Ebook Gặp Nhau Là Duyên Phận

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi sorry_sorry, 9/10/2020. — 363 Lượt xem

  1. sorry_sorry

    sorry_sorry Thành viên mới

    Gặp Nhau Là Duyên Phận

    Trương Tuấn Hạo là nam thần trong cục cảnh sát tỉnh và Dương Tuyết Đồng từng là nữ thần trong mộng của biết bao nam sinh thời trung học.

    Hóa ra nam thần và nữ thần cục cảnh sát lại là bạn cùng lớp thời trung học.
    Ngày hôm ấy, ngày mà cả hai gặp lại, cô chuyển công tác về nơi anh làm. Nhân cơ hội đó anh tìm cách đến với cô.

    Thế rồi chẳng hiểu vì sao cô lại đồng ý kết hôn cùng với anh, cuộc hôn nhân mà cô nghĩ chẳng có tí tình cảm nào trong đấy.
    Một con cừu trắng ngây thơ lại dễ dàng lọt vào tay con sói xám ấy, không những thế anh lúc nào cũng luôn cố tình muốn công khai mối quan hệ của họ để tránh những con hổ đói bên cạnh không ngừng ve vãn cô.
    Cuộc sống hôn nhân của họ rồi sẽ như thế nào? Sau đấy sẽ li hôn hay sẽ sủng đến tận trời? Cùng đón chờ xem.

    Tác giả: Vy Vy (cấm copy không ghi nguồn)
    Nếu mình có vấn đề gì mong mọi người thông cảm và góp ý để mình chỉnh sửa. Cảm ơn đã đón đọc.
     




  2. sorry_sorry

    sorry_sorry Thành viên mới

    Tham gia:
    9/10/2020
    Bài viết:
    3
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    CHƯƠNG 1:
    Cục cảnh sát tỉnh Bắc Kinh,

    “Này lão đại, tối nay anh không đi thật à?” Chàng trai với mái tóc ngắn xoăn nhẹ bước vào, nghiêng đầu sang hỏi người đang ngồi trước bàn phím, gương mặt có phần nghiêm túc.

    "Tôi có việc rồi.” Chàng trai đang gõ lạch cạch trên bàn phím để tìm thông tin về tài liệu.

    “Lão đại, anh tối ngày cứ nhìn chằm chằm vào máy tính, ngay cả được mời đến họp lớp vẫn không đi thì em biết ăn nói thế nào với mọi người đây. Cô chủ nhiệm cũ còn bảo em mang thiệp mời đế cho anh đấy.” Phó Cảnh Huân đặt thiệp mời lên bàn, tiếng thở dài ngán ngẩm vang lên giữa văn phòng im ắng.

    Người khiến anh thở dài còn ai khác ngoài khối băng lãnh đạm của cục cảnh sát này- Trương Tuấn Hạo. Vẻ mặt nghiêm nghị cùng với ánh mắt sắc bén khiến người ta nhận xét là khó gần. Ngoại hình vóc dáng thì cần gì bảo nữa chứ, chiều cao của anh ai mà chẳng ao ước. Thực sự mà nói thì anh tuấn tú như thần, trên đời có một không hai, biết bao thiên kim hào môn xếp hàng muốn kết hôn với anh ngoài kia. Thực sự nếu Phó Cảnh Huân là nữ hoặc có chị em thì chắc chắn sẽ gả cho tên Trương Tuấn Hạo này mất rồi. Nhưng tiếc là anh chỉ có tên anh trai Phó Dịch Thần cũng cứng nhắc không kém, chẳng gần nữ sắc.

    Mà khoan đã. Hình như cái suy nghĩ lệch lạc của anh đi xa lắm rồi. Bỏ, bỏ ngay tư tưởng đó đi Phó Cảnh Huân. Thấy không khí vẫn im lìm như thế Phó Cảnh Huân liền dè dặt hỏi lại: “Lão đại, anh chắc chắn không đi?” đáp lại anh vẫn là câu trả lời ấy. Sau câu trả lời cậu chắc chắn rằng phải lôi Trương Tuấn Hạo đi cho bằng được.

    “Thực ra, lão đại em nghe nói chuyện này, không biết là có nên bảo với anh không?”

    Tuy anh cố làm ra vẻ thần thần bí bí nhưng đáp lại anh vẫn là sự im lặng đến đáng sợ ấy. Thấy anh vẫn im lặng, Phó Cảnh Huân bèn ỉu xỉu, chỉ nói bâng quơ.

    "Lần này đi là họp khối do trường tổ chức, có hoa khôi của khối chúng ta đi nữa nên anh Dịch Thần mới bảo em lôi anh đi cho bằng được. Nhưng anh không đi em cũng đành chịu, để em gọi báo cho anh ấy vậy.”

    Cậu vừa nói vừa cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi cho Phó Dịch Thần, trong lúc chờ bắt máy cậu liền nói lảm nhảm vài câu.

    “Em chẳng thích cô hoa khôi ấy tí nào cả, cô ấy vừa kiêu căng lại không xem ai ra gì thật trái ngược với cô em họ cô ấy, vậy nên theo em nữ thần Dương Tuyết Đồng của lớp chúng ta xinh đẹp hơn. Đúng rồi lão đại, em nghe anh trai em bảo cô ấy cũng có đi nữa đấy.”

    Anh đã quá quen với việc Phó Cảnh Huân suốt ngày huyên thuyên bên tai anh về cô này cô nọ. Thế nhưng khi nghe đến tên Dương Tuyết Đồng, ngón tay đang đánh máy của anh khựng lại giây lát, nét mặt tối sầm lại mang những biểu tình khó tả nhưng anh nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường.

    Phó Cảnh Huân không để ý thấy điều đó và vẫn cứ lảm nhảm bên tai nhưng tâm trí anh đã dừng lại ở câu trước đó, mãi cho đến khi đầu dây điện thoại bên kia vang lên tiếng: “Alo.”

    “À anh trai, em gọi cho anh là để nói, lão đại anh ấy bảo là kh...”

    “Thời gian và địa điểm gặp mặt?”

    Giọng Trương Tuấn Hạo vang lên cắt đứt những lời Phó Cảnh Huân muốn nói, khiến Phó Cảnh Huân khựng lại, như có suy nghĩ gì sau đó báo lại với người trong điện thoại.

    "À anh, lão đại anh ấy bảo sẽ đi nên bảo em gọi anh hỏi về địa điểm gặp mặt."

    "À vâng vâng, em biết rồi, nhất định em sẽ lôi anh ấy đến. Tạm biệt anh trai."

    Sau khi cất điện thoại đi, Phó Cảnh Huân quay sang nhìn Trương Tuấn Hạo với ánh mắt khó hiểu.

    “Lão đại, sao tự dưng anh đổi ý vậy, không phải bảo là bận việc không đi sao?”

    “Vừa bàn giao công việc. Địa điểm, thời gian?” Đôi tay vẫn đang đánh máy tính lạch cạch, nét mặt nghiêm nghị không chút gợn sóng nào thật khiến người ta khó nhìn ra trong lòng đang nghĩ gì.

    “À vâng vâng, địa điểm là nhà hàng Thiên Đường ở đường XX, thời gian là 6 giờ tối cuối tuần này. Anh nhớ đến đúng giờ đấy.”

    “Được.”

    Họ trò chuyện thêm vài câu nhưng thực chất chỉ có mình Phó Cảnh Huân nói, Trương Tuấn Hạo cùng lắm chỉ ậm ờ cho qua. Một lúc sau đến giờ tan tầm, Phó Cảnh Huân bèn đứng dậy chuẩn bị lấy xe ra về, thấy anh vẫn ngồi đó cậu ta tò mò quay lại hỏi.

    “Lão đại, anh không về sao? Đến giờ tan sở rồi đấy.”

    “Hôm nay tôi đổi ca trực ban với lão Trần, cậu về trước đi.”

    “Vậy em về trước đây. Tạm biệt lão đại.”

    Sau khi tất cả mọi người ra về. Văn phòng lại trở về với sự im ắng mà nó vốn có. Thậm chí ngay cả tiếng thở của bản thân anh cũng nghe thấy được. Anh thở dài, rời khỏi màn hình máy tính, tựa lưng vào ghế, bàn tay tùy ý gác lên trán, cầm điện thoại lên gọi điện bảo với Trần Á Hiên hôm nay anh trực đổi lại cuối tuần này trực giúp anh, anh bảo anh ta không cần vào. Dĩ nhiên Trần Á Hiên vui mừng khôn xiết, vốn dĩ hôm nay anh ta muốn ở nhà cùng vợ vì cuối tuần này vợ anh về quê. Trần Á Hiên vui vẻ nhận lời ngay.

    Anh đặt điện thoại lên bàn, tựa vào ghế thở dài, đôi mắt đen láy lúc nào cũng trông thật đáng sợ, nhìn vào đấy không ai biết anh suy nghĩ điều gì. Cuối cùng, cũng vẫn là đợi được cô rồi. Đã 6 năm trôi qua rồi, anh vẫn luôn cố gắng tìm tin tức về cô sau khi họ ra trường nhưng mãi vẫn không tìm được. Không ngờ đến lúc gặp lại lại là 6 năm sau.

    Nghĩ cũng thật tức cười. Nếu năm đó anh kiên trì nhắn tin cho cô, gọi điện cho cô thì có lẽ cô cũng sẽ không biến mất như vậy, cô như bốc hơi khỏi tỉnh Bắc Kinh này vậy. Anh rất tò mò cuộc sống cô trong 6 năm nay như thế nào, cô sống có tốt không, có thường xuyên bị ốm hay không, còn có bệnh bao tử của cô như thế nào rồi,đã chữa khỏi rồi chứ? Và cả, cô hiện tại đã có bạn trai chưa?

    Hàng vạn câu hỏi liên quan đến cô đang hiện lên trong đầu anh. Những câu hỏi đó hẳn là chờ đến cuối tuần này, đến lúc ấy hẳn là anh sẽ có được câu trả lời.

    Anh bèn đứng lên, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, một tay để trong túi quần trông thật tràn đầy khí thế và vẻ lãnh đạm. Có lẽ chẳng ai biết rằng lí do anh không gần nữ giới đến mức nhiều người lầm tưởng anh có vấn đề về giới tính suốt những năm nay đều là vì anh đợi cô. Anh luôn đợi người con gái tên luôn xuất hiện trong mỗi giấc ngủ của anh, luôn luôn khiến anh nhớ mong không ai khác chính là Dương Tuyết Đồng.

    Màn đêm dần dần buông xuống tại Bắc Kinh...

    Tác giả: Vy Vy (cấm copy không ghi nguồn).

     
  3. sorry_sorry

    sorry_sorry Thành viên mới

    Tham gia:
    9/10/2020
    Bài viết:
    3
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    1
    CHƯƠNG 2
    Buổi tối tại Ôn Châu, Chiết Giang,

    Trong căn nhà nhỏ trông gọn gàng và bắt mắt có cô gái với mái tóc dài xoăn nhẹ cùng với gương mặt trắng trẻo thon gọn rất hợp mắt với mái tóc ấy. Sóng mũi cao, đôi mắt long lanh như có thể khóc bất cứ lúc nào vậy. Cô đang bận bịu tới lui ở đấy.

    Cô cúi người gấp quần áo vào trong vali, mái tóc xoăn được cô búi lên trông rất đáng yêu. Hôm nay cô mặc bộ váy màu hồng nhạt trông hệt như thiếu nữ 20 tuổi, trông chẳng giống cô thiếu úy của cục cảnh sát tí nào. Lúc trước mẹ vẫn hay bảo cô trông mặt mũi và công việc mà cô đang làm chẳng thích hợp tí nào cả. Lúc ấy cô cũng chỉ mỉm cười cho qua.

    Nụ cười của cô rất đẹp, đẹp đến mức ngây ngất lòng người, tựa như ánh mặt trời soi sáng trái tim người khác. Lúc nào cô cũng tràn đầy năng lượng, đem đến niềm vui cho mọi người, khiến trái tim người khác cảm thấy ấm áp.

    Nghe thấy bên ngoài có tiếng mở cửa, cô buông đống quần áo trên tay xuống, nhìn đồng hồ điểm 10 giờ khuya.

    “Sao lại về muộn thế hả? Muốn ăn đòn sao?” Cô bước ra từ trong phòng, đứng khoanh tay dựa người vào cửa phòng trách mắng cậu em hay về muộn của mình-Dương Hựu Niên.

    “Chị. Em biết rồi, cũng tại đám bạn không cho em về, bảo làm xong luận văn đấy.” Cậu con trai cao lớn với mái tóc ngắn đen đang đóng cửa lại, hai tay ôm đống tập sách và một số vật dụng khác môn thể hình vừa nói chuyện vừa nở nụ cười ngượng, cậu bèn đánh trống lãng “Lần sau sẽ không thế nữa. À đúng rồi, hôm nay chị có thư đấy. Em đã cầm về đây luôn rồi này” Cậu đặt cặp sách xuống chiếc bàn nhỏ gọn giữa phòng khách, lấy lá thư trong chiếc cặp ra đưa cho cô.

    “Sao nhìn trông giống thiệp mời đám cưới thế nhỉ?” Cô cầm lá thư lên trước mặt. Chẳng lẽ có người bạn nào kết hôn sao? Sao cô lại chẳng nghe thấy gì trên bảng tin nhỉ? Thật lạ lùng đó.

    Sau đấy cô bèn mở ra, thật bất ngờ là bên trong nội dung là lời mời gặp mặt được cô chủ nhiệm đích thân ghi. Nét chữ này, cách gọi này, quả thật chỉ có lớp thời trung học của cô gọi như thế, cô lật ra phát hiện bên trong vẫn còn một mặt nữa. Cô sững người. Là mời họp lớp.

    Cậu thấy cô đứng sững người ở cửa bèn tò mò. Cậu bước đến lay lay cô “Chị, sao đấy?” cậu ngó bên trong tấm thiệp “Oh, là mời họp lớp sao?”

    “Thật trùng hợp, chị vừa chuyển công tác về Bắc Kinh thì đã có thiệp mời họp lớp rồi.”

    “Ừm. Rót giúp chị ly nước đi.” Cô bước đến sofa ngồi xuống trong khi Dương Hựu Niên đi rót nước, cậu làu bàu nhưng vẫn đi rót nước “Người ta vừa về đã sai này sai nọ.” Dương Tuyết Đồng giơ giơ tấm thiệp lên, bỗng dưng rơi ra một bức ảnh. Cô cầm lên xem rồi nhíu mày. Đây là ảnh tập thể, cô giáo đã đặt vào đây sao?

    Cô bèn cầm tấm ảnh lên nhét vào bên trong tấm thiệp trước khi Dương Hựu Niên thấy. Dương Hựu Niên cầm ly nước đưa cho cô, cô nhận lấy xoa đầu cậu “Được rồi, về phòng ngủ sớm đi. Chị đi thu dọn đồ tiếp đây”

    “Chị, em lớn rồi đừng làm thế.” Cậu né tránh khỏi tay cô nhưng vẫn là không kịp, đầu cậu rồi bù lên “Đừng xem em là đứa ngốc chứ. Em đã lớn rồi.” Quả thực là hơi cáu rồi. Sao chị cậu luôn xem cậu là cậu nhóc suốt ngày vậy chứ.

    Tuy là lúc bé Dương Hựu Niên không đẹp cho lắm, không thừa hưởng nhan sắc trời sinh như chị gái nhưng sau khi dậy thì cậu cũng được coi là “có chút” nhan sắc và chiều cao. Do cậu ở trong đội bóng rổ của trường nên được rất nhiều người để ý. Ở trường có rất nhiều cô gái tỏ tình với cậu, trước tủ để giày chất hàng đống thư tình, cậu nhìn phát ngán. Có lẽ do có cô chị gái xinh như thế và cả rất hung dữ nên chẳng cô nào lọt vào mắt Dương Hựu Niên cậu.

    “Được rồi, em là em trai lớn của chị. Thế được chưa?” Cô cầm ly nước bước vào phòng của mình đóng sập cửa lại.

    “Bà chị đáng ghét, luôn xem mình là trẻ con. Hứ.” Dương Hựu Niên làu bàu trong miệng.

    “Nói gì đấy hả?” Cô ló mặt ra mỉm cười, nụ cười thật đáng sợ.

    “K-Không có gì. Em đi tắm đây.” Dương Hựu Niên hoảng sợ chui tọt vào phòng.

    “Haizz.” Cô thở dài, xoay người khóa cửa phòng lại.

    Vì gia đình cô rất bận nên lúc bé Dương Hựu Niên phải sống cùng ông bà và học tập ở Ôn Châu, lúc ấy cô học trung học nên không cần sống ở đấy mà ở cùng bố mẹ nên có lẽ bạn bè cô không ai biết đến sự tồn tại của cậu em này. Mãi sau khi học đại học, sức khỏe ông bà yếu nên cô mới chuyển đến ở cùng để chăm sóc ông bà và em trai. Bố mẹ cô vẫn thường đi công tác nên thỉnh thoảng mới về nhà, bố là cảnh sát lâu năm ở Bắc Kinh, mẹ cô lại là một MC có tiếng ở đài truyền thông nên ít khi cô gặp mặt họ.

    “Quả thực không khiến người khác bớt lo mà.” Cô nằm dài trên giường, tay cầm tấm ảnh thời trung học.

    Trương Tuấn Hạo, cậu giờ đang làm gì nhỉ?
    Tác giả: Vy Vy (cấm copy không ghi nguồn).
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP