1. onelove

    onelove Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Xin anh! Đừng bao giờ nói.....vĩnh biệt!(Truyện quay về quá khứ hay kực!)

    truyện này mình mới chôm chỉa trên ZF thấy hay hay hấp dẫn nên post cho mọi người cùng thưởng thức! Đọc xong cho vài cái comment nhá!
    * Author (tác giả):missyouforever94 (ttlt)

    * Category (thể loại):tình cảm, vui nhộn có, đau thương có

    * Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi):tùy ai đọc cũng ok

    * Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished):đang trong giai đoạn sáng tác

    * Warning (cảnh báo về nội dung truyện):no

    * Casting (phần giới thiệu nhân vật)::KSV@05:

    một đêm mưa,.......
    một chàng trai
    nắm tay cô nói..........
    vĩnh biệt!
    cũng một đêm mưa,.........
    một chàng trai khác
    nắm tay cô nói.......................
    vĩnh biệt!
    Liệu?Đó có phải là số phận??????????
    Còn cô! Cô chỉ biết đứng đấy mà gào lên:
    -Xin anh! Đừng bao giờ nói vĩnh biệt!

    Trần Dạ Hân- 1 cô gái chứa đựng 2 tâm hồn khác biệt

    Quách Khải Minh- 1 chàng trai ấm áp nhưng lại khoác trên mình vể lạnh lùng, buốt giá.

    Chu Đại Phong-1 con người chìm trong bí ẩn...............

    Cuộc đời học sẽ ra sao?

    Tình yêu của học sẽ như thế nào?


    ************Tất cả vẫn là bí mật**************
     


    hansel1995, hoacolau, suli_962 bạn khác thích điều này.

  2. onelove

    onelove Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/5/2011
    Bài viết:
    700
    Lượt thích:
    388
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Tập 1: ...............Mơ........................
    Tôi bước vào lớp,chưa bao giờ tôi thấy cái lớp học của tôi lại xấu xí và quái dị đến vậy! Mấy "con khỉ" đang đùa cợt trong lớp thấy tôi bước vô cũng ngừng mọi hoat động mà giương mắt nhìn.Tôi gắt ầm lên:

    -Nhìn cái gì?Chưa thấy người thi rớt bao giờ ah!-Tôi đưa con mắt khắc nguyên chữ "sát"nhìn khắp phòng.

    Bọn chúng quay lên,miệng lẩm bẩm,chắc là nói xấu hay nguyền rủa gì đấy!Thây kệ,tôi thẳng tiến về chỗ ngồi.Hừ! Sao cái bàn học hôm nay lại làm cho mắt tôi ngứa ngáy đến thế này, tiện chân tôi sút cho 1 phát

    -Nè! Giận cá chém thớt hả cô nương?- Một con nhỏ tóc ngắn quái dị ngồi trên cái bạn bị tôi đá lên giọng,quắc mắt nhìn. Tôi gườm lại 1 cái rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh con nhỏ quái dị

    -Ôi cái cuộc đời này đúng là chỉ toàn những bi kịch nối đuôi nhau!-Tôi ngục mắt xuống bàn

    -He he ! Lần thứ mấy rồi ta,xem nào...........-Con nhỏ tóc ngắn điên khùng đưa tay lên đếm,cái giọng cười, cái ánh mắt sao mà ghét đến thế,tôi đưa tay lên bóp cổ nó

    -Mày bớt châm chọc tao được ko?-Con nhỏ khùng điên này còn làm bộ lè lưỡi làm như tôi bóp chết thật rồi ấy!

    -Tao đã nói rồi mà mấy ko nghe,tao cá kiếp trước mày là 1 trong số những tên cầm đầu của chủ nghĩa tư bản ở châu Âu nên kiếp này thi đi thi lại cái dịch vụ "Mác- Lê Nin" đến 5,6 lần vẫn ko dc điểm sàn.

    Càng nhìn càng thấy nó đáng ghét,ko cầm nổi lòng tôi bóp chặt hơn.

    -Éc!..........Mày tính giết tao hả con kia!-Con nhỏ hất tay tôi ra.ánh mắt long lanh chứa đựng 1 niềm thương cảm sâu sắc-Tao biết mày đang rất buồn việc mày thi rớt ko chỉ làm mày thất vọng mà còn là 'nỗi sỉ nhục" to lớn cho con bạn thân của mày-là tao đây!Đứa thi rớt đáng chém đáng chém lắm...hé hé

    Con nhỏ nhe nguyên hàm răng cười nắc nẻ,khói đầu tôi bắt đầu xì ra, lan toả khắp phòng đó cũng là dấu hiệu nguy hiểm dành cho con nhỏ tóc ngắn.Nó thôi cười,gằn giọng 1 cái rồi quay ra nhìn tôi

    -Không đùa nữa,nghiêm túc 1 tí! Giờ mày tính sao?

    -Sao trăng gì nữa tối nay thức trắng học tiếp mai thi lại chứ sao!-Tôi lôi đống sách vở nặng trịch trong cắp ra.

    -Tội mày quá! Thôi cố mà học đi nha! Ế! Đây là lần thứ mấy tao nói câu này để an ủi mày rồi í nhỉ!

    -TAO SẼ BÓP CHẾT MÀY CON KIA!!!!!!!!-Tôi tiếp tục bóp cổ nó,đây là biện pháp xả stress nhanh chóng và hiệu quả nhất của tôi trước những lời châm chọc của nhỏ bạn thân.


    Đã hơn 11 rưỡi,con mắt tôi bắt đầu lờ đờ, những dòng chữ trong vở cũng bắt đầu nhảy nhót theo điệu nhạc của mấy con muỗi ngoài màn,chưa bao giờ tôi thức khuya đến nỗi nghe được tiếng muỗi kêu! Không được ngủ, nhất quyết không được ngủ, tôi dí quyển vở vào mặt đọc lấy đọc để chỉ tội mấy chữ đực, chữ cái mới được tôi đọc vào mắt trái chưa kịp đưa lên não phân tích và lưu vào thẻ nhớ thì đã bị bài xích ra ngoài qua mắt phải. Ôi sao tôi lạ khổ thế này hả trời! Ước gì có ông bụt ở đây thì hay biết mấy.

    -Làm sao con ước!-Âm thanh gì đó vang vọng trong đêm tĩnh mịch,ngay trước mặt tôi- 1 ông lão râu tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu, tay cầm cây phất trần trắng bạc. Ko lẽ đây là bụt thiệt.Có lẽ kiếp trước tôi ăn ở có đức lắm thì kiếp này mới có dịp "coi mặt" bụt đây.

    - Ông.........ông là bụt?????????????-Tôi tròn mắt hỏi.

    -Đúng! Ta là bụt- Ông lão mỉm cười phúc hậu

    -Oh my god!-Tôi vui mừng nhảy xuống khỏi giường nắm tay ông lão nhảy điên cuồng.

    -Thôi nào! Mất hết cả phong thái tiên gia! Con ước gì! Ta cho con 1 điều ước.

    Tôi cũng chỉ chờ có vậy liền không khác sáo nói luôn

    -Dạ! Con ước mai thi lại con được 10 điểm!

    -Ko được!

    -Dạ?- tôi ngây người hỏi,bụt gì mà kì vậy trời còn mặc cả nữa chứ!- Mà thôi! Con cũng ko tham lam lắm, 9 điểm cũng được ông ah!

    -Ko được!- Ông lão dứt khoát đáp.

    -Nhưng điều ước là của con mà! Thôi 8 điểm vậy nha ông!- Tôi đưa ánh mắt đáng thương mom men lại gần ông bụt.

    - Ha ha ha! Ha ha ha! HA HA HA!!!!!Nhưng ta muốn ngươi được 0, dược 0, nhà ngươi phải thi lại..............-Ông ta cười ngày 1 to dần, râu tóc rụng tả tơi, 1 khôn mặt xấu xí hiện ra......................xoay quanh tôi.....................vây lấy tôi.............................

    -Ta muốn nhà ngươi phải thi lại! HÁ HÁ HÁ

    -KHÔNG!!!!!!!!!!
    Tôi choàng người dậy, thì ra đây chỉ là mơ! Trong đời tôi chưa bao giờ bị 1 môn học ám ảnh đến vậy! Mơ mà cũng bị nó quáy rầy nữa! Khoan đã! Hóa ra nãy giờ tôi ngủ ư? Mới học có xíu mà đã lăn ra ngủ , cứ như thế thì làm sao mà tiến bộ được!

    Sau màn tự tra tấn tôi quyết định mang sách vở ra ghế học, ko thể ngồi trên giường được nữa ở đó tôi sẽ ko cưỡng lại " lực hấp dẫn" của nó!

    -Vì tương lai con em chúng ta, cố lên!!!

    Tôi tiếp học, hình như có vẻ tỉnh táo hơn chút đỉnh rồi.Nghĩ lại lời của "ông già quái vật" trong mơ nói mà mắc ói! Muốn tôi thi lại ah! Mơ đi! Già rồi mà ko chịu giữ phúc cho con chấu hưởng, ở đó mà trù ẻo người ta! Ôi quên mất!Học học học!

    Sau 5' con mắt tôi đã phóng tầm nhìn ra ngoài cử sổ, trăng đêm nay sáng quá, chắc là trăng rằm.Lại nghĩ vẩn vơ! Tại sao tôi ko thể tập trung vào môn này quá 6' nhỉ! Ko thể đẻ cho những điều nhỏ nhặt làm mình phân tâm, tôi dặt quyển vở xuống và ra đóng của. nhưng hình như, hình như.................

    -á aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa aaa
    Hình như tôi dang rơi xuống 1 cái hố ko đáy, vô lí trong phòng tôi lấy đâu ra hố! Ko lẽ lại mơ< Ko được, ko được mơ!

    -Tỉnh lại ngay! Tỉnh lại Á.............. ngay!- Tây chân tôi khuơu lia lịa

    -Bịch! - Híc ê ẩm cả người! Chác tôi vừa có cú chuyển giao cơ cấu từ ngủ bàn sang ngủ sàn! Đau chết mất! Tôi từ từ mở mắt ra!

    -XÔNG LÊN! DAAAAAAAAAAAAAAAAA

    -CHENG, CHENG! HỰ ! CHENG CHENG........................

    Các bạn liệu có tưởng tượng nổi không? Trước mắt tôi là cảnh tượng hàng ngàn ko hàng vạn con người đang chém giết nhau, hệt như 1 bộ phim cổ trang của Trung Quốc! Đừng hỏi tại sao tôi lại nhìn rõ đến vậy, cũng chỉ nhờ cái vị trí mà tôi hạ cánh cũng ngay chính giữa chiến trường.

    Ôi mẹ ơ! Tôi cứ loạn hết cả lên!Nhìn xung quanh toàn thấy chân ngựa, tiếng người la hét thảm thiết tiếng binh khí va vào nhau, tiếng ngựa hí inh ỏi làm tôi tối tăm mặt mũi. Nếu ở đây có khi tôi cũng bị ăn 1 đao cũng nên! Tốt nhất là chuồn! Tôi lấy hết can đảm luồn lách qua đám người đang hăng say chém giết nhau.

    Chạy, chạy chạy! mặt tôi tái mét khi nhìn thấy 1 chiếc gương sáng loáng kề ngay nơi cổ! Ko dám nhúc nhích 1 li tôi đứng đơ người cầu nguyện

    -Hự!

    1 tiếng kêu thảm thiết phát ra sau lưng tôi, chiếc gươm kề ở cổ cũng từ được hạ xuống, bất giác tôi quay lưng lại! Tên mới định giết tôi bị 1 tên khác cho 1 dao , máu me be bét, mắt trắng rã, ngay lập tức tên khác đó lại bị 1 tên khác nữa chém! Oh ko! Tôi có thể ngửi thấy mùi máu tanh, thật là kinh khủng tại sao tôi có thể mơ về 1 nơi quái dị như thế này chứ. Tôi cắm đầu chạy tiếp, cái cảnh con người tàn sát lẫn nhau thât khủng khiếp.Tôi tiếp tục chạy, chạy thục mạng với mong muốn duy nhất là thoát khỏi cơn ác mộng này ngay lập tức

    Chạy được 1 hồi tôi mệt quá dừng lại, 2 tây chóng đầu gối thở hổn hển.Nhìn lại dằng sau tôi thấy ngay 1 đám lính đang dí theo, bụi bay tứ tung , mù mịt! Là sao ta?Tự dưng dí, tốt nhất là chạy nếu ko muốn mơ thấy cảnh mình bị giết dã man. Tôi lại cắn răng chạy nhưng..............có thứ gì đó va vào gáy tôi! Đau, nhức! Trời đất bắt đầu quay cuồng. OẠCH!

    ************************************************** **************************************

    Tôi thấy lành lạnh, cảm giác của 1 ngườ chạy bộ 5,6 cây số bắt đầu ập tới!Cái chân đau rã rời! Cuối cùng cũng tỉnh rồi sao? Tôi mở mắt ra! Thứ gì nữa dây? Nơi mà tôi dặt mình ko phải là phòng ngủ của tôi là là 1 nơi giơ bẩn, tối tăm vẵn chưa kịp nhìn ngó xung quanh thì tôi đã bị 1 giọng nói làm giật cả mình

    -Thưa tướng quân, cô ta tỉnh rồi!- 1 người đàn ông mắc 1 bộ áo giáp, hai tay chắp trước ngực cung kính cúi đầu báo cáo cho 1 tên đứng quay lưng lại phía tôi.

    Tướng quân? Sao giống phim cổ trang quá vậy?Mải nghĩ mà tôi quên ko nhìn lại bộ dạng thảm thương của mình, ác quần lem luốc, chân tay bị chói chặt thẳng đơ như khúc gõ, miệng thì bị nhét 1 đóng gì đó vữa bẩn, vừa hôi. Buồn nôn quá!

    - Lôi cô ta ngồi dậy!- Tên được gọi là tướng quân đó vẫn đứng quay lưng ra lệnh. Mấy tên lính nữa chạy vào dựng tôi ngồi dậy 1 cách đầy bạo lực.

    -- Ngươi là ai?- Tên đó vẫn chắp tay sau mông hỏi, kiêu căng cái nỗi gì mà ko quay mặt lại nổi.

    Mà tên này cũng ngu tởm cuộc đời, bịt mỏ người ta rồi kêu người ta trả lời.Tên chết bằm, thối tha, bệnh hoạn. Tôi âm ư , giãy nảy lên thì đã bị ngay 2 tên lính đứng cạnh ấn xuống.Khó thở chết mất, tối tiếp tục lắc lia lịa cái đầu.
     
    hansel1995, suli_96, babyboy2 bạn khác thích điều này.
  3. onelove

    onelove Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/5/2011
    Bài viết:
    700
    Lượt thích:
    388
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Tôi âm ư , giãy nảy lên thì đã bị ngay 2 tên lính đứng cạnh ấn xuống.Khó thở chết mất, tối tiếp tục lắc lai lịa cái đầu. Như hiểu được ý tôi tên tướng quan ji ji đó ra lệnh.

    -Mở khăn bịt miệng cho cô ta!- 1 trong 2 tên đứng cạnh rút cái đóng bù nhù trong miệng tôi ra. Tôi thở lấy thở để, tởm đến già cái khăn đó wa!

    -TÊN CHẾT BẰM, THỐI THÂY KIA!!!!!!!!!!!BỘ ÔNG BỊ ĐIÊN HAY CHẬP CÁI DÂY NÀO HẢ? BỊT MIỆNG NGƯỜI TA RỒI HỎI NÀY NỌ, CÓ KHÙNG KO ĐÁY!-Dù gì cũng chỉ là mơ phải **** cho đã chứ! [​IMG]

    Mấy tên lính xung quyanh tròn mắt trước cái phát biểu hùng hồn của tôi trừ mỗi ông tướng quân già đó là vẫn đứng yên bất động, keke có khi chết đứng rồi cũng nên!

    -Còn nữa! Tại sao mấy người lại bắt tôi. Điên vừa vừa thôi chứ, mấy ông biết hành động của mấy ông có thể quy vào tội bắt cóc ko hả??????Nếu ko thả tôi ra ngay lập tức thì tôi sẽ kiện các ông ra tòa cho đi tù mọt gông

    OH YEAR! ko ngờ mình cũng cam đảm đấy chứ! Nói năng trôi chảy ko hề vấp váp,[​IMG] với những tên khùng khùng này thì phải dùng 'cương' ko thể dùng 'nhu' được.

    -Tướng quân có lẽ ta bắt nhầm người rồi! Con đàn bà điên này thì làm sao có thể là công chúa của Hồ quốc chứ!

    Hồ quốc? Công chúa? Khoan! Hắn nói gì? Con đàn bà điên???????????/grừ grừ

    -Này! Tên mặt ngu như mặt lợn kia! Ta mà là đàn bàn điên hả? Toác mắt ra mà coi, chị đây mới 19 đôi mươi, tuổi xuân phơi phới, chưa chồng con ji xắc mà dám kêu là đàn bà hả? Mù thì cũng phải thấy mờ mờ chứ!!!!!!!!-Tôi bắt đầu điên tiết, chưa bao giờ bị xúc phạm nghiêm trọng đén thế! Thật là PKM

    - Tướng quân xem kìa!- Hắn tiếp tục nói rồi chỉ tay vào khuôn mặt hừng hực lửa của tôi. Bộ trông lúc này tôi kinh khủng lắm sao mà phải tỏ cái thái độ khinh bỉ, xa lánh đến thế!Còn cái tên tướng quân già chết toi kia nữa! Chảnh chọe cái nỗi gì mà cứ đứng quay mặt đi cười ha hả, giọng cười lại còn y hệt tên'quái vật' vừ rồi nữa chứ. Để tôi đoán coi nhá! Ông ta sẽ quay lại, mặt mày biến dạng ko khác 1 con quỷ, sau đó sẽ bay lại chỗ tôi mà hét ầm lên' ta muốn ngươi được 0, nhà ngươi phải thi lại' Híc, ác mộng thường hay như vậy

    - Ta từng nghe công chúa Hồ quốc vừa xinh đẹp, vừa thông minh quả ko sai! Rất hân hạnh được gặp Hoàn Trân công chúa!- Ông ta vừa nói vừa quay mặt lại

    oh my god!Tôi há hốc mồng ra, mắt mũi lờ đờ, cứ tưởng tên tướng quân nào cũng vừa già vừa xấu như trong phim chứ thiệt ko ngờ tên này lại đẹp trai đến thế.Híc, thân hình to cao, vạng vỡ, mũi dọc dừa,tóc bồng bềnh phải dùng từ hoàn mĩ để miêu tả tên này, tôi đảm bảo mỗi chi tiết trên mặt hắn là cả 1 công trình vĩ đại của bà mụ nặn ra hắn. Tôi đơ vài giây. Hình như đay ko phải là ác mộng mà là 1 giấc mơ tuyệt đẹp mới đúng. TRong đời tôi đã coi hàng trăm bộ phim Hàn nhưng chưa bao giờ thấy 1 'ộp pa' nào handsome như mr.tướng quân này! Tôi đưa mắt lên nhìn thẳng vào đoi mắt long lanh, óng ánh của hắn? sao lại kì lạ đến vậy?Trái ngược với body và khuôn mặt đôi mắt đẹp của hắn lại chứa 1 thứ gì đó rất sắc, rất'cáo' đó là từ duy nhất tôi có thể sử dụng để phát biểu cảm nghĩ!Toi thấy lành lạnh sống lưng khi hắn cứ đăm đăm nhìn vào tôi, tôi còn thấy ngứa nữa, triệu chứng gì đây?

    -Tướng quân! LÀm sao cô ta có thể là công chúa Hồ quốc chứ!- Tên lính bên cạnh gấp gáp khuyên ngăn hắn

    -Hỗn xược! Còn ko mau xin công chúa tha tội!-Hắn vừa quát 1 cái mà tên lính đã cuống cuồng gập người xuống

    -Tiểu nhân có mắt như mù! xin công chúa tha tội!

    -Hề hề, hiểu rồi! Xin trân trọng thông báo với anh tướng quân, MẤY ÔNG BẮT NHẦM NGƯỜI RỒI, tôi ko phải là công chúa gì gì đó!- Tôi quay sang cười với tên tướng quân.

    -Vậy sao? Các ngươi lui ra, ta có chuyện muốn thỉnh giáo công chúa- Đám lính nhẹ nhàng lui ra ngoài

    -ÔNG KO HIỂU TIẾNG NGƯỜI AH! Tôi nói rồi tôi ko phải là công chúa!Làm ơn nhanh nhanh lại đây gỡ cái dây trói cứng ngác này để tôi còn về ngủ mai thi cái!Mệt mấy người ghê, chưa điều tra kĩ gì cả mà cũng học đòi người ta chưa trò bắt cóc!

    -Ha ha ha!Ta ko ngờ công chúa Hồ quốc lại có tài đóng kịch nữa!Bái phục, bái phục!!!!!!!!!!!!

    -Kịch cái đầu nhà ông! NHìn lại bộ dạng của mình đi, ông lúc này mới giống diễn viên kịch, thời đại nào rồi mà còn ăn mặc kiểu đó hả?

    -Ha ha! Giả điên giống lắm, giỏi lắm! SAo ko tiếp tục đi!-Bệnh hoạn thứ thiệt mà, bị **** cho 1 tăng còn nhe nổi răng ra mà cười nữa thì cũng chịu thiệt

    -Này ông kia! Ông đẹp trai thì đẹp trai thiệt đấy nhưng mà điên thì chẳng ma nào thèm!Nể tình chúng ta đều là con dân Hồ chủ tịch tôi khuyên ông chân thành nên sớm quấn gói quay về bệnh viện tâm thần đi ko đến hồi ế vợ chẳng ai thèm ngó!- Tôi thất vọng khuyên răn hắn. Éc! Hình như mấy câu nói của tôi làm hắn tức rồi, hắn vẫn mỉm cười tiến lại chỗ tôi nhưng con mắt.............cực kì nguy hiểm.Ực! Hắn đưa tay lên bót nghẹt cái miệng đáng thương của tôi! Đau wa!

    -Đừng tưởng mấy câu nói ngây ngô, khó hiểu đấy có thể lừa nổi ta!

    Ánh mắt hắn như muốn gào lên rằng' cấm lừa, chó dữ " .Liệu đây có phải mơ ko? Sao tôi lại thấy đau thế này!
     
    the_dark_angel, suli_96, babyboy3 bạn khác thích điều này.
  4. onelove

    onelove Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/5/2011
    Bài viết:
    700
    Lượt thích:
    388
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Tôi nhìn lại hắn, ưng chơi 'võ mắt' hả!Chị đây chư từng ngán đứa nào, ngon nhòa vô xô lô!Ko gian yên ắng, tĩnh mịch 4 mắt nhìn nhau đắm đuối như chỉ muốn xe xác nhau ra ngay lập tức! 1 hồi sau hắn cười khảy rồi buông cái miệng xinh xắn của tôi ra quay đi chỗ khác( tranh thủ chớp mắt). Hè hè! Chú em còn non và xanh lắm! Dược thể tôi tiếp tục lên giọng

    -Ông kia!Đừng thấy tôi hiền mà bắt nạt, tôi nói rõ rồi! Tôi ko phải là công chúa cũng chẳng biết Hồ quốc là cái xó xỉnh nao!OK?

    -Ah há! Vậy xin hỏi tiểu cô nương đây là ai? Là ai mà lai có mặt trong doanh trại của Hồ quốc? Là ai mà lại phải chạy trốn chúng ta!

    LÀ ai? Có điên mới kể cho ông nghe cái sự tích li kì của tôi và cũng chỉ có thằng điên mới tin đấy là sự thật. Tôi liếc qua nhìn hắn, con mắt khiêu khích, nụ cười nửa miệng gian xảo! HAIZ! Thôi thì nhận đại đi, cũng chỉ là mơ thui mà! Thử cảm giác làm công chúa 1 đêm coi!

    -Hừ! uhm thì nói thiệt! Tôi là...ờ...à ...là(chết tươi tên công chúa là gì ấy nhỉ?).....là.........ờ......là công chúa của Hồ quốc mà các ông đang tìm được chưa?

    Hắn ta chờ tôi buông mấy câu xong cười ha hả!

    -Sớm biết điều như vậy thì ta đã ko dắc tội với Hoàn Trân công chúa rồi!

    Hoàn Trân hả?Phải nhớ mới được, Hoàn Trân? Sao ko đặt là Hoàn Châu cho dễ nhớ, chẳng biết Trân 'tr' hay 'ch' nữa!Tôi cứ maie suy nghĩ vẩn vơ đế khi ngoảnh lại thì hắn đã đi đến cửa lều

    -Khoan đã!Đây là cách mấy ông đối xử với khách quốc tế hả?

    -Khách quốc tế!-Hắn ngơ ngác hỏi.Hừ, 1 từ đơn giản như vậy mà cũng ko hiểu sao?

    -Khách quốc tế là người nước khác ấy hiểu chưa!(Đồ ngốc)-Tôi ân cần giảng giải cho dù giọng điệu có hơi ngoa ngoắt 1 tí!

    Hắn cười 1 cái, chắc là hiểu rồi nhưng cái hành động ung dung bước ra hỏi lều lại tố cáo cái sự 'ngốc xít' của hắn.Nếu hắn ko hiểu thì có thể nhẹ nhàng yêu cầu tôi giải thích lại cho(dù rằng có thể tôi **** vầi câu) nhưng cái thái đo của hắn làm tôi tức điên!Giờ thì tôi cũng phần nào đồng cảm với những thầy cô giáo đã từng dạy tôi!Nhưng chắc tôi cũng ko đến nỗi hết thuốc chữa như tên này, vốn từ quá lỏng lẻo, cá luôn! Tên này học văn chắc ko nổi 3 phẩy!Mà lạ ha! Đây là cái thời kì đò đá nào ấy nhỉ, trong lịch sử Việt Nam từng có tên là Hồ quốc sao? Sao tôi ko biết ta!

    Cửa lều mở ra! 2 cô gái áo quần vướng víu đi vào, cả 2 đều cúi gầm mặt xuống tiến thẳng lại chỗ tôi kính cẩn cúi đầu chào

    -Tiểu nữ bái kiến công chúa!

    Tôi đã từng coi rất nhiều bộ phim cổ trang, đã từng coi mấy cái lễ nghi phong kiến này trong phim đến mờ cả mắt rồi nhưng chưa bao giờ tôi thấy nói rắc rối và dài dòng như lúc này! Thấy người ta bị trói còn ko nhanh chạy lại cởi trói giúp người ta còn đứng đấy mà chào hỏi

    -Hây da! Mệt quá!MAu lại cở trói dùm tôi miếng coi! Đau quá đi!

    Vứt đóng dây rợ to lù trên người xuống tôi đã thấy ngay mấy vết bầm tím trên người, ko lẽ tên này tranh thủ lúc tôi bất tỉnh đã dùng cực hình! Oa oa!Lũ man di mọi dợ, ức hiếp người quá đáng mà! Ko thể tha thứ được.

    -Thưa công chúa! Tướng quân sai chúng nô tì đưa công chúa qua lều khác, mời công chúa đi cùng chúng nô tì!

    Haiz! Coi như cũng có lương tâm.Mà tại sao giấc mơ này lại dài dòng và chi tiết vậy nhỉ? Có nhiều lúc tôi còn nghi ngờ đây là sự thật cũng nên! Có lẽ nào ??????????



    ********************Hết tập 1********************
     
    suli_96, babyboy, nothingcansayiloveyou1 bạn khác thích điều này.
  5. onelove

    onelove Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/5/2011
    Bài viết:
    700
    Lượt thích:
    388
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Tập 2: Không phải mơ!!!!!



    Có lẽ nào...........ko phải mơ! Tiểu thuyết, truyện tranh, phim ảnh hiện nay đang ầm lên xu hướng quyay về quá khứ sau đó khoác lên mình danh phạn của 1 công chúa hay hoàng hậu gì đó! Lẽ nào điều đó lại ứng nghiệm trên tôi! Ko thể như thế chứ! Mai tôi còn có kì thi, bao công dùi mài kinh sử chờ ngày trổ tài vậy mà lại rơi tọt về cái chốn này(xạo khiếp, thi lại mà còn nói nhiều). Ko thể được, tương lai tươi sáng đang chờ tôi ở phía trước làm sao có thể chôn vùi cuộc đời ở nơi xa lạ này chứ! Thật hoang đường! Tôi nằm vắt tay lên trán suy nghĩ sau khi được 2 cô nô tì đưa đến 1 lều sạch sẽ và thơm tho hơn! Nếu đã có thể trở lại quá khứ thì ắt hẳn phải có đương về vì đơn giản truyện nào cũng vậy!


    Nhưng cảm giác trống trải, mất phương hướng đây sao?????????


    ************************************************************************

    -DẠ HÂN!

    Hử? Tôi nghe như có ai gọi tên mình!Giọng nói thân thương, quen thuộc này............

    -DẠ HÂN!Chị có dậy ngay ko? Con gái con lứa leo lên đại học rồi chứ ít ỏi gì mà vẫn ngủ ngày?

    -Meeeeeeeeeeeeeeeeeee!-Tôi bật người ngồi dậy ôm chặt lấy cổ mẹ, ổn rồi, tất cả chỉ là mơ! Có lẽ mình học nhiều quá nên bị stress!- Sao mẹ ko gọi con dậy sớm hơn?- Tôi nũng nịu nhưng hình như...hình như...........mẹ đang khóc! Tôi buông mẹ ra

    -Dạ Hân! Con ở đâu về với mẹ,...........mẹ nhớ con!-Mẹ dần dần mờ nhạt rồi mắt tăm trong khoảng ko nhưng ánh mắt buồn thăm thẳm của mẹ vẫn còn hiện rõ trong tôi, bàn tay chới với đưa ra, tôi muốn nắm lại nhưng ko thể!

    -MẸ!- Tôi ngồi bật dậy! Ôi ko? Đấy mới thực sự là mơ! Tôi đang ở đây, trong căn lều xa lạ.Tôi như thế này còn mẹ thì sao? Tôi như thế này còn mẹ thì sao! Trước giờ chỉ có 2 mẹ con sóng với nhau, mẹ sẽ thế nào đây!

    -Á Á Á Á ÁAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!Tôi hết ầm lên làm cho 2 cô gai hoom wa đang ngủ gà ngủ gật cùng bàng hoàng tỉnh giấc chạy lại!

    -Công chua! Công chúa sao vậy, người đây..........................

    -Á Á Á AAAAAAAAAAAAA!Tô tiếp tục hét, cút đi, cút hết đi, giấc mơ quái quỷ này cút đi, đưa tôi về với thế giới của tôi!-ĐƯA TÔI VỀ THẾ GIỚI CỦA TÔIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII

    -Có chuyện gì vậy?- Hừ, giọng nói bình thản của hắn, điệu bộ như ko hề can dự của hắn làm tôi sôi tiết! Phải, tôi ra nông nỗi này là do hắn do cái bản mặt cáo già đấy! (Giận cá chém thớt kìa!) Tôi nhìn hắn chăm chăm!

    -Dạ, dạ tiểu nữ cũng ko rõ chyện gì nữa! Vừa rồi đột nhiên công chúa ngồi bật dậy rồi la to như thế! Tiểu nữ, tiểu nữ.......cũng ko rõ có chuyện gì ạ!

    - Rôi!Các ngươi lui hết ra ngoài đi!- Mấy tên lính và 2 cô gái từ từ lui ra ngoài ko 1 tiếng động

    -Công chúa!- Hắn cất tiếng.

    -TÔI NÓI RỒI! TÔI KO PHẢI CÔNG CHÚA!- Ko thể nào nói chuyện với tên này bằng ngôn ngữ bình thường được! Bực bội!

    -VẬY THÌ CÔ LÀ AI? - Hắn nổi giận quát vào mặt tôi

    TÔI LÀ AI Á? TÔI LÀ TRẦN DẠ HÂN, SINH VIÊN NĂM NHẤT ĐẠI HỌC KINH TẾ! TÔI LÀ AI Á? TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT NAM! Ông có hiểu tôi nói gì ko? Làm sao mà hiểu nổi?

    Tôi đưa mắt qua nhìn hắn, hình như, hình như .........hắn hiểu, miệng mấy máy gì đó như muốn nói

    -Sao? Ông biết thứ gì đúng ko? Rốt cuộc là ông biết những gì! Làm ơn..........................

    -Ngươi, ngươi nói sao? Ngươi là người việt Nam.............?

    -Phải tôi là người Việt Nam, ông biết người Việt Nam đúng ko? Biết nước Việt Nam đúng ko? Làm ơn chỉ cho tôi biết với, mẹ tôi đang ở đó!!!!!!!!!!!!!!!

    Tôi tiến lại lay lay người hắn, hắn ta ko nói gì, chỉ nhìn chăm chăm xuống sàn như suy nghĩ gì đó. Rất lâu sau hắn mới nói được 1 câu!

    -Biết!- Hắn ko nhìn tôi

    -Oh year! LÀm ơn chỉ cho tôi biết nước Việt Nam ở đâu được ko? Ah! Tôi đang ở đâu? đây là năm bao nhiêu, trước hay sau công nguyên?- Tôi tuôn 1 tràng câu hỏi mà ko cần biết hắn có nghe hay ko! quay trở lại là ổn rồi!

    - Ta ko hiểu thứ ngươi đang hỏi là gì nhưng ta chỉ có thể giải thích có thể ngươi đã bị lạc về 1 thế giới khác-thứ mà các ngươi gọi là quá khứ!

    -Sao.......sao anh biết?

    -Đừng hỏi nhiều, đến lúc cần thiết ta sẽ đưa ngươi đến nơi đó!

    -Là sao?-Tại sao lại phải đến lúc cầnb thiết và bao giờ là lúc cần thiết?

    -Ta đã nói là đừng hỏi nhiều, người có thể đưa ngươi về thế giới của ngươi chỉ có mình ta vì vậy nếu ngươi ko chịu nghe theo sự sắp xếp của ta thì.................

    -Ko! Tôi nghe!- Ko để cho hắn nói hết câu tôi đã vội đồng ý!

    -Giờ nghe ta nói, trong 1 tháng nữa ngươi vẫn phải sống trong thân phận của Hoàn Trân công chúa, hiểu chứ?

    -Tại sao lại.....................ờ ko hỏi nữa!-Chưa kịp hỏi hết câu đã bị hắn liếc xéo-Nhưng câu này tôi phải hỏi! Tại sao lại là 1 tháng! Ngày mai à ko hôm nay chứ tôi phải thi lai!-Híc! SAo lại nói ra cái điều đáng xấu hổ đấy chứ. Mà cũng chẳng sao, hắn có hiểu cái mô tê răng rứa chi đâu! Lại cái liếc xéo khiến tôi giật bắn cả mình!-Ờ thôi! ko hỏi nữa-1 tháng thôi mà, coi như đi du lịch vậy! Lại còn được làm công chúa nữa, mình đâu có lỗ!

    -Nhớ kĩ lời ta nói! Cấm được để lộ chuyện này rõ chưa? Ta đi đây!- Hắn bước ra cửa lều thì quay lại-Ta nghĩ nhà ngươi nên thay bộ y phục khác, thứ ngươi đang mặc..........................

    Tôi nhìn lại bộ đồ trên người, quần lửng đến đầu gối, áo phông rộng! Có sao đâu, thứ này tôi mặc đi chơi còn được! Nhưng mấy nàng thời xưa ăn mặc kín đáo, chỉ mở mỗi cái áo ngoài cũng bị quy vô tội ăn mặc hở hang, còn tôi thế này có khi thành 'dâm nữ'

    -OK!

    -Ok?-Lại cái mặt ngơ ngác ko khác con nai già!

    -Ok là đồng ý hiểu chửa cha nội!

    Hắn lại liếc, ko biết hắn cố ý liếc hasy con mắt hắn bị tật nữa

    -Ngươi nên ra dáng 1 công chúa!

    -Ra dáng! Dáng ta chuẩn rồi ko cần phải ra thêm đâu! Nếu ông sợ người ta nghi ngờ thì kêu với người ta là công chúa /hồ quốc cá tính và mạnh mẽ như tôi là ok!

    -Ngươi...........................-Hắn định nói gì đấy nhưng nhanh chóng bị tôi chặn họng

    -Thôi tướng quân lui ra đi, mấy ngày nay ta chưa cóa tắm rửa gì cả, ta muốn tắm 1 xíu!Hay tướng quân muốn ở lại coi???????????- Tôi cố gắng nói to cho đám lính bên ngoài nghe thấy, ra dáng ah! Này thì ra dáng công chúa này!

    Hắn ta cười, con người khó hiểu này! Nụ cười của hắn cũng ko kém phần âm u, ma quái, rất ko an toàn

    -Vâng thưa công chúa!-Hắn nói dõng dạc rồi lui ra ngoài.Xí! Tôi ghét nhất cái cảnh bị người khác lên mặt dạy đời, tên này cùng lắm hơn tôi 1,2 tuổi gì đó thôi chứ nhiêu mà đòi lên lớp tôi. Tưởng phải dựa dẫm vào nhà ngươi mà ta phải nhẫn nhịn cho ngươi đè đầu cưỡi cổ hả? Mơ đi cưng!

    ***************************************************************************************




    Mấy ngày ở doanh trại tôi cứ hết ăn rồi đén ngủ, ôi thiên đường hạnh phúc của ta đây rồi! Ko phải đi học, ko phải làm thêm, ăn có người bưng tận miệng, tắm rửa cũng có người phục vụ! Phải nói là sướng hơn tiên, tên tướng quân đó cũng chẳng bữa nào đến làm phiền, hạnh phúc chết đi được! Nhưng thêm vài ngày nữa tôi bắt đầu thấy chán nên đã nhanh chóng bắt tay vào công cuộc khai thác thông tin về cái thế giới lạ lẫm này! Thêo thông tin mà tôi moi được từ mấy cô nô tì thì tình hình chính trị múc này đang rất ngay ngắt.Chu quốc và Hồ quốc đang xảy ra chiến tranh chỉ vì lí do tranh dành con sông tên gì đấy, chắc ko phải là sông ở Việt Nam! Nói chung là dạo này thời tiết khô hạn, nguồn nước từ con sông cũng là nguồn sống của người nông dân.Chỉ vì lí do đó mà cũng phải chiến tranh! sao 2 ông vua ko cùng ngồi lại để thảo luận về cách sử dụng chung, như vậy có phải nhẹ nhàng và tình cảm hơn ko?

    Kết quả của cuộc chiến kéo dài gần tháng trời là Chu quốc thắng, Hồ quốc thua đành nhường lại con sông và cống nạp công chúa cho Chu quốc. Trong lúc binh đao loạn lạc Hoàn Trân công chúa đã chạy trốn đến khi bắt lại thì điên điên, khùng khùng, nói năng điên cuồng, la hét om sòm- Đấy là lời mấy tên lính rỉ tai nhau bị tôi tóm được! Gì chứ? ''điên điên, khùng khùng, nói năng điên cuồng, la hét om sòm" là tôi sao? MMaays tên nay!!!!!!!!!!!!!!Tức chết đi được tụi nó ko phân biệt được cá tính và điên khùng sao?Làm như cái cô Hoàn Trân kia dịu dàng, nữ tính lắm ấy! Mà nói cũng thấy bất ổn, nếu cô ta trống mà người bị bắt lại là tôi thì giờ cô ta có khi đang ung dung ở đâu đó! Nếu sự việc lộ ra thì nguy to! Phải đi kiếm tên tướng quân bàn bạc lại cho rõ ràng mới đươc!

    Nghĩ vậy tôi liền lật đật mặc thêm đồ để chuẩn bị đi! Hì, như đã nói thời tiết hiện nay rất nóng, với lại mấy bộ cách của công chúa thì lấy đâu ra mà 'mát mẻ' vì vậy để khắc phục tình trạng tôi đành phải lột 1 số thứ ko cần thiết xuống thôi!Tôi mở của lều bước ra, chưa kịp ngoc ngang dọc mà mắt đã phải trố ra hết cỡ để mà dán vào 2 thanh kiếm kề trước cổ! Hên là mấy bộ đồ tôi mặc quá rườm rà rắc rối nên cũng phần nào cản trở công tác tham gia giao thông của tôi chứ cứ cái kiể chạy vù vù như ở nhà thì ' thân đi nhé, cổ ở lại đây" cũng nên!

    -Mời công chúa trở lại trong lều!

    Hừ! Cái này khác gì giam lỏng con nhà người ta!

    - Mấy người lui ra đi! Tôi muốn đi gặp tướng quân của mấy người để bàn chuyện đại sự!Tránh ra coi- Tôi lên giọng nguýt bọn họ. Dù gì cũng là công chúa mà lị!

    -Chưa có lệnh của tướng quân thì công chúa ko được ra ngoài, nếu có việc thì tướng quân sẽ đến tìm công chúa, mời công chúa trở vào tronmg lều

    -Ơ hay!Nói ko nghe hả, chuyện hot như thế này ko nói ko được. Xích ra coi!

    -Công chúa! nếu vẫn ko chịu nghe lời thì..............................

    -Các người ưng đôi co phải ko?- Chưa để cho chúng nói hết câu tôi đã chống nạnh gân cổ chen vô- Có tin tôi cắt lương đuổi việc mấy người luôn ko?-Bà chủ thường hay nói vậy phải ko nhỉ?

    ko để tôi kịp đắc ý với câu nói quá đỗi bà chủ của mình, 2 tên lính đã túm tay quăng thẳng tôi vào trong lều! Ko lễ trong nho giáo ko dạy họ phải biết thương hoa tiếc ngọc ah!Ưng đừa với bổn cô nương sao?Chiều mấy chú luôn!

    Tôiu đứng nấp vào 1 bên cạnh cửa lều sau đó lấy giày nến bể lọ hoa cạnh giường rồi gân cổ kêu to

    -CÓ THÍCH KHÁCH, CÓ THÍCH KHÁCH! HELP ME, HELP ME!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Trúng phốc dự đoán của tôi 2 tên lính lao tẳng vào lều mà ko để ý đến việc tôi phống ra ngay sau đó.

    -Công chúa kìa! Mau bắt lại!

    Sau khi tôi chạy đực 1 doạn khá xa bọn chúng mới cuống cuồng hô nhau đuổi theo



    Chà! Xem chỗ này là đâu nào? Toàn lều! Doang trại 'địch" đây sao! Cả mấy trăm cái lều to nhỏ chứ ít ỏi gì!
    Oái 1 đám lính tuần! Vừa nhìn thấy bóng dáng của 1 tốp 5, 7 tên gì đó là tôi đã nhanh chân nép vào 1 cái lều cạnh đó! Oái ăm thay lũ lính lại đi tuần quanh cái lếu này, vậy là tôi cũng phải đi vòng vòng quanh lều! Cảm giác hơi giống chơi năm mười!

    -OẠCH!- Tôi bị té vào trong lều, cũng chỉ tai đi mà mắt cứ tớn lên cơ, cái cửa lệu to thế mà cũng ko nhìn thấy.Hên là lúc nãy ko cười chứ ko cắn mưỡi tự tử đâu rồi!Ui da! Đau quá

    -Ai?- Nghe tiếng bên ngoài vọng vào tôi nhanh chóng đứng bật dạy nép vào 1 bên cửa lều! Có khi lũ lính tuần cũng nghe thấy, ngã to thế cơ mà! Mồ hôi tôi dòng giã theo từng bước chân của chúng!

    -Công chúa bỏ trống rồi! Mau đi tìm! - 1 tên ở đâu đó chạy huỳnh huỵch lại nói rồi lại ầm ầm chạy đi!

    -Ngươi! Vào trong kiểm tra còn lại theo ta!- 1 tên cất tiếng sai khiến, sếp đây mà!Ngay lập tức cả bọn tản ra, 1 tên mom men vào lều

    -BỤP!- 1 âm thanh gì đó vang lên, tên lích ngã xuống và chiếc gập trong tay tôi- hung khí cũng được vứt xuống theo

    -Sorry nha! Nhưng cho ta mượn bộ đò 1 xíu nha!



    *******************HẾT TẬP 2**********************
     
    suli_96, babyboy, ice_wind2 bạn khác thích điều này.
  6. b@by_{<!_!T3

    b@by_{<!_!T3 @NG3L D@R{ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/4/2011
    Bài viết:
    1.036
    Lượt thích:
    458
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Hj truyện khá hay nhưng bạn onelove nè bạn để chữ to 1 chút được không :KSV@02:
     
  7. nhocquay94

    nhocquay94 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/2/2011
    Bài viết:
    56
    Lượt thích:
    8
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Truyện hay đó nhưng có đoạn kết chưa bạn?
     
  8. onelove

    onelove Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/5/2011
    Bài viết:
    700
    Lượt thích:
    388
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    TẬP 3: ĐẠI NÁO

    Hừ cái tên lính kia ko biết đời lai F mấy mà người ngực thon, bụng nở, đầu to vậy trời làm tôi chứ chốc chốc lại phải dừng lại kéo quần, chỉnh mũ! Nhưng cũng ko sao ít ra mang bộ này đi tham quan vẫn tiện lợi hơn là cái bộ màu mè kia!

    Tôi ung dung đi đi qua đi lại, đám lính cứ chạy ngược chạy xuôi nên cũng chẳng ai để ý đến cái sự nhàn hạ của tôi. Khi nào có tên gườm gườm tôi chỉ việc la to"công chúa, công chúa ơi!" là tụi nó tin liền!

    Ke ke! Tôi lững thững bước đi, doanh trại cũng rộng gớm, đi mỏi cả chân mà chỉ thấy toàn lều! Cứ đi thế này cũng hơi mệt, tôi ngó qua ngó lại thì phát hiện ra 1 địa điểm khá lí tưởng để ngắm toàn diện doanh trại- 1 gác canh trống! Tôi chắp tay sau mông khoan thai bước lên! Chà chà, vừa mát mẻ, vừa thơ mộng ước gì có cái máy ảnh ở đây thì tôi cũng tạo dáng được vài bức hình cực cute rồi! Tôi ngoảnh đầu qua bên ngoài khuôn viên doanh trại, 1 con sông lớ dài típ tăp trải ra trước mắt tôi, đất đai quanh sông có vẻ khá màu mỡ, xanh ngắt màu lúa! Giờ tôi cũng đã phần nào hiểu được nguyên nhân dẫn tới chiến tranh rồi! 1 câu nói mà tôi cho là khá trí lí có nội dung " chiến tranh chỉ có thể xảy ra với 2 lí do, 1 là vì cái ăn, 2 là vì phụ nữ" có lẽ đây là do lí do thứ nhất.

    "Ọc, ọc,......ọc"

    Thấy chưa! Mấy nhắc đến cái ăn là bụng tôi đã đánh trống biểu tình ngay được rồi! Tội nghiệp nó từ sáng đến giờ chưa có cái gì cho vô cả! Tôi vận dụng tất cả các giác quan để tìm cho được cái nhà bếp.

    Và dĩ nhiên với con mắt tinh tường, cái mũi cực thính, thân thủ phi phàm tôi đã nhanh chóng đột nhập vào nhà bếp mà ko tốn chút công sức nào!

    -E hèm!- Tôi gằm giọng 1 cái- Nhà bếp đâu! Tướng quân sai ta đến bảo mấy người chuẩn bị cho tướng quân chút đồ ăn để tướng quân còn tiếp khách!- Tôi oai dũng nói trước đám đầu bếp, toàn con gái! Nghe nói thời xưa họ kị việc cho con gái dính líu vào quân đội lắm mà sao ở đây........Tôi chưa kịp giải đáp nghi vấn trong đầu thì đã bị thu hút ngay bởi hành động của đám nữ đầu bếp.

    -Nô tì sẽ chuẩn bị ngay! Đại nhân chờ nô tì 1 lát!

    Đại nhân? Tôi là lính tuần mà! Lên chức đại nhân hồi nào vậy cà!

    -Hứ! Ngươi quên đi! Lần này đến lượt ta mang đồ ăn lên cho tướng quân mới đúng!- 1 cô chen vô, giọng điệu ngoa ngoắt rồi cũng nhanh chóng lao vào chon lựa rau củ!

    -Các ngươi mơ đi! Đến lượt ta!-Lại 1 cô nữa!

    -Đến lượt ta chứ !

    -Còn lâu đến lượt ta!

    Ui zời! Phải gọi là cứ loạn tùng xạ hết cả lên, mấy cô nàng này sao vậy nhỉ? Có mỗi nấu nướng thôi à cũng tranh với giành, thiếu mỗi nước đánh nhau nữa là đúng bài giang hồ thứ thiệt! Trong bếp bắt đầu lắng xuống! Mỗi cô chọn 1 bếp rồi hì hục lao vô xào xào nấu nấu thứ gì đó chỉ biết là rất thơm, làm cái bụng tội nghiệp của tôi cứ rên lên từng cơn! Tôi chắp tay sau mông đi vòng vòng, cảnh này làm tôi liên tưởng đến cảnh 1 bà mẹ đọc ác đang tổ chức cuộc thi nấu ăn để chọn ra người đủ tiêu chẩn làm vợ của con mình! Đi đến bếp nào mùi thơm cũng suộc lên mũi làm tôi chỉ muốn lao vào bốc vụng 1 miếng nhưng sợ bị.........la! Dù gì tôi cũng là con nhà gia giáo mà!

    -Xong rồi! Đại nhân, đi cùng tiểu nữ!- Không biết 1 cô từ đâu chạy tói trong tay cầm 1 dĩa thức ăn nhìn khá hấp dẫn túm lấy tay trái tôi kéo đi làm cho cái mũ rộng thênh thang trên đầu tôi sụp hết xuống mặt, chưa kịp đưa tay phải lên chỉnh lại mũ thì đã bị 1 cô nữa túm gọn!

    -Ko được! Tiểu nữ làm xong trước, đại nhân phải đi cùng với tiểu nữ!

    -Tiểu nữ cũng xong rồi!

    -Mơ đi!

    -Đại nhân! Tiểu nữ.......

    Ko ngờ tôi giả trai lại có 1 vẻ đẹp mê hồn đến thế làm cho đám "nữ đầu bếp" cứ gọi là "điên trên đảo" luôn! Nhưng đẹp trai kể cũng khổ, bị sâu xé kiểu" vô số mã phanh thây" vầy cũng cực quá!

    -BÌNH TĨNH NÀO! THẢ TA RA COI!

    Đám đầu bếp bị tôi la cho nên cũng ngậm ngùi buông ra! Cứ tưởng con gái thời xưa nhẹ nhàng, nữ tình lắm chứ, ai dè cũng như bà chằn, thấy trai đẹp là mắt cứ tớn cả lên!

    -Tướng quân kêu ta mang đồ ăn lên cho người! Ko ai phải theo ta cả!

    -ÈO!- Cả đám kêu lên 1 tiếng rồi đồng loại xị mặt xuống. Ko được đi với tôi mà buốn vậy sao? Tôi cảm nhận được mình như 1 "star chói loá" trong lòng họ.

    -Vậy sao?-1 cô nói trong thất vọng- Đại nhân nhớ nhắn tướng quân ăn uống đầu đủ nha!

    Một cô nữa hưởng ứng

    -Kêu tướng quân đi nghỉ đúng giờ nữa!

    -Kéo chăn trước khi ngủ!

    -Vệ sinh cá nhân sạch sẽ!

    -.................................................. .................

    Mấy ả cứ thi nhau nói, giải mã ra rồi! Hoá ra đây là "fan cuồng nhiệt" của mr.tướng quân nhà ta! Mà mấy ả làm như là mẹ của hắn ta luôn ko bằng, sao ko dặn luôn đánh răng trước và sau khi ăn, tắm bằng lifeboy tiệt trùng luôn đi! Hừ! Bị ăn 1 quả "hố" thấy tức quá đi mất!

    -Mấy cô làm cái gì đấy! Muốn nói gì thì tự đi mà nói, tôi bận trăm công nghìn việc lấy đâu thời gian làm bồ câu đưa thư cho mấy người! Tập trung vào chuyên môn đi!

    Hứ! Coi thường người ta vậy đó! Tôi bê mâm đồ ăn thơm ngon ra khỏi nhà bếp giờ kiếm chỗ ăn mới là vấn đề! Tôi ngó lên cái gác canh vừ rồi thì đã thấy ngay mấy tên lính, bị hớt tay trên rồi sao? Mình biết đi đâu về đâu đây!

    -ơ rê ca!- Tôi la toáng lên, nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất! Cái lũ lính đần độn thiếu iốt này thì làm sao đủ trình độ mà nghĩ ra tôi đang ung dung ngồi ăn ngay trong chính căn lều của công chúa chứ! Hồi hương thui!

    Tôi bước vài bước nhưng.......Cái lều ở công chúa ở chỗ nào? Tôi xoay 1 vòng, lều nào cũng giống lều nào, lúc chạy tôi cũng ko chú ý nên giờ tịt ngóm đường về! HÌ! Dạo này tôi toàn ăn hạt nêm nên cũng hơi thiếu iốt 1 xíu! Đang loay hoay với đống đò ăn trên tay thì tôi bị 1 tiếng gọi giật lại:

    -Tên kia? Đi đâu?- 1 tên đang tiến lại chỗ tôi! TRời ơi sao tôi thấy lành lạnh sống lưng, da gà cũng thi nhau đua nở đầy mình!

    -Dạ!-Tôi từ từ quay lại!-Dạ! Nô tì bưng thức ăn lên cho tướng quân!

    Oh my god! Tôi đang nói thứ gì vậy trời?
     
    suli_96, babyboynothingcansayiloveyou thích điều này.
  9. onelove

    onelove Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/5/2011
    Bài viết:
    700
    Lượt thích:
    388
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    -NÔ TÌ!-Cả đám lính cười ầm lên- Ngươi.ngươi là hoạn quan ah!

    Xấu hổ quá đi mất!Trong lúc tình thế cấp bách chẳng biết xương hô thế nào, xương ta thíợ tụi nó"cấp cao" hơn lại đạp cho 1 trận can tội hỗn láo với cấp trên thì chỉ có chết! Bấn quá tôi kêu đại nô tì luôn.Có trách thì cũng trách mấy cái lễ giáo phong kiến quá lèo phèo, sao ko xưng quách "mày-tao" cho gọn!

    -Khoan! Hình như ..........đây là 1 cô gái!-1 tên lính hét lên như vớ được vàng.

    Phải rồi! Tôi là con gái và cũng là người chúng đang tìm! 36 kế chuồn là thượng sách! Nhanh như cắt tôi ném mâm đồ ăn vào bọn lính rồi cắm đầu chạy! Tiếc chết mất! Chưa ăn được miếng nào cả, mấy tên kia nhớ đấy khi nào rảnh ta sẽ phục thù!

    -Bắt lấy công chúa, người đâu bắt lấy!

    Ghê nha! Biết tôi là công chúa luôn! Cũng ko đến nỗi quá ngốc xít nhỉ nhưng để bắt được bổn cô nương là cả 1 vấn đề đấy! Tôi vận sức chạy hết tốc lực,đám lính đuổi theo sau ngày 1 đông cái cảnh này làm tôi liên tưởng ngay đến cảnh mấy minh tinh chạy trốn đám fan nhưng chỉ khác ở chỗ fan họ đuổi theo cầm giấy bút để xin chữ kí còn lũ này đuổi theo để lấy đao kiếm rạch vào người tôi! Híc! Bất công quá! Tôi chạy ngược, họ đuổi ngược,chạy xuôi, đuổi xuôi, chạy lòng vòng mà muốn đứt cả hơi! Ai ở ngoài ko biết nhìn vào lại tưởng doanh trại đang tổ chức "hội đâm trâu" cũng nên!

    Tính đùa 1 xíu cho ko khí sôi động thôi vậy mà hình như mấy tên lính ở đây ko có khái niệm đùa là gì thì phải,túm được tôi cái là chúng lôi xềnh xệch đi đâu đó, đừng có nói nóng quá cho tôi thành trâu quay luôn nhá!

    -THẢ RA COI! TA LÀ CÔNG CHÚA ĐẤY, CÁC NGƯỜI ĐỐI XỬ VỚI KHÁCH QUỐC TẾ VẬY HẢ! CÓ TIN TÔI ĐÂM ĐƠN LÊN ĐẠI SỨ QUÁ VIỆT NAM KIỆN MẤY NGƯỜI LUÔN KHÔNG?-nói mấy lời này với bọn chúng ko khác gì nước đổ đầu vịt!

    -TƯỚNG QUÂN- Bọn chúng đồng loạt dừng lại rồi hô to.Cuối cùng thì tôi cũng được buông tha, tôi lật đật đứng dậy phủi quần, phủi áo. Sao tôi lại thấy ngứa ngáy khắp người nữa rồi, triệu chứng này...........,tôi lập tức quay đầu lại! Mẹ ơi, ánh mắt tên đó nhìn tôi như đang tóe lửa, tôi giật mình lùi lại 1 bước lắp bắp

    -Làm..........gì.....nhìn tôi ghê vậy?-Hắn ta ko nói gì mà chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dễ sợ đó thôi! Tại sao trước giờ tôi luôn sợ hắn chứ, sợ ánh mắt cáo của hắn, sợ giọng cười gian xảo của hắn, ngay cả sự hiện diện của hắn cũng làm tôi lo sợ bất an.

    -Các ngươi ai về việc nấy! Chuyện ở đây để ta lo!-Cuối cùng thì hắn cũng nén được cục tức to lù để lấy lại phong thái của 1 tướng quân.

    -TUÂN LỆNH!

    Bọn chúng bắt đầu tản ra, giờ chỉ còn lại tôi với hắn đứng giữa trời nắng. Ánh mặt trời ban trưa gay gắt hắt lên khuôn mặt nóng hừng hực của hắn làm tôi như bốc hơi luôn! Đứng đây hoài chắc tôi tắc thở quá.Đột nhiên hắn tiến lại chỗ tôi, tôi muốn bỏ chạy nhưng khi hắn mà tóm lại được chắc tan xương nên đành mặc cho hắn lôi đi! Ko biết số tôi là số con gì nữa, ăn rồi suốt ngày bị người ta kéo qua kéo lại miết! Hắn lôi tôi đến 1 căn lều chưa kịp ngó ngàng gì cả đã bị hắn quăng 1 phát bay thẳng vào lều, tôi ngã xõng xoài trên sàn, cái mũ đáng ghét chụp kín cả mặt.

    -Ai da! Tính giết con nhà người ta à!-Tôi ngồi dậy tính cho hắn 1 bài lên án hành vi bạo ngược phụ nữ của hắn nhưng lại bị ánh mắt của hắn thiêu trụi ngay lập tức.có cần phải giận dữ vậy ko?
    Nếu như hắn nghĩ tôi có ý định bỏ đi cũng đây cần phải giận dữ đến nước này.

    -Ngươi muốn gì?-Hắn hỏi trong tức giận.

    -Đương nhiên là ko muốn làm cho anh giận rồi!-Biện pháp năn nỉ nhanh chóng được tôi áp dụng, cách xưng hô cũng được biến đổi linh hoạt.

    Hắn ta cười 1 cái rồi tiến lại chỗ tôi, ngồi xuống, đưa đôi tay cứng hơn thép lên bóp ghẹt lấy cái miệng của tôi.

    -Nói mau! Ngươi là ai!

    Gì đây? Nói rồi mà, tên này nhanh quên quá!

    -Trả lời hồi......bữa rồi mà!-Tôi nói trong khó nhọc

    -Ngươi đến từ đâu?-Hắn đay nghiến từng từ.

    -Việt.á...nam!

    -TỪ ĐÂU?-Hắn bóp tay chặt hơn, quai hàm tôi như muốn téc ra làm đôi.

    -VIỆT......NAM!- Giọng tôi bắt đầu biến dạng!

    -Ta hỏi lại TỪ ĐÂU?

    -VIỆT NAM.............Á!- Ko lẽ tên này bị điếc????????

    -Tại sao? Tại sao ngươi ko ở Việt Nam của ngươi?- Tay hắn bắt đầu nới lỏng, tranh thủ cơ hội ngàn vàng tôi nhanh chóng gạt tay hắn ra

    -Nếu được thì tôi đã chẳng phải hỏi anh đường về! Làm như tôi bị bệnh ko bằng, anh nghĩ tôi muốn quay về cái thời đồ đá của anh lắm hả?-Tôi quắc mắt nhìn hắn.

    -Tại sao người đến được nơi đây?-Hắn hỏi tôi nhưng sao tôi có cảm giác như hắn đang hồi hộp đón chờ câu trả lời.

    -Nói ra thì hơi giống phim ma nhưng vào 1 đêm trăng sáng vằng vặc, cửa sổ phòng tôi bị bật tung tôi toan ra đóng thì bị rơi xuống 1 cái hố, đến khi tỉnh lại thì thấy đang ngồi giữa 1 bãi chiến trường!-Thêm chút mắm muối cho hắn tin.

    -Trăng rằm?-Hắn hỏi lại

    -Đúng đúng, trăng rằm, hôm đó là 15 âm-Có phải ko ta?

    -Rơi xuống 1 cái hố?

    -Chính xác

    -Ngươi nói thật chứ?-Hắn ta lại hỏi

    -Tất nhiên! Anh nghĩ tôi giàu trí tưởng tượng để vẽ nên câu chuyện li kì vầy sao?-Nhưng biết sao được, đến tôi còn ko tin nổi vào chuyện đó-Mà anh ko tin cũng phải thôi!

    -Ta tin?-gì đây? Nghe như sét đánh ngang tai! Tôi tưởng hắn phải lăn ra ôm bụng cười sặc sụa chứ! Tôi nhìn hắn kiểm chứng, ở hắn ko có thứ gì gọi là giễu cợt cả, rất thật, tôi thấy vậy!

    -Sao........anh tin! Tôi còn chưa tin nổi nữa nè!

    -Vì!-Hắn lại cười!- Vì có người cũng từng kẻ cho ta nghe chuyện tương tự!

    -Ai? Người đó là ai?- Vậy là tôi ko cô đơn sao, có người cùng thế giới của tôi ở đây sao?Tôi nhìn hắn năn nỉ, hắn lại ko nói gì mà nhẹ nhàng đứng dậy, dáng điệu nhẹ nhàng và bình tĩnh khác hắn vừa rồi.

    -Đừng hỏi ta! Ta còn 1 thắc mắc giành cho ngươi đây! Tại sao ngươi lại muốn trốn khỏi đây?

    -Tôi ko trốn! - Tôi trả lời nhanh ko cần suy nghĩ.

    -Ko trốn? Vậy cách ngươi gây náo loạn doanh trại, cách ngươi đánh ngất lính tráo đò, cách ngươi làm ầm ở nhà bếp được gọi là gì?

    Sao hắn biết ta? Đúng là thính như "dog"

    -Hề! Đó ko phải là trốn, tôi đi tìm anh chứ bộ!-Với nụ cười khá tươi và con mắt chớp lia lịa kế hoạch "mĩ nhân kế" nhanh chóng được tôi xúc tiến!-Tôi tính ra ngoài kiếm anh có chút chuyện nhưng bọn lính ko cho nên tôi mới...................ứ ừ! Mà thiệt tình bực mình anh ghê nha! Anh đi đâu để tôi tìm khắp nơi đến nỗi đi lạc cả vào nhà bếp luôn đó!

    Ko biết hắn có tin ko nữa?

    -ngươi tìn ta có chuyện gì?-É! Cấ cắn câu rồi!

    -Anh kêu tôi giả danh công chúa vậy giờ công chúa thiệt chắc cao chạy xa bay rồi!Anh tính sao?

    Hắn ta ko nói gì, lặng lẽ đi lại 1 cái bàn gần giường nhẹ nhàng rót 1 ly rượu cho lên miệng nhâm nhi xong quay lại nhìn tôi đáp tỉnh bơ

    -Giết rồi!!!!!!!!!




    ***********HẾT TẬP 3****************

     
    the_dark_angel, suli_96, babyboy1 bạn khác thích điều này.
  10. onelove

    onelove Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/5/2011
    Bài viết:
    700
    Lượt thích:
    388
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    TẬP 4: HỒI CUNG


    -Giết rồi!-Hắn đáp tỉnh bơ.

    -Giết rồi?-Tôi bật dậy-Lí do gì giết người!

    -Lí do? Ngươi ko biết sao?

    Phải! Tôi biết nếu lộ chuyện công chúa giả ra là nguy to nhưng đâu cần phải giết người.

    -Anh có thể ko giết cô ta! Tại sao ko làm vậy? 1 mạng người đấy anh có biết ko?

    -Hà hà! 1 mạng người thôi mà, ta đã từng giết hàng trăm người 1 mạng người nhỏ nhoi ấy có đáng là gì?

    Ánh mắt sắc lạnh, giọng nói đầy sự giễu cợit của hắn làm tôi ghê sợ.Kiểu như hắn mà về thế kỉ XXI chắc bị tử hình lâu rồi! Tôi hằm hằm nhìn hắn

    -Ngươi nhìn cải gì?

    -1 mạng người mà anh bảo là chẳng đáng gì hả? Anh coi thường tính mạng người khác vậy sao? Sao anh ko nghĩ người thân của anh cũng sẽ bị giết dễ dàng như thế, ai mà chẳng là người!

    Cái cô công chúa đó chẳng là gì của tôi nhưng bị giết thì tôi cũng ko tránh 1 phần trách nghiệm còn hắn ta thì sao? Giết người xong ngôi ung dung đây mà nói 1 mạng người chẳng đáng là gì thì làm sao mà tôi nhịn được 1 tên máu lạnh thế này chứ! Hắn ta bắt đầu mấp máy môi tức giận, hắn quay lại nhìn tôi ánh mắt chứa đầy sự tức giận kiểu như,..............kiểu như tôi mới đụng vào thứ gì rất đau buồn trong hắn! Hắn bóp chặt li rượu sau đó nén thật mặt xuống sàn

    -Ngươi im đi! Ta chẳng có lí do gì phải giúp ngươi cả! Nếu ngươi muốn yên thân thì đừng có mà đứng đó giảng đạo!

    -Tôi..................

    -Ta đã nói là im mà! Người đâu đưa công chúa về lều rồi chuẩn bị dỡ trại, sớm mai hồi cung.

    Hắn ta dứt lời 2 tên lính từ ngoài vào lôi tôi dậy

    -Khỏi! Ta tự đi!- ko thể ở đây thêm 1 giây nào nữa, tên máu lạnh đáng ghét! Tôi vừa bước ra khỏi lều thì đã nghe ngay thấy tiếng bát đũa, bàn ghế bị xô đổ ầm ầm!Có lẽ hắn ta rất giận nhưng giận gì chứ, hắn ta mới là người có lỗi mà!


    ************************************************** ************************

    Sáng sớm hôm sau,..........................

    Vừa mới mắt nhắm mắt mở bước xuống khỏi lều tôi đã bị 2 cô giúp việc lôi ra thay đồ, trang điểm đến khi tỉnh thật thì công việc cũng đã hoàn tất! Đây là lần đầu tôi thấy mình trong gương với kiểu"make up" thời xưa, nhìn cũng ko đến nỗi tệ chỉ ghét mỗi bộ đồ cản trở giao thông

    -woa! Hoàn Trân công chúa xinh đẹp quá!

    -Đúng vậy! Có khi còn đẹp hơn cả Phan quý phi.

    Hai cô gái thì thầm nhau mà cứ như cố ý cho tôi nghe thấy! Ờ ha!Đến đây cũng khá lâu rồi mà tôi chưa kịp quen biết ai ngoài tên đó cả, phả xây dựng mối quan hệ hữu nghị mới được!

    Sau 1 màn chào hỏi ko được tự nhiên cho lắm thì tôi cũng biết được 1 trong 2 cô có tên là Vân Nhi cô còn lại tên là Ánh Nguyệt, nhìn cũng rất kute nhưng có vẻ hơi rụt rè trong việc nói chuyện với tôi, tóm lại là ko tự nhiên cho lắm, phải dùng đến bạo lực ngôn ngữ 2 cô nàng mới chịu ngồi xuống nói vài câu!

    -Công chúa!- Chưa kịp làm ăn gì cả đã bị 1 tên lính đứng ngoài chèn vô phá đám. Ánh Nguyệt(AN) và Vân Nhi(VN) nhanh chóng đứng dậy như sợ người ta nhìn thấy cảnh nô tì ngồi đối diện với chủ nhân

    -Cái zề!- Tôi chề môi hỏi!

    -Dạ! Tướng quân sai thần mời công chúa qua lều tướng quân ăn sáng để chúng thần còn thu dọn lều!

    Ah! Tên tướng quân đó kêu hôm nay giỡ lều hồi cung mà! Thắng trận rồi thì cũng phải về cung nhận thưởng chứ!

    Tôi chầm chậm bước vào lều của hắn, VN và AN bị chặn lại ở ngoài. Tôi bước vào, không khí khá nặng nề, tên tướng quân lặng lẽ ngồi ăn! Hừ! Mời người ta đến rồi ngồi ăn trước !

    -ĐẾn rồi à! Ngồi xuống ăn đi!

    Tôi ngồi xuống chiếc ghế đói diện với hắn. Tôi đã suy nghĩ cả đêm qua rồi! Hắn ta là tướng quân, phải ra trận phải giết hàng trăm người, 1 tiểu công chúa nhỏ nhoi có là gì với hắn.Có lẽ tôi hơi nhạy cảm trong việc này, hắn ta ở thế giới khác thế giới của tôi, nếu muốn tồn tại hắn buộc phải làm thế! Còn tôi cũng phải hoà nhập vào nó thôi

    -Gì thế! Chê đồ ăn ko ngon ah?

    Tôi mải suy nghĩ mà ngồi đơ ra đó.Hắn ko nhìn tôi, có lẽ vẫn tức vụ hồi qua!Tôi nâng chém cơm lên ăn, tốt nhất là ko nên chọc vào ổ kiếm lửa, hắn ta đáng sợ lắm! Chuyển chủ đề nhanh

    -Sao lại hồi cung! Hồi bữa anh kêu đưa tôi về nước mà!

    -Cùng đường về kinh!

    -Vậy ah! mà từ đây về kinh bao lâu?

    -15 ngày!

    -what?- Tôi nói nhanh đến nỗi cơm bay tung toé- Gì những 15 ngày, chứ kinh thành cách đây nhiêu cây?

    -Cây?- Lại cái dáng điệu ko tài nào tiêu nổi!

    -Cây là đơn vị đo chiều dài, 1 cây = 1 ngàn mét! Chứ hồi lớp 1 anh ko được học ah!

    -Mét, lớp 1! Nếu ngươi còn muốn nói chuyện với ta thì hãy coi lại cách ăn nói!

    Nói chuyện với tên này tức như bị bò đấm! Ko lẽ tôi phải từ bỏ những kiếm thức quý báu mà tôi học được để lục lọi lại mấy từ cổ lỗ sĩ nói chuyện với mấy người hả?

    -Thôi quên cái tôi vừa nói đi! Từ đây đến kinh thành của mấy anh bao xa!- Tôi chậm rãi hỏi từng từ.

    - 300 dặm!

    -Vậy ah!-300 dặm là nhiêu cây ta, chẳng biết có xa ko nữa! Mà xa gần cũng có ảnh hưởng gì đâu, quan trọng là tôi được đến kinh thánh- nơi phồn hoa phú quý, còn được gặp vua nữa chứ!ko biết vua có đẹp trai ko ta?

    -Nè! Tôi xịch qua chỗ hắn- Chứ vua của mấy anh nhiu tuổi, có đẹp trai ko?

    "RẦM......................"

    Tóc gáy tôi dựng thẳng đơ, bát cơm trên tay cũng rới xuống bàn.Tên điên này! Hỏi mỗi 1 câu mà cũng phải nổi quạu lên, hắn đập bàn mà tôi tưởng sấm chớp ở đâu chứ!Tôi lại bắt đầu ngứa ngáy, ko lẽ mắt tên này tẩm thuốc độc, nhìn đến đâu cây cỏ chết rạp đến đấy!

    -NGƯƠI!!!!!!!!NẾU NGƯƠI CÒN TIẾP TỤC ĂN NÓI XẰNG BẬY TA SẼ GIẾT NGƯƠI!

    Giết? Việc gì phải giết ko trả lời được thì thôi mắc mớ chi phải giết người! Nói thật sống với 1 kẻ thô lỗ, cộc cằn như anh tôi cũng lệt lắm rồi! Anh tưởng mỗi anh biết nước VN của tôi ấy hả?nói cho anh biết nước VN của tôi tuy be bé vậy thôi chứ nổi tiếng toàn thế giới muôn đó! chứ giờ tôi ra đuờng hỏi có ai biết VN ko đảm bảo cả lốc người giơ tay! Xí! Vĩnh biệt anh, tôi đi đây, chúc ngon miệng!

    Tôi tiến rầm rầm ra khỏi lều. Gì chứ anh đụng ai ko đụng, đụng người VN là anh xui rồi! Người VN tôi kiên cường bất khuất là thế đâu dễ để anh đè đầu cưỡi cổ! Chưa kịp chui đầu ra khỏi lều tôi đã nghe thấy ngay cái giọng sai khiến của hắn

    -Người đâu! Đưa công chúa lên xe chuẩn bị hồi cung!

    -Tuân lệnh!- 2 tên lính canh cửa ko chần chừ mà túm gọn tôi kéo đi!

    -Thả ra coi! Ko có hồi cung hồi ciếc gì cả! Thả ra để tôi tự về nước.Nghe thấy ko, nghe thấy ko?

    Mặc kệ sự nghiệp chửi mắng xối xả của tôi 2 tên lính vẫn quyết tâm giả câm giả điếc xách tay tôi lên xe ngựa.

    -Tên tướng quân chết băm chết bằm kia! Ngươi bảo ko việc gì phải giúp ta mà! Ta ko cần nữa ta tự về được, thả raaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!-Tôi vặn volume hết cỡ, cái tên khó ưa, nói 1 đường làm 1 nẻo thật ko xứng mặt quân tử!
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...