[Longfic] Cậu nhất định phải hạnh phúc!

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Erika Kaulitz, 22/11/2014. — 109.474 Lượt xem

  1. Erika Kaulitz

    Erika Kaulitz Thành viên "Tăng Động" Thành viên thân thiết

    [Longfic] Cậu nhất định phải hạnh phúc!

    [​IMG]
    Title: Cậu nhất định phải hạnh phúc!

    Author: Erika Kaulitz

    Pairing: Shinichi/Shiho và những cặp khác. Nói chung ai cũng có đôi có cặp, hạnh phúc ngập tràn <3

    Rating: 3+ (nghĩa là biết đọc tiếng Việt đó, con nít 3 tuổi biết đọc chưa ta?)

    Genre: Tình cảm

    Status: Hoàn thành

    Disclaimer: Các nhân vật thuộc về bác Gosho, nhưng số phận của họ trong fic này do mình định đoạt

    Warning: Dù fic mình viết không có gì đặc biệt nhưng cũng là công sức và thời gian của mình. Hy vọng các bạn nếu có nhu cầu post lại ở nơi khác hãy hỏi ý kiến tác giả (it’s me!). Hiện tại mình chỉ post trên KSV và SMF (nick bên đó là Cánh Đồng Xám)

    Summary: Đây là lần đầu tiên mình viết fic. Xưa giờ rất thích đọc fanfic nhưng chưa bao giờ dám viết vì khả năng ngôn từ hạn hẹp của mình. Tự dưng, bây giờ nổi hứng muốn viết ra hết những cảm nhận trong đầu, chia sẽ cùng các bạn. Có sai sót gì mong các bạn gióp ý nhiệt tình giúp mình hoàn thiện nó hơn.

    Tất cả nhân vật đều dựa trong DC, chỉ có một nhân vật mới hoàn toàn tên là Michael Newell, nhưng cậu ta thật ra chỉ liên quan đến Ran, chứ ko dính líu gì đến Ai. Fic này là gon góp những tưởng tượng của bản thân mình về một happy life dành cho couple mà mình yêu quý (ShinShi) trong quá trình hơn 10 năm mình đọc DC, sẽ không có đấu trí gây cấn (mình không đủ trình độ viết), lâm li ai oán mà chỉ là tập hợp những câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng phù hợp cho ai thích mùi vị sến súa.

    MỤC LỤC

    Chapter 1: Chàng trai mới đến
    Chapter 2: Trò chơi của thần tình ái
    Chapter 3: Sự thật phơi bày
    Chapter 4: Bước ngoặt
    Chapter 5: Cậu phải chịu trách nhiệm với tớ nhé!
    Chapter 6: Thay đổi?
    Chapter 7: Một ngày mới
    Chapter 8: Quý bà Kudo
    Chapter 9: Thiên hạ đại loạn
    Chapter 10: Ghen!
    Chapter 11: Tớ thích cậu, thật đấy!
    Chapter 12: Lần hẹn hò đầu tiên
    Chapter 13: Chia ly
    Chapter 14: Buông tay
    Chapter 15: Nỗi nhớ vô hình
    Chapter 16: Ở bên kia nỗi nhớ
    Chapter 17: Tái ngộ
    Chapter 18: Rắc rối ở lớp học
    Chapter 19: Khổ nhục kế
    Chapter 20: Trận đấu bất ngờ
    Chapter 21: Lời muốn nói
    Chapter 22: Nụ hôn đầu tiên
    Chapter 23: Ai là bạn gái của Shinichi Kudo?
    Chapter 24: Kế hoạch tỏ tình
    Chapter 25: Aishiteru
    Chapter 26: Thám tử tranh tài
    Chapter 27: Kết thúc và bắt đầu
     


    Mizuki chan, Dongochuyen, Thu Sherry8 bạn khác thích điều này.


  2. Erika Kaulitz

    Erika Kaulitz Thành viên "Tăng Động" Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/11/2009
    Bài viết:
    708
    Lượt thích:
    2.427
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chapter 1: Chàng trai mới đến

    Đó là một buổi trưa bình thường như bao ngày, nắng không quá gây gắt vì bầu trời mây giăng kín, gió thổi từng cơn làm lật tung những chiếc lá đang cố bấu víu vào cành cây. Thời tiết mát mẻ làm cho tâm trạng người ta cũng vui vẻ hẳn. Conan đang thong dong trên đường đến nhà tiến sĩ Agasa, cậu đến để ăn cơm ké nhà ông tiến sĩ. Hôm nay Ran vắng nhà, còn ông Mori lại đi đánh mạt chược với nhóm bạn, dù Ran có chuẩn bị sẵn thức ăn trong tủ lạnh nhưng ăn cơm một mình thì chẳng vui chút nào. Vậy nên đến nhà tiến sĩ Agasa là một lựa chọn quá ư sáng suốt. Nhất là tay nghề nấu nướng của Haibara cũng không tệ, hay đúng hơn là quá tuyệt, cậu đặc biệt thích món cà ri cô thường làm, nếu mỗi ngày đều được ăn cơm do Haibara nấu thì còn gì bằng. Nghĩ đến đây bụng cậu lại sôi lên còn mặt thì nóng bừng! Lạ thật, người ta có vì đói bụng mà đỏ mặt ư? Đuổi mớ suy nghĩ lộn xộn trong đầu, Conan đưa tay kéo nắm cửa.

    - Chào Shinichi, cháu lại đến ăn cơm đó à? Bác Agasa vừa đặt cái đĩa xuống bàn vừa niềm nở chào cậu.

    - Sao dạo này cậu sang đây ăn trực hoài vậy chàng thám thử? Giọng nói mỉa mai quên thuộc của Haibara vang lên từ trong bếp.

    - Hai người chào đón nồng nhiệt quá nhỉ. Thì lâu lâu người ta mới sang đây chứ bộ. Dù sao bác Agasa cũng là hàng xóm thân thiết của tớ mà. Nhân tiện ghé thăm nhà luôn. Tuần này cũng mới lần thứ tư thôi mà. Conan cố chống chế.

    - 4 ngày trong một tuần là lâu lâu của cậu đó hả? Haibara phản pháo, giọng kéo dài hai chữ “lâu lâu” của Conan.

    Đuối lý trước cô nàng, Conan thừa biết cậu chưa bao giờ tranh luận lại Haibara nên nhanh chóng chuyển đề tài:

    - Hôm nay Ran phải ở trường tập karate chuẩn bị cho cuộc thi đấu vào tuần tới.

    - Dạo này Ran bận nhỉ, tháng trước bác nhớ cháu bảo con bé phải tập kịch cho hội diễn văn nghệ của trường, rồi chuẩn bị cho cuộc chạy maraton ủng hộ trẻ em phẫu thuật tim, tuần trước là đi thực tế khu bảo tồn sinh vật… Học sinh cấp 3 bây giờ phải tham gia nhiều hoạt động vậy à? Tiến sĩ Agasa tiếp lời.

    - Thật ra đó chỉ là những hoạt động ngoại khóa không bắt buộc, nhiều cái còn không phải là hoạt động của trường. Có vẻ như dạo này Ran rất thích tham gia các hoạt động. Cô ấy còn chẳng mấy khi ở nhà, có hôm đi từ sáng đến tối mịt mới về.

    - Cậu nên dành nhiều thời gian hơn cho bạn gái, dạo này cậu chỉ lo chúi mũi vào việc điều tra tổ chức. Tôi biết chúng ta đã có thêm rất nhiều thông tin có lợi giúp cho việc phá tan tổ chức trở nên khả thi hơn. Nhưng bạn gái cũng rất quan trọng, cậu làm tất cả mọi việc cũng là để trở về bên cô ấy. Có câu “Có không giữ, mất đừng tiếc”. Cậu nên nhớ phụ nữ một khi họ chuyển hướng sự quan tâm của mình đồng nghĩa với việc tình cảm sẽ bị chi phối. Biết đâu Ran gặp anh chàng đẹp trai nào đó ở các hoạt động thì cậu có mà khóc ròng. Haibara kết thúc bài diễn thuyết đầy châm biếm.

    - Ran là bạn gái của tớ hồi nào? Conan cãi lại, không hiểu vì sao cậu lại nhạy cảm với từ đó đến thế. Rồi cậu nói tiếp: Ran chỉ là bạn rất thân của tớ, người bạn từ thuở nhỏ thôi. Mà Ran bận việc, lơ là Conan thì liên quan gì đến Shinichi. Tuần nào bọn tớ chả gọi điện. Cậu ấy luôn hào hứng kể chuyện ở trường và các hoạt động như chuyện tháng trước trong lớp có cậu bạn mới chuyển tới từ Mỹ. Nói đến đấy, Conan đột nhiên lặng người.

    - Thế đấy, cậu nên tự lo liệu thì hơn. Không phải ai cũng có được cô bạn gái xinh đẹp, hiền hậu, tốt bụng như vậy đâu. Haibara nhếch mép cười buồn.

    Đúng rồi, Ran quá tốt, cô gái luôn gợi cho cô nhớ về chị Akemi, cô gái mà tên thám tử ngốc ấy ngày đêm mong nhớ, Ran chính là mảnh ghép hoàn hảo trong cuộc đời của cậu ta. Còn Haibara, cô là ai chứ? Cô chỉ là con quạ đen lạc lòi với một quá khứ đen tối không thể chối bỏ. Cuộc đời này cô đã nợ cậu ấy quá nhiều rồi. Cho nên hơn ai hết, cô thực sự mong cậu ấy hạnh phúc, chỉ cần cậu ấy được hạnh phúc. Tình yêu này cô sẽ chôn sâu đến tận cùng trong ngóc ngách của trái tim.

    Conan ngây người nhìn biểu hiện khó hiểu của Haibara. Giữa lúc chuyện của Ran còn ngổn ngang trong đầu, cậu vẫn không sao phớt lờ những biểu cảm của cô. Cô ấy luôn thế, nói những câu đầy ẩn ý rồi lại chìm đắm trong những ưu tư bất tận của bản thân. Dường như cô ấy có thật nhiều cảm xúc nhưng luôn muốn kìm nén và che dấu nó. Conan miên man theo dòng suy nghĩ: “Tại sao cậu phải khổ sở một mình như vậy chứ? Cậu có thể nói với tớ mà. Bởi vì cậu là bạn tốt của tớ, là cộng sự tốt của tớ, là một người rất đặc biệt của tớ. Dù tớ có tâm sự gì, liên quan đến tổ chức, đến vụ án hay cả mấy chuyện tình cảm, tớ đều có thể vô tư kể cho cậu hết…”

    Câu chuyện 2 tháng trước...

    Học sinh mới lớp 11B, trường Teitan. Đó là một anh chàng điển trai, dong dỏng cao, có mái tóc màu nâu sẫm và đôi mắt xanh biếc với ánh nhìn triều mến cùng giọng nói trầm ấm lạ thường. Ngay từ khi mới nhìn thấy người con trai này, trong lòng Ran có một cảm xúc thật khó tả. Và ấn tượng của Ran về cậu ấy mạnh hơn khi cậu ấy giới thiệu mình tên là Michael Newell, đến từ New York, “các bạn có thể gọi mình là Mike” cậu ấy cười, nụ cười cũng ấm áp như ánh mắt và giọng nói vậy. New York với thiên thần Michael làm sao Ran quên được, chuyến đi bão tố cùng Shinichi năm đó. Nghĩ đến Shinichi, Ran bổng thấy những cảm xúc mình dành cho Michael là sai trái. Bốn mắt chạm nhau, Ran bối rối nhìn ra cửa sổ để những nhịp tim bướng bỉnh được trở về bình thường.

    Cậu ấy là con lai, ba là người Mỹ nhưng mẹ là người Nhật, nói sỏi tiếng Nhật và muốn dành những năm cuối cùng của đời học sinh trên quê hương của mẹ. Thế là từ đấy, Ran có một thói quen nhìn về bàn cuối nơi có cậu bạn mới – Mike - đang yên vị. Bọn con gái thì thôi khỏi nói, giờ ra chơi là vây quanh Mike và tất nhiên không thể thiếu Sonoko. Không biết Sonoko nói gì mà sau đó cậu ấy bắt chuyện với Ran. Cậu ấy có vẻ rất quan tâm đến Shinichi, hay hỏi chuyện về Shinichi. Cậu ấy bảo bên Mỹ đọc nhiều bài báo về Shinichi nhưng dạo này Shinichi bị mất tích. Nhân tiện về Nhật lại vào học ngay lớp của Shinichi nên muốn tìm hiểu thêm về thần đồng thám tử này. Nếu là người khác Ran đã không kể nhiều như vậy, chỉ là vì cậu ấy mang lại cảm giác có thể tin tưởng.

    Cậu ấy hòa đồng, vui tính và rất chu đáo. Cậu ấy biết karate và tham gia vào câu lạc bộ của trường cùng Ran. Cậu ấy cũng rất thích các hoạt động ngoại khóa. Cậu ấy giỏi vi tính, và vẫn hay đùa rằng mình là hacker mũ trắng. Cậu ấy còn giỏi nấu ăn, thật là một chàng trai hoàn hảo! Càng muốn trốn tránh Ran lại cảm thấy mình gần cậu ấy hơn, đi mua sắm, đi ăn, đi xem phim cùng Sonoko đều đụng mặt cậu ấy nên dần dần không tránh nữa. “Chỉ làm bạn thôi mà”, Ran đã nhủ thầm như vậy, tham gia các hoạt động là việc làm có ích cho cộng đồng. Thế là ngày qua ngày Ran và Mike ngày càng thân thiết, bận với mấy hoạt động cùng cậu ấy, Ran cảm thấy mình đã bỏ bê Conan, nhưng có vẻ thằng bé chẳng mấy quan tâm. Conan suốt ngày chạy qua nhà tiến sĩ Agasa chơi mấy game mới.

    Ran thấy rằng mình cần gọi điện cho Shinichi chăm chỉ hơn. Nhiều lần Ran muốn kể chuyện của Mike cho Shinichi nhưng lần lựa mãi gần đây mới kể. Thật may, Shinichi chỉ hỏi qua loa vài câu vì cậu ấy còn đang hào hứng về chuyện cậu ấy và cộng sự đang có những chuyển biến tốt về vụ án mà họ đang theo đuổi. Dạo này Shinichi nhắc về vị cộng sự bí bẩn của cậu ấy nhiều hơn. Có vẻ mối quan hệ của họ rất tốt…
    [​IMG]
     
  3. Erika Kaulitz

    Erika Kaulitz Thành viên "Tăng Động" Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/11/2009
    Bài viết:
    708
    Lượt thích:
    2.427
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chapter 2: Trò chơi của thần tình ái

    Rời Mỹ, Michael Newell đến Nhật mới một mục đích duy nhất là tìm ra câu trả lời cho câu hỏi “Bí mật đằng sau Shinichi Kudo?”. Mục đích ban đầu là thế nhưng khi vừa đặt chân lên mảnh đất này, vào ngôi trường mà cậu Shinichi Kudo đó đang theo học, ngay vừa ra mắt trước lớp đã gặp phải cô gái ấy. Cô gái làm cho toàn bộ kế hoạch của cậu bị đảo lộn. Cô gái có gương mặt thánh thiện và ánh mắt dịu dàng. Khi bốn mắt chạm nhau, cô ấy vội vàng quay ra ngoài cửa sổ…

    Thật là trùng hợp khi cô ấy là bạn gái của Shinichi Kudo theo như lời một cô bạn (còn ai ngoài Sonoko) giới thiệu, nhưng bản thân cô ấy lại một mực phủ nhận, chỉ là bạn thân lớn lên cùng nhau từ bé. Ừ, thì sao cũng được, Mike tìm mọi cách để gặp cô ấy thường xuyên. Thông qua cô ấy, Mike biết nhiều hơn về Shinichi Kudo, thám tử thiên tài. Những thông tin mà không tài liệu nào có, vì trước đây mọi thông tin chỉ dừng lại khi cậu ta đột ngột mất tích gần một năm trước. Vậy là cậu ta vẫn còn sống nhưng không ai biết cậu ta đang ở đâu. Căn nhà của cậu ta giờ đây cũng đã có người khác đến sống. Mối dây liên kết duy nhất cậu ta với thế giới này chính là Ran Mori, vì họ thường xuyên gọi điện cho nhau.

    Thời gian cứ thế đong đưa, cảm xúc cậu dành cho Ran ngày càng lớn dần, chi phối cái nhiệt tình điều tra về Shinichi của cậu. Mike luôn nhủ thầm cậu gặp Ran chỉ đơn giản là để lấy thông tin về Shinichi nhưng trái tim cậu thì không cho là vậy. Nó réo rắt bài ca nhớ về cô ấy, nhớ nụ cười như thiên thần buổi sớm. Bây giờ cậu mới hiểu sao ba yêu mẹ đến thế, người con gái Nhật Bản với mái tóc đen dài và đôi mắt đen dịu dàng luôn có sức thu hút kỳ lạ. Cậu tìm thấy hình ảnh của mẹ trong cô ấy. Tim cậu thắt lại!

    Ran phát hiện mình đã thích Mike rất nhiều rồi, cái cách cậu ấy tốt bụng giúp đỡ mọi người, luôn quan tâm đến người già cũng như kiên nhẫn chơi với các em nhỏ. Trong mắt Ran, Michael thật sự là một thiên thần. Nhưng còn Shinichi thì sao? Cô đã hứa đã chờ cậu ấy về. Dù giữa 2 người chưa bao giờ chính thức hẹn hò hay công bố là bạn trai/bạn gái của nhau. Dù tên thám tử ngốc ngếch đó không quan tâm nhiều đến cô. Nhưng cô đã mặc nhiên cuộc sống này của cô dành cho cậu. Và có lẽ những người thân và bạn bè xung quanh cũng mặc nhiên Ran với Shinichi là một cặp. Cô không có cơ hội nghĩ đến người con trai khác. Cô cũng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ cần người con trai nào khác. Từ bé đến lớn, chỉ có Shinichi là tên con trai quan trọng duy nhất lảng vảng quanh cuộc sống của cô mà thôi. Cho đến khi Mike xuất hiện… Cô không thể đối mặt với Mike, càng không thể đối mặt với Shinichi. Bổng nhiên hôm đó Shinichi chủ động gọi điện cho Ran. Cậu ấy hỏi về cậu bạn mới chuyển về từ Mỹ.

    Kết thúc cuộc gọi cho Ran, Conan trầm tư suy nghĩ. Cô ấy trả lời có vẻ ấp úng không tự nhiên. Dù cô ấy bảo hắn chỉ là người bạn mới, cùng tham gia các hoạt động ngoại khóa nhưng chắc chắn mối quan hệ giữa cô ấy và tên đó không bình thường. Hắn có vẻ rất đáng ngờ. Tại sao cậu lại bỏ lỡ vấn đề quan trọng này nhỉ. Thông thường cậu rất nhạy cảm với những người con trai xuất hiện bên cạnh Ran, từ bác sĩ Araide đến Hondou Eisuke. Thế mà lần này lại cho tên đó có cơ hội thân thiết Ran đến thế. Tất cả cũng vì dạo này cậu bận điều tra về tổ chức, về Rum, về ông trùm và kết quả là thu được rất nhiều manh mối. Cái ngày Conan trở lại làm Shinichi, ngày về lại bên Ran đã rất gần. Tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này? Chỉ tại tên nhóc Mike đó mà thôi. Cậu muốn gặp hắn ta.

    Lang thang mấy tiếng trong công viên, mãi mê suy nghĩ, Conan không nhận ra là trời đã về chiều. Bụng cậu lên tiếng in ỏi kéo cậu về với thực tại. Bổng dưng nồi cà ri của Haibara hiện lên trong đầu cậu. Conan nuốt khan, đang lúc dầu sôi lửa bỏng thế này tự dưng nhớ đến bà chị bé phiền phức đó làm gì không biết. Cậu phải nhanh chóng chạy về ăn tối cùng Ran, về bên Ran. Ngoài trời, những tia nắng cuối cùng sắp tắt, bao phủ khắp không gian một màu vàng cam nhợt nhạt của hoàng hôn. Những áng mây vây kín từ buổi trưa, trôi lảng đảng về phía cuối trời. Cô ấy thích nhất là đắm chìm trong khung cảnh của buổi chiều tà. Chết tiệt, tự nhiên lại nhớ đến Haibara nữa rồi. Conan lúc lắc cái đầu qua lại để xua đi hình ảnh của cô gái có mái tóc màu nâu đỏ và chạy một mạch về văn phòng thám tử Mori.

    Lúc đó ở nhà tiến sĩ Agasa, Haibara uể oải nhìn theo những đám mây bồng bềnh phía cuối trời, trong lòng canh cánh nghĩ về Conan. Hôm nay cậu ta ăn xong rồi về rất vội. Chắc cậu ta sốt ruột chuyện của Ran lắm rồi. Ai bảo tên thám tử đó ngốc quá làm chi, bộ óc thông minh của cậu ta chỉ dùng để phá án thôi còn chuyện tình cảm thì mù tịt. Nhưng Ran vẫn luôn chung thủy đợi chờ cậu ta. Hy vọng lần này cũng thế, họ sẽ được hạnh phúc.

    Bất giác Haibara nhớ lại cái nhìn đầy ẩn ý của Conan dành cho cô trước lúc rời đi. Rốt cuộc cậu ta đang nghĩ gì vậy chứ? Chỉ một ánh nhìn của cậu ta thôi cũng đủ làm con tim cô lỗi nhịp. Không hiểu tự bao giờ cảm xúc của cô rất dễ bị chi phối bởi cậu ta, mỗi cái nhíu mày, cái nhếch môi của cậu ta, cô đều không-chủ-đích mà tạc vào tâm trí. Cô luôn tự hào về khả năng kiểm soát cảm xúc của mình nhưng có vẻ gần đây nó ngày càng khó khăn hơn khi cậu ta thường xuyên xuất hiện bên cạnh cô. Cô sợ một ngày nào đó chiếc mặt-nạ-băng-giá này sẽ vỡ, phơi bày ra tất cả tâm tư tình cảm của cô. Lúc đó, cậu ấy sẽ phải khó xử, rồi sẽ làm ảnh hưởng đến tình cảm của họ. Cô không muốn làm kẻ thứ ba, chưa bao giờ cô nghĩ rằng mình đủ tư cách làm kẻ thứ ba. Vì cô tin trái tim cậu ấy không bao giờ có cô, vì cô không thể nào so sánh được với cô ấy. Cô chỉ là áng mây phiêu bạt, gặp cậu ấy ở đây nhưng rồi sẽ bị những cơn gió cuốn đi về một miền xa. Cuộc đời bất hạnh đầy mây mù của cô tốt nhất là chỉ riêng mình cô gánh, còn cậu ấy xứng đáng với những gì tươi đẹp nhất, với biển xanh, cát trắng, nắng vàng… Nhưng cô đã đem nỗi bất hạnh của cuộc đời mình liên lụy đến cậu ấy mất rồi! Vì cô mà cậu ấy có ngày hôm nay, vì cô mà họ phải chia ly. Cho nên cô luôn mong họ được hạnh phúc. Cậu ấy nhất định phải hạnh phúc!

    [​IMG]
     
  4. Erika Kaulitz

    Erika Kaulitz Thành viên "Tăng Động" Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/11/2009
    Bài viết:
    708
    Lượt thích:
    2.427
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Bạn quá khen!
    Truyện này chính là thế giới DC của riêng mình (trốn tránh sự thật tàn khóc!). Mỗi khi đọc truyện mình luôn tưởng tượng Haibara sẽ cảm nhận ra sao, nên viết ra thôi, giống như nhật ký của Haibara vậy. Haibara trong tim mình là cô gái không vị kỷ, luôn quan tâm người khác và lúc nào cũng hạ thấp bản thân mình,sẵn sàng hy sinh cho người khác. Cô gái luôn yêu quý Ran một cách thật lòng, chứ không ghen tị, ghét Ran như nghiều người vẫn nói. Chính vì thế mà mình mới chế ra một anh chàng mới, vì nếu ko, Haibara sẽ không bao giờ chen vào giữa Ran và Shin.
    P/S: Merci beaucoup! (Thật ra mình chỉ biết mỗi chữ này thôi, ah, thêm bonjour nữa):KSV@01:
     
    kimlinhpecung, Haibara_no_1isabellecang thích điều này.
  5. Erika Kaulitz

    Erika Kaulitz Thành viên "Tăng Động" Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/11/2009
    Bài viết:
    708
    Lượt thích:
    2.427
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chapter 3: Sự thật phơi bày

    Conan tìm cớ để Ran đưa đi gặp Mike. Hắn có vẻ quan tâm tới Conan vì nhóc Conan là em họ thân thiết của Shinichi. Âm thầm điều tra thì tên này có lai lịch “rất rõ ràng”, bác Agasa đã lần ra được thông tin cả trường tiểu học và trường cấp 2 lúc hắn còn học ở Mỹ và những thông tin khác, trùng khớp với những gì hắn kể với Ran, không có vẻ gì cho thấy hắn là người của bọn chúng.

    Heiji cũng không có thêm thông tin gì mới, vì căn bản Mike là người Mỹ, những thông tin cá nhân có thể khai thác được trên Internet cũng đã lấy hết rồi. Heiji nhắc lại trong chuyến đi Tokyo lần trước, trong khi Henji dính chặt với Conan say sưa lao đầu vào những chi tiết mới liên quan đến bọn áo đen thì Kazuha được Ran giới thiệu cho một-người-nào-đó. Và khi trở về Osaka, cô nàng Kazuha đã thì thầm với Heiji rằng Ran đang có mối quan hệ rất thân thiết với một chàng trai:

    - Không thể nào, Ran với Shinichi là định mệnh rồi! Heiji phì cười, một mực phủ nhận.

    - Tin tớ đi Heiji, trực giác của phụ nữ không bao giờ sai, cậu nên cảnh báo cho cậu bạn Kudo quý hóa của cậu biết. Kazuha chỉ thở dài.

    - Rõ vớ vẫn!

    Bây giờ nhớ lại Heiji mới thấy sự nghiêm trọng của vấn đề mà cậu cho là vớ vẩn đó. Conan không trách Heiji, ngay cả bản thân cậu cũng luôn chủ quan về chuyện này thì trách được ai. Tuy cậu chưa bao giờ thừa nhận Ran là bạn gái nhưng cậu nhưng cũng không chối bỏ “định mệnh” đó. Chỉ cần phá bỏ được tổ chức áo đen, về lại bên Ran thì 2 người sẽ có thời gian vun đắp thêm những tình cảm thơ bé của mình để đến một ngày nào đó, khi tình yêu đủ lớn, Shinichi có thể tự tin nói cho cả thế giới biết Ran là bạn gái của Shinichi. Thế nhưng giờ đây, cậu lại nghi ngờ về cái “định mệnh” đó hơn bao giờ hết!

    Haibara cảm thấy mình có trách nhiệm đối việc này nên mặc dù Conan nhất mực ngăn cản (vì chưa rõ động cơ thật sự của tên đó và may mắn là hắn chưa gặp Haibara), cô vẫn tìm cách gặp Mike. Sau khi tiếp xúc với Mike, Haibara nói với Conan rằng không thấy có “mùi” của tổ chức ở cậu ta, cũng không biết trong tổ chức có thành viên nào trẻ như cô, trừ khi là thành viên mới. Cô nàng hình như sốt sắn điều tra về Mike này còn hơn cả cậu. Cô ấy còn nhắc đi nhắc lại Conan phải cẩn thận nếu không là mất bạn gái như chơi. Haibara bây giờ cứ như Sonoko, mở miệng là cứ bảo Ran là bạn gái của Shinichi. Trong trí nhớ của Conan, trước đây khi đề cập đến Ran cô ấy luôn lảng sang chuyện khác. Nhưng mà nhìn bộ dạng nghiêm-trọng-vấn-đề-một-cách-thái-quá của Haibara bây giờ trông rất là đáng yêu! Cậu khẽ bật cười, rồi lại tự vả (nhẹ) vào mặt mình, xem thử hôm nay cậu có mơ ngủ hay không mà bảo bà chị bé ấy đáng yêu vậy trời? Chắc là chuyện của Ran làm Conan loạn não mất rồi.

    Theo kết quả điều tra, Conan đặc biệt lưu ý cha cậu ta là cảnh sát, song hồ sơ chỉ có đến đó, không cho biết là cảnh sát ở đâu. Liên quan đến cảnh sát thì chắc là người tốt rồi. Nhưng tại sao cậu ta lại quan tâm đến Shinichi. Đáng ghét hơn nữa là cậu ta hình như quan tâm đến Ran còn nhiều hơn. Và cái cách Ran nhìn cậu ta thì, dù Conan có ngốc đến mấy cũng hiểu được. Cậu thật sự muốn hỏi thẳng Ran về tình cảm với Mike mà không đủ cam đảm mở lời, chỉ có thể rào trước đón sau. Dạo này Ran cũng thường không tập trung, nói chuyện với Shinichi thì úp úp mở mở, không còn thoải mái như trước. Thành ra hai người dù thường xuyên trò chuyện qua điện thoại nhưng tựa hồ như giữa họ giờ đã có một khoảng cách rất lớn.

    Phải giải đáp thắc về thân phận của tên nhóc này càng sớm càng tốt. Bế tắt, cậu đành phải nhờ cô Jodie, có thể FBI sẽ có được thông tin hữu ích vì dù sao cậu ta cũng là người Mỹ. Thực tế là sự hợp tác điều tra về tổ chức giữa Conan và FBI rất tốt, họ cũng đã biết Conan là Shinichi, với những manh mối trong tay, cuộc tổng tấn công vào tổ chức đã đến rất gần. Phía họ cũng đã định sắp xếp cho Conan gặp người phụ trách chuyên án, là sếp trực tiếp của ông James Black. Vấn đề là hiện tại chưa có bằng chứng gì cho thấy Mike có liên quan đến bọn áo đen nên cũng chỉ có thể nhờ vả cô Jodie với tư cách cá nhân mà thôi. Sau nghe được lí do là đây là một tên rất đáng ngờ, đang tiếp cận Ran thì cô Jodie nháy mắc tinh nghịch:

    - Ok, nhóc cứ yên tâm đi, chuyện “đại sự” thế này cô nhất định tìm cho nhóc một câu trả lời chính đáng!

    Lại cái kiểu phản ứng như thể Ran đã-là-cái-gì-đó của Shinichi. Mọi người sao ai cũng cư xử như vậy nhỉ? Sở dĩ Conan điều tra việc này vì không muốn Ran gặp nguy hiểm. Nhưng nếu Mike là người tốt và Ran chọn Mike, hỏi cậu có buồn không thì chắc chắn là có, ghen tị không – tất nhiên cũng có. Bởi vì từ bé đến giờ Ran luôn là bạn thân nhất của cậu, bây giờ mối quan hệ giữa họ bổng nhiên xen vào một thằng nhóc mắt xanh. Cục tức đó, nỗi khó chịu đó nhất thời khó lòng mà chấp nhận được.

    Và những biểu hiện của Conan không thể nào thoát khỏi tầm mắt của Haibara. Dạo này cô nàng trầm tư suy nghĩ ngày càng thường xuyên hơn. Sống mà cứ phải lo nghĩ nhiều như thế này, Conan lo không khéo cô ấy lại ốm mất mà sức khỏe của cô nàng thật sự là một cơn ác mộng. Mỗi lần Haibara bị bệnh là lại li bì ngày này qua ngày khác vì cái thói quen thức đêm liên tục và hay “chán ăn bỏ bữa” của cô nàng. Dẹp những lo lắng cho Haibara sang một bên, Conan biết cậu thật sự có vấn đề nghiêm trọng trước mắt.

    Sau khi xem qua một lượt hồ sơ của Conan có về Mike hay đúng hơn là Michael Newell, cô Jodie khẽ nhíu mày, rồi tìm cớ có việc bận đi trước. Nhận thấy dấu hiệu bất thường, Conan vặn vẹo cô Jodie một lúc mới được thông tin là họ của cậu ta trùng với họ của một sếp ở FBI. Mặc dù cô Jodie cũng biết sếp có con trai nhưng cậu bé tên gì và thân phận ra sao thì cô không biết. FBI có chính sách bảo mật thông tin cho gia đình của nhân viên rất cao, vì sự an toàn của những người thân nên sẽ không có thông tin cho thấy họ có bất kỳ mối liên quan nào đến FBI. Vài cuối cùng cậu ta đúng là con của sếp làm trong FBI thật, mà còn là sếp lớn!

    Michael Newell, hay Mike, thật ra là con trai của tổng thanh trai FBI bên Mỹ, Tony Newell, là sếp trên của James Black, chịu trách nhiệm về các vụ án có liên quan đến châu Á nói chung và đặc biệt là Nhật Bản nói riêng, quê hương người vợ yêu quý của ông. Vì công việc bận rộn nên ông có rất ít thời gian bên cạnh gia đình, đến nỗi ngày vợ mất cách đây 10 năm vì bệnh nặng, ông cũng không kịp về nhìn mặt vợ lần cuối. Vì chuyện này mà Mike luôn ấm ức trong lòng, dù bề ngoài cậu luôn tỏ ra vui vẻ. Đúng 10 năm sau cái ngày nghiệt ngã ấy, ba cậu hứa sẽ về nhà ăn tối cùng cậu, tưởng nhớ đến mẹ nhưng một lần nữa ông lỗi hẹn. Tận 2 ngày sau ông mới trở về trong tình trạng mệt mỏi do làm việc quá sức và nhanh chóng ngủ mê mệt. Lục lội phòng làm việc và cặp da của ba, Mike phát hiện tập hồ sơ về một cậu thiếu niên tên là Shinichi Kudo. “Người Nhật ư? Ba bỏ rơi mẹ con cậu vì cậu nhóc người Nhật này ư?” Không giữ được bình tĩnh, nổi uất ức 10 năm ùa về, cậu quyết chí đến Nhật để xem cậu ta là ai. Lâu rồi cậu không về Nhật, từ ngày mẹ mất thì không ai dẫn cậu về nữa. Họ hàng bên ngoại không còn ai ở Nhật, ba cậu thì khỏi nói bận suốt! Thế là lần này cậu về Nhật.
     
  6. Erika Kaulitz

    Erika Kaulitz Thành viên "Tăng Động" Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/11/2009
    Bài viết:
    708
    Lượt thích:
    2.427
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chapter 4: Bước ngoặt

    Quyết liệt điều tra về Michael Newell nhưng giờ đây khi có câu trả lời, Conan không biết tiếp theo nên làm gì. Nhìn Ran bối rối khó xử cậu cũng rất buồn, song lại không biết nên hành xử làm sao. Không lẽ lấy tư cách là Shinichi đi nói với Ran là nếu thích Mike thì hay đến bên cạnh cậu ta đi. Chuyện tình cảm vốn là vấn đề phức tạp và cái kẻ ngốc như cậu càng vô phương hiểu nổi. Bây giờ mỗi cuộc trò chuyện giữa họ luôn có một khoảng lặng dài như vô tận, và khi không biết nói gì, cậu chỉ có thể chúc Ran ngủ ngon rồi dập máy. Những lúc đó cậu chỉ có thể chạy trốn khỏi văn phòng thám tử Mori, lang thang trong công viên. Và y như rằng cậu lại gặp Haibara. Cô ấy không hiểu sao luôn có thể tìm thấy Conan mọi lúc mọi nơi (có phải nhờ mắt kính định vị không?). Họ không làm gì cả, chỉ im lặng ngồi với nhau hàng giờ liền. Nhưng tâm hồn cậu lại trở nên yên bình đến lạ, để cậu tạm thời quên đi mớ bòng bông lộn xộn mà bản thân đang không biết phải tháo gỡ làm sao. Và khi trời sập tối thì họ quay trở về, ai về nhà nấy.

    Dạo này Haibara không yên tâm về Conan chút nào. Cô có thể nhận thấy rõ nỗi ưu buồn, thất vọng của cậu ấy hiện lên qua từng đôi mắt, từng nụ cười. Bọn trẻ nhóm thám tử nhí tất nhiên cũng cảm nhận được khi Conan không còn hăng hái trong các cuộc vui như khi xưa nữa. Mấy lần Ayumi hỏi Conan nhưng cậu ta chỉ khẽ lắc đầu. Haibara biết không nên hỏi gì cậu ta cả. Những lúc thế này cần cho cậu ta một khoảng trống để cậu ta có thể tiêu hóa hết mọi chuyện. Cho nên cô chỉ dò tìm xem cậu ấy đang ở đâu, và nếu phát hiện Conan lang thang ngoài đường thì cô lại đến bên cậu ấy bởi vì cô không thể nào bỏ mặt cậu ấy được. Chạy về phía người con trai ấy, tình yêu của cô, nhưng Haibara không hề làm gì cả, cô chỉ ngồi lặng yên bên cạnh cậu ấy mà thôi.

    Điều tra mãi cũng không có thêm thông tin gì về Shinichi Kudo, nhưng Mike có vẻ không còn mấy quan tâm đến điều đó nữa. Bởi vì thật sự tìm ra cậu Shinichi đó cũng không thể thay đổi được gì, rút mắc giữa hai cha con không thể giải quyết trong một sớm một chiều. Mike biết Shinichi Kudo chỉ là cái cớ cho phút bốc đồng ở cái tuổi không-ai-hiểu-mình này, cậu có thể quyết chí bỏ nhà ra đi, cậu không thể đối diện với ba, ít nhất là lúc này. Nhưng giờ đây, mỗi khi cậu được ở cạnh bên Ran, nụ cười thánh thiện ấy làm cho những oan hận muộn phiền tuổi trẻ bay đi đâu mất. Cậu chỉ còn băn khoăn việc ba điều tra về Shinichi nên không biết cậu ta có phải tội phạm quốc tế không, hay ít nhất cũng có liên quan đến vụ án quốc tế nào đó. Như vậy chắc chắn rất nghiêm trọng, Ran thân thiết với Shinichi như thế liệu có gặp nguy hiểm không? Cậu tự hứa với bản thân mình phải bảo vệ cô ấy an toàn bằng bất cứ giá nào.

    Thông tin về Mike nhanh chóng đến tai của vị tổng thanh tra nhà Newell. Thì ra thằng bé này về Nhật không đơn giản là về quê mẹ để trốn tránh ông mà còn muốn nhúng mũi vào việc cực kỳ nguy hiểm này. Bằng uy quyền và sức mạnh của mình ông bắt Mike phải về Mỹ. FBI cam đoan sẽ bảo vệ Ran. Cùng lúc đó, Ran nói với Mike là cô ấy không thể tiếp tục gặp cậu được nữa, gặp cậu cô ấy chỉ càng đau khổ hơn mà thôi. Mike không hề muốn Ran đau khổ. Đau! Mike xách va li về nước. Ngày cậu ra sân bay, Ran cũng không đến tiễn cậu. Khi cậu nặng nề kéo cái va li từng bước ra đi thì nhận được cuộc gọi từ Sonoko: Ran đã bị bắt cóc.

    Biết dạo này Conan không vui nên bọn thám tử nhí đến văn phòng thám tử Mori rủ Conan đi chơi. Vừa gần đến cửa thì gặp một chú bảo có đồ cần gửi cho thám tử Mori, nhờ bọn trẻ chuyển giúp. Haibara cảm thấy người đàn ông này rất khả nghi. Tại sao ông ta đến tận cửa mà không vào trong đưa trực tiếp, phải chuyển cho người khác? Cô đặc biệt chú ý đến người này với chiếc sẹo dài trên cánh tay phải, ông ta râu tóc bù xù cùng cái mũ lụp xụp che kín mặt… Giật mình, Haibara tự hỏi bản thân rốt cục đang làm gì. Có lẽ cái bệnh hay nghi ngờ và soi mói người khác của Conan đã lây sang cô mất rồi! Khi bọn trẻ đến nơi, ông Mori và Conan đang xem tập phim trinh thám mới nhất trên tivi và chờ chị Ran đi mua đồ về chuẩn bị bữa sáng. Bọn nhóc đưa cho ông Mori gói đồ. Đó là một lá thư.

    Mike cuốn cuồng lao như bay đến văn phòng thám tử Mori. Ở đó, ông Mori và Conan đang giải mã bức thư. Đó là bọn tội phạm có thù với ông Mori, muốn giăng một cái bẫy chờ ông Mori xuất hiện mà con mồi không ai khác hơn là con gái thân yêu của ông ấy. Không cho báo cảnh sát, nếu bọn chúng biết ông Mori liên lạc với bất kỳ một cảnh sát nào thì chúng sẽ giết con tin ngay lập tức. Mike tự hỏi Shinichi, người mà Ran luôn xem trọng đang ở đâu khi Ran cần cậu ta nhất? Không suy nghĩ xa hơn, cậu chuyển sự tập trung chú ý về phía bức thư. Chẳng mấy chóc cùng với sự mô tả của Haibara về nghi phạm, bức thư đã được giải mã. Conan có vẻ thông minh hơn rất nhiều so với tuổi thật của cậu bé. Ông Mori sẽ đến chỗ đó còn Conan và Mike sẽ hổ trợ phía sau, xông vào khi cần thiết. Sonoko và bọn trẻ ở nhà chờ tin.

    Nhìn dáng Conan dần dần khuất bóng sau mấy tòa nhà mà lòng Haibara chùn xuống. Nếu là bình thường cô đã không để một mình cậu ta lao vào nguy hiểm, nhưng giờ đây là đi cứu Ran thì cô có tư cách gì đòi đi theo. Cậu ấy đi giải cứu thiên thần của mình, Haibara đi theo đi làm vướng chân mà thôi. Nhìn cái bộ dạng bất an đầy khẩn trương của cậu ấy là đủ hiểu cậu ta quan tâm đến Ran nhiều đến dường nào. Trong tâm trạng ngỗn ngang và lo lắng, những dòng suy nghĩ chạy dọc qua: “Ran ơi, bình an nhé! Ran hạnh phúc lắm khi có 2 người con trai yêu thương và quan tâm đến Ran như vậy. Rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi. Nhưng còn cậu ấy thì sao? Liệu sau ngày hôm nay mọi chuyện có tốt đẹp với cậu ấy không?” Cô đã quen rồi với sự đau khổ nhưng Shinichi thì không thể chịu đau khổ được. Mong ước lớn nhất của cô chính là “Shinichi, cậu nhất định phải hạnh phúc”.

    Câu chuyện sau đó chuyển biến rất phức tạp, Conan không thể nhớ rõ mọi diễn biến xảy ra như thế nào, ngoài kết quả bọn tội phạm đã bị bắt và hình ảnh Mike ôm chằm lấy Ran và đỡ cho cô ấy một phát đạn. Cười cay đắng, Conan hiểu rõ cuối cùng đã có người khác thay cậu bảo vệ Ran và quan trọng hơn là Ran yêu anh ta, không phải thứ tình cảm không đầu không đuôi Ran dành cho cậu suốt những năm tháng tuổi thơ. Shinichi gọi điện cho Ran hỏi thăm tình hình sức khỏe của anh bạn mới và không quên chọc gẹo cô bạn thân cuối cùng đã gặp được bạch mã hoàng tử của đời mình. Cuối cùng cậu kết luận:

    - Ran, hãy sống thật với những cảm xúc của mình. Hãy thật hạnh phúc nhé. Đừng lo cho tớ vì thật sự từ lâu tớ đã gặp được một cô gái khác rất quan trọng, chỉ là không dám nói cho Ran biết, sợ món đòn karate của cậu mà thôi. Thế là từ nay có người khác thay tớ lãnh đòn rồi. Thật là vui mừng hết biết!

    - Cậu nói cái gì hả Shinichi? Ran cao giọng.

    - Haha, bye nhé. Lo chăm sóc cho người ta đi. Chúc Ran ngủ ngon.

    Gác máy, thở hắc ra một cái, cảm giác như gánh nặng đè lên trái tim cậu mấy ngày hôm nay rốt cuộc cũng trút được, lòng Conan nhẹ tênh. Mớ chỉ rối cuối cùng cũng tháo gỡ được rồi. Tạm biệt Ran nhé, tạm biệt những xúc cảm tinh khôi của những ngày xưa thân ái, tạm biệt kí ức về một thời thơ ấu. Sẽ có tiếc nuối, nhưng quan trọng hơn hết vẫn là cô bạn thân thiết từ thuở nhỏ của cậu có thể tận hưởng một cuộc sống vui vẻ, không còn phải chờ đợi nhớ mong. Giờ đây, chỉ còn một mình cậu trên con đường phía trước. Hoàng hôn trãi dài theo cái bóng nhỏ liêu xiêu của cậu đang lầm lũi bước đi…
     
  7. hell_angel1795

    hell_angel1795 Anh hùng bàn phím :v Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/7/2014
    Bài viết:
    3.557
    Lượt thích:
    10.100
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    hưởng thụ là chính
    tên là hell angel thì khó tính chút cũng sẽ được chấp nhận ha, tác giả đừng giận :D
    bài viết khá được, phần nội tâm nhân vật cũng ổn định, lời văn có cảm xúc, có một vài lỗi nhỏ (hell góp ý để hoàn thiện hơn) phần 1 có sai lỗi chính tả :D (hình như ở khúc thứ 3 thì phải) có lỗi lặp từ cô ấy... cô, giảm bớt hoặc thay tên sẽ đọc suôn hơn, fic này về ai chan nhưng phần miêu tả về Micheal hơi nhiều, theo hell nên miêu tả nỗi buồn của conan đậm nét hơn kết hợp thêm sự chứng kiến đau khổ của ai khi không được nhìn thấy conan hạnh phúc :D
     
    Erika Kaulitz thích điều này.
  8. Erika Kaulitz

    Erika Kaulitz Thành viên "Tăng Động" Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/11/2009
    Bài viết:
    708
    Lượt thích:
    2.427
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    hell_angel1795 :Cảm ơn vì ý kiến. Để mình chỉnh lại chổ chính tả và lặp từ. Còn cái vụ đất diễn của nhân vật thì thông cảm, mình thấy một chap quá dài rồi nên ko miêu tả sâu hơn nữa 2 nhân vật chính. Nhưng mà cứ yên tâm, mình dự kiến đến 15-20 chap nên chuyện còn dài phía sau, càng về sau sẽ có rất là nhiều chuyện bé Nan và bé Ai. Bạn Mike đó 4 chap là dừng rồi, chỉ là mở màng cho mối quan hệ Nan-Ai vì đối với mình bạn Ai ko bao giờ chấp nhận làm kẻ thứ 3 nên mới đẻ ra bạn Mike này. Mà vì là nhân vật mới nên mới miêu tả nhiều chút cho người đọc biết anh ấy như thế nào. Để mình xem lại rồi cân đối câu chuyện.
     
    Haibara_no_1 thích điều này.
  9. Erika Kaulitz

    Erika Kaulitz Thành viên "Tăng Động" Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/11/2009
    Bài viết:
    708
    Lượt thích:
    2.427
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    [​IMG]

    Chapter 5: Cậu phải chịu trách nhiệm với tớ nhé!


    “Cô gái khác rất quan trọng với mình”, vừa đi Conan vừa lẩm nhẩm. “Biết tìm cô ta ở đâu đây? Sau này khi trở lại làm làm Shinichi, Ran hỏi không đem ra được có mà chết với cô nàng karate”, Conan rùng mình, nuốt nước bọt. Thật ra chỉ là không muốn Ran buồn nên Shinichi đành đóng vai ác. Nhưng có thật sự cậu chỉ thuận miệng nói như vậy mà không nghĩ đến ai không? Sau một hồi đắn đo, trong đầu cậu bất chợt hiện lên hình ảnh mái tóc màu nâu đỏ tung bay phất phới. “Sao mình lại có cái suy nghĩ sai trái đó nhỉ? Cô ấy thật sự chỉ là bạn!”.

    Cậu đã tự nhủ với mình không biết bao nhiêu lần chỉ được xem Haibara như là bạn bởi vì cậu không thể làm chuyện gì có lỗi với Ran, bởi vì Ran đã luôn chờ đợi Shinichi. Dù Conan có ngốc đến mấy, nhưng ngày qua ngay khi kề vai sát cánh bên nhau, cậu đã lờ mờ nhận ra tình cảm mà Haibara dành cho mình, chỉ là cậu giả vờ không nhận ra mà thôi. Nhận ra làm chi khi không biết đối diện với cô ấy thế nào. Nhận ra làm chi khi chỉ khiến cả hai thêm khó xử. Nên Conan cứ tiếp tục im lặng như thế. Cậu luôn muốn nói với Haibara rằng: “ngốc ạ, đừng có suốt ngày quan tâm đến tớ như thế. Hãy mau chóng đi tìm một anh chàng tốt bụng chăm sóc cho cậu đi”. Tận sâu trong thâm tâm Conan, chỉ có một điều ước duy nhất, đó là “Haibara, cậu nhất định phải hạnh phúc”. Bởi vì, đó là thứ mà cậu dù tự tin đến mấy cũng không thể trao cho cô ấy bằng sức của mình. Bởi vì Shinichi còn trách nhiệm với một cô gái khác, cậu biết điều đó, cô ấy cũng biết điều đó.

    Vì vậy Conan luôn giấu những cảm xúc của mình dành cho Haibara trong tận cùng ngăn tủ của trái tim, với chiếc chìa khóa không biết vứt bỏ nơi đâu. Nhưng dù cho mất khóa, chiếc ngăn tủ bướng bỉnh này lâu lâu lại quấy nhiễu cậu. Mỗi khi cô ấy buồn, cậu đau lòng biết bao. Mỗi khi cô ấy cười, cậu dám khẳng định rằng đó là nụ cười sánh với những kì quan thế giới và cậu tự nhủ mình phải nâng niu, giữ gìn nụ cười đó dù cho cậu thật sự không mấy thành công trong nhiệm vụ này. Mỗi khi cô ấy bệnh, cậu sốt sắn đầy lo lắng, ngày đêm bên cạnh chăm sóc. Và mỗi khi cô ấy gặp nguy hiểm, cậu căng thẳng và kích động, cậu quên mình lao vào nguy hiểm cứu cô, cậu dùng sinh mạng của mình để giữ trọn lời hứa “tớ sẽ bảo vệ cậu đến cùng”. Conan thật sự không biết những cảm xúc này là gì, đối với cậu đó là những cảm xúc không-thể-gọi-thành-tên. Cậu luôn mặc nhiên xem cô ấy người là bạn tốt, là cộng sự tốt, là một người rất đặc biệt với cậu.

    Thế nhưng bây giờ mọi chuyện đã rất khác. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng ra tình huống này khi Ran đã nằm ngoài mối quan hệ của họ. Phải đối xử với Haibara như thế nào? Phải nói với cô ấy ra sao? Cậu thật sự không biết! Cho nên khi Haibara bất thình lình xuất hiện trước mặt cậu như mọi khi, Conan bối rối im lặng và trân trối nhìn về hướng khác.

    Haibara bước chầm chậm từng bước theo sau Conan mà cậu ta không hề hay biết. Cậu ta đang mãi mê suy nghĩ, miệng lẩm bẩm điều gì đó. Chắc chắn là chuyện về Ran rồi. Cô biết đây là cú sock không nhỏ đối với cậu ta. Biết Ran được hạnh phúc cô cũng mừng cho cô ấy nhưng còn Shinichi? Cậu không vui cô cũng không thể cười. Nhất là khi cô luôn cho rằng nỗi đau này là chính cô gây cho cậy ấy. Lúc này đây cô chỉ ước có thể chuyển hết nổi đau của Shinichi trút hết lên mình. Hít một hơi thật sâu, Haibara chạy nhanh về phía trước chặn đầu Conan nhưng cậu ta đã lảng tránh cái nhìn của cô. Cả hai lại im lặng. Đây có lẽ là trò chơi quen thuộc của họ.

    - Xin lỗi cậu. Cuối cùng Haibara cũng lên tiếng, phá tan bầu không khí im lặng, giọng buồn buồn thấy rõ.

    - Đồ ngốc! Liên quan gì đến cậu mà phải xin lỗi chứ. Conan cười nhạt. Cô nàng này lại bắt đầu suy nghĩ lung tung rồi.

    - Nếu không phải vì viên thuốc teo nhỏ đó của tôi thì giờ này người hạnh phúc bên cô ấy phải là cậu rồi. Haibara tiếp tục, giọng vỡ òa.

    - Đồ ngốc! Không có viên thuốc của cậu, tớ đã xơi kẹo đồng của Gin và thăng thiên từ lâu rồi. Conan cố gắng an ủi để tâm trạng của cô ấy dịu xuống.

    - Đừng có mà nói những lời không may như vậy nữa! Haibara chợt kích động, cô không bao giờ dám nghĩ đến chuyện đó, ngày cậu ấy không còn trên thế giới này.

    - … (im lặng). “Cô ấy lo lắng cho mình đến thế này ư?”, Conan thầm nghĩ, “Đã bảo cậu đừng cứ mãi nghĩ cho tớ, sao cậu không lo cho mình kìa. Sao lúc nào cậu cũng nghĩ phần thiệt cho bản thân mình?”, Conan như có nghìn lời muốn nói mà miệng không thốt nên lời.

    - Mà tại sao cậu bảo tôi “ngốc” hoài thế. Thấy tôi thông cảm cho cậu chuyện thất tình nên muốn nhạo báng tôi thế nào cũng được sao? Haibara đã bình tĩnh hơn, chuyển sang giọng điệu thông thường.

    -… (tiếp tục im lặng).

    - Nè, cậu bị nuốt mất lưỡi rồi hay sao mà im re hoài vậy, đừng tưởng chơi trò im lặng là tôi không làm gì được cậu.

    - Nếu cậu có lòng muốn xin lỗi. Vậy thì… cậu phải chịu trách nhiệm với tớ nhé! Conan nín thở nói, một mạch thật nhanh.

    - Cái gì? Ý cậu là sao? Haibara dường như không tin vào tai mình.

    - Vậy nhé, Ai-chan!

    Thế rồi Conan nắm tay Haibara và kéo đi… Mãi đến sau này cậu cũng không hiểu vì sao lúc ấy mình nói ra những lời đó. Là sự xúc động dâng trào dành cho cô nàng luôn ngốc nghếch quan tâm đến cậu? Là sự bùng nổ của những cảm xúc đã bị dồn né rất lâu? Là sự cô đơn lạc lỏng nên cố nắm chặt lấy một bàn tay đang đưa ra phía mình? Hay là tập hợp của tất cả những thứ này? Có những lúc lí trí không thể nào hiểu được lí lẽ của con tim. Conan chỉ khâm phục bản thân khi ấy, dám bảo cô ấy chịu trách nhiệm và còn tùy tiện gọi cô ấy là Ai-chan.

    Haibara để mặt cho Conan nắm tay mình kéo đi, cũng mặc cho cậu ấy gọi mình là Ai. Nếu là trước đây cậu ta dám làm như vậy chắc chắn sẽ nhận một bài học ghê gớm từ cô. Nhưng cô biết bây giờ không nên đả kích cậu ta, cô tự nói với chính mình: “Được rồi, Kudo-kun! Nếu cậu muốn tớ chịu trách nhiệm, tớ sẽ ở bên cạnh cậu, dù cho tớ chỉ là người-thay-thế!”.
     
  10. Tí nhí nhố

    Tí nhí nhố Thành viên mới

    Tham gia:
    11/8/2014
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    8
    Kinh nghiệm:
    3
    Cướp tem. Lần đầu tiên có tem. Ke ke. Ss viết hay lắm. Mà Conan cũg gan thật dám bắt Ai- chan chịu trách nhiệm. E chỉ góp ý 1 chút xíu thôi: "rùng mình"
     
    kimlinhpecung, Erika Kaulitzisabellecang thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Cậu nhất Diễn đàn Date
[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca Detective Conan 21:25 ngày Thứ ba
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Cho tớ yêu cậu mãi nhé, Ran à! Đang viết / đang dịch 29/11/2017
[longfic chanbaek] Baek à! tớ thích cậu thật đấy! Truyện dài 29/10/2015
[Longfic] Tớ sẽ mãi ở bên cậu mãi mãi! Tạm ngưng 21/3/2012

Chia sẻ cùng bạn bè

Tìm kiếm liên quan

  1. [ShinShi] Khoảnh khắc hạnh phúc

Đang tải...
TOP