Hóa ra yêu là như vậy

Trong chuyên mục 'Truyện dài' đăng bởi Moonie lee, 14/8/2019. — 1.391 Lượt xem

  1. Moonie lee

    Moonie lee Thành viên mới

    Hóa ra yêu là như vậy

    CHƯƠNG 1
    Cũng như những đứa bạn cùng tuổi, nó, một cô gái tuổi đôi mươi cũng muốn có một tình yêu. Nói về tình đơn phương của nó thì chỉ có vài ba mối tình ngắn ngủi thời cấp hai, cấp ba cứ thấy anh nào đẹp trai là crush ngay, vậy thôi. Nhưng đến năm hai Đại học, nó mới thật sự hiểu tình yêu thật sự là gì.
    ........................

    Ngày 11 tháng 2 năm 2019
    Mồng 6 tết, trong khi đang còn lưu luyến hương vị của mùa xuân, nó - Hạ Vy, đang loay hoay để chuẩn bị áo quần, thức ăn, đồ dùng cá nhân, bla, bla..... để ngày mai xách vali đến một nơi xa xôi. Thật ra là chuẩn bị để đi quân sự đấy, như các bạn cũng đã biết, đã là sinh viên Đại học, thì ai cũng phải đi quân sự và nó cũng không ngoại lệ. Thật lòng mà nói, thì nó không thích chuyến đi này chút nào, mặc dù là nơi học quân sự từ nhà nó về trường chỉ mất khoảng hơn 30 phút đi xe máy, nhưng mà nó vẫn không muốn rời xa gia đình tận 1 tháng, như vậy thì sẽ nhớ ba mẹ, với mấy em lắm. Có điều, nghe nói rằng đi học quân sự chắc chắn sẽ thoát ế, chính điều này đã tiếp cho nó thêm động lực, biết đâu được, sau đợt quân sự này, nó sẽ có người yêu không chừng. Cứ nghĩ đến điều đó là bỗng nhiên nó lại háo hức muốn đi học quân sự càng nhanh, càng tốt.
    Và...cuối cùng thì ngày đó cũng đã đến, khoảng 7h, nó cùng đám bạn cùng tiểu đội đã có mặt tại Trung tâm Giáo dục quốc phòng. Sau thời gian chờ đợi dưới cái nắng oi bức muốn cháy cả tóc thì tiểu đội của nó cũng được sắp xếp phòng xong xuôi. Mỗi tiểu đội gồm 20 người, 10 người 1 phòng, nó đương nhiên sẽ ở cùng phòng với Lan Nhi, con bạn khùng khùng, điên điên, nhưng vô cùng thân với nó. Phòng này tương đối nhỏ, gồm có 5 cái giường đôi, 2 cái đặt ngay 2 bên cửa ra vào, tiếp đó là 2 cái giường đôi đặt sát nhau ở phía bên trái, và một cái đặt ở phía bên phải, ở phía sau phòng còn có chỗ để giặt áo quần, rửa chén bát, phòng vệ sinh, và phòng tắm. Hoàng Anh - tiểu đội trưởng của tiểu đội nó, nhanh nhẹn hướng dẫn mọi người dọn dẹp phòng. Trong khi chúng tôi đang dọn dẹp thì có người đến, ngay tại giây phút này...
    - Ôi má ơi, đẹp trai quá đi.
    Một người con trai cao ráo, đẹp trai, đúng chuẩn soái ca đang đứng trước cửa phòng chúng nó, cất giọng: (đến cả giọng nói cũng ấm áp, ngọt ngào nữa...chết tui, chết tui rùi)
    - Mấy bạn có bình diệt muỗi không, cho mình mượn một chút có được không, không biết sao mà phòng mình, muỗi nhiều lắm.
    - Có, có, đợi một chút, mình cho bạn mượn. Yến Nhi nhanh nhảu đáp, e hèm, cô bạn này,... mặt mày dễ thương nhưng không hiểu sao lại ế chỏng gọng, chắc là định tấn công anh chàng này rồi.
    - Đây, bạn cứ cầm lấy đi, từ từ trả cũng được, à, mà cũng không cũng không cần trả đâu, mình cho bạn luôn đấy.
    - Cảm ơn bạn nhìu nha, mình dùng xong sẽ trả lại bạn.
    Cậu bạn kia khá lúng túng trước sự nhiệt tình có phần hơi lố của Yến Nhi. Mà cái điều làm cho con dân chết nhiều nhất chính là nụ cười còn tỏa sáng hơn cả ánh mặt trời mà cậu bạn đó đã tặng cho đám con gái phòng nó trước lúc về. Hồng Phương, một người con gái lâu nay chẳng hề quan tâm đến con trai, chỉ chú tâm học hành cũng phải tấm tắc khen ngợi:
    - Sao trên đời lại có người đẹp trai thể nhỉ.
    Chỉ thế thôi, là đã hiểu cậu bạn đó đẹp trai đến mức nào rồi.
    Đến khoảng 10h30, thì phòng nó cũng dọn dẹp xong xuôi, với sở thích selfie mọi lúc, mọi nơi, thì dù mới dọn dẹo xong, mệt rã người, thì Lan Nhi vẫn vô cùng phấn khơi rủ nó đi chụp ảnh. Vì con bạn thân của mình, mà nó cũng ráng lết đi. Và địa điểm sống ảo của tụi nó là ở phía sau trung tâm, có một khoảng đất rộng, cỏ mọc um tùm, có một vài cây cao xung quanh. Lan Nhi nói với nó là chị họ của Lan Nhi - một người vừa mới kết thúc khóa học quân sự cách đây 1 tuần nói rằng là ở đây sống ảo vô cùng đẹp. Ra đến nơi, thì Lan Nhi lại quên mất cái gậy selfie, nên lại chạy vào phòng lấy, nó thì chẳng có sức để chạy lui chạy tới, nên đành đứng đó chờ. Bỗng, nó nghe thấy giọng nói của một người con trai, là từ phía sau lùm cỏ mọc cao, hình như anh ta đang nghe điện thoại:
    " Em có thể cho anh một cơ hội nữa được không...... Anh xin lỗi, anh sai rồi... Phương à, khoan đã, nghe anh nói đã... Lan Phương..."
    Nó thật sự không cố ý nghe lén cuộc nói chuyện đó, nhưng mà... mọi chuyện diễn ra nhanh quá, nên nó... đã lỡ nghe hết rồi.
    Trong 20 năm sống trên đời, lần đầu tiên nó thấy cảnh này - người con trai đó quay lại, hai mắt đỏ hoe, rồi giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Anh ta nhìn thấy nó, vội lấy tay lau nước mắt rồi vội vàng chạy đi.
    Vài phút sau, thì Lan Nhi chạy đến, nó vẫn cùng Nhi chụp ảnh, nhưng tâm trí nó thì bay đâu đâu, tình huống lúc nãy, đặc biệt là người con trai đó, cứ làm nó bận tâm.
    Đến đầu giờ chiều, trung tâm tổ chức Lễ khai giảng khóa học mới, sinh viên được đưa ra trường bắn súng. Bây giờ, nó mới được thấy thầy phụ trách Đại đội của chúng nó. Đúng là người làm việc trong môi trường quân đội có khác, nhìn thấy toát ra vẻ oai nghiêm, mặc dù còn rất trẻ, dáng người cao ráo, càng được tôn lên nhờ bộ quân phục, nói chung là nhìn thấy rất ngầu, cực kỳ ngầu. Nó dám chắc, đám bạn nó sẽ chết ngất khi thấy thầy mất.
    Dù sinh viên rất đông, nhưng chỉ mất có vài phút là các thầy phụ trách của mỗi Đại đội đã ổn định chỗ ngồi, chuẩn bị bắt đầu buổi lễ.
    Lan Nhi, cô bạn thân yêu quý của nó, mặc dù đã có bồ rồi và bồ còn rất đẹp trai nữa, nhưng vẫn hóng hớt xung quanh để xem có anh nào đẹp trai không.
    - Vy, Vy, nhìn kìa, thầy kia dễ thương quá.
    - Ở đâu ?
    - Kìa, cái thấy mà đang cầm cái ghế đó.
    - A, thấy rồi... ờ, đúng là dễ........
    Ơ, mà khoan, thầy này không phải là người mà nó đã thấy lúc sáng sao, cái người mà nghe điện thoại xong rồi khóc ấy...
    Đúng rồi, chính là người đó...
    Nó vẫn đang ngẩn ngơ, thì bị Lan Nhi kéo về hiện tại.
    - Này, Vy, mày có nghe tao nói gì không đấy.
    - Hả... Ờ... Ờ, tao đang nghe này, mày nói tiếp đi.
    - Tao nói với mày là cái thầy đằng kia dễ thương nhỉ.
    - Ờ.
    - Không biết thầy quản lý Đại đội mấy nhỉ.
    ...........................
    Lễ khai giảng diễn ra tầm 30 phút.
    Những ngày sau đó, nó phải khó khăn lắm mới thích nghi được với cuộc sống trong quân đội. Nó cũng dần quên đi hình ảnh của người đó.
    Hôm nay, cũng như mọi ngày, phòng nó thức dậy lúc 5h sáng để chuẩn bị đánh răng rửa mặt, rồi ra tập thể dục, sáng hôm nay thầy Đại đội phó sẽ giám sát mọi người tập, thường thì nếu như mọi hôm, thầy Đại đội trưởng sẽ làm việc đó. Thật ra, đây cũng là lần đầu mọi người được gặp thầy Đại đội phó, không biết sao, lâu nay chẳng bao giờ thấy thầy xuất hiện. Chỗ tập thể dục là ở trước cột cờ, chỉ có hai bóng đèn nhỏ, nên thầy Đại đội phó, đứng ở cái bục cao trên kia, cũng chẳng ai có thể thấy mặt thầy.
    Buổi tập hôm nay sẽ học động tác mới, nó thì ngái ngủ, tối qua cả phòng nó ngồi tụm lại tám nhau về chuyện yêu đương đến 12 mới ngủ, sáng nay dậy, mắt thật sự mở không nổi. Thầy Đại đội phó thì cứ đi lui đi tới xem xét, đúng ngay chỗ nó. Tay chân nó cứ quơ loạn xạ, thầy chiếu thẳng cây đèn pin vào mặt nó.
    - Em kia, có tập đàng hoàng, nghiêm túc không thì bảo.
    Ánh sáng đèn pin làm mắt nó mở to ra tức thì, ánh sáng cũng phát ra xung quanh, rồi nó tình cờ thấy được mặt thầy... Hóa ra thầy Đại đội phó chính là cai thầy mà Lan Nhi khen dễ thương lúc ở lễ khai9 giảng.
    Thầy nhìn nó, nó cũng nhìn thầy, thầy lại nghiêm giọng lần nữa.
    - Lo mà tập đàng hoàng đi.
    - Dạ... vâng...
    Nếu như bình thường thì nó đã ngại chết, vì nãy giờ cả bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về nó. Nhưng mà bây giờ nó đang bận suy nghĩ về điều khác, nên cũng chẳng quan tâm "Thầy có nhận ra nó không nhỉ, ánh mắt đó của thầy... chắc là đã nhận ra rồi...Nó nghĩ vậy" .
    .........................
    Trong quân đội, thì mỗi tối đều phải đi trực đêm và tối nay đến lượt phòng nó, nó và Lan Nhi được phân trực từ 1h đến 2h. Đây là điều kinh khủng nhất mà nó nghĩ nó chẳng bao giờ thích ứng được. Nó vốn là chúa nhát gan, sợ ma vô đối, vậy mà phải trực từ 1h đêm đến 2h đêm, ôi mẹ ơi, nghĩ đến thôi là nó đã sợ muốn chết rồi.
    Nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến, tối nay nó sẽ phải đối mặt với sự thật.
    ..............
    Lan Nhi thì vốn chẳng sợ gì, nên nó cũng yên tâm phần nào, hai tụi nó có nhiệm vụ đi
    tuần tra từ tầng 1 đến tầng 3, nó và Lan Nhu đã đi hết tầng 1, giờ đến lượt tầng 2, thì bỗng nhiên Lan Nhi lại than đau bụng, cứ quắn quéo cả lên.
    - Vy ơi, tao đau bụng quá à.
    - Mày có ăn gì bậy bạ không đấy.
    - Tao có ăn cái gì đâu tầm bậy đâu... chỉ ăn có hai trái xoài hơi chua chua thôi à...
    - Trời đất, bảo sao không đau bụng.
    - Vy à, tao chịu hết nổi rồi... mày đứng đây đợi tao nhé, tao về phòng đi vệ sinh cái đã.
    - Mày điên à, mày chơi với tao bao lâu nay, không biết là tao sợ ma à, mà bảo tao đứng đây chờ mày.
    - Tao biết chứ, nhưng mà... á... tao chịu hết nổi rồi...xin lỗi mày nhiều nhá...
    - NÀY, NHI... MÀY ĐI THẬT ĐẤY À, ĐỨNG LẠI CHO TAO...
    Thế là, Lan Nhi chạy đi, để nó lại bơ vơ một mình, giữa màn đêm yên tĩnh đến đáng sợ, gió từng cơn thổi qua, mơn trớn làn da nó. Tiếng mèo từ xa, cứ kêu lên từng hồi... Nó sợ đến nổi mặt trắng bệch, tay chân run cầm cập, chỉ dám đứng co ro một chỗ.
    Rồi, nó nghe tiếng mở cửa ở đâu đó, đích thị là cái tiếng mà nó hay nghe trong mấy bộ phim ma nó hay xem cùng Lan Nhi. Sau đó, là tiếng bước chân, từng bước... từng bước một, ngày càng gần nó... nó nhắm chặt mắt, chỉ thầm cầu nguyện.
    Và...... Á á á á á.............
    Vài giây sau, nó mới định hình lại được tình huống lúc này, lấy hết can đảm mở mắt ra, thì khuôn mặt của thầy Đại đội phó chềnh ềnh trước mặt, nó có thể cảm nhận được cánh tay to lớn của thầy đang đỡ lấy người mình.
    Thật ra là vì hoảng sợ nên nó đã bị ngã, nếu không có thầy đỡ thì bây giờ nó đã lăn lông lốc xuống cầu thang rồi. Thật là may quá. Nó thở phào nhẹ nhõm" Thì ra là thầy, không phải ma, hú hồn".
    - Em không sao chứ.
    - Dạ... em không sao.
    - Tôi nghĩ chân bị trật khớp rồi, khi nãy lúc em ngã, tôi còn nghe tiếng "rắc" rõ to mà.
    Nghe thầy nói, thì nó mới xoay xoay chân thử. " Ôi mẹ ơi, đau quá". Đúng là đau thật, cám giác như mấy cái dây thần kinh bị đứt ra hết, đau không chịu nổi. Không hiểu sao bây giờ nó mới thấy đau nhỉ.
    Thầy nhìn nó, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đỡ nó vào phòng trực ban ngay cạnh đó( phòng trực ban - cũng là phòng của thầy và thầy Đại đội trưởng, tối nay là ca trực của thầy nên không có thầy Đại đội trưởng đâu nhé, phòng này nằm ở cuỗi hành lang tầng 2).
    .......................................
    Phòng này chỉ có một cái bàn làm việc, một cái giường nhỏ, 1 cái ti vi từ đời cổ lổ sĩ, ngoài ra chẳng có gì. Thầy để nó ngồi trên ghế, rồi đi lấy hộp cứu thương. Thầy nhìn nó, ánh mắt của thầy thật đặc biệt, một ánh mắt thật lạnh lùng, nhưng cũng có chút gì đó ấm áp...
    - Sẽ hơi đau đấy, chịu khó chút nhé.
    - Dạ.
    Nó vốn biết thầy định làm gì, chắc chắn là sẽ xoay xoay cổ chân nó, rồi sau đó là" RẮC", thầy sẽ bẻ nhẹ cổ chân nó, và rồi nó sẽ hết đau. Mấy cái cảnh này, nó thấy như cơm bữa, trên phim Hàn Quốc ấy.
    Thầy lấy miếng salonpas từ hộp cứu thương dán vào chân nó. Trong lúc thầy đi cất hộp cứu thương, nó lại đảo mắt xung quanh phòng thầy một lẫn nữa, lần này nó thấy một bứa ảnh đặt trên bàn làm việc, lả ảnh thầy và một cô gái, một cô gái rất xinh đẹp. Có khi nào là ...
    Thầy Đại đội phó, lại gần ngồi cạnh nó, rồi hỏi:
    - Bạn em đâu, sao em lại trực một mình.
    - Dạ bạn em, nó bị đau bụng nên đi về phòng rồi ạ... nhưng mà lát nữa nó sẽ lên lại, chứ không phải là về luôn đâu ạ.
    Nó sợ Lan Nhi bị la, nên vội vàng giải thích.
    - Vậy à, vậy thì em ngồi đây chờ bạn, lát nữa bạn đến thì hai đứa cứ về phòng, thầy sẽ trực thay cho hai em.
    - Không cần đâu ạ, cứ để tụi em trực, em không dám làm phiền thầy đâu ạ.
    - Không sao, dù sao thì thầy cũng không ngủ được.
    - ... Dạ... em cảm ơn thầy.
    " Thầy không ngủ được, tại sao ... à, chắc là đau khổ vì tình yêu nên trằn trọc không ngủ được đây mà".
    Nó nghe thấy tiếng bụng kêu sùng sục, là nó sao, nhưng rõ ràng nó đã ăn tối rồi mà, thậm chí còn ăn khuya nữa. Nó liền hiểu chuyện, liếc mắt qua thầy, nó biết ngay mà, là thầy Đại đội phó chứ ai nữa.
    Tiếng điện thoại nó reo lên, là Lan Nhi.
    - Bạn em đến rồi, xin phép thầy, cảm ơn thầy nhiều ạ.
    Nó định mở cửa, bước ra, nhưng rồi lại suy nghĩ một chút, nó mò mò túi áo lấy ra cái bánh mà nó đã mang theo để ăn cho đỡ buồn, đưa cho thầy. Thầy có vẻ lúng túng.
    - Cái này là...
    - Thầy ăn đi ạ... em xin phép.
    Nói xong, nó mở cửa bước ra. Lan Nhi đang đứng đầu hành lang, thấy nó liền chạy tới.
    - Này, có chuyện gì vậy, sao mày lại từ trong đó bước ra.
    - Nhỏ nhỏ cái miệng thôi, về phòng đi tao kể cho nghe.
     




  2. Moonie lee

    Moonie lee Thành viên mới

    Tham gia:
    13/8/2019
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    CHƯƠNG 2

    Nó chỉ nói với Lan Nhi là bị ngã trật chân, nên xin thầy cho nghỉ trực, chứ không nói gì thêm. Kể ra, thầy cũng là người ấm áp, ngọt ngào, biết quan tâm đến người khác đấy chứ, chứ không giống với vẻ bề ngoài lạnh lùng, khó gần của thầy - nó nghĩ vậy, rồi mỉm cười.
    SÁNG HÔM SAU
    Như các bạn cũng biết, ở quân đội thì làm việc gì cũng phải thống nhất và có nguyên tắc, ngay cả việc đi học cũng vậy. Mỗi sáng tất cả các sinh viên đều phải tập trung lại, kiểm tra quân số rồi sau đó đi theo hàng lên các phòng học của từng trung đội. Đi học thì phải mang quân phục, đội mũ, thắt nịch và đeo bảng tên đầy đủ, tuyệt đối không được làm sai. Nhưng mà, sáng nay nó lật đật, vội vàng kiểu gì mà lại quên đeo bảng tên. Thầy Đại đội phó đang hướng dẫn đường đi đến các phòng học cho các tiểu đội trưởng, còn Thầy Hiếu (thầy ĐĐT) thì đi kiểm tra từng hàng, nó lại đứng hàng thứ hai nữa mới khổ chứ, tim nó muốn rớt ra ngoài, lần này nó coi như xong đời rồi.

    - Em kia, bảng tên đâu.
    - Dạ... dạ, em quên đeo rồi thầy.
    - Học ngày thứ 5, thứ 6 rồi mà còn quên đeo bảng tên là sao. CHẠY 5 VÒNG CHO TÔI- thầy quát to đến nỗi, mọi người đều giật mình, ánh mắt thầy sắc bén, khuôn mặt nghiêm nghị khiến ai nhìn vào cũng hoảng sợ, mọi người đều đưa mắt về phía nó, mặt nó nóng ran, tay chân run run, muốn nói nhưng chẳng mở miệng được. Bất giác, nó nhìn thầy Đại đội phó, thầy biết nó đang đau chân, không thể chạy được, chắc là thầy sẽ nói giúp cho nó. Ánh mắt nó khẩn thiết nhìn thầy, nhưng rồi... thầy chỉ quay đi, coi như không biết gì.
    Mặt nó còn nóng bừng hơn nữa... sao thầy lại lơ nó, buồn... hay xấu hổ... hay ghét thầy...
    Nói đúng nhất, cảm xúc lúc này của nó chỉ có một từ, đó là " thất vọng".
    Cuối cùng, nó cũng chạy, cổ chân nó đau buốt, nhưng vẫn cố để chạy. Đến vòng thứ 2, thầy Hiếu cho nó vào lớp học. Vừa vào, mấy đứa bạn nó đã sáp tới, đứa đưa nước, đứa hỏi hang:
    - Có mệt lắm không mày.
    - Thầy bắt mày chạy hết 5 vòng luôn sao.
    .......
    - Uống nước đi này.
    .......
    .......
    - Mày không sao chứ - Lan Nhi nhìn nó lo lắng hỏi.
    - Ờ, không sao, tao chỉ chạy có hai vòng thôi, nên cũng không mệt lắm.
    - Vậy thì may quá. À, mà Vy này, lúc mày bị thầy Hiếu mắng, tao có nhìn lướt qua thầy Đại đội phó, tao thấy thầy cứ nhìn mày, mặt cứ kiểu là lo lắng lắm ấy.
    - Thầy nhìn tao sao.
    - Ừ.
    Thầy lo cho nó, nhưng mà... tại sao thầy lại không nói giúp nó... Thật khó hiểu.
    Những ngày sau đó, nó cũng chẳng suy nghĩ gì thêm về chuyện đó, cứ thế để nó vào quên lãng.
    Nó chủ yếu là tập trung ăn chơi với đám bạn, mặc dù một ngày phải học đến hai buổi, cả sáng lẫn chiều, nhưng buổi tối tụi nó lại có được một khaongr thời gian khá dài để bung xõa. Có tối thì tổ chức ăn uống, có tối thì mở nhạc quẩy, cũng có tối cả bọn chụm lại với nhau kể chuyện ma, mặc dù là sợ ma đến chết thì nó vẫn tham gia vào với mục đích cao cả đó là "cho vui".
    À, chắc mọi người vẫn còn nhớ cậu bạn đẹp trai hôm nọ đã qua phòng nó để mượn bình xịt muỗi nhỉ, cậu bạn đó tên là Dương. Sau gần 2 tuần học chung thì mới thấy cậu ta cực kỳ dễ thương, không những đẹp trai, đáng yêu, mà còn tốt bụng nữa và đặc biệt là cậu ta chưa có bạn gái. Đây là động lực vô cùng to lớn để bọn con gái phòng nó mỗi sáng đều dậy sớm để chải chuốt cho thật xinh đẹp, đương nhiên là có cả nó trong đó nữa.
    Có bữa, lúc giải lao, thì Dương chạy đến đưa cho nó chai nước, nó mừng quýt, vội vàng cảm ơn rối rít, nhưng mà Dương lại nói:
    - Nhờ bạn đưa cho Hồng Phương giúp mình nhé.
    - Ờ... ờ... để đó mình đưa cho Phương cho.
    - Vậy cảm ơn bạn nhiều nhé, mình về chỗ đây.
    - Ờ.
    "Trời ạ, Hồng Phương ngay ở đó, sao không đưa đi, nhờ mình làm gì, phiền phức, làm mình cứ tưởng,..."
    - Này, Phương, thằng Dương đưa nước cho mày này.
    Ồ ồ ồ ồ ồ ồ.....
    - Phương ghê nha, có trai mua nước cho nữa, tụi tao thấy nó kết mày rồi đó, hay là cứ tiến tới luôn đi.
    - Tụi bay khùng quá, nó chỉ mua cho chai nước thôi mà, cứ làm quá lên.
    Nó ủ rũ ngồi xuống, đúng là Hồng Phương sướng thật, vừa đẹp, vừa giỏi, trai cứ theo đuổi ào ào.

    - Làm gì mà buồn vậy bạn yêu - Lan Nhi ở đâu ùa tới, vác vai nó rồi nói.
    - Có gì đâu, chỉ là hơi mệt thôi.
    - Đây, nước này, uống đi, tao mới chạy đi mua về đó.
    - Ôi, cảm ơn mày nhá, tao đang khát khô cả cổ... Đúng là, chỉ có mày là thương tao thôi.
    - Trời, tao không thương mày thì thương ai.
    Thế là hai đứa nó nhìn nhau cười như được mùa.
    ..................................
    Tối nào, nó và Lan Nhi cũng đi dạo, thỉnh thoảng thì ra căn tin ăn kem, uống trà sữa. Nhưng tối nay , bạn trai Lan Nhi về thăm, nó trở nên bơ vơ một mình, nhưng may là nó được mấy đứa bạn trên tầng hai rủ lên chơi ma sói, đây là cái trò mà nó chơi rất giỏi, nên nó cực kỳ hứng thú. Mọi người tập trung ở chỗ hành lan tầng 2 để chơi cho rộng, ngoài mấy đứa bạn nó quen ra thì trong số những người chơi còn có những gương mặt lạ lẫm, lần đầu tiên nó gặp, nhưng có một cậu bạn nhìn mặt rất quen, nó cứ nghĩ mãi, chắc chắn đã gặp ở đâu rồi, nhưng vẫn không nhớ nổi. Lúc trò chơi kết thúc, ai về phòng nấy, thì cậu bạn kia bỗng gọi nó, rồi hỏi:
    - Bạn có phải là Hạ vy không?
    Nó sững người, trả lời ấp úng.
    - Ờ... đúng rồi, mình là Hạ Vỵ.
    - Quả nhiên là mình nhớ không lầm, mình là Minh Tuấn, học chung lớp với cậu lúc tiểu học đó nhớ không.
    - Minh Tuấn... à à à, Minh Tuấn lớp trưởng đúng không.
    - Đúng rồi, may quá, cậu vẫn còn nhớ.
    "À, thì ra là Minh Tuấn, cậu bạn lớp trưởng dễ mến đây mà, sao mình lại không nhớ ra nhỉ". Nó chợt nhớ ra cậu bạn đó, còn nhớ lúc trước Minh Tuấn còn hay chỉ bài cho nó, hai đứa nó cũng hay học chung, sao nó lại không nhớ được nhỉ. Nó nhìn Minh Tuấn, cậu bạn thấp bé ngày nào bây giờ đã trở thành một anh chàng điển trai thế này rồi, hèn gì nó nhìn không ra là phải.
    - Cậu nhìn khác quá, nên tớ không nhận ra.
    - Haha... vậy hả. Còn tớ thấy Vy vẫn vậy nhỉ, vẫn dễ thương như ngày nào.
    - Hahaha... cậu quá khen, tớ thấy lúc nhỏ tớ xinh hơn nhiều mà. À, mà cậu khoa nào vậy, sao lâu này tớ không gặp cậu.
    - Tớ học khoa Nhật. Còn cậu?
    - Tớ học khoa Anh.
    - Hai đứa mình gặp lại nhau, đúng là có duyên nhỉ.
    - Ờ.
    - Bây giờ cậu rảnh không, mình xuống căn tin uống nước nhé.
    - Ờ, được.
    Nó và Minh Tuấn cùng xuống căn tin, mặc dù lúc trước hai đứa cũng gọi là hơi thân thân, nhưng giờ Minh Tuấn khác qua, với lại cũng lâu không gặp, nên nó vẫn thấy vô vùng ngại ngùng.
    Tối đó sẽ kết thúc thật êm đẹp, nếu như nó không nhớ ra một chuyện kinh khủng. Đang nằm trằn trọc không ngủ được, nó định lấy điện thoại để lướt insta một chút rồi ngủ, thì chợt nhớ cái điện thoại nó đã để quên trên hành lang tầng hai mất rồi, bây giờ đã 11h tối, không biết cái điện thoại của nó có còn nguyên vẹn ở đó không nữa. Nó định gọi Lan Nhi dậy để đi lấy điện thoại với nó, thì chợt nhớ là Lan Nhi mà ngủ thì đừng hòng mà làm phiền nó, nó chỉ mới lay lay lan Nhi có vài cái thôi mà Lan Nhi đã giở cái giọng hung dữ rồi:
    - Mày muốn chết à Vy.
    Vậy là, dù cực kỳ sợ, nhưng đó là cái điện thoại nó làm thêm 3 tháng trời mới mua được, thì dù có sợ cũng phải đi. Nó cầm cây đèn pin, đi từng bước, từng bước một, khó khăn lắm nó mới leo đến tầng hai, nó lần lần mò dưới đất để tìm điện thoại. Bỗng, nó nghe thấy tiếng ly bị vỡ, là từ phòng thầy Đại đội phó, rồi nó nghe thấy tiếng ho sặc sụa. Không biết là thầy có chuyện gì không nữa, nó cũng thấy lo cho thầy lắm, nhưng rồi nghĩ đến chuyện thầy đối xử với nó hôm bữa, nó lại ngó lơ "kệ thầy", rồi tiếp tục tìm tiếp. Rồi, nó nghe thấy tiếng đồ vật bị rơi. Lần này, thì nó không mặc kệ được nữa, nó vội vàng chạy đến gõ cửa phòng thầy.
    - Thầy ơi, thầy có làm sao không ạ.
    - Thầy ơi thầy...
    Nó gọi mãi nhưng chẳng nghe hồi âm gì, đành đánh liều đẩy cửa vào, may mà cửa không khóa.
    - Thầy, thầy có sao không...
    Nó thấy thầy nằm dưới đất, mặt mày trắng bệch, nó luống cuống chạy lại đỡ thầy nằm lại trên giường. Nó sờ tay lên trán thầy, hóa ra là thầy bị sốt, hèn gì trán thầy nóng rang.
    - Để em đi gọi y tế.
    - Không cần đâu, thầy không sao.
    Thầy níu tay nó lại, nhưng nó thấy thầy sốt cao lắm, cứ như thế này thì thầy sẽ không chịu nổi mất.
    - Nhưng mà...
    - Thầy nói là không sao, thầy tự lo được, em về phòng đi.
    - Nhưng mà thầy thế này, sao em để thầy một mình được.
    - Thầy sẽ gọi bạn thầy, em không cần lo đâu.
    - Biết khi nào bạn thầy mới tới ạ. Thầy cứ coi như em trả ơn cho thầy đi, lúc trước thầy cũng giúp em lúc em bị trật chân đấy thôi.
    Nói xong, nó chạy vào phòng vệ sinh lấy một thau nước và một cái khăn, nó bưng ra, đặt lên bàn, nhúng ướt khăn, rồi đắp lên trán thầy.
    - Thầy đợi em một chút.
    Nó chạy về phòng, lấy gói cháo ăn liền, thuốc hạ sốt của nó, rồi lại chạy lên phòng thầy. Nó làm nhanh như thể, nếu chỉ cần chậm một phút là thấy sẽ có chuyện gì vậy.
    Nó mải cắm cúi nấu cháo, nên chẳng để nghĩ có một người đang nhìn nó nãy giờ, lâu lắm rồi anh mới cảm thấy ấm áp như vậy, trong vô thức, anh lại mỉm cười, một nụ cười thật hiếm có trên gương mặt của người con trai này.
    Một lát sau, thì nó nấu cháo xong.
    Nó đỡ thầy dậy, rồi đưa tô cháo cho thầy.
    - Thầy ăn đi ạ.
    - Cảm ơn em.
    - Sao em biết thầy bị bệnh mà vào đây vậy.
    - À,.. em quên điện thoại trên này, nên lên tìm, nghe phòng thầy có tiếng ly vỡ, mà gõ của cũng không thấy ai trả lời, nên... em đẩy cửa vào luôn.
    - Em liều thật đấy, nửa đêm thế này, lại dám vào phòng của thầy, lỡ ai thấy thì sao.
    - Chỉ tại... em... em... em lo cho...
    - Há, em nói gì, thầy xin lỗi, thầy chưa nghe rõ.
    - À... em nói là, em chỉ sợ thầy xảy ra chuyện gì thôi, với lại, em cũng không làm gì sai mà, nên cũng không phải sợ hiểu lầm.
    - Cảm ơn em.
    - Dạ, không có gì, chỉ là việc nên làm thôi mà.
    - Chuyện hôm đó, chắc em giận thầy lắm đúng không.
    Thầy bỗng nhiên nhắc lại chuyện đó, làm nó vô cùng khó xử, chỉ ấp úng trả lời:
    - Dạ, không sao ạ, chắc là thầy có lý do mà.
    - Dù gì thì cũng xin lỗi em.
    - Thật ra thì em cũng quên chuyện đó rồi ạ, nên thầy cũng không cần bận tâm đâu.
    - Vậy thì tốt rồi.
    - Cũng trễ rồi, em về phòng đây, thuốc e để trên bàn, thầy nhớ uống nhé.

    Nó đứng dậy, chào thầy rồi ra về, nhưng mọi chuyện lại tệ hơn nó nghĩ.
    Lúc nó quay lại thì thầy Hiếu đang đứng đó, ánh mắt thầy thật đáng sợ, thầy không quát to như hôm đó, nhưng mà thầy dằn từng chữ một làm nó lạnh cả xương sống:
    - Hai người đang làm cái gì vậy hả.
    Nó giật mình, thầy Hiếu đang đứng trước cửa phòng, thầy đang nhìn chằm chằm nó và thầy Đại đội phó. Nó cảm thấy bị nghẹt thở, miệng cứng đờ, không nói được.
    Nếu nhứ thầy Đại đội phó mở lời thì chắc nó đã đã chết vì nín thở rồi.
    - Mọi chuyện không như anh nghĩ đâu. Vào đây rồi em giải thích cho nghe.
    Thầy Hiếu đi vào, ngồi xuống chiếc ghế được đặt đối diện cái giường.
    - Em về phòng đi.
    Thầy Đại đội phòng nói với nó.
    Nó lặng lẽ chào cả hai thầy rồi về phòng.
    Nhưng trong lòng cảm thấy vô cùng lo lắng, "không biết thầy Hiếu có hiểu lầm không nhỉ".
    *************
    SÁNG HÔM SAU.
    Cả buổi sáng, lúc tập thể dục, cũng như lúc tập trung để đi học, nó chẳng thấy thầy đâu cả. Trong lòng nó cứ bức rức, lo lắng. Không biết thầy đã đỡ bệnh chưa, hay tối qua có bị thầy Hiếu trách phạt gì không.
    Đến trưa, hôm nay phòng nó đã gọi đồ ăn ngoài trung tâm vì ngán cơm quân sự, chỉ có mỗi nó với Lan Nhi là vẫn trung thành với món thịt heo quen thuộc ở nhà ăn. Mỗi bữa ăn ở đây tính ra là khoảng 15 ngàn đồng (tiền này phải nộp đầu khóa học), nếu bỏ 1 bữa tức là mất15 ngàn, như vậy thì phí lắm
    Vì vậy, mà từ khi về đây nó chưa bỏ một bữa ăn nào.
    Nó và Lan Nhi, mỗi đứa cầm một cái khay cơm đang tìm chỗ ngồi.
    - A, đầu kia còn chỗ kìa - Lan Nhi nhanh nhảu tìm ra chỗ ngồi.
    Nó và Nhi đang đi đến đó thì có người đụng phải nó, làm cả hai đứa giật cả mình, khay cơm đổ hết ra xuống đất.
    - Ôi trời, bạn không sao chứ, phải đi đứng cẩn thận chứ.
    Nó há hốc, rõ ràng là cô ta đụng nó mà, đụng mạnh đến nỗi cơm canh văng tùm lum, vậy mà còn nói kiểu đó là sao.
    Cô ta nói xong, rồi bỏ đi, nhưng nó đâu để cô ta đi dễ dàng như vậy.
    - Chẳng phải bạn nên xin lỗi tôi sao.
    Cô gái đó đang đi thì quay đầu lại, nhìn nó, rồi cười, một nụ cười mang chút gì đó khinh bỉ.
    - Sao tôi lại phải xin lỗi bạn, là bạn sai cơ mà.
    - Bạn... Rõ ràng là do bạn đã đụng tôi, còn làm cả khay cơm rơi xuống đất, thế mà bạn chỉ nói một câu đơn giản như vậy rồi đi sao.
    - Ai chứng minh được là tôi đụng bạn. Mọi người ở đây có ai thấy không... Mọi người à, ai thấy too đụng bạn này thì dong tay nào.
    Nó nhìn quanh, không một ai dơ tay, nó bực đến mức muốn khóc, nhưng cố gắng kìm lại.
    - Đấy, không có ai nhìn thấy đụng bạn, tôi đã không yêu cầu bạn xin lỗi thì thôi, lại còn... Vậy nhé.
    Cô ta lại bỏ đi và cũng lại bị gọi lại thêm lần nữa.

    - Đứng lại đó.
    Có tiếng nói vang lên, mọi người hướng mắt về phía sau...
    Và tiếng thì thầm càng trở nên nhộn nhịp khi người đó càng tiến gần đến chỗ nó.
    - Là ai vậy.
    - Là thầy bên dãy B hay sao ấy.
    - Sao có thầy đẹp trai thế này mà tụi mình không biết nhỉ.
    .........
    Người đó, không ai khác là... thầy Đại đội phó.
    Thầy khoanh tay ra sau lưng, nhìn đống hỗn độn, rồi nhìn cô gái đó.
    - Bây giờ em muốn xin lỗi hay muốn bị phạt.
    - Nhưng mà em có làm gì sai đâu ạ.
    Thầy không nói gì, chỉ đưa mắt về phía góc trần nhà bên phải cửa ra vào, mọi người cũng nhìn theo thầy.
    - Ở đó có camera, nếu em vẫn chối thì tôi cũng không còn cách nào ngoài cách là phạt em dọn dẹp phòng học cho đến khi không còn một hạt bụi.
    Cô gái đó không có vẻ gì sợ hãi, cô ta nhìn thầy, ánh mắt thật khó hiểu.
    - Vâng, em biết rồi. Em sẽ xin lỗi bạn và dọn sạch chỗ này.
    Thầy chỉ quay sang nhìn nó, rồi bỏ đi.
    Mọi người thi nhau bàn tán đủ kiểu, cứ nhìn nó chỉ chỉ trỏ trỏ.
    Nói thật là nó thấy hơi hụt hẫng vì thầy chẳng nói gì với nó cả. Nhưng dù sao nó vẫn rất biết ơn thầy vì đã giúp nó.
    ........

    Nó về phòng thay áo, thì bất ngờ thầy đứng trước cửa phòng, thầy vẫn chỉ nói với nó một câu rồi lại bỏ đi:
    - Thầy có nói với nhà ăn đưa em thêm 1 suất cơm nữa, lát nữa cứ ra đó mà lấy.
    - À... vâng, em cảm...
    Nó chưa kịp nói hể câu thì thầy đã đi mất, nó nhìn theo thầy, đầu óc cứ lộn tung cả lên, cảm thấy thầy đúng là khó hiểu, lúc lạnh, lúc nóng, chẳng biết đường nào mà lần.
     
  3. Moonie lee

    Moonie lee Thành viên mới

    Tham gia:
    13/8/2019
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    CHƯƠNG 3
    Từ ngày hôm đó, cho dù có gặp thầy Đại đội phó thì nó cũng cúi gằm mặt, cố gắng không nhìn mặt thầy hết mức có thể. Bây giờ, thì có lẽ chưa rõ ràng, nhưng mà một thứ tình cảm mới mẻ, kỳ lạ đang dần lớn lên trong tim nó. Đương nhiên nó đang cố gắng kìm chế tình cảm đó. Đối với nó, tình yêu là một thứ gì đó rất xa xỉ, “liệu có ai sẽ yêu thật lòng không nhỉ”, “liệu có ai sẽ sẵn sàng yêu một đứa con gái như mình không nhỉ”, đó là những điều nó luôn nghĩ. Nói cho khách quan một chút thì Hạ Vy không phải là đứa con gái xấu, nhưng nó đang học ở trường Đại học Ngoại ngữ, nơi có hàng trăm đứa con gái xinh đẹp, nhà giàu, thì đứa như nó cũng chỉ là tôm tép. Thôi thì an phận, học hành chăm chỉ, nó sẽ học 4 năm Đại học trong cô đơn vậy, đó là điều mà nó phải chịu thôi, chứ không biết sao giờ.
    ……………………
    Tối, ở phòng của tụi nó.
    - Ê Vy, xem giùm tao đoạn ni với, sao tao dịch mãi mà nó không ra.
    - Đâu, đưa tao xem.
    Nó lấy quển sách từ Hồng Phương, rồi tỉ mỉ đọc từng câu một. Như các bạn đấy, tụi nó là dân ngoại ngữ, mà đã dân ngoại ngữ thì phải học thường xuyên, chứ mà bỏ xó không đụng vào sách vở là đầu óc sẽ bị bão hòa cho xem, đến khi đi học lại là não trống rỗng cho mà xem. Nên là dù đang trong quá trình học nghĩa vụ quân sự, nhưng thỉnh thoảng cũng phải lôi sách vở ra học.
    Mặc dù nó không xinh đẹp, gia đình không giàu có, nhưng nó khá là tự tin về khả năng học ngoại ngữ của nó. Nó thích học ngoại ngữ và nó học khá tốt ngoại ngữ, nên bạn bè thường nhờ nó sửa bài, dịch bài, đồ cái kiểu. Đó là điểm duy nhất để vớt vát cho nó có chút tự tin để học trong ngôi trường này.
    ………………………
    Thứ 7 thần thánh lại đến, nó được về nhà, và được mẹ bồi bổ cho cả đống đồ ăn. Sáng chủ nhật hôm sau, nó đi cắt tóc, tóc nó dài quá rồi, nó định cắt ngắn ngang cổ luôn, lâu lâu thử kiểu tóc mới xem sao, nó nghĩ vậy, rồi đi đến salong làm tóc.
    Sau 5 tiếng đồng hồ dài đằng đẵng, thì nó cũng làm tóc xong, vì cắt tóc, không chỉ đơn giản là cắt cái là xong mà còn uốn sơ sơ cho nó ụp vào, rồi còn để cho tóc vào nếp đồ cái thứ, nên lâu kinh khủng, nó ngồi ê cả mông.
    Nó đang định tới tiệm bánh của dì, nó thích đồ ngọt, nó thích ăn bánh ngọt, nó cũng thích làm bánh. Tiệm bánh của dì nó mở cũng được gần 2 năm, nên nó đã được ăn rất rất nhiều loại bánh cực kỳ ngon, học được cách làm của khá nhiều loại bánh. Mỗi lần rảnh, nó chẳng đi chơi đâu cả, chỉ đến tiệm bánh và ở đó suốt cả ngày.
    ………………….
    Nó bước vào tiệm, dì nó đứng hình mấy giây.
    - Ủa, Vy đó hả, mới cắt tóc à, nhìn lạ quá.
    - Dạ, con mới cắt đó dì, nhìn có ghê lắm không ạ.
    - Trời, dễ thương vậy mà nói ghê là sao.
    - Mà sao này sao ốm dữ vậy, bộ học nghĩa vụ cực lắm à.
    - Dạ không ạ, có cực gì đâu, chỉ là sáng nào 4h rưỡi đã phải dậy tập thể dục, rồi làm vệ sinh nữa, nên mới vậy đó ạ.
    - Ời, mà cũng tốt, chứ ở đây con ăn rồi ngủ nhiều quá, không chừng lại thành heo thì khổ.
    - Dì này, cứ chọc con hoài.
    Hai dì cháu nhìn nhau cười vui vẻ, dì lúc nào cũng vậy, gần gũi, thân thiện, nên ở bên cạnh dì không lúc nào là không cười.
    - A, có bánh mới đấy, con ă thử không.
    - Dì còn phải hỏi, đương nhiên là có rồi ạ. Nó nhìn dì, cười tít mắt cả lên.
    Dì đem ra một chiếc bánh màu xanh lá cây nhạt, là bạc hà sao, nó đoán vậy, nhưng không phải, nó ăn thử, thì mới biết đó là bánh bạc hà. Nó cắn một miếng bánh, hương bạc hà lan tỏa khắp miệng, bánh mềm mại, lại thơm cực kỳ, bánh cứ tan ra trong miệng. Lâu rồi nó mới được ăn được cái bánh ngon như vậy, phấn khích vô cùng, nó ăn không ngừng nghỉ.
    - Ăn từ từ thôi, kẻo mắc nghẹn đấy.
    - Dạ, vâng ạ.
    - Nhân viên mới à, ăn tốt quá nhỉ, mong là làm việc cũng tốt như vậy.
    Bỗng nó nghe giọng nói của một người con trai, anh ta thản nhiên ngồi xuống ghế, rót nước uống cứ như thể là quán của mình vậy.
    Nó há hốc mồm, trợn tròn mắt, miếng bánh vừa bỏ vào miệng, vì sốc quá nên nó nuốt ực xuống luôn, nó mắc ngang cổ, không trôi xuống được, nó vỗ vỗ vào ngực.
    - Sao vậy, sao vậy, dì đã bảo con ăn từ từ thôi mà. Dì nó hốt hoảng đi lấy nước cho nó. Nó uống một hơi hết ly nước, miếng bánh cuối cùng cũng trôi xuống, giờ nó mơi thở nổi, cứ tưởng là chết rồi chứ.
    Dì nó thở phào nhẹ nhõm.
    - Lần sau nhớ cẩn thận đấy, làm gì hết hồn.
    - Dạ… vâng ạ.
    - Hóa ra, không phải nhân viên mới à.
    Dì nó, bây giờ mới sực nhớ ra sự xuất hiện của người con trai này.
    - Ờ, cháu của chị đó. Em chưa gặp lần nào nhỉ.
    - Vâng.
    Nó chẳng hiểu gì cả, quay sang nhìn dì để đợi chờ lời giải thích.
    - À, để dì giới thiệu cho con biết, đây là người cùng góp vốn để mở tiệm bánh với dì, tên là Hoàng Quân.
    - Chị không cần giới thiệu đâu, con bé cũng biết em mà.
    Dì nó nghe người đó nói vậy, liền hỏi nó:
    - Con quen Hoàng Quân à?
    Nó thẫn thờ vài giây.
    - À… vâng, vâng ạ. Nói sao nhỉ, người này là… thầy Đại đội phó của con đó dì.
    - Thầy Đại đội phó.
    Dì nó lại ngạc nhiên lần nữa.
    - Quân, em dạy ở trung tâm Giáo dục Quốc Phòng à. Sao lâu nay chị không biết thế.
    - Em cũng định nói, nhưng chưa có cơ hội thôi.
    - Cái thằng này, cứ tưởng làm ông chủ tiệm bánh là nghê chính của em chứ, hóa ra lại là thầy dạy quân sự, cũng ngầu đấy nhỉ.
    …………..
    Nó vừa nhào bột, vừa suy nghĩ mông lung, sau khi nghe dì kể thì mới biết, thầy Đại đội phó là người đã góp vốn với dì để mở tiệm bánh. Nhớ lúc dì có ý định để mở tiệm bánh, dì đã vay mượn khắp nơi, nhưng mãi mà không đủ tiền, dì thật sự đã rất buồn, nó còn thấy dì khóc nữa, vì mở tiệm bánh là ước mơ cả đời của dì mà. Vì vậy mà khi có người góp vốn chung, chỉ đã rất vui mừng. Thầy Đại đội phó là em của bạn thân dì. Vì có cùng chung chí hướng với dì, nên đã góp vốn để mở tiệm bánh này.
     
  4. Moonie lee

    Moonie lee Thành viên mới

    Tham gia:
    13/8/2019
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    CHƯƠNG 4
    Chiều Chủ nhật nó về lại trung tâm.
    Mọi chuyện vẫn diễn ra như bình thường, nhưng có một điều vô cùng bất bình thường, đó là từ ngày gặp nhau ở tiệm bánh, thầy Quân (thầy ĐĐP), lại rất hay để ý đến nó, thầy hay nhìn nó. Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu, “hay là thầy … ”, nhưng cái suy nghĩ đó bị nó dập tắt ngay lập tức, đó là điều điên khùng, ảo tưởng vô cùng nặng nề. Để tránh phải đau khổ sau này, nó nghĩ vẫn cứ nên tránh mặt thầy là tốt nhất, vừa để kìm hãm cái tình cảm trong lòng nó, cũng như tránh cho nó suy nghĩ những điều vớ vẩn.
    ************
    Tiết học buổi sáng hôm nay, là tiết học của thầy Quân, thầy bước vào lớp. Trông thầy thật ngầu trong bộ quân phục, cộng thêm khuôn mặt tuấn tú làm cho bọn con gái trong lớp hứng khởi vô cùng, đứa nào cũng khen thầy hết lời. Đúng thật, là thầy đẹp trai, tính ra thầy đẹp trai nhất ở trung tâm này, vốn đã nổi tiếng từ những khóa trước, trước khi về đây, những tiền bối cũng đã bồi bổ thông tin cho đàn em rằng mấy thầy ở trung tâm rất ngầu, dễ thương, và đặc biệt có một thầy đẹp trai cực kỳ. Đó là động lực vô cùng to lớn để bọn con gái như nó mong về đây càng sớm càng tốt.
    Trong tiết học.
    Mặc dù cách giảng của thầy thú vị, dễ hiểu, và thầy cũng vui tính, bọn con gái đã thích, nay lại càng thích thầy hơn nữa. Nhưng mà nó chẳng cho vào đầu được gì cả, nó và cả nhóm tụi nó, đưa nào đứa nấy đều gục lên gục xuống, chẳng là tối qua, cả bọn trùm chăn ngồi nghe chuyện ma đến 12h hơn mới ngủ, sáng thì phải dậy lúc 4h rưỡi, nên bây giờ mở mắt thật sự không nổi. Nó cố gắng mở to mắt, dụi mắt liên tục nhưng mà hai mí mắt như hai cục nam châm cứ dính lấy vào nhau. Tiếng giảng bài vẫn văng vẳng trong lớp, bình thường thì những tiết học buổi sáng, rất hay buồn ngủ, sinh viên, ngoài nhóm nó thì những nhóm khác cũng như gà rù, mở mắt không nổi. Nhưng mà, hôm nay lại khác, lý do thì ai cũng biết là vì thầy Quân. Vì vậy, mà trong những con người đang tỉnh táo với đôi mắt hớn hở thì nhóm nó vô tình nổi bật lên với những khuôn mặt bơ phờ. Khung cảnh đó liền đập vào mắt thầy.
    - Em kia, đứng lên.
    Tiếng quát của thầy làm nó giật mình, liền mở mắt ngay lập tức, rồi ngồi ngay ngắn lại, xếp tay lên bàn đồ cái kiểu, chăm chú nhìn lên bảng như đúng rồi. Thầy nhìn nó, bất giác bật cười.
    Nó đảo mắt một vòng, “có khi nào là mình không ta”, “chết mình rồi”, trong lòng nó lo lắng không biết thầy vừa gọi ai, nên mới liếc nhìn thầy một cái, “chết rồi, thầy đang nhìn nó, chắc chắn là thầy gọi nó rồi”.
    - Em kia, không nghe tôi nói gì à.
    Nó đứng dậy, cúi gằm mặt. “Trời ơi, xấu hổ quá đi”
    - Em có biết vì sao tôi gọi em đứng dậy không?
    - Dạ biết.
    - Vì sao?
    - Dạ … vì ngủ trong lớp ạ.
    - Tốt, biết lý do là tốt rồi. Vậy đứng như vậy đến cuối buổi.
    - … Dạ, vâng ạ.
    Trời, sao thầy ác với nó thế không biết, dù gì cũng là người quen vậy mà … , nó tức nhưng không thể nói gì, bởi vì rõ ràng là nó sai mà, thôi thì đành chịu phạt vậy.
    - À, mà cổ em bị đau à, không ngẩng mặt lên được sao, học mà cúi gầm mặt như thế thì có chữ nào mà lọt vào đầu.
    - Dạ, vâng ạ.
    Nó tức không chịu nổi, sao thầy lại nói nặng lời với nó thể nhỉ. Rõ ràng là nó chỉ ngủ gật có chút xíu thôi, chưa kể những đứa bạn bên cạnh nó cũng gục lên gục xuống, sao thầy không kêu, lại kêu nó, đúng là muốn kiếm chuyện đây mà.
    Tiết học kết thúc, chân nó tê rã rời, Lan Nhi quay sang vội hỏi:
    - Có sao không, chắc tê chân lắm phải không ?
    - Chân như bị đông cứng luôn đấy. Thôi, về phòng, tao cần nằm xuống giường ngay lập tức, chịu hết nổi rồi.
    - Ok, về.
    ************************
    Hoàng Anh chạy vào phòng, nó mới đi thám thính tình hình từ căn tin về, hớn hở nói:
    - Trưa nay có gà tụi bay ơi, đi ăn thôi.
    Cả bọn hào hứng nhanh chóng lấy bát đũa, đứa nào cũng vui vẻ, ngâm nga mấy câu.
    - Oh la la, hôm nay được ăn gà.
    - Gà thân yêu, tao yêu mày.
    - …
    Cứ trưa đến, là cả bọn cử người đi nhìn xem hôm nay ăn gì, nếu có món ngon, như gà chẳng hạn thì không riêng gì phòng nó mà những phòng khác, đều đến căn tin đầy đủ. Ở đây, thực đơn mỗi bữa lúc nào cũng giống nhau, sáng hôm nay thực đơn có bánh chưng, xôi, mỳ, sáng mai thực đơn lại có mỳ, xôi, bánh chưng, sáng kia thì lại xôi, bánh chưng, mỳ. Vậy đó, tụi nó ăn sáng như vậy cũng gần 3 tuần rồi, riết ngán đến tận cổ. Còn về bữa trưa và bữa chiều, thịt heo thường được chọn làm món chính, thịt heo kho, thịt heo luộc, thịt heo dầm. Ăn hoài, mặt đứa nào cũng như con heo. Bởi vậy mà hôm nào có gà là mọi người đều vui mừng không kể siết.
    ***************************
    9h30 tối, tiếng chuông reo lên, đã đến giờ phải đi ngủ, cả bọn nhanh chóng, tắt điện, rồi chạy về giường của mình.
    - Trời ơi, tao còn chưa skincare xong nữa.
    Đó là tiếng của Yến Nhi, tối nào cũng vậy, nó lúc nào cũng than thở, như hôm nay thì nó skincare chưa xong, có hôm thì đang rửa mặt thì chuông reo nên phải rửa mặt trong bóng tối, có hôm thì đang xem phim hay thì lại phải đi ngủ. Như thường lệ, các thầy đi kiểm tra từng phòng, coi phòng nào chưa tắt điện, còn ồn ào, vẫn chưa chịu đi ngủ thì sẽ phạt. Dĩ nhiên, lúc thầy mà đi ngang phòng tụi nó, thì đứa nào cũng im miệng, giả bộ ngủ, đến khi thầy đi khuất rồi thì mới bung lụa. Bọn nó thường tụ tập lại với nhau cùng ăn bánh kẹo gì đó, rồi xem phim ma, hay nói chuyện phiếm, chuyện đời, hay đôi khi là chia sẻ kinh nghiệm, tư vấn tình cảm cho đứa nào đó vừa mới có người yêu chẳng hạn, vân vân và vân vân. Nó cảm thấy như vậy thật là vui, có lẽ đây sẽ là kỉ niệm mà nó chắc chắn sẽ không bao giờ quên được.
    Khoảng 12h thì cả bọn mới chịu đi ngủ.
    Khoảng gần 12h rưỡi thì Lan Nhi bỗng than bị nhức đầu, giường nó và Lan Nhi nằm cạnh nhau nên nó mới đi qua chỗ của Nhi, sờ vào trán Lan Nhi thì thấy nóng lắm luôn, nghĩ lại thì hôm nay Lan Nhi đúng là trông không được khỏe.
    - Tao nhức đầu quá Vy ơi, người tao cũng khó chịu nữa.
    - Mày bị sốt rồi, làm sao bây giờ, tao với mày đều không có thuốc hạ sốt, đợi tí tao hỏi mấy đứa thử.
    - Thôi, đừng hỏi, giờ này khuya rồi, tao không muốn làm phiền tụi nó đâu.
    - Nhưng mà, mày đang sốt thế này mà, nếu không uống thuốc, lỡ như sốt cao hơn thì sao.
    - Mày lấy cho tao cái khăn lạnh, đắp lên trán, rồi sẽ hạ sốt thôi, không sao đâu.
    - Vậy mày đợi tao chút.
    Một lát sau, nó nhúng chiếc khăn vào thau nước rồi đắp lên trán cho Nhi. Dù vậy thì nó vẫn thấy lo lắng, không yên tâm.
    - Mày ngủ đi.
    - Mày cũng ngủ đi, tao không sao đâu, lát nữa là đỡ ấy mà.
    Nó nằm bên cạnh Lan Nhi, thỉnh thoảng lại ngó qua xem coi tình hình thế nào, tới tầm 1h hơn, nó lấy cái khăn ra, định nhúng nước rồi đắp lên lại, thì thấy người Lan Nhi nóng ran, còn nóng hơn cả trước, cũng đổ nhiều mồ hôi nữa. Lúc đó, Lan Nhi mở mắt, giọng nó thều thào, nói không nổi:
    - Tao nghĩ tao bị sốt nặng rồi, tao khó chịu quá.
    Hồng Phương nghe tiếng thì thầm, tỉnh dậy, thấy nó và Lan Nhi đang nói chuyện thì liền hỏi:
    - Sao vậy, có chuyện gì à.
    - Ừ, Lan Nhi nó bị sốt, mày có thuốc hạ sốt không, cho tao xin một viên.
    - Tao không có, phòng mình hình như cũng chẳng ai có, nó sốt cao lắm à.
    - Ừ.
    - Gay nhỉ. Làm sao giờ ta.
    Nó sốt ruột vô cùng, không biết làm sao, nếu để thế này chẳng may lại có chuyện gì thì khổ.
    - Mày có đèn pin không, cho tao mượn.
    - Ờ, có, đợi tao chút.
    Hồng Phương nhảy xuống giường, lục lọi cái cặp, lấy ra chiếc đèn pin màu xanh, rồi đưa cho nó.
    - Mày tính đưa Lan Nhi qua phòng y tế à.
    - Ừ, chứ để nó thế này, tao sốt ruột lắm.
    Quãng đường từ phòng nó qua phòng y tế quả thật đáng sợ cực kỳ, toàn là một màu đen, yên tĩnh, chỉ có tiếng xào xạc của gió luồng qua những kẽ lá.
    Nó đang sợ muốn chết, thì có giọng nói vang lên.
    - Hai em định đi đâu vào giờ này vậy.
    Là thầy Quân, thầy làm gì ngoài này vào lúc khuya khoắt thế này nhỉ.
    - Bạn em bị sốt, em đang đưa bạn qua phòng y tế ạ.
    - Bị sốt sao. Thầy tiến tới, sờ vào trán Lan Nhi, rồi nói:
    - Để thầy dìu cho.
    - Vâng … vâng ạ, em cám ơn thầy.
    Nó đưa Lan Nhi cho thầy dìu, nó đi theo thầy, con đường giờ đây đỡ sợ hơn nhiều, cảm giác thật yên tâm.
    ********** PHÒNG Y TẾ *************
    Cô y tá lấy chiếc nhiệt kế ra khỏi người Lan Nhi, rồi quay sang nhìn nó:
    - Sốt cao quá, cứ để bạn em ở đây để cho cô theo dõi xem tình hình thế nào.
    - Cô ơi, cô cho em ở lại đây được không ạ, em sẽ chăm sóc cho bạn.
    - Ừ, cũng được. Vậy em cho bạn uống thuốc này giúp cô nhé. Cô ở phòng bên cạnh có gì thì gọi cô.
    - Vâng ạ. Em cảm ơn cô nhiều.
    Nó cho Lan Nhi uống thuốc, rồi ra khỏi phòng, nó tính đi nhúng cái khăn rồi đắp lên trán cho Nhi. Vừa bước ra khỏi cửa, thì nó lại bị giật mình. Thầy đang đứng trước cửa.
    - Bạn em không sao chứ ?
    - Dạ chắc là không sao, cô y tá nói chỉ bị sốt, chứ không có gì nghiêm trọng.
    - Ừm, mong bạn em sẽ sớm khỏi bệnh.
    - Thầy … giờ này sao thầy vẫn còn thức, có phải là … thầy lại không ngủ được.
    - Em có vẻ hiểu thầy nhỉ … Đúng là thầy không ngủ được, vậy nên em có thể dành thời gian để nói chuyện với thầy chút được không.
    - Dạ … vâng … đương nhiên rồi ạ.
    Nó và thầy cùng ngồi xuống chiếc ghế đá, một lúc sau, thầy vẫn chẳng nói gì, chỉ nhìn lên bầu trời. Đôi mắt thầy thật xa xăm, nó biết thầy đang nghĩ gì, đang nghĩ về ai và đang buồn như thế nào. Thầy quả thật là một người đàn ông đa sầu, đa cảm. Nó đánh liều mởi lời trước.
    - Người con gái đó …
    Thầy biết nó vừa nhắc đến ai, nên liền quay sáng nhìn nó.
    - Cô ấy … vẫn còn yêu thầy chứ.
    Thầy ngơ ngác một hồi lâu, lại nhìn xa xăm.
    - Không, cô ấy không còn yêu thầy nữa. Cố ấy mãi mãi sẽ chẳng yêu thầy thêm một lần não nữa.
    Thầy thật sự rất yêu cô gái đó, trong vô thức nó nghĩ cô ấy thật may mắn vì được một người chung thủy như thầy yêu thương. Nó thoáng buồn, vài tháng, một năm hoặc có thể lên đến hai, ba năm, dù thế nào đi nữa thì chắc chắn sẽ mất rất nhiều thời gian để thầy quên được cô gái đó. Cũng phải, người con gái đó rất xinh đẹp, cho dù bất cứ ai, hễ là đàn ông thì nó nghĩ cũng sẽ yêu cô ấy đến say đắm.
    Thầy vẫn im lặng như vậy, thật sự nó thấy khó chịu khi thấy thầy đau khổ như vậy. Dù có cố kìm nén như thế nào đi nữa, thì lý trí cũng chẳng thể nào thắng nổi con tim, nó muốn làm gì đó để giúp thầy bớt đau khổ.
    - Hãy quên cô ấy đi.
    Nó lại làm thầy ngạc nhiên lần nữa, thầy nhìn nó, đợi chờ sự rõ ràng từ câu nói vừa nãy.
    - Mặc dù em vẫn còn nhỏ, cũng chẳng có kinh nghiệm nhiều về tình yêu, nhưng mà, em nghĩ việc cứ nhớ đến cô ấy mỗi ngày chỉ làm cho thầy thêm đau khổ thôi … tình cảm là một điều gì đó đôi khi rất rõ ràng, nhưng đôi khi lại mờ ảo như sương mù vậy, những lúc như vậy, vì đã hết hy vọng rồi, thì buông bỏ là cách tốt nhất … Điều đó sẽ mở ra cho thầy cơ hội để tìm thấy được tình yêu mới … và … đôi khi cũng sẽ mở ra … cơ hội cho những người khác nữa … ví dụ như những người đang thích thầm thầy chẳng hạn.
    Nó nói xong, bầu không khí thật yên tĩnh, thầy chẳng phản ứng gì, chỉ nhìn nó. Nó đứng dậy, chào thầy, định quay người bước vào phòng, thì thầy bỗng đứng dậy, rồi cất lời:
    - Vậy … thầy sẽ làm như lời em nói.
    Nó quay đầu lại, nó chạm phải ánh mắt của thầy, ánh mắt ấy thật chân thật, chất chứa những tia sáng lấp lánh, dường như thầy vừa tìm ra con đường mới cho bản thân mình, một con đường có lẽ sẽ khiến thầy không còn đau khổ nữa.
     
  5. Moonie lee

    Moonie lee Thành viên mới

    Tham gia:
    13/8/2019
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    CHƯƠNG 5
    Sáng hôm sau, nó thức dậy với đôi mắt gấu trúc, đầu đau nhức, người cũng mệt lạ, hôm qua nó không ngủ được chút nào, một phần là vì chăm sóc cho Lan Nhi, phần khác là vì cứ suy nghĩ về những gì mà thầy Đại đội phó đã nói tối qua. Mặc dù nó không thể hiểu hết ý nghĩa câu nói của thầy, nhưng nó vẫn có thể hiểu rằng sau này thầy sẽ không còn phải đau khổ nữa, chỉ thế thôi đã làm cho nó cảm thấy hạnh phúc rồi.
    *************
    Lan Nhi sáng nay vẫn còn sốt nên không đi học, vì vậy mà nó học chung với mấy đứa bạn cùng phòng. Sau một lúc vất vả leo lên mấy cái cầu thang bộ thì nó cũng đến được lớp học. Vừa ngồi xuống ghế, nó đã nghe tiếng xì xào xung quanh, nó nghe loáng thoáng được mấy câu:
    - Đây không phải là thầy Quân, thầy Đại đội phó của mình sao.
    - Đúng rồi, là thầy ấy mà, ôi mẹ ơi, sốc thật, thầy ấy yêu học sinh sao, lại còn là học sinh cùng khóa với tụi mình nữa chứ… wow… không tin nổi luôn.
    - Con nhỏ này ở Đại đội mấy vậy ta… mà không biết quen nhau được bao lâu, mà lại hôn nhau tình tứ thế này nhỉ.
    - …
    “ Hôn… hôn nhau sao”, “ thầy Quân yêu học sinh sao… không thể có chuyện vô lý như vậy được, tối qua thầy vẫn còn đau khổ vì tình cũ cơ mà…”
    Nó vô cùng sốc, nó không biết mình vừa nghe thấy gì, đầu óc nhất thời rối tung, chẳng suy nghĩ được gì. Nó nhìn xung quanh, ai cũng chăm chú nhìn vào điện thoại rồi bàn tán rôm rả, không lẽ… Nó vội vàng lấy điện thoại, rồi vào fanpage của trung tâm. Một bức hình hiện ra trước mắt nó, bức ảnh được chụp từ phía sau lưng của người con gái, khung cảnh tối mờ, cảnh vậy đều bị màn đêm che lấp, nhưng vẫn có thể thấy rõ gương mặt của người con trai. Nó nheo mắt nhìn thật kỹ, trong lòng vẫn đang mong đây chỉ là hiểu lầm, vì nó tin thầy, nhưng mà… sự thật vẫn là sự thật. Chân tay nó rụng rời, cảm xúc lúc này thật khó tả, buồn, thất vọng, cảm thấy bị lừa dối,…
    Nhưng mà, dù thế nào đi nữa nó vẫn muốn tin vào cảm giác của bản thân, những lần nhìn thấy thầy buồn rầu, day dứt về tình yêu đã qua, nó tin điều đó là thật. Sự chân thật trong đôi mắt thầy vào những lúc đó không thể nào là giả dối được. Nhất định nó sẽ tìm cách để chứng minh cảm giác của nó là đúng.
    ******************
    Kể từ lúc có tin thầy Đại đội phó cặp kè với học sinh, cả trung tâm xào xáo cả lên. Bữa cơm trưa vì vậy cũng trở nên nhộn nhịp hơn cả, ai cũng bàn tán về chuyện của thầy, tò mò không biết người con gái trong bức hình là ai, dĩ nhiên trong cuộc bàn tán đó, không thể thiếu những lời nói xấu thầy. Nó thật sự không nuốt cơm nổi, đúng là miệng lưỡi thiên hạ, ác mồm ác miệng vô cùng.
    Vì quá khó chịu, nên nó không ăn nữa và đi về phòng. Đang đi thì bỗng nó nghe tiếng nói chuyện, là tiếng con gái. Nó vốn không phải là cái đứa nhiều chuyện, nên định sẽ đi tiếp mà chẳng quan tâm, nhưng chủ đề của cuộc nói chuyện đó lại là về thầy Quân, nên nó không thể không tò mò được. Nó lén nhìn xem thử đó là ai, một người thì đứng quay mặt lại với nó, nên không thể thấy mặt, người còn lại thì… sao nhìn cứ thấy quen quen… đúng rồi. Nó chợt nhớ ra gương mặt này, đây chính là người đã đụng nó ở căn tin mấy hôm trước, làm cho đồ ăn đổ hết lên người nó, một người đã gây cho nó ấn tượng “vô cùng sâu đậm” thế này thì nó không thể nào nhầm lẫn được. Cô ta khoanh tay, dựa vào tường, rồi nói với cô gái đối diện.
    - Mày nhớ giữ lời đấy.
    - Biết rồi, không phải lo.
    - Mà này, sao mày lại làm vậy với ông Quân, bộ yêu ổng thiệt à.
    - Đồ điên, tại sao tao lại yêu cái loại người đó chứ. Mày bớt nói mấy chuyện linh tinh, vớ vẩn giùm tao.
    - Sao phải gắt thế, tao chỉ tò mò chút thôi, mà kể cũng tội ông thầy, bây giờ coi như xong đời, chẳng làm gì mà cũng gặp họa. Sự thật thì ổng có yêu đương gì với mày đâu.
    - Tội nghiệp gì, đáng đời thì có.
    - Mà tao mắc cười cái lúc, tự nhiên khi không mày hôn ổng làm mặt ông thầy đơ ra, nhìn hài không chịu nổi.
    - Thôi đi, mày im miệng được rồi. Tao đi về phòng đây.
    - Giỡn tí làm gì căng vậy. Tao cũng đi về phòng, ở đây nói chuyện với mày thêm mệt.
    Cuộc nói chuyện kết thúc, sợ bị bọn họ phát hiện, nó vội quay đầu đi đường khác để về phòng. Cuộc nói chuyện ngắn ngủi, nhưng cũng đủ khiến cho nó sốc đến mức không tin nổi vào tai mình, không ngờ bọn họ lại làm ra chuyện động trời như vậy.
    Vậy là niềm tin nó dành cho thầy là hoàn toàn đúng đắn. Thật may là nó đã chọn cách tin tưởng thầy, nếu không, bây giờ nó sẽ cảm thấy có lỗi vô cùng.
    ***************
    Chuyện tình thầy trò mặc dù không phạm pháp, nhưng trong môi trường giáo dục thì điều này được xem là không thể. Thầy bị gọi lên phòng phó Giám đốc, bị mọi người tra hỏi, nhưng thầy vẫn bình tĩnh, không có tí cảm xúc gì và câu trả lời của thầy lúc nào cũng là “Đây chỉ là hiểu lầm, mọi chuyện không phải là như vậy”. Sự hời hợt của thầy làm mọi người nổi điên. Thầy Hiếu (thầy Đại đội trưởng), khuyên mọi người bình tĩnh, thầy nói với Phó Giám đốc rằng:
    - Tôi tin là thầy Quân không bao giờ làm như vậy, xin hãy cho tôi thời gian để giải quyết việc này.
    Phó Giám đốc vô cùng giận dữ, vì chuyện này nếu đến tai Giám đốc thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
    - Được rồi, tôi sẽ cho cậu thời gian, nhưng chỉ trong 2 ngày, tôi không muốn chuyện này kéo dài thêm nữa. Rõ chưa.
    - Vâng, rõ rồi ạ.
    ******************************
    TỐI, 12h
    Tối nay, lại đến lượt nó trực đêm, đương nhiên vì Lan Nhi vẫn còn ốm, nên nó trực một mình, vốn dĩ sẽ cử người khác trực với nó, nhưng nó không muốn thế.
    Nó ngồi trên chiếc bàn đặt cạnh cầu thang, có lẽ dạo gần đây, nó có nhiều chuyện phải suy nghĩ, nên cũng chẳng có thời gian để sợ sệt gì nữa.
    - Sao em lại trực một mình?
    Thầy Quân không biết từ đâu đi ra, làm nó giật cả mình, mặc dù nó nghĩ có lẽ tối nay thầy sẽ đến tìm nó, nhưng mà đột ngột xuất hiện thế này đúng là làm cho người ta muốn rớt tim ra ngoài mà.
    - Giật mình à. Xin lỗi, thầy không cố ý.
    - Dạ, không sao đâu.
    - Thầy ngồi đây được chứ?
    - Dạ… được ạ.
    Thầy ngồi xuống băng ghế dài, thầy ngồi ngay cạnh nó, màn đêm yên tĩnh bao trùm cảnh vật xung quanh, tối nay tiếng gió lại réo rít hơn thương ngày, nó xượt qua làn da, mái tóc, thật không thể khiến người ta không rùng mình.
    Dù vậy, nó cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ người thầy, thầy ngồi đó, chẳng nói gì, nó tự hỏi sao thầy lại không giải thích về chuyện bức ảnh, thầy không lo là nó hiểu lầm sao. Nghĩ đến đó, nó bỗng cảm thấy hụt hẫng và có chút buồn.
    - Vy này.
    - Vâng.
    - Chắc là, em đã biết chuyện về thầy rồi nhỉ.
    - … Vâng ạ.
    - Thât xấu hổ khi phải đối diện với em trong tình trạng như thế này. Nhưng mà, chuyện này, thật ra thầy…
    - Em tin thầy. Em tin đây chỉ là sự hiểu lầm… cho nên, thầy không cần giải thích đâu ạ.
    Thầy quay sang nhìn nó, thầy nghĩ “thật may vì nó đã tin thầy, ít nhất thì ở đây vẫn có người tin tưởng thầy”.
    - Cảm ơn em.
    - …
    - Thầy đã cảm thấy lo nếu như em hiểu lâm chuyện này thì sẽ thật rắc rối.
    - Rắc rối… sao thầy lại lo sợ rằng em sẽ hiểu lầm chứ, việc em có hiểu lầm thầy hay không… quan trọng đến vậy sao.
    - … Có quan trọng hay không, thì thầy cũng đã biết, rồi sau này, em cũng sẽ biết thôi.
    - Thầy nói vậy là sao ạ/
    Thầy không đáp lời nó, chỉ mỉm cười.
    - Thôi, em vào phòng đi, thầy sẽ trực thay em.
    - Không… không cần đâu ạ.
    - Em cứ vào đi, thầy trực được mà.
    - Nhưng mà…
    - Cứ vào đi, không lại bị cảm đấy.
    Nó không muốn thầy phải trực thay nó, có lẽ hôm nay thầy đã rất mệt mỏi rồi, nó không nghĩ thầy đủ sức để thức đêm nữa đâu.
    - Em nói là em trực được mà. Sao thầy cứ phải…
    Đôi mắt nó tức giận nhìn thầy, thầy lúc nào cũng lo cho nó mà chẳng hiểu tâm trạng của nó đang cảm thấy tồi tệ đến mức nào khi nhìn thầy phải khổ sở như vậy. Nó cũng muốn làm gì đó giúp thầy, nó phát điên lên khi mọi người ai cũng bàn tán, nói xấu sau lưng thầy. Thầy đang gặp chuyện khó khăn như vậy, thậm chí thầy có thể mất việc ở đây, vậy mà thầy vẫn có thời gian để lo cho nó sao.
    - Em nói là em không cần mà, xin thầy gắng sức nữa, em tự lo được.
    Hành động của nó làm cho thầy ngạc nhiên. Đã lâu lắm rồi, mới có người thật sự lo cho thầy đến vậy. Ai cũng biết thầy mới chia tay cách đây không lâu, không thể nói là đã lâu lắm không có người quan tâm, chăm sóc cho thầy. Nhưng mà, không phải ai cũng có thể hiểu hết được chuyện của thầy, nó thật sự không đơn giản như vậy, chuyện tình yêu của thầy là một mớ hỗn độn, nó là một vòng xoay mà có laoy hoay mãi thầy vẫn chưa thoát ra được.
    Thầy đứng dây, đưa cho nó cái áo khoác, rồi mỉm cười:
    - Được rồi, vậy em trực đi. Mang cái ao này vào không lại bị cảm lạnh.
    Thầy bước đi, dáng người cao gầy của thầy dần khuất bóng sau màn đêm, nó ngồi phụp xuống ghế, cảm thấy có lỗi và hối hận khi đã lớn tiếng với thầy như thế. “Trời ơi, sao mình lại nói với thầy những lời như vậy chứ, thật đúng là điên mà”.
     
  6. Moonie lee

    Moonie lee Thành viên mới

    Tham gia:
    13/8/2019
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    CHƯƠNG 6
    Vì chuyện của thầy, nên nó cũng không được ngủ ngon, nó luôn suy nghĩ xem phải làm thế nào để giúp thầy.
    Tiết buổi sáng hôm nay, là tiết của thầy. Thầy bước vào lớp, gương mặt chỉ sau một đêm mà hốc hác, chắc thầy đã cũng đã rất đau đầu với chuyện này. Thầy vẫn vui vẻ, giảng bài nhiệt tình, nhưng trái ngược điều đó, thì mọi người dường như chẳng biết lịch sự là gì, họ liên tục to nhỏ chỉ trỏ, nó không rõ là họ đang nói gì về thầy, cho dù là xấu hay tốt thì nó đều không thích.
    Tối đến.
    Nó lên phòng của thầy và thầy Hiếu.
    - Sắp đến giờ đi ngủ rồi, em đến đây có chuyện gì vậy? Thầy Hiếu đứng trước cửa thắc mắc hỏi nó.
    - Xin lỗi đã làm phiền thầy, nhưng mà em có chuyện này muốn nói với thầy.
    - Được rồi, em vào đi.
    Nó nhìn quanh phòng, thầy Quân không có phòng chỉ có mỗi thầy Hiếu.
    - Em ngồi đi.
    - Vâng ạ.
    - Em có chuyện gì muốn nói vậy.
    - Chuyện là…
    **************
    Còn 1 ngày nữa, nếu không tìm được chứng cứ chứn minh thầy Đại đội phó không yêu đương với sinh viên thì chắc chắn thầy sẽ bị kỷ luật.
    Giờ cơm trưa.
    Mọi người uể oải đi vào căn tin, hôm nay lại là thịt heo, không ai vui vẻ cả.
    Nó đang ở phòng phát thanh .
    - Em nói là em không làm. - Kiều Trân, là người đã gây chiến với nó ở căn tin, cũng là người cùng với một người con gái khác bầy kế hại thầy Đại đội phó, cô ta dù bị buộc tội nhưng vẫn vô cùng bình thản.
    Thầy Hiếu đứng khoanh tay nghiêm mặt nói.
    - Em đừng nói dối nữa, thầy biết hết mọi chuyện rồi.
    - Em không làm gì cả, thầy có bằng chứng không ạ, sao có thể nghe lời con nhỏ này rồi vu oan cho em ạ.
    Nó nóng mặt, nó vu oan cho cô ta sao, đúng là trơ trẽn mà. Nó lôi chiếc điện thoại từ túi quần ra, đưa lên trước mặt cô ta.
    - Bằng chứng đây, mấy hôm trước, tôi đã nghe cô nói chuyện với người nào đó về chuyện bày mưu tính kế hãm hại thầy Quân, thật không may cho cô vì tôi đã ghi âm lại hết rồi.
    Cô ta tái mặt, miệng lắp bắp:
    - Mày… mày, sao mày dám,…
    - Khỏi nói nhiều làm gì, nếu cô không tự thú tội thì… cô có thầy cái loa này không, nó phát đi cả trung tâm đấy, cô có muốn tôi cho mọi người biết bản tính xấu xa của cô không. Cô vốn nổi tiếng nhất nhì trường, bạn bè cũng nhiều, nên số người nhận ra giọng nói của cô chắc cũng không ít nhỉ.
    - Làm sao tao tin mày được chứ, lỡ như mày đang cài bẫy tao thì sao?
    - “ - Mà này, sao mày lại làm vậy với ông Quân, bộ yêu ổng thiệt à.
    - Đồ điên, tại sao tao lại yêu cái loại người đó chứ. Mày bớt nói mấy chuyện linh tinh, vớ vẩn giùm tao.
    - Sao phải gắt thế, tao chỉ tò mò chút thôi, mà kể cũng tội ông thầy, bây giờ coi như xong đời, chẳng làm gì mà cũng gặp họa. Sự thật thì ổng có yêu đương gì với mày đâu
    - Tội nghiệp gì, đáng đời thì có” .
    Nó thuật lại y chang cuộc nói chuyện đó, cô ta há hốc miệng, mặt sợ đến mức trắng bệch ra. Thầy Hiếu đứng cạnh nó cũng không khỏi trầm trồ.
    - Sao, cô có muốn tôi nói thêm lần nữa không, hay là… tôi trực tiếp nối điện thoại vào cái loa này để cô nghe rõ hơn nhé.
    - Đừng… đừng làm vậy, được rồi, tao sẽ nhận… tao sẽ nhận.
    Cô ta quay sang thầy Hiếu, giọng run run:
    - Thầy ơi, là em làm, em xin thầy đừng để mọi người biết.
    - Được rồi, tôi sẽ kỷ luật em mà không cho các bạn biết, nhưng mà… người cùng em làm chuyện này là ai vậy?
    - Dạ… ai… ai ạ?
    - Chuyện này có hai người cùng làm mà.
    - Không có đâu ạ, em làm một mình.
    - Vậy ai là người chụp ảnh.
    - Em… em dựng máy ảnh ạ.
    - Còn người nói chuyện với em mầy hôm trước thì sao.
    - Bạn ấy không biết gì đâu ạ, bạn ấy… chỉ là nghe em kể thôi.
    - Em nói thật chứ.
    - Thật, em nói thật mà.
    - Vậy, được rồi, giờ mọi chuyện đã rõ ràng, chắc chắn em sẽ bị kỷ luật, 2h chiều nay, em đến văn phòng của thầy Phó Giám đốc, trực tiếp nói với thầy, như vậy sẽ tốt hơn.
    - Dạ, vâng ạ.
    Cô ta bước ra khỏi phòng, trước khi ra khỏi cười còn lườm nguýt nó một cái. Sau này, chắc hẳn nó sẽ bị trả thù, loại người như cô ta mưu mô đầy người, đương nhiên sẽ không tha cho nó dễ dàng như vậy. Nhưng không sao, nó chẳng quan tâm, điều quan trọng nhất là chứng minh được sự trong sạch cho thầy là nó vui rồi.
    - Em đúng là diễn giỏi thật đấy. Lúc đấy, nhỡ cô bạn kia muốn nghe trực tiếp đoạn ghi âm thì em tính sao.
    - Em cũng chẳng biết nữa ạ, nếu mà như vậy thật thì coi như xong phim.
    - Hahaha… Em đúng là…
    - Thầy cũng giỏi chẳng kém gì em mà.
    - Đúng nhỉ. Thầy công nhận.
    - Hahaaha…
    Cả hai thầy trò nhìn nhau cười, cuối cùng thì mọi chuyện đều được giải quyết, thật là nhẹ nhõm.
    ****************
    Tối đến, nó đang nằm lướt insta thì có tin nhắn gửi đến: “ Ra ngoài đi dạo một chút không ?-thầy Quân”. Nó liền rep tin nhắn: “ Ok ạ”.
    Bây giờ là 5h30 chiều, ở đây nếu muốn ra ngoài trung tâm thì phải có phiếu, phiếu này như kiểu phiếu cho phép ra ngoài, mỗi tiểu đội sẽ được hai phiếu, mỗi ngày chỉ được sử dụng một lần, nếu đi vào buổi tối thì phải về trung tâm trước 7h30. Nó nhảy xuống giường của Hoàng Anh, tiểu đội trưởng của tiểu đội nó.
    - Ê, Hoàng Anh, cho tao mượn phiếu ra ngoài một chút được không.
    Hoàng Anh nhìn nó, gương mặt trầm ngâm một lúc, rồi bỗng nhiên cười lớn:
    - Tụi bay ơi, con Vy đi hẹn hò này.
    - Gì, đi hẹn hò á, Hạ Vy, mày có bồ khi nào mà tao không biết thế - Lan Nhi một mạch nhảy xuống giường, khuôn mặt vô cùng ngạc nhiên.
    - Ghê nha, có người yêu mà giấu nha.
    - Này, đẹp trai không, học trường nào, bằng tuối hả?
    - Bla… bla…
    Một tràn những câu hỏi đa dạng và phong phú ập vào nó, tụi bạn vây quanh nó như người nổi tiếng, mỗi đứa một câu làm tai nó lùng bùng cả lên. Đây chính là lý do mà nếu có người yêu, nó sẽ cố gắng giấu nhẹm chuyện này không cho bất cứ một ai biết.
    - Tụi bây điên rồi, hẹn hò gì chứ, chỉ là gặp bạn chút thôi mà.
    - Gặp bạn sao không vào đây, mà phải ra ngoài trung tâm.
    - Thôi, đừng chối nữa, khai nhanh cho rồi.
    - Thật mà, tao gặp bạn thật.
    - Vậy là gặp bạn thật à.
    - Thật.
    - Aiya… vậy mà cứ tưởng…
    Mấy đứa bạn tỏ vẻ thất vọng, lại trở về giường, tiếp tục công việc đang dang dở của tụi nó. Nó thở phào, “hết hồn, nếu tụi nó mà phát hiện ra điều gì khả nghi thì chết chắc”.
    Nó lấy phiếu từ Hoàng Anh, rồi đi ra cổng. Nó thấy chiếc xe mô tô màu đen, nó nhìn quanh nhìn quất tìm thầy, nhưng chẳng thấy thầy đâu cả.
    - Hạ Vy. Nó nghe tiếng gọi của thầy. Lại đảo mắt xung quanh.
    - Thầy ở đây. Nó thấy người đàn ông đang ở trên chiếc xe mô tô vẫy vẫy tay, vậy ra người đàn ông mặc nguyên bộ đồ đen, đôi nón bảo hiểm cũng đen xì, mà cái mũ bảo hiểm này theo kiểu thường đi kèm với xe mô tô ấy, kiểu to to, rồi trước vành mũ còn có cả một lớp kín kéo phụp xuống, che hết mặt mũi. Nó ngơ ngác, chạy lại chỗ thầy. Thầy phì cười.
    - Không nhận ra thầy luôn à.
    - Dạ… tại thầy hôm nay có chút khác.
    - Hahaa… nhìn ngầu phải không.
    - Dạ… cũng hơi hơi ngầu ạ,
    - Hơi hơi là được rồi, thôi, em lên xe đi.
    Lần đầu tiên trong đời nó đi xe này, nên viêc leo lên cũng vô cùng khó khăn. Một lúc sau, chật vật lắm thì nó mới lên được.
    - Thầy xuất phát nhé.
    - Vâng ạ.
    Nó vẫn thường thấy trên phim người ta lái xe này, dù có thể cảm nhận được tốc độ kinh khủng của nó, nhưng thực tế thì còn ghê gớm hơn nữa. Chiếc xe phóng đi như gió, nó không mở nổi mắt, cảm giác như mình có thể rớt lúc này không hay, nó chỉ biết ôm chặt lấy thầy. Có lẽ đây chính là lý do, bất cứ người con trai nào đều muốn một lần chở người mình yêu bằng chiếc mô tô đáng sợ này.
    Thầy ở đằng trước, bỗng nhiên mỉm cười, như hiểu được tình hình, thầy lại chạy nhanh hơn nữa, nó lại càng ôm chặt hơn.
    Một lúc sau, thì đến nơi.
    - Đến nơi rồi.
    Nó từ từ mở mắt ra, lập tức phóng xuống xe.
    - Thầy, nếu có ghét em thì trực tiếp nói ra cũng được mà. Có cần phải như vậy không?
    - Là sao ? Thầy không hiểu.
    - Thầy lái xe nhanh như vậy, xém chút nữa là tim em rớt ra ngoài rồi.
    - Hahaa… được rồi, được rồi, cho thầy xin lỗi… Nào, đi theo thầy, thầy sẽ cho tạ lỗi với em bằng cái này.
    Nó đi theo thầy, ở đây có chút hoang vu, trước mắt nó có một nhà hàng có tên là “ Twinkle”, được trang trí theo kiểu sang trọng nhưng vẫn thoáng đãng, hòa hợp với tự nhiên, đặc biệt là vô cùng lấp lánh, trên các giàn cây mọc quanh nhà hàng đều được treo đèn màu rất đẹp, nhà hàng rộng và cũng vô cùng đông khách. Đi một hồi lâu thì một khung cảnh tuyệt đẹp hiện ra trước mắt nó.
    Nó nhìn thầy, nở nụ cười hạnh phúc, thầy như hiểu ý nó, cũng mỉm cười theo. Nó cười vì khung cảnh này quá đẹp, cả một vườn hoa điện đẹp cực kỳ, có đủ loại hoa, tất cả đều được thắp sáng bằng đèn leg, những bông hoa như những vì sao, tỏa sáng, che lấp đi bóng tối, tưởng như đang đứng giữa vũ trụ, xung quanh được bao quanh bởi những chú đóm đóm sáng lấp lánh.
    - Đẹp lắm đúng không ?
    - Vâng, vô cùng đẹp.
    - Em ngồi đây đi.
    Nó ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh đó.
    Thầy bỗng cất giọng, chất giọng thật trầm ấm.
    - Vy này.
    - Vâng ạ.
    - … Thầy có chuyện này muốn xác nhận.
    - Chuyện gì vậy ạ.
    Thầy nhìn nó, gương mặt thật chân thật, không biết vì đâu mà ánh mắt thầy lại lấp lánh lạ thường.
    Nó nhìn thầy.
    - Thầy cứ nói đi ạ.
    - Vậy… thầy sẽ coi như là em cho phép rồi đấy nhé.
    Gió lặng lẽ lướt qua, mọi vật đều yên ắng vô cùng… Thầy nhẹ nhàng hôn lên môi nó…
    Tiếng nhịp đập của trái tim trở nên thật rõ ràng, hơi ấm của thầy vây quanh lấy người nó, trong vô thức, nó nhắm mắt, không hề tránh né… nó cũng như thầy, cũng muốn xác nhận lại tình cảm vẫn đang còn mơ hồ…
     
  7. Moonie lee

    Moonie lee Thành viên mới

    Tham gia:
    13/8/2019
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    CHƯƠNG 7
    Hai con người ngày càng sát lại gần nhau, thầy ôm nó chặt hơn… Mọi thứ thật tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhịp đập là rõ mồn một. Trong phút chốc, bỗng… nó muốn giành cả cuộc đời mình cho người con trai này, nó yêu người người con trai này, yêu rất nhiều.

    Cơn gió lạnh khẽ lướt qua, nó rùng mình… Nụ hôn đầu đời của nó kết thúc, thầy nhìn nó, nó cũng nhìn thầy, rồi mỉm cười. Bây giờ thì thầy đã biết được tình cảm của nó, nên mạnh dạn ôm nó thật chặt.

    *********************

    7h15 Tối.

    Thầy và nó về lại trung tâm. Tối nay, thầy không trực nên thầy sẽ về nhà, nó đi vào trung tâm, thầy nhìn theo nó cho đến khi nó khuất bóng.

    Nó đi vào phòng, không có ai ở phòng, chắc là tụi bạn đã ra ngoài căn tin chơi, nó nhảy lên giường, định lấy điện thoại gọi cho mẹ thì bỗng có tiếng gõ cửa. Nó chạy ra mở cửa, cứ tưởng là mấy đứa bạn nó, ai ngờ lại là thầy.

    - Em ăn đi, tối nay em chưa ăn gì mà. – Thầy đứng trước cửa, tay cầm hộp cơm đưa cho nó.

    Nó hoảng hốt nhìn xung quanh.

    - Sao thầy lại ở đây, nhỡ ai nhìn thấy thì sao.

    - Không sao đâu, hôm nay có tiệc tổ chức ở căn tin, các bạn đã đi hết rồi, em đừng lo.

    Nó nghĩ lại thì đúng là hôm nay có tiệc mà nó lại quên mất. Mà nhắc mới nhớ là tối nay nó chưa ăn gì, bụng đói kinh khủng. Nó nhìn hộp cơm, mỉm cười hạnh phúc.

    - Em cảm ơn thầy.

    - Ừ, em ăn luôn đi.

    - Vâng ạ.

    - Vậy, thầy về đây.

    - Thầy về cẩn thận.

    Nó chào thầy, rồi đóng cửa lại, bỏ lại thầy ngẩn ngơ một mình, thầy cứ tưởng nó sẽ mời thầy vào phòng uống chút nước nữa chứ, vậy mà… Thầy chỉ biết cười trừ, đành phải đi về.

    **************************

    Sáng hôm sau.

    Hôm nay nó học bắn súng. Đối với người khác thì không biết như thế nào, nhưng đối với nó bắn súng thật sự rất khó và rất mệt. Từ nhỏ, nó vốn là người hay đau ốm, thể trạng yếu, đến bây giờ vẫn vậy, người nó thì nhỏ con, chỉ được có 1m6, nên đến cả việc cầm cây súng nặng trịch cũng khó khăn vô cùng. Nhưng may thay, tiết hôm nay thầy Quân dạy, thiết nghĩ chắc nó sẽ không bị mắng đâu nhỉ.

    Trang phục khi đi dạy lý thuyết và dạy thực hành của các thầy là khác nhau, dạy lý thuyết thì mặc áo màu xanh dương nhạt, dạy thực hành thì mặc áo rằn, quần rằn, đội mũ. Lúc thầy đi vào lớp, bình thường thì thầy đã ngầu rồi, nay lại cầm theo cả súng nên nhìn thầy oai hơn ngàn lần. Bọn con gái cứ “oh………..” lên không ngớt, đứa nào cũng dán mắt không rời khỏi thầy một giây.

    Ở trường bắn súng thì thưỡng mỗi buổi sẽ có hai lớp học chung, đương nhiên là mỗi lớp mỗi thầy, nhưng mà bọn con gái lớp bên kia chẳng thèm để ý đến thầy lớp nó, học bên này nhưng mắt lại ở bên kia. Thầy bên lớp đó thấy chột dạ, nhưng cũng đùa rằng:

    - Hay là tôi cho mấy em qua bên đó học luôn nhé.

    - DẠ……….

    Tiếng dạ rõ to, nhưng chợt nhận ra đây không phải là lời đùa bình thường, bọn con gái bèn đưa mắt về đúng chỗ, tự động ngồi ngay ngắn lại.

    Tiết học bắt đầu.

    Nó ngồi nghe thật kỹ càng cách cầm súng, lắp súng, nó thật sự không muốn bị mắng chút nào.

    Mỗi tiểu đội thầy cho một người lên luyện tập, mỗi lượt như vậy là bốn người. Tính nó vốn rất ngại, nếu bị mắng thì chắc sẽ xấu hổ lắm, nên dù đã nắm rõ được cách lắp súng nhưng mà đến lượt nó làm thì tay ướt đẫm mồ hôi, run bần bật. Bốn người đứng một hàng, ba người kia thì làm được hết, còn nó thì vẫn mò mẫm. Thấy vậy, thầy mới tiến đến chỗ nó, chỉ cho nó lại từ đầu, nhưng mà nó vẫn không làm được, một lúc sau thì dường như thầy đã bực mình, bỗng quát nó rất lớn:

    - Sao đơn giản vậy mà em làm hoài không được vậy.

    Nó giật bắn, mọi người nhìn nó, lớp bên kia cũng nhìn nó, ai ai cũng nhìn nó… Nó xấu hổ vô cùng… mắt đã bắt đầu ngấn lệ…

    - Em… em xin lỗi.

    Trong phút chốc, dường như biết được mức độ nguy hiểm, thầy nhận ra mình vừa mới làm một việc mà mình không nên làm.

    Thầy bên kia thấy vậy liền nói với nó:

    - Thôi em về chỗ đi.

    Nó đặt súng xuống, rồi đi về chỗ. Dù biết là nó làm sai, thầy có quyền la nó, nhưng không hiểu sao nó thấy ấm ức vô cùng.

    Tiết học tiếp tục, nó không nhìn thầy lấy một lần. Nhưng ngược lại, thầy lại nhìn nó suốt, vì biết mình đã làm sai, tự trách mình lại không kiềm chế tính nóng nảy của bản thân. Vừa dạy, lâu lâu thầy lại lén nhìn nó, trong lòng bồn chồn, lo lắng, thầy thật sự rất sợ là nó sẽ giận.

    Giờ giải lao.

    Lan Nhi vội quay lui hỏi nó:

    - Mày không sao chứ?

    - Ừ, tao không sao.

    - Thầy này đúng là như lời đồn, dữ thật sự.

    - Hả, lời đồn gì.

    - Mày không biết à, mấy thầy ở đây toàn là cọp hết đấy. Nghiêm khắc, nóng tính lắm. Mấy anh chị khóa trước còn kể, có lần, buổi tối đã qua giờ đi ngủ nhưng mà mấy chị vẫn còn ngồi nói chuyện ồn ào, vậy là bị thầy Đại đội trưởng bắt đứng giữa sân đến hơn 1h mới cho đi ngủ đấy.

    - Có thật không mày.

    - Lại còn không thật. Còn nữa nhé, có hôm vì quên mang bảng tên mà chị họ tao bị thầy bắt chạy mười vòng quanh sân đấy.

    Nó nghĩ lại, chẳng lẽ thầy lại đáng sợ như vậy, mẫu người lý tưởng của nó vốn là người hiền lành, ít nói cơ mà.

    Tiết học kết thúc.

    Nó về phòng, nằm ịch xuống giường, mệt mỏi vô cùng, đang lim dim mắt, chuẩn bị ngủ thì Lan Nhi ùa vào phòng như một cơn gió.

    - Mấy bạn yêu ơi, đi ăn cơm thôi.

    - Cơm nước gì, mệt chết đây này.

    - Có thiệt là không ăn không, hôm nay có món mới đấy.

    - Món gì vậy.

    - Gà chiênnnnnnnn

    Như vừa được tiếp thêm một nguồn sức mạnh lớn lao, cả bọn đứng dậy, vụt ra khỏi giường, nhanh chóng lấy bát đũa, chạy ùa ra xếp hàng.

    Trưa nay, căn tin như trúng số, làm đồ ăn ngon vô cùng, ngoài gà chiên thơm phức còn có cả canh thịt bò, măng xào tôm.

    Bình thường thì các thầy, cô ở trung tâm sẽ ăn cơm ở ngoài, nhưng trưa hôm nay không hiểu sao lại ăn ở căn tin, vì đồ ăn ngon quá chăng?

    Vì hôm nay, căn tin đặc biệt đông, nên bàn nào cũng kín người.

    Đối với nó, không biết là chuyện buồn gì, chỉ cần ăn là sẽ giải quyết được hết. Đang ăn ngon lành thì bỗng dưng có người tiến tới bàn nó, hỏi:

    - Thầy ngồi đây được không.

    Nó ngẩng mặt lên, suýt sặc canh, là thầy Quân.

    Như là vớ được vàng, Lan Nhi, Hồng Phương, Yến Nhi, Hoàng Anh… và những đứa con gái khác đều gật đầu lia lịa.

    - Dạ được thầy.

    Thầy ngồi xuống ghế đối diện nó. Bao nhiêu là cặp mắt nhìn nó, chắc họ đang thắc mắc không hiểu vì sao mà sau tiết học bắn súng đầy ấn tượng lúc sáng thầy lại chọn bàn nó để ngồi. Nhưng nhìn quanh thì bàn nào cũng đầy người, chỉ duy nhất bàn nó là còn chỗ, nên việc thầy ngồi đây chắc cũng có thể hiểu được.

    Vậy là nó hết ăn nổi, nhưng mà nó sẽ cư xử như người lớn, không trốn tránh, nó vẫn ngồi ăn như bình thương, nhưng cố ăn thật nhanh. Thấy vậy, thầy liền hỏi:

    - Ăn nhanh sẽ bị mắc nghẹn đấy.

    Nó mặc kệ lời thầy nói, chẳng màng quan tâm.

    Bỗng nhiên có người đàn ông lạ mặt đi vào căn tin, mọi người ai cũng nhìn anh ta, gương mặt anh ta dữ dằn, bặm trợn, hình như đang rất tức giận. Anh ta nhòm ngó xung quanh, chợt ánh mắt dừng lại ở thầy, anh ta tiến tới, nhìn thầy một lượt. Mọi người đều dừng việc ăn uống của mình, tập trung vào bàn nó. Thầy đứng dậy, thầy cũng chẳng biết anh ta là ai.

    Anh ta nhìn thầy, rồi nói:

    - Đúng là mày rồi.

    Bỗng…

    Áo thầy phút chốc nhuốm màu máu đỏ,… vết máu loang ra ở bụng, ào ạt chảy ra, thầy ôm bụng, đứng không vững và rồi… thầy ngã xuống đất… khung cảnh trước mắt thầy mờ dần, mờ dần,…

    - Thầy… mở mắt ra đi mà thầy, đừng làm em sợ mà… em xin thầy…

    Nó đứng sững, nó không biết chuyện gì đang xảy ra nữa…
     
  8. Moonie lee

    Moonie lee Thành viên mới

    Tham gia:
    13/8/2019
    Bài viết:
    10
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    CHƯƠNG 8
    Một tuần sau.

    Chuyện xảy ra ở căn tin ngày hôm đó đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của mọi người, đến bây giờ nó vẫn chưa hạ nhiệt, bởi vì liên quan đến việc ngày hôm đó còn ẩn chứa nhiều bí mật mà mọi người và ngay cả nó cũng không hề biết. Nó chợt nghĩ, hóa ra giữa thầy và nó vẫn còn xa cách vô cùng, liệu đến khi nào nó mới có thể hiểu rõ về thầy đây.

    ***************

    Lúc thầy bị gã đàn ông kia đâm vào bụng, ngạ khụy xuống đất, một cô gái đã vội vàng ngồi xuống, ôm lấy thầy, cô ta vừa khóc vừa luôn miệng gọi thầy. Nó lúc đó rất sốc, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, người đàn ông lạ mặt này là ai, sao lại làm thế với thầy, còn cô gái này , sao lại cư xử như vậy.

    Đương nhiên là mọi chuyện sẽ chỉ kết thúc ở đó nếu không có sự xuất hiện của cô gái kia. Hoàng Trân, một người xinh đẹp, giỏi giang, tính tình hiền lành, tốt bụng, cô ấy là hình mẫu lý tưởng của đám con trai, hơn nữa Hoàng Trân còn được mọi người ngưỡng mộ vì xuất thân từ gia đình danh giá, là tiểu thư được cưng chiều, sống sung sướng từ bé. Hoàng Trân hơn tất cả các sinh viên ở đây ba tuổi, cô ấy học hết năm một, kết quả cuối năm đứng đầu khoa, vốn là sinh viên xuất sắc, nhưng đùng một cái lại bảo lưu kết quả, sau ba năm lại quay lại học tiếp năm hai. Nhưng dù vậy, Hoàng Trân vẫn rất trẻ trung, xinh đẹp.

    Vì là một người xuất chúng như thế, nên khi chứng kiến cảnh cô ấy khóc lóc thảm thiết lúc thầy ngã xuống đất vì bị đâm đã làm mọi người sốc gấp ngàn lần.
    Từ đó, nhiều tin đồn xuất hiện, có người nói rằng thầy là con của Giám đốc trung tâm, hơn nữa Hoàng Trân chính là vợ tương lai của thầy.

    Nó không biết có nên tin đồn đại đó không, nhưng dù không muốn tin thì trong lòng nó vẫn không ngừng suy nghĩ rằng “lỡ như đó là sự thật thì sao”. Cứ ngỡ là thầy sẽ giúp nó thoát khỏi mớ bừa bộn này, nhưng mà từ ngày hôm đó, cho dù nó có gọi thì thầy cũng không bắt máy, cũng không nhắn cho nó một tin nào. Thầy không đi dạy cả một tuần, không ai nói cho nó biết về tình hình của thầy. Nó sốt ruột, bồn chồn đến phát điên.

    **********************

    7h Tối.

    Hôm nay căn tin lại cho tụi nó ăn thịt heo, nên là phòng tụi nó đã chơi sang order đồ ăn ngoài, món chính chỉ có một đó là bún thịt nướng, còn món ăn vặt thì nhiều vô kể, bánh ép, bánh trán nướng, bánh lọc chiên và cả trà sữa nữa.

    Tụi nó ngồi xung quanh đống đồ ăn, vừa ăn vừa tám chuyện và đương nhiên là không thể không tám chuyện về thầy được.

    - Tụi mày có nghĩ Hoàng Trân thật sự là vợ tương lai của thầy không – Yến Nhi bỏ miếng xoài vào miệng rồi nói.

    - Tao cũng không chắc, nhưng mà hai người đó mà là một đôi thì cũng xứng đôi vừa lứa quá mà, không phải sao – Hoàng Anh vừa nói vừa cười, nó vốn dĩ là fan của Hoàng Trân, nó ngưỡng mô cố ấy như idol, nên cứ hễ nói về Hoàng Trân là lúc nào cũng cười rất vui vẻ.

    Lan Nhi nhìn qua nó, hiểu được tình hình nên liền nói:

    - Thôi tụi bay nói chuyện khác đi, chuyện này nó cũ quá rồi, nói hoài không chán à.

    Hà Như (đây là cô bạn chưa từng được nhắc đến, là người tính tình hoạt bát vô cùng, là trưởng câu lạc bộ văn nghệ, hát hay, nhảy đẹp, trai theo nhiều đến nỗi đếm không xuể).

    Hà Như thả miếng bánh xuống, vẻ mặt hào hứng như sắp nói về một chủ đề vô cùng thú vị.

    - Ok, vậy thì nói về cái khác. Các bạn thân iu của tớ, chắc các bạn cũng biết ngày mai là ngày gì phải không.

    Lan Ngọc nhanh nhảu đáp.

    - Đương nhiên là biết rồi, là Valentine chứ còn gì nữa.

    - Chính xác. Vậy thì mình sẽ chơi trò…

    Hà Như chưa nói hết câu, thì có tiếng gõ cửa.

    - Ai thế nhỉ, Yến Nhi, mày ngồi gần cửa nhất, mày ra mở cửa đi.

    - Ok.

    Yến Nhi ra mở cửa, bỗng nhiên lại hét lên, làm cả bọn hết hồn.

    - Hoàng Anh: Sao vậy, là ai mà mày hét toáng lên thế.

    Yến Nhi từ từ đứng sang một bên. Người đó dần dần hiện ra.

    - Cho hỏi đây có phải là phòng của Hạ Vy không.

    Nó đang ăn dở miếng bánh, nghe thấy tên mình thì liền nhòm ra ngoài cửa. Người con trai đứng ở cửa mỉm cười khi nhìn thấy nó.

    - Đúng phòng rồi nhỉ.

    Nó ngạc nhiên vô cùng, đã bao lâu rồi chứ, suýt nữa thì nó đã nhận không ra rồi.

    - Anh vào trong được chứ.

    Yến Nhi vẫn chưa hết sốc, ấp úc nói:

    - Dạ … được… được ạ.

    Người con trai đó đi vào, vui vẻ chào mọi người, rồi ngồi xuống cạnh nó.

    - Tụi em tổ chức tiệc sao.

    Cả bọn đã bắt đầu theo kịp được tình hình, giờ đã ổn định tinh thần.

    - Hoàng Anh: Dạ không phải tiệc tùng gì đâu ạ, tụi em ăn tối đó ạ.

    - Ăn tối mà nhiều thế này á, chả trách em càng ngày càng béo ra. Người con trai đó nhìn nó, rồi cười.

    - Anh này, lâu lắm mới gặp lại nhau vậy mà…

    Nó tỏ ra hờn dỗi.

    - Anh đùa chút thôi, chứ em vẫn dễ thương như ngày nào mà.

    Nó nhìn người con trai đó mỉm cười vui vẻ, gương mặt này, đã bao lâu rồi nó không được nhìn thấy rồi chứ. Bỗng, nó nhìn qua đám bạn, giật mình vì đứa nào cũng nhìn nó chằm chằm, ánh mắt kiểu “Đây là ai vậy”, “Bồ mày à”, “Sao mà đẹp dữ thần vậy”,…

    Hiểu ý, nó liền nói:

    - Đây là anh Bảo, là bạn của tao đấy.

    - Lan Nhi: Bạn á, sao tao không biết.

    - Ờ thì, tao chưa có dịp để kể với mày.

    - Đáng lẽ mày phải kể cho tao nghe sớm chứ, có anh bạn đẹp trai ngút ngàn vậy mà giấu à.

    - Đâu có giấu đâu, chỉ là chưa nói thôi mà… Thôi, tụi mày ăn tiếp đi, tao no rồi.

    Nó vừa nói, vừa kéo tay anh Bảo ra khỏi phòng.

    - Này, mày đi đâu thế… Con nhỏ này thật là, đi đâu thì đi một mình đi, kéo theo anh ấy làm gì – Yến Nhi tức tối nói.

    - Hoàng Anh: Mày vô duyên quá à, nhỏ Vy mà không dẫn anh ấy đi, ở đây chắc sống yên với tụi bay chắc, mặt đứa nào đứa nấy cứ như phù thủy gặp được hoàng tử vậy, nếu được chắc tụi bay trực tiếp nhào vô người anh ấy luôn quá.

    - Hà Như: Mày cứ nói quá, chứ tụi tao cũng kiềm chế lắm rồi chứ bộ.

    - Hoàng Anh: Haiza… bộ mày không cảm thấy có lỗi với bồ mày hả Như.

    - Hà Như: hahaha, có gì đâu chứ, đi chơi với bồ, tao còn ngắm trai bình thường mà.

    - Mày đúng là hết nói nổi – Hoàng Anh lắc đầu ngao ngán, quay sang nhìn bộ ba Linh – Hương - Trâm, rồi nói với giọng tán dương rằng:

    - Tụi mày hãy nhìn bộ ba “con gái nhà lành” này mà học hỏi đi, ba đứa tụi nó cho dù có đang F.A thì vẫn bình tĩnh hơn tụi bay gấp ngàn lần.

    Bỗng Nhật Linh thở dài, rồi nói:

    - Lần này thì tao không bình tĩnh được tụi mày à, cuộc đời tao chưa bao giờ gặp ai đẹp trai như thế, đúng là thiên thần mà.

    - Hahaha, đó đó thấy chưa, ngay cả con Linh mà nó còn như thế, thì nói gì tao – Yến Nhi vừa nói vừa cười như được mùa.

    *****************************

    Nó và anh ngồi trên chiếc ghế đá cạnh hồ nước. Gương mặt nó mờ ảo dưới ánh đèn, anh nhìn nó, không kiềm chế được mà quay sang ôm nó thật chặt, nó ngạc nhiên nhưng cũng chẳng phản ứng gì, vì nó biết anh ấy rất nhớ nó, đã ba năm rồi, kể từ ngày anh sang Mỹ du học.

    - Có biết là anh nhớ em nhiều lắm không.

    - Đương nhiên là em biết rồi. Bạn bè gặp nhau sau bao năm xa cách đương nhiên là phải nhớ rồi.

    - … Sau chừng ấy năm, em vẫn xem anh là bạn à.

    Nó nhìn anh, gương mặt anh thoáng buồn, đâu đó trong ánh mắt có chút thất vọng.

    - Anh sao vậy, em nói gì sai à.

    - Haiza,… chắc anh phải nỗ lực nhiều lắm đây.

    - Hả, nổ lực gì, anh đang nói gì vậy, em không hiểu.

    Anh Bảo mỉm cười, rồi nói:

    - Chỉ là, anh nói vu vơ vậy thôi.

    Hai người tiếp tục nói chuyện một hồi lâu. Có lẽ nó không biết, nhưng anh đã nhớ nó rất nhiều, vừa về tới nước là anh đã chạy thẳng đến đây với mong muốn gặp nó ngay lập tức. Người con gái này đối với anh quan trọng hơn bất kỳ ai, anh phải có được cô bằng mọi cách.

    **************************

    Cuối cùng thì ngày valentine cũng đến, ngày mà bất cứ đứa con gái nào cũng mong chờ, đương nhiên là chỉ mấy đứa có người yêu thôi, chứ còn nó thì chẳng thích chút nào.

    Buổi tối.

    Nhà xe của trung tâm đã ngập tràn xe máy, những chiếc ghế đá hôm nay vô cùng đắt khách, không còn dư một chiếc nào, căn tin cũng đông như kiến. Đi đâu cũng gặp những cặp đôi, căn tin trường, cạnh hồ nước, sân trung tâm,… Khung cảnh vô cùng náo nhiệt, họ vừa nói chuyện vừa cười đùa vui vẻ. Nó chưa bao giờ ghét ngày valentine đến thế, mọi người ai cũng có đôi có cặp, ai cũng hạnh phúc, ngay cả tụi bạn nó cũng đi chơi cả, chỉ mình nó bơ vơ trong phòng. Cảm giác cô đơn này, chưa bao giờ nó lại cảm nhận một cách rõ ràng như thế.

    Lan Nhi bước ra từ phòng vệ sinh, hôm nay cô nàng đặc biệt ăn mặc xinh đẹp, trang điểm cầu kỳ.

    - Tao xin lỗi mày nhiều nhé, nhưng mà…

    - Mày không phải lo cho tao, cứ đi đi.

    - Vậy thì tao đi nhé, tao sẽ cố gắng về sớm nhất có thể.

    - Được rồi mà, đi đi kẻo bạn trai mày đợi lâu .

    - Ừ, bye mày nhé.

    Giờ thì căn phòng thật sự chỉ còn lại mình nó, đang định mở phim xem, thì bỗng có tiếng gõ cữa, nó mở cửa thì thấy một người con trai, nó không thể nhìn rõ mặt vì anh ta mang khẩu trang.

    - Tôi đến giao hàng.

    “Giao hàng sao”, nó có đặt hàng gì sao, nó lục lại suy nghĩ coi mình có quên không, hôm nay nó khồng hề order cái gì cả. Nhưng mà, “giọng nói này sao quen quen, cả dáng người nữa”.

    Người con trai đó thấy vẻ mặt ngơ ngơ của nó thì liền bật cười, thiết nghĩ đùa như thế là đủ rồi. Anh ta từ từ tháo khẩu trang ra, rồi nhìn nó và mỉm cười.
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Hóa yêu là Diễn đàn Date
Hóa ra yêu là như vậy Truyện dài 16/8/2019
Hóa ra yêu là như vậy Truyện ngắn 13/8/2019
yêu thương quá nhiều sẽ hóa những niềm đau ( nhật kí cuộc đời ) Nhật ký KSV 12/12/2014
Khi yêu thương hóa nhạt nhòa [☼] Xúc cảm 3/12/2014
Hóa ra vượt thời gian là để yêu anh - Vĩ Hệ Băng Nhân Tiểu thuyết 8/8/2013
Hóa ra yêu là thế [☼] Xúc cảm 22/10/2011

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP