[Longfic] Bình minh đen

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Luca_chan, 11/10/2012. — 29.310 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Luca_chan

    Luca_chan Nếu có thể chết từ lúc bắt đầu thì tốt biết mấy... Thành viên thân thiết

    [Longfic] Bình minh đen

    Cái pic này viết trong tg ..thất tình nặng. Vì vậy nó sến sặc sụa và lai láng nước.
    authồ: Lu_chan pé pỏng (55 kg):KSV@05:
    summary: Cô đã trao linh hồn mình cho thần chết chỉ để đánh đổi 1 điều ước>
    GIẾT NGƯỜI MÌNH YÊU THƯƠNG.
    Cậu và cô, hai con người, hai số phận. Nhưng họ được ràng buộc cùng một vận mệnh. Va2 cô sẽ là người giết chết vận mệnh đó.


    phù, khó lắm mới lên đây dk
    tạm thời đổi tên fic thành "trò chơi của số phận"
    giới thiệu nv luôn
    Ran mouri (18t)

    [​IMG]
    [​IMG]
    chủng tộc: ban đầu là con người, nhưng cô là thiên sứ bạc
    Giới thiệu: là 1 trong 10 người được chọn, ran mouri là thiên sứ bạc bị đày xuống trần gian vì lỡ yêu người phàm. Cô có tâm hồn trong trắng, dịu dàng nhưng vì bị cuốn vào vòng xoay số phận nên đã trở nên lạnh lùng hơn. Cô yêu Shinichi, và đó là người cô cần phải giết. Mẹ cô là Eri đã chết lúc cô 8t, cha cũng vừa qua đời, Ran có một người em song sinh.
    Shinichi Kudo (18t)
    [​IMG]
    chủng tộc: Con người
    Giới thiệu: nhác giới thiệu quá[​IMG]
    p/s: người thứ 2 được chọn
    Shiho Miyano (18t)
    [​IMG]
    [​IMG]
    chủng tộc: Con người (nhưng thực sự là thiên thần đen)
    Người thứ 3 được chọn, Shiho là hôn phu bất đắc dĩ của Shinichi. tính tình khá lạnh lùng. Cũng như Ran, Shiho bị mù lúc nhỏ, nhưng nhờ có một ca phẫu thuật nên cô lấy lại ánh sáng. Shiho cũng bị mất kí ức, thứ duy nhất "người đó" để lại cho cô là một chiếc vòng bạc
    Lucia(1000t)
    [​IMG]
    [​IMG]
    Chủng tộc: thần số phận
    Người hầu của Ran, Là người thứ 4 được chọn. Nhân vật phản diện duy nhất ở đây (what???????)
    Amy (2000t)
    [​IMG]
    chủng tộc: thần thù hận
    trông có vẻ độc ác, nhưng thực ra Amy là người tốt =.=' Cô thích Hitory, mà hitory lại thích thần số phận=> cô ghét Lucia, dù hai người đã từng là bạn. Là người thứ 5 được chọn
    Hitory Hauko (2000t)
    [​IMG]
    Chủng tộc : thần chết

    Vì yêu thần số phận nên hitory bị ma giới trục xuất, cậu gia nhập vào Vampire giới và trở thành thủ lĩnh. dù đã qua hơn 1000 năm Hitory vẫn mãi đi tìm thần số phận. Cậu là người thứ 6 dk chọn

    Kaito Kid (500t)
    [​IMG]

    chủng tộc: Vampire

    Là người dưới tướng của Hitory, kaito là người thứ 7 dk chọn. Cậu hiện là phó giám đốc tập đoàn hauko, thích aoko

    Aoko Nakamori (500t)
    [​IMG]

    chủng tộc: thiên thần trắng

    Sau khi Lucia nghỉ việc, aoko xin vào làm người hầu của Ran để kiếm tiền trang trải cuộc sống, ghét Kaito vô đối. Là người thứ 8 dk chọn

    Gin (20t)
    [​IMG]

    chủng tộc: con người

    Người thứ 9 dk chọn, Gin là người hầu của Ran. Anh từng yêu "haibara", nhưng vì cô chủ, anh buộc phải truy sát Shiho

    god (10.000t)
    [​IMG]

    nghe cái tên là biết


    Chap 1.

    Không ánh sáng.
    Đó là cuộc đời cô. Tối tăm như địa ngục, đau khổ như vực thẳm.
    Đôi mắt cô, chỉ nhìn thấy 1 màu đen của bóng tối.
    Với tất cả ước mơ, đã vụt tan như chưa từng tồn tại.

    Tháng 3, 1 buồi sáng:
    Hoa anh đào nở rộ, trải dài suốt dọc bờ kênh. Những cánh hoa màu hồng phấn nhẹ nhàng xoay tít theo cơn gió. Một bàn tay nhẹ nhàng bắt lấy nó. Mái tóc đen dài bay trong gió xuân. Đôi mắt tím biếc ánh lên những nỗi buồn man mác không tên. Cô ngẩng đầu lên, hướng về nơi mặt trời đỏ rực. Nhưng với cô, tất cả chỉ là bóng tồi.

    Đen như vực thẳm.

    Đó là màu duy nhất cô có thể thấy. Màu đen tăm tối và kéo dài vô tận, không bao giờ có điểm dừng.Mải đuổi theo những cánh hoa, cô không nhận ra mình đã ở gần bờ kênh. Từng bước, từng bước một.....Cô thấy mình như đang bay và hạ cánh trên mây.

    -Này! Cô đang đứng trên người tôi đấy!

    Một giọng nói vang lên, giọng một người con trai, vang lên không ở đâu khác mà ngay ở dưới....chân cô. Cô chợt giật mình khi nhận ra thứ mình đang dẫm không phải là mây mà là một con người bằng xương bằng thịt. Cô bước sang bên để tránh người mình...dẫm phải. Nhung một bàn tay đã giữ cô lại trườc khi cô nhận ra mình đang ngã xuống

    - Đồ ngốc! Sao lại bước xuống...kênh cơ chứ?

    Là tiếng người đó! Cô hốt hoảng nhìn xuống. Nhưng...Không...Mắt cô....không nhìn thấy gì cả. Trong phút chốc, cô nhận ra một bàn tay quàng lấy cổ cô và siết thật chặt trưc khi một tiếng "TÙM" vang lên. Toàn thân cô ướt sũng. Từng giọt nước mát lạnh lăn dài trên má, toả sáng như những viên pha lê trong ánh bình minh. Cô thấy mình được nhấc lên và được đặt trên thảm cỏ êm ái. Những cơn gió vô tình thổi bay những giọt nước vỡ tan vào không trung, hoà với sắc trời xanh thẳm.

    -Này-tiếng người đó vang lên pha lẫn chút cáu gắt-Cô bị mù àh? Tự dưng đang ngủ ngon lại bị phá đám. Haizzzzzz.....

    Coo không nói, chỉ gật đầu. Trong đôi mắt tím trong veo kia không gian dường như là vô tận. Nhận ra điều đó, chàng trai hốt hoảng:

    -Xin...xin lỗi. Tôi......

    -Không! Tại tôi xui xẻo thôi.

    Cô cười, một nụ cười như ánh bình minh. Trong phút chốc, chàng trai đỏ mặt. Và nếu cô thấy điều đó chắc không khỏi phải cười thêm.

    -Ừm! Ah! Cô tên gì?

    Trong ánh bình minh, tên cô được phát ra từ đôi môi xinh xắn, thánh thót từng chữ, ngân vang như một khúc ca.

    - Ran. Ran Mouri. Rất hân hạnh làm wen.

    - Uh! Tôi là Kudo Shinichi.
    Hai bàn tay nắm chặt vào nhau. Trên cao, Thần Số Phận (là author) mỉm cười. một nụ cười.....gian như con gián
    :KSV@05:
     


    tho ngoc, Physiology, akaixakemi15 bạn khác thích điều này.


  2. detective1998

    detective1998 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/10/2011
    Bài viết:
    222
    Lượt thích:
    491
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    ngắn quá:KSV@16:Thần Số Phận là author à:KSV@13:mà cũng đúng
    Chap sao ra dài hơn nha t/g:KSV@20:
     
  3. ShinxRan_000

    ShinxRan_000 Spum-chan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/8/2011
    Bài viết:
    314
    Lượt thích:
    2.729
    Kinh nghiệm:
    113
    Ôi Luca-chan thất tình à, bắt tay với ta nào!!!:KSV@18:~~~~
    Fic của ngươi hay đó nhưng ngươi cách dòng ra 1 tí đc ko vì mắt ta nhìn ko rõ lắm!!!T^T
     
    hoatrangnguyen1908 thích điều này.
  4. Luca_chan

    Luca_chan Nếu có thể chết từ lúc bắt đầu thì tốt biết mấy... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/8/2012
    Bài viết:
    2.430
    Lượt thích:
    23.977
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nhoi.
    CHAP 2:

    Ran bước về nhà sau cuộc gặp gỡ định mệnh đó. Trông cô có vẻ vui hơn ngày thường. Cũng phải thôi, đây là lần đầu tiên cô chính thức có một người bạn. Một người mù như cô, từ nhỏ đả có gia sư về dạy kèm chứ không được đến trường. Mà có đến chắc cũng không ai chơi với cô. Mải suy nghĩ, Ran đã về đến nhà. Đứng trước cánh cổng to lớn, cô thở dài. Thực sự mà nói, cô không muốn về chút nào. Ngôi nhà-hay đúng hơn là một biệt thự cổ-lạnh lẽo, âm u khiền cô liên tưởng đến một nấm mồ hơn là một ngôi nhà đển ở.

    Ran đưa tay nhấn chuông và xác nhận giọng nói. Cánh cửa nặng nề dịch chuyển đón lấy những bước chân bé nhỏ. Hai bên lối vào là những hàng hoa hồng đỏ do chính tay cô trồng. Cô không biết nó trông thế nào, chỉ biết nó rất thơm và theo lời của Luca:KSV@05:-người hầu-là nó đẹp như một nàng công chúa.

    Đón Ran là hơn 20 người hầu xếp thành hai hàng. Khi cô bước wa, họ cúi đầu chào cung kính. Ran bước đi tự nhiên và nếu có người lạ ở đây, chắc họ không thể nghĩ cô là một người mù. Một mùi hương, mùi thuốc lá nồng nặc xộc vào mũi cô, báo hiệu rằng cha cô đang ở nhà. Ran lướt wa phòng khách, nơi cô biết chắc cha cô đang ở đó. Bằng một cử chỉ lễ phép nhất có thể của một đại tiểu thư, cô cúi đầu chào:

    - Thưa! Con mới về!

    -Uh! Con đi đâu đấy?

    -Dạ thưa! Như mọi khi, con đi dạo wanh hàng anh đào cạnh bờ sông ạh.

    -Uh! Đừng đi đâu xa quá nếc con không muốn gặp rắc rối!

    -Vâng! Con xin nhớ!

    Ran cúi đầu chào lần nữa trước khi bước về phòng. Lần nào cũng thế, lần nào cũng vậy, đáp lại lời cô luôn là những lời nói cộc lốc của cha cô-ông Mouri-chủ tịch tập đoàn Mouri nổi tiếng. Mẹ cô mất cách đây 10 năm-lúc cô 8 tuổi. Cô không nhớ nhiều về bà, nhưng theo lời bố cô kể là bà chết do một tai nạn CÓ CHỦ Ý!

    Từng bước chân nặng nề lướt trên từng bậc thang lạnh lẽo. Ran thở dài thêm lần nữa. Cô tự hỏi có phải Thần Số Phận đang trêu đùa với cô không (chính xác là thế:KSV@05:)

    _______________________________________________

    Trở lại với anh chàng Kudo Shinichi của chúng ta, cậu đang ở trong một ngôi biệt thự rộng lớn cạnh ven kênh. Cậu ngồi cạnh của sổ, mắt hướng về dãy anh đào nơi cậu và cô gặp . Lâu lâu cậu lại cười một cách không tự chủ. Dang mơ màng thì một tiếng thét đâm thủng màng nhỉ của cậu (tội nghiệp:KSV@05:)

    - Thiếu..Đại thiếu gia! Ông chủ đến ah!

    Shinichi bật ra khỏi sopha, đến cạnh cửa sổ, mắt hướng ra ngoài-nơi có một chiếc xe cổ đang chạy đến. Cậu vò đầu bứt tai, bực tức:

    - Haizzzz! Ổng muốn nhờ vả gì nữa đây?

