1. Tiểu Thư Lạnh Lùng

    Tiểu Thư Lạnh Lùng Tương phùng chính ngộ Tố cẩm Niên hoa thờ vị vãn Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/1/2016
    Bài viết:
    1.024
    Lượt thích:
    2.545
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sắc Nữ
    Chính văn Đại Kết Cục ( Phần 2 )

    Lăng Dạ Vũ hung hăng trừng Lăng Dạ Nặc, trong mắt hàn quang hiện lên rõ ràng.

    Lăng Dạ Nặc sờ sờ mũi ngượng ngùng, "Tốt lắm, việc này cứ quyết định như vậy, ba ngày sau hoàng huynh liền chính thức đăng cơ."

    Nói xong, hắn vội vã đứng dậy, phất tay áo rời đi, không đi chỉ sợ sẽ bị ánh mắt của hoàng huynh giết chết mất.

    Lúc đó hắn vẫn còn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hoàng huynh, làm sống lưng của hắn từng trận ớn lạnh.

    Hai mắt Lăng Dạ Vũ lóe ra lửa giận, sắc mặt âm trầm khủng bố, khiến đám quan viên vốn định đến chúc mừng hắn đều thức thời cáo từ.

    Bọn họ không hiểu, người người đều muốn làm Hoàng đế, vì sao Vũ Vương Gia cùng Hoàng thượng cứ nhường tới nhường lui?

    Mộc Lâu Thư ngưng trọng nhìn Lăng Dạ Vũ, nếu như hắn là Hoàng đế, như vậy tam cung lục viện nhất định là không thể tránh khỏi, chẳng qua lấy tính khí của Yên nhi thế kia làm sao có khả năng ủy khuất ở trong thâm cung này chứ?

    "Vương Gia." Mộc Lâu Thư kêu một tiếng.

    Thấy là Mộc Lâu Thư, âm trầm trên mặt Lăng Dạ Vũ dần dần thu lại, cung kính nói với Mộc Lâu Thư: "Nhạc phụ đại nhân."

    Mộc Lâu Thư phi thường hài lòng với đứa con rể này, mặc dù hắn là Vương gia, nhưng hắn yêu ai yêu cả đường đi, vì Yên nhi hắn luôn sẵn lòng trả giá.

    "Vương gia, cựu thần chỉ hy vọng sau khi ngài lên ngôi vô luận Yên nhi làm chuyện gì cũng có thể tha thứ cho nó, tính tình của nó không thích hợp ở hậu cung, mà cũng có lẽ, nó sẽ không đáp ứng tiến cung cũng nên." Mộc Lâu Thư khẩn cầu nói.

    Lăng Dạ Vũ thở dài, hắn làm sao không hiểu tính cách của Tiểu Yên, nàng thích tự do, không vui bị trói buộc, nếu để cho nàng chia sẻ trượng phu với nữ tử khác, nói như vậy nàng tình nguyện rời đi.

    "Nhạc phụ đại nhân xin yên tâm, cả đời bổn vương chỉ có nàng là thê tử không rời không bỏ." Lăng Dạ Vũ chắc chắn nói, vẻ mặt có sự kiên quyết không thể hoài nghi.

    Tròng mắt của hắn híp lại, ai nói Hoàng đế nhất định phải là hắn?

    Mộc Lâu Thư gật gật đầu, "Được, được."

    Kỳ thực Vũ Vương gia là thích hợp nhất với ngôi vị Hoàng đế, chẳng qua là bất đắc dĩ nữ nhi của mình gả cho hắn, hắn là một phụ thân, chỉ muốn ích kỷ hy vọng một chút, có thể làm cho con gái của mình hạnh phúc, nhưng tương lai nếu Vũ Vương gia không phải nạp phi, chúng đại thần chắc chắn sẽ bất mãn.

    Cũng tốt, hắn nhìn vẻ mặt của Lăng Dạ Vũ, nói vậy tên tiểu tử này đã có biện pháp.

    Hậu viện Vũ Vương phủ, ánh mặt chiếu xuống, hoa rơi đầy trên mặt đất, Lăng Sương cầm kiếm quét ngang qua, một mảng lớn hoa rơi bay lên, thân thể nho nhỏ xoay tròn giữa không trung, bỗng dưng một kiếm chẻ không khí, cánh hoa bay tứ phía.

    Từng đóa cánh hoa bị nội lực mạnh mẽ tách rời ra, giống như phi tiêu sắc bén dính trên tường, Lăng Sương cười đắc ý, nói với Ly Yên: "Mẫu thân, người xem, con đã làm được."

    Ly Yên thản nhiên cười, đi qua lau mồ hôi trên trán Lăng Sương: "Ta thấy rồi."

    Lăng Sương không thích võ công, nhưng lại rất hứng thú với độc được. Nhưng bởi vì lần trước Lăng Tuyệt vì bảo hộ nàng mà gắng gượng chống đỡ, nó đã để lại ám ảnh trong lòng nàng, vì thế nàng quyết định muốn học võ công thật tốt.

    Ly Yên đưa cho Lăng Sương một ly trà thơm, Lăng Sương tiếp nhận ừng ực uống vào, khiến Ly Yên quýnh cả lên, "Cẩn thận nóng."

    Lăng Sương uống xong, thè lưỡi.

    "Tiểu Yên, Sương nhi."

    Lăng Dạ Vũ đi tới phía hai người bọn họ, giọng nói trầm thấp kêu gọi.

    "Phụ thân." Lăng Sương vừa thấy hắn, hưng phấn xông đến.

    Ly Yên bất đắc dĩ cười, "Hôm nay làm sao trở về sớm như vậy?"

    "Hôm nay vào triều không có chuyện gì, nên hạ triều sớm." Lăng Dạ Vũ mặt không đỏ tim không đập nói dối, hắn muốn chuyện đăng cơ tạm thời gạt Tiểu Yên đã, miễn cho nàng nổi bão.

    "Mẫu thân." Một bóng dáng màu tím nho nhỏ đi tới.

    Vẻ mặt Lăng Tuyệt có chút ngưng trọng đi về phía Ly Yên, dư quang lườm Lăng Dạ Vũ một cái.

    Lăng Dạ Vũ cả kinh, ánh mắt này làm sao lại quỷ dị như vậy?

    "Tuyệt nhi, làm sao?" Ly yên hỏi.

    "Mẫu thân, con có việc muốn nói với người." Nói xong lườm Lăng Dạ Vũ một cái.

    Lăng Dạ Vũ trong lòng thầm kêu không tốt, bước lên phía trước che miệng Lăng Tuyệt, Lăng Tuyệt sửng sốt, hung hăng trừng hắn, chỉ có thể phát ra thanh âm "Ừ ừ".

    "Vũ, chàng làm gì thế?" Ly Yên không hiểu hỏi, cảm giác hai người này có cái gì đó quái lạ.

    Lăng Dạ Vũ giật giật khóe miệng, "Kỳ thực Tuyệt nhi là muốn nói với nàng hắn muốn cùng ta học võ công, ta đã nói không cần phiền phức như vậy, chúng ta đi trước."

    Hai mắt có chút sốt ruột, trực tiếp lôi Lăng Tuyệt ra ngoài, bàn tay che miệng Lăng Tuyệt hắn cũng không dám buông ra, mà Lăng Tuyệt lại cứ liều mạng giãy dụa, chỉ mỗi tội khí lực của Lăng Tuyệt không mạnh bằng lăng Dạ Vũ.

    Ly Yên nhướng mày lên, "Tuyệt nhi theo chàng học võ công?" Tuyệt nhi luôn luôn không hợp với Vũ, làm sao có thể đột nhiên bảo Vũ dạy võ công cho nó đây?

    Bước chân Lăng Dạ Vũ dừng một chút, xoay người nhìn nàng, nhìn thấu nghi vấn của nàng, nhàn nhạt cười cười,"Tuyệt nhi muốn cùng ta thân thiết một chút, cho nên tính toán trước hết để cho dạy võ công cho nó, sau đó mới thân thiết."

    "Nhưng mà hình như Tuyệt nhi muốn nói gì …”

    "Không có, tuyệt đối không có." Nói xong, Lăng Dạ Vũ vội vàng kéo Lăng Tuyệt tới phòng của mình, khiến Lăng Tuyệt hận nghiến răng nghiến lợi.

    Ly Yên chau mày, nhất định Vũ đang gạt mình chuyện gì đó.

    Thấy vẻ mặt của Ly Yên, Lăng Sương thoáng nở nụ cười, "Mẫu thân, người đừng suy nghĩ nhiều quá, không có việc gì."

    Ly Yên trầm ngâm một lát, gật gật đầu.

    Hai mắt Lăng Sương thoáng qua chút giảo hoạt, nếu nàng không tự mình thăm dò có chuyện gì, phụ thân và Lăng Tuyệt nhất định sẽ tiếp tục lừa nàng, mới vừa rồi nàng nói với mẫu thân như vậy là để mẫu thân yên tâm một chút mà thôi.

    Gió mát thổi qua, Thượng Quan Thi Vũ mặc một bộ xiêm y trắng nhẹ nhàng mà đến.

    "Thi Vũ, sao ngươi lại tới đây?" Ly Yên kinh hỉ.

    "Ta hả! Ta tới từ biệt với ngươi."

    Nghe vậy, Ly Yên giật mình sửng sốt một chút, che dấu nụ cười trên mặt, "Nói lời từ biệt?"

    Thượng Quan Thi Vũ khẽ cười một tiếng, "Đúng vậy! Ta tính ngao du giang hồ, đến thế giới này lâu như vậy, vẫn chưa từng thật sự đi ngắm phong cảnh nơi này đâu!"

    "Vì sao lại đột nhiên như vậy?"

    "Có gì mà đột nhiên chứ, đến thế giới này đã xảy ra quá nhiều chuyện, bây giờ tam quốc thống nhất, tỷ muội tốt của ta cũng tìm được hạnh phúc, ta cũng nên đi thư giãn một chút rồi." Thượng Quan Thi Vũ cười cười, ánh mắt hướng về phía chân trời, tầm mắt nhìn xa xăm.

    "Đúng rồi, Kỳ Doãn, đã buông tha cho Kỳ Tinh quốc, không biết đi đâu, bây giờ e là hắn không sống lâu được nữa." Ly Yên nhìn chằm chằm Thượng Quan Thi Vũ, trầm giọng nói, kỳ thực nàng đã không còn địch ý với Kỳ Doãn từ lâu, ở thời khắc cuối cùng của sinh mạng, người hắn nghĩ tới vẫn là Thi Vũ.

    Tươi cười trên mặt Thượng Quan Thi Vũ cứng đờ, một lát sau, nở nụ cười một chút: "Cũng tốt, đây là lựa chọn của hắn, cũng là lựa chọn tốt nhất cho hắn."

    "Thi Vũ." Một giọng nói xen lẫn thâm tình trong đó mà vang lên, Diệp Thừa Tầm đi ngược hướng gió mà tới, trên mặt hiện lên vẻ mừng rỡ.

    Thượng Quan Thi Vũ nghe thấy tiếng Diệp Thừa Tầm gọi, thân mình lập tức cứng đờ, hừ lạnh một tiếng, nói với Ly Yên: "Ta không nói với ngươi nữa, ta phải đi trước rồi, ta tính toán đi xem Như Yên một lát!"

    Ly Yên nhìn bóng dáng Thượng Quan Thi Vũ rời đi liền bất đắc dĩ lắc đầu, từ sau chuyện của Như Yên năm đó, Thi Vũ vẫn không tha thứ Diệp Thừa Tầm, nhưng Diệp Thừa Tầm lại luôn luôn đuổi theo tung tích của Thi Vũ, nàng đi đến đâu hắn cũng theo đến đó.

    Diệp Thừa Tầm đi đến trước mặt Ly Yên rồi vội vàng gật gật đi theo hướng của Thượng Quan Thi Vũ mà đi.

    Lăng Sương thò đầu ra ở phía sau Ly Yên, thè lưỡi, "Đáng đời, ai bảo hắn đối xử với Như Yên như thế?"

    Ly Yên chọc chọc đầu nhỏ của Lăng Sương, "Con a!"

    "Cậu." Lăng Sương bỗng nhiên xông đến.

    Ly Yên nghi ngờ xoay người, Tiểu Cẩn? Vì sao hôm nay ai cũng đến gặp nàng vậy?

    "Tiểu cẩn, sao đệ lại tới đây?"

    Sắc mặt Mộc Hi Cẩn có chút tiều tụy, người gầy đi rất nhiều, hai mắt mờ mờ như có bụi, bộ dáng phờ phạc ỉu xìu, hiển nhiên chuyện của Vân Hàm đã là quá đả kích tới hắn.

    "Tỷ tỷ, đệ tới nói cho tỷ biết, đệ muốn bước chân vào giang hồ." Mộc Hi Cẩn rũ mí mắt xuống khẽ giọng nói.

    Ly Yên khẽ biến đổi sắc mặt, làm sao lại đi?

    Nàng mấp máy môi đỏ mọng, "Đệ đã nói cho cha, nương chưa?"

    "Đã nói rồi, bọn họ đã đồng ý."

    Ly Yên thở dài một tiếng, "Tiểu Cẩn! Thật sự quyết định sao? Nếu là đệ muốn đi, tỷ tỷ sẽ không ngăn cản đệ."

    Cha nương cũng đã đồng ý, nàng ngăn cản cũng không có ý nghĩa gì. Cũng tốt, trong lòng nó vẫn không thể buông tay với Vân Hàm, không bằng để nó đi ra ngoài giải sầu.

    "Đệ đã quyết định rồi." Mộc Hi Cẩn kiên quyết.

    "Cậu thật muốn đi sao?" Lăng Sương chu đôi môi đỏ mọng, ánh mắt dồn dập, không nỡ chia ly.

    Mộc Hi Cẩn rũ mi mắt xuống, hơi hơi mấp máy môi, an ủi: "Cậu sẽ trở lại, chẳng qua là ít nhất cũng phải một, hai năm."

    "Tiểu Cẩn, nếu có thể, đi xem Luyến Vũ Các ở Kỳ Tinh thành một chút đi! Nơi đó mới có thêm một vài cảnh đẹp, có lẽ, đệ sẽ thích." Ly Yên nói hàm ý, Tiểu Cẩn, chúc đệ hạnh phúc, tỷ tỷ chỉ có thể giúp đệ đến đây thôi.

    Mộc Hi Cẩn nhíu mi, nghi vấn nhoi: "Cảnh đẹp gì?"

    Hiển nhiên hắn nghe không rõ, không biết hồ lô của tỷ tỷ đang bán cái gì trong đó.

    "Nếu đệ không đi sẽ phải hối hận, sau khi xem hết cảnh đẹp thì trở lại đi!" Ly Yên mỉm cười, còn chưa đợi Mộc Hi Cẩn hiểu thì đã vẫy vẫy tay, "Được rồi, đệ mau đi đi!"

    Mộc Hi Cẩn mặc dù có chút nghi vấn, nhưng vấn bỏ qua chúng, "Tỷ tỷ, ta đi đây."

    Ly Yên gật đầu, ánh mắt nhìn theo bóng dáng xa dần của Mộc Hi Cẩn, gió nhẹ nhàng thổi bay tà áo của nàng, tạo thành một đường cong mỹ lệ.

    Lăng Sương kéo tay áo của Ly Yên, vẻ mặt nghi hoặc, "Mẫu thân, lời người mới nói có ý gì vậy?"

    Ly Yên nhẹ nhàng cười, gợi lên một độ cong mê người, "Cậu con rất nhanh sẽ đem mợ mang về."

    "Ơ?" Lăng Sương gãi gãi đầu, nàng vẫn không hiểu.

    Mà bên kia, sau khi Lăng Dạ Vũ kéo Lăng Tuyệt vào phòng, vừa thả bàn tay bịt miệng Lăng Tuyệt ra, Lăng Tuyệt hung hăng trừng mắt hắn, trong mắt tràn đầy khinh bỉ, "Thế nào? Không dám nói cho mẫu thân biết sao? Ngươi có năng lực lừa mẫu thân được bao lâu?"

    Khuôn mặt Lăng Dạ Vũ xuống nhìn Lăng Tuyệt, "Ngươi nói ra đi sẽ chỉ làm mẹ ngươi mất hứng, chẳng lẽ ngươi hi vọng mẹ ngươi không vui sao?"

    Lăng Tuyệt cười nhạo một tiếng, châm chọc nói: "Nếu ta không nói cho mẫu thân biết, đợi đến khi người phát hiện chân tướng sẽ càng không vui, chuyện ngươi đăng cơ có thể có thể lừa gạt được bao lâu chứ?"

    Mấy ngày này mẫu thân luôn bận bịu huấn luyện Lăng Sương, cũng bởi vậy, mẫu thân mới phân phó không cho mọi người quấy rầy, mọi người ở Ngưng Yên Cung nhận được tin tức muốn bẩm báo với mẫu thân, chỉ khổ nỗi mẫu thân không cho phép quấy rầy, cho nên chỉ có thể bẩm báo với hắn.

    Lăng Tuyệt lạnh lùng liếc nam tử trước mắt một cái, người nam nhân này sợ mẫu thân biết chuyện hắn sắp đăng cơ, phong tỏa toàn bộ tin tức bên ngoài, trừ đại thần trong triều lúc ấy ra, không còn ai biết việc này. Nếu không phải Ngưng Yên cung tin tức linh thông, chỉ sợ hắn cũng không biết.

    Chẳng qua chuyện đăng cơ này sớm hay muộn cũng sẽ công bố ra ngoài thiên hạ, hắn sẽ không giấu được bao lâu.

    Lăng Dạ Vũ ngưng trọng, cam đoan nói: "Con yên tâm, ta sẽ không ngồi lên ngôi vị hoàng đế kia, mẹ ruột của ngươi vĩnh viễn đều chỉ có một, cha tuyệt đối sẽ không để nàng buồn, con cho ta chút thời gian, ta sẽ xử lý tốt."

    Lăng Tuyệt nghi ngờ đánh giá Lăng Dạ Vũ một lúc lâu, hắn còn có biện pháp nào để không phải đăng cơ? Chẳng qua, nhìn ánh mắt của hắn, Lăng Tuyệt lại tin đến vô điều kiện, "Được, ta tin ngươi một lần, nhưng nếu ngươi làm không được, ta nhất định sẽ mang mẫu thân rời đi."

    "Được." Hai mắt Lăng Dạ Vũ thoáng qua một chút tia sáng đen tối không thể hiểu, sau đó tiếp tục nói: "Kế tiếp vài ngày con bế quan đi! Đừng cho mẹ con hoài nghi."

    "Đã biết." Lăng Tuyệt ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn mà lạnh lùng đáp.

    Lăng Dạ Vũ gật đầu cười, xoay người đi ra ngoài.

    Nếu như Lăng Tuyệt sớm biết chủ ý kia của Lăng Dạ Vũ, hắn tuyệt đối sẽ không khinh địch mà đáp ứng như vậy, chẳng qua đến khi đó hắn đã hối hận không kịp.

    Lăng Dạ Vũ đi trở về hậu viện, Ly Yên có chút ngạc nhiên, "Không phải chàng đi dạy Tuyệt nhi võ công sao?"

    "Nó nói muốn bế quan." Lăng Dạ Vũ nói, nhìn không ra nửa điểm dấu vết nói dối.

    "Bế quan?" Ly Yên híp mắt, không phải khoảng thời gian trước nó mới bế quan sao?

    Lăng Dạ Vũ vén mấy sợi tóc xõa trên mặt nàng, nói: "Nó nói bế quan xong sẽ tìm ta khiêu chiến."

    "Tuyệt nhi, không phải nói không cho phép được khiêu chiến nữa sao?" Ly Yên than thở một câu, cũng không có hoài nghi.

    "Phụ thân, mẫu thân, con đi xem Tuyệt nhi." Hai mắt Lăng Sương xẹt qua chút tia sáng, nói.

    Tuyệt nhi bế quan làm sao có thể không nói vởi tỷ tỷ nàng đây? Đây không phù hợp với lẽ thường, nghĩ đi nghĩ lại, e rằng phụ thân có chuyện gì gạt các nàng, nàng phải đi tìm Tuyệt nhi lấy lời khai mới được.

    "Không được, Tuyệt nhi đang bế quan, đừng quấy rầy hắn, con trở về phòng đi!" Lăng Dạ Vũ ra tiếng ngăn cản nói, nha đầu kia rất tinh quái, đến lúc đó mà để cho nó điều tra được gì từ miệng Tuyệt nhi, sau đó nói cho Tiểu Yên thì nguy rồi.

    Bất quá hắn vì bảo đảm an toàn, nên đã phái {ám vệ} vây chặt sương phòng của Tuyệt nhi rồi.

    Lăng Sương bĩu môi, đành phải trở lại sương phòng của mình, nơi đáy mắt chợt lóe sáng, dư quang lườm Lăng Dạ Vũ một cái, trong miệng lẩm bẩm, nhất định là có chuyện gạt chúng ta, bằng không làm sao có thể không cho con đi gặp Lăng tuyệt.

    "Tiểu Yên, ngày mai chúng ta trở về nhà mẹ đẻ nàng được không?" Lăng Dạ Vũ thấy Lăng Sương đi rồi, ôm Ly Yên sủng nịch nói.

    "Sao tự nhiên muốn về nhà mẹ ta?" Ly Yên nhíu nhíu đôi lông mày phượng.

    "Đã lâu chưa cùng nàng trở về, ta thuận tiện đi hiếu kính nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân một chút."

    Ly Yên vẫn như cũ nhíu mày nhìn hắn, trong mắt hiện lên một chút hoài nghi.

    "Nàng không muốn trở về giúp giúp tỷ tỷ của nàng cùng Thượng Quan Dương sao?" Lăng Dạ Vũ thấy nàng có chút không tin, vội vàng nói thêm một câu.

    Thân nhân là tử huyệt của nàng, vừa nhắc tới tỷ tỷ của nàng, liền lập tức coi trọng, cũng không truy cứu tại sao đột nhiên Lăng Dạ Vũ muốn cùng nàng về nhà mẹ đẻ nữa.

    "Được rồi! Ngày mai chúng ta trở về." Ly Yên ngẩng khuôn mặt tươi cười lên.

    Lăng Dạ Vũ nở nụ cười yếu ớt, hắn muốn trước mang nàng về nhà mẹ đẻ gặp bọn họ một chút, bằng không ngày sau không thể về nhà nàng sẽ trách hắn.

    Đêm khuya, một bóng dáng nho nhỏ màu đen chạy tới chạy lui trong Vũ Vương phủ, cuối cùng dừng lại cách sương phòng của Lăng Tuyệt không xa.

    Hai tròng mắt mặc dù trong đêm tối nhưng có vẻ sáng rọi dị thường, Dưới khăn che mặt Lăng Sương khẽ nhếch môi, nàng nhất định phải đi vào hỏi một chút rốt cuộc Lăng Tuyệt giấu nàng chuyện gì?

    Nhưng mà, nàng lại chợt phát hiện chung quanh sương phòng đều là ám vệ, lông mày nhíu chặt sát cùng nhau, điều này cũng càng thêm làm cho nàng khẳng định phụ thân và Lăng Tuyệt nhất định có việc gạt nàng và mẫu thân.

    Lăng Sương lấy ra một túi mê dược từ trong ngực, hừ! Nàng cũng không tin không trị được bọn ám vệ này.

    Mê dược yên tĩnh tỏa ra, thị vệ canh cửa lập tức ngã xuống, nhưng một đám ám vệ đứng ở gần nơi bí mật gần đó vẫn đứng vững không ngã, Lăng Sương ảo não, mê dược này có thể theo không khí khuếch tán ra một khu rất lớn! Vì sao đám ám vệ này còn không ngất?

    Thấy thị vệ canh cửa ngã xuống, mấy ám vệ liền phát hiện, đi ra, hai mắt sắc bén quét tới.

     ̄ văn 〃

     ̄nhân 〃

     ̄ thư 〃

     ̄ ốc 〃

     ̄ tiểu 〃

     ̄ thuyết 〃

     ̄ hạ 〃

     ̄tái 〃

     ̄ võng 〃 (Thứ lỗi tại hạ vô năng không hiểu nghĩa của nó ^O^ Không biết có phải là thế này không nữa : “Người ở trong thư phòng nói chuyện một chút T.T)

    Lăng Sương tùy tay nhặt lên một cục đá ném đi về phía xa xa, ám vệ nghe được động tĩnh, vội vàng hướng bên kia đuổi theo.

    Nhưng mà vẫn còn một đám ám vệ ở lại, Lăng Sương không khỏi âm thầm mắng, không có việc gì tự dưng phụ thân lại sắp xếp nhiều ám vệ như vậy làm gì?

    Lăng Sương lại nhặt lên vài cái hòn đá nhỏ, chia ra ném tiếp, ném trúng huyệt vị của bọn họ, Lăng Sương cười đắc ý, may mắn nàng từ nhỏ được mẫu thân huấn luyện, trừ bỏ độc dược thì nàng cũng am hiểu nhất là huyệt vị.

    Nàng nghênh ngang đi tới trước cửa, vừa định đẩy cửa ra, lại xuất hiện một cái bóng dáng cao lớn, thân thể của nàng bỗng dưng cứng đờ.

    "Đang làm gì đó?" Lăng Dạ Vũ mặc y phục tím đen, giữa lông mày lộ ra hơi thở lạnh cứng, con ngươi sắc bén nhìn chằm chằm Lăng Sương.

    "Cái kia …" Lăng Sương âm thầm kêu khổ, tại sao phụ thân lại ở đây?

    "Con tới cướp bóc." Lăng Sương thuận miệng nói một câu, dù sao phụ thân cũng không biết là nàng.

    "Cướp bóc?" Lăng Dạ Vũ nghiêm túc, "Sương nhi, đừng làm rộn."

    Lăng Sương kinh ngạc, "Làm sao người biết là con?"

    Lăng Dạ Vũ ngồi xổm xuống nhìn thẳng Lăng Sương, "Cái chiều cao này của con chẳng lẽ không thể đóan ra sao?"

    Lăng Sương quả thực tức giận, "Ăn cướp thì không thể lùn được sao?"

    "Thân mình nhỏ gầy cho thấy tuổi rất nhỏ, ngần ấy tuổi nghĩ như thế nào cũng không nghĩ là con lớn mật được như thế, đuổi cả đám ám vệ đi tán loạn." Lăng Dạ Vũ thở dài, kiên nhẫn giải thích.

    Lăng Sương bĩu môi, kéo khăn che mặt xuống, chiều cao chết tiệt, nàng nhất định phải cao lên mới được.

    "Mau trở về, đừng quấy rầy đệ đệ của con."

    Lăng Sương cong môi hồng lên, lôi kéo cánh tay Lăng Dạ Vũ làm nũng nói, "Phụ thân, người nói với con đi, có phải hai người gạt con cái gì không."

    "Nghe lời, trở về, phụ thân không có gì gạt con cả." Hắn biết nha đầu này mẫn cảm, cho nên buổi tối tới xem nơi này.

    "Phụ thân gạt người ta, nói đi mà!"

    Trong mắt Lăng Dạ Vũ xẹt qua một chút sáng rọi, cười nói: "Con đi bế quan ba ngày, sau đó phụ thân sẽ nói cho con biết."

    "Thật sự?" Lăng Sương nhíu mày, hoài nghi nhìn hắn.

    "Đúng vậy! Con không tin lời nói của phụ thân sao? Ba ngày sau đó phụ thân cam đoan nói cho con biết, bằng không mẹ con sẽ vứt bỏ phụ thân."

    Nghe được Lăng Dạ Vũ phát ra lời thề nặng như vậy, Lăng Sương mới tin tưởng, nhảy nha nhảy nhót trở về phòng.

    Lăng Dạ Vũ bất đắc dĩ vuốt ve trán, đối với nữ nhân, thực còn khó đối phó hơn cả những cái khác.

    Hôm sau, ấm áp ánh mặt trời chiếu vào, Ly Yên đang nằm ở trên giường bị ánh sáng này làm thức giấc, nhẹ nhàng mông lung mở hai mắt, môi đỏ mọng hơi chu lên, áo lót lỏng lộ ra bờ vai trắng nõn, mị nhãn như tơ, như có quyến rũ như không.

    Lăng Dạ Vũ bưng chậu nước tiến vào nhìn thấy một cảnh tượng diêm dúa lòe loẹt như thế, hai lỗ mũi nóng lên, cảm giác có cái gì đó sắp chảy ra.

    Sáng sớm tinh mơ mà hấp dẫn như thế, bất kỳ kia nam tử nào cũng không chịu nổi, huống chi vẫn là một báu vật tuyệt sắc khuynh thành.

    "Tiểu Yên ••••••" Lăng Dạ Vũ nhẹ kêu một tiếng, giọng nói khàn khàn mị hoặc.

    Ly Yên trừng mắt nhìn mắt, "Làm sao?"

    Sắc mặt của nàng đỏ hồng, trong mắt một mảnh mờ mịt mênh mông, đối với Lăng Dạ Vũ mà nói cũng là hấp dẫn trí mạng, đặt chậu nước trong tay xuống, đi tới gần Ly Yên, hôn lên cánh môi mềm mại, tinh tế thưởng thức vẻ đẹp của nàng, lưỡi đỏ lợi lạc cạy mở lợi của nàng, quấn quít triền miên.

    Thật lâu sau, lúc Ly Yên sắp hít thở không thông thì Lăng Dạ Vũ mới chịu buông nàng ra, giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên: "Tiểu Yên, ta …"

    Nghe vậy, đương nhiên Ly Yên biết hắn muốn làm gì, hơi hơi thở gấp mà nói: "Lát nữa còn phải về nhà."

    Lăng Dạ Vũ đau khổ, khổ nỗi nhà nương tử mình ra lệnh không dám phản kháng.

    Bưng chậu nước qua, Lăng Dạ Vũ tỉ mỉ rửa mặt cho Ly Yên, sau đó hai người mới từ từ ra khỏi cửa.

    Bên ngòai Phủ Thừa Tướng dưới bóng cây liễu, tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua, cành cây lay động, thân liễu mềm mại không xương đung đưa theo làn gió.

    Lăng Dạ Vũ ôm Ly Yên xuống xe ngựa, đám người Mộc Lâu Thư nghe nói bọn họ tới bái yết vội vàng chạy ra ngoài nghênh đón.

    "Tại sao trở về không nói một tiếng với mẫu thân, nương dặn phòng bếp làm cho con ít đồ ăn con thích." Dung Sảnh Thiến có chút oán trách nói, nhưng đuôi lông mày lại tràn đầy ý cười.

    Ly Yên rời khòi cái ôm của Lăng Dạ Vũ, tiến lên nắm tay Dung Sảnh Thiến, giả vờ làm nũng nói: "Nương, con muốn cho người bất ngờ mà!"

    "Con, cái nha đầu này." Dung Sảnh Thiến vuốt ve tóc nàng, "Cháu ngoại của nương đâu?"

    "Chúng ở vương phủ, đang luyện võ công!"

    "Được rồi, đừng đứng ở ngoài cửa nữa, đi vào rồi nói." Mộc Lâu Thư liếc Lăng Dạ Vũ một cái, lên tiếng nói.

    "Đúng rồi, tỷ tỷ đâu?" Ly Yên nhìn bốn phía, tìm kiếm bóng dáng Mộc Vi Ngưng.

    "Tỷ tỷ con ở khuê phòng của nàng!"

    "Con đi tìm tỷ tỷ trước." Nàng vẫn không có quên việc cần làm trước tiên khi về nhà.

    Nói xong, Ly Yên đi về phía khuê phòng của Mộc Vi Ngưng, Dung Sảnh Thiến bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nha đầu kia có đứa nhỏ rồi mà vẫn như tiểu hài tử.

    Mộc Lâu Thư làm một cái thế mời vào, Lăng Dạ Vũ cung kính gật gật đầu tiến vào.

    Mộc Lâu Thư nhìn ra Ly Yên chưa biết chuyện gì, nhưng Lăng Dạ Vũ đã đáp ứng hắn thì nhất định sẽ làm được, cho nên hắn cũng không quá lo lắng.

    Ly Yên đi tới sương phòng của Mộc Vi Ngưng, đã thấy Thượng Quan Dương đứng ở cửa miệng đang chần chừ, trong mắt Ly Yên thoáng qua ý cười, cất giọng kêu: "Thượng Quan công tử."

    Thượng Quan Dương cả kinh, xoay người đã thấy Ly Yên đang cười nhìn hắn.

    Giọng nói này tất nhiên Mộc Vi Ngưng cũng có thể nghe được, tay cầm bút lông dừng lại một chút, thân mình hơi cúng lại, đáy mắt sóng gợn mà giật mình, sau đó lại khôi phục bình thản.

    Ly Yên cười không có ác ý với Thượng Quan Dương, nhíu mày hỏi: "Thượng Quan công tử ở đây làm gì vậy?"

    Trên mặt Thượng Quan Dương xẹt qua một chút xấu hổ, nói: "Ta tới này ngắm phong cảnh."

    Ly Yên trong lòng cười thầm, không nghĩ tới đường đường Thượng Quan Dương cư nhiên cũng có bộ dáng lúng túng như vậy.

    "Quả thật phong cảnh nơi này rất đẹp, ta không quấy rầy Thượng Quan công tử ngắm phong cảnh nữa." Ly Yên đi lướt qua Thượng Quan Dương, ngón tay khẽ động, trong mắt thoáng qua một tia sáng đen tối.

    Ly Yên đẩy cửa tiến vào, kêu: "Tỷ tỷ, ta tới thăm tỷ này."

    "Tại sao lại trở về vậy ?" Mộc Vi Ngưng hơi hơi cười, thanh âm vẫn nhu hòa trước sau như một, giống như khăn lụa xẹt qua.

    "Trờ về thăm tỷ chứ sao!"

    Mộc Vi Ngưng cười cười, tay đang cầm bút lông vẫn không dừng lại, vẽ trên giấy từng phong cảnh.

    "Tỷ tỷ, nói vậy ngày nào Thượng Quan Dương đều đến trước cửa tỷ chờ đi?" Ly Yên nhíu mày, giọng nói như đang tìm đầu mối.

    Bàn tay cầm bút của Mộc Vi Ngưng cứng đờ, trên bức tranh lại có một nét bút không nên có.

    Nàng khẽ nhếch môi lên, thêm vài nét vào chỗ sai kia, hi vọng có thể khiến sai lầm thành hoa thêu trên gấm.

    Ly Yên thu lại tươi cười, rút bức tranh của Mộc Vi Ngưng ra, một bức tranh cố chấp: "Tỷ tỷ, một khi đã sai lầm, vô luận thay đổi như thế nào đều là vô dụng, vì sao không bỏ qua sai lầm này, vẽ lại một lần nữa, có lẽ kết quả có thể tốt hơn như thế này."

    Bàn tay cầm bút của Mộc Vi Nưng khẽ rũ xuống, sắc mặt nhàn nhạt, mặt không biểu cảm, Ly Yên lại nói thêm: "Quá khứ thì hãy để cho nó trở thành quá khứ, cho mình được làm lại từ đầu, Lăng Dạ Trần hi vọng tỷ hạnh phúc."

    "Tỷ sẽ không ở cùng một người tỷ không thích." Mộc Vi Ngưng hít thở sâu một hơi, kiên quyết nói.

    "Tỷ thật sự không thích hắn sao?" Hai mắt của Ly Yên như ngọc lưu ly nhìn chằm chằm Mộc Vi Nhưng, không hề bỏ qua bất cứ cảm xúc nào trên mặt nàng.

    Bỗng nhiên, bên ngoài truyền một âm thanh ngã xấp xuống, sắc mặt Mộc Vi Ngưng chợt biến đổi, lập tức đi ra ngoài.

    Ly Yên nhếch môi một cái, đi sau Mộc Vi Ngưng ra ngoài.

    Mộc Vi Ngưng vừa ra liền thấy bóng dáng màu trắng té xỉu trên mặt đất, thần sắc hoảng hốt, vội vàng đi tới, "Tại sao có thể như vậy? Yên nhi, mau đến xem xem."

    Thượng Quan Dương hiển nhiên là té xỉu, sắc mặt trắng bệch, ngũ quan tuấn dật không còn giọt máu nào.

    Ly Yên bắt mạch cho Thượng Quan Dương, sắc mặt trầm trọng.

    Trong lòng Mộc Vi Ngưng khủng hoảng, lông mày cau chặt, khẩn trương hỏi: "Yên nhi, làm sao rồi?"

    "Hắn bị người ta hạ độc, hắn, đã chết." Ly Yên ngưng trọng nói.

    Nghe vậy, Mộc Vi Ngưng cứng đờ cả người, ánh mắt có chút rời rạc, "Chết? Làm sao có thể chết? Đã chết … "

    Qúa lo lắng sẽ bị những lời này lừa dối, lúc này Mộc Vi Ngưng lại quên mất Ly Yên chính là Huyết Hồ có thể cưu người, lực chú ý đều đặt trên người Thượng Quan Dương đột nột chết đi mà tràn ngập đau thương.

    "Tỷ tỷ, đưa hắn về Thượng Quan Bảo, để người trong Thượng Quan Bảo an táng hắn đi!"

    "Không." Mộc Vi Ngưng nghẹn ngào, hốc mắt trở nên đỏ bừng, "Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy?"

    "Tỷ tỷ, hắn vốn chẳng có quan hệ gì với chúng ta, đưa hắn về Thượng Quan Bảo thôi!" Ly Yên khuyên nhủ.

    "Không cần…” Khóa mắt ngập đầy nước mắt, Mộc Vi Ngưng ưu thương, Ly Yên chưa bao giờ thấy nàng như vậy.

    "Tỷ tỷ, nếu tỷ đã không thích hắn, vì sao không buông hắn đi?"

    Mộc Vi Ngưng giật mình, đúng rồi! Nàng không phải là không thích hắn sao? Vậy cái cảm giác đau lòng này từ đâu mà đến?

    "Hoa nở nên hái thì phải hái, chớ để không còn hoa phải bẻ cành, tỷ tỷ, quý trọng người trước mắt, đừng đợi đến mất đi rồi mới hối hận." Ly Yên thấm thía nói.

    Mộc Vi Ngưng trong nháy mắt tựa hồ nghĩ thông suốt, liếc mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt của Thượng Quan Dương này, tinh thần sa sút, "Nhưng, tỷ đã mất rồi!"

    Ly Yên nhẹ nhàng cười, đút một viên thuốc vào miệng Thượng Quan Dương.

    Mộc Vi Ngưng trợn to hai mắt, "Yên nhi, muội… "

    "Muội cho hắn ăn thuốc ngất, chỉ muốn tỷ sớm biết lòng của mình mà thôi."

    Gương mặt Thượng Quan dần dần hồng lên một chút, lông mi thon dài khẽ run rẩy, chậm rãi mở mắt, hiện lên một chút ý cười.

    Mộc Vi Ngưng tức giận hổn hển đứng lên, định đi trở về sương phòng.

    "Ngưng nhi, ta nghe thấy hết cả rồi."

    Lời nói của Thượng Quan Dương khiến Mộc Vi Ngưng dừng lại bước chân, nàng cắn môi, rồi đột nhiên cảm thấy không biết làm sao.

    "Ngưng nhi, ta hi vọng ta có thể dùng trọn đời yêu nàng, bảo vệ nàng, cước bộ của ta chỉ vì nàng mà dừng lại, vô luận nàng ở đâu, chỉ cần nàng quay đầu, ta vĩnh viễn ở sau lưng nàng." Thượng Quan Dương nói với bóng lưng kia.

    Giờ phút này thời gian trôi thật sự là lâu, tim Thượng Quan Dương đập liên hồi đến nỗi không thể khống chế, hai mắt tha thiết nhìn bóng dáng của Mộc Vi Ngưng, mang theo chờ mong, hi vọng nàng quay đầu.

    Rốt cuộc nước mắt giàn giụa, Mộc Vi Ngưng xoay người ôm lấy hắn.

    Thượng Quan Dương giật mình sửng sốt một chút, hai tay ôm chặt Mộc Vi Ngưng, cảm giác hạnh phúc tràn ngập, hai mắt cảm kích nhìn Ly Yên.

    Đột nhiên tiếng vỗ tay vang lên, Mộc Vi Ngưng sững sờ một lát, buông Thượng Quan Dương ra.

    Chỉ thấy đám người Mộc Lâu Thư đang nhìn bọn họ, hốc mắt Dung Sảnh Thiến ửng đỏ, vẻ mặt vui mừng.

    Nhất thời khiến hai gò mà Mộc Vi Ngưng đỏ ửng, một màn kia bọn họ đều đã thấy được, thật muốn chui xuống đất.

    "Tìm một ngày tốt thành hôn đi!" Đuôi lông mày Mộc Lâu Thư nồng đậm ý cười, hắn rất hài lòng đứa con rể này, hắn luôn lo lắng cho đứa nữ nhi này, cuối cùng vẫn phải nhờ nha đầu Ly Yên kia giúp một phen.

    Thượng Quan Dương ôm Mộc Vi Ngưng, ở bên tai nàng nhẹ giọng nỉ non, "Ta sẽ không bao giờ buông tay nàng nữa."

    Tai Mộc Vi Ngưng nháy mắt lại trở nên đỏ bừng.

    Ly Yên hếch mày với Lăng Dạ Vũ nói: "Vẫn là ta lợi hại, cứ như vậy mà bị thu phục rồi."

    Lăng Dạ Vũ bật cười, sủng nịch mà nói: "Ừ, nàng lợi hại nhất."

    Vèo một cái, kỳ hạn ba ngày đã đến.

    Trong triều đình, chúng quan viên đang đợi đại điển đăng cơ bắt đầu.

    Lăng Tuyệt ở trong sương phòng chán đễn nỗi không nhịn được, lúc trước hắn có ý đồ định xông ra, sau đó lại phát hiện mình bị giam lỏng, trong lòng càng không ngừng mắng Lăng Dạ Vũ.

    Hai mắt Lăng Tuyệt hừng hực lửa giận, nam nhân này chẳng lẽ muốn đăng cơ? Hừ! Mỹ nhân giang sơn đều muốn? Nào có dễ dàng như vậy?

    Đang lúc Lăng Tuyệt đang tính toán hạ thuốc mê mấy bị ám vệ canh ở bên ngoài, một người ám vệ mặc y phục màu đen đi đến, cung kính chắp tay: "Thế tử, đắc tội."

    Lăng Tuyệt đang muốn hỏi hắn muốn làm gì, thì ám vệ kia đã đánh bất tỉnh, vốn không cần thiết đánh bất tỉnh, chẳng qua là sợ Thế tử phản kháng sẽ làm bị thương đến Thể tử, hắn là ám vệ của Vương gia, dù võ công của Thế tử có bao nhiêu lợi hại, nhưng cho đến nay hắn vẫn là ám vệ bách chiến bách thắng đấy.

    Trên triều đình đám quan viên đổ mồ hôi đầm đìa, đã sắp tới giờ rồi, vì sao mãi không thấy Tân đế bước ra?

    Trong lòng bọn họ không khỏi thầm suy đoán, không phải là Vũ Vương gia sẽ thật sự công khai kháng chỉ không đến lễ đăng cơ chứ?

    Bỗng nhiên, một bóng dáng màu vàng chói xuất hiện, chúng quan viên hít một hơi lãnh khí.

    Bọn họ ở phía dưới nhỏ giọng thảo luận.

    "Tại sao có thể như vậy? Vũ Vương gia đâu? Không phải nói đến lễ đăng cơ sao?"

    "Đúng vậy! Lúc trước thấy Vũ Vương Gia không đồng ý đăng cơ, không phải là chạy trốn chứ?"

    "Đây hình như là Thế tử thì phải! Bộ dạng rất giống Vương Gia, nhưng hắn ngồi trên ngôi vị hoàng đế hình như không hợp quy củ lắm!"

    Vẻ mặt Lăng Tuyệt được đỡ lên ngồi ghế rồng, Mộc Lâu Thư kinh ngạc, bước ra hỏi: "Chuyện này, đây là có chuyện gì?"

    Công công bên cạnh Lăng Tuyệt nhàn nhạt cười một tiếng, "Các vị đại nhân bình tĩnh chớ vội, bây giờ tuyên đọc thánh chỉ."

    "Ngô Hoàng Vạn Tuế, Vạn Tuế ,Vạn Vạn Tuế." Đám quan viên đồng loạt quỳ xuống.

    "Phụng Thiên Thừa Vận, Hoàng đế chiếu viết, trẫm suy đi nghĩ lại, cảm thấy dân chúng ngoài kia cần trẫm nhiều hơn, cho nên, Ngô Hoàng quyết định thoái vị, lập trưởng tử Lăng Tuyệt thành Hoàng đế, trưởng nữ Lăng Sương thành Trấn Quốc Công, phụ trợ Tân Hoàng, Ngô Hoàng thành Thái Thượng Hoàng, lập Mộc Thị Ly Yên làm Thái hậu, cùng nhau xuất cung tuần tra, khâm thử."

    Lăng Tuyệt nghe xong thánh chỉ hai mắt liền trầm xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng, cái gì mà xuất cung tuần tra? Căn bản chính là bắt cóc mẫu thân đi du ngoạn rồi, nực cười, hắn không ngờ tới cư nhiên lại bị ông ta lừa gạt, nào có phụ thân nào hại nhi tử của mình như thế chứ?

    Hắn vừa tỉnh lại đã ở trong hoàng cung, trên người đã thay y phục mặc long bào, ám vệ kia đưa cho hắn một phong thư, là thư của Lăng Dạ Vũ để lại cho hắn: “Tuyệt nhi, con là con trai của bổn vương, tự nhiên bổn vương muốn chia sẻ một ít, vì mẫu thân con, ngôi vị Hoàng đế này đành để lại cho con, cai trị thật tốt, ta sẽ cùng mẫu thân con hành tẩu thiên hạ, yên tâm, qua vài năm có thể sẽ trở lại gặp con, đừng để cho phụ thân và mẫu thân con thất vọng.

    Nét bút hùng hồn giống như chủ nhân của nó, cuồng vọng tiêu sái như thế, giọng nói giống như đó là chuyện đương nhiên Lăng Tuyệt phải làm.

    Lăng Tuyệt lúc đó mới biết hắn đã mắc mưu.

    "Các vị đại nhân đều nghe rõ chứ?" Công công cười híp mắt hỏi.

    "Chúng thần tuân chỉ."

    Mộc Lâu Thư cười nhẹ, không nghĩ tới Vũ Vương Gia sẽ nghĩ ra biện pháp như thế, kể từ lần tuyên thánh chỉ đó, không thấy Vương gia kháng chỉ, cũng không ngồi lên ngôi vị Hoàng đế, mà lại nhàn nhã làm Thái Thượng Hoàng, thực hiện lời hứa của hắn, cả đời chỉ có một thê tử là Yên nhi.

    "Thời giờ đã đến, đại điển đăng cơ bắt đầu." Công công dùng giọng nói the thé mà hô cao.

    Lăng Sương lúc này mặc y phục hoa lệ đi tới bên cạnh Lăng Tuyệt, nhưng vẻ mặt lại không tình nguyện, chán ghét phụ thân, cư nhiên mang theo mẫu thân chạy trốn, quan trọng là không mang nàng đi.

    Lăng Dạ Nặc đứng trước cửa đại điện, tiếc nuối lắc lắc đầu, hắn quả nhiên không phải là đối thủ của hoàng huynh!

    Ở nơi nào đó xa xa, Lăng Dạ Vũ ôm Ly Yên ngồi ở trong xe ngựa.

    "Cư nhiên giấu diếm ta lâu như vậy." Ly Yên hung hăng trừng hắn.

    Lăng Dạ Vũ ngượng ngùng cười, "Không phải là sợ nàng không vui sao"

    "Chàng đó, ngay cả con của mình cũng đẩy vào hố lửa." Ly Yên có chút oán trách.

    "Đây là thời điểm rèn luyện cho nó, huống hồ ngôi vị hoàng đế có biết bao nhiêu người hi vọng ngồi lên đấy?"

    "Cũng không phải là tại chàng hay sao?."

    "Đó là bởi vì ta còn nàng!"

    Ly Yên bĩu môi, có chút ảo não, "Vậy Tuyệt nhi thì làm sao bây giờ? Còn có Như Yên, ta cũng không muốn Như Yên chia sẻ một người nam nhân với nhiều nữ nhân như thế, ta nghĩ hẳn Tuyệt nhi cũng sẽ không bằng lòng đâu."

    Như Yên là đứa nhỏ của Thi Vũ, nàng sẽ không để cho Như Yên chịu ủy khuất.

    Lăng Dạ Vũ chậm rãi cười, "Đây không phải là khảo nghiệm năng lực con của chúng ta sao? Nếu nó có thể đủ huỷ bỏ hậu cung, chặn miệng đám quan viên, vậy thì chứng minh nó còn lợi hại hơn người cha này của nó rất nhiều, hoặc là, nó cũng có thể học ta một chút, ném ngôi vị Hoàng đế cho nhi tử của nó, chẳng qua hình như chuyện này không có khả năng, Cho dù nó muốn, thì e là nhi tử của nó cũng chưa hẳn lớn bằng nó bây giờ được!"

    Hắn biết đám quan viên này lợi hại, muốn huỷ bỏ hậu cung tuyệt đối không thể dễ dàng như vậy, huống hồ cho dù huỷ bỏ hậu cung đi nữa, thì Tiểu Yên vẫn không thích hoàng cung, không bằng trực tiếp bỏ của chạy lấy người.

    Ly Yên bất đắc dĩ xoa trán, kỳ thực nếu là muốn huỷ bỏ hậu cung thì nàng không có biện pháp, chẳng qua nàng không thích bị nhốt trong hoàng cung này, như vậy cũng là tốt, bên người Tuyệt nhi không phải còn có Sương nhi sao? Sương nhi sẽ trợ giúp nó huỷ bỏ hậu cung.

    Lăng Tuyệt cùng Lăng Sương từ nhỏ đã được nàng rèn giũa không ít, hơn nữa phương diện nào cũng đã nói qua, cho nên nàng tuyệt không lo lắng hai đứa nó không cai quản tốt được quốc gia.

    "Ta muốn đến Tịnh đảo." Ly Yên bỗng nhiên nghĩ đến Như Yên vẫn còn ở Tịnh đảo huấn luyện, đã lâu rồi nàng chưa đến xem nó.

    "Được."

    Đây là lần đầu tiên Lăng Dạ Vũ đến Tịnh đảo, nhìn một biển hoa lài này, tỏa ra mùi hương như thấm vào ruột gan. Sương mù mênh mông lượn lờ ở phía trên, chim hoàng oanh bay lượn, chim hót hoa thơm bất quá cũng chẳng hơn được nơi này.

    Diệp Như Yên vừa thấy được Ly Yên, kinh hỉ chạy tới.

    Một thời gian ngắn không thấy, khí chất Diệp Như Yên đã cách xa với trước kia một trời một vực rồi, trên người tự tin lên vài phần, tăng thêm vài phần giảo hoạt như hồ ly, Ly Yên kết luận, nếu như Sương nhi mà gặp nó..., nhất định sẽ ầm ĩ động trời.

    "Như Yên, ở trong này như thế nào?" Ly Yên hỏi.

    Diệp Như Yên nhếch nhếch khóe miệng, hai mắt lóe lên tia sáng cơ trí, "Tốt lắm ạ!"

    Nhược Phong đứng ở một bên xoa trán, nha đầu kia, hoàn toàn không giống với lúc mới tới, bây giờ cũng biết trêu cợt người, có thể không tốt sao?

    "Có ta ở đây nữ nhi làm sao có thể không tốt được chứ?" Thượng Quan Thi Vũ cười đi ra, nhớ tới lúc trước Ly Yên dặn nàng đến xem Như Yên, không ngờ nhanh như thế đã gặp nhau rồi.

    Diệp Thừa Tầm ôm Diệp Như Yên, ghé vào bên tai nàng không biết đang nói cái gì, Diệp Như Yên cũng chỉ chớp chớp mắt, cười đến giảo hoạt, "Phụ thân, nữ nhân của mình thì người nên tự đuổi theo chứ."

    Diệp Thừa Tầm nếu biết như vậy sẽ chẳng làm! Sẽ không để Như Yên tới đây, hiện thời hắn không quản được Như Yên nữa.

    Diệp Như Yên chẳng qua là ở trên Tịnh đảo đợi một thời gian ngắn, Nhược Phong dạy nàng nhiều thứ, mà Nhược Vũ có đôi khi cũng sẽ đi theo làm ầm ĩ một phen, những người khác của Ngưng Yên Cung cũng cảm thấy chơi thật vui, cũng tới ầm ĩ một chút, vì thế tính cách của Diệp Như Yên liền hoàn toàn bị ảnh hưởng.

    "Thi Vũ, nói vậy tương lai Như Yên sẽ lật trời rồi." Ly Yên che miệng trêu ghẹo. Với tiềm chất của Như Yên, hơn nữa nhiều người của Ngưng Yên Cung bồi dưỡng như vậy, tương lai có thể sánh cùng Lăng Tuyệt, là đối thủ với Lăng Sương rồi.

    "Đương nhiên, đây là nữ nhi của ta, đúng rồi, làm sao ngươi tới đây ?"

    "Ta? Cũng như ngươi, chuẩn bị đi xem cảnh đẹp thế giới này rồi, bây giờ thuận tiện đến xem Như Yên một chút."

    Thượng Quan Thi Vũ nhíu mày, liếc Lăng Dạ Vũ một cái, "Hắn làm sao mà rảnh được?"

    Ly Yên cười cười, thầm nói bên tai Thượng Quan Thi Vũ vài câu, Thượng Quan Thi Vũ kinh ngạc, sau đó chậc chậc một tiếng, "Lăng Tuyệt thật sự là đáng thương."

    Nàng ở trên Tịnh đảo, dĩ nhiên không biết trong hoàng cung xảy ra chuyện gì, bây giờ nghe Ly Yên nói như vậy, nhất thời bội phục Lăng Dạ Vũ sát đất.

    "Tương lai nữ nhi của ngươi là phải ở bên cạnh con ta rồi đấy." Ly Yên ném một câu này, lập tức hướng tới Diệp Như Yên, đem một quyển sách đưa đưa cho nàng.

    "Như Yên, quyển sách này có rất nhiều tri thức, con phải đọc thật kỹ, đợi đến tương lai sau khi ra khỏi Tịnh đảo, đi hoàng cung tìm đương kim Hoàng đế, cũng là Tuyệt ca ca của con, " nói xong, Ly Yên lấy ra một tấm lệnh bài, "Cầm cái này con có thể tự do ra vào hoàng cung, tiến cung sẽ không có kẻ nào dám ngăn con."

    Diệp Như Yên nhu thuận đáp một câu, đáy mắt lại tránh qua một chút giảo hoạt, vào hoàng cung? Nàng còn muốn đi xem thế giới này là như thế nào, nàng mới không thích vào tiến hoàng cung như căn nhà giam này đâu!

    Ly Yên bắt được tia giảo hoạt trong mắt Như Yên, lại cười thầm không nói gì, Tuyệt nhi à Tuyệt nhi, nói vậy tương lai con đường truy vợ của con thật là xa xôi!

    "Nhược Phong." Ly Yên nhẹ kêu một tiếng.

    "Lão Đại." Nhược Phong cũng kêu một câu, đi đến trước mặt nàng, biết là nàng có chuyện cần phân phó nàng.

    "Ngươi a! Đi tìm một nam nhân tốt mà gả đi, ngươi giúp ta quản lý sản nghiệp nhiều năm như vậy cũng đã mệt mỏi rồi."

    Nhược Vũ đã có Lăng Dạ Phong, nàng cũng không lo lắng nữa, chẳng qua là Nhược Phong nhiều năm như vậy vẫn lao tâm lao lực vì nàng, hiện thời vẫn độc thân một mình.

    Nhược Phong nghe vậy nóng nảy, "Lão Đại, ta đã làm sai gì sao? Đừng đuổi ta đi."

    Ly Yên xoa trán, "Ngươi muốn đến đi đâu vậy? Nghe ta, phải biết suy nghĩ cho mình."

    Ly Yên lấy ra một tấm lệnh bài, "Từ nay về sau, ngươi chính là Cung chủ của Ngưng Yên cung, nếu ngươi không lấy chồng, có Ngưng Yên Cung trong tay, ngươi cũng có bảo đảm, còn có, nói với đám thủ hạ, ai muốn rời đi cũng có thể, cấp cho bọn họ một khoản bạc, hiểu chưa?"

    Trước kia nàng thành lập thế lực như vậy chỉ là vì muốn có một bảo đảm, hiện thời có Vũ ở bên người nàng, nàng sắp rời đi hành tẩu thiên hạ, cũng không cần thiết những thứ này.

    Nhược Phong định cự tuyệt, Ly Yên lại kiên định mà nói: "Ngươi phải nhận lấy."

    Nhược Phong khẽ cắn môi, "Vâng, Lão Đại, nếu quả có một ngày người trở về, Ngưng Yên Cung vẫn là của người như trước."

    Nàng nói nguyên si lời mà Ly Yên nói cho mọi người trong Ngưng Yên Cung, nhưng chẳng có ai muốn rời đi, đối với bọn hắn mà nói, Ngưng Yên Cung là chốn an nghỉ của bọn họ, đương nhiên, đây là sau này.

    "Được rồi, chúng ta phải đi rồi, Như Yên ngoan ngoãn nghe lời nhé!" Ly Yên tặng hết những gì mình có, đột nhiên cảm giác thật nhẹ nhàng.

    Diệp Như Yên nhu thuận gật gật đầu, ánh mắt nhìn theo bóng dáng xa dần của bọn họ.

    "Tiểu Yên, nàng còn muốn đi đâu sao?" Lăng Dạ Vũ hỏi.

    "Ta nghĩ muốn đến đáy vực Tuyệt Mệnh nhìn xem sư phụ." Ly Yên nhìn bầu trời, hai mắt có chút ảm đạm.

    "Được, ta đi cùng nàng."

    Lấy võ công hiện thời của hai người, đã có thể sử dụng khinh công trực tiếp xuống đáy vực.

    Ly Yên quỳ gối trước mộ sư phụ, bên cạnh đã có đám cỏ dại mọc hơi cao.

    "Sư phụ, tâm nguyện của người đã hoàn thành, Đại lục thống nhất rồi." Ly Yên vừa nghĩ tới sư phụ là vì nàng mà chết, trong lòng lại khó chịu giống như bị cái gì đó đè lên.

    Lăng Dạ Vũ quỳ xuống, dập đầu ba lần trước ngôi mộ, "Nếu không có người, ta cũng không thể sống cùng Tiểu Yên rồi, cám ơn người, ta nhất định sẽ đối với Tiểu Yên thật tốt, sẽ không làm người thất vọng."

    Hai người đứng trước mộ đứng một hồi lâu, mãi cho đến khi mặt trời lặng xuống núi.

    "Được rồi, đến chàng quyết định, bây giờ chúng ta đi đâu?" Lên tới vách đá trên đáy vực Tuyệt Mệnh, Ly Yên lên xe ngựa nói.

    "Ta dẫn nàng đến một nơi bí mật." Lăng Dạ Vũ ôn nhu nói.

    Ly Yên tò mò, "Nơi bí mật nào?"

    Lăng Dạ Vũ im lặng không nói gì, dáng vẻ thần bí khó lường, trong mắt mỉm cười toan tính.

    Ly Yên trợn mắt nhìn hắn, lại còn thừa nước đục thả câu.

    "Vương Gia, đến rồi."

    Lăng Dạ Vũ nghe vậy, mỉm cười một chút, "Tiểu Yên, chúng ta đi xuống đi!"

    Ly Yên nhíu mày, nàng muốn nhìn xem trong hồ lô hắn đang bán cài gì.

    Vừa xuống xe, hai mắt của Ly Yên trợn to, vẻ mặt không thể tin, xoay mặt nhìn về phía Lăng Dạ Vũ, thấy hắn sủng nịch đang nhìn mình.

    "Chàng, làm sao chàng tìm được chỗ này?" Trong mắt Ly Yên kinh ngạc đến không nói nên lời.

    Phóng mắt nhìn qua, một đám Mạn Châu Sa Hoa lớn, đỏ rực chói lọi hai mắt, từng đóa hoa lay động trong gió, rung động nói không nên lời, giống như mình ngập ở trong biển lửa, vô cùng diêm dúa loè loẹt.

    (*Mạn Châu Sa Hoa: hoa Lily)

    Lăng Dạ Vũ cười nhẹ, "Sáu năm trước ta cũng đã gieo xuống rồi."

    Sáu năm trước hắn hỏi Ly Yên thích gì, phát hiện nàng thích Mạn Châu Sa Hoa, vốn định làm nàng ngạc nhiên, cũng không ngờ khi đó nàng lại rớt xuống vực, hiện thời hắn rốt cục có thể mang nàng đến xem mảnh đất phồn hoa này rồi.

    Lăng Dạ Vũ quì một gối, trong tay lấy ra một chiếc nhẫn, cầm tay Ly Yên, đeo cho nàng, "Ta chưa bao giờ huớng nàng cầu hôn, ngay cả hôn lễ sáu năm trước cũng đều là do nàng nỗ lực giành lấy, bây giờ, ta bổ sung khiếm khuyết cầu hôn với nàng."

    Ly Yên sững sờ tại chỗ, ngạc nhiên xem hắn, nói không nên lời, ánh mắt thoáng qua chiếc nhẫn có chút nghi hoặc.

    Nhìn thấy Ly Yên nghi hoặc, Lăng Dạ Vũ giải thích: "Sương nhi nói với ta, muốn cầu hôn, cần có chiếc nhẫn này, ta sai người tạo ra nó, Sương nhi nói, ngón áp út nối liền trái tim, đeo nhẫn lên ngón đó, sẽ chứng minh lòng của nàng sẽ chỉ thuộc về ta mà thôi."

    Nước mắt Ly Yên nhất thời như lũ phá bờ đê, Lăng Dạ Vũ lại sốt ruột đứng lên, hỏi: "Tiểu Yên, nàng làm sao vậy? Tại sao lại khóc? Không vui sao? Không thích ta liền đổi."

    "Không có, ta rất thích, rất thích." Ly Yên cầm lấy chiếc nhẫn trên tay, nức nở nói.

    "Vậy tại sao lại khóc?"

    Ly Yên nín khóc mỉm cười, hai tay ôm cổ Lăng Dạ Vũ, hôn lên đó, Lăng Dạ Vũ sửng sốt, hiếm khi thấy Tiểu Yên chủ động như vậy.

    Biển hoa lộng lẫy tràn ngập, hai người ngã xuống ôm hôn thắm thiết, ngập tràn hơi thở hạnh phúc, nhẫn trong tay phát sáng rực rỡ, tạo nên độc cong khúc xạ, lóe ra tia sáng nhiều màu.

    ~Hoàn chính văn~
     
    tonien158 thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...