Hoàn [Xuyên Không] Nàng Phi Lười Của Tà Vương

Thảo luận trong 'Tiểu thuyết' bắt đầu bởi rio_sp, 5/4/2013. — 242.663 Lượt xem

  1. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Gia nhập:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn

    [Xuyên Không] Nàng Phi Lười Của Tà Vương

    NÀNG PHI LƯỜI CỦA TÀ VƯƠNG
    ~~*~~
    ~邪王的懒妃~
    [​IMG]
    Tác giả: Lạc Thanh - 落声
    Thể loại: Xuyên không, cung đấu, HE…
    NV: Trang Thư Lan & Tư Đồ Minh Duệ
    Số chương: 103 chương + 3 phiên ngoại
    Converter: ngocquynh520
    Chuyển ngữ: Lãnh Như
    Chỉnh sửa: Miki
    [​IMG]

    Văn án khó hiểu nên ta xin trích từ bạn ahrin00:
    Nàng – Trang Thư Lan, xuyên qua trở thành thiên kim thứ hai của phủ Thừa Tướng, vừa xuyên qua nàng đã phải chứng kiến cảnh mẫu thân bị người khác dùng độc hãm hại thập tử nhất sinh. Vì phụ thân nghi ngờ mẫu thân nàng gian dâm cho nên từ nhỏ đã đối xử lạnh nhạt với nàng, ngoài ra vì một phần bản tính của nàng rất lười …. nên mặc dù từ nhỏ chỉ số IQ của nữ chính rất cao nhưng nàng vẫn rất thích giả ngốc, giả vô dụng, làm cho tất cả mọi người trong phủ thừa tướng từ phụ thân, đại tỉ đến cả những hạ nhân đều không coi trọng nàng, để khỏi phải vướng bận vào mấy chuyện học hành, thi cử phiền phức.
    Nhưng có ai ngờ được, “cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”! vì sĩ diện mà Thừa tướng lại muốn ép nàng đi thi, còn ra điều kiện nếu nàng thi rớt, một tháng sau sẽ gả nàng đi. Tính tình nữ chính vốn rất lười, ngại phiền phức không muốn dính vào mấy chuyện hôn nhân mệt nhọc, nên đã đánh cược với thừa tướng là nếu nàng đỗ Trạng Nguyên (triều đại này nữ có thể đi thi và làm quan như nam) thì chuyện hôn nhân sẽ do tự nàng quyết định. Thừa tướng vì trúng phải kế khích tướng của nàng nên gật đầu đồng ý, nhưng không ngờ trong khoa thi cử năm ấy nàng đỗ thám hoa, nguyên nhân cũng vì thói “lười” của nàng. Và từ đây con đường làm quan của nàng rộng mở.
    Qua những bữa tiệc tổ chức tại hoàng cung nàng lại nhiều lần chạm trán với nam chính trong truyện – Tư Đồ Minh Duệ, giáo chủ Phi Vũ Các , một tổ chức tình báo ngầm nổi tiếng của giang hồ đồng thời cũng là thập cửu vương gia bị thất lạc của Thái phi.
     



  2. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 1: Nhà có việc mừng
    Tác giả: Lạc Thanh
    Edit: Lãnh Như
    Beta: Miki
    [​IMG]
    Trong vườn yên tĩnh, bóng trúc che phủ, chim hót ve kêu, nhiều nơi ánh mặt trời lọt qua khe cửa hắt tia sáng vào trong phòng. Bên trong cũng thật yên lặng, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng quân cờ đặt xuống nhưng càng làm cho căn phòng yên tĩnh hơn.
    Ngay trong không khí yên tĩnh này, tiếng bước chân vội vã của một người vang tới phá vỡ sự im lặng vốn có.
    “Nhị tiểu thư, lão gia nói hôm nay là ngày cưới nhị thập nương, hai vị tiểu thư không cần phải học.”
    Theo sau giọng nói vui mừng là tiếng mở cửa kẽo kẹt.
    Mà Trang Thư Lan ngồi cạnh cửa sổ cũng không đặt sách dạy đánh cờ trong tay xuống hay là ngẩng đầu nhìn vẻ mặt hưng phấn của Tứ Nhi, thản nhiên lên tiếng đồng thời cũng đặt quân cờ đen trong tay xuống bàn cờ, lúc này trên bàn cờ quân đen đã hình thành một thế vây khốn.
    “Tiểu thư, hôm nay trong phủ thật náo nhiệt, chúng ta đi xem người ta khua chiêng gõ trống đi”.
    Tứ Nhi cười hớn hở.
    “Từ nhỏ tới giờ, đây là lần đầu tiên nô tì thấy rước dâu linh đình như vậy.”
    Đương nhiên Tứ Nhi chưa từng nhìn thấy đám rước dâu phô trương thế này rồi. Hôm nay là ngày Tả tướng Đại Đông hoàng triều nạp thiếp, quan lại trong triều, danh gia vọng tộc khắp nơi tấp nập tới chúc mừng tất nhiên sẽ vô cùng náo nhiệt. Tứ Nhi mới vào phủ hai tháng, cho dù nàng đã mười bốn tuổi nhưng xuất thân trong gia đình thường dân làm sao có cơ hội được nhìn thấy một hôn lễ hào hoa xa xỉ như thế kia chứ? Nhưng Trang Thư Lan đã sống trong tướng phủ mười năm, chứng kiến mười lần nạp thiếp, sớm đã không thấy có gì là mới mẻ cả.
    Năm nay Trang Thư Lan mười lăm tuổi nhưng đã có trí tuệ của cô gái ba mươi tuổi, không phải là chưa già đã yếu mà là kiếp trước đang là sinh viên hai mốt tuổi, sáng sớm thức dậy đột nhiên phát hiện nàng trở thành một đứa trẻ năm tuổi sống tại Đại Đông hoàng triều. Cứ như vậy mười năm cũng trôi qua. Mười năm không dài mà cũng chẳng ngắn, nhưng mười năm ấy cũng đủ để cho một nữ sinh mất đi sự ngây thơ hoạt bát, học được sự trầm ổn ẩn nhẫn.
    Đại đông hoàng triều là một triều đại kì lạ, vẫn giống các triều đại khác trong lịch sử quan niệm nam tôn nữ ti nhưng nữ nhân vẫn có thể đọc sách, lập công danh vào triều làm quan. Chẳng qua nữ nhân như vậy thật hiếm gặp thôi. Ở nơi này trừ gia đình quyền quý có tiềm lực kinh tế, thuê thầy giáo riêng tới dạy cho nữ nhi của mình, còn lại những nữ nhi của gia đình bình thường khác thì biết rất ít chữ.
     
  3. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Trang Thư Lan đặt quyển sách sang một bên trên bàn, ngẩng đầu lên nhìn Tứ Nhi, khẽ lắc đầu, sau đó không thèm để ý nhặt từng quân cờ trên bàn cờ bỏ vào trong hộp.
    “Đại nương và đại tỷ đâu? Có phải đang ở sảnh chính không? Cha để cho ta tới đại sảnh à?” Giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi mà nhàn nhã.
    “Lão gia cũng không nói gì, nhưng mà đại nương với đại tiểu thư đã tới đại sảnh”. Tứ Nhi nhìn Trang Thư Lan mà thầm suy nghĩ, vị nhị tiểu thư này tuy rằng bình dị gần gũi, nhưng đáng tiếc lại có vẻ thản nhiên xa cách. Tuy nhiên, Tứ Nhi cho rằng nhị tiểu thư như vậy cũng là bình thường, nghe nói mẹ ruột của nhị tiểu thư mất sớm, hình như lúc ấy nàng mới năm tuổi, sau đó được đại phu nhân chăm sóc. Nhưng thực chất là để cho nàng tự sinh tự diệt. Tuy rằng nàng và đại tiểu thư đều được đối xử như nhau nhưng đáng tiếc cha mẹ đều không thương, một mình lớn lên, nhị tiểu thư thật đáng thương.
    Tứ Nhi vừa nghĩ vừa nhìn Trang Thư Lan, ánh mắt cũng trở nên thương tiếc. Trang Thư Lan tất nhiên không biết Tứ Nhi đang đăm chiêu suy nghĩ, sau khi thu dọn quân cờ xong, nàng đứng lên, mỉm cười
    “Tứ Nhi, tới giúp ta thay y phục”.
    Nếu đại tỷ đã tới tiền sảnh, vậy nàng cũng phải lộ mặt. Trang Thư Lan suy nghĩ, hôm nay lại có một cô nàng ngây thơ muốn nhảy vào nhà giàu có hố lửa nữa rồi, cũng hơi thương tiếc cho vị tân nương này.
    Đại Đông hoàng triều nam nhân năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường, Trang Thư Lan cũng không còn cái chí lớn muốn nam nữ bình đẳng mà chỉ lạnh nhạt bình thản nhìn vị tả tướng kia cưới một thiếp rồi lại thêm một thiếp, chỉ vì mong muốn có được một đứa con trai. Đáng tiếc ông trời lại không cho con người được toại nguyện, vị tả tướng này tuy đã có tới mười chín vị phu nhân nhưng cũng chỉ có hai nữ nhi.
    “Dạ.”
     
    shinichilove_kissran, Ran Miyudevil_badboy thích điều này.
  4. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Tứ Nhi thay y phục cho Trang Thư Lan như thường ngày, nhưng búi tóc thì thật khó khăn. Tuy rằng Trang Thư Lan đã mười lăm tuổi, cũng chưa tới lúc gả chồng cho nên tóc của nàng chỉ đơn giản lấy dải lụa đỏ tết hai bên. Nhưng hôm nay là ngày vui của lão gia, nếu như bình thường quá sợ rằng lão gia sẽ không vui.
    Trang Thư lan dường như đoán được Tứ Nhi đang khó xử; nhìn vào gương đồng, trong gương phản chiếu khuôn mặt cô gái, tuy rằng còn mang theo nét trẻ con nhưng đã lộ ra ba phần thanh lệ, sau này lớn lên cho dù không phải sắc đẹp tuyệt thế khuynh thành thì cũng là giai nhân tuyệt sắc.
    “Cứ bình thường như mọi ngày là được, cài thêm hai đóa trâm hoa là ổn rồi’’.
    Trang Thư Lan đã có thể bình tĩnh đối mặt với tình cảnh này. Nàng không còn là Trang Thư Lan ngạc nhiên thất thố của mười năm trước.
    “Tiểu thư, người xem đại tiểu thư thật xinh đẹp lộng lẫy”. Tứ Nhi vừa tết tóc vừa nhắc đi nhắc lại
    Đại tiểu thư của Tả tướng tên là Thư Dao, do Đại phu nhân sinh ra, vừa tròn mười bảy tuổi, dáng vẻ tao nhã, uyển chuyển, thanh lệ, thoát tục, tính tình dịu dàng, lại rất được Tả tướng yêu chiều. Còn Trang Tư Lan tư sắc chỉ thường thường, do vậy bao nhiêu hi vọng của Tả tướng đều gửi gắm trên người Đại tiểu thư.
    Trang Thư Lan khẽ mỉm cười nhưng cũng không nói gì. Đứng dậy nhìn y phục màu hồng nhạt, lại liếc nhìn sắc trời bên ngoài, đoán chừng đã gần giữa trưa.
    “Đi thôi, chúng ta tới tiền sảnh.”
    Vừa bước được hai bước nàng bỗng dừng lại.
     
    shinichilove_kissran, Ran Miyudevil_badboy thích điều này.
  5. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    “Tứ Nhi, em cứ đi xem hôn lễ, không cần đi theo ta đâu.”
    “Dạ, tân phu nhân đến hoàng hôn mới rước vào cửa, nô tì đi theo tiểu thư một lát nữa”. Tứ Nhi trả lời.
    Tuy rằng nhị tiểu thư không muốn quá mức thân thiết với người khác, nhưng lúc rảnh rỗi người đều thích đi dạo. Trong kinh ngoài thành, phàm là nơi có cảnh đẹp, náo nhiệt, người đều muốn đến. Cho nên Tứ Nhi đi theo Trang Thư Lan cũng học được không ít “kiến thức”. Lúc nãy, Trang Thư Lan nói là đến tiền sảnh do muốn ra khỏi cửa, Tứ Nhi cũng không muốn bỏ qua cơ hội tốt này.
    “Đi theo ta? Chẳng lẽ còn sợ ta bị lạc à?”.
    Trang Thư Lan đã biết được ý của nàng, gật đầu cười nói.
    “Trong tướng phủ, hôn lễ một năm làm một lần, ta đã nhìn hơn mười lần rồi, cho nên không có hứng thú, lát nữa sẽ tới chúc mừng lão gia. Năm nay em mới nhập phủ, nhất định phải xem hôn lễ náo nhiệt một lần cho biết”. Đúng, trong đầu Tứ Nhi chợt lóe sáng, nghĩ nhị tiểu thư còn thích ở trong phòng học đánh cờ, luyện đàn hơn. Đáng tiếc nhị tiểu thư tư chất bình thường, cho dù khổ cực rèn luyện, trong khảo hạch mỗi tháng ở tướng gia đều không vượt qua được đại tiểu thư. Nghĩ tới khảo hạch tháng này đang gần tới, nhị tiểu thư phải càng nỗ lực hơn nữa.
    “Tứ Nhi phải tìm Tam Thu tỉ cùng xem mới được”. Tứ nhi hớn hở, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.
    “Ừ”
    Tứ nhi mừng rỡ chạy đi, Trang Thư Lan nhìn theo bóng dáng Tứ Nhi biến mất thì cười nhạt, nhớ lại nàng đã từng có lúc như vậy, nhưng tất cả đều tan vỡ trong nháy mắt. Tại nơi xa lạ này, nàng cố gắng sống cô độc một mình cũng đã đi qua mười xuân hạ thu đông, mười năm này lạnh hay ấm nàng tự biết.
    Đang đi ra khỏi cửa phòng, Trang Thư Lan lại trở lại bên giường mở ngăn tủ bên cạnh lấy ra một túi bạc, bỏ vào tay áo rồi rời đi.
    Trong vườn tướng phủ, tiếng người ồn ào, đông đúc. Tả tướng đương triều vận hỉ phục ngồi ở chính sảnh nhận lời chúc mừng của quan lại. Mười tám vị phu nhân cùng đại tiểu thư đứng ở bên cạnh, khuôn mặt tươi cười ngênh đón.
    Đúng lúc náo nhiệt thì nghe được tiếng nói lanh lảnh “ Hoàng thượng giá lâm”. Mọi người bên trong đều đứng dậy sửa sang lại y phục, nhanh chóng ra ngoài nghênh đón.
    Vị công công đã bước vào cửa lớn, thấy Trang Đức Ý đã gần năm mươi mặc hỉ phục, cười híp mắt:
    “Tả tướng đại nhân, Hoàng thượng biết hôm nay là ngày vui của ngài nên đã cố ý sai nô tài đưa lễ mừng tới”.
    “Tạ ơn hoàng thượng”
     
    shinichilove_kissran, Ran Miyudevil_badboy thích điều này.
  6. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Trang Đức xoay người, mặt hướng phía bắc chắp tay thi lễ, lại quay về phía vị công công vừa truyền chỉ:
    “Trần công công, ngài đi đường xa vất vả, không bằng lưu lại uống chén rượu nhạt, buổi tối hãy hồi cung, xin mời.”
    Đại phu nhân đã sai người mang trà lên từ trước,Trần công công cũng không nỡ chối từ, cười hô hô đáp lại:
    “Nếu tả tướng đã có ý như vậy thì nô tài cung kính không bằng tuân lệnh”.
    Trang Thư Lan vốn định bước vào chính sảnh nhưng cũng vừa lúc thấy một cảnh như vậy, liền cảm thấy quyền thế lại bành trướng thêm mấy phần; nạp thêm một vị thiếp, hoàng thượng đã đưa tới hạ lễ, công công truyền chỉ còn tự lưu lại tướng phủ uống rượu. Những lần nạp thiếp trước đều không được quan tâm như vậy.
    Thần sắc Trang Thư Lan bất động, lặng lẽ đi vào chính sảnh náo nhiệt, lẳng lặng đứng bên cạnh Trang Thư Dao không một tiếng động. Trang Thư Dao nhận thấy được Trang Thư Lan xuất hiện, thừa dịp không có người chú ý nhẹ nhàng hỏi:
    “Nhị muội mới tới à?”
    “Vâng” Trang Thư Lan cũng nhẹ nhàng đáp lời.
    “Muội quên mất hôm nay là ngày vui của cha cho nên mới tới muộn. Chắc cha cũng không phát hiện ra muội tới muộn chứ?’’
    “Nếu như muội ăn vận nổi bật một chút, không biết chừng cha nhất định sẽ chú ý tới muội”.
    Trang Thư Dao nhìn nhan sắc bình thường của Trang Thư Lan, không có gì đặc biệt cả. Nếu như hôm nay nàng ta có mặc xiêm y kiều diễm hơn chỉ sợ cũng chẳng có ai thèm để ý đến.
    “Không cần đâu” Trang Thư Lan nhíu mày, vẻ mặt khó xử.
    “Mấy ngày nữa lại tới kỳ khảo hạch rồi, nếu để cho cha chú ý thì muội chết chắc, nhất định cha sẽ hỏi chuyện học hành. Đại tỷ, tỷ cũng biết chuyện học hành là tử huyệt đối với muội. Nói trắng ra muội sinh ra không phải để học hành thi cử làm quan.”
    Trang Thư Dao cười nhạt nhưng trong mắt lại hiện lên tia đắc ý.
    “Nhị muội đừng tự coi nhẹ mình, thật ra mỗi tháng nhị muội đều có tiến bộ”
    “Vẫn chỉ có tỷ tỷ tài giỏi, cho dù không đọc sách cũng có thể trả lời những vấn đề cha hỏi.” Trang Thư Lan ra vẻ sùng bái nói:
    “Tỷ tỷ thật sự là tài năng xuất chúng, trăm năm khó gặp.”
    “Ha ha, nhị muội đừng nói như vậy, thật ra tỷ cũng không hiểu rất nhiều chuyện, là cha và thầy giáo chỉ bảo tốt.”
    Trang Thư Dao khiêm tốn trả lời nhưng trong lời nói không che giấu nổi kiêu ngạo. Trang Thư Lan đương nhiên nghe rõ. Nhưng cũng rất tự nhiên tiếp lời:
    “Muội và tỷ đều cùng một thầy dạy, tại sao tỷ đã có thể giúp cha xử lý chính vụ rồi, còn muội vẫn còn ở giai đoạn cơ bản. Hay như thầy giáo nói, muội chỉ là khúc gỗ mục”
    Trang Thư Dao không trả lời, tầm mắt nhìn về phía đám quan lại phía trước đang say sưa hàn huyên, bàn luận. Trang Thư Lan cũng không nói gì thêm. Đứng nghe đám người này nói chuyện một lúc thật là nhàm chán, nàng lên tiếng:
    “Tỷ tỷ, muội chợt nhớ thầy giáo bắt phải luyện ba trăm chữ. Muội vẫn chưa hoàn thành, ngày mai thầy đã kiểm tra rồi. Tỷ tỷ, muội viết chữ rất chậm. Muội xin phép về phòng trước”
    Trang Thư Lan cố gắng tạo vẻ mặt buồn rầu đáng thương “tố khổ” với Trang Thư Dao.
    “Được rồi, muội cố gắng về tập viết, nơi này để tỷ giúp muội chống đỡ, có điều ngày mai không thể lại để thầy giáo phạt viết nữa nhé.” Trang Thư Dao dặn dò.
    Trang Thư Lan vội vàng gật đầu, lặng lẽ rời đi. Đi ra khỏi chính sảnh mới thở nhẹ ra, trong lòng không khỏi cảm tạ Trang Thư Dao.Tuy rằng tính tình Trang Thư Dao vẫn kiêu ngạo như những thiên kim tiểu thư bình thường khác, nhưng không hề coi nàng là “đối thủ cạnh tranh”, vẫn thật lòng quan tâm, vậy cũng coi như có vài phần tình nghĩa tỷ muội.
     
    Ran Miyudevil_badboy thích điều này.
  7. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 2: Xuất phủ
    Tác giả: Lạc Thanh
    Edit: Lãnh Như
    Beta: Miki
    [​IMG]
    Bên ngoài tả tướng phủ người xe nườm nượp nối liền không dứt, Trang Thư Lan bước ra khỏi cửa lớn, hạ nhân trong phủ vẫn đang bận rộn tiếp đón khách khứa nên đương nhiên không có ai quan tâm tới nàng. Một chiếc xe sang trọng đang dừng trước cửa phủ, đằng sau còn mang theo hai cỗ xe ngựa chất đầy quà tặng, lễ vật. Cỗ xe kia được chạm khắc tinh xảo, hoa văn hình rồng, nghĩ tới đây Trang Thư Lan kết luận chủ nhân cỗ xe này không phải đại quan trong triều thì cũng là gia đình quyền quý tiền tài như nước.
    Trang Thư Lan không có hứng thú với những vị khách này, đưa mắt nhìn sang xe ngựa chuẩn bị cho nàng thì cảm thấy có chút chán nản. Nàng liền vòng qua cỗ xe ngựa sang trọng cao lớn kia, chẳng may lại bị hạ nhân lơ đãng ngáng chân. Trong nhất thời không chú ý cả người lảo đảo va vào chiếc xe ngựa chở lễ vật.
    “Ai cha, nha đầu kia mắt mũi để đâu thế hả? Dám phá hỏng lễ vật của thái tử tặng tể tướng? Làm vỡ thì có mười cái mạng của ngươi cũng không đền nổi đâu!” Một hạ nhân thấy vậy vội vàng chạy tới chỉ mặt Trang Thư Lan mà mắng nhiếc.
    “Thật xin lỗi” Trang Thư Lan đứng dậy, mỉm cười cúi mình nhặt chiếc hộp hồng lên, chăm chú xem xét rồi đưa về phía người hầu.
    “Hộp này chưa bị hư hại gì hết, ngươi kiểm tra xem.”
    Hạ nhân thấy Trang Thư Lan tươi cười, lửa giận trong lòng cũng lập tức biến mất mà thêm vào đó vài phần áy náy, sao có thể so đo hơn thiệt với một cô bé con. Thấy nàng thuần mỹ, cười ngây thơ, hắn cảm thấy vừa rồi có hơi nặng lời.
    “Trong cái hộp kia có có một ít dược liệu quí, rơi xuống chắc cũng không tới nỗi hỏng. Tiểu cô nương, lần sau đi đường phải chú ý, nếu như hôm nay trong hộp này là ngọc ngà châu báu, vật phẩm thượng hạng chỉ sợ có bán ngươi đi cũng không đền nổi đâu”
    Gương mặt người hầu vẫn lộ vẻ tức giận nhưng ngữ khí hòa hoãn đi không ít.
    “Dạ” Trang Thư Lan vẫn tươi cười nhưng cái nhìn băng lãnh không dễ dàng phát hiện ra được.
    “Ta đây có thể đi được chưa?”.
    Hạ nhân gật đầu đồng ý. Trang Thư Lan xoay người hơi nhấc làn váy bước đi, nụ cười trên khuôn mặt thu hồi lại, nhẹ nhàng mấp máy môi khinh thường, liếc mắt nhìn chiếc xe ngựa kia.
    “Khoan đã.”
     
    Ran Miyudevil_badboy thích điều này.
  8. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Đằng sau Trang Thư Lan vang lên một giọng nói ôn nhã lộ ra khí chất cao quý. Trang Thư Lan dừng chân, quay đầu lại, trên môi lại nở ra nụ cười hồn nhiên thánh thiện mà một thiếu nữ mười lăm tuổi nên có. Trong đám người trước mặt, nàng phát hiện ra chủ nhân của giọng nói kia. Bởi vì hắn đang bước tới chỗ nàng, cuối cùng cũng đứng trước mặt nhìn nàng không lên tiếng.
    Dung mạo tuấn mỹ, nụ cười ưu nhã, đôi mắt đen thăm thẳm tản ra khí chất thanh cao, bạch y sang trọng làm Trang Thư Lan biết được vị công tử trước mặt có địa vị cao quý tới mức nào. Mà bên hông hắn còn đeo ngọc bội Dương Chi, đuôi miếng ngọc còn có sợi tơ màu vàng, càng làm cho ánh mắt Trang Thư Lan trầm xuống. Màu vàng là màu hoàng thất hay sử dụng, là màu sắc đại diện cho hoàng thất, lại nhìn thái độ cung kính của những hạ nhân xung quanh, Trang Thư Lan không khó để đoán ra thân phận vị công tử tao nhã này.
    “Vị đại ca, huynh đang gọi ta à?”
    Trang Thư Lan cẩn thận đánh giá hắn, đồng thời mỉm cười hồn nhiên giương mắt nhìn hắn.
    “Tiểu cô nương, làm sao muội được biết đồ trong hộp này có bị hư hại hay không?”
    Tư Đồ Tu Nam tươi cười hỏi. Hắn âm thầm quan sát vị tiểu cô nương trước mặt này. Khuôn mặng nàng bầu bĩnh, mắt to, mũi thẳng, môi anh đào mịn, ánh mắt sáng như sao. Lời nàng nói lúc nãy quả thực rất đúng nhưng phong thái lại rất thong dong tĩnh tại, điểm này đủ khiến cho hắn sinh ra hiếu kỳ.
    Người này….tuy rằng vẻ mặt tươi cười, ôn hòa dễ gần, nhưng nàng có một loại cảm giác khó nói nên lời đối với hắn, thật là không thoải mái, chẳng lẽ bởi vì thân phận của hắn?
    “Ta đoán.”
    Mặt Trang Thư Lan không đổi sắc, đột nhiên khóe miệng cong lên, vẻ mặt cầu xin khiếp đảm nhìn Tư Đồ Tu Nam
    “Nếu………..nếu rơi hỏng, ta……. ta không có tiền đền cho huynh đâu, mẹ ta cũng không có tiền”.
    Hóa ra vẫn chỉ là một đứa nhóc, nói mặt biến sắc liền biến sắc, nhưng mà nàng là nữ nhi của gia đình nghèo khó ư? Trên người nàng tuy mặc trang phục không phải là lụa là gấm vóc thượng đẳng nhưng cũng không phải vải bố thô sơ. Đoán chừng nàng cũng xuất thân từ một gia đình trung lưu.
    “Ha ha, tiểu muội, cho dù hỏng ta cũng không bắt muội phải đền đâu.”
    Tư Đồ Tu Nam cười thành tiếng, đưa tay xoa đầu nàng.
    “Đi chơi đi”.
    Trang Thư Lan thì có chút phản cảm với hành động của hắn, nhưng ngại thân phận của hắn nên nhịn xuống vẫn hơn.
    “Vâng”.
     
    Ran Miyudevil_badboy thích điều này.
  9. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Liếc mắt nhìn về phía cửa lớn nàng thấy bóng của Tứ Nhi đang tìm kiếm ai đó, chỉ sợ nàng ta sẽ chạy lại đây. Nhanh như chớp nàng nâng váy chạy vào đám đông trước mặt.
    Tư Đồ Tu Nam vẫn bộ dạng xuân phong bình thường tươi cười, quay đầu nhìn hạ nhân, rồi đi tới hướng cửa lớn.
    Tả tướng phủ nằm ở cuối phố phía đông thành, vòng qua con phố chính, lại tiếp tục đi qua một ngã tư đường chính là con phố nổi danh về mua hương bán sắc, nói thẳng ra thì là phố thanh lâu. Trang Thư Lan đi vào giữa phố thanh lâu. Bây giờ là buổi sáng nên các kỹ viện vẫn chưa mở cửa buôn bán, cho nên bốn phía đường lạnh tanh. Thỉnh thoảng vang lên tiếng cười thanh thúy của nữ nhân trong lâu, cũng có một vài nữ tử chốn thanh lâu thò đầu nhìn ra ngoài đường. Vừa thấy Trang Thư Lan, một cô gái đứng bên bậu cửa lầu hai của một thanh lâu cất tiếng gọi:
    “Lan Lan, mau lên đây, tỷ có thứ ngon để cho muội này.”
    “Cửa thì không mở, làm sao muội lên được. Chẳng lẽ bảo muội trèo tường à?” Trang Thư Lan ngẩng đầu lên, bĩu môi nói
    “Hoa tỷ, tỷ đừng dụ dỗ muội, lần trước tỷ nói thứ ngon chẳng qua chỉ là một khối phá ngọc (tên một món bánh điểm tâm). Không bằng tỷ tặng muội hai bàn chi ma cao (tên loại bánh) của Mạch Hương phường còn ngon hơn.”
    Hoa Như Ngọc, đệ nhất danh kỹ nổi tiếng tại kinh thành, cầm kỳ thư họa thi từ ca phú thứ gì cũng tinh thông, mỹ mạo như hoa như ngọc, mắt phượng quyến rũ, cánh môi mềm mại, da trắng mịn màng, hàm răng trắng đều như ngọc, dáng vẻ kiều mỵ. Tuy là nữ tử thanh lâu nhưng lại có cá tính riêng, tính cách phóng khoáng, hào sảng – đây cũng chính là lý do Trang Thư Lan coi nàng là bạn bè thân thiết nhất của mình.
    Hoa Như Ngọc lấy tay kéo vạt áo bằng tơ mỏng lên qua vai, lại mở rộng cửa sổ ra, đứng dựa bên thành cửa, có ý trêu chọc:
    “Dông dài cái gì, đi lên nhanh một chút, nếu không thì tỷ đưa tử ngọc cao mới ra cho Hồng Tụ nha”.
    “Đừng”.
    Trang Thư Lan vội vàng ngăn cản, vận khí, nhún nhẹ mũi chân, thân thể liền nhẹ nhàng bay lên, thoắt cái đã vào phòng Hoa Như Ngọc. Tiến vào phòng, Trang Thư Lan không có chào hỏi Hoa Như Ngọc mà trái lại đi tìm kiếm tử ngọc cao.
    “Hoa tỷ tỷ, tử ngọc cao đâu, ở chỗ nào?”
    “Lan Lan”.
    Âm thanh nũng nịu của Hoa Như Ngọc vang lên, đồng thời cánh tay trắng tuyết quấn lấy người Trang Thư Lan.
    “Muội thật sự làm tỷ đau lòng đó, dù thế nào tỷ cũng là một đại mỹ nhân, chẳng lẽ còn không bằng mấy khối thước cao kia à?”
    Toàn thân Trang Thư Lan nổi da gà run rẩy suýt chút nữa thì ngã, không chút thương hoa tiếc ngọc nào đẩy cánh tay trắng như tuyết kia ra, tự nhiên ngồi xuống giường.
     
    Ran Miyudevil_badboy thích điều này.
  10. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    “Hoa tỷ, tỷ có thể dùng giọng nói bình thường với muội có được không? Đừng dùng cái giọng đó, tỷ không thấy ghê tởm nhưng muội thì phát run lên đây này?”
    Trang Thư Lan lại một lần nữa nhắc lại yêu cầu nho nhỏ của nàng.
    “Hiện tại mỹ nữ tràn lan khắp nơi, nhà muội cũng không thiếu. Làm sao mà so với tử ngọc cao trân quý phải xếp hàng vài giờ mới mua được”.
    “Cha muội nạp thiếp lần nữa, có phải tâm trạng muội lại không được tốt phải không?”
    Hoa Như Ngọc cười híp mắt, lấy đĩa tử ngọc cao đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh Trang Thư Lan, cũng ngồi xuống hỏi nàng.
    Trang Thư Lan lấy một miếng tử ngọc cao nhét vào miệng, chậm rãi nhấm nháp sự tinh tế, aizzz, tử ngọc cao này đúng là tuyệt kỹ ẩm thực, vừa đưa vào miệng đã tan, quan trọng nhất là nó rất ngọt, còn ngọt hơn mật.
    “Ừm…….” Hài lòng nuốt xuống một miếng, Trang Thư Lan từ tốn nói.
    “Ha, ông ta có cưới thiếp hay không cũng chẳng liên quan gì tới muội. Muội chỉ cần có một mâm tử ngọc cao là được rồi.”
    “Này, yêu cầu của muội thật đúng là quá kém”. Hoa Như Ngọc gõ nhẹ đầu Trang Thư Lan, lắc đầu cười.
    “Ừ, với muội được ăn ngon là thích nhất”. Trang Thư Lan không phản bác, cười hì hì đáp lại.
    “Đúng rồi, món điểm tâm này là của vị đại nhân nào đưa tới vậy? Thẩm thượng thư, Lưu đại học sỹ, Đặng thị lang, Thư phú thương hay là một vị công tử hào hoa phong nhã nào khác?”
    Trang Thư Lan là một người sành ăn, nhưng cũng không phát hiện ra tử ngọc cao làm từ nguyên liệu gì. Nàng cũng chỉ biết trong đó có sử dụng sâm và hương dụ, mà hương dụ ở Đại Đông hoàng triều khá quý giá, cho nên cho dù là người có tiền xếp hàng một canh giờ cũng chưa chắc đã mua được.
    “Muội cần gì phải để ý là ai đưa tới, cứ ăn đi là được rồi” Hoa Như Ngọc bất mãn lấy một khối tử ngọc cao bỏ vào miệng, lại nhanh chóng phun ra.
    “Phì! Ngọt chết đi được! Lan Lan, sao muội lại thích mấy thứ này kia chứ”.
    “A, thích là thích cần gì phải có lý do! Cũng giống như tỷ nhất kiến chung tình với sư phụ muội ý, vậy mà người lại cố tình……….”
    Trang Thư Lan nhếch miệng mỉm cười, lòng tràn đầy chua xót. Nhìn những miếng tử ngọc cao trên bàn, nàng thích ngọt có lẽ cũng bởi vì tin rằng trên đời này còn có ngọt ngào ấm áp
    “……….” Hoa Như Ngọc lau môi, nụ cười trên mặt cũng theo đó mà biến mất, nước mắt thi nhau rơi xuống khuôn mặt mỹ lệ.
    Trang Thư Lan thấy Hoa Như Ngọc khóc tới đau lòng như vậy mới biết đã vô ý nói lung tung. Nàng lại quên mất nói chuyện này với Hoa Như Ngọc, có một người không nên nhắc tới, đó cũng chính là vết thương trong lòng tỷ ấy.
    “Hoa tỷ tỷ, sư phụ cũng không phải lòng dạ sắt đá, câu cửa miệng của người là nam nữ quá khác biệt………” Trang Thư Lan ngừng lại, thực sự nàng rất muốn nói tiếp sự khác biệt này tương đương chiều dài sa mạc Sahara, nhưng những lời này nói ra bây giờ thật không thích hợp.
     
    Ran Miyudevil_badboy thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...