    Shinichi bước xống nhà. Đập vào mắt cậu là hai hàng vệ sĩ to cao như hộ pháp. Người hầu cũng tạt ra hai bên, cúi đầu. Ai cũng nể sợ người đó, Kudo Yusaku, chủ tịch tập đoàn Kudo lừng danh. Từ đằng xa, người mà Shinichi nguyền rủa đang bước đến. Bằng một thái độ bực mình nhất có thể, cậu gắt:

    - Axxx! đang yên đang lành, sao cha lại đến đây? Không định bắt con làm việc hay cưới xin đấy chừ?

    - Chính xác! Shinichi, ta đã chọn cho con một ý trung nhân vừa ý!

    - Cha! Con nói rồi mà! Con.....

    - Cấm cãi! Cha không cần biết! Con hãy chuẩn bị cho tiệc ra mắt đi!_Ông Kudo nói như ra lệnh và way đi, bỏ lại Shinichi đang ngơ ngác ở đó.

    ____________________________________________

    Tháng 3, lại một buổi sáng.

    Như một thói wen, Ran dạo ở hàng hoa anh đào hồng phấn. Từng cánh hoa hôn nhẹ lên má cô, bám lấy tóc cô. Những cánh hoa xoay tít trong gió. Cô lần đến nơi hai người gặp nhau hôm wa. Trong vô thức, cô sượt chân và ngã nhào xuống bờ kênh.

    -Tệ thật!

    Ran bị trật khớp, cô thử nắn lại nhưng vô dụng, cô không biết gì về y khoa cả. Giá wan thứ 6 cho cô biết có ngườ đang tiến lại gần cô. Thật gần.

    - Trật khớp phải không? Phải đi đứng cẩ thận chứ!-Là cậu ấy, Shinichi-Để tớ nắn lại cho!

    Ran có thể cảm nhận chân mình được giơ lên và tiếng cậu trấn an cô.
    Crack
    Nhói! Dó là cảm giác côi nhận thấy, nhưng chì một chút sau, chân cô đã có thể cử động

    -Woaaa! Shinichi giỏi quá! Cậu là bác sĩ ah?

    -Không! Tớ là thám tử! Nhung tớ có đá bómg nên đôi khi cũng pị trật khớp.

    -Ra vậy!

    Dừng lại một lúc, Ran cảm thấy có cái gì đó không ổn. Trong giọng nói của cậu, có chút gì đó, buồn buồn, không thể lí giải.

    - Cậu có chuyện gì àh?

    -Sao cậu biết? Shinichi hơi ngạc nhiên

    - Giác wan thứ 6 mà!

    -Um! Phục cậu đấy! Đúng là có 1 vài chuyện.

    Ran không nói gì, mắt cô hướng về nơi mặt trời mọc. Không gian trở nên yên tĩnh đáng sợ. Tiếng gió xào xạc, tiếng nước róc rách. Tất cả...một bức tranh thiên nhiên tuyệt vời.

    - Cậu...đi chơi không?-Shinichi lên tiếng phá tan bầu không khí yên tĩnh.

    -Tớ...tớ chưa bao giờ rời khỏi thị trấn này! Ran ngập ngừng đáp.

    - Không sao! Gần thôi! Đi với tớ nhé!
     
    tho ngoc, Physiology, akaixakemi16 bạn khác thích điều này.
  5. Luca_chan

    Luca_chan Nếu có thể chết từ lúc bắt đầu thì tốt biết mấy... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/8/2012
    Bài viết:
    2.430
    Lượt thích:
    23.977
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nhoi.
    CHAP 3:

    Tháng 3, sakura nở rộ.


    Công viên Trolical chật kín người. Mùa xuân, mọi người cùng đổ xô về đây ngắm hoa anh đào. Phài khó khăn lắm, Shinichi và Ran mới len qua được dòng người đông nườm nượp. Dừng lại nghỉ ngơi, Shinichi bảo Ran đứng đợi trong khi cậu chen vào mua vé. Ran đứng đó, một mình, mắt hướng lên hàng anh đào.
    Shinichi trờ lại với nhiều vết xước (tội:KSV@05:) và tất nhiên Ran không thấy được điều đó. Trên tay cậu là hai tấm vé trò chơi nhàu nát. Cậu thở dốc, hí hửng khoe:

    -Được òi nè. Đi thôi

    Ran vẫn đứng đó, lặng im, tay cô với lấy một cánh hoa. Cô ngập ngừng.

    -Tớ không ngờ ở đây cũng có loài hoa này đấy.

    -Sakura nở khắp nước Nhật mà.-Shinichi đáp lại.

    -Shin....Cậu...Thích hoa anh đào không?

    - Không.-Shinichi trả lời trước sự ngạc nhiên của Ran-Tớ ghét nó. Thôi, Đi nào.

    Shinichi kéo Ran hoà vào dòng người đông đúc. Trong một giây, Ran thấy tim mình lỗi nhịp.
    và ĐAU.
    Ran không hiểu tại sao, nhưng cô vẫn chạy theo cậu. Cô đâu biết, Thần Số Phận đang sắp đặt cho cô một số phận nghiệt ngã dường nào.

    Ran hồi hộp. Trò mà cô sắp chơi mang tên "Tàu lượn cao tốc" theo lời cậu bảo. Cô mới nghe loáng thoáng rằng trò này là một trò cảm giác mạnh không dành cho người yếu tim. Mà cô thì...Cô không kể chi tiết này vì sợ cậu lo, nhưng cô cũng không thể làm việc nguy hiểm nên cầu hoà.

    -Shin...Shinichi àh! Tớ...! Ah...! Tớ phải về lúc 9.00 đấy,

    -Không sao! Mới 8.00 thôi. Đi nào.

    Ran không thể từ chối. Cô mặc kệ cho số phận. Ran bước lên tàu trước sự bàn tán của mọi người về đôi "Trai tài gái sắc". Điều đó khiến cả 2 đỏ mặt.

    Con tàu dần dần chuyển bánh. Từng vòng xe...Nhanh dần...Nhanh dần....Ran sợ đến tái mặt, bên cạnh cô là tiếng hét của những người khác khiến cô lo thêm. Cô cảm nhận được gió. Gió mạnh...Xoáy...Luồn qua mái tóc đen tuyền của cô.
    và hất vào mặt Shin
    Cô không giữ được bình tĩnh nữa, hét lên.


    -Shinichi! Trò này không vui tẹo nào!

    Shinichi không nói. Cậu nắm lầy tay cô, siết chặt. Cậu cố hét to.

    -Bình tĩnh, hít thật sâu, cậu cứ tưởng tượng mình đang bay đi!


    Ran cố làm theo đúng lời shinichi nói. Quả thật nó không đáng sợ như cô nghĩ. Gió như cuốn cô bay đi. Ran đưa hai tay, đó lấy những cơn gió thốc tới, cuốn theo rất nhiều...rất nhiều sakura. Bên cạnh, Shinichi đang mỉm cười.
    Tàu lăn, từng vòng bánh xe chậm dần rồi dừng hẳn. Shinichi dìu Ran bước xuống xe, nhường chỗ cho người khác.

    -Vui chứ?-Shinichi hỏi.

    -Um! Tớ không ngờ có những thứ vui như vậy.

    -Còn nhiều trò lắm. Đi thôi!

    Shinichi dẫn Ran đi khắp nơi, thử nhiều trò, nào là nhà ma (Ran không nhìn thấy nên không sợ) đu quay, ngựa gỗ. Với cô, mỗi trò chơi mới là một trải ngiệm. Cô dường như quên mất, bánh xe thời gian vẫn đang chuyển động. Thời gian trôi nhanh như một cơn gió. Thấm thoắt đã 9.00h. Shinichi dẫn Ran đi về sau buổi vui chơi thú vị. Và thử thách cuối cùng của họ là phải vượt wa hàng người đổ về đông như thác.

    -cẩn thận nhé!-Shinichi nắm chặt tay Ran.

    -uh.

    Đột nhiên, một người va mạnh vào Ran khiến cô chới với và tuột tay, hòa vào dòng người đông đúc.

    -Ran!

    -Shinichi
     
  6. Luca_chan

    Luca_chan Nếu có thể chết từ lúc bắt đầu thì tốt biết mấy... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/8/2012
    Bài viết:
    2.430
    Lượt thích:
    23.977
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nhoi.
    Chap 4:




    -Ran!

    -Shinichi!

    Ran chới với, cô cố gắng nắm lấy tay shinichi, nhưng cô đâu biết đâu là người lạ.
    sợ hãi
    Lo lắng
    Ran cố cắn chặt môi để không phải bật khóc, nhưng cô có cảm giác đang ngày càng xa Shinichi. Cô đang lạc vào một thế giới xa lạ nào đó. Bất giác, Ran hét lên:

    -Shinichi! Cứu tớ với!

    Một bàn tay nắm chắc lấy cô và kéo cô ra khỏi đám đông, đến cạnh gốc anh đào. Mùi thuốc lá vất vưởng-dấu hiệu khiến cô không thể nhầm lẫn.

    -Gin?

    -Cô chủ lại đi lung tung rồi!

    Người mà cô gọi là gin là một người con trai khoảng 25t. Anh ta mặc một bộ đồ đen, mái tóc dài màu bạch kim che đi đôi mắt xanh lơ đầy sát khí và miệng thì ngậm một điếu thuốc.

    -Gin! Sao anh ở đây?

    -Nhiệm vụ của một vệ sĩ là luôn theo sát chủ nhân.

    -Vậy...Ran đỏ mặt....anh...thấy hết sao?

    -Cô đó-Gin cốc nhẹ đầu Ran-Đã yếu tim còn đi tàu luợn với nhà ma.

    Ran ôm đầu, hứ một tiếng ra vẻ giận dỗi. Cùng lúc đó, Shinichi cũng lách ra khỏi đám đông. Cậu chạy đến bên Ran, thở dốc:

    -Ran! không sao chứ?

    -umh!

    Gin nhìn Shinichi, cau màu một cách khó chịu. Anh nắm tay Ran, kéo đi bỏ mặc Shinichi đang ngơ ngác.
    Gin dìu Ran lên xe, không quên ném cho Shinichi một cái nhìn sắc hơn dao khiến cậu rùng mình. Chiếc xe lăn bánh, Ran vẫy chào Shinichi. Được một quãng, Gin lên tiếng:

    -Cô chủ không nên giao du với tên đó!

    -tại sao?-ran ngơ ngác như con cá thác lác:KSV@05:-Cậu ấy tốt mà.

    -Cô chủ....Gin nói, mắt vẫn hướng về phía trước- Có những sự thật khi cô biết được sẽ rất đau!

    Ở biệt thự nhà Mouri, Luca đứng trên sân thượng, hướng nhìn về chiếc xe trước sân. Ánh mắt ánh lên màu đỏ rực:

    - Có những sự thật.....
    ......RẤT ĐAU!

    _________________________________________________________________

    Chiếc lược ngà luồn wa mái tóc đen tuyền của Ran. Luca đang chải tóc cho cô trong khi cô cầm lấy một cánh hoa anh đào xoay xoay và hát vu vơ.

    -Tiểu thư có gì vui ah?

    -Um!-Ran đò mặt-Ta vừa wen được một người bạn.

    -Trông tiểu thư cứ như đang yêu ấy ah!

    -Yêu?

    Ran bỗng thấy tim mình nhói đau. Cô liên tưởng tới khuôn mặt Shinichi, hình dung cậu ấy đang cười. Tới đây thôi mà mặt Ran đã đỏ hơn quả cà chua. Ran quay lại, hỏi Luca:

    -Vậy....em.....yeeu chua?

    -Em...?Em ấy...ah?

    Mặt Lu lúc này còn đỏ hơn Ran nữa. Đang định trả lời thì ông quản gia đột ngột bước vào, mời Ran xuống theo lệnh ông chủ. Ran thả cánh hoa anh đào xuống, chào Lu và bước ra khỏi phòng. Cánh cửa gỗ khép lại, ánh hoàng hôn leo lắt chiếu vào phòng. Căn phòng, chỉ mình Luca, lạnh lẽo đáng sợ.
    Cô độc
    Im lặng.

    -Em...cũng từng.....

    .......TỪ HƠN MỘT NGÀN NĂM TRƯỚC!

    ___________________________________________________________________

    Phòng khách,1 căn phòng xa hoa lộng lẫy với hàng ngàn cổ vật, những cây cảnh quý, lúc nào cũng sáng rực đèn. Ong mouri ngồi trên sopha, mắt nhìn vào tấm hình Eri Kisaki trước mặt.
    Ran bước vào, cung kính chào.

    -Cha gọi con có việc gì ah?

    -Um! Con hãy sửa soạn đi! Tối nay chúng ta có một buồi tiệc đấy!

    -Party ah?

    -umh! Chính xác là lễ đính hôn của Kudo Shinichi và Shiho Miyano!
    :KSV@10:
     
    tho ngoc, Physiology, akaixakemi13 bạn khác thích điều này.
  7. AIIVY

    AIIVY Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2012
    Bài viết:
    86
    Lượt thích:
    104
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    chà tới lúc kịch tính r đây....tiệc đính hôn shinshi:KSV@18:
    tội ran.....đâm shin chết đi chị( dù shin ko phải là ng chủ đích):KSV@05:
    p/s: cháp này hơi ngắn, nàng luca này mau ra chap mới nhé:KSV@04:
     
  8. Luca_chan

    Luca_chan Nếu có thể chết từ lúc bắt đầu thì tốt biết mấy... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/8/2012
    Bài viết:
    2.430
    Lượt thích:
    23.977
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nhoi.
    Chap 5:
    [​IMG]




    Ran mở to đôi mắt tím biếc, trong veo và ngạc nhiên. Có phải cha cô vừa nhắc đến Kudo Shinichi? Bàng hoàng một lúc, Ran cố gượng hỏi lại:

    -Kudo....Shinichi ah?
    -Um!-ông Mouri gạt tàn thuốc, không để ý mặt Ran đang dần tối lại-Kudo Shinichi là con trai chủ tịch tập đoàn Kudo. Đó là kẻ thù của chúng ta. Dù muốn dù không, chúng ta cũng phải đến dự tiệc.
    Dừng lại một lúc, ông Mouri nói tiếp:
    -Miyano cũng là một tập đoàn có tiếng, xem ra lần này không ồn rồi! Ran, con cũng nên tìm cho mình một....

    Ông Mouri way lại, nhưng Ran đã biến mất tự lúc nào.
    Ngoài hành lang, Ran đang bước đi. Đối với cô, nơi này luôn tối và lạnh. Gió luồn qua những ô cửa, lay lay những tán cây, thổi bay chiếc khăn ai đó đánh rơi.
    Gió như đang gào thét.
    Điên loạn.

    [​IMG]

    Ran về phòng, đóng cửa. Cô dựa vào vách tường và từ từ tụt xuống. Gục đầu xuống, mái tóc đen dài của cô không che dấu nổi những giọt nước mắt đang lăn dài trên đôi má hồng. Những tia nắng yếu ớt của hoàng hôn chiếu qua tấm kính không thể sưởi ấm cho bờ vai lạnh của cô.

    "Có những dự thật...khi cô biết.....sẽ rất đau"

    Lời nói của Gin giờ như hàng ngàn mũi kiếm đâm vào tim Ran. Những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống nền gỗ hương, rồi vỡ tan như chưa bao giờ tồn tại
    Không gian im ắng, cô đọng

    -Tiểu thư...sao thế ah?
    -Luca? Ran ngước lên.
    -Em...đợi tiểu thư nãy giờ! Tiểu thư! Cô........

    Không để Lu nói hết, Ran đã ôm lấy cổ cô bé, siết thật chặt và....khóc to hơn
    như vầy nà:KSV@16::KSV@16::KSV@16:
    Luca có thể cảm nhận tà áo sau đang ướt đẫm. Như một đứa trẻ, Ran gào to trong dự đau đớn tột cùng:KSV@15:

    -Nếu biết thế này...Nếu biết trước sẽ như thế này....Chị sẽ không đến nơi đó! Chị ghét hoa anh đào! Rất ghét hoa anh đào!

    Nơi cuối chân trời, mặt trời dần tắt nắng!

    [​IMG]


    7.00. Khách sạn Haido

    Ran bận một bộ váy màu đen tím đính kim cương lấp lánh. Mái tóc bới cao, cài thêm một cành lan tím. Đôi môi đỏ mọng, làn sa trắng như tuyết, đôi mắt với hàng mi cong vút kiêu sa. Bên cạnh cô là Luca-với tư cách là người hầu kiêm dẫn đường. Trông cô bây giờ không khác gì một công chúa.

    Ran bước vào đại sảnh, mọi ánh mắt đổ dồn vào cô. Thích thú có, ganh tị có.....Và chắc không ai ngờ rằng cô có vấn đề về thị giác vì Ran bước đi tự nhiên như bao người khác
    nhờ Lu nhá:Conan01:

    Shinichi đứng trên sân thượng, đôi mắt hướng về Ran. Cậu không thể ngờ cô trang điểm lại đẹp đến vậy. Luca nhìn lên, bắt gặp ánh mắt Shinichi đang bối rối. Cô bé cười mỉm
    thực ra là cười gian hơn kon gián:KSV@05:
    ,ghé vào tai Ran nói thầm.:


    -Tiểu thư! Thiếu gia Shinichi đang nhìn tiểu thư kìa.
    Thoáng chút ngỡ ngàng, Ran đỏ mặt và nói lại:
    -Em dẫn ta lên đó đi!
    -Vâng.

    Từng bậc thang trải thảm đỏ đối với Ran là những nhát dao.
    Hồi hộp.
    Đau đớn.
    Cô phải đối mặt với cậu sao đây?
    Cô phải nói gì với cậu đây?

    -Tiểu thư! Đến rồi ah!
    -umh!

    Ran buông tay Luca và tiến gần Shinichi. Cô và cậu, chỉ cách nhau vài bước mà sao xa đến thế. Shin định bước đến bên Ran thì cô đã cúi đầu chào:
    -Tôi-Ran Mouri-rất hân hạnh làm quen!
    Điều đó khiến Shinchi ngạc nhiên, và cậu cũng chào lại cô cho phải phép. Ông Yusaku-nãy giờ đang đứng tiếp chuyện với khách, bước lại gần Ran và vỗ vai cô.
    -Chào cháu! Cháu có phải Ran Mouri, con Mouri Kogoro không?
    -Vâng! Bác là.......
    -Ta-chủ tịch Yusaku. Cháu lớn nhanh đấy. Tiếc là ta và Mouri có mối thâm thù, nếu không, cháu cũng là một con dâu tốt!

    Lời nói của ông Yusaku chạm đến nỗi đau tận cùng trong trái tim Ran. Cô ậm ờ cho qua. Còn Shinichi, cậu không hiểu gì cả. Nào là Mouri, rồi thù oán...Cậu có nghe cha cậu kể về nhà Mouri, nhưng việc Ran là con gái của tập đòn đó thật khó chấp nhận.

    Cánh cửa đại sảnh một lần nữa mở ra, chào đón ngôi sao sáng nhất của tối nay
     
    tho ngoc, Physiology, akaixakemi11 bạn khác thích điều này.
  9. AIIVY

    AIIVY Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2012
    Bài viết:
    86
    Lượt thích:
    104
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    chời ơi lu ơi là lu:KSV@18: sao nở nào dừng ngay cái đoạn gây cứng nhất thế:KSV@17:
    mau mau chap mới đê....chap này tội ran quá:KSV@18:
     
  10. Lilulu

    Lilulu Như cơn gió thoảng...

    Tham gia:
    24/8/2012
    Bài viết:
    189
    Lượt thích:
    100
    Kinh nghiệm:
    28
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Haokou
    Ý chị là Ran mù á:KSV@08:?
    Ôi! Ran ơi là Ran.:KSV@18:
    Dạo này sao toàn pic hành hạ Ran thảm thương:KSV@18:
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Bình minh Diễn đàn Date
[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca Detective Conan 19/11/2019
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Bạch dạ Đang viết / đang dịch 12/8/2019
[Longfic] Buông Đang viết / đang dịch 7/8/2019
[Longfic] Cuộc đi săn ẩn sau sự bình yên Đang viết / đang dịch 15/9/2016
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP