mắt lúc này đã trào ra.

"Vậy... Em cầm lấy về mua thuốc cho mẹ nhé." Ran đưa ra tất cả số tiền mình đang có. Ánh mắt nhìn cậu bé đầy yêu thương. Kaito đứng một bên không lên tiếng mà chỉ quan sát nãy giờ, anh nhìn cô giúp đỡ một cậu bé khó khăn. Ánh nhìn về phía cô bất giác dịu dàng hẳn, anh thích chính là thích sự ngây thơ đó của cô, làm việc gì cũng chu đáo nhưng đôi khi lại hậu đậu. Và cái tính luôn nghĩ cho người khác của cô lại cũng khiến anh vừa mừng vừa lo. Không ngờ Kaito Kuroba cũng có cái để lo lắng, thật hiếm thấy. Kaito cười tự giễu, ánh mắt lại hướng về phía Ran. Trong ánh mắt tràn đầy yêu thương cùng sủng nịch như một thứ gì đó quý giá đến mức chính anh cũng không ngờ tới. Kaito hạ quyết tâm sẽ bảo vệ Ran thật tốt, dù phải trả bất cứ giá gì.

"Cảm ơn chị. Em thật sự cảm ơn chị." Cậu bé đưa đôi tay đang run rẩy của mình nhận lấy. Sau đó cúi đầu cám ơn cô rối rít rồi chạy về nhà. Ran nhìn theo bóng dáng cậu bé, thầm hi vọng may mắn sẽ đến với cậu.

Ran cười tươi quay lại nhìn Kaito. Trời mùa hạ nắng chiếu ấm áp, cô gái tựa như tiên nữ trong tranh bước ra. Lá thu xào xạt rơi xuống theo trình tự, gió thổi nhẹ làm tóc cô tung bay trong gió chiều. Thời gian như dừng lại ở giây phút đó, nhẹ nhàng . Điều này khiến Kaito có chút ngây ngần, nhìn cô đến không chớp mắt. Qua lúc lâu sau mới phục hồi tinh thần rồi cùng Ran đi dạo phố.

Cả hai không hề biết rằng có một đôi mắt lạnh đã chứng kiến tất cả. Kể từ lúc Ran mua đồ cho cậu bé kia đến khi hai người họ rời đi. Không ai khác chính là Kudo Shinichi. Khi đang trên đường tới nơi thân quen của anh và Shiho, đang dừng trước một cột đèn đường thì liếc mắt qua là đã có thể thấy Kaito.

Kaito!? Sao hắn làm gì ở đây? Shinichi bất giác nhíu mày, lái xe về phía lề đường quan sát. Bình thường anh sẽ không làm những việc rãnh rỗi như thể này nhưng không hiểu vì sao bây giờ lại làm vậy.Chắc có lẽ là do tò mò khi thấy Kaito đi cùng một cô gái hình như là học sinh trung học. Ánh mắt dừng trên cô gái nhỏ kia, anh liền cảm nhận được một chút gì đó ấm áp tỏa ra từ cô cho đến khi thấy cô mua đồ cho cậu bé kia thì anh đột nhiên có ấn tượng về cô. Có thể đi cùng Kaito dạo phố là điều hiếm thấy. Hình như khi nãy Kaito có nói đi gặp bạn gái, không biết có phải là cô hay không. Nhưng nhìn nụ cười khi nãy của Ran, anh bất giác cảm thấy trong lòng nhẹ nhàng, mọi mệt mỏi cả ngày nay đều được xua tan đi theo cơn gió. Khi đó anh còn có chút ngây ngẩn ngắm nhìn nụ cười kia. Rút điện thoại ra, gọi cho một số đã khá lâu vẫn không liên lạc, đầu dây bên kia truyền tới giọng nói nghiêm túc :

"Chào ngài. Không biết gọi cho tôi có việc gì?"

"Điều tra một người" Giọng anh không nhanh không chậm vang lên.

"Ai?"

"Một cô gái học sinh trung học đi cùng Kaito hôm nay."

"A... Được" Người kia thoáng bất ngờ, mãi một lúc lâu sau mới trả lời được. Hắn là thám tử tư, chuyên đi điều tra những bí mật của các doanh nhân cho Shinichi nhưng chưa bao giờ thấy anh để ý hay điều tra một cô gái nào. Hôm nay lại đưa ra yêu cầu này, hơn nữa còn liên quan đến Kaito Kuroba. Điều đặc biệt nhất là người anh điều tra lại là một học sinh trung học. Hắn cũng không tiện hỏi nhiều chỉ là vẫn thắc mắc.

"Tối nay có kết quả." Không đợi người kia trả lời liền tắt máy. Tâm tình như thế nào liền không có hứng thú đi nữa mà lái xe về công ty. Đây là lần đầu tiên anh bỏ về khi đang đi đến nơi hẹn ước giữa anh và Shiho. Lần đầu tiên thay đổi....


.~*. End chương 1.*~.


 
Hiệu chỉnh:

Mạn châu sa

Không cần nói,chỉ cần im lặng là đủ!
Tham gia
5/7/2015
Bài viết
44
A...lại một fic mới nữa mà thể loại này ta thích,ngược càng nhiều càng tốt nhưng đừng SE là được.Đọc chap 1 thấy cũng hay nhưng sai khá nhiều lỗi chính tả nàng nhé,cố gắng khắc phục.Ta thì ta thích câu chuyện này bắt đầu từ khi Ran đã là vợ của Shin rồi tiếp tục đến cuộc sống sau hôn nhân,nhưng viết như bạn cũng không sao hết vẫn thấy hay.Cái này sao nó giống mấy kiểu ngôn tình ấy nhể(hay gần đây ta đọc ngôn tình nhiều quá).
Hóng chap tiếp theo.
P/s :có phải ta giật được tem hok ta?
 

bunnythao91

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/7/2014
Bài viết
165
@Băng Như , chúc mừng chap đầu tiên ra lò :D. Em viết rất hay, miêu tả tâm lý nhân vật dù ít nhưng cung đủ khiến cho người đọc cảm nhận được tâm trạng của họ. Em miêu tả cảnh Kaito và Ran cùng ăn tối và lúc đi dạo, dù đơn giản nhưng ấm áp vô cùng. Tất cả khiến cho người đọc cảm thấy dễ chịu vì tình cảm trong sáng này. Trong fic em, Shinichi của chúng ta có vẻ lạnh lùng quá, chắc Ran sẽ còn khổ nhiều. Chị mong rằng kết thúc sẽ có hậu, tất cả các nhân vật rồi sẽ tìm ra một nửa của mình. Thôi, chờ chap sau của em thôi. Em cố lên nhé, chúc em viết tốt. ~^o^~

@Băng Như , tất nhiên chị sẽ ủng hộ em hết mình. Nhưng em làm gì mà chèn cái icon cười dã man thía. Chị sợ đó. ;))
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

Angelran-neechan

Laskar Pelangi
Thành viên thân thiết
Tham gia
27/2/2015
Bài viết
1.735
Anh Shin nhà ta nghe có vẻ rất... 3 chấm Au nhỉ? Đọc phần Sum thôi cũng đã hiểu được ảnh lạnh lùng đến cỡ nào roài,trái tim như là bọc sắt vại đóa:KSV@08:. Mau ra chap mới nha Au. Lót dép hóng nha:KSV@10:
 

diutruong1703

Thành viên năng động
Tham gia
17/3/2015
Bài viết
21
Uây, đọc xong phần Sum với phần đầu chap 1 mà mình muốn té xỉu Au ạ :KSV@19:. Sao anh Shin trong cái fic này anh ý lại vùa lạnh như cái kho đông lạnh lại còn... *3 chấm* (ôi trừi đất ạ, không biết nói sao nữa:KSV@08:). Dựng nhà hóng chap (có vẻ hay đây). Mong fic không SE là OK rồi ạ.:KSV@05:
 
Top