Hóa ra yêu là như vậy

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi Moonie lee, 13/8/2019. — 489 Lượt xem

  1. Moonie lee

    Moonie lee Thành viên mới

    Hóa ra yêu là như vậy

    CHƯƠNG 1
    Cũng như những đứa bạn cùng tuổi, nó, một cô gái tuổi đôi mươi cũng muốn có một tình yêu. Nói về tình đơn phương của nó thì chỉ có vài ba mối tình ngắn ngủi thời cấp hai, cấp ba cứ thấy anh nào đẹp trai là crush ngay, vậy thôi. Nhưng đến năm hai Đại học, nó mới thật sự hiểu tình yêu thật sự là gì.
    ........................

    Ngày 11 tháng 2 năm 2019
    Mồng 6 tết, trong khi đang còn lưu luyến hương vị của mùa xuân, nó - Hạ Vy, đang loay hoay để chuẩn bị áo quần, thức ăn, đồ dùng cá nhân, bla, bla..... để ngày mai xách vali đến một nơi xa xôi. Thật ra là chuẩn bị để đi quân sự đấy, như các bạn cũng đã biết, đã là sinh viên Đại học, thì ai cũng phải đi quân sự và nó cũng không ngoại lệ. Thật lòng mà nói, thì nó không thích chuyến đi này chút nào, mặc dù là nơi học quân sự từ nhà nó về trường chỉ mất khoảng hơn 30 phút đi xe máy, nhưng mà nó vẫn không muốn rời xa gia đình tận 1 tháng, như vậy thì sẽ nhớ ba mẹ, với mấy em lắm. Có điều, nghe nói rằng đi học quân sự chắc chắn sẽ thoát ế, chính điều này đã tiếp cho nó thêm động lực, biết đâu được, sau đợt quân sự này, nó sẽ có người yêu không chừng. Cứ nghĩ đến điều đó là bỗng nhiên nó lại háo hức muốn đi học quân sự càng nhanh, càng tốt.
    Và...cuối cùng thì ngày đó cũng đã đến, khoảng 7h, nó cùng đám bạn cùng tiểu đội đã có mặt tại Trung tâm Giáo dục quốc phòng. Sau thời gian chờ đợi dưới cái nắng oi bức muốn cháy cả tóc thì tiểu đội của nó cũng được sắp xếp phòng xong xuôi. Mỗi tiểu đội gồm 20 người, 10 người 1 phòng, nó đương nhiên sẽ ở cùng phòng với Lan Nhi, con bạn khùng khùng, điên điên, nhưng vô cùng thân với nó. Phòng này tương đối nhỏ, gồm có 5 cái giường đôi, 2 cái đặt ngay 2 bên cửa ra vào, tiếp đó là 2 cái giường đôi đặt sát nhau ở phía bên trái, và một cái đặt ở phía bên phải, ở phía sau phòng còn có chỗ để giặt áo quần, rửa chén bát, phòng vệ sinh, và phòng tắm. Hoàng Anh - tiểu đội trưởng của tiểu đội nó, nhanh nhẹn hướng dẫn mọi người dọn dẹp phòng. Trong khi chúng tôi đang dọn dẹp thì có người đến, ngay tại giây phút này...
    - Ôi má ơi, đẹp trai quá đi.
    Một người con trai cao ráo, đẹp trai, đúng chuẩn soái ca đang đứng trước cửa phòng chúng nó, cất giọng: (đến cả giọng nói cũng ấm áp, ngọt ngào nữa...chết tui, chết tui rùi)
    - Mấy bạn có bình diệt muỗi không, cho mình mượn một chút có được không, không biết sao mà phòng mình, muỗi nhiều lắm.
    - Có, có, đợi một chút, mình cho bạn mượn. Yến Nhi nhanh nhảu đáp, e hèm, cô bạn này,... mặt mày dễ thương nhưng không hiểu sao lại ế chỏng gọng, chắc là định tấn công anh chàng này rồi.
    - Đây, bạn cứ cầm lấy đi, từ từ trả cũng được, à, mà cũng không cũng không cần trả đâu, mình cho bạn luôn đấy.
    - Cảm ơn bạn nhìu nha, mình dùng xong sẽ trả lại bạn.
    Cậu bạn kia khá lúng túng trước sự nhiệt tình có phần hơi lố của Yến Nhi. Mà cái điều làm cho con dân chết nhiều nhất chính là nụ cười còn tỏa sáng hơn cả ánh mặt trời mà cậu bạn đó đã tặng cho đám con gái phòng nó trước lúc về. Hồng Phương, một người con gái lâu nay chẳng hề quan tâm đến con trai, chỉ chú tâm học hành cũng phải tấm tắc khen ngợi:
    - Sao trên đời lại có người đẹp trai thể nhỉ.
    Chỉ thế thôi, là đã hiểu cậu bạn đó đẹp trai đến mức nào rồi.
    Đến khoảng 10h30, thì phòng nó cũng dọn dẹp xong xuôi, với sở thích selfie mọi lúc, mọi nơi, thì dù mới dọn dẹo xong, mệt rã người, thì Lan Nhi vẫn vô cùng phấn khơi rủ nó đi chụp ảnh. Vì con bạn thân của mình, mà nó cũng ráng lết đi. Và địa điểm sống ảo của tụi nó là ở phía sau trung tâm, có một khoảng đất rộng, cỏ mọc um tùm, có một vài cây cao xung quanh. Lan Nhi nói với nó là chị họ của Lan Nhi - một người vừa mới kết thúc khóa học quân sự cách đây 1 tuần nói rằng là ở đây sống ảo vô cùng đẹp. Ra đến nơi, thì Lan Nhi lại quên mất cái gậy selfie, nên lại chạy vào phòng lấy, nó thì chẳng có sức để chạy lui chạy tới, nên đành đứng đó chờ. Bỗng, nó nghe thấy giọng nói của một người con trai, là từ phía sau lùm cỏ mọc cao, hình như anh ta đang nghe điện thoại:
    " Em có thể cho anh một cơ hội nữa được không...... Anh xin lỗi, anh sai rồi... Phương à, khoan đã, nghe anh nói đã... Lan Phương..."
    Nó thật sự không cố ý nghe lén cuộc nói chuyện đó, nhưng mà... mọi chuyện diễn ra nhanh quá, nên nó... đã lỡ nghe hết rồi.
    Trong 20 năm sống trên đời, lần đầu tiên nó thấy cảnh này - người con trai đó quay lại, hai mắt đỏ hoe, rồi giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Anh ta nhìn thấy nó, vội lấy tay lau nước mắt rồi vội vàng chạy đi.
    Vài phút sau, thì Lan Nhi chạy đến, nó vẫn cùng Nhi chụp ảnh, nhưng tâm trí nó thì bay đâu đâu, tình huống lúc nãy, đặc biệt là người con trai đó, cứ làm nó bận tâm.
    Đến đầu giờ chiều, trung tâm tổ chức Lễ khai giảng khóa học mới, sinh viên được đưa ra trường bắn súng. Bây giờ, nó mới được thấy thầy phụ trách Đại đội của chúng nó. Đúng là người làm việc trong môi trường quân đội có khác, nhìn thấy toát ra vẻ oai nghiêm, mặc dù còn rất trẻ, dáng người cao ráo, càng được tôn lên nhờ bộ quân phục, nói chung là nhìn thấy rất ngầu, cực kỳ ngầu. Nó dám chắc, đám bạn nó sẽ chết ngất khi thấy thầy mất.
    Dù sinh viên rất đông, nhưng chỉ mất có vài phút là các thầy phụ trách của mỗi Đại đội đã ổn định chỗ ngồi, chuẩn bị bắt đầu buổi lễ.
    Lan Nhi, cô bạn thân yêu quý của nó, mặc dù đã có bồ rồi và bồ còn rất đẹp trai nữa, nhưng vẫn hóng hớt xung quanh để xem có anh nào đẹp trai không.
    - Vy, Vy, nhìn kìa, thầy kia dễ thương quá.
    - Ở đâu ?
    - Kìa, cái thấy mà đang cầm cái ghế đó.
    - A, thấy rồi... ờ, đúng là dễ........
    Ơ, mà khoan, thầy này không phải là người mà nó đã thấy lúc sáng sao, cái người mà nghe điện thoại xong rồi khóc ấy...
    Đúng rồi, chính là người đó...
    Nó vẫn đang ngẩn ngơ, thì bị Lan Nhi kéo về hiện tại.
    - Này, Vy, mày có nghe tao nói gì không đấy.
    - Hả... Ờ... Ờ, tao đang nghe này, mày nói tiếp đi.
    - Tao nói với mày là cái thầy đằng kia dễ thương nhỉ.
    - Ờ.
    - Không biết thầy quản lý Đại đội mấy nhỉ.
    ...........................
    Lễ khai giảng diễn ra tầm 30 phút.
    Những ngày sau đó, nó phải khó khăn lắm mới thích nghi được với cuộc sống trong quân đội. Nó cũng dần quên đi hình ảnh của người đó.
    Hôm nay, cũng như mọi ngày, phòng nó thức dậy lúc 5h sáng để chuẩn bị đánh răng rửa mặt, rồi ra tập thể dục, sáng hôm nay thầy Đại đội phó sẽ giám sát mọi người tập, thường thì nếu như mọi hôm, thầy Đại đội trưởng sẽ làm việc đó. Thật ra, đây cũng là lần đầu mọi người được gặp thầy Đại đội phó, không biết sao, lâu nay chẳng bao giờ thấy thầy xuất hiện. Chỗ tập thể dục là ở trước cột cờ, chỉ có hai bóng đèn nhỏ, nên thầy Đại đội phó, đứng ở cái bục cao trên kia, cũng chẳng ai có thể thấy mặt thầy.
    Buổi tập hôm nay sẽ học động tác mới, nó thì ngái ngủ, tối qua cả phòng nó ngồi tụm lại tám nhau về chuyện yêu đương đến 12 mới ngủ, sáng nay dậy, mắt thật sự mở không nổi. Thầy Đại đội phó thì cứ đi lui đi tới xem xét, đúng ngay chỗ nó. Tay chân nó cứ quơ loạn xạ, thầy chiếu thẳng cây đèn pin vào mặt nó.
    - Em kia, có tập đàng hoàng, nghiêm túc không thì bảo.
    Ánh sáng đèn pin làm mắt nó mở to ra tức thì, ánh sáng cũng phát ra xung quanh, rồi nó tình cờ thấy được mặt thầy... Hóa ra thầy Đại đội phó chính là cai thầy mà Lan Nhi khen dễ thương lúc ở lễ khai9 giảng.
    Thầy nhìn nó, nó cũng nhìn thầy, thầy lại nghiêm giọng lần nữa.
    - Lo mà tập đàng hoàng đi.
    - Dạ... vâng...
    Nếu như bình thường thì nó đã ngại chết, vì nãy giờ cả bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về nó. Nhưng mà bây giờ nó đang bận suy nghĩ về điều khác, nên cũng chẳng quan tâm "Thầy có nhận ra nó không nhỉ, ánh mắt đó của thầy... chắc là đã nhận ra rồi...Nó nghĩ vậy" .
    .........................
    Trong quân đội, thì mỗi tối đều phải đi trực đêm và tối nay đến lượt phòng nó, nó và Lan Nhi được phân trực từ 1h đến 2h. Đây là điều kinh khủng nhất mà nó nghĩ nó chẳng bao giờ thích ứng được. Nó vốn là chúa nhát gan, sợ ma vô đối, vậy mà phải trực từ 1h đêm đến 2h đêm, ôi mẹ ơi, nghĩ đến thôi là nó đã sợ muốn chết rồi.
    Nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến, tối nay nó sẽ phải đối mặt với sự thật.
    ..............
    Lan Nhi thì vốn chẳng sợ gì, nên nó cũng yên tâm phần nào, hai tụi nó có nhiệm vụ đi
    tuần tra từ tầng 1 đến tầng 3, nó và Lan Nhu đã đi hết tầng 1, giờ đến lượt tầng 2, thì bỗng nhiên Lan Nhi lại than đau bụng, cứ quắn quéo cả lên.
    - Vy ơi, tao đau bụng quá à.
    - Mày có ăn gì bậy bạ không đấy.
    - Tao có ăn cái gì đâu tầm bậy đâu... chỉ ăn có hai trái xoài hơi chua chua thôi à...
    - Trời đất, bảo sao không đau bụng.
    - Vy à, tao chịu hết nổi rồi... mày đứng đây đợi tao nhé, tao về phòng đi vệ sinh cái đã.
    - Mày điên à, mày chơi với tao bao lâu nay, không biết là tao sợ ma à, mà bảo tao đứng đây chờ mày.
    - Tao biết chứ, nhưng mà... á... tao chịu hết nổi rồi...xin lỗi mày nhiều nhá...
    - NÀY, NHI... MÀY ĐI THẬT ĐẤY À, ĐỨNG LẠI CHO TAO...
    Thế là, Lan Nhi chạy đi, để nó lại bơ vơ một mình, giữa màn đêm yên tĩnh đến đáng sợ, gió từng cơn thổi qua, mơn trớn làn da nó. Tiếng mèo từ xa, cứ kêu lên từng hồi... Nó sợ đến nổi mặt trắng bệch, tay chân run cầm cập, chỉ dám đứng co ro một chỗ.
    Rồi, nó nghe tiếng mở cửa ở đâu đó, đích thị là cái tiếng mà nó hay nghe trong mấy bộ phim ma nó hay xem cùng Lan Nhi. Sau đó, là tiếng bước chân, từng bước... từng bước một, ngày càng gần nó... nó nhắm chặt mắt, chỉ thầm cầu nguyện.
    Và...... Á á á á á.............
    Vài giây sau, nó mới định hình lại được tình huống lúc này, lấy hết can đảm mở mắt ra, thì khuôn mặt của thầy Đại đội phó chềnh ềnh trước mặt, nó có thể cảm nhận được cánh tay to lớn của thầy đang đỡ lấy người mình.
    Thật ra là vì hoảng sợ nên nó đã bị ngã, nếu không có thầy đỡ thì bây giờ nó đã lăn lông lốc xuống cầu thang rồi. Thật là may quá. Nó thở phào nhẹ nhõm" Thì ra là thầy, không phải ma, hú hồn".
    - Em không sao chứ.
    - Dạ... em không sao.
    - Tôi nghĩ chân bị trật khớp rồi, khi nãy lúc em ngã, tôi còn nghe tiếng "rắc" rõ to mà.
    Nghe thầy nói, thì nó mới xoay xoay chân thử. " Ôi mẹ ơi, đau quá". Đúng là đau thật, cám giác như mấy cái dây thần kinh bị đứt ra hết, đau không chịu nổi. Không hiểu sao bây giờ nó mới thấy đau nhỉ.
    Thầy nhìn nó, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đỡ nó vào phòng trực ban ngay cạnh đó( phòng trực ban - cũng là phòng của thầy và thầy Đại đội trưởng, tối nay là ca trực của thầy nên không có thầy Đại đội trưởng đâu nhé, phòng này nằm ở cuỗi hành lang tầng 2).
    .......................................
    Phòng này chỉ có một cái bàn làm việc, một cái giường nhỏ, 1 cái ti vi từ đời cổ lổ sĩ, ngoài ra chẳng có gì. Thầy để nó ngồi trên ghế, rồi đi lấy hộp cứu thương. Thầy nhìn nó, ánh mắt của thầy thật đặc biệt, một ánh mắt thật lạnh lùng, nhưng cũng có chút gì đó ấm áp...
    - Sẽ hơi đau đấy, chịu khó chút nhé.
    - Dạ.
    Nó vốn biết thầy định làm gì, chắc chắn là sẽ xoay xoay cổ chân nó, rồi sau đó là" RẮC", thầy sẽ bẻ nhẹ cổ chân nó, và rồi nó sẽ hết đau. Mấy cái cảnh này, nó thấy như cơm bữa, trên phim Hàn Quốc ấy.
    Thầy lấy miếng salonpas từ hộp cứu thương dán vào chân nó. Trong lúc thầy đi cất hộp cứu thương, nó lại đảo mắt xung quanh phòng thầy một lẫn nữa, lần này nó thấy một bứa ảnh đặt trên bàn làm việc, lả ảnh thầy và một cô gái, một cô gái rất xinh đẹp. Có khi nào là ...
    Thầy Đại đội phó, lại gần ngồi cạnh nó, rồi hỏi:
    - Bạn em đâu, sao em lại trực một mình.
    - Dạ bạn em, nó bị đau bụng nên đi về phòng rồi ạ... nhưng mà lát nữa nó sẽ lên lại, chứ không phải là về luôn đâu ạ.
    Nó sợ Lan Nhi bị la, nên vội vàng giải thích.
    - Vậy à, vậy thì em ngồi đây chờ bạn, lát nữa bạn đến thì hai đứa cứ về phòng, thầy sẽ trực thay cho hai em.
    - Không cần đâu ạ, cứ để tụi em trực, em không dám làm phiền thầy đâu ạ.
    - Không sao, dù sao thì thầy cũng không ngủ được.
    - ... Dạ... em cảm ơn thầy.
    " Thầy không ngủ được, tại sao ... à, chắc là đau khổ vì tình yêu nên trằn trọc không ngủ được đây mà".
    Nó nghe thấy tiếng bụng kêu sùng sục, là nó sao, nhưng rõ ràng nó đã ăn tối rồi mà, thậm chí còn ăn khuya nữa. Nó liền hiểu chuyện, liếc mắt qua thầy, nó biết ngay mà, là thầy Đại đội phó chứ ai nữa.
    Tiếng điện thoại nó reo lên, là Lan Nhi.
    - Bạn em đến rồi, xin phép thầy, cảm ơn thầy nhiều ạ.
    Nó định mở cửa, bước ra, nhưng rồi lại suy nghĩ một chút, nó mò mò túi áo lấy ra cái bánh mà nó đã mang theo để ăn cho đỡ buồn, đưa cho thầy. Thầy có vẻ lúng túng.
    - Cái này là...
    - Thầy ăn đi ạ... em xin phép.
    Nói xong, nó mở cửa bước ra. Lan Nhi đang đứng đầu hành lang, thấy nó liền chạy tới.
    - Này, có chuyện gì vậy, sao mày lại từ trong đó bước ra.
    - Nhỏ nhỏ cái miệng thôi, về phòng đi tao kể cho nghe.
     




Đang tải...
Chủ đề liên quan - Hóa yêu là Diễn đàn Date
Hóa ra yêu là như vậy Truyện dài 16/8/2019
Hóa ra yêu là như vậy Truyện dài 14/8/2019
yêu thương quá nhiều sẽ hóa những niềm đau ( nhật kí cuộc đời ) Nhật ký KSV 12/12/2014
Khi yêu thương hóa nhạt nhòa [☼] Xúc cảm 3/12/2014
Hóa ra vượt thời gian là để yêu anh - Vĩ Hệ Băng Nhân Tiểu thuyết 8/8/2013
Hóa ra yêu là thế [☼] Xúc cảm 22/10/2011

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP