Yêu vợ

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi heokool, 9/9/2012. — 1.126 Lượt xem

  1. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Gia nhập:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.978
    Lượt thích:
    14.246
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm

    Yêu vợ


    Phượng Lê kéo roạt tấm rèm cửa sổ, những tia nắng ào vào căn phòng ngủ của hai vợ chồng cô, vài tia nắng rọi chiếu khuôn mặt Hoàng Anh khiến đôi mắt anh hấp háy. Phượng Lê quay lại nhìn chồng rồi rót vào tai anh những điều quen thuộc:

    - Chồng ơi, sáng rồi.

    - - Uhm, để yên anh ngủ, hôm nay ngày nghỉ mà.

    - - Dậy nào, dậy làm tài xế cho em và con nào.

    - - Thôi nào, hôm nay nghỉ ở nhà thôi.

    - - Anh có muốn làm gương xấu cho con không hả? – Phượng Lê kéo tuột chiếc chăn mỏng ra khỏi người Hoàng Anh, để mất đi cái cảm giác êm dịu anh có chịu dậy không.

    Hoàng Anh miễn cưỡng ngồi dậy nơi mép giường, anh với lấy Phượng Lê kéo lại để được dụi đầu vào bụng cô. Phượng Lê đã sắp xếp một chuyến đi cho cả nhà vào ngày hôm nay. Khi tất cả quây quần bên bàn ăn, cậu con trai tám tuổi của anh chị tự giác ăn gọn bát bún bò và cốc sữa tươi, Phượng Lê đã thay quần áo để chuẩ bị ra ngoài còn Hoàng Anh vẫn uể oải trong bộ quần áo ngủ, anh hỏi vợ:

    - - Hôm nay em định đi đâu mà chuẩn bị sớm thế?

    - - Anh ăn sáng đi rồi cả nhà mình về quê thăm mẹ.

    - - Hả, sao em không bàn gì với anh?

    - - Anh có nhớ tối qua anh về nhà trong bộ dạng thế nào không, em nói chuyện với mùi rượu của anh à.- Phượng Lê hóm hỉnh.

    Hoàng Anh phải công nhận là anh có một cô vợ tuyệt vời, không bao giờ phàn nàn, cô rất biết chăm lo cho anh và con, hai bên nội ngoại những dịp lễ tết cô vẫn chu đáo quà cáp đầy đủ, Hoàng Anh sau bao nỗ lực và vượt qua nhiều phấn đấu, cạnh tranh thì anh đã lên được chức giám đốc của một công ty chuyên tổ chức sự kiện, gặp gỡ không biết bao nhiêu bóng hồng nhưng anh vẫn không dám có lỗi với người vợ hiền dịu ở nhà, nói đúng hơn là anh đã từng tâm sự thật lòng với bạn bè đồng nghiệp trong vài bữa nhậu là vợ anh tài quá, lấy lòng được cả bố mẹ chồng, hậu thuẫn lớn vậy anh có gan hùm cũng không dám làm liều.

    Vợ anh làm một vị trí nhỏ trong công ty anh, cô nhất định không chịu nghỉ việc bởi với cô sự độc lập sẽ khiến cô tự tin hơn, cô cũng không quản thúc anh mà để anh cảm thấy tự do, cô tỏ rõ sự nghiêm nghị của mình với bất kì cô gái trẻ nào muốn ve vãn anh, cô luôn chỉ cho đối phương thấy anh đã là chồng của một người vợ tinh tế, là cha của một người con kháu khỉnh, cô luôn muốn các cô gái tự rút lui thay vì làm ầm ĩ mọi chuyện. Phượng Lê trở thành người phụ nữ đằm thắm và khéo léo trong mắt những người bạn nhậu của Hoàng Anh, cô chỉ nhắc nhở họ nên dừng đúng lúc kẻo vợ hay bạn gái của họ sẽ lo lắng, điều đó đồng nghĩa với việc chồng cô cũng không bị lôi kéo quá đà.Thay vì lôi chồng về và quản giáo anh như một đứa trẻ thì cô đã khéo léo gieo vào tất cả những người ảnh hưởng tới anh một tinh thần trách nhiệm với người phụ nữ của họ. Thật hiếm có người tốt nào mà lại nỡ nói xấu vợ của giám đốc cả, ai cũng thích tính khiêm nhường của Phượng Lê, cô lan tỏa sức sống cho mọi người, cô không bon chen, không nói xấu, thậm chí nhiều người muốn nói chuyện với cô để bày tỏ được nâng đỡ hay đánh tiếng với giám đốc, Phượng Lê thì không bao giờ chảnh chọe, cô tiếp chuyện, cô hòa đồng với tất cả mọi người, cô hướng mọi người tới những công việc tốt như nếu anh chị tìm được hợp đồng này cho công ty, nếu anh chị cải thiện được nhược điểm trong dự án này, nếu anh chị góp phần làm doanh thu tăng thì anh chị sẽ tạo được ấn tượng tốt và khiến mọi người tâm phục khẩu phục, vì thế mà mọi việc đều không mang lại điều tiếng, ghen tỵ vì thiên vị nào cả, hơn nữa chồng cô còn được sếp tổng tuyên dương vì hiệu quả công việc, Phượng Lê luôn núp dưới chồng nhưng lại luôn là người sắp xếp mọi sự ổn thỏa, vì điều đó mà Hoàng Anh càng trân trọng vợ hơn.

    Chiếc xe tiến dần vào trong sân, mùa này thóc không phơi nữa nên khoảng sân rất rộng, chỉ có đàn gà con và con gà mẹ đang nhặt thức ăn quanh gốc bồng, Phượng Lê dặn chồng không được bấm còi, xuống xe, cô và kéo cậu con trai và chồng ra sau nhà tìm mẹ, bà nhìn thấy con thấy cháu mừng đến chảy nước mắt, bà nói:

    - - Con cũng biết về ngày hôm nay à? – Bà bám lấy tay con trai.

    - - Vâng mẹ, vợ chồng con muốn dành bất ngờ cho mẹ nên không gọi trước.- Phượng Lê đỡ lời trước sự ngơ ngác của chồng.

    - - Ôi, Anh Duy của bà, lâu lắm rồi nó không về thăm bà đấy. – Mẹ già của Hoàng Anh xoa đầu thằng cháu nội.

    - - Dạ, cô giáo con hỏi ngày lễ Vu Lan chúng con làm gì, con về hỏi mẹ thì mẹ con bảo cả nhà về thăm nội đó ạ.

    Hoàng Anh khi này mới sững người, con trai anh ngày nào cũng ở với anh, còn anh thì không nhận ra rằng anh đã xa mẹ anh bao lâu nay, kể cả khi thành đạt, anh cho phép mình bận rộn với công việc mà quên đi thời gian dành cho mẹ, người mẹ đã tần tảo nuôi anh khôn lớn. Phượng Lê đã từng bàn với anh chuyện mời mẹ ở cùng tại ngôi nhà mới nhưng mẹ không chịu vì còn muốn hương khói cho bố anh, hơn nữa bà bảo ở quê còn có chòm xóm chứ ở thành phố thì bà chẳng biết nói chuyện với ai.

    Bữa cơm ấm cúng và vui vẻ khiến ánh mắt hạnh phúc của mẹ anh khiến anh thấy ấm lòng hơn rất nhiều, anh thấy đỡ áy náy hơn vì đã suýt quên việc mình phải báo hiếu mẹ, anh nhận ra những vết đồi mồi và chân chim xuất hiện nhiều hơn trên khuôn mặt mẹ, anh từ lâu đã quen với sự sắp xếp của vợ, Phượng Lê nói sẽ ở lại với bà hai ngày, thế là tới chiều chủ nhật cả nhà anh mới trở vê thành phố. Tạm biệt mẹ anh, Anh Duy víu lấy cổ bà nội mà thủ thỉ, bà ơi, con nhớ bà lắm, con ước ngày nào cũng là ngày Vu Lan bà nhỉ, đôi mắt bà hấp háy và vài giọt nước mắt đang trực tràn khỏi khóe mi. Còn Hoàng Anh nhìn vợ mà cũng muốn làm được như cô, Phượng Lê thì thầm điều gì đó với mẹ anh, cô ghé thơm bà một cái rồi mới rời đi, anh thấy ghen tỵ với sự thể hiện tình cảm của cô, anh chẳng thể nói được câu con yêu mẹ nữa là, anh là đàn ông mà.

    Sáng sớm hôm sau, Hoàng Anh tới công ty, ở dưới nhà để xe hay gặp trong thang máy mọi người đều hỏi anh giọng hồ hởi “Chị Phượng Lê nói cả nhà anh quê à, mẹ anh vẫn khỏe chứ ạ?” hay “Cả nhà anh về quê thăm bác chắc bác vui lắm nhỉ.” Đồng nghiệp của anh không chỉ quan tâm anh là ông sếp làm việc thế nào mà mọi người còn rất quan tâm xem anh là một đứa con thế nào,thế nên dù bận rộn anh vẫn sắp xếp thời gian về báo hiếu mẹ ngày lễ Vu Lan là một điều khiến bạn bè càng thêm nể trọng, anh cốc tay lên trán khi đặt chiếc cặp trên bàn làm việc. “Ôi, cảm ơn vợ”.

    Trở về nhà không có một chút rượu bia nào trong người, anh hôm nay được vợ giao nhiệm vụ đón Anh Duy, hai bố con rẽ qua nhà sách mua truyện rồi mới về nhà, cơm đã dọn sẵn, Anh Duy tự giác đi tắm còn vợ anh làm nốt món thịt bò xào mướp đắng mà anh thích rồi cả nhà ăn cơm. Phượng Lê qua phòng đắp lại chăn cho cậu con trai hay đạp lung tung rồi mới trở về phòng, Hoàng Anh tắm xong còn đang vắt chiếc khăn lau tóc trên vài thì vợ anh kéo anh ngồi xuống giường bất đầu câu chuyện:

    - - Anh này, chúng mình đón mẹ lên ở cùng nhé.

    - - Nhưng mẹ không chịu mà.

    - - Ngày xưa mẹ không chịu, nhưng giờ mình phải thuyết phục cho mẹ chịu, và lại, mẹ già rồi, mẹ ở một mình em không yên tâm.

    - - Ừm, nhưng mẹ thích thoải mái.

    - - Thì ở nhà mình cũng thoải mái mà. Em đã hỏi được mấy bác ở tổ dân phố, hôm nào họ cũng tập dưỡng sinh, mình đưa mẹ ra đó để mẹ có bạn bè, lại tập cho khỏe người anh ạ.

    Hoàng Anh nhìn vợ chăm chú hơn, anh yêu vợ anh quá, vợ anh cái gì cũng nghĩ cho người khác, nghĩ cho anh. Hiếm có cô vợ nào lại chu toàn và thích ở với mẹ chồng như Phượng Lê, anh vẫn nghe bạn nhậu của anh kể lể về những bi kịch hàng ngày của mẹ chồng nàng dâu, nhưng vợ anh thì khác quá, hay là vì chưa ở trong chăn nên chưa biết chăn có rận. Nghĩ tới đó anh lại rùng mình.

    - - Anh cũng muốn đón mẹ lên, nhưng anh không biết ý mẹ thế nào.

    - - Anh khỏi lo, em đã nói chuyện với mẹ rồi.

    - - Em nói gì?... Mẹ bảo sao?

    Hoàng Anh thừa biết mẹ anh rất ư là khó thuyết phục, thế mà cô vợ này này đang sắp đặt cái gì vậy nhỉ. Phượng Lê kéo tay chồng lại gần, đặt bàn tay anh áp lên bụng cô:

    - - Đây này, vì điều này mẹ sẽ lên chứ.

    - - Vợ, vợ bảo sao...- Hoàng Anh ấp úng...- Vợ có thai, vợ có thai à?

    - - Thì Anh Duy cũng đã tám tuổi rồi, em đã bảo mẹ là chúng mình cần mẹ lên ở cùng, Anh Duy và em bé cũng muốn có bà ở bên chăm sóc.

    - - Ôi, có thứ hạnh phúc nào gọi là phát điên... Hoàng Anh reo lên như lần đầu làm bố. Anh kéo Phượng Lê lại ôm ghì lấy cô.

    Phượng Lê dựa đầu trên vai chồng nhắc nhở anh:

    - - Em đã cố gắng rồi, nhưng anh cũng gọi điện về thuyết phục mẹ nữa nhé, không gì bằng con trai mẹ mà.

    - - Tuân lệnh vợ.

    Với tay tắt chiếc đèn ngủ, Phượng Lê đã say giấc trên cánh tay anh, anh nhớ lại câu nói ngày nào khi anh anh còn là người yêu Phượng Lê, cô đã đe nẹt anh “Em chỉ yêu người nào biết yêu bố mẹ mình hơn em, vợ thì có thể thay được còn bố mẹ thì chỉ có một mà thôi.” Cô quá cao thượng và quá hiểu biết, cách cô đối xử với bố mẹ hai bên cũng đã dạy cho anh biết bao nhiêu điều về tình cảm gia đình, anh hoàn toàn yên tâm với sự dạy dỗ này thì con trai anh Anh Duy và đứa bé trong bụng cũng sẽ là những đứa con hiếu thảo, trọng lễ nghĩa. Anh yêu vợ, người vợ duy nhất nhưng bằng cả thế giới với anh.
     




    dreamtime, B.Eyes04Nam Miên thích điều này.

  2. thichtien

    thichtien @hạnh phúc là...tiền@ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/8/2012
    Bài viết:
    725
    Lượt thích:
    463
    Kinh nghiệm:
    83
    hay
    mình là cô ấy đó=))=))=))
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...