Huyền Thoại Daviel

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi Le Ciel, 8/11/2015. — 1.700 Lượt xem

?

Bạn thấy truyện mình viết như thế nào!?

  1. Tệ!!!

    0 phiếu
    0,0%
  2. Good!!!

    0 phiếu
    0,0%
  3. Tạm được! Nhưng có góp ý. (Nhắn tin cho mình nhé!^^)

    0 phiếu
    0,0%
  1. Le Ciel

    Le Ciel Thành viên mới

    Huyền Thoại Daviel

    [​IMG]


    ๖ۣۜTên truyện : ๖ۣۜHuyền thoại ๖ۣۜDaviel

    ๖ۣۜTác giả : ๖ۣۜLe ๖ۣۜCiel

    ๖ۣۜThể loại : ๖ۣۜFiction, ๖ۣۜRomance, ๖ۣۜComedy, ๖ۣۜAction, ๖ۣۜTragedy, ...

    ๖ۣۜTình trạng : Tạm ngưng

    ๖ۣۜGiới hạn tuổi : [T]

    ๖ۣۜCảnh báo nội dung : ๖ۣۜNon

    ๖ۣۜLời tác giả :

    Tìm đâu trong thế giới tội lỗi này cái cảm giác được gọi là bình yên,......

    Tìm đâu trong thực tại cay đắng này cái mà người ta gọi là tình yêu đích thực,....

    Và ......

    Tìm đâu được em .......

    Người con gái của đời tôi .......

    ................................
    Tóc tách ....

    Tóc tách .........

    Máu .........
    Xuyên qua lớp vỏ rắn chắc của Inviolab là một cảm giác nhói buốt chạy dọc cơ thể. Đau đớn ... nhưng đó không phải cảm giác nó nhận được từ vết thương kia mà là một sự thật.

    - Hừ! Những kẻ ngu ngốc thường hay làm những điều ngu muội.

    Một ánh mắt lạnh lùng đến vô cảm, tay cô vẫn nắm chặt thanh gươm đang ghim sâu vào cơ thể kẻ xấu số kia sau những lời tàn độc.

    - Khụ .... Phải rồi ! Khụ khụ .... Titania ... cuối cùng tôi cũng hiểu ...

    Cơ thể không còn chút sức lực nào dần gục xuống nhưng vẫn cố với tay níu kéo lấy bờ vai cô gái kia.

    - Cuối cùng ... tôi cũng hiểu vì sao ... chúng ta không thể đến với nhau ... dù cho ... yêu ...

    Cái thân hình cao lớn ấy đổ gục xuống và ngã vào người cô gái ấy trong ánh mắt ngạc nhiên đến ngỡ ngàng. Bộ giáp Inviolab dần tan biến, để lộ một khuôn mặt mà có lẽ suốt cuộc đời này cô ta cũng không thể nào quên. Thật quen thuộc, quen đến lạ lùng. Giọng nói đó, đôi môi đó, tất cả ..... đã từng là của cô. Lặng lẽ trong đau đớn người con gái ấy ôm lấy tấm thân dần giá lạnh kia để mặc cho hai dòng lệ đang chợt tràn mi.

    - Không! Hức... hức.... Daviel....


    =======
     


    Ran MiyuLaCoir thích điều này.


  2. Le Ciel

    Le Ciel Thành viên mới

    Tham gia:
    4/11/2015
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    12
    Kinh nghiệm:
    3
    ๖ۣۜTên truyện : ๖ۣۜHuyền thoại ๖ۣۜDaviel

    ๖ۣۜTác giả : ๖ۣۜLe ๖ۣۜCiel
    ๖ۣۜChương 1 : Chạm bước Đế đô

    "Kẻ quay lưng lại không hẳn đã bỏ rơi ta, kẻ giang tay ra chưa chắc đã tốt với ta."


    ..............

    - Nhanh lên! Trời sắp tối rồi. Qua khỏi đoạn đường này chúng ta sẽ an toàn.

    - Phải! Nhưng mà tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

    Đầu giờ chiều một chuyến xe ngựa trở hàng đi ngang qua Badorc. Trên xe là hai người trong bộ quân phục, có vẻ là vệ binh, họ vừa đi vừa nói chuyện tán gẫu với nhau, nhưng xen trong lời nói là một cảm giác lo sợ.

    Cũng phải thôi, đã từ lâu khu vực này làm gì còn người qua lại, chỉ có những sinh vật đáng sợ và bọn quái vật hung tợn lởn vởn. Nếu không phải vì cái nhiệm vụ bắt buộc chuyển giao yếu phẩm về Đế đô trong hôm nay có lẽ họ đã không chọn con đường này.

    Đang bon bon trên đoạn đường vắng bỗng hai con ngựa kéo nhảy chồm lên, đầy hoảng loạn. Chúng hí vang như cảm nhận được nguy hiểm và dứt khoát không đi tiếp mà cố dứt dây cương bỏ chạy.

    - Chúng mày sao vậy?

    - Chết tiệt! - Vả hai bắt đầu căng thẳng.

    Vẫn cố ra sức điều khiển lũ ngựa dù không thể nhưng họ nào biết được hiểm nguy đang đến gần. Cách đó không xa những thân cây gãy đổ tạo ra âm thanh răng rắc báo hiệu điều chẳng lành.

    - Chết tiệt !

    Ầm ...!!!

    GRÀOOOOOOOOOOOOO ...!!!

    Một thân cây lớn đổ sập xuống chắn ngang con đường và sau đó là một tiếng gầm đáng sợ làm cho lũ ngựa càng hoảng loạn ra sức vùng vẫy.

    - Không thể nào ...!

    - Tại... tại sao? TẠI SAO MỘT CON KORAF LẠI XUẤT HIỆN Ở ĐÂY CHỨ? - Một người thốt lên đầy hoảng hốt.

    Koraf được biết đến như loài quái vật khổng lồ mang hình dạng thằn lằn với lớp vảy cứng như đá bao phủ cơ thể. Một sinh vật nguy hiểm.

    Về cơ bản, không một con người bình thường nào có thể đánh bại chúng. Nên nhớ như vậy.

    Con quái vật tiến dần về phía hai người lính đang trong nỗi tuyệt vọng với sát khí tỏa ra như muốn nghẹt thở. Dù biết nguy hiểm cận kề nhưng vì quá sợ hãi nên cả hai cứ ngồi bất động không dám nhúc nhích. Thật bất lực. Nó há cái miệng rộng ngoác lởm chởm đầy răng và ...


    Hâyaaaaaaaaaaaaaaaa ...

    KENG !!!

    Sau âm thanh chát chúa như tiếng hai thanh gươm vừa chém vào nhau thì con Koraf bị hất văng ra một khoảng và bắt đầu gầm rú. Có vẻ khá đau.

    - Mày tới số rồi! He he!

    Lao vút khỏi nóc xe là một thằng nhóc chạc mười bảy, mười tám với thanh gươm trên tay và nụ cười đầy tự tin.

    Vâng nó đấy ! Dicario Daviel, đệ nhất kiếm sĩ lừng danh - theo cách nó hay nói. Đầu tóc tổ quạ và đôi mắt sapphire khiến nó có nét gì đó khá lạ. Mà nhắc đến mắt người ta hay nói mắt sapphire rất đẹp mà sao càng nhìn nó lại thấy có cái gì đó ... điêu điêu sao ấy. Thêm cái kiểu cười nhe 18 cái răng đó nữa nhìn mà ngứa mắt chỉ muốn đấm cho phát.

    - Giỏi thật! - Một trong hai người lính sau khi đã hoàn hồn bỗng trầm trồ.

    Đúng là nó giỏi thật!

    Mỗi lần vung kiếm là mỗi lần con Koraf phải đổ máu. Thằng nhóc này thật không đơn giản, mỗi đòn đánh tung ra đều nhằm vào những nơi hiểm yếu nhất của con dã thú. Xem ra trận chiến đã đến hồi kết, con Koraf gục ngã sau những đòn tấn công như vũ bão của nó.

    Tra thanh gươm vào vỏ với động tác trông có vẻ ... ngầu. Thế nhưng ngay sau đó mọi thứ đều khác với suy nghĩ ban đầu.

    - Khửa khửa! Xin chào! Tôi là Daviel, Dicario Daviel, đệ nhất kiếm sĩ lừng danh đã có mặt. - Cười nham nhở.

    - Daviel là thằng nào? - Cả hai anh lính bỗng ngớ người.

    - Ơhơ ...

    - Chắc nãy nó bị đánh chúng đầu thì phải?

    - Hmmm! E hèm! Các anh đang trên đường về Đế đô à?

    - À! Ừm... cậu định đến đó ư? - Một người cất tiếng hỏi trong khi người kia đang cúi xuống kiểm tra bánh xe.

    - Vâng, tôi có việc cần đến đó?

    - Ở Đế đô có việc gì vậy?

    - Tôi muốn gia nhập Vệ Quốc Đoàn và trở thành tướng lĩnh vĩ đại nhất mọi thời đại! Hưa ha ha ha ha!!!

    - Thằng này chạm dây rồi!

    - Hừ! Đừng xem thường tôi! Các anh hãy chờ ngày diện kiến Tướng quân Daviel đi! Ha ha ha!!! - Nó đứng chống nạnh ngửa mặt lên trời rồi cười thật to.


    - Mà này ...! - Người đang lom khom kiểm tra bánh xe bỗng đứng hẳn dậy và bắt đầu thay đổi thái độ một cách khó hiểu.

    - Hử?

    - Đế đô không thích hợp với cậu đâu!

    - Cái...

    - Một nơi chỉ toàn bọn ác quỷ đội lốt người. Thực sự không hợp với cậu đâu, chàng trai trẻ!

    - ... .....

    - Người mạnh như cậu sao không gia nhậm một Guild nào đi! Huyết Thệ Kỵ Long Đoàn hay Dark Moon ấy! - Anh lính kia tiếp lời.

    - Hì hì! Tôi sẽ cân nhắc nhưng giờ cần phải đến Đế đô đã.

    - Mà này, có thể tôi sẽ cho cậu đi nhờ đấy! - Anh lính kiểm tra bánh xe xong vừa nói vừa vỗ vỗ vào lưng ngựa.

    - Thế thì tốt quá! Cảm ơn các anh nhé! - Nói rồi nó nhanh chóng nhảy lên xe.

    Tối hôm ấy cả nhóm đã đến được Đế đô, chia tay hai người kia nó bắt đầu tìm một quán trọ để nghỉ qua đêm, như vậy là đã qua một ngày vất vả.

    Đế Đô, thủ đô của đại đế quốc Aube, đế chế hùng mạnh nhất trong số bảy vương quốc của lục địa. Lớn ư? Người ta nói chỉ riêng Đế Đô thôi cũng đã quá lớn rồi. Mạnh ư? Đây là nơi sinh ra các huyền thoại. Nằm ngả lưng lên chiếc giường cứng, nó bắt đầu mông lung vạch định cho ngày mai. Xem ra lại thêm một ngày dài nữa sắp đến.

    ..........................................................................................

    Sáng hôm sau, tại đại bản doanh Nagas nằm giữa Đế đô.

    - Cái gì? Ông bảo sao? Tôi mà phải làm tạp dịch cho doanh trại hả?

    - Cậu muốn gia nhâp Vệ Quốc Đoàn, tôi đã cho cậu gia nhập còn phân công việc làm như thế nào là chuyện của tôi.

    - Im đi! - Chĩa luôn thanh gươm vào mặt ông kia - Nếu tôi thể hiện được tài năng thì ít nhất cũng phải làm Đội Trưởng đội Vệ binh chứ nhỉ?

    - Chậc!!! ...

    Bịch... Au... au... ai cha cha...

    Bị sút luôn ra ngoài.

    - Biến đi! Thời buổi kinh tế lạm phát có việc làm còn đòi hỏi.

    Xoa xoa cái mông nó nhìn ông kia với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống. Gì chứ? Không tin ở đây chỉ có một doanh trại? Nhưng rồi nó lại thở hắt ra một tiếng đầy thất vọng. Cả ngày nay chật vật lắm mới vào được doanh trại này vậy mà cuối cùng lại công cốc.

    - Cậu gặp chuyện khó khăn gì à?


    - Hể!? - Nó ngửa cổ ra sau nhìn người vừa nói với mình.

    Là một cô gái có vẻ lớn tuổi hơn nó và trông khá xinh. Mái tóc hạt dẻ, đôi mắt nâu, làn da màu ô-liu thêm cái cách cô ngậm cây kẹo mút trông thật nhí nhảnh. Cơ mà trang phục của cô ấy thì...

    - Yo! - Cô gái cất tiếng chào tỏ vẻ tinh nghịch.

    - Hê... hê hê...

    Hic... Đế đô là đây sao? Mặt nó ngây ra trông thật buồn cười. Nó như muốn nổ tung bởi bộ cánh cô gái kia khoác trên người quá nóng bỏng. Thêm hai trái căng tròn to khủng bố treo lơ lửng trước mặt như mờ gọi càng khiến nó càng đờ đẫn. Quả không uổng công khi đến đây.

    Cốp!!!

    Ahhhhhhhhh!!!

    - Cô bị điên à!? Dở hơi sao đánh tôi!?

    - Nãy giờ tôi đang nói với cậu đấy! Cứ như người mất hồn!

    - À! Hờ hờ! - Nó nở một nụ cười nham nhở.

    - Cậu từ thôn quê lên à? Cần giúp gì không?

    - Ừm! Hả!? Sao cô biết tôi từ thôn quê lên!? - Nó tỏ ra khá ngạc nhiên.

    - Ở đây lâu rồi cậu sẽ hiểu thôi. Dễ nhận biết lắm! Mà cậu đến Đế đô làm gì vậy?

    - Cũng không có gì. Chỉ là tôi muốn gia nhập Vệ Quốc Đoàn. Nhưng ....

    - Hmmm! Vệ Quốc Đoàn à!? Có lẽ... tôi giúp được...

    - Th... thật ư!? - Mắt long lanh.

    - Nhưng... - Bỗng cô nàng tỏ ra tinh quái - .. trước hết phải khao tôi một chầu đã! He he!!!

    ..........................................................................................

    Ực... cộp...

    Ực... ực... cộp...

    Ực... cộp... khà...

    - Há há!!! Thời tiết nóng như thế này uống bia thật là đã!

    - Cốc thứ... tám rồi đấy!

    Híc... không hiểu cô ta là phụ nữ kiểu gì nữa? Ngay từ đầu nhìn là nghi rồi. Đúng là số phận trớ trêu. Con gái con nứa gì mà ăn mặc hở hang đã vậy lại còn uống bia đến kinh khủng.

    - Mà chị bảo là sẽ giúp tôi phải không!?

    - Hmmm! Trước hết cậu muốn gia nhập Vệ Quốc Đoàn với mục đích gì?

    - Tôi muốn được trở thành một Tướng quân oai phong lẫm liệt và...

    - Hử!? - Cô nàng đưa ánh mắt tỏ ý dò hỏi về phía thằng nhóc.

    - Tôi muốn cứu lấy ngôi làng của mình. Nếu trong làng có người được Đế đô phong anh hùng thì cả làng sẽ được miễn thuế.

    Vẫn ngồi nhìn thằng nhóc nhưng có vẻ cô không mấy hứng thú với câu chuyện của nó nên lại lấy một cây kẹo mút ra nhâm nhi, chóp chép.

    - Thôi được rồi! Tôi sẽ giúp cậu. Tôi có quen một người trong binh đoàn Bắc phạt. Nhưng cần phải có tiền, cậu hiểu chứ!?

    Rầm...

    Ném cái túi nặng trịch lên bàn nó cười nhe mười tám cái răng ra rồi nói.

    - Bao nhiêu đây đủ không!?

    - Cậu... sao cậu lại có nhiều vậy!? - Vừa thấy túi tiền thì cô ta suýt phun cả cây kẹo ra.

    - À! Trước khi đến đây tôi có làm vài nhiệm vụ săn quái vật và người trả công cũng khá hậu hĩnh.

    - Vậy ngồi đây đợi tin vui của tôi nhé! - Nheo mắt nhỏe miệng cười với nó trông thật dễ thương làm sao.

    Dứt lời cô ta đứng dậy và quẩy túi tiền lên vai bước đi, trước khi ra khỏi cửa cô quay lại vẫy tay rồi cười nói.

    - À mà sau khi gặp tôi chắc chắn cậu sẽ nhận được một bài học quý báu đấy!

    - Hê hê ...!!! - Đờ đẫn.

    Khi cô gái kia đã rời đi mặt nó bỗng ngu ra một cách khó hiểu trong khi miệng cứ lẩm bẩm như bị bỏ bùa.

    - Đế đô thật là tuyệt! Cô ấy thật xinh và tốt bụng quá! Hề ... hề hề ...!!!

    Bất chợt ông chủ quán ngoái nhìn nó với ánh mắt ái ngại, khẽ lắc đầu ông lại tiếp tục công việc của mình.

    Tích tắc... tích tắc... 2 tiếng đã trôi qua...

    Tích tắc... tích tắc... 4 tiếng đã trôi qua...

    Tích... tắc...

    - Xin lỗi! Chúng tôi phải đóng cửa rồi! Mong quý khách ra về cho. - Ông chủ quán nói với nó một cách khó chịu.

    - Nhưng tôi còn phải đợi người.

    - Không cần đợi nữa đâu! Cậu bị lừa rồi!

    - Tôi có thể đợi tiếp... Cái gì!!?... Bị lừa!!?

    ..........................................................................................

    - Hic! Trắng tay rồi! - Nó dốc dốc cái túi khác trong tuyệt vọng.

    - Đúng là nơi phồn hoa nhiều thị phi mà! Ở quê có ai lừa gạt nhau như vậy đâu cơ chứ!?

    - Ahhhhhhhhhhhhh!!! BÀ CHẰN NGỰC BỰ!!!

    Vậy đấy, cứ lang thang cuốc bộ được một đoạn là nó lại chu chéo lên làm cho xa xa đâu đấy có người bỗng hắt hơi bảy, tám cái liên tục.

    - Khịt khịt! Hà! Hic! Tôi chết rồi! Đừng nhắc nữa...! Ách xì! Ách xì! Ách xììììììììì!!!

    Vẫn lang thang, nó đang lo không biết đêm nay phải ngủ đâu trong khi tuyết đang bắt đầu rơi. Không biết hôm nay ngày gì mà xui thế cơ chứ.

    - Làm quả ngủ bụi vậy! Ách... xì!!! Lạnh vãi tè!

    Khoác lên người chiếc áo khá dày để chống chọi với gió tuyết, nó tìm một góc tường ven đường rồi ngồi bệt xuống đấy. Khép hờ đôi mắt nó chợt cảm thấy cái lạnh đang len lỏi vào da thịt mình, không biết đêm nay còn kéo dài bao lâu nữa đây.

    Bất chợt bây giờ nó mới thấy một điều đáng sợ ở Đế đô này. Buổi sáng tấp nập nhộn nhịp bao nhiêu thì bây giờ u ám, lạnh lẽo bấy nhiêu. Không biết từ đâu và từ khi nào mà hàng tá người vô gia cư bắt đầu xuất hiện. Rách rưới, bẩn thỉu và bệnh tật. Thật khó tin một Đế đô hào nhoáng, tráng lệ khi về đêm lại thành ra thế này.

    - Ahhhhhhhhhhhh!!!


    - Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!

    - Gãy chân tôi rồi!

    - Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!

    Đang nhìn miên man thì bỗng chân nó nhói lên như gãy xương. Một người mặc áo choàng trùm kín đầu vừa chạy qua nó có vẻ rất vội nhưng vô tình lại dẫm vào chân nó rồi ngã nhào. Ứa nước mắt nó nhìn người kia đang rối rít xin lỗi. Vừa giận vừa đau nhưng mà thôi vậy dù sao người ta cũng xin lỗi rồi.

    - Tôi xin lỗi! Xin lỗi!

    - Thôi! Tôi không sao! Hic... Đúng là ngày xui xẻo mà.

    - Tôi...

    - Bắt lấy nó! Nó ở kia kìa! Mau bắt lấy nó.

    Vừa nghe thấy tiếng hô người kia lập tức đứng dậy vội vã chạy đi để lại nó ngơ ngác nhìn theo. Trong phút chốc, khi chiếc khăn trùm đầu của người kia tuột ra, nó đã nhìn thấy khuôn mặt ấy. Một cô gái với dôi mắt nhòe lệ. Bỗng một nhóm khoảng năm, sáu người trang bị vũ trang và mặc binh phục chạy vút qua mặt nó, có vẻ mục tiêu là cô gái ấy. Ngồi im lặng một lúc, bỗng nó đứng phắt dậy, trên mặt hiện rõ quyết tâm.

    - Rồi! Quyết định vậy đi! Là một thằng đàn ông không thể nào đứng nhìn một cô gái bị ức hiếp!

    Nói là làm, nó vớ lấy thanh gươm của mình rồi đuổi theo toán người lúc nãy. Đến một con hẻm vắng, thứ đầu tiên nó nghe được là tiếng hét của một cô gái và tiếng cười khoái chí của những gã đàn ông. Lập tức nó dốc sức chạy, chạy thật nhanh, mong rằng vẫn chưa quá muộn.

    - Con nhóc khốn kiếp! Mày nghĩ có thể chạy thoát khỏi tao à!?

    - Đội trưởng xử lý nó sao đây! Ha ha ha!!!

    - Hmmm! Trông cũng xinh đấy! Thôi thì để ta ban cho một ân huệ! Hà hà hà! Đêm nay phục vụ cho anh và đám đàn em của anh! Anh hứa sẽ để em sống.

    - Đồ quái vật!

    Cô gái liếc nhìn bọn người kia với ánh mắt căm thù nhất nhưng đáp lại chỉ là những tiếng cười đầy thích thú.

    - Đùa thôi! Ha ha ha! Em là đồ chơi của tiểu thư mà. Làm sao anh dám chạm vào. Lôi nó đi!


    Sau câu nói đầy uy quyền, hai tên cao to lao đến kéo cô gái đi xềnh xệch như kéo một món đồ chơi.

    - Dừng tay! Hộc hộc! Hớ hớ! Mệt đứt hơi mất! Này, dừng... tay... lại!

    - Lại thằng nào đây!?

    - Nhóc con biết điều thì tránh sang một bên! - Một tên lính ngông nghênh tiến đến.

    - Này nhé...! Anh... nói cho... các chú biết... đệ nhất Kiếm sĩ lừng danh... Daviel sẽ dạy các chú một bài học. - Nó vừa nói vừa thở hổn hển.

    - Thằng này não bàn ủi à! Xéo!!! Nhanh!!!

    Nó nhếch mép cười khì một tiếng rồi lao vào hạ đo ván đám lính. Trong một thoáng, sáu cái thân cao to đen hôi đổ gục xuống nền đất lạnh, nằm chồng lên nhau. Chỉ bất tỉnh thôi nhé! Không chết đâu! Quá nhanh quá nguy hiểm phải không?

    - Yo! Cô không sao chứ!? Có bị thương ở đâu không!? Chết tiệt! Chúng dám đánh cô à!?

    - Không, tôi... - Cô gái bóp nhẹ cổ tay rồi nhìn nó, có lẽ lúc nẫy bị mấy tên kia kéo đi.

    - Hửm!?

    - Sao anh lại cứu tôi!?

    - Vì... tôi là đàn ông!

    - Hở!? Hả!? Ha ha ha ha ha ha ha!

    Quá bất ngờ trước câu trả lời, cô gái cứ cười sặc sụa làm nó ngại rõ ra mặt. Thật là muốn ngã ngửa với nó mà. Rời khỏi con hẻm vắng, cả hai vừa đi vừa chuyện trò đủ thứ trên đời thật là vui vẻ. Qua vài câu chuyện nó biết cô gái tên là Helen, vô gia cư và không người thân. Cũng là dân quê lên phố nhưng lại bị bọn lính bất lương trấn lột hết, may mà chạy thoát và gặp được nó. Cùng một hoàn cảnh đây mà.

    - Chết tôi rồi!!!

    Bỗng nó la ầm lên rồi chạy vụt đi. Tuy không hiểu đã xảy ra chuyện gì nhưng Helen cũng chạy theo nó. Khi đến nơi, là chỗ khi nãy cô dẫm vào chân nó, chỉ thấy "đại kiếm sĩ lừng danh" đang quỳ gục đầu vào tường đầy suy sụp.

    - Có chuyện gì vậy!? - Helen tỏ ra khá lo lắng.

    - Mất rồi! Túi đồ của tôi .... Không tiền, không nhà, không trốn dung thân và không quần áo. Đúng là ngày xui xẻo mà.

    Hic ...! Con đã làm gì nên tội hả ông trời!

    Sau một hồi than trách số phận nó lại về đúng với chỗ ngồi lúc trước. Ôm chặt thanh gương vào lòng, vật duy nhất có giá trị nó còn giữ được, có vẻ cũng chưa phải là tệ nhất. Khẽ nhìn qua phía Helen trong chiếc áo choàng rách nát, mỏng tang đang co ro vì lạnh, nó bèn cởi chiếc áo dày cộm đang mặc khoác lên cho cô. Không từ chối cũng không ngại ngùng, Helen nhận lấy chiếc áo như thứ thiết yếu cho sự sống của mình. Có lẽ cô bé đã trải qua nhiều ngày đói khổ và tệ hại, thật tội nghiệp.

    - Nè! Anh có sợ không!? - Helen khẻ thủ thỉ.

    - Gì cơ!?

    - Tôi sợ lắm!

    - Sợ ư!? - Nó quay sang nhìn cô bé.

    - Tôi sợ cái thế giới này. Tôi sợ mình sẽ chết lắm. Tôi không muốn chết như thế này đâu!

    Nó hơi ngạc nhiên trước lời nói của Helen nhưng rồi lại thấy lòng chợt trống trải đến lạ thường. Không phải nó không hiểu mà vì nó không biết phải làm gì khi mà có một cô gái đang tuyệt vọng khóc trước mặt mình. Thật ngốc mà !

    - Cô sẽ không chết!

    - ...!? - Helen mở to đôi mắt ngạc nhiên trong câm lặng.

    Nó quay người sang đặt hai tay lên vai Helen.

    - Cô sẽ sống! Tôi hứa đấy! Đã có Daviel đệ nhất kiếm sĩ lừng danh ở đây mà.

    Nhìn ánh mắt đầy quả quyết của nó Helen lại một lần nữa bật cười. Tuy hơi ngại nhưng thấy cô bé đã vui vẻ trở lại nên nó cũng cười theo. Tiếng cười hai đứa cứ vang mãi trong giá lạnh một cách thật hồn nhiên. Bất chợt nó ngước nhìn bầu trời khi mà tuyết mỗi lúc một dày hơn.

    - Dừng lại!

    - Nhưng tiểu thư ...

    - Ta bảo dừng lại!

    - Đành vậy thôi, hết cách rồi!

    Một chiếc xe ngựa dừng lại trước mặt nó và Helen. Nhìn bên ngoài với sự sang trọng đầy cầu kỳ của chiếc xe cũng có thể phần nào đoán được người ngồi bên trong thật sự không tầm thường. Cánh của mở ra, từ trong xe, một cô bé xinh xắn với mái tóc màu hồng phấn bước xuống, niềm nở nói.

    - Chào! Tôi là Hani. Hai người không có chỗ ở à!?

    Trông cô bé thật hồn nhiên và có nét gì đó thật thánh thiện, mấy ai lại không để tâm chứ. Thế mà nó lại dùng cái ánh mắt kiểu như "không tin một ai" để đáp lại trông thật khó chịu.

    - Nà nà! Đêm nay hai người không thể ở ngoài này đâu! Thôi thì về nhà của ta nghỉ tạm vậy, đến mai rồi tìm nơi khác cũng được mà.

    Nó vẫn tỏ ra nghi hoặc nhưng cho đến cuối cùng vẫn lên xe cùng Helen về nhà cô bé kia. Ngồi trong xe, nó nhìn ra ngoài không mấy vui vẻ, thật ra đâu mới là Đế đô thực sự, nhưng nhìn thấy Helen có vẻ vui nên nó cũng thôi không bân tâm nữa. Kết lại thì đâu phải ai cũng là người xấu đâu nhỉ?

    - Wa!!! Đây là nhà tiểu thư Hani sao !? Cứ như một cung điện vậy !

    Có lẽ mọi thứ còn quá lạ lẫm với Helen nên cô bé cứ tỏ ra ngạc nhiên với hiện tại. Còn nó, tuy không đến nỗi như Helen nhưng cũng không thể dấu nổi ngạc nhiên, dù biết Hani là con của một quý tộc nhưng "khủng bố" như thế này thì...

    - Hani! Con lại mang người lang thang về nhà à!? Con bé này, cái tính thương người quá không tốt đâu!?

    Người đàn ông đứng tuổi trong bộ vét màu trắng sang trọng đang ngồi nhâm nhi tách trà trên sopha như toát ra vẻ uy quền cất tiếng nói, có vẻ là cha của Hani. Thấy ông nói vậy, người phụ nữ ngồi bên trông còn khá trẻ nhưng lại mang vẻ từng trải, liền nói đỡ cho con gái.

    - Sao anh lại nói vậy!? Con nó làm việc tốt thì phải ủng hộ chứ! Còn anh thì suốt ngày cặm cụi với công việc thì làm sao hiểu được nỗi khổ của những người khác.

    - Đúng rồi! Chỉ có mama mới hiểu được con thôi. - Cô bé nhanh nhảu tiếp lời mẹ.

    - Vâng vâng! Hai mẹ con lúc nào cũng bênh nhau. À còn đây là...

    - Xin lỗi! Tôi là Daviel, còn đây là Helen. - Nó đáp lại với sự kính trọng.

    - Chào cậu Daviel và cô Helen! Thất lễ quá! Xin đừng bận tâm về những điều chồng tôi vừa nói. Ông ấy nói chẳng chịu suy nghĩ gì đâu.

    - Không! Không sao đâu! Tôi cũng không để ý chuyện đó lắm.

    - Mà phải xin lỗi hai bạn trẻ nhé! Để tôi bảo người chuẩn bị cho hai bạn tắm nhé! - Mẹ của Hani cười phúc hậu.

    Câu nói đầy quan tâm nhưng lại khiến nó thấy ngại, còn Helen thì mặt đỏ bừng bừng xấu hổ. Lúc sau đó một người đàn ông lớn tuổi bước vào, nhìn cách ăn mặc có lẽ là quản gia.

    - Đã xong thưa bà chủ!

    Người phụ nữ gật đầu nhẹ rồi ra hiệu cho ông ta dẫn nó và Helen đi. Cả hai chào Hani và cha mẹ cô bé rồi theo người quan gia kia đến phòng tắm. Nước ấm, bồn tắm lớn và sang trọng, dược phẩm cao cấp, tất cả cứ như là giấc mơ vậy.

    - Xem ra mình vẫn còn may mắn!
     
    Ran MiyuLaCoir thích điều này.
  3. Le Ciel

    Le Ciel Thành viên mới

    Tham gia:
    4/11/2015
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    12
    Kinh nghiệm:
    3
    ๖ۣۜTên truyện : ๖ۣۜHuyền thoại ๖ۣۜDaviel

    ๖ۣۜTác giả : ๖ۣۜLe ๖ۣۜCiel
    ๖ۣۜChương 2 : Undertaker

    "Ta bước qua nhau như hai con người xa lạ, ngoảnh đầu quay lại, ta mất nhau rồi đấy."

    ..............

    - Wa!!! Trông anh bảnh thật đó nha!!!


    - Ồ! Tôi ... tôi ...

    Vừa thấy nó xuất hiện trong bộ cánh quản gia với vét đen lịch lãm cô bé Hani đã tinh nghịch trêu đùa làm nó lúng túng một cách buồn cười. Mà trông cũng hợp đấy chứ!!!

    - Helen đâu rồi!?

    - Chị ấy kia kìa! Hì hì!!! Vừa nhắc đã đến rồi.

    - Trông tớ ổn chứ!? Daviel!?

    Một cô gái xuất hiện cùng với giọng nói quen thuộc, Helen đấy. Thật là quá kinh ngạc. Đến cả nó cũng không dám tin đây là cô bé Helen rách rưới khi nãy nữa. Dù chỉ trong bộ đồ hầu gái thôi nhưng Helen như toát lên vẻ đẹp của một tiểu thư danh giá vậy. Bây giờ nó mới biết Helen có mái tóc đẹp thật, như một dải tơ màu lam dài óng ả và mượt mà. Nó cứ ngơ ngác ngắm vẻ đẹp ấy mà không nói nên lời.

    - Nà! Anh đang làm chị ấy sợ đó. - Hani khẽ kéo tay áo nó.

    - Hả!? À ... ừ ...

    - Lúc anh nhìn chị ấy cứ như là ... chết thèm ấy! Ha ha ha!

    - C .. Cái gì!? - Nó như muốn nhảy dựng lên.

    - Mà Helen này, chị đi với em một lát nhé!

    - Ưm! Mình đi nhé Daviel.

    - Ờ! Bye! - Nó vội lau nhanh mồ hôi.

    Hai cô gái dắt tay nhau đi khỏi căn phòng, chỉ còn lại nó và cha của Hani. Ông vẫn say sưa với tờ báo trên tay, chốc chốc lại nhâm nhi tách trà cho ấm người.

    - Nghe nói cậu từ Bolive tới đây. - Cha Hani chợt cất tiếng.

    - À ... vâng tôi đến từ Bolive. Chắc tiểu thư đã kể cho ngài nghe. - Nó kính cẩn đáp lại.

    - Ừm! Con bé cũng lắm chuyện lắm! Mà cậu thấy Đế đô này thế nào?

    - Nói thật thì không như tôi tưởng tượng. - Trong mắt nó thoáng vẻ thất vọng.

    - Hừm! Còn nhiều điều đáng sợ hơn nữa cậu chưa được biết thôi, cậu bé ạ!

    - Chắc ngài biết rất rõ những điều đó. Liệu có thể chỉ bảo cho tôi không. Còn quá nhiều thứ tôi chưa rõ ở Đế đô này.

    Bỏ tờ báo trên tay xuống, ông đưa mắt nhìn nó thoáng vài giây rồi lại đưa tách trà lên môi.

    - Cậu đã nghe qua Undertaker chưa?

    - Undertaker!? Mộ thủ ư? - Một sự tò mò đấy lên trong lòng nó.

    - Đó không đơn giả là mộ thủ. Undertaker là tên của một Guild sát thủ tàn độc xuất hiện ở Đế đô hơn 1 năm trước.

    - Sát thủ!?

    - Đúng vậy. Chúng là những kẻ khát máu, trẻ con chúng cũng không tha.

    - Tàn độc đến vậy sao? - Nó siết chặt nắm tay.

    - Cậu thấy mấy tấm ảnh truy nã ở dưới phố chứ?

    - Có. Nhưng lúc đó tôi không để ý lắm. Tại... (Vừa bị lừa tâm chí đâu mà xem.)

    - Mà thôi cũng muộn rồi. Cậu đi nghỉ đi. - Ông chăm chú về phía chiếc đồng hồ trên tường.

    - Vâng, tôi xin phép.

    Tuy hơi lạ bởi sự đột ngột của chủ nhà nhưng nó vẫn vui vẻ bước khỏi phòng, có lẽ ông ấy đang gấp cho việc gì đó.

    Undertaker ư? Sao họ không hành hiệp trượng nghĩa như những Kiếm sĩ của Huyết Thệ Kỵ Long Đoàn hay trừ yêu diệt ma như các Pháp sư của Dark Moon nhỉ ? Nếu vậy thì họ đâu bị truy nã. Đúng là cuộc sống khó mà đoán trước được điều gì. Ví như sở thích giết người của Undertaker vậy.

    Rũ bỏ chiếc áo vét, nó ngả lưng xuống giường và dần đi vào giấc ngủ. Bây giờ nó chỉ muốn nghỉ ngơi thôi, hôm nay là cả một ngày dài mệt mỏi rồi.

    ........................................................................................

    Tại một hành lang lớn của căn biệt thự, bà phu nhân vừa đi vừa nhẩm giai điệu yêu thích của mình. Có vẻ như hôm nay là một ngày vui của bà.

    - Con bé càng ngày càng giỏi. Chắc sắp vượt mình mất rồi ....

    Vụt...

    XOẸT...

    - Hả!?

    Đó là những gì vỏn vẹn bà nói được trước khi trút hơi thở cuối cùng. Chuyện gì xảy ra vậy!?

    Trong phút chốc, khi mà vẫn vừa đi vừa ngâm nga bài hát của mình thì chỉ thoáng thôi bà như không cảm nhận được tay mình cũng như nửa phần thân dưới của mình nữa. Cả cơ thể bà như không còn trọng lượng và bay lơ lửng lên. Không ! Chỉ là nửa thân trên của bà vừa bị hất lên không sau nhát cắt bén ngọt. Bén đến nỗi cắt đôi một con người như cắt một sợi chỉ.

    Ngay phía sau phần thân xác của bà phu nhân, bóng một cô gái không nhìn rõ mặt, tay cầm thanh cự kiếm còn đang loang máu khẽ quay đi.

    - Báo cáo... nhiệm vụ hoàn tất!

    Một giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ vang lên ngay khi nửa thân trên của bà phu nhân tiếp đất. Thật là quá tàn độc. Kẻ thủ ác ra tay không một chút do dự hay run sợ như thể việc tước đi sinh mạng vừa rồi chỉ là điều hiển nhiên vậy.

    Cùng lúc đó, tại nơi Daviel nhà ta đang say giấc, chẳng có gì xảy ra cả, nhưng nó bỗng giật mình bật dậy. Không biết vì lý do gì nhưng linh tính mách bảo nó rằng có chuyện chẳng lành. Bỗng có tiếng lính gác gọi nhau, tiếng bước chân vội vã và âm thanh của những thứ kim loại va vào nhau. Không thể ngồi yên được nữa, nó bèn chạy ra khỏi phòng để xem chuyện gì đang xảy ra.

    - Ah!!! Ư!!! Tại sao... các người... lại... - Cha Hani cố gắng nói một cách khó khăn khi có một cánh tay khỏe mạnh đang túm lấy cổ họng mình mà nhấc bổng.

    - Bởi vì... - Giọng nói như bị bóp méo, trầm đục - Có người đã trả tiền và đây cũng là việc phải làm.

    - Hani... con gái ta... xin hãy... tha cho nó.

    - Tha thứ!? Thương xót!? Undertaker không có cái định nghĩa đó. Mà con gái ông mới là mục tiêu chính đấy !

    - Khốn...

    Crắc!!!

    Kẻ thủ ác thả xác người chủ nhà tội nghiệp xuống sau khi đã bẻ gãy cổ ông ta chỉ với một cánh tay. Tiến về phía cửa sổ nơi ánh trăng dễ dàng lọt vào, kẻ đó dần hiện ra một cách rõ ràng nhất. Khuôn mặt ấy, vóc dáng ấy là của một cô gái nhưng đây không hoàn toàn là một con người. Đôi mắt đỏ ngầu với con ngươi bổ dọc, túm lông trắng phủ quanh cổ và một ít trước ngực, trông bồng bềnh như bờm của một con sư tử. Còn nữa, đó là những móng vuốt sắc nhọn trên đôi bàn tay búp măng ấy, thật không thể nhầm vào đâu được, đây đích thị là một Werebeast (Nhân thú).

    Werebeast cũng giống như những con người bình thường khác nhưng thiên bẩm lại sở hữu sức mạnh thể chất vượt qua những quy tắc vật lý thông thường. Nhanh hơn, khỏe hơn, các giác quan tiến hóa vượt bậc, đây đúng là phép màu của tạo hóa. Thế nhưng Werebeast lại có một yếu điểm đó là họ bị ma thuật khước từ. Chính xác là các Werebeast không thể sử dụng được ma thuật. Mọi thứ lúc nào cũng thế, không có gì là hoàn hảo. Mà trang phục của cô ta hình như đã thấy ở đâu rồi thì phải.

    - Báo cáo nhiệm vụ hoàn tất !

    .........................................................................................

    - Oy! Anh trai! Có chuyện gì đang xảy ra vậy? - Gọi với theo nhóm lính canh đang vội vã.

    - Có kẻ đột nhập vào dinh thự. Xin lỗi! Bây giờ tôi đang rất gấp.

    Nó bèn nhường đường cho những người vội vã. Đột nhập ư!? Trộm sao!? Nhưng huy động nhiều người như vậy chắc chắn kẻ đột nhập không chỉ có một. Đứng đây cũng chẳng làm được gì đành theo họ vậy.

    - Hả!? C .. cái gì!?

    Chỉ thoáng qua thôi khi vừa chạy ngang qua cửa sổ nó đã thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Bên ngoài, những thi thể không toàn vẹn của đám cảnh vệ lúc nãy đang lơ lửng trên không. Mọi thứ bị bao trùm bởi một màu đỏ của máu. Thật đáng sợ!!! Khủng khiếp quá!!! Tàn nhẫn quá!! Kẻ nào mà lại ra tay tàn độc đến như vậy.

    Quá sốc với những gì vừa thấy, một cảm giác rùng mình chợt xuất hiện khiến nó muốn nôn ra ngay lập tức. Nhưng tinh thần vẫn còn đủ vững vàng và nó không cho phép điều đó xảy ra. Cố cất bước với đôi chân run run, nó dùng hết sức để chạy. Không còn thời gian nữa, phải nhanh lên, nhanh hơn nữa.

    Hani! Helen!

    Trong hoa viên, Hani cùng với một cận vệ đang cố sức chạy.

    Ahhh!!!

    - Tiểu thư! Người không sao chứ!?

    - Không! Tôi không sao! Tại tôi bất cẩn nên vấp ngã thôi.

    - Phải nhanh lên tiểu thư! Chúng sắp đuổi kịp rồi! - Gã cận vệ thúc giục.

    Vụt ........ vù ù ù ù ...........

    - Xác nhận mục tiêu!

    - Hả!? Từ khi nào mà... Ahhh!!!

    Chưa kịp dứt lời thì cổ họng của gã cận vệ đã bị cắt đứt, hắn gục xuống chết mà còn chưa kịp biết điều gì vừa xảy ra. Thấy cận vệ của mình bị giết dù rất sợ nhưng Hani vẫn cố chạy đi, cố vùng vẫy thoát khỏi lưỡi hái tử thần đang nhìn mình như muốn nuốt chửng.

    Nằm sâu trong hoa viên là một căn nhà khá cũ, nhìn bên ngoài có lẽ đây là nhà kho đã bỏ hoang nhưng có vẻ Hani biết rất rõ về nó. Cô bé chạy về phía căn nhà trong khi kẻ kia vẫn chậm rãi tiến đến từ phía sau như đang chơi trò mèo vờn chuột. Dưới ánh trăng, kẻ giết người dần hiện rõ là một cô gái trong bộ Lolita đen tuyền cùng với thanh Katana kỳ lạ.

    - Tránh xa tôi ra!!! Để tôi yên! - Hani gào thét trong vô vọng.

    - Cô nghĩ mình sẽ thoát sao!? - Ả sát thủ cất tiếng với chất giọng lạnh lùng không cung bậc.

    Dứt lời cô ta liền lao tới rồi vung thanh Katana dài thượt của mình lên và nhắm thẳng vào Hani. Quá nhanh, quá bất ngờ, Hani chẳng kịp phản ứng gì thì đã thấy lưỡi gươm kia ở ngay trước mắt. Chết mất!!!

    - DỪNG LẠI!!!

    KENG!!!

    Lưỡi kiếm của cô gái kia bị đánh bật ra và người làm điều đó không ai khác ngoài nó. Siết chặt thanh gươm trong tay, nó nghiến răng lao vào tấn công cô ta nhưng bỗng nghe thấy tiếng gió rít bên tai nó liền ngả người ra sau. Vài sợi tóc của nó bị cắt đứt khẽ rơi xuống, nguy hiểm thật. Phải công nhận thanh Katana của cô ta thực sự rất nguy hiểm. Dài phải hơn 2m thế mà cô ta chỉ sử dụng nó với một tay đầy điêu luyện. Xem ra chỉ có đánh áp sát may ra mới thắng được cô ta, đành liều vậy. Chỉ kịp nghĩ vậy là nó lại vung thanh gươm của mình lên rồi lao vào đánh điên cuồng.

    - Hmmm! Ở đây có người có thể đánh ngang sức với con bé à!? - Một bóng người ẩn sau tán cây độc thoại.


    Tập trung né đòn, nó cố gắng tìm sơ hở của đối phương rồi đợi cơ hội phản công. Cứ vậy mỗi lần cô gái vung kiếm nó chỉ đỡ và né tránh cho đến khi cô ta giơ cao thanh Katana của mình lên cao.

    Ngay lúc này!!!

    Chỉ đợi có thế nó lao thẳng đến chỗ cô ta, với loại vũ khí như vậy thì không thể nào tấn ở cự li gần được. Nhưng ... nó đã lầm ...

    - Mutatio!!! (Biến đổi)

    Phập....

    Ahhhhhhhhhhhhhhhh!!!

    Nắm chặt lấy lưỡi gươm ghim vào vai mình, nó đau đớn với vết thương đang đẫm máu. Sao lại như thế!? Đáng lẽ ở khoảng cách này cô ta không thể tấn công nó được!? Không lẽ thanh kiếm đã tự ngắn lại ư !?

    Bị đâm xuyên vai nó không thể cầm kiếm để chiến đấu tiếp nữa, xem ra kết thúc rồi. Chẳng lẽ Daviel "lừng danh" lại có cái kết như thế này sao? Gục xuống và nằm ngửa trên nền đất lạnh, sao bây giờ nó lại tha thiết muốn sống quá!

    - Tại sao các người lại giết người vô tội!?

    Rút thanh kiếm ra khỏi vai nó, cô ta bước đi như chưa có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng nó đâu phải dạng vừa liền túm lấy cổ chân cô ta và vẫn câu hỏi ấy.

    - Tại sao các người lại giết người vô tội!?

    - Anh không phải là mục tiêu. Nếu còn ngăn cản, tôi sẽ giết anh. - Đưa ánh mắt vô cảm về phía nó.

    - Không! Tôi sẽ để cô làm điều đó đâu!

    Không nói không rằng cô ta nâng cao thanh Katana rồi nhằm thẳng nó mà đâm xuống. Còn nó chỉ biết nhắm mắt chờ đợi tử thần đến mặc dù vẫn mong rằng sẽ có phép màu xảy ra. Thật sự nó không muốn chết như thế này đâu. Khốn nạn!

    - Đủ rồi! Alicia!

    - Chị Navy!

    - Cậu ta không làm gì được đâu.

    - Tôi chết chưa vậy!?

    Nó từ từ mở mắt ra, vẫn còn thở, vẫn còn còn nghe và còn nhìn được nhưng hình như có gì đó không ổn. Sát mặt nó là thứ gì đó có vẻ "nguy hiểm", hai trái khủng bố này ở đâu ra vậy!? Cùng lúc đó, người tên Navy cúi xuống nhìn nó.

    - Là cậu!? Là cô!? - Cả hai cùng đồng thanh khi ánh mắt chạm nhau.
    - Không hiểu số cậu còn xui xẻo đến mức nào nữa!? - Người phụ nữ vuốt mặt, lắc đầu.

    - Trả tiền đây đồ lừa đảo!

    - Rồi rồi! Mà tôi vừa cứu mạng cậu đấy!

    - Vậy cô cũng là một kẻ giết người không gớm tay sao!? - Đưa mắt nhìn người suýt giết nó.

    - Hmmm! Cậu bảo chúng tôi giết người vô tội sao!? Sau khi xem thứ này chắc cậu sẽ nghĩ khác.

    Nói rồi Navy túm cổ áo nó lôi đi nhẹ bẫng mặc cho nó kêu la vì vết thương bị phạm vào. Đứng trước cửa căn nhà trong hoa viên, Navy đạp cửa tiến vào, trước mặt nó là một người rất quen thuộc.

    - H... Helen!

    Cô bé bị trói ngược tay và treo lên, bất động. Cơ thể Helen chi chít những vết thương còn rất mới. Chiếc áo hầu gái trong trắng, sạch sẽ khi nãy giờ chỉ toàn máu. Những vết cắt, vết khâu, có cả vết bỏng, vết bầm do bị đánh đập, xem ra cô bé đã bị hành hạ đến chết, thật tội lỗi. Cái quái gì thế này!? Ai đã làm điều này!? Tại sao lại là Helen, một cô gái tốt như vậy cơ chứ!?

    Bỗng nó thấy mọi thứ như chao đảo, ánh sáng trong mắt nó bỗng vụt tắt. Chỉ mới nãy thôi, cô ấy vẫn còn tươi cười cơ mà. Thôi nào con bé ngốc, đùa chẳng vui gì cả. Bỗng hai tai nó ù lại và không nghe thấy gì cả. Nhưng nó chỉ đang cố lừa dối bản thân mình mà thôi. Làm sao tin nổi cái hiện thực này cơ chứ.

    - Gia đình này luôn giả vờ tốt lành để dụ dỗ những người lang thang về nhà mình và xem họ như những món đồ chơi. Đây là gia đình ác quỷ. Bây giờ cậu còn nghĩ Undertaker chúng tôi giết người vô tội không!?

    - Tại sao...!? Tại sao lại là cô ấy!? Tại sao...!? - Nó nghẹn ngào trong nước mắt.

    - Alicia! Nhanh kết liễu con bé đó đi! - Navy quay sang cô gái Lolita.

    - Không! - Nó cản Alicia lại rồi lảo đảo tiến về phía Hani - Hãy nói với tôi rằng đây không phải là sự thật đi Hani.

    Hani không trả lời ngay mà chỉ cúi đầu im lặng, hai tay run run siết chặt...

    - Gì chứ...!? Chết tiệt! Chết tiệt! CHẾT TIỆT! - Hani gào lên - Con bé đó là gì chứ? Bọn lang thang chúng mày chỉ là lũ thú vật thôi! Thú vật ấy biết không? Hả hả hả? Tao làm vậy thì có gì sai chứ? Con người vẫn thường hay hành hạ thú vật đấy thôi. Tao chỉ làm những việc bình thường thì có gì sai? Hả hả hả? Con điếm ấy nó nghĩ mình là gì chứ? Nó nghĩ nó xinh đẹp hơn tao sao? Ha ha ha!!! Mày biết không trước lúc nó chết luôn kêu tên mà đấy! "Daviel! Daviel! Cứu tớ với! Cứu với!" Ha ha ha! Tao còn phải lột da nó, phải rạch nát khuôn mặt của nó nữa. Sao hả? Mày đau lòng lắm à? Vậy thì chết theo nó đi! CHÚNG MÀY CHẾT HẾT ĐI!

    Xem ra đây mới là con người thật của Hani, hình ảnh cô bé tốt bụng, nhu mì mà Daviel nhìn thấy chỉ là cái vỏ bọc. Thật đau đớn.

    - Con khốn này! - Navy tức giận định lao vào xé xác con điên ấy thì bị nó cản lại.

    - Đủ rồi! Quá đủ rồi! Tôi... GRRRRR!!! AHHHHHHHHHHHH!!!

    Cơn giận dữ lấn ấp ý chí nó làm thanh gươm trên tay vung lên chém tới tấp, không một chút thương xót. Nó điên cuồng băm vằm Hani cho đến khi con điên ấy chết hẳn mà vẫn không ngừng tay. Lúc này trong mắt nó chỉ có ngọn lửa hận đang cháy dữ dội, đối với nó là chưa đủ, như vậy vẫn chưa đủ cho tội lỗi đó. Trả giá! Phải trả giá!

    - Đủ rồi!

    Bất ngờ cô bé Lolita ôm trầm lấy nó từ phía sau.

    - Quá đủ rồi!

    Buông thõng thanh gươm trên tay, nó khụy xuống gào khóc như một đứa trẻ khi mà cơ thể con điên kia chẳng còn hình thù gì nữa. Có lẽ đây là lần đầu nó khóc như vậy và có lẽ đây cũng là lần đầu nó thấy đau đến như thế. Sau một hồi vật vã trong nước mắt nó ngất đi, chắc do vết thương lúc nãy mất quá nhiều máu. Khởi đầu đã phải chịu đau thương như vậy, không biết kiếm sĩ lừng danh của chúng ta sẽ ra sao đây.

    - Tính sao với anh ta đây chị Navy!? Hay em băng vết thương lại rồi để cậu ấy lại vậy!?

    - Không được! Như vậy cậu ấy sẽ bị bắt và chịu toàn bộ trách nhiệm chúng ta gây ra sao ? Em biết bọn chúng quá rõ mà.

    - Vậy...?

    - Chị quyết định rồi! - Mang ra một cây kẹo mút rồi đưa lên miệng - Đây sẽ là thành viên mới của Undertaker! Hí hí!!!

    - Hả? Nhưng mà... Thôi vậy, chị đã chọn ai rồi thì có nói gì cũng vô ích.

    - Nhất chí nhé! Mà đưa chị bồng cậu ta cho! - Cúi xuống xách nó lên nhẹ bẫng. - Này em đi đâu vậy!?

    - Có lẽ cô ấy là một người quan trọng với cậu ta. Em sẽ mang cô ấy về Hội để an táng.

    - Ừm! Chị đi trước đây.

    Lát sau trên nóc dinh thự. Một nhóm người đã đứng đợi sẵn từ lâu. Vừa thấy Navy và Alicia, một người đàn ông cao to vạm vỡ với mái tóc đen dài chải vát ra sau, hai bên đầu cạo trắng, liền cất tiếng.

    - Ai đây!?

    - Lính mới. - Navy liền nhanh nhảu.

    - Nhìn non và xanh quá!

    - Có tài lắm đấy! Đừng xem thường cậu ta chứ! Nova! - Navy tiếp tục phản bác anh chàng to con.

    - Navy đã chọn ai rồi thì không lầm được đâu! - Một cô gái với thanh kiếm to bản trong tay cất tiếng.

    - Cảm ơn nhé! Xiao Lin!

    - Sắp sáng rồi!

    Một người nữa lên tiếng, anh ta có vẻ là kiểu người "bất cần đời" thì phải. Với mái tóc trắng màu trắng ánh kim thêm cái mặt nạ đen che kín hầu hết khuôn mặt chỉ trừ đôi mắt, anh ta như toát ra thứ gì đó, một cảm giác thật cô độc. Đứng khoanh tay dựa vào ống khói, hơi cúi đầu và đôi mắt khép kín, trông thật khác biệt so với những người còn lại. Thay vì phô trương cơ bắp với kiểu mặc áo không khuy như Nova thì anh chàng này lại tách biệt với áo phông đen dài tay, kín cổ và chiếc áo choàng dài với cổ áo dựng đứng, màu đỏ sẫm không tay. Trông chẳng mấy thân thiện với những người khác vì lúc nào anh cũng mang cái vẻ ấy, lạnh lùng và không quan tâm. Thế nhưng chẳng hiểu sao khi vừa cất lời thì những người kia không nói thêm gì nữa và bắt đầu rời đi.

    - Oy! Muzaka! - Navy vừa cõng nó vừa chạy và vừa gọi với theo anh chàng tóc trắng.

    - Chuyện gì?

    - Tôi nghe nói sáng mai có người sẽ về sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở Vald. Không biết là ai nhỉ? Tobu và Raid hay ...

    - Boss.

    - Bo... Hả!? Cái gì!? - Mặt cắt không còn giọt máu.
     
    Ran MiyuLaCoir thích điều này.
  4. Le Ciel

    Le Ciel Thành viên mới

    Tham gia:
    4/11/2015
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    12
    Kinh nghiệm:
    3
    ๖ۣۜTên truyện : ๖ۣۜHuyền thoại ๖ۣۜDaviel

    ๖ۣۜTác giả : ๖ۣۜLe ๖ۣۜCiel
    ๖ۣۜChương 3 : Bước ngoặt

    "Cái gì trắng? Cái gì là đen? Đâu mới là chính? Đâu mới là tà?"

    ..............


    - Nhóc cô mang về sao rồi!? Navy!? - Nova rít một hơi thuốc.

    - Hmmm! Từ lúc về đây đến giờ chẳng nói chẳng rằng gì cả!?

    - Cũng chả trách được. Mà cậu ta đâu rồi? - Dập đi điếu thuốc trên tay.

    - Đi gặp cô bé ấy rồi. - Giọng Navy khẽ trùng xuống.

    - Mong cậu ta sớm vượt qua cú sốc này ! Còn trẻ thế mà đã phải gặp chuyện như vậy rồi. - Ánh mắt nhìn về phía xa xăm.

    Rít một hơi thuốc, Nova nhả ra một làn khói trắng đục rồi nhìn phía phía xa xăm. Đã bao lâu rồi nhỉ ? Anh tự hỏi. Chà! Phải! Lâu thật ...! Những năm tháng trước đây, mỗi ngày trôi thật vô vị nhưng từ khi đến đây anh lại thấy cuộc sống này vẫn còn nhiều điều đáng quý lắm. Được gặp gỡ rồi trở nên thân thiết như những thành viên trong một đại gia đình, đó là điều tuyệt nhất mà Nova đã từng cảm nhận được. Thế nhưng không có thứ gì là chọn vẹn, kể cả niềm đau và nỗi buồn. Nếu như chuyện đó không xảy ra mọi chuyện chắc đã không thế này. Bỗng trong mắt Nova hiện lên những hình ảnh của một ngày mưa, những kỉ niệm, ...

    - Ừ! À mà .... - Navy gãi đầu bẽn lẽn.

    - Hử!?

    - Hôm qua, Boss ... có nói gì tôi không!? Hi hi!!!

    - Ờ ! Cũng không có gì? Boss bảo sẽ lột da cô thôi! - Nova nói một cách thản nhiên.

    - À! Vậy hả .... C ... cái gì!!? Lột ... lột da !!?

    - Chịu thôi! Ai bảo cô chọc giận Boss! Hà hà hà!!!

    - Hic ...

    .........................................................................................

    Một ngày thật yên bình, nắng không quá gắt, gió không vội vàng. Nó nằm đấy, dưới gốc tùng dương lớn, mắt khép hờ như người đang ngủ và bên cạnh là ngôi mộ còn khá mới. Thoang thoảng vài cơn gió mùa hè, thấp thoáng vài cánh bướm, một cảm giác thật yên bình.

    Helen!

    "...Tôi không muốn chết như thế này ...

    .... Cô sẽ không chết! Tôi hứa đấy! ...."

    Chậc!!!


    Khẽ trở người, một cảm giác không mấy dễ chịu cứ phảng phất. Giọng nói ấy cứ vang vọng trong tâm chí nó một cách mơ hồ, huyền ảo mag chân thực đến lạ thường.

    " ..... Trông tớ ổn chứ!? Daviel!? ...."

    Nó ngồi dậy, vẻ mặt đầy mệt mỏi, có lẽ mấy đêm rồi không chợp mắt. Quay lại nhìn phiến đá khắc tên Helen rồi nó lặng lẽ cúi đầu.

    - Xin lỗi! Tôi ...

    Đã hai ngày trôi qua kể từ khi đến đây, ngày nào cũng vậy, cứ sáng dậy là nó lại lên ngọn đồi này ngay dưới gốc tùng dương ấy, nơi Helen đang yên nghỉ. Không một phút giây nào nó không thôi nghĩ về cô ấy và cũng không lúc nào nó quên được những lời đã nói của mình. Dằn vặt, đau khổ và nuối tiếc. Trả giá.

    - Cô ấy tên gì!? - Giọng một người phụ nữ cất lên, nghe thật rắn rỏi.

    - Helen.

    Nó ngước nhìn người phụ nữ ấy trước khi đáp lại. Có vẻ lớn hơn nó vài tuổi. Thân hình mảnh mai nhưng đầy sức mạnh, mái tóc đen bất đối xứng đầy cá tính, đôi mắt sắc sảo, đôi môi đỏ mọng và một thân hình cân đối. Thật là tràn đầy sức sống. Trang phục của cô ta trông khá bình dị chứ không nóng mắt như Navy, nhưng lại toát ra sức hấp dẫn lạ thường chỉ với bộ ghi-lê đen đơn giản. Cô ta đứng đấy, tựa lưng vào gốc tùng dương mà nhìn nó, chẳng biết từ khi nào và đã được bao lâu. Biết vậy, nó mặc kệ, lúc này chẳng còn tâm trạng nào để bận tâm đến xung quanh nữa. Nó cứ ngồi đấy, mắt cứ nhìn về một hướng như thể cô ấy đang ở đây vậy. Bất chợt một cơn gió thoảng qua mang theo hơi nóng, nó lại nằm vật xuống, đôi mắt nhắm nghiền.

    Nghiêng đầu nhìn nó, cô ta khẽ thở dài rồi lấy ra một điếu thuốc mà châm lửa và kéo một hơi.

    - Thế bây giờ cậu định làm gì!? Đến đây mỗi ngày, ngồi đấy và tự dằn vặt bản thân!? Cậu nghĩ cô ấy sẽ cảm ơn sao? Cô ấy, Helen của cậu chết rồi!

    - Cô ... - Nó đứng hẳn người dậy, ánh mắt đầy tức giận - Làm sao cô hiểu được Helen!? Làm sao cô có thể cảm nhận được những gì cô ấy trải qua? Cô là ai cơ chứ? Làm sao ....

    BINH!!!

    Một cú đấm trực diện thẳng vào mặt trước khi nó kịp nạt lên. Ngã ngửa ra sau, khóe môi bật máu, nó mở to đôi mắt đầy bất ngờ. Nắn nhẹ bàn tay, có lẽ sau cú đấm vừa tung ra cô ta cũng bị đau. Cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt nó, người phụ nữ ấy nói một cách điềm tĩnh nhưng lại mang theo sự giận dữ.

    - Đúng! Tôi không hiểu! Tôi không hiểu tại sao Navy lại chọn kẻ thất bại như cậu. Cậu nghĩ chỉ Helen của cậu đáng thương sao!? Ngoài kia ... - Khoát tay vào khoảng không - còn những người khác, họ phải chịu nhiều đau đớn, bất hạnh hơn cô ấy gấp vạn. Cậu nghĩ họ là gì chứ!? Họ không đáng thương sao!? Họ không đáng sống sao!? Cậu nghĩ Helen của cậu là người duy nhất đáng thương xót sao? Thảm hại!!! Kẻ như cậu ... Đáng lẽ Navy không nên cản Alicia.

    Sau khi nói hết những gì cần nói, cô ta quay lưng và bắt đầu cất bước đi.

    Thảm hại!!!

    Những lời đó như khoét xâu vào tim nó nơi nỗi đau từng ngày đang thắt chặt. Tức giận, phẫn nộ và cả tủi nhục nó đều cảm nhận được qua từng lời nói của cô ta nhưng cuối cùng cũng chỉ cúi đầu câm lặng. Thảm hại!? Thất bại!? Vô dụng!? Cô ấy nói đúng! Nó đã sai khi tự dặn vặt bản thân như vậy, nó đã quá yếu đuối. Cái thế giới này thối nát rồi, quan liêu, nhà nước lũng đoạn, sai trái, tất cả mọi thứ cần phải được sửa đổi. Không thể để những người như Helen chết một cách vô nghĩa như vậy nữa. Chỉ có lưỡi kiếm và tấm thân này, chỉ cần có vậy. Bọn chúng, những con quỷ trong hình hài con người, phải giết. Giết hết bọn chúng, không chỉ dừng lại ở giết mà còn phải băm vằm chúng ra nữa. Phải làm như thế, đó mới chính là công lý. Siết chặt nắm tay, nó đứng dậy và ....

    BINH!!!

    - Cậu ... cậu làm gì vậy!? - Cô gái ngỡ ngàng trước hành động của nó.

    Lảo đảo rồi ngã nhào sau cú đấm vào hàm trái do nó tự tặng cho chính mình. Thật điên rồi!!! Nó đang làm cái trò gì vậy!? Chẳng lẽ nó mất trí rồi sao!? Không!!! Đây chỉ là hình phạt.

    - Cậu không sao chứ? - Tỏ ra quan tâm.

    - Boss!!! - Tiếng gọi vọng từ xa.

    Nghe tiếng gọi, ngay lập tức cô ta xô nó ra một cách tàn nhẫn và coi như chưa từng gặp sau đó lấy trong túi ra một điếu thuốc khác. Xa xa, Navy và Nova đang chạy đến, có vẻ vội vã.

    - Boss! Chị làm gì ở đây vậy!? Oh! Chào nhóc! Mặt cậu sao vậy!? - Navy quay sang hỏi nó nhưng không nhận được câu trả lời.

    - Có chuyện gì vậy? - Cô ta, người được gọi là Boss cất tiếng hỏi Navy.

    - Xiao Lin, cô ấy với Dreck, bọn tôi không ngăn được, cô mau về đi. - Nova tiếp lời.

    - Chậc!!! Hai đứa này thật là ... Được rồi! Tôi sẽ về ngay! - Khẽ đưa mắt nhìn nó vẫn đang cúi đầu lặng lẽ.

    Navy cũng liếc nhìn nó, có vẻ cô khá lo lắng nhưng cũng đành mặc vậy. Cứ để nó yên tĩnh có lẽ sẽ tốt hơn. Dù sao thì cũng nên cho nó thêm thời gian để vượt qua mất mát ấy. Kéo tay Nova đi, cô không quên ngoảnh lại phía nó lần nữa. Mong mọi chuyện sẽ ổn.

