1. Newsun

    Newsun 11/11 Thành viên thân thiết

    Vụ 'con bị hiếp, mẹ bị đánh': Kêu bao giờ thấu trời !?

    [​IMG] - Chúng tôi gặp lại hai mẹ con trong vụ “con bị hiếp mẹ bị đánh” ở Hà Tĩnh đúng một tháng khi sự việc đau lòng xẩy ra. Người phụ nữ nhỏ thó, gầy quắt, quần ống thấp ống cao đã cùng đứa con gái tội nghiệp của mình lần mò tìm đến các cơ quan chức năng ở Trung ương, chỉ với mong muốn duy nhất là tìm lại được sự công bằng cho mình và con.

    Chẳng mấy ai biết rằng, có một người phụ nữ nông dân, chưa từng biết đi xe đạp, chưa từng biết Hà Nội vuông tròn như thế nào đã dắt díu theo đứa con gái nhỏ mới 6 tuổi tìm ra Thủ đô trong dịp này.

    Chị chẳng có tiền hay rảnh rỗi mà ra Thủ đô chơi. Mang theo nỗi uất ức, chị tìm ra Hà Nội để mong tìm lại công bằng cho 2 mẹ con khi đứa con gái 6 tuổi của mình bị hiếp, rồi chị lại bị chính gia đình đối tượng đánh hội đồng phải nhập viện.

    Người phụ nữ khắc khổ này là Vũ Thị Tuyết, 38 tuổi, ở xóm 13, xã Hương Thuỷ, huyện Hương Khê, Hà Tĩnh mà VietNamNet đã từng đưa.

    Con bị hiếp, mẹ còn bị “ăn” trận đòn nhừ tử

    Những gì tôi được nghe chị Tuyết kể lại trong chiều ngày 28/9 tại Trung tâm Phụ nữ và phát triển (TW Hội liên hiệp phụ nữ Viêt Nam) thật ngoài sức tưởng tượng. Bởi, nếu những gì người phụ nữ này kể về chuyện chị và con gái bị hại thì chỉ có thể nói được 3 từ: quá dã man!

    [​IMG]

    Hai mẹ con, một người phụ nữ chân yếu tay mềm, một đứa trẻ mới lên 6 chưa kịp đi học vẫn đang đi tiếp hành trình đi tìm công lý. Dẫu biết rằng sẽ còn muôn vàn khó khăn đang đợi trước…

    Đó là một ngày cuối tháng 8/2010. Lúc chị đang ở nhà nấu bữa cơm chiều thì thấy đứa con gái chị, cháu P.T.D mới 6 tuổi quần áo xộc xệch hốt hoảng chạy về. Chưa kịp định thần chuyện gì xẩy ra thì cháu D. sà vào người mẹ rồi khóc nức nở, miệng cứ nói: “Xin mẹ đừng đánh con, xin mẹ đừng đánh con”.
    Biết có chuyện gì chẳng hay xẩy ra với con gái mình, chị liên tục hỏi nhưng cháu D. chỉ biết khóc. Đột nhiên chị thấy N.V.A (16 tuổi, con của một gia đình hàng xóm) tay cầm một cái roi đi vào nói với chị: Chị hãy đánh em đi, em đã lỡ đè em D. máu chảy rồi. Lúc này, chị Tuyết cũng chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

    Sau khi A. về, chị Tuyết mới đưa cháu D. đi tắm để ăn cơm tối thì phát hiện nhiều vết máu sau quần và khắp người con gái mình. Chị chợt rùng mình khi nghĩ đến hành động của A. lúc nãy. Lấy lại bình tĩnh, chị gặng hỏi cháu D. thì mới biết là tai hoạ đã đổ lên đầu đứa con thơ dại. Cháu D. kể: Lúc chiều anh A. dắt con lên trên đồi gần nhà rồi cởi hết quần áo… Mặc dù D. khóc than thảm thiết nhưng A. còn bóp cổ rồi thực hiện hành vi đồi bại.

    Người mẹ như chết đứng khi nghe đứa con kể lại. Chẳng kịp ăn cơm tối, chị vội đưa con qua nhà ông Nguyễn Văn Tuấn (bố N.V.A) để hỏi rõ sự việc và yêu cầu gia đình giáo dục con.

    [​IMG]

    Cháu D. những ngày điều trị tại Bệnh viện Hương Khê. Cả viện chỉ có duy nhất giường bệnh này là có 2 bệnh nhân, cũng là hai mẹ con.

    Thế nhưng những gì mà chị và cháu bé nhận được chỉ là những trận đòn. “Khi vào nhà tôi có xin phép được vào để nói chuyện và được vợ chồng ông Tuấn đồng ý. Tôi kể lại sự việc để gia đình biết mà dạy con. Thế mà cả gia đình ông Tuấn đã nhảy xồm lên rồi nói là tôi vu oan cho thằng A. để ăn vạ. Nói rồi cả mấy người trong gia đình xông ra đánh tôi liên tiếp khiến tôi ngất đi”, chị Tuyết nhớ lại.
    Cũng theo lời người phụ nữ này thì gia đình này còn có những hành vi dã man hơn. Thấy chị bị ngất, một người đã chạy vào lấy chậu nước xối thẳng vào người cho tỉnh rồi đánh tiếp. “Tôi chỉ biết van xin đừng đánh nữa, nhưng họ vẫn không dừng. Họ còn cầm đầu tôi đập vào nền sân”.

    Cháu D. thấy mẹ bị đánh ngất lên ngất xuống cũng chỉ kêu khóc van xin “đừng đánh mẹ cháu”. Nhưng lời van xin của đứa trẻ 6 tuổi chẳng lay động được lương tâm của “người lớn” trong gia đình này. Cháu còn bị một người chú của A. dùng tay đánh vào đầu khiến bị ngã vào tường.

    [​IMG]
    Bệnh án của cháu D. có ghi kết luận: Rách màng trinh do bị hiếp.

    Bị đánh khắp người, chẳng thể đứng dậy, chị Tuyết cố lê lết vào sát nhà của gia đình N.V.A để cầu xin. Cả người bị nước xối vào ướt hết. Lúc này hàng xóm đến đông, người nói ra nói vào “đánh thế con Tuyết chết mất” thì người nhà N.V.A mới thôi.
    Lấy lại sức, chị dắt con đi lên Bệnh viện Hương Khê để khám. Tại đây, bác sỹ khám cho biết, cháu D. bị rách màng trinh, còn chị thì người sưng tấy, đa chấn thương do bị đánh. Chẳng thể nhập viện do các bác sỹ yêu cầu phải có giấy giới thiệu, chị đành đưa con về.

    Giữa đêm khuya hoang vắng của núi rừng, người đàn bà đau khổ lầm lũi cố lê từng bước dắt theo đứa con trở về nhà. Đau nhói khắp người do trận đánh nhừ tử, chị cố ghìm nén nỗi uất nghẹn. Chị chẳng dám khóc, sợ đứa con gái bé bỏng cũng khóc theo. Bởi chị biết, nỗi đau của con mình còn hơn tất cả những gì khổ đau mà chị trải qua trong đời người.

    “… bao giờ thấu trời hả em?”

    Chị đau đớn hơn bởi trong hoàn cảnh con thì bị hiếp, mẹ thì bị đánh nhưng chẳng có chỗ dựa khi trong nhà chẳng có người đàn ông. Chồng chị tuy tuổi đời còn chưa đến 40 nhưng lại mắc chứng nghiện rượu. Ngày gia đình xẩy ra tai hoạ thì “trụ cột gia đình” – chồng chị đang đi làm thuê ở miền Nam. Cũng vì gia cảnh nghèo túng, chị động viên chồng rời quê vào Nam làm, vừa để có thể cai rượu vừa lao động kiếm tiền nuôi con.

    [​IMG]
    Chị Tuyết và cháu D. trong lần tiếp xúc với Pv VietNamNet.

    Khi những hình ảnh này đưa lên, chúng tôi không muốn che đi khuôn mặt rất hồn nhiên, dễ thương của đứa trẻ nhưng không thể làm khác được.

    Đứa con gái đầu của chị cũng chỉ mới 16 tuổi nhưng đã phải bỏ học từ sớm để đi kiếm tiền giúp mẹ nuôi 2 em ăn học.

    Cháu D. vừa lên 6. Thời điểm xảy ra sự việc cũng là lúc em chuẩn bị sách vở tới trường. Chưa kịp đi học ngày nào, tai hoạ đã xẩy ra. Chị Tuyết kể: "Sau ngày cháu nó bị hiếp rồi thấy mẹ bị đánh dã man, cái D. nó ít nói hẳn. Đêm đêm nằm ngủ cháu thường hét toáng lên. Thậm chí khi bác sỹ khám vết thương nó cũng không cho rồi lại khóc!".

    Sau hơn 2 tuần khi xẩy ra sự việc, thấy kẻ hãm hại đời bé D., kẻ hành hung mình vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, trong khi chị đã trình báo lên Công an huyện Hương Khê, chị Tuyết đã quyết định đi ra Hà Nội, nơi có nhiều cơ quan Trung ương để kêu cứu.

    Nhưng khốn nỗi, chị chẳng có nhiều tiền, mà Hà Nội thì chị cũng chỉ biết đến… cái tên. Thế rồi, với sự động viên, giúp đỡ của những người thân và số tiền ít ỏi mượn được, hai mẹ con bắt xe ra Hà Nội tìm công lý.

    Ngày tôi gặp chị Tuyết thì hai mẹ con đang được chăm sóc bảo vệ tại "Ngôi nhà bình yên" thuộc Trung tâm Phụ nữ và phát triển. Tinh thần của hai mẹ con giờ đã đỡ hơn nhiều. Với sự giúp đỡ rất nhiệt tình của trung tâm và một vài cá nhân, chị đã đến nhiều cơ quan chức năng để kêu oan. Tuy nhiên, đến bây giờ, sau 1 tháng xẩy ra sự việc, chị vẫn biết là các đối tượng vẫn chưa bị trừng trị.

    [​IMG]
    Cháu D. trong đêm hội trăng rằm Tết Trung thu vừa qua ở Hà Nội. Chắc đây là một kỷ niệm không quên được trong cuộc đời đứa trẻ với hoàn cảnh chẳng ai mong muốn.

    Chị Tuyết kể tiếp, trung thu vừa rồi (22/9), bé D. buồn lắm. Đáng ra giờ đó nó được đi chơi hội, được rước đèn cùng với những đứa trẻ cùng trang lứa ở làng quê. Thế mà nó lại phải theo mẹ vượt đường xa đi tìm công lý.

    Con bé con chẳng đủ nhận thức để biết 2 từ “công lý” mà mẹ nó và nó đang đi tìm là gì, chỉ nghĩ chắc mẹ nó rất cần. Đêm trung thu, bé được một người phụ nữ tốt bụng (đã giúp đỡ hai mẹ con rất nhiều) dẫn đi chơi. Tại đêm hội trăng rằm được tổ chức ở phường Vĩnh Phúc, có rất nhiều người đến và cho quà bé. Nhìn những thứ đồ chơi đắt tiền, lạ lẫm, bé D. đều lắc đầu. Nó chỉ xin 3 quả bóng bay...

    Ước mong của họ giờ chỉ là sự công bằng, những ai gây tai hoạ cho gia đình họ phải bị pháp luật trừng trị. Hai mẹ con, một người phụ nữ chân yếu tay mềm, một đứa trẻ mới lên 6 chưa kịp đi học vẫn đang đi tiếp hành trình đi tìm công lý. Dẫu biết rằng sẽ còn muôn vàn khó khăn đang đợi trước…

    Chị hỏi tôi: Chị “kêu” bao giờ thì thấu trời hả em?" Tôi và những người có mặt chẳng thế trả lời chị được…

    Trưởng công an huyện Hương Khê – Hà Tĩnh: Vụ án này như "rắn bò trên đá, chém dao dưới nước!?"
    Vụ việc đau lòng của cháu D. và chị Vũ Thị Tuyết đã khiến dư luận hết sức bức xúc vì hành vi xâm phạm con người quá nhẫn tâm. Đến nay, sau 1 tháng sự việc xẩy ra, các đối tượng trong vụ việc vẫn chưa chịu một hình thức xử lý gì, vụ án chưa được khởi tố.

    Ông Đặng Quốc Vượng, Trưởng công an huyện Hương Khê cho biết: Cái khó khăn nhất của vụ án này là thiếu bằng chứng. Vụ án như kiểu “rắn bò trên đá chém dao dưới nước”.

    Hiện toàn bộ đối tượng trong vụ việc đã khai nhận tội của mình, tuy nhiên vẫn chưa thể tiến hành khởi tố vụ án được. Do nhạy cảm và phức tạp nên công an huyện sẽ làm văn bản xin ý kiến của tỉnh rồi mới xem xét khởi tố hay không.

    Theo báo điện tử Vietnamnet
     


    siver bullet_98tieu yen tu thích điều này.

  2. cicada

    cicada Thành viên mới

    Tham gia:
    3/10/2011
    Bài viết:
    2
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    cao đẳng giao thông vận tải tphcm
    Do nhạy cảm và phức tạp nên công an huyện sẽ làm văn bản xin ý kiến của tỉnh rồi mới xem xét khởi tố hay không.dis mẹ mấy thằng công an sao không khởi tố đi
     
  3. tieu yen tu

    tieu yen tu TYT.FDC.KSV Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/9/2011
    Bài viết:
    3.870
    Lượt thích:
    2.311
    Kinh nghiệm:
    113
    "Chị kêu bao giờ thì thấu trời hả em?":KSV@17:thật quá đau lòng.
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...