Hoàn [xuyên không] Ai dám yêu vương hậu của trẫm

Thảo luận trong 'Tiểu thuyết' bắt đầu bởi rio_sp, 4/5/2013. — 65.698 Lượt xem

  1. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    “Được rồi, nói thế nào thì cũng là ngươi có ý tốt muốn giúp ta. Quên đi, coi như chưa có chuyện gì phát sinh.”

    Hắn tựa hồ có chút giận dữ khuôn mặt tối sầm. Hắn nắm chặt bả vai ta, căm giận nói

    “Bất luận là ai đối với ngươi như vậy, ngươi cũng đều có thể bình tĩnh như vậy sao?”

    “Uy, ngươi làm ta đau .” nhìn hắn như vậy, thực muốn nổi giận ta chưa mắng hắn, hắn giận dữ cái gì? Ta nhỏ giọng nói thầm, đành chấp nhận bị một tiểu lão đầu khi dễ.Hắn cầm lấy tay ta dùng sức xiết chặt

    “Ngươi nói cái gì?” Hắn rít gào bộ mặt giận dữ. ngũ quan vặn vẹo. Lòng ta kinh hãi a

    “Tiểu thư, Phong thái y, các ngươi?” may mắn Tiểu Linh bước vô kịp lúc làm hắn buông lỏng tay ta ra, ta thầm thở phào nhẹ nhõm, thật là. Ta ảo não nói

    “Viên thuốc ta đã uống, Tiểu Linh, Tiễn Khách.”Tiễn khách hai chữ được nhấn thật mạnh nói xong, ta xoa xoa bả vai, thật là đau chết đi được.

    Ta nhìn hắn căm giận rời đi, thiếu chút nữa đụng phải cánh cửa, hừ. Đâm chết ngươi, bổn tiểu thư cũng không phải người dễ khi dễ. Lòng ta âm thầm chửi rủa, ai bảo ngươi khi dễ ta trước.

    “Tiểu thư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

    Tiểu Linh vội vàng hỏi. Mắt nhìn theo tiểu lão đầu, ta tức giận

    “Tiểu Linh. Ngươi còn chưa nhìn thấy chân diện thật của hắn, quan tâm hắn làm gì a?”

    [​IMG]
     
  2. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 14: Ủy khuất

    Tiểu Linh nghe ta mắng, khóe mắt ướt ướt , nhìn bộ dạng đáng yêu của nàng, ta ôn nhu nói

    “Được rồi, ngươi đừng khóc a. Khóc ta sẽ khó chịu .”

    Tiểu Linh ngẩng đầu, ủy khuất cứ cho là nàng để ý đi nhưng Tập Nhã có để ý đến nàng đâu.

    “Tiểu thư, mặt của ngươi khỏi rồi? Phong thái y y thuật thật sự cao minh a.”

    Ta nhìn chằm chằm nàng. mở ngậm miệng lúc nào cũng là Phong thái y. không nhìn ra mặt ta chút khó chịu?

    “Tiểu Linh, ta muốn đi ra ngoài đi dạo a. Ở phòng lâu thật buồn chán .”

    Ta hưng phấn nói, nhắc tới mới nhớ tù lúc đến đây ta chưa đi thăm quan Cùng phủ. Trước hảo đi ngắm cảnh đã rồi nói sau, Tiểu Linh nghe lời đề nghị của ta, hai mắt sáng rực

    “Tốt.”

    Ta đi thay quần áo, lấy dược xoa lên những vết bầm nhỏ còn chưa tan hết vui vẻ phấn chấn bước ra cửa.

    Cùng phủ rất rông xung quanh không khí thoáng đãng, hít thở không khí mát mẻ ở nơi này từng tế bào trong cơ thể như muốn thoát ra, đang hưng phấn du ngoạn một làn điệu nhạc truyền vào trong tai

    “Tiểu Linh, ngươi nghe a, nhạc hay quá, chúng ta qua đó xem thử.”

    Tiểu Linh túm ống tay áo của ta, nhỏ giọng nói

    “Tiểu thư, nơi đó chúng ta không thể đi vào.”

    “Vì sao?”

    “Tiểu thư, Quý phi nương nương toCùng phủ , nơi đó đang biểu diễn ca múa chào đón Quý phi nương nương.” Nghe Tiểu Linh nói. Ta càng thêm hưng phấn, Quý phi nương nương? Ta muốn thấy, thật phô trương a, nhanh cầm tay Tiểu Linh kéo đi

    “Ta muốn xem. Đi.”
     
  3. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Trước cửa Điệp Uyển

    “Nhị vị thỉnh quay về.” thị vệ thanh âm lạnh như băng vô tình , bất luận ta nói nhiêu lần sống chết cũng không cho ta tiến vào.

    “Ta chính là Lục tiểu thư của phủ Thừa tướng.” ta lớn tiếng nói

    “Ta đã nói bao nhiêu lần, ai cũng không được bước vô quấy rầy nếu có chuyện gì xảy ra ta chịu không nổi trách nhiệm.”

    Viên thị vệ vẫn đứng nghiêm, đến nhìn ta một cái cũng không thèm liếc mắt. Ngữ khí càng thêm lạnh như băng. Ta dị thường căm tức, Tiểu Linh ở phía sau túm ống tay áo của ta.

    “Ta muốn vào xem, đường đường là tiểu thư Cùng phủ cư nhiên đến một Điệp Uyển nho nhỏ còn không thể vào được. Đáng giận, ngươi thị vệ chết tiệt.”

    Ta bổng nhiên có ý tưởng muốn đùa giỡn với tên thị vệ này. Ta tiến gần sát vào mặt hắn

    “có cho ta đi vào không?” hơi thở của ta phun lên trên mặt hắn.

    Khuôn mặt thị vệ trẻ tuổi mất tự nhiên ửng đỏ.

    “Lâm Hàm, phát sinh chuyện gì?” Ta nhìn thấy phụ thân từ trong Điệp Uyển đi ra, trên mặt hắn rõ ràng tức giận.

    “Ly nhi, ngươi ở trong này làm gì?” Hắn thanh âm tràn ngập uy nghiêm, ta lập tức thu người

    “Phụ thân, ta chỉ muốn vào xem.” thanh âm của ta càng lúc càng nhỏ.

    “đây không pải là nơi ngươi nên tới, mang theo nha đầu của ngươi lập tức rời khỏi nơi này.” Hắn uy nghiêm ra mệnh lệnh .

    Tiểu Linh chạy tới kéo tay ta, ta ủy khuất đến cực điểm, làm cái gì? không cho tiến thì thôi, hung dữ làm gì a. Phụ thân có vẻ không kiên nhẫn

    “Lâm Hàm, nơi này giao cho ngươi, bất luận kẻ nào cũng không được tới gần trong vòng trăm mét.” Nói xong liền khoanh tay bước vô. hai mắt ta đẫm lệ nhìn thị vệ trước mắt như ai oán.

    “Tiểu Linh, chúng ta đi.” Căm giận nói.

    “Không biết chuyện gì mà khiến Lục tiểu thư bị mất hứng a?” Trước mắt là một thân hoa phục, khuôn mặt tươi cười, không phải ca ca thì là ai?

    “Ca ca cũng muốn đem Ly nhi ra chơi đùa.” Ta giận dữ quát nạt.
     
  4. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 15: Thích khách

    Ca ca đối ta sủng nịch cười

    “Tiêu sưng chưa?”

    Ta sờ sờ mặt mình gật đầu

    “Vì sao lại không vui a?”

    Ta nhìnca ca miệng ai oán nói

    “Ca ca, ta muốn đến Điệp Uyển xem ca múa. nhưng phụ thân không cho tiến vào còn phi thường tức giận”

    Ca ca nhẹ nhàng vuốt ve đầu an ủi ta

    “Được rồi, không phải là muốn xem ca múa sao? Chúng ta vào xem, đi.”

    “Thật sự? nhưng thị vệ kia”

    Thanh âm của ta càng ngày càng nhỏ, ca ca ôm ta bước đến Điệp Uyển, đối với thị vệ ra lệnh nói

    “Tránh ra, chúng ta muốn đi vào.”

    “Ngũ thiếu gia, Thừa tướng có lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được đi vào.” Thị vệ thanh âm như trước không có gì thay đổi, chết tiệt thị vệ ngay cả ca ca mà cũng không nể mặt, thật sự đáng ghét.

    Ca ca ôn hòa cười nói

    “Nga, vậy khối lệnh bài này thì sao? Thấy lệnh bài như thấy Thừa tướng. Vậy có phải ngươi nên nhường đường hay không?”

    Ta nhìn thấy thị vệ cúc cung tránh ra . Trong lòng vui sướng như nở hoa

    “Ca ca, thật lợi hại a.” Ta làm cái mặt quỷ nhìn thị vệ, ai bảo ngươi không cho ta tiến vào?

    Khuôn mặt thị vệ băng lãnh như trước không một chút thay đổi, khuôn mặt tuấn tú vậy mà.

    Bước vào Điệp Uyển, tiếng nhạc càng lớn đập vào mắt nàng đầu tiên là một điệu múa tuyệt đẹp trên vũ đài một hoàng y nữ tử che sa mặt đang nhảy múa. Gió thổi làm tấm khăn che mặt của nàng bay lên lộ ra cái cằm xinh đẹp, kỹ thuật nhảy của nàng tuyệt đẹp, làm mọi người xung quanh như đắm chìm vào trong đó.
     
  5. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Ta không khỏi phát ra cảm thán

    “Ca ca, vị hoàng y nữ tử kia nhất định rất đẹp.”

    “Đẹp cũng không bằng vẻ đẹp của Ly nhi.” Ca ca cười nhẹ âm thanh từ trên đầu truyền xuống.

    Trên đình các nơi phụ thân ngồi thỉnh thoảng người lại nhìn về phía nhạc sĩ gật đầu, khuôn mặt đã giảm bớt sự uy nghiêm, hơi mỉm cười. Tất cả mọi người xung quanh đang đắm chìm vào điệu múa.

    Ánh mắt ta theo sát hoàng y nữ tử, kỹ thuật nhảy của nàng phối hợp âm nhạc giống như tiên nữ đang nhảy múa. Nếu ta có thể múa được như vậy thì tốt rồi, thân thể nàng uốn lượn tràn ngập sức quyến rũ và hấp dẫn. Mái tóc đen chuyện động theo những động tác của nàng thật góp phần làm điệu múa của nàng tuyệt vời hơn.

    Tiếng nhạc lên cao nàng tung mình lên cao, ta sợ hãi nhìn, đột nhiên thân thể của nàng dừng lại, ngân châm từ trong tay nàng bắn ra.

    Kia dĩ nhiên là bắn về phía phụ thân , trời ạ, thời khắc này giống như chỉ mành treo chuông, tất cả mọi người đều đang trầm mê trong vũ điệu

    “A”

    Ta hoảng sợ hét lên, thân hình ta như bị đông cứng lẳng lặng đứng nhìn tất cả.

    Đột nhiên một tia sáng lóe lên ngân châm bị cản rớt mặt đất, phát ra thanh âm leng keng. May mắn, phụ thân không có việc gì. Ta thở phào đảo mắt nhìn, xung quanh cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn. Ca ca vỗ nhẹ vai ta như trấn an rồi phi thân bay tới giao chiến với hoàng y nữ tử

    “Lục tiểu thư, sảy ra chuyện gì?” Ta quay lại nhìn thấy tên thị vệ lúc nãy.

    “Mau, mau bắt hoàng y nữ tử kia, nàng là thích khách.” Ta nắm lấy ống tay áo hắn vội vàng nói. Thị vệ phi thân tiến đến, oa, lại thêm một cao thủ.

    “Tiểu thư”

    Tiểu Linh nắm lấy tay ta, ta mải nhìn một màn đánh nhau kịch liệt ở trên không trung, không lòng dạ nào để nói chuyện với Tiểu Linh. Hoàng y nữ tử kia võ công cũng không đơn giản a.

    Tầng tầng thị vệ chạy tới vây quanh chật như nêm cối, phụ thân uy nghiêm ra lệnh

    “Bắt được thích khách, sẽ có thưởng.”

    [​IMG]
     
  6. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 16: Tắm

    Tất cả thị vệ đều xông lên bắt thích khách. Hoàng y nữ tử bại trận, bị ca ca và tên thị vệ tên là Lâm Hàm áp giải quỳ gối trước mặt phụ thân, dĩ nhiên khăn che mặt bị giựt xuống, tướng mạo quả thực xuất chúng. Xung quanh rộ lên âm thanh thưởng thức.

    “Nói, ai phái ngươi tới ?”

    Phụ thân uy nghiêm mở miệng. Nữ tử ngửa đầu cười to, ánh mắt ca ca lạnh như băng, túm tóc nàng

    “Thành thật một chút.”

    Nữ tử cười càng thêm điên cuồng, xuất chúng gương mặt trở nên vặn vẹo, khóe miệng chảy máu, tiếng cười của nàng càng ngày càng thấp. khuôn mặt Lâm Hàm biến sắc

    “Ngũ thiếu gia, không tốt , nhìn biểu hiện của nàng giống như uống thuốc độc .”

    Nữ tử liếc nhìn phụ lần cuối rồi nôn ra máu chậm rãi ngã xuống đất cơ thể bất động. Lâm Hàm đưa tay xem hơi thở của nàng

    “Khởi bẩm Thừa tướng, thích khách đã uống thuốc độc tự sát.” thanh âm lãnh khốc vô tình, tựa như người chết vừa rồi chỉ là một con kiến. Nhìn trường hợp như vậy, ta không chịu nổi nôn khan.

    Phụ thân tức giận quát

    “Nàng? Vũ cơ? Sao lại trở thành thích khách?”

    “Phụ thân, Vũ cơ thật có lẽ đã bị giết.” Ca ca phân tích, ngữ khí bình thản như không quan hệ.

    Một mạng người, mạng người mà có thể xem là chuyện vặt sao? Phụ thân để ca ca điều tra rõ việc này, trước khi rời đi ta quay lại nhìn ca ca, nhưng ta không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của ca ca.

    Ca ca bận rộn phân phó thị về xem xét thân thể nữ tử tìm kiếm manh mối, máu làm ta đột nhiên nhớ tới tỳ nữ ở Trấn các. Không khỏi nôn khan

    “Tiểu thư, có sao không?” Tiểu Linh vỗ nhẹ lưng ta làm ta nôn nhiều hơn
     
  7. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    “Lục tiểu thư, lau sạch miệng cảm thấy thoải mái.”

    Tiếp nhận khăn tay trước mặt , ta miễn cưỡng ngẩng đầu mỉm cười, ta nghĩ sắc mặt của ta lúc này khó coi cực kỳ, suy yếu nói

    “Cám ơn.”

    Trên mặt Nam tử tươi cười, cho ta cảm nhận một tia ấm áp.

    Không giống gương mặt lúc trước lạnh như băng. Lâm Hàm, như vậy mới phù hợp khuôn mặt tuấn tú

    “Hầu hạ tiểu thư trở về đi, nơi này không thích hợp với Lục tiểu thư.” ngữ khí của hắn có chút quan tâm.

    Nhìn xa xa ca ca đang bận rộn, ta suy yếu nói

    “Tiểu Linh, quay về Thúy Vân Các đi.” Tiểu Linh đỡ ta ly khai khỏi Điệp Uyển, vì sao luôn chọn cách giết bằng thuốc độc? Vì sao ở chỗ nào cũng thấy máu? Đây là cổ đại? Tâm tình ta có chút trầm trọng.

    Bước ra khỏi Điệp Uyển, hít thở không khí bên ngoài tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều.

    “Tiểu thư, tâm tình ngươi không tốt, hay tắm rửa một chút thư giản cơ thể.” Ta nhìn Tiểu Linh gật đầu

    “Tốt, quỷ nha đầu.”

    Ta ở sau bình phong loay hoay cởi mớ y phục rườm rà, thở hắt ra một hơi, bước vào thùng nước. Ân, thật là thoải mái. Trâm cài tóc được lấy xuống, mái tóc đen huyền rũ xuống, thoải mái hơn rất nhiều, ai, cổ đại thật phiền toái, hiện đại chỉ cần cột cao như đuôi ngựa là có thể đi ra ngoài.

    Ta chậm rãi vuốt mái tóc đen, nhìn mái tóc phiêu đãng trong nước hết sức xinh đẹp, hình ảnh một nữ tử khuôn mặt hồng hồng phản chiếu lại trong nước, cái trán lấm tấm mồ hôi tinh mịn, ánh mắt long lanh , lông mi dài nhỏ dính những giọt nước vô cùng phong tình.

    Ta tận tình chơi đùa ở trong nước . da thịt thêm một tầng phấn hồng, tiểu thư chính là tiểu thư a thân thể rất đẹp. bỗng nhiên Tiểu Linh ở ngoài bình phong nói

    “Tiểu thư, ta giúp ngươi tẩy đi.” Ta vội vàng hô

    “Tiểu linh, không cần. Ngươi ở bên ngoài chờ là tốt rồi.”

    Ta dù sao ta cũng không phải chân chính là tiểu thư, tắm rửa phải có người hầu hạ, ta không có thói quen đó. Ta thích ở trong nước vui đùa, đột nhiên sau lưng truyền đến giọng nam âm trầm

    “Lục tiểu thư có vẻ rất thoải mái.” Ta lập tức ẩn mình sâu trong nước, đem tóc đen che trước ngực, hoảng sợ nói

    “Ai?”
     
  8. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 17: Hắc y nhân

    [​IMG]

    Namtử cười nhẹ dáng người ẩn khuất, ta nhìn từ đông sang tây, Tiểu Linh đâu? Sao còn chưa xuất hiện? giọng nói nam tử vang lên như châm chọc

    “Như thế nào? Muốn gọi người tiến vào? Ngươi cảm thấy nàng ta có cơ hội tiến vào sao?”

    Chẳng lẽ Tiểu Linh đã xảy ra chuyện? Trước mắt ta lại hiện lên hình ảnh hắc y nhân, tỳ nữ ở Trấn các, máu, tử thi, máu chảy lan ra khắp nơi, quá sợ hãi ta trốn sâu vào trong nước, tay trái nắm chặt tóc, tay phải nắm vào miệng thùng nước, hơi thở dồn dập.

    Ta lớn tiếng nói

    “Ngươi muốn gì?”

    Ca ca phái bảo hộ ta mà người đâu? Tiểu Linh sao rồi?

    “Ta khuyên Lục tiểu thư nên dành khí lực, vì tỳ nữ của ngươi mà suy nghĩ một chút, nếu ngươi không muốn thấy thi thể của các nàng.”

    Lời nói như cảnh cáo quanh quẩn trong phòng, làm ta không xác định được rõ hắn đang đứng ở đâu? Ta hoảng sợ nhìn xung quanh .

    “Như thế nào? Biểu hiện của Lục tiểu thư như vậy ngươi đang hy vọng ta xuất hiện sao? Xem ra Lục tiểu thư tịch mịch sắp không chịu nỗi nữa rồi.”

    Hắn cười, tiếng cười tràn ngập hương vị mê hoặc, tiếng cười truyền vào trong tai làm ta sợ hãi nuốt nuốt nước miếng. Hô hấp càng thêm dồn dập, quần áo? quần áo của ta đâu?

    Ta dùng mái tóc đen che ngực, đưa tay với lấy quần áo
     
  9. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    “Tốt lắm, đừng che, trên người ngươi mọi thứ ta đều đã thấy. Bây giờ ngươi có che cũng vô ích? Bất quá, dáng người Lục tiểu thư rất đẹp.” giọng nói như châm chọc lại nổi lên.

    Tên chết tiệt này rốt cuộc muốn làm gì? Ta gắt gao cắn cắn môi, mùi máu tươi truyền đến, sao đến bây giờ mà vẫn chưa có ai tới đây cứu ta?

    Người này võ công nhất định thâm sâu khôn lường, ta nên làm gì bây giờ? Hắn là hái hoa tặc? Ta đây chẳng phải sẽ thất tiết?

    “Sưu”

    Sau tiếng động, đột nhiên trước mắt xuất hiện một Hắc y nhân, sắc mặt của ta tái nhợt như một tờ giấy. ta ngơ ngác nhìn bước tới gần. khẩn trương không thể hô hấp, môi cắn càng sâu. Hắn đứng bên cạnh ta, cả người tản ra hơi thở mạnh mẽ

    Chậm rãi đưa tay, ngón tay lạnh như băng giữ chặt chiếc cằm của ta, ngón cái chà lau vết máu ở khóe miệng, ta phản kháng muốn thoát ra, lại bị hắn mạnh mẽ ngăn lại, ta chỉ có thể dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.

    “Một khuôn mặt khuynh thành mà có vết thương sẽ không đẹp. Nha, máu chảy sẽ làm ta đau lòng .” giọng nói mị hoặc cất lên, tuy ta không thấy rõ sắc mặt của hắn sau chiếc mặt nạ, nhưng là trong ánh mắt hắn tràn ngập sự nghiền ngẫm. khóe môi nhếch lên.

    Hắn không kiêng nể gì nhìn thân thể ta từ trên xuống dưới, tựa hồ ta là một kiện vật phẩm. Bị ánh mắt nhìn như soi mói khiến ta không thoải mái. Ngón tay nắm chặt bể nước đã dần trở nên lạnh ta không khỏi run người, toàn thân nổi da gà.

    “Xôn xao”

    Đột nhiên ta bị hắc y nam tử cường thế ôm lên khỏi bể nước, chỉ trong nháy mắt chiếc một áo choàng bao quanh khắp cơ thể. Do ở trong nước quá lâu ta bất giác vùi đầu trước vòng ngực ấm áp của hắn nhợt nhạt hít thở, lúc sau ý thức được tình huống hiện tại cả người ta trần trụi lại nằm trong vòng tay ôm ấp của một nam tử xấu hổ hai má nóng nóng .

    “Xem ra hôm nay ta có thu hoạch lớn a, được ôm mỹ nhân trong ngực.” Hắn ở của ta bên tai tà mị cười, nhìn đến khóe môi hắn cười tay hắn không đứng đắn vuốt lưng ta, phẫn hận tới cực điểm.

    “Ba”

    Một cái tát thật mạnh trên mặt hắn, dấu tay của ta in hàn lên lớp mặt nạ

    “Nữ nhân, không cần chọc tức ta.” Hai tay hắn bóp cổ ta, ánh mắt được bao phủ bởi ngọn lửa thị huyết.

    Ở ta nghĩ mình sắp mất mạng , hắn buông lỏng tay ra, ta vô lực ngã xuống mặt đất, há to mồm hô hấp

    “Ngươi còn không có thể chết.” ngữ điệu lạnh như băng nói.
     
  10. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 18: Vết bớt

    [​IMG]

    Ta nằm trên mặt đất kịch liệt hô hấp, bộ dạng chật vật không để ý đến đau đớn, quay đầu lại lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn.

    “Đau sao? Nữ nhân? Đừng nên trách ta không thương hoa tiếc ngọc, cái tát trước ta sẽ ghi nhớ, lần sau tái tính với ngươi.” Ngữ khí trầm thấp, không hiểu hắn đang vui hay đang giận

    “Rốt cuộc ngươi muốn gì?” ta mở miệng hỏi hắn.

    Ánh mắt hắn xẹt qua người ta, thần sắc phức tạp, bạc thần phun ra thanh âm như trâm chọc

    “Nữ nhân, hình hoa sen sau lưng ngươi rất đẹp. giống như một bông hoa được thêu tỉ mỉ trên gấm.”

    Giọng nói trêu đùa của hắn làm cho ta tức giận, ánh mắt hắn chăm chú nhìn thân thể ta như đang tìm tòi nghiên cứu một sinh vật lạ làm ta thấy xấu hổ vô cùng, lúc này ta phải kiên cường phải tự mình đứng lên bảo hộ cho chính bản thân mình, đối với một người lãnh huyết như hắn, ta cần phải cứng rắn hơn.

    Lúc nãy hắn nói sau lưng ta có hình hoa sen? Sao ta không biết? ngồi trên nền đất lạnh thân thể ta như muốn đông cứng rất lạnh lại thêm Hắc y nhân trước mặt tản ra hơi thở lạnh như băng, đầu ngón tay tiếp tục nắm lấy chiếc cằm của ta lạnh lùng nói

    “Nữ nhân, ngươi nghĩ mình là do Đại phu nhân của Thừa tướng sở sinh, hừ” ngữ khí tràn ngập khinh thường.

    Của ta đầu óc như muốn nổ tung oa, hắn biết chuyện gì? Ta cố gắng trấn định hỏi

    “Ngươi có ý gì?” Hắn đến bên tai ta nhẹ nhàng thở

    “Ngươi không phải là người ngu ngốc rồi sau này ngươi sẽ biết .” khóe môi nhếch lên, mặc dù khí chất bao quanh hắn làm cho ta thấy ớn lạnh. Nhưng sâu trong ánh mắt hắn lại như mê hoặc ta

    “Ta họ Tiêu, nữ nhân, ngày sau chúng ta sẽ còn gặp lại. Đến lúc đó ngươi đừng làm ta thấy thất vọng a.” giọng nói rất ngạo khí, một trận gió thổi qua nháy mắt đã không tháy bóng người. Người này thật đáng sợ, đến tột cùng võ công đã đạt cảnh giới nào?
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...