    - Khoan đã... - Nó từ từ đứng dậy

    Cả ba người quay lại như đang chờ đợi điều gì đó.

    - Tôi muốn... gia nhập Undertaker.

    ......................................................................................................

    - Có đứng lại không thì bảo.

    - Đứng lại để chết à!? Tôi đâu có ngu.

    - Gì hả? Tên biến thái. Hôm nay bà không giết mi bà đây không phải Xiao Lin Quỷ kiếm sầu.

    - Hơ!!! Quỷ kiếm cái khỉ khô gì? Lại còn sầu với chả muộn. Đi tắm cũng vác cây kiếm tổ bố ấy theo làm gì không biết !?

    - Grrrr!!! Hôm nay bà phải giết mầy để phòng hại cho chị em phụ nữ!

    - Ngon thì bắt được ông đi đã rồi tính gì thì tính. Ha ha ha ha!!!

    Muzaka ngồi tựa lưng trên một cây lớn gần đó nhìn hai người kia lắc đầu ngao ngán. Xiao Lin quấn khăn tắm, tay cầm thanh cự kiếm mà đuổi theo Dreck đang quần áo ướt sũng với vẻ mặt đầy tức tối. Ở đây thì chuyện này xảy ra như cơm bữa, Dreck hay rình trộm các thành viên nữ tắm nhưng khổ nỗi lần nào cũng gặp Xiao Lin và bị bắt quả tang. Và lần nào cũng vậy, cả hai phải dí rượt nhau chạy quanh quanh cả ngày, có khi còn đánh nhau lớn nữa. Thật chẳng hiểu nổi hai người này nữa.

    - Đứng lại!!!

    - Never!!! - Dreck vừa chạy vừa làm trò chọc tức.

    - Hai đứa chơi vui nhỉ!?

    - ĐÂY KHÔNG PHẢI TRÒ CHƠI!!! - Cả hai quay lại hét vào mặt kẻ vừa cất tiếng mà không cần biết đó là ai.

    - Hở ...!? - Ngân dài

    - BOSSSSSSSSSS!!!

    Đương nhiên, mỗi khi cả hai làm loạn thì cũng chỉ có cô ấy mới giải quyết được. Xiao Lin và Dreck mặt cắt không còn giọt máu, cười bâng quơ vờ tảng lờ đi chỗ khác rồi ù té chạy. Phải chạy chứ chỉ có kẻ ngốc mới đứng lại, thế nhưng ....

    - Gravito. (Trọng lực) - Trừng mắt.

    Một áp lực khủng khiếp chợt đè lên cơ thể Dreck và Xiao Lin khiến cả hai không tài nào cất bước nổi, khụy gối gục xuống. Boss tiến về phía Dreck trong khi cậu ta ra sức van nài không thành tiếng.

    - Lần thứ mấy rồi mà còn không chừa? Phải phạt nặng mới được! Cesi. (Bất động) - Đặt nhẹ tay lên vai Dreck.

    Dứt lời, Dreck bất động trong tư thế khó ai có thể làm được. Cả cơ thể ngả về phía trước như sắp ngã và không một điểm tựa. Giống như thời gian đang dừng lại vậy, nhưng chỉ với cậu ta thôi. Xong việc với Dreck, Boss quay sang phía Xiao Lin đang mếu máo.

    - Hmmm! Cứ vậy đi.

    Nói rồi cô quay người đi mặc cho Xiao Lin đang khổ sở với sức nặng mỗi lúc một tăng. Khụy gối, chống tay xuống đất cơ thể Xiao Lin run run, cảm giác như sắp bị đè bẹp vậy.

    "Hic! Ít ra cũng phải để mình mặc quần áo chứ! Chỉ tại tên Dreck chết tiệt! Hic! Lạnh quá!", Xiao Lin nhìn sang phía Dreck mà thầm nguyền rủa.

    - Boss! Liệu có ổn không vậy!? - Nova vừa ngoái nhìn hai kẻ khốn khổ vừa cất bước theo Boss mà nài nỉ.

    - Hừ! Vừa bảo sao? Thử nói lại xem nào. Chỗ nào không ổn!? - Đưa ánh mắt đáng sợ về phía Nova.

    - Hơ hơ! Bữa tối nay ăn gì tôi nấu. - Nova mặt cắt không còn giọt máu.

    - Hmmm! Cari!

    - Ok! Ok! - Vã mồ hôi hột.

    - Còn nữa! Navyyyyyyyyyy!!! - Bỗng Boss gọi lớn.

    - Không!!! Em không có lỗi mà. Em chỉ .... Ái ái!!! Đau! Đau quá!

    Định phân trần hòng thoát tội nhưng tiếc thay chưa kịp nói thêm được điều gì thì đã bị bà la sát xách tai kéo đi. Thật đáng sợ!!!

    Khi Boss đi rồi Nova mới dám thở phào một tiếng rồi nhìn hai đứa đang phải chịu phạt mà lòng thấy đáng thương vô cùng.

    "Xin lỗi nhé! Anh không giúp được chúng mày rồi."
     
    Ran MiyuLaCoir thích điều này.
  5. Le Ciel

    Le Ciel Thành viên mới

    Tham gia:
    4/11/2015
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    12
    Kinh nghiệm:
    3
    ๖ۣۜTên truyện : ๖ۣۜHuyền thoại ๖ۣۜDaviel

    ๖ۣۜTác giả : ๖ۣۜLe ๖ۣۜCiel

    ๖ۣۜChương 4 : Biến cố

    "Giữa được và mất chẳng thứ gì là toàn vẹn cả, nhưng ta vẫn phải chọn."

    ..............

    Cuối giờ chiều nó mới lững thững trở về nhưng bất chợt một cơn mưa kéo đến níu lấy chân. Trú lại dưới tán đại thụ ven đường nó xoa xoa hai bàn tay lạnh cóng. Chà kiểu này chắc mưa tới tối.

    "I’m stuck… in a traffic jam,

    Hands to my head as the lights turn red

    I’m stuck… feels like quicksand

    And times running out, gotta figure this out

    Yeah it’s on… World War 3

    As my head, my heart disagree.

    Head says no, heart says yes, I’m my own worst enemy ...

    I’m forbidden, yes forbidden, I’m forbidden to say that I love you …

    I’m forbidden, yes forbidden, I’m forbidden to say that I love you …

    And I’m damned if I do, shamed if I don’t …

    Yeah I’m forbidden, yes forbidden, I’m forbidden to say that I love you … ................."

    Bất chợt lời bài hát "I'm forbidden" vang lên trong màn mưa. Một giọng hát thật dạt dào xúc cảm. Cố nán lại chút nữa nhưng giọng ca ấy cứ thúc giục sự tò mò trong nó, không biết đó là ai, sao cô ấy lại hát hay đến vậy. Càng lúc nó càng mất kiên nhẫn hơn, thế rồi cứ vậy đội mưa chạy về phía tiếng hát ấy.

    Xuyên qua vài lớp rừng thưa, nó đã gặp người ấy. Một cô bé có mái tóc trắng quăn dài gợn sóng trong chiếc váy trắng mỏng cùng với đôi chân trần đang đung đưa trên cành cao. Kỳ lạ thay khắp nơi đang mưa tầm tã, nó thì ướt xũng còn cô bé thì lại khô ráo đến lạ thường. Chính xác thì một khoảng xung quanh cô bé không hề có một giọt mưa nào, như thể cơn mưa phũ phàng kia đang cố tránh né để cô bé có thể thoải mái hát vậy.


    - Hay quá!!! - Nó thốt lên một cách vô thức.

    Nghe thấy tiếng người lạ, cô bé quay người lại, nhưng thay vì nở một nụ cười để đáp lại lời khen ấy thì ...

    - Chết đi! Tên đê tiện!

    Trời đã lạnh mà lòng người còn lạnh hơn, đáng sợ thật. Dứt lời cô bé liền quay đi, cứ tưởng chỉ là câu nói vô ý nào đó nhưng không phải như vậy. Thoáng hiện một cách mờ ảo, bóng một thứ gì đó thật to lớn vừa chuyển mình ngay phía trên cô bé. Vài tiếng động lạ, rồi nơi cô bé đang ngồi mưa bắt đầu lấn tới, bỗng một luồng gió ập đến. Như một phản xạ tự nhiên, nó rút kiếm ra che chắn phía trước và liền bị hất văng ra vài thước. Lồm cồm bò dậy dù chưa biết chuyện gì đang xảy ra nhưng nó cảm nhận được nguy hiểm đang cận kề. Ngước mắt lên nhìn, bây giờ thì cái bóng khi nãy đã hiện rõ là một con sói trắng khổng lồ đang thở phì phò vào mặt nó. Trông con sói thật đáng sợ, đầy giận dữ. Không gầm gừ mà chỉ đứng đó nhìn nó với đôi mắt đỏ rực trong màn mưa dày đặc. Con sói lớn thật, bây giờ mặt đối mặt nó mới nhận ra khoảng cách của mình với mọi thứ thật là quá xa vời. Quá chênh lệch về sức mạnh, quá xa vời với những gì nó được biết. Thế giới này thật cay nghiệt!!!

    - Giết hắn đi. - Cô bé kia lại cất tiếng.

    Nghe vậy con sói lập tức gầm lên rồi lại hất nó văng ra xa và lao tới. Sau lần thứ hai bị hất văng, nó lảo đảo không đứng nổi nữa, hoa mắt nó nhìn thấy cảnh một con sói thật lớn đang lao về phía mình tựa như cơn mê.

    - Infini Espace. (Khoảng Vô Cực)

    Ngay lúc con sói hung ác toan xé xác nó với hàm răng đáng sợ thì một giọng nói vang lên. Mưa ngừng rơi, chính xác là những giọt mưa không tiếp tục rơi xuống nữa. Mọi thứ kể cả thời gian như bị ngưng lại và con sói kia cũng không ngoại lệ. Một bóng người bước ra, lướt qua những giọt mưa bất động, khiến chúng tan vỡ như pha lê, từng mảnh nhỏ, kéo dài, gợn sóng như đập vỡ một tấm gương.

    - Muzaka. - Con sói đưa mắt về phía bóng người kia.

    - Oy! Là anh à!?

    Nghe thấy tên Muzaka cô bé liền vội đứng dậy rồi nhảy xuống khỏi cành cao ấy. Hớn hở chạy về phía Muzaka, kéo theo vệt mưa trong suốt, cô bé ôm trầm lấy cậu ấy. Có vẻ cả hai đều quen biết nhau thậm chí còn rất thân thiết nữa là đằng khác.

    - Anh lại làm mưa ngừng rơi rồi. - Cô bé tinh nghịch phá vỡ những giọt mưa.


    - Muzaka! Sao ngươi lại cứu con chuột ấy!? - Con sói gầm gừ.

    - Fenrir! Ngươi không được phép. - Muzaka vừa nói vừa tiến về phía nó.

    - Không ai có quyền ra lệnh cho ta ngoài Yurina. Kể cả ngươi hay Boss.

    - Đó là người mới. - Vẫn tiếp tục tiến về phía nó mặc cho Fenrir đang giận dữ.

    - Ta không tin. Một con chuột yêu nhớt làm sao có đủ tư cách cơ chứ!?

    - Fenrir!!! - Cô bé phụng phịu.

    - Yurina! Ta ... - Chưa kịp nói thêm thì cô nhóc đã quay đi tỏ ra hờn dỗi.

    - Anh Muzaka đã nói không được là không được. Anh Muzaka không muốn giết chuột thì để nuôi đi.

    - Chậc!!! Nếu Yurina không muốn giết hắn nữa thì thôi vậy. Đừng hờn nữa, nhé!

    Nghe vậy cô bé quay lại, vui vẻ nắm lấy tay áo Muzaka mà lắc lắc.

    - Đó không giết chuột nữa. Để nuôi. Hi hi!!!

    - Em về đi! Anh sẽ mang cậu ta về sau.

    - Không! - Yurina phồng má lên tỏ ý không chịu.

    Gãi gãi đầu một lúc, Muzaka đành ngồi xuống. Chỉ chờ có vậy, Yurina nhảy phốc lên vai cậu ta, cười giòn giã, đúng là con nít mà. Tiến về phía Fenrir, Muzaka túm lấy cổ áo nó nhấc lên rồi ôm ngang hông và bước đi.

    Mưa lại tiếp tục rơi ...

    ...........................................................................................

    - Boss!!! Trời mưa rồi!!!

    - Thì sao!? - Cô nhả ra một làn khói thuốc khi đôi mắt đang nhắm nghiền.

    - Cô định để hai đứa nó dầm mưa luôn à? - Nova bắt đầu tỏ ra lo lắng.

    - Thế cậu ra đưa chúng vào đây đi.

    - Vâng!

    - Cậu sẽ thay hai đứa nó.

    - What the... tôi chỉ nói vậy thôi chứ tội của chúng đáng bị thế. Cứ mặc hai đứa nó đi. Thôi tôi đi nấu ăn đây. - Anh khẽ thở hắt ra.

    Nova vừa đi khuất thì cánh cửa phòng mở toang. Người bước vào không ai khác là Muzaka đang cõng Yurina trên vai và ôm nó ngang hông.

    - Cậu ta sao vậy!? - Boss cất tiếng.

    - Fenrir.

    - Hmmm!!! Ra vậy. Alicia!!!

    - Vâng! - Cô bé trong bộ Lolita đen tuyền đang lau bàn ghế liền ngừng công việc của mình lại.

    - Em giúp ta chăm sóc cậu nhóc này nhé! À mà từ mai ta sẽ giao cậu ta cho em quản lý luôn vậy !

    - Vâng! Đã rõ!!!

    - Này...

    Chỉ nói "này" một tiếng, Muzaka ném nó về phía Alicia như một món đồ chơi. Cũng may cô nàng bắt được chứ không với tình chạng nứt gãy bốn xương sườn, cột sống tổn thương thêm vai trái và tay trái đều bị nứt xương mà đáp xuống nền nhà kia thì ...

    - Nặng quá!

    Alicia liền thả nó xuống nền nhà rồi túm lấy chân kéo đi sền sệt. Nhìn cái cảnh đầu nó va vào thanh chắn cửa mà ai cũng phải xót xa.

    - Thật tình! Mình đã lau nền sạch lắm rồi. Lau suốt từ chiều còn gì, sao con bé còn bôi máu ra chi nữa!? - Navy lẩm bẩm nhìn Alicia đang kéo lê nó đi một cách tội nghiệp.

    Một tuần sau, ..............

    Nó thức dậy khi đã quá trưa, cái nóng của ánh nắng mắt trời rọi thẳng vào mặt qua khe của sổ không khép kín buộc nó phải mở mắt. Đã bao lâu rồi, nó tự hỏi. Đưa tay kéo tấm chăn để bước xuống giường nó chợt thấy vai mình nhói lên, bây giờ thì mới nhớ ra nguyên nhân cơ sự. Cảm giác đầu tiên khi bước đi sau một thời gian dài nằm bất động thật lạ thường. Chân nó như không còn sức, yếu ớt một cách đáng xấu hổ, cố bám níu lấy thành giường nó lết từng bước khó nhọc. Chỉ chút nữa thôi, cố lên sắp với tới được cánh cửa rồi. Bỗng nó nhào người đến, hai tay hướng về phía nắm cửa tưởng chừng như đã thành công nhưng cuộc sống với nó thật trớ trêu. Ngay giây phút đôi tay nó sắp chạm vào được thì cánh cửa toang, mất đà nó ngã nhào, tiếng bát dĩa rơi loảng xoảng nghe không mấy vui tai. Ngóc đầu dậy, không đau đớn gì cả vì trước khi tiếp đất đã có gì đó che chắn lại, còn tay nó lúc này thì đang chạm vào một vật gì đó mềm mại, thật sự rất mềm mại.

    - Cậu ... đứng lên được không!? - Một giọng nói quen thuộc.

    - Tôi ... tôi xin lỗi!!! - Nó tỏ ra luống cuống.

    - Cả tay cậu nữa ...

    Cúi xuống nhìn vị trí bàn tay của mình, nó vội vàng đứng dậy, đỏ mặt mà ngại ngùng. Sao lại trùng hợp đến thế chứ!? Ngã đâu không ngã, đi ngã đè lên người cô ấy còn tay thì ... Mà trông quen quá! Phải rồi là cô ta, người đã đâm xuyên vai nó, cô nàng Lolita. Nhưng sao có gì đó lạ quá, trông cô ta có vẻ gì đó khác khác, đôi mắt cô ấy trông thật buồn làm sao. Có thể vốn dĩ đã là vậy, đôi mắt ấy, buồn nhưng đẹp, thật đẹp.

    - Nhanh lên!!! Boss cho gọi cậu.

    - Vâng! Tôi sẽ ...

    Chưa kịp nói hết câu thì cô nàng đã quay lưng bước đi, thật là ... Mà thôi, không biết "bà già" kia tìm nó có chuyện gì đây. Khoác thêm chiếc áo nữa bên ngoài nó bước vội khỏi căn phòng.

    Tại đại sảnh, Boss ngồi trên chiếc ghế lớn, chánh điện, nơi mà chỉ giành riêng cho những người nắm giữ quyền lực, sức mạnh hay chính xác là thủ lĩnh. Vẫn thói quen cũ, nhâm nhi điếu thuốc trên môi khi hàng mi nhắm nghiền tự như đang thưởng thức một giai điệu tuyệt vời nào đó, trong khi mọi người đã bắt đầu tập trung đông đủ.

    Rầm!!!

    Cánh cửa lớn mở tung, một người cao lớn bước vào với vẻ mặt đầy tức giận. Là Nova.

    - Cái chó gì thế! Sao các người không lo công việc của mình đi. Đứng đây làm quái gì hả!? Lát nữa Raid với Tobu về rồi thì mở tiệc thôi. Hôm nay, tôi đã nấu rất nhiều món hai đứa nó thích chắc sẽ vui lắm đây. Sao ... - Giọng anh ta bắt đầu nghẹn lại - Sao mà ... Khốn nạn! Dreck sao mày không nói gì đi chứ!? Muzakaaaaaaaaa!!! Nói đi chứ!!!

    Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng xét tình hình thì có lẽ đã có điều gì đó xảy ra. Tại sao ai cũng mang một tâm trạng nặng nề đến vậy, tại sao người mạnh mẽ như Nova lại tỏ ra như thế kia. Không lẽ ....

    - Đủ rồi! Nova! - Boss cất tiếng với chất giọng lạnh lùng.

    Ngay lúc đó, một nhóm người bí ẩn khoác áo choàng trắng, trùm kín đầu, che mặt mang theo hai chiếc quan tài, bước vào. Navy bỗng bật khóc, Dreck lập tức bỏ ra ngoài, còn Boss thì đứng dậy tiến về phía hai chiếc quan tài.

    - Ai đã làm điều này!? - Vẫn chất giọng lạnh lùng, Boss đứng trước hai chiếc quan tài, khẽ cúi đầu nói.

    - Vandio Crombell của Hắc Hội Croyant. - Một người trong nhóm những người bí ẩn kia cất tiếng.

    - Chúng chết như thế nào!? - Cô khẽ đặt tay và xoa nhẹ lên hai chiếc quan tài, ánh mắt cô thoáng một nỗi đau như cắt.

    - Cả hai đều chết do bị thương nặng và ...

    - Và gì nữa?

    - Bọn chúng đã lấy đi tim của bọn trẻ. Cả thần binh cũng bị lấy mất.

    Rầm!!!

    Nova tức giận đá tung chiếc bàn trước mặt, Navy chỉ biết bịt miệng mà khóc ngất lên, còn Boss thì bóp nát điếu thuốc đang còn cháy dở trong tay, trong khi đó Xiao Lin đôi chân không còn sức run run rồi ngã quỵ. Riêng chỉ cô nàng Lolita thì lại bình tĩnh lạ thường, không một chút cảm xúc nào được thể hiện trên khuôn mặt tựa thiên thần ấy. Không buồn, không tức giận, không phẫn nộ và không một giọt nước mắt. Chỉ có đôi mắt đượm buồn mà vô hồn. Thật sự cô ta là một kẻ vô cảm sao!? Khi Nova nổi điên thật sự buộc Boss phải dùng vũ lực, mọi người bắt đầu nhốn nháo lên khi thấy cô ấy cũng đã nổi giận rồi. Ngay khi ấy Alicia vội bước khỏi căn phòng, nó đã nhìn thấy và liền cất bước theo sau. Đến ngã rẽ, nó bước nhanh hơn và giữ lấy tay cô nàng.

    - Cô không sao chứ!?

    Alicia không trả lời mà chỉ cúi nhìn bàn tay nó. Biết ý, nó buông tay cô bé ra và vẫn câu hỏi cũ.

    - Cô không sao chứ!?

    - Không! Tôi ổn! - Vội quay lưng đi.

    - Thật sự cô không cảm thấy gì ư!? - Nó vẫn cố chây ì.

    - Không!

    - Ngay cả khi có hai người trong hội của mình vừa hi sinh sao!? - Nó cúi đầu. - Tôi không nghĩ cô lại vô cảm đến vậy !?

    - Ha... ha ha!!! Đủ rồi! Làm ơn tha cho tôi đi!

    - Cô...

    Nó ngước lên, thứ đầu tiên nhìn thấy đã làm cơn giận trong nó tan đi mất, khuôn mặt ấy khiến nó phải suy ngẫm lại về cách nhìn nhận một con người. Đôi môi nở một nụ cười trong khi đôi mắt thì đẫm lệ. Phải cười để quên đi niềm đau dù nó luôn luôn hiện hữu, thật sự đó là một nụ cười đầy đau đớn. Đúng là không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, nếu không hiểu thì hãy cố tìm hiểu hoặc đừng bận tâm để rồi khi hiểu sai lại khiến cho con tim người ấy quặn thắt. Một lần nữa Alicia cất bước đi, bỏ lại sau lưng một kẻ đang hối tiếc vì những gì vừa nói.

    Thật là ngu ngốc!!!

    Quay trở về căn phòng khi nãy, có vẻ mọi người đã bình tĩnh trở lại. Đứng cạnh bên thi hài của hai đứa em mà mình hết lòng yêu thương, Boss nói một cách chậm rãi mà vô cùng lạnh lùng.

    - Croyant! Ba tuần. Trong thời gian tới Muzaka sẽ lo công việc của Hội thay tôi.

    - Không lẽ... chị định... - Xiao Lin tỏ ra lo lắng.

    - Tôi sẽ biến chúng thành huyền thoại. - Ánh Boss mắt thoáng chốc trở nên giận dữ.

    - Nhưng tổ chức ... - Một người trong nhóm áo choàng trắng cất tiếng nhưng...

    - Ta Abella de Luciel!!! Kẻ nào dám cản!? - Boss trừng mắt.

    Một xung lực bất ngờ phát ra khiến tất cả mọi người phải câm lặng. Xem ra đây mới là phẫn nộ thực sự. Cần phải có kẻ nhận lấy cơn giận này, cần phải có kẻ trả giá cho nỗi đau ấy, tất cả gói gọn lại chỉ còn là hủy diệt.

    Cái chết!!!

    - Xin lỗi!!! - Nó bỗng cất tiếng khiến mọi người đổ dồn ánh mắt về mình. - Tôi... tôi biết và hiểu cảm giác của mọi người vì tôi đã từng trải qua. Nhưng có một người đã nói với tôi rằng, trong khi tôi ngồi đây tiếc thương cho người đã khuất thì ngoài kia lại có những người khác đang khuất dần. Tôi không biết phải làm sao để mọi người cảm thấy tốt hơn, nhưng với tư cách là một Undertaker tôi không muốn nhìn thấy anh em trong Hội phải như thế này. Tôi chỉ... mong mọi người đừng như vậy nữa.

    - Đừng lo!!! Tất cả mọi người sẽ sớm vượt qua thôi. Chỉ có điều tôi phải tiếp tục phần việc mà hai đứa còn đang dở. Cả cậu nữa, hãy mạnh mẽ lên và mạnh hơn nữa. Tôi không muốn phải tiếc thương cho ai thêm một lần nữa đâu. - Boss đưa tay xoa đầu nó.

    Nghe những lời đó của Boss, nó bỗng nhớ đến mấy cái xương sườn bị gãy. So với mọi người trong Hội nó vẫn còn quá yếu, thật sự mà nói nó cũng chẳng khác gì một người bình thường giữa những kẻ vô thường. Một khoảng cách lớn về sức mạnh. Đã đến lúc từ bỏ cái ước mơ vô thực rồi. Cần phải mạnh hơn, mạnh hơn nữa.

    - Tôi biết đây không phải lúc nhưng ... Tôi ...

    Thật khó để nói hết những suy nghĩ chất chứa trong lòng. Nó muốn trở nên mạnh mẽ hơn nhưng phải nói làm sao khi mà đồng đội của họ vừa mất, phải nói như thế nào để họ không phải tổn thương cũng như sẽ giúp đỡ nó đây. Thật là nan giải.

    Thế nhưng mọi chuyện có vẻ dễ dàng hơn nó nghĩ. Không một lời đáp lại, chỉ là những nụ cười thay cho lời chấp nhận, như vậy là quá đủ. Mọi người tiến về phía nó thực hiện nghi thức đón chào người mới, một cái ôm thật chặt. Đau thương vẫn còn đó, nhưng lại thêm một người để san sẻ, khóc hay cười, vui hay buồn, vốn dĩ thực tại là vậy, thật khó để lựa chọn. Thôi thì hãy cứ chấp nhận nó. Đến lượt Nova ôm nó, linh tính mách bảo là không nên nhưng vì là nghi thức bắt buộc nên đành kệ. Kết quả vết thương cũ tái phát, bả vai với xương sườn của nó phải mất thêm hai tuần điều trị.
    Rời xa mọi người đang quây tụ bên nó, Boss tiến về phía Muzaka đang khoanh tay đứng dựa tường, tách biệt với mọi người.

    - Cậu ổn chứ!?

    Không đáp lại, Muzaka chỉ gật đầu.

    - Trong những ngày tới nếu có chuyện gì xảy ra ở Hội hãy liên lạc với tôi ngay. - Lại hút thuốc. - Còn nữa, trước ngày tôi về hãy mời Suly đến.

    Muzaka lúc này mới mở mắt ra nhìn Boss và bất ngờ cất tiếng.

    - Tôi hiểu rồi!

    - Được rồi! Tối nay tôi sẽ đi. Lo cho bọn trẻ nhé!!! - Boss nheo mắt một cách thật trẻ con với anh chàng lạnh lùng kia.

    Tối hôm đó, Boss rời khỏi căn cứ mà không một ai hay biết, trừ Muzaka. 10h đêm, mọi người lại tập trung ở đại sảnh, Muzaka lệnh triệu tập. Không biết lại có chuyện gì xảy ra.

    - Oáp!!! Có chuyện gì vậy? Muzaka? Hơ hơ!!! - Navy cất tiếng với vẻ mặt ngái ngủ.

    - Daviel!!! - Muzaka gọi nó. - Từ mai, sẽ bắt đầu khóa học đặc biệt do Dreck, Xiao Lin, Nova, Alicia và tôi phụ trách. Còn ai muốn giúp hay ý kiến gì ko!?

    - Sao lại có tôi!? - Xiao Lin tỏ ý phản đối.

    - Lệnh của Boss. - Muzaka bình thản trả lời.

    - Hừ! Vậy tôi sẽ là người đầu tiên.

    - Nhưng mà ... - Nó giơ tay.

    - Không nhưng nhị gì cả. - Xiao Lin quay phắt về phía nó. - Kết thúc cuộc họp tại đây. Ba giờ ngày mai cậu dậy cho tôi, đúng ba giờ mười lăm đến cửa phòng tôi, gọi tôi dậy. Nếu không làm được thì liệu hồn.

    - Hả!? Sao tôi lại phải gọi cô dậy!? - Nó ngơ ngác không hiểu.

    - Ý kiến gì!? - Vênh mặt lên, chĩa luôn thanh kiếm khổng lồ trong tay thẳng vào mặt nó.

    Biết dây không đúng người và không đúng lúc, nó im miệng không một lời trách than. Cuộc họp giải tán,nó trở về phòng với tâm trạng không mấy vui vẻ. Sao chứ!? Học cái quái gì ở bà chằn ấy trời? Kiểu con gái gì mà... Bỗng có tiếng gõ cửa.

    Mở cửa ra và người xuất hiện trước mặt nó là... Xiao Lin.

    - Có chuyện gì vậy!? - Nó tỏ ra khá ngạc nhiên.

    - Muzaka bảo tôi đưa cậu ít quần áo. - Ném cả đống vào người nó.

    - Cảm ơn nhé! Ha ha!!!

    - Còn nữa, tôi sẽ dạy cậu những thứ cần thiết, không hơn không kém và tôi không phải là bà chằn và tôi là kiểu con gái gì không liên quan đến cậu.

    Nó chợn mắt như không tin vào những gì mình vừa nghe. Cô ta có phải là người không vậy!? Đọc được cả suy nghĩ luôn cơ à!? Đừng đùa chứ!?

    - Nhắc thêm, tôi không đọc được suy nghĩ hay biết thuật gì gì tương tự đâu. Đúng ba giờ sáng ngày mai dậy cho tôi.

    Khép cánh cửa lại, mồ hôi nó vã ra như tắm. Đừng đùa chứ!? Đêm nay lại gặp ác mộng quá!?

    RENG!!!

    Đúng ba giờ sáng, nó thức dậy, ngáp ngắn ngáp dài vài cái rồi bắt đầu công việc vệ sinh cá nhân. ba giờ mười nó ra khỏi phòng chạy thật nhanh đến phòng của Xiao Lin do Nova chỉ. Sau một giai điệu gõ cửa chói tai, người trong phòng bước ra với khuôn mặt ngái ngủ, là Navy.

    - Điên à nhóc! Trời còn chưa sáng. Đang thèm thịt tươi đấy nhé! - Cô càm ràm vài câu sau mấy cái ngáp ngắn ngáp dài.

    - Ơ! Sao lại là chị, Navy!? Em tưởng đây là phòng của Xiao Lin chứ!?

    - Ai nói cậu vậy!? - Dụi mắt.

    - Anh Nova!?

    - Hắn bảo sao!?

    - Đi hết hành lang phòng cuối cùng bên phải. - Nó huơ huơ tay minh họa.

    - Đúng rồi! Nhưng đằng kia. - Chỉ theo hướng ngược lại.

    - Xin lỗi! Em nhầm. - Nói rồi nó chạy vụt đi, hơn ba giờ mười lăm rồi.

    - Mà khoan ... Chậc! Chưa chi đã chạy biến. Đến đó nhớ mà gõ cửa nhé, không lại chết oan. - Navy khẽ lắc đầu.

    Trước cửa phòng Xiao Lin, nó dừng lại một chút để thở rồi vội vàng mở cửa xông vào.

    - Oy!!! Cô dậy chưa!? Tôi ...

    - Hử!?

    Một cảnh tượng đẹp mắt. Xiao Lin trên người chỉ độc chiếc quần lót, đang xoay lưng cài lại dây áo ngực, còn nó thì đứng chết chân như hóa đá. Mặt cô nàng bắt đầu biến sắc chuyển dần sang tím thì mặt nó bắt đầu trở nên nhợt nhạt.

    - Thằng ... biến thái!!!

    Thịnh nộ diệt thiên sinh ...
    - Không! Không! Tôi...
    [FONT=Times New Roman][SIZE=5][COLOR=rgb(0, 0, 255)][I][/I][/COLOR][/SIZE][/FONT]​
    [SIZE=5][COLOR=rgb(0, 0, 255)]Gào thét trong vô vọng ....[/COLOR][/SIZE]
    ẦM!!!

    Nền nhà đứt đôi sau âm thanh đầy uy lực, mũi kiếm vẫn còn găm chặt dưới đó. Phất phơ vài sợi tóc rơi xuống, là tóc của nó. Mặt cắt không còn giọt máu, nó ngồi bệt trong góc tường cúi nhìn mấy sợi tóc đáng thương rồi run run ngước lên nhìn kẻ thủ ác.

    - Cô ... cô điên à!? Định giết người à!? - Nó run lẩy bẩy muốn sót ra quần.

    - Giết!!! Giết hết những tên biến thái, dâm tặc như nhà ngươi. - Nghiến răng rồi gỡ thanh kiếm ra khỏi sàn.

    - Chỉ ... chỉ là hiểu lầm. Đừng ... đừng đùa chứ!

    - Ngày mai báo sẽ đưa tin : Lúc 3h20 sáng ngày 3 tháng 5 xảy ra một vụ án mạng thảm khốc, nạn nhân là một nam thanh niên không thể nhận dạng do toàn bộ cơ thể bị băm nát. Ha ha!!! Ha ha ha!!!

    - Oy!!! Không vui!!! Không vui đâu!!! Ha! Ha ha! - Nó cười nhạt với vẻ mặt trông thật tội nghiệp.

    Xiao Lin từ từ kéo lê thanh cự kiếm và tiến dần về phía nó với vẻ mặt đáng sợ, đằng đằng sát khí. Cô ta nâng cao thanh kiếm lên và ....

    - Boss nói : "Trong quá trình rèn luyện tuyệt đối không được để cậu ta bị tổn hại, nếu không người huấn luyện sẽ nhận hình phạt cao nhất."

    Xiao Lin kịp dừng thanh kiếm lại trước chán nó, cô quay sang và nhìn thấy Muzaka đang khoang tay đứng dựa vào cửa. Còn nó chỉ kịp thở ra một tiếng ròi gục luôn. Làm gì có con người bình thường nào có thể chịu nổi chuyện một cô nàng chỉ mặc đồ lót, tay cầm thanh kiếm khổng lồ quyết tâm giết mình.

    - Boss nói vậy sao!? - Xiao Lin hỏi lại lần nữa cho chắc.

    - Tin hay không, tùy. - Muzaka nói rồi quay người bước đi.

    - Hừ!!! Dậy đi tên biến thái!!!

    Thấy nó không nhúc nhích, Xiao Lin túm luôn cổ áo lôi đi sền sệt, lại áo quét đất, mặt quét sân. Lúc sau tỉnh dậy, nó thấy mình đang nằm giữa một bãi đất trong rừng, khá rộng và bằng phẳng, có vẻ đây là nơi tập luyện.

    - Dậy rồi à!? - Xiao Lin nhìn nó với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

    - V ... vâng!!! Tôi dậy rồi!!! - Vã mồ hôi.

    - Thế có tập không hay nghỉ!? - Mài mài lưỡi kiếm.

    - T ... tập chứ!? Nhưng mà tập gì cơ!?

    - Vậy giải tán!!!

    - Cái gì!? Cô là người huấn luyện thì cô phải cho tôi biết mình cần tập luyện gì chứ?

    - Chống đẩy một trăm cái cho tôi!

    - Hả!? Một trăm cái!?

    - Có tập không thì bảo!? - Lại ánh mắt đáng sợ ấy.

    - Đ ... được rồi! Một trăm cái thì một trăm!!!

    Bài học đầu tiên : Thể lực.
    Hayaaaaa... Một... trăm

    Hayaaaaa... Một lẻ... một...

    Hayaaaaa...

    - Đủ rồi!!! - Xiao Lin vừa đọc một quyển sách nhỏ vừa nhâm nhi thanh Toppo trong miệng. - Tôi vẫn đếm nãy giờ đấy. Mới có bốn mốt thôi! Một trăm với chả một lẻ một. Phạt tội gian lận thêm năm mươi cái chống đẩy nữa.

    - Ha ha!!! Đùa thôi mà sao căng vậy!!!

    - Hừ!!! - Liếc mắt nhìn nó một cái rồi cô lại say xưa với quyển sách trong tay.

    - Bốn hai... Bốn ba... Bốn bốn...

    .... Một... trăm...
    - Phù! Cuối cùng cũng đủ Một trăm! Thế... giờ... còn... tập... gì nữa không!? - Nó nói như đang trăn trối.

    - Tiếp tục một trăm cái nhưng tăng sức nặng lên. Hmmm! Tôi sẽ ngồi lên lưng cậu. - Nói rồi cô đứng dậy tiến về phía nó.

    - Hả...!? Nữa... sao...!? - Nói không ra hơi.

    - Thế... có làm không !? - Lại ánh mắt ấy.

    - Vâng ạ!!!

    Một lúc sau,...

    - Này... cô... xuống được... rồi đấy. Tôi... không thở được ... - Nó nằm bẹp, hổn hển cố cất từng lời.

    - Hừ! Yếu như sên.

    - Ừ... tôi yếu... kệ cha tôi...

    - Cái... gì...!? Nói lại bà nghe xem nào!? - Bóp nát thanh Toppo trong tay.

    - Không! Không! Không có gì đâu!!! Cô nghe thấy gì à!? Sao trong rừng này lắm chim hót thế!? - Nó nhổm dậy ngó nghiêng ngóc dọc, có vẻ sự mệt mỏi trong nó đã biến mất.

    - Hmmm!!!

    - Nhưng mà... tôi chỉ tập chống đẩy như vậy thôi sao!? -Nó bắt đầu ngờ vực phương pháp huấn luyện.

    - Đúng vậy! Cậu sẽ tập đến khi nào cầm được thanh kiếm của tôi thì thôi.

    - Kiếm của cô!? - Một ngạc nhiên lớn đối với nó.

    Quay sang nhìn thanh kiếm quá khổ ấy mà lòng nó ngao ngán. Dài chắc cũng tầm thanh takana của Alicia nhưng thật sự thì lớn hơn rất nhiều. Có cần giết muỗi phải lấy dao mổ trâu không vậy!? Người thì bé con con đi ôm thanh kiếm tổ chảng. Trông to vậy chứ thấy cô ta cầm có một tay trông nhẹ lắm mà. Không tin thanh kiếm ấy lại là thử thách của bài huấn luyện này được. Phải thử xem sao. Nghĩ là làm, nó tiến đến thanh kiếm đang dựng gần thân cây lớn. Xoa xoa hai bàn tay, nó kéo thanh kiếm quá khổ ấy lên.

    Không nhúc nhích!!!

    Thử lần nữa ....

    Vẫn không nhúc nhích!!!

    Thêm lần nữa ....

    Vô vọng!!!

    Cái quái quỷ gì thế này!? Trông cô ta cầm nhẹ nhàng thế cơ mà.

    - Vô ích thôi!!! Nó là Reave Tout (Vạn vật cưỡng đoạt). Một trong Bát đại Thần binh. Cậu không dễ dàng cầm được nó đâu.

    - Nhưng sao cô lại... - Gõ gõ vào thanh kiếm.

    - Người làm chủ thần binh sẽ nắm giữ toàn bộ sức mạnh của thần binh đó.

    - Wah!!! Thần binh nghe tuyệt thật!!! Tôi cũng muốn có một cái!!!

    - Cóc ké thì nằm mơ đi!

    - Cái gì!? Cô bảo ai là cóc ké!? Nói cho cô biết nhé! Tôi Dicario Daviel, Đệ nhất kiếm...

    - Nói thử tiếng nữa xem nào!!! - Một lần nữa chĩa thanh cự kiếm vào mặt nó. - Dọn đồ! Về!!!

    "Hic ... Khốn nạn cuộc đời!"

    .................................................................................................

    - Thức ăn tới rồi đây!

    Nova mang ra một dĩa thức ăn, vừa đi vừa hít hà xem ra ngon lắm. Ở đây hầu hết việc bếp núc đều một tay anh ấy đảm nhận, từ món ta đến món Pháp, cả món Ý, ... nói chung anh ta nấu được hết. Không những biết nấu mà còn nấu rất ngon, nhìn nó ăn xong mà mắt cứ hau háu muốn ăn thêm là hiểu rồi.

    - Đã bảo không mà. - Tiếng Nova trong bếp vang ra.

    - Đi mà. - Nài nỉ.

    - Không là không. Em đã hứa là con cuối cùng rồi mà. Sao giờ lại xin thêm !?

    - Nova!!! Em ghét anh!!! - Gào lên.

    - Đây!!! Mệt cô quá !!! Nhớ nhé con cuối cùng đấy !

    Khi Nova trở ra với dĩa cá nhỏ chiên giòn đã vơi quá nửa cùng cô bé mà có chết nó cũng không dám quên.

    - Là cô bé đó.

    - Ai cơ !? - Dreck quay sang hỏi nó.

    - Cô bé tóc trắng đó !

    - À ! Là Yurina ! Cô bé xinh quá phải không. Cậu biết cô bé à !?

    - Không phải vậy ! Chỉ là lần trước khi gặp nhau, con bé suýt giết tôi.

    - Ha ha ha !!!! Fenrir ! Đừng bận tâm ! Ở đây ngoài Muzaka, Boss và Nova ra chẳng ai tới gần cô bé được cả.

    - Sao lại như vậy !?

    - Tại con sói già mắc dịch ấy chứ sao. Mà thôi ăn đi, nghe nói tối còn trả bài cho con mụ kia đấy. Ha ha ha !!!

    - Chậc ! Hai tên biến thái kia không lo ăn đi, ngồi nói nhảm gì đó !? - Xiao Lin chợt lên tiếng.

    Nghe tiếng bà la sát, hai đứa chỉ biết cười trừ rồi ăn nhanh cho xong bữa. Lúc mang dĩa đi rửa, nó vô tình chạm phải cô bé Yurina. Cúi xuống đỡ cô bé dậy tưởng đâu sẽ nghe được một câu cảm ơn nào ngờ ...

    - Chết đi ! Đê tiện !

    Mặt nó ngây ra, một cú sốc lớn. Bỗng nó tự hỏi, tại sao ác quỷ luôn luôn đội lốt thiên thần !? Tại sao một cô bé xinh xắn như thế lại có thể nói ra những lời cay nghiệt đến vậy !? Và tại sao một cô gái xinh đẹp như Xiao Lin lại hung dữ hơn cả bà la sát đến thế !? Hàng loạt những câu hỏi về sự bất công của cuộc sống mà nó đặt ra nhưng chẳng có lời giải đáp. Kết lại cho cùng, cuộc sống nó vốn vậy !!!

    Hai mươi mốt giờ tối, khi mọi người đã bắt đầu đi nghỉ thì nó vẫn phải chống đẩy với Xiao Lin ngồi trên lưng cùng quyển sách quen thuộc.

    - (Năm mươi). Này! - Nó cất tiếng gọi Xiao Lin.

    - Hử!? - Xiao Lin vẫn vừa nhâm nhi thanh Toppo.

    - (Năm mốt). Chắc cô biết rõ về mọi người nhỉ!? Có thể kể cho tôi nghe không!?

    - Hmmm! Cậu muốn nghe gì!? - Vẫn chăm chú đọc.

    - (Năm hai). Gì cũng được. Tôi muốn hiểu thêm về mọi người. Bây giờ nơi đây cũng như là gia đình mới của tôi vậy. Phải hiểu người thân của mình chứ!?

    - Thôi được rồi! - Gấp quyển sách lại. - Tôi đến đây từ hơn mười bốn năm trước khi mới chỉ bảy tuổi, lúc đó vẫn chưa có cái gì được gọi là Undertaker cả. Lúc ấy tên hội là The Soul, một hội rất tuyệt vời, không giết chóc, không đau thương. Nhắc lại làm nhớ quá! Xin lỗi! - Xiao Lin khẽ lau đi giọt nước mắt vừa hoen ướt mi. - Lúc tôi vừa đến đây, Hội chỉ có Boss, Muzaka, Nova và Yurina nếu tính thêm Fenrir và tôi nữa là sáu người. Nova anh ấy lúc nào cũng công việc ấy, chỉ có nấu nướng là nhất. Còn Muzaka thì rất thích chăm sóc cho vườn hoa của mình.

    - Cái gì!? Muzaka làm vườn á!?

    - Không phải làm vườn mà là chăm sóc hoa.

    - (Năm lăm). Rồi rồi! Cơ mà trông vậy mà già thế!

    - Chậc!!! Muốn chết à !? - Túm đầu nó.

    - Cho em xin!!! Á!!! Úi!!!

    - Hmmm!!! Mỗi lần Yurina vào vườn hoa nghịch ngợm là anh ấy lại chu chéo lên như thể tận thế đến nơi rồi ấy. Những lúc ấy thật vui làm sao. Thế mà bây giờ trông anh ấy thật lạnh lùng đến đau lòng. Còn Yurina và Fenrir thì cứ như hình với bóng không lúc nào xa nhau được, đến nỗi Boss phải hao tổn pháp lực để thu nhỏ con sói già ấy lại cho cô bé. Nếu Fenrir cách xa Yurina thì cả hai như sắp chết đến nơi ấy. Buồn cười nhất lúc Muzaka ôm con bé đưa đi ngủ, nửa đêm thức dậy không thấy Fenrir đâu nó la lang lên, còn con sói già kia thì co rúm lại, rên ư ử như mèo mắc xương.

    - (Năm bảy). Thế sao lúc ăn tối tôi không thấy Fenrir nhỉ ?


    - Con bé mang trước ngực đấy.

    - Hả!? Con thú nhồi bông nhỏ xíu ấy hả!? - Nó tỏ ra cực kỳ kinh ngạc.

    - Ừm!!! Mà đừng gọi thú nhồi bông. Hắn sẽ nuốt sống cậu đấy! - Khẽ nhún vai.

    - (Năm tám). Ờ ! Tôi biết mà ... ! - Bỗng nó nhớ đến một vài chuyện đáng sợ. - Thế còn... Boss thì sao !?

    - Lúc đó Boss là một người rất đáng thương. Luôn quan tâm, lo lắng cho mọi người nhưng cảm xúc không thể diễn đạt. Luôn bị người xung quanh gọi là kẻ vô cảm nhưng thực sự không phải như vậy, tất cả chỉ là do sức mạnh chị ấy sở hữu.


    - Cô có thể nói rõ hơn không!? Sao khó hiểu quá!!!

    - Boss tên thật là Abella de Luciel, một trong tứ thần Shinra ( Tứ thần của Shinra, Shinra là tên vị vua tiền nhiệm ), Luciel Vạn Năng. Sở hữa sức mạnh tối thượng nhưng Boss lại bị chính sức mạnh này phong bế cảm xúc của bản thân và dần trở thành một con người vô cảm.

    - Sao có thể...

    - Dante!!!
     
    Ran MiyuLaCoir thích điều này.
  6. Le Ciel

    Le Ciel Thành viên mới

    Tham gia:
    4/11/2015
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    12
    Kinh nghiệm:
    3
    ๖ۣۜTên truyện : ๖ۣۜHuyền thoại ๖ۣۜDaviel

    ๖ۣۜTác giả : ๖ۣۜLe ๖ۣۜCiel
    ๖ۣۜChương 5 : Áng mây chiều

    "Tôi muốn được nghe lại khúc nhạc ấy, nhưng tôi cũng không muốn nghe lại. Tôi muốn được gặp lại cô ấy, nhưng tôi cũng không muốn gặp lại. Chậc! Cơn mưa!!!"

    ..............

    Basem, mười bốn năm trước,...

    Basem, một thị trấn nghèo nàn nằm phía tây bắc Ailes. Ailes là một tiểu quốc giáp ranh với đại đế quốc Aube. Nhắc đến Ailes người ta hay nghĩ đến một sự thật phũ phàng là kẻ yếu luôn khuất phục trước kẻ mạnh. Vì là một nước nhỏ nên Ailes luôn phải chịu thiệt thòi do sự bóc lột cũng như ngang ngược từ các nước lớn, người dân nơi đây lúc nào cũng phải chịu khổ cực, bần hàn và nhục nhã. Đối với họ cuộc sống không khác nào bể khổ, tất cả bị bao trùm bởi tuyệt vọng, một hiện thực không màu sắc và không có điểm dừng. Thế nhưng đối với Xiao Lin thì lại khác, cuộc sống này vẫn còn màu hồng, chỉ là ...

    ....................................................................

    Mặt trời dần khuất dạng sau một ngày mệt mỏi cố len lỏi những tia sáng yếu ớt của mình. Dù đã cố gắng như vậy đấy nhưng chốc chốc vẫn có vài đám mây nhẫn tâm che đi cái hào quang ấy. Cũng như họ những con người, cơ mà cõ lẽ trong tâm niệm họ cũng đã quên mất mình là con người rồi. Cố gắng từng ngày để lo toan cho cái thứ được gọi là cuộc sống để có thể nhìn thấy ngày mai, đó quả là kỳ tích rồi. Người cố gắng làm gần như kiệt sức để lo cho hai đứa con thơ và cô vợ ốm yếu, kẻ thì thân mang bệnh nặng nhưng vẫn phải lết thây đến các lò luyện kim để mà hít thứ hơi độc ấy hằng ngày cũng chỉ vì cái thứ được gọi là gia đình.

    Có gã đã từng nghĩ tại sao mình phải nuôi cô ta, cái thứ được gọi là vợ ấy cơ chứ. Nghĩ vậy hắn liền trở về nhà với thanh dao vừa trộm được, nhưng cuối cùng hắn cũng không thể xuống tay với vợ mình. Cô ấy nở một nụ cười với hắn khi đang nằm liệt trên giường với căn bệnh quái ác. Khi ấy, hắn đã khóc, khóc như một đứa trẻ, sao hắn có thể làm điều ấy với vợ mình cơ chứ, có trách thì trách ông trời không có mắt thôi.

    Thiết nghĩ, cuộc sống là gì ? Một mớ bòng bong, không hơn không kém.

    Uống lấy ngụm nước cho cổ họng bớt khô sau vài mẩu truyện vừa kể, người đàn ông đứng dậy chào tạm biệt mọi người rồi vác chiếc xẻng lên vai và cùng cậu con lớn ra về. Đưa tay lên túi áo ông lấy ra mẩu thuốc lá chỉ còn phân nửa và đốt lửa kéo một hơi, rồi khạc ra cục đàm to tướng, đục ngầu, có lẫn cả máu sau vài tiếng ho khó nhọc. Đã hơn năm năm rồi, ngày nào cũng vậy, cứ từ tờ mờ sáng ông đã phải đến mỏ than này để mà hít bụi. Ừ thì độc. Ừ thì không tốt cho sức khỏe đấy. Nhưng miễn sao vợ con ông được sống là vui rồi. Thế nhưng chẳng có gì là trọn vẹn. Hai năm trước, một dịch bệnh quái ác tràn qua ngôi làng đáng thương ấy và nó đã cướp đi người vợ thân yêu của ông. Tưởng rằng con người ấy sẽ gục ngã nhưng một nghị lực phi thường đã thúc đẩy người đàn ông ấy bước tiếp. "Con đói!!!", đấy là sức mạnh của người đàn ông khốn khổ. Ngước lên nhìn bầu trời trong ánh chiều tà, ông bỗng cảm thấy lòng mình thật trống trải, lại một ngày nữa sắp qua.

    - Lin à!!! Về nào!

    Sau tiếng gọi con bé vội bỏ mớ đồ chơi tự chế từ đống phế liệu mà chạy về phía người đàn ông trung niên đang đứng cạnh một đứa trẻ. Có vẻ đây là bố và anh của nó.

    - Papa!!! Anh hai!!! - Con bé chạy đến ôm chặt lấy chân bố như thể lâu rồi mới gặp.

    - Ấy! Sao cha đi được!? Thôi nào!!! - Ông bố loạng choạng suýt ngã vì con bé.

    - Không!!!

    Cốp!!!

    - Óa!!! ... hu oa ... Anh hai đáng ghét!!! - Con bé ôm đầu ứa nước mắt.

    - Đang mệt đứt cả hơi mà cứ...

    Cốp!!!

    - Ahhh!!! Sao cha cốc đầu con?

    - Thằng ranh!!! Dám cốc đầu con gái yêu của ta thế hả? - Nghiến răng, siết tay, hai mắt long sòng sọc. Cơ mà trông ông buồn cười hơn là sợ.

    - Thế con là cái gì hả? - Mí mắt giật giật, thằng anh ngồi bệt xuống đất nhìn cha nó như đang đợi câu trả lời.

    Lúc này lão mới ngớ người ra, hết gãi đầu rồi lại gãi tai, hết nhìn hai đứa đang vừa hăm he nhau vừa xoa xoa cái đầu đau rồi lại nhìn trời nhìn đất. Lúc nãy thấy thằng lớn cốc con bé một cái mà sót quá thành ra nói lỡ lời, giờ chẳng biết phải nói như thế nào cho vừa nữa. Con thì đứa nào cũng là con thôi, cơ mà bé con mới có 6 tuổi còn anh nó thì đã 14 rồi. Theo lẽ đương nhiên, tuy hơi phũ một chút thì bậc cha mẹ nào cũng quan tâm đứa nhỏ hơn thôi.

    - À ... thì ... - Ông gãi đầu cố tình lảng tránh.

    - Cha nói đi chứ!!! Chậc!!! Nha đầu này, còn dám đứng đó chọc điên anh mày à? - Quay sang quát nhỏ em khi mà con bé đang đứng le lưỡi chọc quê.

    - Thôi mà Kaido! Con biết là ta đều thương hai đứa mà. À mà bữa tối nay có thịt đấy! - Cười híp mắt.

    - Eo!!! Papa nhìn kìa, anh hai chảy nước dãi ướt hết cả áo rồi. Eo!!! Kinh quá!!! - Con bé khẽ rùng mình.

    - C .. cái gì? - Vội quẹt mỏ. - Ực ... Ai ... ai nói? - Dứ dứ nắm đấm trước mặt nhỏ em.

    - Đói đến vậy rồi sao? Nào nhanh về nào? Bữa tối cha sẽ nấu cho hai đứa món mà mẹ thích ăn nhất.

    - Yeah!!! - Cả hai anh em cùng reo lên.

    Cả ba vừa đi vừa nô đùa thật vui vẻ, dường như ở họ sự mệt mỏi hoàn toàn không hề tồn tại. Nhẹ nhàng rảo bước, chốc chốc lại cười vang. Người cha gầy gò cõng đứa con gái nhỏ trên vai đang đưa tay xoa đầu đứa con trai, rồi lại cười. Trong ánh hoàng hôn bóng ba cha con cứ kéo dài thật dài trên con đường đất lạnh.

    ……………………………..

    Ánh đèn dầu yếu ớt khẽ lách qua khe cửa của ngôi nhà lụp xụp, xiêu vẹo vì năm tháng. Từ trong nhà mùi thơm của thức ăn thoang thoảng vào gió thật hấp dẫn, nhất là với hai anh em bé con. Mặc dù chỉ thoảng mùi thịt, thậm chí có khuấy đảo cả nồi cháo cũng khó mà tìm thấy được miếng thịt nào ra hồn, thế mà trông hai anh em bé con ăn thật ngon lành. Đi làm cả ngày người cha khốn khổ chỉ mua được ít thịt thừa về cho con, cũng lâu lắm rồi chúng chưa được ăn cái gì gọi là tử tế. Ngồi nhìn hai đứa con ăn rồi lại nhìn về phía bức ảnh của người vợ quá cố, bất chợt ông cười. Vậy là đến nay ông vẫn giữa chọn vẹn lời hứa của mình, rằng dù có ra sao cũng sẽ để cho hai con được sống, được khỏe mạnh và được yêu thương.

    - Papa! Sao papa không ăn?

    Cô bé tròn xoe mắt hồn nhiên hỏi cha. Thay vì trả lời, ông chỉ cười rồi ôm đứa con gái nhỏ vào lòng và bắt đầu thủ thỉ với nó về mẹ con bé. Rằng ông gặp bà ấy vào một chiều mưa lạnh đến nỗi môi không cử động được, rằng ông là người khiến bà ấy phải “đổ” như thế nào và rất nhiều chuyện khác nữa. Cứ mỗi khi ông cao hứng như thế này thì bé con lại tỏ ra thích thú lắm. Cô bé cứ ngồi chăm chú nghe cha kể chuyện rồi lại cười khúc khích, trông thật đáng yêu đến nhường nào. Nhưng rồi niềm vui bé nhỏ ấy sơm bị dập tắt khi đang đến hồi cao trào thì ông ho, ho ra máu. Thấy cô con gái nhỏ mếu máo, ông vội pha trò chọc cười nó và con bé cũng tươi cười trở lại duy chỉ có đứa anh vẫn đang quan sát cha nó với ánh mắt đầy lo lắng. Hơn ai hết ông biết rõ sức khỏe của mình, sau bao năm còng lưng hít bụi và hơi độc ở các mỏ than và lò luyện kim, cuối cùng cơ thể ấy cũng đã đến giới hạn của nó. Chẳng biết thời gian còn lại bao lâu và khi nào thì sợi dây sinh mệnh kia sẽ đứt nhưng chắc rằng dù chỉ là vài ngày ông cũng sẽ yêu thương hai đứa con của mình hết lòng.

    Dìu người cha tội nghiệp vào giường, Kaido - đứa anh - bắt đầu ngồi tĩnh lặng bên ông. Trong lòng cậu bé lúc này bị lấp đầy bởi những suy nghĩ rối bời, sự lo lắng cho sức khỏe của cha cũng như sự lo lắng một này kia sẽ thế nào khi không còn ông bên cạnh, sẽ phải làm thế nào khi mà đứa em gái còn quá nhỏ và sẽ thế nào khi hiện tại nó vẫn chưa có đủ dũng khí để gánh vác trách nhiệm ấy. Mọi thứ thực sự là quá sức đối với một đứa trẻ mới chỉ mười bốn tuổi. Bất chợt một làn hơi lạnh lùa vào qua ô cửa sổ khiến lòng nó thắt lại.

    ………………………………………

    Nửa đêm hôm ấy, Xiao Lin bỗng nhiên thức giấc, thật ra cũng chẳng có vấn đề gì cả chỉ là bữa tối chót ăn nhiều cháo quá nên “bầu tâm sự” hơi quá tải. Khi trở lại giường thì chợt có điều gì đó níu chân cô bé lại, khẽ dụi mắt để nhìn lại cho thật kĩ. Sao mà bầu trời hôm nay lạ quá, trong mắt cô bé những ngôi sao kia trông lớn hơn bình thường thì phải. Và hình như … chúng đang rơi.

    Ầm!!!

    Một ngôi sao bất ngờ rơi ầm xuống cánh đồng gần đó kéo theo hàng loạt những ngôi sao khác. Chúng bắt đầu rơi xuống dữ dội. Mặt đất như rung chuyển sau va chạm. Không một chút sợ hãi, cô bé Xiao Lin vụt khỏi cửa và chạy ào về phía cánh đồng kia. Trong nhận thức của một đứa trẻ bảy tuổi thì vẫn chưa hình thành cái gì gọi là nguy hiểm cả, đơn giản lúc này trong mắt con bé chỉ là một điều gì đó thật tuyệt vời và cần lại gần hơn để nhìn cho thật kĩ mà thôi. Cứ vậy con bé rời khỏi nhà mặc cho anh và cha đang nháo nhào tìm kiếm.

    - Tuyệt quá!!! - Xiao Lin thốt lên khi nhìn thấy ngôi sao của mình.

    Giữa cánh đồng một vật thể hình cầu lớn đang bốc cháy dữ dội, xung quanh mọi thứ như bị phá hủy hoàn toàn chẳng còn lại gì ngoài một thảm lửa. Bất chợt vật thể hình cầu mà cô bé cứ ngỡ là ngôi sao kia bỗng chuyển động. Từ bên trong khối cầu, hơi nước thoát ra tạo nên âm thanh như hơi thở phì phò của gã khổng lồ Fasolt. Thế rồi họ xuất hiện, những con người trong mớ vải kì lạ thứ mà từ trước đến nay Xiao Lin chưa từng thấy. Họ khoác lên người một màu trắng từ đầu đến chân, kẻ nào cũng cầm gươm, mặc giáp và đằng đằng sát khí, trông thật đáng sợ.

    - Lin!!!

    - Pa … ư ... ư!!!

    - Suỵt!!!

    Cuối cùng người cha tội nghiệp cũng tìm được con gái nhưng khi nhìn thấy đám người kia, ngay lập tức ông bịt miệng con bé lại vì hơn ai hết bản thân ông biết rõ chúng là ai. Bạch y, che kín mặt và cái họa tiết hình con rồng đỏ thẫm trên lưng, không còn nghi ngờ gì nữa bọn chúng là binh lính của Đế quốc Aube. Vội ôm đứa con bé bỏng vào lòng, mặc cho nó đang ngơ ngác chẳng biết chuyện gì đang diễn ra, ông vẫn tiếp tục chạy. Băng qua con đường đất lạnh quen thuộc, ông bỗng khụy xuống khi lồng ngực mình chợt nhói lên rồi vô thức bật ra vài tiếng ho. Đứng dậy toan bước tiếp nhưng đôi chân ông bỗng run rẩy một cách đáng thương khiến nó không tài nào di chuyển được. Trước mặt ông mọi thứ dần chìm trong biển lửa, chẳng còn lại gì ngoài màu sắc của chết chóc. Khốn nạn!!! Tại sao cứ phải là họ, những con người đáng thương ấy chẳng lẽ còn chưa đủ khốn khổ hay sao?

    - Không thể... tha thứ!!!

    Trong ánh lửa bập bùng, Xiao Lin đã nhìn thấy những giọt lệ đang tuôn ra từ đôi mắt đầy phẫn nộ của cha mình, chúng lăn dài trên gò má rồi đến khóe môi khi hàm răng đang nghiến chặt vào nhau giận dữ. Bất chợt cô bé nghe thấy một âm thanh lạ và cảm nhận như người cha vừa bị lắc mạnh. Nhìn ra phía sau, Xiao Lin chỉ thấy vật gì đó giống như một cái que sắt đang dính chặt vào lưng cha. Bỗng có tiếng tri hô từ phía sau, là bọn lính bạch y, hai cha con đã bị phát hiện mất rồi. Bé con phải sống, đó là tất cả những gì ông nghĩ được trong lúc này, thế rồi cứ vậy ôm con bé thật chặt mà cố sức chạy, chỉ cần qua con đê kia nữa thôi, nơi đứa anh đang đợi.

    - Ư...! Ah...!!!

    - Papa!!! Hức, papa sao vậy? - Con bé bắt đầu rơm rớm nước mắt khi nhìn thấy lưng người cha tội nghiệp ướt đẫm máu.

    - Không! Papa không sao. Nhưng mà papa không đi tiếp được nữa rồi. Chạy thật nhanh qua con đê kia đi, anh con đang đợi đó. - Ông thều thào yếu ớt.

    - Bọn chúng đây rồi!!! - Tiếng tri hô.

    - Papa ...

    - NHANH! - Bất ngờ ông nạt lên làm con bé giật nảy mình. - ĐI NGAY!!!

    Bé con òa khóc chạy đi, vừa dụi mắt vừa nói trong tiếng nấc : "Papa ... là người ... xấu ...hu ... oa ..." mà đâu biết rằng ở phía sau người cha tội nghiệp kia đang cười với đôi mắt đẫm lệ.

    "Cha yêu các con nhiều lắm!"

    ...................................................................................

    - Này,...

    Xiao Lin choàng tỉnh khi đang mơ màng ngắm mưa bên cửa sổ bởi một giọng nói quen thuộc. Là Nova, ông già hay lèm bèm.

    - Trông con có vẻ không ổn. - Nova ngồi xuống cạnh bên toan châm lửa hút thuốc nhưng lại thôi.

    - Không, chỉ là... một chút kỉ niệm chợt ùa về... - Cô khẽ cúi đầu.

    - Hmmm... Mà thôi cậu bé...

    - Đừng nhắc đến hắn nữa. - Xiao Lin liền cắt lời. - Nhắc đến chỉ thấy bực.

    - ....!? - Nova nhướng nhẹ chân mày lên tỏ ra tò mò.

    Và rồi cô nàng tuôn luôn một tràng cho hả cơn tức. Thì ra là tối qua khi mà cô đang nói cho nó nghe về Undertaker thì ... nó lăn ra ngủ, trong khi đấy lại là kẻ cứ hối cô kể. Thật là tức quá đi mà!

    Sau một hồi nhặng xị hết cả lên, Xiao Lin vớ vội tách trà uống ực một hơi rồi lại trở về với vẻ điềm tĩnh ban đầu. Dù khó hiểu lắm nhưng Nova cũng chỉ gãi đầu vài rồi lại nhún vai cho qua, kể mà cũng vui, lâu rồi không thấy cô bé như thế này. Nhớ lần đầu gặp Xiao Lin là khoảng 14 năm trước, một cô bé nhút nhát và hay khóc, cơ mà cũng thật dễ thương làm sao. Trong cuộc trinh phạt năm đó, cả cha và anh con bé được cho là đã chết, kể cả bản thân nó cũng suýt không giữ được mạng nếu như Boss không xuất hiện. Với kẻ không tuổi như Nova thì Xiao Lin lúc nào cũng là đứa con gái bé bỏng ngày nào mà anh hết mực thương yêu mà thôi. Đưa mắt nhìn đứa con gái yêu một lần nữa Nova bỗng giật mình nhận ra một điều rằng, con gái mình đã trưởng thành mất rồi. Nhanh thật, mới ngày nào còn là bé con hay khóc mà bây giờ đã trở thành một cô gái ngoài hai mươi rồi. Thật là nhớ quá đi mất, nụ cười của con bé. Vô thức Nova nhoẻn miệng cười rồi lại nhìn ra phía ngoài kia qua ô cửa vuông nhỏ khi mà mưa đang tí tách rơi. Một cơn mưa lặng lẽ giữa mùa hè.
     
    Ran MiyuLaCoir thích điều này.
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP