kiwasa

Thành viên thân thiết, Nữ, từ Thanh Hoa

Lượt thích: 34 / Bài viết: 59

kiwasa
Tham gia:
6/8/2011
Bài viết:
59
Lượt thích:
34
Kinh nghiệm:
18
Album:
1
Ảnh:
7

Đang quan tâm 1

  1. Newsun

Được quan tâm 1

  1. leduy
Giới tính:
Nữ
Sinh nhật:
Tháng 3 18
Đến từ:
Thanh Hoa
Nghề nghiệp:
Sinh Viên

Chia sẻ cùng bạn bè

    1. kiwasa
      "Giống như pháo hoa rực rỡ trên nền trời Quảng trường Thời Đại, tôi muốn được toả sáng, được ngước nhìn, được ngưỡng mộ, dù trong phút chốc thôi..."
    2. kiwasa
      [Chê] Harry Potter và chủ nghĩa tư bản
      “Con là phù thủy, Harry,” Hagrid nói. “Con phải tới Hogwarts.”

      “Hogwarts là cái gì?” Harry hỏi.

      “Nó là một ngôi trường phù thủy.”

      “Nó không phải là trường công, đúng không?”

      “Không, nó được tư nhân vận hành.”

      “Tốt. Vậy thì con chịu. Con nít không phải là một tài sản của nhà nước; tất cả những ai muốn làm thế đều phải có quyền được cung cấp các sản phẩm và dịch vụ giáo dục ở mức giá thị trường công bằng. Chúng ta hãy đi ngay.”

      ***

      “Malfoy đã mua cho toàn bộ đội của nó những cây Nimbus Quét Sạch mới tinh!” Ron nói, như một người nghèo. “Thật không công bằng!”

      “Tất cả những thứ có thể đều công bằng,” Harry nhẹ nhàng nhắc hắn. “Nếu nó có thể mua được dụng cụ tốt hơn, thì đó là quyền cá nhân của nó. Sức mua vượt trội của nó khác chất khả năng bắt Snitch vượt trội của tao như thế nào?”

      “Tao đoán nó chả khác gì,” Ron cáu kỉnh nói.

      Harry bật cười, lạnh lùng và xa xăm, như nếu một ngọn núi có thể cười. “Một ngày nào đó mày sẽ hiểu, Ron.”

      ***

      Giáo sư Snape đứng ngay trước lớp, kiểu như dáng đứng người Do Thái. “Sẽ không có cái trò vẫy đũa vớ vẩn hay niệm chú tầm phào trong lớp này. Như thế, tôi không hy vọng nhiều người trong số các em sẽ biết cảm kích cái khoa học tinh vi và cái nghệ thuật tỉ mỉ của bộ môn chế potion. Tuy nhiên, cho một số ít người được chọn lọc, những người có năng khiếu bẩm sinh…Tôi có thể dạy các em làm thế nào để bỏ bùa tâm trí và gài bẫy giác quan. Tôi có thể chỉ cho các em làm thế nào để đóng chai danh tiếng, hấp ủ vinh quang, và thậm chí chặn đứng cái chết.”

      Tay Harry giơ lên.

      “Cái gì vậy, Potter?” Snape hỏi, khó chịu.

      “Giá trị của những lọ potions này trên thị trường mở là bao nhiêu?”

      “Hả?”

      “Tại sao thầy lại đi dạy cho học trò cách tự chế ra những sản phẩm có giá trị này với mức lương của một thầy giáo thay vì tự mình sản xuất ra chúng rồi bán ra thị trường đáp ứng nhu cầu của người ta?”

      “Vô lễ.”

      “Ngược lại, ai sẽ cấm không cho em bán ra những lọ potions này sau khi thầy dạy bọn em cách tạo ra chúng?”

      “Ta—”

      “Câu hỏi này thật ra chuyên về bộ môn Kinh Tế Độc Dược hơn, em đoán thế. Khi nào thì thầy mới dạy về mấy bài kinh tế?”

      “Chúng ta không có mấy bài học kinh tế ở đây, thật là lố bịch.”

      Harry dũng cảm đứng dậy. “Vậy thì bây giờ có. Hãy đi theo mình nếu các bạn muốn học về các thế lực thị trường!”

      Học sinh ùa ra hành lang theo Harry. Cuối cùng thì bọn chúng đã có được một đại ca.

      ***

      “Đưa đũa của mày đây, thằng nhóc,” Voldermort rít lên.

      “Tôi không thể làm thế được. Cây đũa này đại diện cho tài sản của cải của tôi, về bản chất nó là kết quả hữu hình của những thành tựu tôi đã đạt được. Của cải là sản phẩm của khả năng tư duy của một người,” Harry nói một cách can đảm.

      Voldermort há hốc.

      “Có một mức độ đê tiện còn thấp hơn kẻ tuân thủ: kẻ bất tuân thủ hợp thời.”

      Voldermort bắt đầu tan chảy. Harry đốt một điếu thuốc, bởi vì nó là một master về lửa.

      “Thiểu số nhỏ nhất trên đời này chính là mỗi cá nhân. Những ai từ chối các quyền cá nhân không thể tuyên bố rằng mình là người bảo vệ thiểu số. Lương tối thiểu chính là sưu thuế đánh vào những người thành công. Thị trường sẽ tự động đưa ra được mức lương tối thiểu một cách tự nhiên mà không cần chính phủ nhúng tay vào điều chỉnh các giới hạn tùy tiện.”

      Voldermort hú lên.

      “Tôi sẽ bán ra những bản copy của cây đũa của mình với mức giá trên trời,” Harry nói, “Và ông có thể mua một cây như bao người khác.”

      Voldermort đã bị đánh bại.

      “Hắn ghét chúng ta là vì tự do của chúng ta,” Ron nói.

      “Không, Ron,” Harry nói. “Hắn ghét chúng ta là vì thị trường tự do của chúng ta.”

      Hermione đang khao khát hai anh chàng chú ý đến mình, nhưng chẳng ai thèm để ý tới cô bé. Bọn chúng còn cả những đế quốc để xây dựng lên.

      ***
      Tác giả: Mallory Ortberg(28k Likes trên trang The Toast)
      Dịch: Nguyễn Hoàng Huy
    3. kiwasa
      “Lần cuối cùng Forrest chạy, không phải là chạy trốn nữa và không phải từ một lời thúc dục nào nữa, nó đã trở thành bản năng.”

      Buổi sáng nay tôi đọc lại bài devotion hằng ngày, bắt gặp câu chuyện thật hay: Câu chuyện bắt đầu từ một bộ phim có tên “Những Cỗ Xe Ngựa Lửa”, nhân vật chính là một vận động viên điền kinh tài năng. Hoàn cảnh diễn ra câu chuyện là trước cuộc thi đấu Olympics, anh đã thử chạy và bị đối thủ của mình vượt mặt khá xa. Với nỗi thất vọng tràn trề, anh giận giữ tuyên bố: Tôi sẽ không chạy nếu không có cơ hội thắng. Cô bạn gái của anh lúc đó đã khuyên anh một câu đầy khôn ngoan: “Nếu anh không chạy, anh sẽ không bao giờ thắng.”

      Chữ “chạy” trong câu chuyện nhắc tôi nhớ về một bộ phim kinh điển khác mà tôi từng xem nhiều lần “Forrest Gump”. Cũng với câu nói “chạy” của cô bạn gái, cuộc đời của nhân vật chính đã đi tới những bước ngoặc đáng giá.

      Lần đầu tiên khi Forest còn là một đứa trẻ bị coi là đần độn với mức IQ dưới 80 và hai chân thì phải kẹp niềng vì quá yếu. Khó khăn lắm, cậu mới vào được một trường học bình thường. Có một lần lũ trẻ khác nhìn thấy cậu đi cùng cô bạn thân, chúng bày trò trêu chọc, ném đá vào người cậu. Bị choáng váng với một viên đã trúng đầu đến chảy máu, Forrest chỉ kịp nghe tiếng cô bạn thét lên: “Run Forrest! Run away! (chạy đi Forrest, chạy đi)…” Thế là cậu chạy. Với 2 chiếc xe đạp đuổi sát sau lưng, trong một nỗ lực phi thường để trốn thoát, tất cả những thanh niềng chân đều vỡ tung và Forest bất ngờ vượt lên, bỏ xa lại đám trẻ đầy bực tức. Từ đó, cậu không bao giờ còn cần đến niềng chân nữa …

      Lần thứ hai vào cuối năm phổ thông trung học, lần này, lũ bạn lại đuổi theo cậu với một chiếc xe hơi. Cô bạn gái lại hét lên: “Run Forrest, run… (chạy đi Forrest, chạy đi).” Quăng tất cả tập sách và bút viết, Forrest lại chạy. Cậu mải miết chạy đến nỗi không chỉ bỏ xa chiếc xe hơi bốc khói sau lưng mà còn lao cả vào sân vận động và vượt mặt tất cả các vận động viên môn bóng bầu dục (trò thể thao đề cao sức mạnh và tốc độ). Với lần “phá đám” đó, cậu được huấn luyện viên chú ý và được nhận vào trường đại học chỉ để chơi bóng. Một điều ngoài sức tưởng tượng với một anh chàng IQ dưới 80.

      Lần thứ 3 là khi Forrest tốt nghiệp đại học, anh gặp lại cô bạn gái (vẫn không phải là người yêu), lúc đó, Forrest đã quyết định sẽ vào quân đội và tham gia chiến trường ở Việt Nam. Cô bạn kéo anh ra riêng và bắt anh phải hứa rằng: “Nếu cậu gặp nguy hiểm, đừng tỏ ra anh hùng, hãy cứ chạy thôi.” Lời chia tay cuối cùng để anh đến một đất nước cách nửa vòng trái đất chỉ là một từ “chạy”, không điều gì khác, không một câu lãng mạn, hứa hẹn hay yêu thương.

      Nhưng thật kỳ lạ, vẫn như 2 lần trước, câu nói ấy lại làm thay đổi vận mệnh cuộc đời anh. Trong một lần trung đội anh bị phục kích bất ngờ tại một khu rừng, lực lượng bị tổn thất nghiệm trọng, tất cả hỏa lực bị tê liệt, trong lúc nằm bẹp dí dưới mặt đất tránh luồng đạn gào rít trên đầu, Forrest một lần nữa chỉ còn nhớ đến một từ “chạy”. Thế là anh bật dậy và chạy, chạy như điên như dại cho đến khi tiếng bom đạn chát chúa sau lưng nhỏ dần và tắt hẳn. Anh đã chạy đến bìa rừng và hoàn toàn an toàn. Tuy nhiên, bất chợt lúc đó anh nhìn quanh và không thấy ai, nhất là người đồng đội thân thiết nhất của mình, anh lao trở lại khu rừng để tìm bạn mình. Anh lần lượt cứu hết người này đến người khác chỉ bằng cách vác họ lên và chạy. Rốt cuộc anh cũng tìm được người bạn thân, dù chỉ kịp nghe câu trăng trối sau cuối: “Tớ biết thế nào cậu cũng đến.” Nhờ lòng dũng cảm cứu người, Forrest được tổng thống trao tặng huân chương danh dự và được giải ngũ. Sau đó, với những thành tích thể thao và may mắn trong làm ăn, anh trở nên cực kỳ giàu có.

      Lần cuối cùng Forrest chạy, không phải là chạy trốn nữa và không phải từ một lời thúc dục nào nữa, nó đã trở thành bản năng. Lúc đó anh đã trở lại quê nhà với một cuộc sống nhàn hạ thì cô bạn gái đột ngột trở về và cuối cùng đã chấp nhận lời cầu hôn của anh. Nhưng chỉ sau một khoảng thời gian ngắn hạnh phúc, cô ấy lại ra đi, đột ngột như lúc trở về. Forrest lao ra đường tìm kiếm, chạy khắp nơi trong vô vọng. Cho đến một lúc, anh thấy mình đã chạy khá xa nên không biết làm gì ngoài việc chạy tiếp. Và cứ như thế, anh chạy xuyên hết bang này đến bang khác của nước Mỹ trong suốt 2 năm trời.

      Sau đó thì anh nổi tiếng, được lên báo, lên truyền hình và quy tụ một đoàn hâm mộ rầm rộ chạy theo anh. Nhưng như anh nói, anh không có mục đích gì cả, anh chỉ chạy để chạy thôi: “Khi tôi đói, tôi ăn, khi tôi mệt, tôi ngủ, rồi lại chạy…” Nhưng rồi một ngày nọ, khi băng qua con đường ở sa mạc, với ánh mặt trời rực rỡ ở chân trời, anh chợt dừng lại và nghĩ rằng, mình chạy như thế đủ rồi, không một lời giải thích cho đoàn người hâm mộ phía sau. Anh lại trở về nhà.

      Bộ phim chưa kết thúc tại đó nhưng đã đủ số lần “chạy” trong suốt cuộc đời Forrest. Anh không cần phải chạy thêm một lần nào nữa.

      Tôi tin rằng nhiều người chúng ta không có chỉ số IQ dưới 80 hay quá ốm yếu để phải mang nẹp chân. Nhưng ở một số thời điểm trong cuộc sống, bạn sẽ cảm giác mình trở nên quá ngốc nghếch và đôi chân nặng thì nặng như chì bởi vô số gánh nặng. Lúc đó bạn sẽ hiểu, bạn cần một tiếng hét từ một ai đó: “Chạy đi, chạy!”

      st
      1. kiwasa
        kiwasa
        http://www.triethocduongpho.com/2014/07/24/chay-di-chay-tron-di/
        13/8/2014
      2. kiwasa
        kiwasa
        http://kenhsinhvien.net/topic/7-bo-phim-kinh-dien-cho-doanh-nhan-vietsub-fshare-1-link.119429.html
        16/8/2014
      3. kiwasa
        kiwasa
        http://kenhsinhvien.net/topic/30-bo-phim-day-ve-kinh-doanh-ma-cac-sinh-vien-nen-xem.119435.html
        16/8/2014
    4. kiwasa
      Albert Eisntein từng nói “Hãy kể chuyện truyện cổ tích cho trẻ em nếu muốn chúng trở nên thông minh.” Theo mình câu nói này chỉ cho thấy sẽ thật là không sáng suốt nếu lúc nào cũng làm theo lời khuyên của các thiên tài.

      Có lẽ, các câu truyện cổ tích là một trong những bằng chứng tốt nhất cho quan điểm rằng lịch sử là câu chuyện của những người đàn ông. Lịch sử trong tiếng Anh là history, chứ không phải là herstory – it is his story, not her story.

      Đó là những câu chuyện diễn ra trong chế độ phụ hệ. Ở đó, hầu hết các nhân vật chính hay những người hùng hiếm khi nào là các nhân vật nữ. Đó là thường là câu chuyện về những chàng trai ở hiền gặp lành được Trời thương Bụt giúp; hay là câu chuyện về những chàng trai thông minh hoặc có khả năng trừ ma diệt quỷ lên đường giải cứu công chúa & trở thành phò mã. Hoặc là câu chuyện về những chàng Hoàng Tử đi kiếm vợ.

      Rõ ràng, đó là những câu chuyện dành cho các bé trai. Trong thế giới cổ tích, câu chuyện về các nhân vật nữ thì it ỏi về số lượng, buồn chán & thụ động về cốt truyện & tính cách.

      Điển hình là câu chuyện Tấm Cám, được xem là câu chuyện cổ tích hay nhất thế giới. Và đây cũng là câu chuyện có nhiều văn bản tương đồng nhất trên khắp thế giới. Ước tính, tổng cộng có khoảng 1.500 câu chuyện tương tự nhau xoay quay motif của Cinderella. Mình thì chẳng hiểu tại sao nó lại được xem là hay nhất trong khi nó chỉ là câu chuyện về một cô gái hiền lành chỉ biết khóc, chờ đợi người khác giúp đỡ & cuối cùng may mắn lấy được hoàng tử.

      Câu chuyện về Nàng Tiên Cá thì cũng chẳng khá hơn. Đó là một câu chuyện tuyệt vọng – một cô gái đánh mất tất cả vì đặt nhầm niềm tin vào một chàng hoàng tử bá vơ.

      Bạch Tuyết & Bảy Chú Lùn – câu chuyện về nàng công chúa xinh đẹp chạy trốn & chờ đợi chàng hoàng tử của mình.

      Hình ảnh các cô gái trong truyện cổ tích hầu như chỉ là các cô gái xinh đẹp, hiền lành, hay hát múa & chờ đợi chàng Bạch Mã Hoàng Tử đến cưới mình. Cuộc sống của họ là chuỗi của những nhẫn nhục & chờ đợi. Hạnh phúc của họ phụ thuộc vào việc xuất hiện của một chàng trai nào đó. Số phận của họ là bị chèn ép, bị giam giữ & được giải cứu.

      Đó là những câu chuyện phiến diện & buồn chán cho các bé gái.

      Đáng nguy hiểm là người ta vẫn kể những câu chuyện cổ tích đó. Các cô bé lớn lên với một cái la bàn sai lệch về cuộc sống hình thành từ những câu chuyện đó. Và rõ ràng, cô bé cũng chẳng hề có một hình mẫu nào để hướng đến và làm theo.

      Những nhân vật nữ trong những câu chuyện cổ tích hiện đại thì khác – như cô bé Boo dũng cảm trong phim Monster Inc, công chúa Rapunzel xinh đẹp, thông minh & mạnh mẽ trong phim Tangledhay cô bé Merida bướng bỉnh trong phim Brave. Hay nhân vật nữ mà mình thích nhất là cô bé Hermione trong Harry Potter.

      Đó là những câu chuyện của những cô gái mạnh mẽ & thông minh nỗ lực hết mình để đi tìm hạnh phúc. Họ không hề đóng vai phụ trong cuộc sống của mình bên cạnh những chàng trai khác & tự quyết định cuộc sống của chính mình chứ không chờ đợi ai đó đến giải cứu.

      Đó là những câu chuyện nên kể cho các bé gái. Chúng sẽ nuôi dưỡng tâm hồn, giúp hình thành một thế giới quan đúng đắn & lạc quan.
      Theo THĐP
    5. kiwasa
      http://kenhsinhvien.vn/topic/30-bo-phim-day-ve-kinh-doanh-ma-cac-sinh-vien-nen-xem.119435.html
      1. kiwasa
        kiwasa
        http://kenhsinhvien.net/topic/30-bo-phim-day-ve-kinh-doanh-ma-cac-sinh-vien-nen-xem.119435.html
        7/2/2014
    6. kiwasa
      http://kenhsinhvien.vn/topic/kho-truyen-audio-nghe-online-khong-can-download.113219.html#post-1240963
      1. kiwasa
        kiwasa
        http://kenhsinhvien.net/topic/khó-truyện-audio-nghe-online-không-cần-download.113219.html#post-1240963
        17/12/2013
      2. kiwasa
        kiwasa
        http://kenhsinhvien.net/topic/that-nghiep-nguy-hiem-hay-co-hoi.361753.html
        22/3/2014
    7. kiwasa
      vấp ngã k phải là điều quan trọng .quan trọng là bạn đứng lên như thế nàovs t điều q trọng là đã có những ng bạn tốt đúng lúc
      cảm ơn MFF
    8. kiwasa
      hãy cảm ơn cuôc sống khi biết rằng bạn được tin tưởng.nhưng kể cả chưa có ai nói cho bạn biết rằng mình được tin tưởng thì hãy vẫn cứ tin rằng ít nhất bạn cũng đang được tiếp sức bởi niềm tin trong chính mình.
      CẢM ƠN THẦY VÌ ĐẢ TIN TƯỞNG EM.NIỀM TIN ĐÓ ĐÃ GIÚP EM BƯỚC TIẾP TRÊN CON ĐƯỜNG KHÓ KHĂN ẤY.
  • Đang tải...
  • Đang tải...
  • Tự bạch

    Giới tính:
    Nữ
    Sinh nhật:
    Tháng 3 18
    Đến từ:
    Thanh Hoa
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Họ tên:
    Trang
  • Đang tải...
Đang tải...