Con Nhóc Giả Trai

Trong chuyên mục 'Truyện dài' đăng bởi komkom, 4/5/2011. — 338.258 Lượt xem

  1. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Con Nhóc Giả Trai

    kòm thấy thể loại nỳ hay hay nên post lên các mem đok coi thế nào nha ;)
    tên fic: Con nhok giả trai
    tác giả: Hanami
    thể loại: đok thì bít :D
    Giới thịu nhân vân xíu nè ;))
    Hàn Như Thiên- học sinh được thầy cô và bạn bè biết đến với thành tích 10 năm liền học sinh xuất sắc,xinh đẹp và nổi tiếng là gương mẫu,là tiểu thư của tập đoàn JK nổi tiếng chuyên kinh doanh đá quý.Tuy nhiên,trong trường và cả papa,mama của Thiên cũng không biết rằng cô hay giả trai đánh nhau mỗi khi bị stress.Vào một ngày,khi nghe papa báo tin hung,Như Thiên quyết định bỏ trốn.Để tránh sự tìm kiếm của papa,Thiên quyết định vào học trường nam,và ở đó,cô đã làm ra những sự kiện kinh thiên động địa.Diễn biến như thế nào thì mọi người chờ rồi biết


    Chap 1:
    -Mày có ngon thì lên đây.Đừng có đứng sau tụi đàn em,hèn lắm
    -Hình như thằng này muốn chết rồi,sếp à.Để tụi em xử nó nha
    Thằng nhóc đứng đó nãy giờ không nói gì,chỉ nhìn thằng vừa phát ngôn ra câu đó cười khẩy rồi khoát tay cho bọn đàn em im lặng.Nó kéo chiếc mũ lệch lên cao,để lộ rõ khuôn mặt khả ái với chiếc mũi cao và đôi mắt đẹp.Nhưng đôi mắt ấy như chứa đựng tất cả băng trên trái đất này,và nếu ai vô tình nhìn sâu vào đôi mắt ấy thì tự nhiên thấy lạnh sống lưng.Thằng bé cất giọng,thứ giọng trầm ấm và pha thêm chút giễu cợt,mỉa mai
    -Bây giờ mày muốn tao xử chỗ nào trước đây?Mặt,chân hay...-Thằng bé không nói nữa mà chỉ nhìn thằng đứng trước mặt bằng cái nhìn châm chọc và đầy ẩn ý.
    -Ranh con
    Tên cầm đầu rít một tiếng qua kẽ răng và giơ nắm đấm lên,lao nhanh về phía thằng nhóc.Nhanh như cắt,thằng bé né sang một bên,xoay người 180 độ,mũi giày để trên cổ hắn.
    -Game over.Lần sau còn để tao thấy thì liệu hồn.
    Thằng bé đá một quả trời giáng vào cổ hắn rồi bỏ đi.Chiếc mũ lệch đã được kéo thấp xuống,che nửa khuôn mặt nhưng vẫn để lộ nụ cười thỏa mãn.
    -Đi bar không sếp?
    -Thôi,hôm nay ông già kêu về sớm.Có gì thì pm sau nhá.
    Nói xong,thằng bé đi nhanh ra cổng và mất hút cùng tiếng rú ga của chiếc mô tô yêu quý của mình.
    -Duy,mày có thấy sếp mình kỳ lạ lắm không?Sếp cư xử giống con gái quá.Tao nghi sếp mình là con gái.
    -"Bốp"-Duy tát vào đầu hắn một cái rồi như vẻ triết lý,Duy hạ giọng nói
    -Tao tưởng mày học ngu thôi,ai ngờ đầu mày còn không bằng đầu heo.Nếu sếp là con gái thì sao tao lại không biết chứ.Mà mày đã thấy đứa con gái nào mạnh như sếp chưa?
    -Cũng đúng.Thôi,đi bar đi tụi mày
    Còn về Thiên,sau khi xả stress vì vụ bài vở ở trường bằng bạo lực,nhỏ sung sướng trở về với lớp vỏ bọc hoàn hảo của mình-học sinh gương mẫu và trở về nhà.
    -Con chào ba má con đi học về-Thiên cất tiếng chào khi nhìn thấy ông bà Tâm đang ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách.
    -Con ngồi xuống đây,ba má có chuyện nói với con-Bà Tâmnhẹ nhàng lên tiếng
    -Chuyện quan trọng lắm hả ba má?
    Thiên ngồi xuống trên sòa,đối diện với papa,mama minh mà lòng không khỏi thắc mắc.
    Sau 15 phút nghe papa,mama nói,Thiên dường như chết lặng.Nhưng vốn ít thể hiện cảm xúc của mình nên ông bà Tâm không biết Thiên đang nghĩ gì.
    -Vâng,con sẽ nghe lời ba má.Giờ con lên phòng nghỉ được chứ?
    Thấy Thiên không có ý định phản kháng,ông Tâm tươi cười nhìn con gái rồi gật đàu.Đấy,nghe Thiên nói vậy thì papa,mama Thiên làm sao biết được sau cái gật đầu ngoan ngoãn ấy là cả một âm mưu đang hình thành trong đầu Thiên,trốn chạy.

    Thiên nhấc từng bước nặng nề về phòng.Lúc cánh cửa phòng đóng sầm lại sau lưng Thiên cũng là lúc sự tức giận của Thiên lên tới giới hạn của sự chịu đựng.Nó vứt cặp sách lên bàn rồi ôm sách ném đi lung tung.Chiếc gối bông mọi ngày được cô ôm ấp thì giờ rách một mảng lớn,bông bay lả tả khắp căn phòng.Những con gấu bông được đặt trên giá sạch sẽ cũng chung số phận.Con thì nằm lăn dưới sàn nhà,con thì bị ném ngay lên tấm thảm chùi chân.Vừa đập phá,Thiên vừa lẩm bẩm
    -Cái gì mà tốt nhất cho con chứ.Tất cả cũng chỉ vì mấy người thôi.Được rồi,đã thế tôi sẽ cho mấy người thấy tôi thực sự là đứa thế nào.
    Sau một hồi đập phá và độc thoại một mình,giờ Thiên mới thấy mệt.Nó ngồi tựa lưng vào tường,đưa mắt quan sát cănphòng.Phòng nó giờ còn bừa bộn hơn cả bãi chiến trường,nhưng mặc kệ.Nó thản nhiên lôi con iphone ra,bấm số.Ngay lập tức,giọng nói ở đầu dây kia vang lên
    -Sếp,có chuyện gì?
    -Có việc muốn nhờ.Bây giờ có thể kiếm được một chiếc vé bay vào thành phố Hồ Chí Minh gấp không?
    -Cái đó sếp để em.Nhưng có chuyện gì mà sếp có vẻ gấp thế?
    -Tò mò làm con người ta chết sớm đấy.Lo làm việc được giao đi.Tối nay 11h đến ngã 3 phố Nguyễn Bỉnh Khiêm thuộc khu đô thị mới đón tôi nha
    Nó nói rồi cụp máy khô khốc.Bây giờ nó muốn đánh,đấm,cấu,xé một ai đó để giảm stress,nhưng khổ nỗi,bây giờ,nó đang ở một mình.Vì vậy mà những đồ vật vô tri,vô giác kia phải hứng chịu cơn phẫn nộ của chủ nhân.Ném chiếc điện thoại lên nệm,nó phi nhanh ra tủ quần áo lấy vội mấy bộ quần áo nhét vào balô.Và tất nhiên,nó không quên mang theo toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình.
    -Tiểu thư,ông bà kêu cô xuống ăn cơm tối
    -Tôi biết rồi,chị cứ xuống trước đi,tôi xuống liền.
    Thiên thay nhanh bộ quần áo ở nhà rồi chạy xuống phòng ăn.Khuôn mặt nó trở lại trạng thái như lúc ban đầu,tức là như chưa bao giờ có sự tức giận.Thiên ngồi vào bàn ăn,nhìn ba mẹ nó bằng ánh mắt trìu mến và nói bằng giọng còn ngọt hơn cả mía lùi
    -Mẹ,cho con tiền mua đồ mới đi.Đồ con cũ hết rồi
    -Được rôi,mai mẹ sẽ đi cùng con.Thích gì cứ lấy.Bây giờ ăn cơm thôi.
    -Mẹ,chẳng phải mai ba mẹ có công chuyện phải đi sao.Con tự đi một mình được mà.
    -Như Thiên nó nói đúng đấy mình.Mình cứ để nó tự do đi.
    Ông Tâm nói với vợ rồi quay sang Như Thiên,đưa cho nó tấm the vip-Con muốn gì cứ mua.
    Thiên sung sướng đưa tay nhận lấy tấm thẻ mà ba cô vừa đưa. “Đúng là thứ mà mình đang cần”-Thiên nghĩ thầm trong đầu và mội nở một nụ cười hài lòng.
    ------------------------------------

    Bữa tối nhanh chóng qua đi,trả lại cho căn phòng ăn sự im lặng.Trong ngôi biệt thự sang trọng nằm trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm,dường như mọi vậ đã chìm dần vào bóng tối.Ông Tâm đã trở lại phòng làm việc.Bà Tâm thì trở vào phòng.Thiên cũng trở về phòng để chuẩn bị cho kế hoạch của mình.Chỉ còn chị giúp việc đang lau dọn phòng ăn.Căn nhà im lặng đến mức nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ treo trên tường ở đại sảnh lớn.Lúc này,kim giờ đang nhích dần sang con số 9.
    …Có một người đi lại trong phòng không biết bao nhiêu lần.Kẻ đó đi về phía tấm rèm lớn và mở ra.Bên ngoài,người đi lại vẫn còn tấp nập.Ngồi lên bệ cửa,kẻ đó đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa kính,nhìn xuống con đường phía dưới kia.Nơi mà ánh mắt ấy dừng lại là ngã 3 của phố Nguyễn Bỉnh Khiêm,chờ đợi.Chợt cơn buồn ngủ ập đến kéo hai mí mắt của nó sụp xuống.Nó tự nhủ với bản thân “ngủ một chút rồi mới có sức mà trốn chứ”.
    Hẹn xong giờ thức dậy,nó nằm xuống nệm,kéo tấm chăn lên ngang người,cho ánh sáng của chiếc đèn xuống mức thấp nhất rồi chìm dần vào giấc ngủ an lành không bao giờ có ác mộng,à không,hiếm khi có ác mộng.Kim đồng hồ lặng lẽ nhấc qua từng giây,nặng nề.Ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn ngủ hắt lên đồng hồ.Bóng đêm trải dài phủ lên mặt số chỉ để lại những con số mờ ảo_9h21 phút.
    …Có một chiếc Dakuta thắng gấp trước cổng lối vào sân bay Nội Bài.Một thằng con trai mặc chiếc quần jean mài rách gối,khoác trên người chiếc áo sơmi trắng tất tả đi về phía quầy bán vé mua một chiếc vé đi thành phố Hồ Chí Minh trong đêm.Mua xong,cậu ta nhảy lên chiếc môtô yêu quý của mình phóng vút đi.Chiếc xe đó rời sân bay chạy nhanh qua đường cao tốc hướng về khu đo thị mới.Lúc này là 10h 3 phút.Đêm dài…
    …Có một người chợt giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chuông điện thoại.Kẻ đó bật dậy,đi nhanh ra phía cửa sổ.Đôi mắt người ấy sáng lên khi thấy bóng người dổ dài trên đường nơi chỗ hẹn.Kẻ đó vui sướng tới mức tự thưởng cho bản thân một chút thời gian ngâm mình trong làn nước mát lạnh rồi thay quần áo.Một chiếc áo phông đen kiểu hiphop,chiếm gần hết mặt trước chiếc áo là hình đầu lâu in trắng.Chiếc quần bò rộng thùng thình bó dưới và dôi giày cũng hiphop nốt.Tất cả tạo nên cho kẻ đó một vẻ ngoài mạnh mẽ và hoàn hảo.Nhìn Thiên lúc này thì đố ai có thể nhận ra nó là con gái.Nó hí hoáy viết cái gì đó vào tờ giấy để lại trên giường rồi xếp gấu bông thế chỗ mình,trùm kín chăn lên.Xong việc,nó kéo sụp chiếc mũ xuống che nửa khuôn mặt, nhìn lại lần cuối căn phòng mình rồi khoác balô lên vai, nhẹ nhàng rời khỏi phòng.Lúc này,thời gian đang trôi dần sang khung giờ thứ 11.


    Sau một hồi vật lộn với bức tường,cuối cùng Thiên đã thoát được ra ngoài.Nó cúi xuống buộc lại dây giày rồi xách balô chạy nhanh đến chỗ hẹn.
    -Ê-Thiên vỗ vai Duy_phó tướng của Thiên và cũng là bạn khá thân của Thiên nhưng không biết nó là con gái
    Giật mình,Duy xoay người,giơ nắm đấm theo bản năng.Chợt Duy khựng lại và kêu lên
    -Sếp hả?Làm giật cả mình.
    -Làm gì tội lỗi nên mới giật mình hả-Thiên nghiêng mặt,mắt chớp chớp hỏi Duy
    Nhìn điệu bộ của Thiên,Duy chợt thấy tim mình đập mạnh,mặt nóng bừng.Thấy Duy không nói gì mà cứ đơ ra,Thiên bèn tát một cái vào vai Duy rồi cười hì hì.
    -Đùa thôi,làm gì mà toát mồ hôi thế.Có mua được vé không?
    Bị Thiên tát ,Duy như tỉnh táo lại,vừa đưa vé cho Thiên, Duy vừa nói
    -Chuyện gì mà thằng Duy này không làm được chứ.Nhưng dù là sếp mà hành hạ đàn em thế này là không được đâu nhá.
    -Còn dám cằn nhằn sao?Muốn ăn đấm không?
    -Hix,sếp tha tội.Lên xe thôi sếp,45 phút nữa máy bay cất cánh rồi đó.Duy nói rồi ném cho Thiên chiếc mũ bảo hiểm-Đội vào.
    Thiên nhảy lên ngồi sau Duy.Trời Hà Nội về đêm thật yên tĩnh và thanh bình.Màn đêm như nuốt gọn hai con người.Gió phả vào người mát rượi.
    -Ôm chặt vào,sếp-Duy nói rồi tăng tốc lên 90km/h
    -Duy này,tôi là con gái đấy-Thiên nói
    Nhưng khổ nỗi,với tốc độ 90km/h,tiếng của Thiên bị gió át đi nên Duy chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng gió thổi ù ù bên tai.

    Sân bay Nội Bài 11h 5 phút
    …Hà Nội đã chìm vào bóng đêm nhưng nơi này thực sự vẫn còn rất nhộn nhịp.Người nhập cảnh,người xuất cảnh cứ gọi là nườm nượp.Thiên và Duy cũng vừa đến nơi.Vất lại cho Duy cái mũ,Thiên xốc lại balô rồi chạy nhanh ra quầy làm thủ tục.Nhưng Thiên chợt nhớ ra một điều quan trọng,cô dừng chạy,quay trở lại chỗ Duy đang đứng.
    -Có chuyện zì vậy sếp?
    Bất giác Thiên ôm lấy Duy.Duy bất ngờ đến mức không nói được câu nào.Mắt cứ mở to nhìn.Tim cậu lại nhảy điệu tango.
    -Cảm ơn cậu nhiều lắm.Nhất định mình sẽ không quên cậu đâu
    Thiên nói thật nhanh rồi quay bước đi về quầy làm thủ tục.Còn Duy,cậu không để ý đến lời của Thiên bởi vì cậu còn đang bận lâng lâng với cái ôm của Thiên dành cho cậu.Trong đầu cậu chợt hiện ra một ý nghĩ lạ lùng,cảm giác chạm vào bờ môi Thiên sẽ như thế nào nhỉ?Trời ơi,cậu đang nghĩ cái gì thế này,sao cậu lại nảy ra cái ý định hôn một đứa con trai hả trời.Nhưng con trai thì đã sao chứ.Thiên đẹp thế kia mà,còn đẹp hơn mấy đứa hotgirl trường cậu mà.Ý nghĩ đó theo đuổi cậu cho tới lúc cậu ngồi trên chiếc xe yêu quý của mình.Duy cố lắc đầu để xua đi những ý nghĩ quái quỷ đang dần hình thành trong đầu.Nhưng cảm giác ấm áp bởi cái ôm vẫn còn,Duy thấy tim đập mạnh và mặt nóng bừng.Cậu điên.điên thật rồi.Sao lại có cảm giác với Thiên chứ.Kiểu này phải kiếm bạn gái để xua cái điên trong người thôi.
    Sau khi đã yên vị trên máy bay ở khoang hạng nhì,Thiên đưa ánh mắt ra bên ngoài tấm kính.Hà Nội_nơi cô sắp rời xa,xa cái nơi cô đã sống 17 năm trời.Thật buồn khi phải xa nơi đó.Nhưng chính cô đã chọn rời xa nó để tới thành phố Hồ Chí Minh hoa lệ không một người quen biết chỉ để trốn chạy một cuộc hôn nhân gượng ép.
    Flashback
    -Con ngồi xuống đi,ba mẹ có chuyện muốn nói với con
    Giọng ông Tâm cất lên nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.Bỏ cặp sách lên bàn,Thiên ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện với ba mẹ mình.
    -Dạ,con nghe.
    -Sắp đến,con sẽ đính hôn với cậu chủ tập đoàn Sky.Hôn ước của hai đứa đã được định từ trước rồi.
    -Tại sao ạ?-Trong mắt Thiên tràn đầy thắc mắc
    -Vì việc đó tốt cho tương lai con sau này.
    Ông Tâm đáp lời,vẫn chất giọng như thế,chỉ đều đều và nhẹ,rất nhẹ.
    -Cậu ta có biết chuyện này không ạ?
    Ông Tâm thoáng bối rối,nhưng rất nhanh,ông lấy lại bình tĩnh và nói như ra lệnh
    -Con không cần biết việc đó.Chuyện đó đã có người lớn lo.Con chỉ cần làm tốt việc của mình thôi.
    -Dạ,con biết rồi.-Thiên đáp lại rồi xin phép được lên phòng.
    End flashback
    Thiên chìm dần vào giấc ngủ.Có lẽ nó đã quá mệt mỏi bởi những chuyện xảy ra hôm nay.Nó không hề biết rằng có một người nhìn nó đã rất lâu rồi.Bất chợt,người đó nhếch môi để lộ nụ cười nửa miệng đẹp đẽ khi thấy đầu Thiên ngả dần về phía bàn.Và cốp,đầu Thiên không đập vào bàn mà đã nằm trên tay người ấy.Khẽ gạt đầu Thiên tựa vào vai mình,người đó cũng chìm vào giấc ngủ.
    -Quý khách chú ý,máy bay sắp hạ cánh,yêu cầu thắt dây an toàn
    Giọng cô tiếp viên hàng không vang lên làm Thiên chợt tỉnh giấc.Nó dụi mắt rồi đưa tay kéo dây an toàn.Nhưng nó khựng lại ngay vì có ai đã thắt giùm nó.Tò mò,Thiên đưa mắt nhìn xung quanh.Ai cũng đang ngủ thì làm gì có thời gian giúp nó.Chắc chị tiếp viên nào thấy nó ngủ say quá nên thắt giùm.
    -Máy bay đã xuống sân bay.Yêu cầu hành khách rời khỏi khoang
    Giọng cô tiếp viên hàng không lại vang lên lần nữa.Thiên kiểm tra lại balo rồi bước xuống máy bay.Thành phố Hồ Chí Minh đúng không hổ danh là nơi phồn hoa đô thị.Bây giờ là 2h đêm rồi mà xe taxi vẫn cứ nườm nượp chạy.Thiên vẫy một chiếc taxi,bây giờ cô cũng không biết về đâu nữa.Suy nghĩ mông lung một hồi thật lâu,cuối cùng cô kêu chú tài xế chạy ra hướng biển để xem mặt trời mọc.Dù gì thì bây giờ cũng quá trễ để ngủ đêm và quá sớm để ngủ ngày.
    Chiếc taxi lướt đi trong đêm huyền bí của đất Sài thành.Xe chạy được chừng 20 phút Thiên đã thấy mùi mặn chát của biển.Gió biển lùa vào mát rượi.Đi thêm một chút nữa,Thiên đã nghe thấy tiếng rì rào của sóng biển.Biển kia rồi.Trả tiền cho tài xế,Thiên khoác balo xuống xe.Nó chạy nhanh ra hướng biển.Biển đêm gào thét từng cơn dữ dội.Từng con sóng lớn xô bờ làm cho người ta thấy sợ.Thiên đi bộ dọc bãi biển,lắng nghe tiếng sóng,tiếng gió và cảm nhận vị nồng của biển.Thời gian trôi qua từng giây.Không biết Thiên đã đi bộ bao lâu,nhưng từ đằng đông,một vầng mặt trời đỏ ửng đang đội biển nhô lên.Thiên dừng bước,nó vứt balo lên cát rồi ngồi phịch xuống.Mặt trời chiếu những tia sáng đầu tiên lên mặt biển.Thiên ngồi đó thật lâu và bất động.Ánh mắt buồn mênh mông nhìn vào khoảng không vô tận.Biến sáng nay không đẹp trong mắt nó.Nó buồn,tiếc cho những tháng ngày đã qua mà không thể nào nắm giữ được.Không biết khi ba mẹ nó không thấy nó đâu mà chỉ thấy mảnh giấy nó để lại chỉ vỏn vẹn 4 chữ “con không đính hôn”sẽ như thế nào nhỉ.Chắc là tức giận lắm.Ai chứ ba nó sẽ cho người đi lôi cổ nó về.Nó mỉm cười chua chát rồi đứng dậy phủi cát ở đầu gối,bước những bước vô định. “Không ai biết ngày mai rồi sẽ ra sao vì vậy cứ sống tốt cho hôm nay đã”,nó tự nhủ với mình như vậy rồi đón xe buýt trở về thành phố,bắt đầu một cuộc sống mới.
    -----------------------------


    các mem đok cho ý kiến nha hay thì mai kòm post típ :p
     




  2. aclongsu

    aclongsu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/11/2010
    Bài viết:
    357
    Lượt thích:
    254
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    QTKD Marketing
    Hay đó kom ;) nhưng hok có thưởng đâu nha:)
     
    Sera1402Jollylovemoon thích điều này.
  3. greenagervn

    greenagervn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/6/2010
    Bài viết:
    48
    Lượt thích:
    115
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Chu Văn An
    Hì, hay đó chị còm, post tiếp nghen. À, chị post hết một lượt y, chờ riết chắc thành hươu cao cổ quá. Hì. Have a nice day!
     
    Tran Quynh Nhu, JollylovemoonLạnh lùng thích điều này.
  4. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    928
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    á als ăn gian :( hay mà k thưởng cho kòm :((
    ầy ầy cái này tg vẫn đang sáng tác mà e c cũng mún đk hết lém mà đâu có đk :( ráng đợi nha:)
     
    Tran Quynh Nhu, JollylovemoonLạnh lùng thích điều này.
  5. aclongsu

    aclongsu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/11/2010
    Bài viết:
    357
    Lượt thích:
    254
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    QTKD Marketing
    Hjhj.kòm yên tâm sẽ có quà mà từ từ cái đã.;)
     
    JollylovemoonLạnh lùng thích điều này.
  6. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    928
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    quà đâu :-w
     
    Jollylovemoon, Lạnh lùnggreenagervn thích điều này.
  7. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    928
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    [SIZE="5"[COLOR="Green"]]ngày đầu tiên của cộc sống mới là hên hay xui đây??? :p[/COLOR]

    Thiên thuê một phòng trong khách sạn để ở trong khi đi tìm một chỗ trọ mới rẻ hơn và kín đáo hơn để ba cô không tìm được.Vừa vào phòng,nó nằm phịch xuống giường,đôi mắt nhắm mơ màng nhưng rồi nó bật dậy thật nhanh và đi vào phòng tắm.Khoảng 20 phút sau nó bước ra ngoài với một chiếc áo phông kẻ sọc màu hồng, một cái váy ngắn cũng màu hồng, đi một đôi giày màu hồng và mái tóc ướt sũng vì vừa mới gội.Chợt trời đổ cơn mưa.Mở cửa căn phòng vỏn vẹn chỉ ở trên tầng 7 mà gió lùa đập cửa muốn bay người.Thiên nhanh chóng nhấc điện thoại và chưa đầy 5 phút sau có một nhân viên khách sạn mang lên cho cô một chiếc ô màu hồng nốt. Một con bé màu hồng và chiếc ô màu hồng trong trời mưa bão.Gió rất lớn, Thiên lụi cụi xuống thang máy, bung dù và bước ra khu sảnh đầy nước mưa.Nếu có ai đó nghĩ Thiên điên khi đi ra ngoài khi trời đang mưa bão thì xin thưa rằng Thiên không điên mà chỉ đơn giản là do sở thích quái đản của cô là đi dạo trong trời mưa lớn với cái lý do cũng quái đản không kém rằng trời mưa càng to thì không ai biết mình đang khóc.Cả khách sạn thường ngày lẽ ra sẽ rất nhộn nhịp nhưng hôm nay tự dưng ảm đạm và u ám như đám mây đen trong những ngày bão lớn. Chẳng có một ai, chỉ riêng mình Thiên với chiếc ô hồng trong một khoảng sân trời quá rộng.Gió cứ thổi làm cho ô cứ bay, nước mưa vẫn xối xả hắt vào chân tay Thiên trong từng bước đi.Thiên thở dài.Sài Gòn mùa mưa ẩm ướt hơn bao giờ hết. Những cơn mưa kéo theo tâm trạng âu sầu của những người đang không sẵn sàng đón nhận niềm vui.Thiên không nghĩ quá nhiều, nhưng mỗi khi nghĩ, lại nghĩ rất nhiều.Chợt chân cô dừng lại trước bảng thông báo,đôi mắt cô nhìn như bị thôi miên vào tờ giấy tuyển sinh của trường nam Night. “Trường nam”_ hai chữ ấy cứ nhảy múa trước mắt Thiên.Trong đầu Thiên chợt hiện ra một ý nghĩ quái đản. Cô giật nhanh tờ giấy có ghi địa chỉ ngôi trường rồi đi đến một quán cắt tóc gần đó.
    -Chào quý khách-Tiếng chào của chị phục vụ vang lên
    Thiên gật đầu đáp lại rồi ngồi vào ghế
    -Quý khách muốn cắt kiểu nào ạ? Có rất nhiều kiểu hiện nay đang được các bạn gái ưa chuộng.
    -Chị cắt cho em kiểu đầu nam đi ạ, đừng để quá ngắn cũng không quá dài.Kiểu treo trên tường ấy-Thiên nói rồi chỉ tay lên bức ảnh của một diễn viên nam có mái tóc khá ấn tượng.
    Hơn một tiếng sau,Thiên ngắm mình trong gương,cô gật đầu hài lòng.Bây giờ nếu Thiên khoác lên mình bộ đồ nam thì không ai nói cô là con gái mặc dù cô có vẻ ngoài cuốn hút của một người con gái.
    ----------------------------------
    Dưới đây là hình Hàn NHư Thiên lúc là con gái

    Còn đây là hình Hàn Như Thiên đã cắt tóc.Mấy bạn nhìn kỹ nhé.Hai hình là một đó.Và cái người trong hình là con trai đó

    -------------------------
    Hơn một tuần kể từ ngày Thiên gọi điện đến trường Night,ngày nào Thiên cũng chờ đợi.Cả ngày Thiên nằm trong phòng,co mình trong chăn và ôm gối ngủ để chôn vùi một ngày cuối tuần ảm đạm như đám mây mùa mưa.Chợt chuông điện thoại đổ một hồi dài,Thiên bật dậy thật nhanh đưa tay vớ lấy cái điện thoại.Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông khá luống tuổi(Thiên nghĩ vậy)
    -Cậu là Hàn Như Thiên?
    -Vâng, ông gọi có việc gì đó ạ?
    -Tôi thay mặt hiệu trưởng trường Night báo tin cho cậu.cậu đã được nhận vào trường và có thể chuyển đến trường chúng tôi ngay hôm nay.
    -Dạ vâng, tôi sẽ đến trong vài giờ nữa.Rất cảm ơn ông.
    Thiên gác điện thoại rồi nhanh chóng phi đến chiếc tủ thu xếp hết đồ đạc của mình vào chiếc balo rồi cô đi vào phòng tắm.Thiên với cái đầu thông minh và tính toán điên phải biết ,biết rõ rằng điểm yếu khi cô cố tình giả trai (cố tình ấy ạ) là gì.Và cái đầu đó đã điều khiển Thiên mặc áo nịt ngực_ngực nịt vào rồi thì coi như cô là con trai,vậy thì không lo bị phát hiện.Thiên hài lòng ngắm mình trước gương rồi khoác balo đi xuống quầy tiếp tân trả phòng.Mấy chị tiếp tân cứ gọi là ngây như con gà tây khi thấy Thiên.Còn Thiên thì phớt lờ tất cả những ánh mắt ấy và quay bước để những ánh mắt tiếc nuối rớt lại phía sau.
    ----------------------------------------------------------
    Rừng cây trong khuôn viên trường Night được bao phủ bởi một lớp mây trắng dày đặc.Tiếng ve sầu kêu ra rả,thi thoảng lại có một chú chim vỗ cánh bay vụt qua.Mưa phùn rả rích rơi,mềm mại mà trong suốt,không khí trong lành và tươi mới như trong một giấc mơ. .Tuy vậy nhưng Thiên cũng không có tâm trí nào để thưởng thức tất cả những thứ đó.Mới sáng mà trời đã mưa,lại còn nóng nữa chứ vì vậy bây giờ trông Thiên thật khổ sở.Thiên xốc lại balo,lưng áo cô đã ướt sũng,không biết vì mồ hôi hay vì những giọt nước mưa kia nữa.Thiên đưa mắt nhìn xung quanh.Trời ạh,ngôi trường này phải nói là quá rộng.Từ cổng trường đến chỗ này,Thiên đã phải đi mất 30 phút,nếu theo bản đồ,để đến được khu ký túc thì còn một phần ba quãng đường nữa.Mà cái ông hiệu trưởng này cũng điên lắm cơ,xây trường ở đâu không xây lại chọn ngay trên núi làm đi mệt muốn chết.Bỗng mắt Thiên sáng lên.
    Dưới tán cây rậm rạp, anh ban mai trong mưa xuyên qua từng kẽ lá, không khí dường như đang có một luồng hào quang bao phủ lớp sắc xanh ươn ướt như thủy tinh.Một nam sinh đang nằm phủ phục trên ghế đá không biết ngủ hay không chỉ thấy mắt nhắm nghiền.Mái tóc màu nâu đất non, sống lưng dài, hai cánh tay vươn dài,nói tóm lại là một người con trai đẹp.Thiên cố gắng kìm chế niềm vui sướng đang trào dâng trong lòng, cô tiến về phía cậu con trai đó, cất giọng
    -Bạn gì ơi
    Cậu ta không hề nhúc nhích, vẫn tiếp tục ngủ
    Thiên khẽ lay cánh tay cậu ta, điều chỉnh giọng nói to hơn một chút
    -Bạn ơi, phiền bạn chỉ giúp tôi ký túc xá ở đâu được không?
    Mưa lất phất rơi trong rừng cây. Cậu ta vẫn nằm đó, không hề để ý đến cô, khuôn mặt không biểu lộ một chút xúc cảm nào
    -Này, tôi đang nói chuyện với bạn đấy, bạn có nghe thấy không hả?
    Thiên có chút tức giận. Nếu không muốn giúp đỡ thì nói một câu chứ đằng này, thật là chẳng có chút lịch sự nào cả.
    -Này, này-Thiên lấy hết sức đẩy mạnh cậu ta một cái, cô chỉ hận là không thể dùng chân đạp cho cậu ta một cái.Sao lại không trả lời cô chứ? Giọng cô nghe sợ lắm sao? Thật là tổn thương lòng tự tin quá đi thôi.
    Nhưng chợt Thiên khựng lại khi thấy khuôn mặt đẹp của cậu ta đầy máu.Thiên kinh hãi kêu thất thanh. Nhưng không ai trả lời cô, rừng cây chỉ đáp lại bằng tiếng giật mình vỗ cánh của mấy chú chim.
    -Có ai không, cứu với
    Tiếng kêu cứu vang trong khuôn viên trường,nhưng cũng chỉ có tiếng Thiên vọng lại.Rừng cây tĩnh mịch.Mưa vẫn không ngừng rơi xuống những tán lá xanh rồi từ đó lại thi nhau rơi xuống đất.Thiên vừa tức vừa sợ,cô cứ giậm chân thình thịch.Có nhầm không cơ chứ.Một trường thuộc một trong ba trường lớn nhất cả nước,rộng như thế này mà không có lấy một bóng người,đi đâu hết cả rồi.Sao lại chỉ có mấy con chim với đám ve sầu này cơ chứ.Thiên nhìn vẻ mặt cậu học sinh kia,không còn thời gian suy nghĩ nữa.Thiên khom người xuống,kéo cậu bạn nằm lên lưng mình,vừa cõng vừa lôi về phía cổng.
    -Này,cậu làm gì đấy
    Giọng nói vang lên từ phía sau Thiên,là cậu bạn đó.Thiên vui mừng đến nỗi không nói lên lời.Cô đưa cậu đến ghế đá gần nhất rồi đặt cậu ngồi xuống
    -Cậu không sao chứ?Tôi tưởng cậu chết rồi đấy.Tôi đưa cậu đến phòng y tế nhé.
    -Cậu là học sinh mới phải không?-Cậu bạn đó cất giọng yếu ớt
    -Sao cậu biết hay vậy, tôi tên Hàn Như Thiên.Cậu cứ gọi Như Thiên được rồi
    -Vì cậu là học sinh mới nên mới dám giúp tôi, chứ những học sinh ở đây không ai dám giúp tôi đâu.Dù sao cũng cảm ơn cậu.Giờ cậu đi đi,không lại mang vạ vào thân đấy.
    -Tại sao chứ?-Thiên thắc mắc hỏi lại
    -Cái đó từ từ rồi cậu sẽ biết.Đi đến ngã ba kia rồi cậu rẽ trái sẽ thấy một bể bơi,đi tiếp khoảng chừng 300m sẽ gặp ký túc xá.Cậu gặp bác Chung,bác sẽ chỉ phòng cho cậu.
    -Tôi đưa cậu đến phòng y tế.Cậu chỉ đường đi
    Thiên nhìn cậu ta cương quyết.Cô choàng tay cậu ta qua cổ mình rồi dìu cậu ta đứng dậy.Vừa đi được và bước, chợt đàng sau vang lên tiếng của một người
    -Chắc mày là học sinh mới nên tụi tao tha cho mày.Để thằng đó lại và đi ngay.
    -Tại sao tôi phải làm thế?
    Thiên quay lại phía sau, nhìn tên cầm đầu và bọn đàn em bằng con mắt tò mò,dò hỏi.
    -Nếu mày muốn yên ổn học ở đây đến khi tốt nghiệp thì biến ngay.
    -Nếu không thì sao?-Thiên hỏi ngược lại
    -Vậy thì tao cho mày chung số phận với nó
    Tên đó lao nhanh về phía Thiên.Đôi mắt Thiên khẽ chớp rồi nhanh như chớp,Thiên xoay người tung chân đá mạnh.Cú đấm của tên đó chưa đi hết hành trình thì đã bị gạt ra và bị ăn nguyên một gót chân vào cổ.Tên đó loạng choạng rồi ngã xuống đất.Một thằng đàn em chạy đến đỡ hắn dậy.
    -Đánh nó cho tao- Tên cầm đầu ra lệnh.
    Hơn sáu đứa xông lên cùng một lúc.Bọn này với Thiên chỉ là nhãi con không đủ trình để đánh nhau với cô, vì vậy mà chưa đầy mười phút bọn chúng đã bị Thiên đo ván.
    -Còn không mau biến đi-Thiên giơ nắm đấm lên, đe dọa
    Bọn người vừa bị Thiên xử luống cuống dứng dậy và chuồn.Thua thì phải chuồn,đó là quy luật.Nhưng trước khi bỏ đi,tên đầu đàn còn để lại một lời đe dọa
    -Mày cứ chờ đấy.Anh Phong sẽ cho mày một bài học.
    Thiên bỏ ngoài tai lời đe dọa ấy, cô chạy đến bên cậu bạn vừa mới quen đỡ cậu ta đứng dậy.
    -Cậu không sao chứ-Thiên nhìn cậu ta,cất giọng hỏi.
    -Cậu không sợ sao? Trong trường này không ai dám chống lại An Vũ Phong đâu.
    Cậu bạn nhìn Thiên ái ngại.
    -Sao tôi phải sợ chứ.Cậu ta cũng là người như tôi và cậu, sao phải sợ
    -Cậu đúng là rất đặc biệt.
    Cậu ta nhìn Thiên với ánh mắt ngạc nhiên vì câu trả lời của cô.
    - Vậy cậu có sợ làm bạn với tôi không?
    Thiên hỏi cậu ta bằng một chất giọng đều đều và có phần đùa nghịch.
    -Cậu không sợ thì sao tôi phải sợ chứ.Tôi là Trần Nhật Quân, rất vui được làm bạn với cậu.
    Quân đưa tay ra bắt tay Thiên, cả hai cùng cười vui vẻ.Khuôn viên trường vốn im lặng giờ bị phá vỡ bởi tiếng cười của hai người.
    Tin tức về cậu học sinh mới dám chống lại An Vũ Phong lan đi trong trường nhanh như vận tốc ánh sáng.À không, vận tốc ánh sáng thì không nhưng âm thanh thì rồi.Người nọ rỉ tai người kia,cứ thế cả cái trường này biết.Mà cả cái trường này biết nghiễm nhiên Thiên biết,Quân biết và An Vũ Phong cũng biết.
    ---------------------------------

    cuộc sống của Thiên sẽ ra sao?tình bạn đó sẽ thế nào???
    đón đọk chap sau sẽ rõ;)

    [/SIZE]
     
  8. aclongsu

    aclongsu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/11/2010
    Bài viết:
    357
    Lượt thích:
    254
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    QTKD Marketing
    Hj.từ từ mà, mấy hum nay als online bằng dt hok à:KSV@16:,thông củm đi mà.hjhj đang năng nĩ đó;)
     
    JollylovemoonLạnh lùng thích điều này.
  9. komkom

    komkom học hành dài cổ...đời là bể khổ:( Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/12/2010
    Bài viết:
    928
    Lượt thích:
    1.180
    Kinh nghiệm:
    0
    Hjhj vậy thông củm cho als dợi đến ngày mai ak
    pải quà gấp đôi :))
     
    JollylovemoonLạnh lùng thích điều này.
  10. aclongsu

    aclongsu Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/11/2010
    Bài viết:
    357
    Lượt thích:
    254
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    QTKD Marketing
    Hjx. Thông củm rùi mà ra gấp đôi đó à?:(( tiu als rùj
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Con Nhóc Giả Diễn đàn Date
Nhóc con đánh guitar điện siêu pro Bài hát hay 16/8/2013
Hoàn Nhóc con! Em chọn ai? Tiểu thuyết 8/4/2012
Hoàn Nhóc con ...........tôi thích cô!!!!!!!!!! Tiểu thuyết 4/2/2012
Hoàn Nữ Hoàng Xã Hội Đen Tiểu thuyết 23/7/2011
Con nhóc bướng bỉnh Truyện ngắn 19/4/2011
Clip tranh luận vui nhộn của 2 "nhóc con" hot trên Youtube Clip Hot 31/3/2011

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP