100 bài thơ Haiku của Lâu Văn Mua

Miêu 苗

Thành viên cấp 2
Tham gia
11/3/2019
Bài viết
9
350203_33586F5E-6AA9-4970-BC48-49FC3E80B2EF.jpeg


1
Đêm xuân
Trong giấc mơ của tôi
Tỉnh táo và mỉm cười

2
Nửa đêm
Màu của cơn ác mộng
Tiếng kêu của những con cáo

3
Tay của thợ gốm
Dấu ấn của một bộ nhớ
Trên một bình hoa xanh

4
Cây keo ốm yếu
Cố dâng lên trời
Mấy cành lưa thưa

5
Mảnh vụn cầu vồng
Ẩn bên trong màu đỏ đu đủ
Giọt sương buổi sáng

6
Con đường của sự sống
Có hương thơm
Đồng hành với hoa

7
Sương mù táo bạo
Xem thần mặt trời
Chạy ra khỏi sợ hãi

8
Héo khô ngọn cỏ
Chờ giọt mưa tưới
Từ đám mây tròn

9
Chú khỉ con
Trèo lên tít ngọn cây
Tự cho mình lớn

10
Chim bay
Chóng qua bầu trời
Biến mất trong một tiếng thở dài

11
Chú cún con
Liếm đôi chân mình
Tự chữa lành vết thương

12
Tôi đã thấy
Hiệu quả của lời khen
Bây giờ thì sợ hãi

13
Đám mây và mưa
Nhảy múa công lý
Gió thổi mua vui

14
Vắng nhà
Những câu thơ núp hiên thềm
Mưa xuân

15
Côn trùng rên rỉ bờ ao
Ngoài trời mưa đổ liên hồi
Tiếng chim "quăng... bóp" mồ côi

16
Ổ gà
Đốm nắng
Lắc lư

17
Củ khoai
Tấm áo vai gầy
Chứa đầy màu quê

18
Hạt gạo
Cõng củ khoai
Bữa cơm nghi ngút

19
Cơm mẹ đạm bạc
Bếp tranh nghèo
Tỏa khói

20
Hoàng hôn sinh nở
Đêm hoang
Ngôi sao xa lắc

21
Ngoi lên đầu ngọn sóng
Lòng tin và hy vọng
Trọn vẹn dù nhỏ nhoi

22
Hiểu rõ ngôn ngữ
Của gió
Cánh đại bàng

23
Đừng mưa
Nhu cầu khốc liệt
Chú sư tử mây

24
Lửa của cuộc sống
Ánh sáng vĩnh hằng
Điều đó đốt cháy tôi

25
Màn đêm buông xuống
Hoàng hôn dần tắt
Thiên nhiên trở nên tĩnh lặng

26
Với bản ngã
Hài hước
Sự thật cuộc đời

27
Tổn thương về thời gian
Gây bệnh cho người
Đau sâu!

28
Vết thương thời gian
Chỉ điền vào thời gian
Với thời gian

29
Đèn dầu
Bóng tối của tước
Đã trở thành biểu tượng

30
Trẻ sơ sinh từ đám mây
Trong sân của bầu trời
Chơi giọt

31
Nông dân nói
Được tắm mây
Giá thuê còn lại

32
Câu hỏi thường gặp
Đã bị khóa trong cây
Tất cả đau khổ

33
Mỗi đối tác
Đất và mồ hôi
Loại bỏ đói!

34
Hạnh phúc quanh
Thiên nhiên dệt
Sáng tạo cười

35
Mặt đường không rải nhựa
Hoang dã như một cơn lốc xoáy
Yên tĩnh như một cái tủ

36
Những chiếc cốc vỡ
Không tự nhiên vỡ
Vứt nứt vụn vặt

37
Đường quê
Ngọn cỏ cao
Dưới tia sáng của đom đóm

38
Khói lên
Cháy bếp nhà nghèo
Nụ cười chân quê

39
Cây gai già
Tổ chim dệt trống
Đung đưa trong gió

40
Đồng xanh
Trong ngần tiếng chim
Cánh diều no gió

41
Đêm mở cánh môi si
Bụi chuối nảy mầm
Tóc ngố

42
Giấc mơ
Khổ sầu
Cấm đầu vào yêu

43
Gió rì rào
Im ắng
Tiếng chó sủa

44
Thiên đường
Mến yêu ngọt ngào
Trăng sáng trên cao

45
Không tin
Đi đường vòng
Quanh cái cây ma ám

46
Gian nan thác ghềnh
Cuộc sống bấp bênh
Lênh đênh thuyền

47
Sa mạc cát
Tôi bước vào toàn bộ
Hư vô

48
Việc ngập đầu
Hơn cả trâu cày
Luôn chân và luôn tay

49
Một con ngỗng bay
Qua cầu vồng
Hoàng hôn

50
Gió đổi chiều
Lạc xiêu bao hờn
Hổ báo cáo chồn


InShot_20230126_010838490.jpg


51
Đêm âm u
Một con thuyền trở về
Trong tiếng chuông chùa

52
Hò hét giáo điều
Cơn yêu dân cày
Mớm đầy tai con

53
Chạm tay tượng đá
Vắt tận khối ốc
Bóng chiều hư vô

54
Nước chảy mòn đá tảng
Bây giờ mịn màng
Chống lại bàn chân chai sạn

55
Ông trời khóc
Người nhà nông
Cũng khóc theo

56
Ngôi nhà trống rỗng
Ký ức của tôi
Trong mọi ngóc ngách

57
Qùy trước mặt người giàu
Tôn thờ tiền bạc và quyền lực
Hạt giống được gieo vào bụi gai

58
Thuyền bạc
Vòng vàng
Sương mù trên cát

59
Lối xưa
Cây âm thầm buông tán phủ
Bóng cổ thụ còn in

60
Sưng phồng
Những loài thực vật đáng yêu này
Đừng chạm vào tôi

61
Vùng trời cổ tích
Theo gót mẹ lên nương
Mùi lúa chín mênh mông

62
Nguồn gốc thức
Trời và mặt trăng
Tôi sở hữu cả hai

63
Những đám mây đá
Lạch cạch sóng
Tràn lên phía trước

64
Cây đứng lặng
Người xưa rẽ ngang
Gió than vãn

65
Câu gìn giữ
Ngự trái tim hồng
Tình lồng trong bài hát

66
Đêm đen
Mặt trời đang ngủ
Mặt trăng được đào lên

67
Giấc mơ
Là bờ nghỉ chân
Lìa hồn xác trần thế

68
Bụi trần
Nửa đời nặng gánh vai uằn
Áo cơm

69
Xe lăn
Ô cửa sổ
Tôn thờ mặt trời

70
Buổi trưa hè
Bắt ve về nghịch
Khúc khích gọi mùa sang

71
Buồn cho
Nông dân
Rác thải mưa ướt

72
Cây cỏ dệt thành
Hồn quê
Lắng nghe đất thở bộn bề

73
Chuyển động song song
Xe lửa
Một con chim xanh

74
Nội tại thác vô tận
Nhấp nhô dáng hư trương sao trời
Suy tư

75
Thương nhớ
Nắng đọng trên môi
Cánh chim trời

76
Rừng vắng đau đớn thay
Tôi thì thầm tất cả ngày xưa
Thơ ngây

77
Giảm tăng
Tiếng cằn nhằn
Đậu phọng giòn

78
Đồng hoang
Cuốc kêu gọi bạn
Tiếng đàn dế giun

79
Hòn đá cũ càng
Như ngàn năm nay
Bạc nắng thâm mưa

80
Đọt non
Những cành khô
Khi cắt tỉa

81
Đường xưa
Thường đi trong mộng
Tiếng võng trưa

82
Vấp ngã trên thảm cùng
Cái búa và đinh
Đập nó xuống sàn nhà

83
Dưới nắng tà
Chiều thơm gạo mới
Tiếng gió ngân nga

84
Ánh sáng
Nhỏ nhất
Hiển thị đường

85
Canh khuya
Sông quê quẫy sóng
Làn sương mỏng

86
Tối ngày
Sáng đêm
Đèn bàn rơi

87
Tàn canh
Nơi xóm nhỏ
Ánh bình minh ló rạng

88
Chốn quê
Ngọt ngào hoa trái
Bình minh nắng trải

89
Chơi với trăng
Đầy sao
Chắp vá

90
Bóng hồng xa trông
Câu thề rớt đáy
Sông

91
Trốn tìm
Lũ chim vội vàng
Kéo thu sang

92
Mắt quầng
Bâng khuâng buồn
Chiếc lưng thon

93
Thổn thức
Xốn xang trong lồng ngực
Thôi thúc được yêu

94
Sao khuya rụng
Sông mã đêm nay
Đất trời trong tiếng dế

95
Nắng chênh chao
Cồn cào như xé
Vương hạt sương chiều

96
Nguồn cơn
Mải miết thua hơn
Tâm còn chưa mở

97
Muộn phiền
Nỗi niềm riêng
Ngày cũ chưa di chuyển

98
Bên em tuổi đầy h.am m.uốn
Chiếc xe lăn mơ lần được
Chạy

99
Dang dở
Cũng đành bỏ đi
Nhìn đời chốc lát

100
Giọt đời
Thả xuống đời tôi
Dòng đời xuôi ngược...


Lâu Văn Mua
 
CUỘC HÀNH TRÌNH TRÊN SA MẠC KHÁT
Truyện ngắn Lâu Văn Mua

download (2).jpg

Các thời điểm họ gặp nhau, họ biết trong xương của họ, họ đã có một khoảng cách để đi du lịch. Đó là đêm đầu tiên họ đi xa vào sa mạc, họ ngủ dưới cây Dương Đen bởi một con lạch. Lạch hát cho họ một bài hát mà chảy qua khe thời gian. Và trong một thời gian, những người yêu thích di chuyển như một. Cô biết cách tất cả những gì lớn, muôn trườn, nhảy, chạy, hoặc bay. Cô tìm thấy một nơi mà một vườn sẽ phát triển mạnh, tập hợp những câu chuyện, khám phá tất cả những h.am m.uốn của mình. Có người nói âm thanh của tên cô ấy là một tiếng thở dài ấm áp lúc rạng đông. Nghỉ ngơi bởi một hố nước dưới một lùm cây của cây liễu, đối với cô gái đôi khi là vô hình. Một con cáo bộ sẽ uống nước điền bên cạnh cô ấy. Một giống chim tiêu sẽ xuống trên vai cô, lấy một chút thời gian để rỉa lông và rung động trong bóng râm chảy nước.

Chàng thanh niên tuổi đôi mươi cũng đã vào cách điều hoang dã, di chuyển nhanh, nhảy khi giật mình. Có người gọi chàng thanh niên ấy là Đắng, với cái tên bị mắc kẹt vì hắn quá gầy và cao, với mái tóc của mình nhuộm đỏ và rậm rạp. Hắn cho rằng để mái tóc dày phát triển xuống lưng và mặc nó như một cái đuôi. Hắn có thói quen một cách chậm chạp, cho đến khi đoàn làm phim của tôi cảm thấy hắn biết những tảng đá tốt hơn so với bất cứ ai. Hắn làm việc ở các mỏ, và nắm giữ với cánh tay mạnh mẽ, mỏng cùng các bùn loãng mà quay chống lại đồng hồ, đào hang vào đá, khai thác than ở Trung tâm Trái đất.

Những người đàn ông trưởng thành, mà hắn đã làm việc cùng, xuống trong những hầm mỏ, đến tin tưởng hắn, và hỏi hắn, "Có an toàn ngày hôm nay?" Mặc dù hắn đã đủ trẻ để làm con trai của người thợ mỏ, họ nhìn vào khuôn mặt của nhau một cách kỳ lạ và hắn đã lấy câu hỏi của họ và trôi dạt qua các đường hầm, hắn thầm nghĩ trong bụng: “Chúng mày cảm thấy tao sao”, và hắn chạm vít đá, dừng lại như đã tìm kiếm một câu trả lời. Sau đó, hắn nở nụ cười tinh quái "Mất dạy, khốn nạn”, hầm mỏ an toàn nhất ngày hôm nay."

Mẹ của hắn cho biết hắn đã được sinh ra thiếu kiên nhẫn, sinh sớm, buộc sinh đôi 2 chị em, sinh xong của mẹ hắn không thể nhìn vào ánh sáng ban ngày. Bà gần như không thể nhìn thấy gì. Nhưng hắn có thể nhìn thấy quá xa. Tại bốn tuổi hắn đã ngoài một chiếc đồng hồ bị hỏng và cần sửa chữa. Chỉ khi hắn chạy, chạy về phía sau. Mẹ của Hắn tự hỏi nếu hắn đã từng là một cái gì bên trong để phá vỡ kim đồng hồ, thì tốt nhất nên dừng lại, hãy bước sang một bên từ những thói quen của con người.

Bây giờ, với cô gái họ đi du lịch cùng nghĩ đơn giản. Hắn là một con người có một cơ thể con người, và đi trái đất trong cách con người. Nhưng hắn phát triển nhiều hơn và nhiều hơn nữa sự thiếu kiên nhẫn, thất vọng. Hắn đang bị mắc kẹt, chỉ bị mắc kẹt trong làn da của một con người. Để hắn, đó là đơn giản: với mong muốn một con người có thể bay tự do, bay lên trên hẻm núi như một con diều hâu đuôi đỏ, là đá phân tầng với các phong trào chậm như là mãi mãi.

Hắn nhìn thấy hắn là tất cả mọi thứ: Hắn là một con người nhét vào một hình thức của một con người, của một con sói, một con chim, một tảng đá, gió.

Những thanh niên cùng lứa không hiểu tại sao hắn không thể rời khỏi hình dạng con người với sự dễ dàng của một tư tưởng. Ồ, trong những giấc mơ của mình, hắn đã tăng vọt lên. Nhưng vào buổi sáng hắn thức giấc là phải tính đến sự nghiêm trọng của một cơ thể đang ngủ và bất chợt bị đá, đấm,….

Đôi khi, trong nhiều ngày, hắn không ăn, không chịu thêm khối lượng cơ thể của mình, theo như xem xét hắn sẽ sớm có thể để đạt được lý tưởng của mình.

Trong một thời gian, sau khi những người khác được yêu thích, hắn quên ước mơ, trong giấc ngủ của mình và kết thúc với sự tốt đẹp xung quanh của người yêu hắn, bằng lòng với cách con người. Nhưng ngay sau đó sự thiếu kiên nhẫn của hắn trở về. Các cô gái cũng học thiếu kiên nhẫn. Tại sao hắn không thể nhìn thấy cách đơn giản trở thành một con người?

Những người yêu hắn bắt đầu tranh luận, để họ phơi bày cơ thể hết ra ngoài. Bây giờ chỉ có những khoảnh khắc, những khoảnh khắc khi họ phơi những đường cong với nhau trong đêm, chỉ có những khoảnh khắc khi khao khát của họ biến mất.

Một buổi sáng, hắn tỉnh dậy, dày vò. Thay vì đi đến mỏ, hắn đi vào sa mạc. Qua các hẻm núi, nơi dòng sông, qua quen thùng cây xương rồng và nhựa ứa bụi cây, vào rạch và đi lên giữa bãi cát sa mạc. Hắn đi dưới ánh mặt trời cho đến khi nước trên cơn thể hắn đã khô hẳn và biến mất. Hắn đi cho đến khi hắn tình cờ và không còn có thể tự đứng lên. Ở đó, hắn nằm. Hắn gập cánh tay của hắn xung quanh ngực và nhắm mắt lại. Hắn trải dài ra đôi chân dài của mình và mỉm cười vào mặt trời sa mạc. Cuối cùng, hắn có thể giết thời gian. Và khi màn đêm buông xuống, hắn sẽ đi với các hành tinh thoát khỏi quỹ đạo. Cuối cùng và cuối cùng, hắn là tất cả mọi thứ. Hắn là tất cả mọi thứ, ngoại trừ một hắn nào đó trong vòng tay của một cô gái nào đó.

Đêm đó, sóng của nỗi buồn lắc cơ thể của cô gái. Cô mơ ước. Bên trong giấc mơ của mình và bên ngoài nó, cô khóc. Sau đó, giống như một con chim ưng lướt cô nổi trên các sườn núi, nơi người yêu của cô nằm. Cô gập mình trên người, và trong bóng cánh họ ôm nhau.

Tao sẽ không than khóc _ (Hắn thì thầm), bởi vì đây cũng là cuộc sống. Hắn thấy hắn là như thể nào ngu ngốc, nhưng bây giờ sự khôn ngoan của hắn là điều chắc chắn. Một ngày đi đến một nơi mà dòng sông uốn cong, và ở đó hắn sẽ tự hát ca ngợi chiến tích của mình.

Cô gái tỉnh dậy từ giấc mơ của mình. Cô đi qua sa mạc, trong và ngoài rạch, thùng cây xương rồng trong quá khứ và nhựa ứa trong bụi. Cô đi một cách chính xác như cô nói đến nơi mà hắn nằm. Cô làm cho một chi nhánh quan tài từ một hẻm núi gần đó, và kéo cơ thể của hắn đến nơi chôn cất của gia đình hắn.


Có một nơi mà một khúc cua sông, một bức tường đá khắc mịn bởi nước. Khi mùa xuân nở, sông xoáy nước hát chống lại các hẻm núi. Một cô gái đứng ở vành hẻm núi và lắng nghe sự đơn giản của một dòng sông đục thân ra biển. Cô mỉm cười với những bài hát ngây thơ của nước và đá, gió và cánh, môi và hơi thở, chết hoà quyện vào cuộc sống, một lần nữa và một lần nữa.
 
GIỜ HOANG VẮNG
Tạp bút Lâu Văn Mua
1590995056000_Untitled-8.jpg
Khi những ngày cuối cùng là khi tôi, những chuyện vặt vãnh xấu xí của sự tồn tại bắt đầu lái xe đưa tôi đến điên rồ như những giọt nước nhỏ tra tấn, để cho rơi không ngừng khi có một chỗ trong cơ thể nạn nhân của họ. Tôi yêu mến nơi ẩn náu xạ của giấc ngủ. Trong giấc mơ của tôi, tôi tìm thấy một chút của vẻ đẹp mà tôi đã tốn công vô ích tìm trong cuộc sống, lang thang qua các khu di tích và rừng mê hoặc.

Một lần khi gió mềm và thơm tôi nghe những người xung quanh gọi điện thoại, lên đường vô tận, và uể oải dưới sao lạ. Một lần khi mưa nhẹ nhàng rơi tôi lướt trong một xà lan xuống một dòng suối trời râm, âm u, không có mặt trời, không có ánh sáng, tối tăm như dưới lòng đất cho đến khi tôi đạt đến một thế giới của hoàng hôn tím, một thân cây óng ánh, và hoa hồng bất tử. Một khi tôi đi qua một thung lũng vàng dẫn đến lùm cây trong bóng tối và tàn tích, kết thúc trong một màu xanh lá cây tường hùng mạnh với dây leo cổ, xuyên thủng bởi một cổng nhỏ bằng đồng.

Nhiều lần tôi đi qua thung lũng, lâu hơn và lâu hơn nữa tôi sẽ tạm dừng trong nửa ánh sáng quang phổ nơi những cây khổng lồ quằn quại và xoắn kỳ quặc, và mặt đất màu xám kéo dài từ rễ tới thân cây, một số lần tiết lộ những tảng đá mốc màu của đền chôn. Và hoài mục tiêu tưởng tượng của tôi là bức tường cây nho trồng hùng mạnh với các cổng nhỏ bằng đồng trong đó.

Sau một thời gian, như những ngày của thức trở nên ít hơn và ít chịu đựng từ vẻ u ám, vẻ buồn rầu ảm đạm và sự giống nhau của họ, tôi thường sẽ trôi dạt trong hòa bình thuốc phiện qua thung lũng và các lùm cây trong bóng tối, và tự hỏi làm thế nào tôi có thể nắm bắt chúng cho đời đời nơi ở chỗ của tôi, vì vậy mà tôi không cần bò hơn trở lại một sự gắn chặt, sự thu hút của thế giới buồn tẻ với lãi suất và màu sắc mới. Và khi tôi nhìn vào các cổng nhỏ trong các bức tường hùng mạnh, tôi cảm thấy rằng ngoài nó nằm một giấc mơ từ nước nào, một khi nó được nhập vào, thì sẽ không có lợi nhuận.

Vì vậy, mỗi đêm trong giấc ngủ tôi vẫn cố gắng để tìm ra chốt ẩn của cổng trong tường cổ Chi Pấu _ (tiếng Mông có nghĩa là không biết), mặc dù nó đã được ẩn cực tốt. Và tôi sẽ nói với bản thân mình rằng lãnh ngoài bức tường đã không kéo dài hơn chỉ đơn thuần, nhưng nhiều hơn đáng yêu và rạng rỡ là tốt.

Rồi một đêm trong giấc mơ thành phố của Triệu Trái Tim. Tôi tìm thấy một giấy cói màu vàng chứa đầy những suy nghĩ của giấc mơ hiền người sống cũ trong thành phố đó, những người đã quá khôn ngoan bao giờ được sinh ra trong thế giới thức dậy. Trong đó đã viết rất nhiều điều liên quan đến thế giới của giấc mơ, trong số đó là truyền thuyết của một thung lũng vàng, một lùm cây thiêng liêng với những ngôi đền, và một bức tường cao xuyên thủng bởi một cánh cổng bằng đồng nhỏ. Khi tôi thấy truyền thuyết này, tôi biết rằng nó đụng chạm đến những cảnh tôi đã bị ám ảnh, và do đó tôi đọc và ngâm dài trong giấy cói đã ố vàng.

Một số trong những giấc mơ hiền triết đã viết về cái rực rỡ, lộng lẫy, tráng lệ,…trong những kỳ quan ngoài cửa không thể bù lại được hoặc sửa lại được như những người khác kể về nỗi kinh hoàng và thất vọng. Tôi biết không phải để tin, nhưng mong mỏi nhiều hơn và nhiều hơn nữa để vượt qua cho vào từng xứ không rõ; cho sự nghi ngờ và bí mật là sự cám dỗ của mồi, và không có kinh dị mới có thể khủng khiếp hơn so tra tấn hàng ngày của những cái bình thường. Vì vậy, khi tôi đã học của thuốc mà sẽ mở khóa cổng và lái xe cho tôi qua, tôi quyết tâm mang nó khi sau tôi tỉnh thức.

Đêm qua tôi nuốt thuốc và trôi mơ màng vào thung lũng vàng và các lùm cây trong bóng tối; và khi tôi đến thời điểm này để tường cổ, tôi thấy rằng các cổng nhỏ bằng đồng khép hờ. Từ xa đến một vùng sáng kì lạ thắp sáng cây xoắn khổng lồ và các đỉnh của ngôi đền bị chôn vùi, Tôi như trôi dạt trên sóng, trên mây chờ đợi trong những vinh quang của đất mà ta không bao giờ nên trở về.

Nhưng khi cánh cổng vung rộng hơn và các phép thuật của thuốc và giấc mơ đã đẩy tôi qua, tôi biết rằng tất cả các điểm tham quan và vinh quang đã đến hồi kết; cho rằng trong lĩnh vực mới là không phải đất cũng không phải biển, nhưng chỉ có khoảng trống màu trắng không gian không có người ở, không có khu dân cư và vô hạn. Vì vậy, hạnh phúc hơn tôi đã từng dám hy vọng là, tôi đã hòa tan lại vào đó vô cùng nguồn gốc của sự lãng quên. Mà từ đó các chương trình chạy trên cổng nhất luôn luôn diễn ra hoành tráng và bắt mắt. Nhưng cuộc sống đã gọi tôi một cách ngắn gọn là giờ hoang vắng.
 
TỔ CHIM
Tạp bút Lâu Văn Mua
tr472.jpg
Chim có nhiều loại khác nhau ở các khu rừng. Tôi nhớ khi tôi còn là một đứa trẻ, chúng tôi thường đi tìm thấy các tổ, và bắt chim. Tìm thấy tổ, sau đó có thể chúng tôi nhặt lấy trứng trong tổ về nhà để luộc ăn hoặc chờ đợi khi nào tối về mang nỏ ra để bắn chim. Ngoài ra chúng tôi còn làm những chiếc bẫy để gài bẫy chim. Đôi khi nỗi sợ hãi không phải là nỗi sợ hãi của các loài chim quan sát trên cao, tùy chỉnh kéo lá che thành một mắt tổ.

Từ chim Cái đẻ trứng nở ra thành chim, dần dần đầy đặn lông, mà ngay cả sự kết thúc của tổ để nuôi gia đình. Chúng tôi chọn những con mồi tốt nhất, làm bẫy, nhưng không phải là một con chim có thể thoát khỏi số phận của cái chết.

Chúng tôi chưa bao giờ quan tâm đến cuộc sống của con chim và cái chết, chúng tôi chỉ cảm thấy bao cảm xúc đan xen. Cho đến khi tôi thấy rằng tôi sẽ không bao giờ quên những tổ chim Vàng Khuyên.

Bởi vì chim Vàng Khuyên thường làm tổ ẩn trong các khu rừng rậm rạp, hoặc nương rẫy, nhất là mùa nương ngô với các năm theo mùa giao phối và đẻ ra trứng chim. Tôi thậm chí không thể làm tổ phụ để nuôi, ngày thứ 3, những con chim non đã chết.

Mẹ của các con chim Vàng Khuyên bay lượn xung quanh tôi, cứ lượn lờ như muốn mổ ngay mắt tôi, kêu thảm thiết... Tôi rùng mình. Nhưng không phải là cách để trốn tránh khỏi khu rừng.

Dù lo lắng nhưng ngày hôm sau, 4 con chim non đã chết. Tôi buồn, nỗi buồn lan tràn như phủ kín cơ thể của tôi. Tôi mang cái tổ thối rữa về và lấy cuốc đào thành một cái hố để chôn các con chim nhỏ ở bên sườn đồi, để tang các con chim non…

Chim cái hót vang vọng thê lương trong tai tôi... Kể từ đó, tôi không còn bắt chim nữa.

Một đứa trẻ, vì hạnh phúc của riêng mình mà giết chết vô số loài chim vô tội, tôi nghĩ rằng mỗi sinh vật có sự sống riêng của mình và cho số phận của riêng chúng.


Ôi. Chim yêu. Xin hãy yên nghỉ và tha thứ cho tôi!
 
MÙA THU THỰC SỰ ĐẸP
Tạp bút Lâu Văn Mua
WipeOut54_03_2019_125438.465000.jpg
Thu thực sự xinh đẹp, vẻ đẹp đến nao lòng, nó là fan hâm mộ sau đó tràn về. Khi bạn và tôi bước đi trong thế giới xinh đẹp này, bên trong nếu có một cảm giác mơ hồ? Chúng ta phải nghĩ rằng, mùa thu, mùa của vẻ đẹp duyên dáng khôn tả. Mùa thu, đẹp.

Và một ít so với các mùa khác, mùa thu không phải là mùa xuân hay bột nạp ngọc câu đố, nhưng nó là một sự tiếp nối của mùa hè, đầu mùa đông, là một trái phiếu của cuộc sống, nó mang một thế giới. Đối với tôi, vẻ đẹp của mùa thu. Đó là vì "chúng" là một số chuyện của hạnh phúc , và một số là chuyện của nỗi buồn. Đây là một cách giải thích khác biệt. Điều này cho phép chúng ta hiểu rằng đôi khi tác động trực quan của chúng ta không chỉ xinh đẹp, mà còn tác động đến trái tim của chúng ta, làm cho chúng ta nhận ra giá trị của cuộc đời ấy.

Mùa hè ve sầu đã gây ra rất phiền nhiễu, rất nhiều cái gây phiền nhiễu, nhưng nếu không được nghe tiếng ve vào mùa thu. Đặc biệt là khi bước vào mùa thu, ve sầu chết đi, chúng ta đã quen với tai như một cái gì đó được cho là đã mất tích, nhưng cũng không được nghe lại. Như chúng ta có thể không còn nghe thấy giai điệu mượt mà, và rằng ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Chúng ta chờ đợi tiếng ve kêu chỉ trong một mùa hè, và như chúng ta lớn lên trong 15 năm, cộng với 50 năm chỉ để được hát một bài hát hòa cùng một mùa hè rực rỡ. Chúng ta có thể có nghĩa là chấp nhận cái chết và vì vậy sau khi rực rỡ, thường chỉ để là chết. Không phải là một cuộc sống để kiểm soát con người của nhân thế. Thành công có nghĩa là thất bại nhiều hơn và phải trả thêm tiền, con người cũng như những con ve sầu khác nhau, có người thích được chú ý và có người thích được tiền bạc, trong khi ve sầu trả bằng mạng sống của chúng. Hôm nay chúng ta có nên hoan nghênh con ve sầu? Chúng ta sẽ trả tiền cho rằng thành công ít và thậm chí tất cả cuộc sống của chúng ta? Không! Không ai sẽ làm điều ngu ngốc như vậy. Nó có thể là vì không có “người ngu ngốc” như vậy, thế giới này là một sự thật rằng không tồn tại. Ve sầu là con vật nhỏ bé. Trong khi tài năng này ít sự không đáng kể nhất, nhưng lại đáng kể nhất.

Khi chúng ta rơi vào một bệnh tình nào đó, một lần nữa, chúng ta sẽ nghĩ về bất cứ điều gì?

Chúng ta đã bao giờ than thở những chiếc lá thu vàng, gió mùa thu, người công nhân mùa hè rơi vào hõm đất có thể được coi như là mẹ của một món nợ phải trả. Cha mẹ chúng ta cũng như thế, để đổi lấy một cuộc sống dài mệt mỏi của một mẫu văn bản giấy, nhưng họ đã không bao giờ được như những chiếc lá khi họ trở về quê hương để trả nợ cả ngày bận rộn với riêng cuộc sống của họ, cũng như nơi mà cha mẹ mong muốn các cuộc thăm hỏi động viên của con cháu? Khi chúng ta đi bộ vào các con đường mùa thu, lá rơi cái khác, nếu có một nỗi buồn trong trái tim của những con sóng, chúng ta sẽ cảm thấy những chiếc lá lắc lư biến động trước tình hình?

Thường thì kẻ thù sẽ giảm so với kết quả của mùa thu hoạch, mùa thu ca ngợi những chiếc lá phong đỏ, và hoa cúc có vẻ như rất tự hào, nhưng chúng ta không hiểu, khi những chiếc lá mùa thu đã và đang giảm dần, khi những con ve kêu rên ran và dừng lại tiếng kêu, cảm giác nó trong veo và buồn như thế nào.


Lâu Văn Mua
 
"Biển cả có thấp mới quy tụ được trăm sông"
Câu nói hay của Lâu Văn Mua​
 
Quay lại
Top