1. giangkoj

    giangkoj Thành viên mới

    Vị hôn phu bất đắc dĩ (cấm trẻ em dứi 16t nha=))

    Chương mụt::KSV@03:



    “Em thích anh!”

    “… Cô là ai?”

    “Em họ Tô, tên là Gia Áo, ý nghĩa là, Tiểu Áo là tâm giao của nhà họ Tô, mẹ em hi vọng em mãi mãi là tâm giao của bà!”

    “…”

    “Nhưng, em không định làm tâm giao của bà, em muốn làm tâm giao của anh, bởi vì… em thích anh!”

    “Sau đó thì sao?”

    “Hả? Sau… sau đó? Sau đó, em và anh, chúng ta…”

    “Muốn yêu đương à?”

    Gật đầu lia lịa lia lịa.

    “Xin lỗi nhé, tôi không thích gái trinh.”

    “…”

    “Muốn kết hôn?”

    Hi vọng trùng trùng, gật đầu gật đầu gật đầu liên tục.

    “Cô học thuộc Tam tòng tứ đức đã rồi hãy xuất hiện.”

    Ê? Gì gì gì? Anh ấy đi rồi? Đi mất không hề lưu luyến!!!

    Tam… tam tòng tứ đức? Thứ quỷ gì thế? Ở thế kỷ 21 này, thời đại tân hưng mà vệ tinh bay tán loạn, phụ nữ nắm đại quyền, nam giới quỳ lạy ông chủ, cô, Tô Gia Áo, là một thiếu nữ thời đại mới có tư tưởng mới và địa vị mới, tại sao lại thích một tên đàn ông vẫn còn yêu cầu tàn dư của phong kiến thế này kia chứ?

    “Ding ding ding.”

    Một hồi chuông di động vang lên, Tô Gia Áo bực bội nhìn màn hình hiển thị một cái, là cô em dưới trướng của mình – Tiểu Oai, lập tức thấy mũi cay cay, tâm trạng muốn được thương xót an ủi đồng cảm trỗi dậy, run rẩy đưa điện thoại lên áp vào bên tai:

    “Tiểu Oai…”

    Giọng nói vừa đậm đặc bi thương và thấm đẫm chất thất tình khổ sở vừa thoát ra, người đầu dây bên kia đã gào khóc toáng lên kinh thiên động địa với tốc độ kinh khủng hơn cả cô, tranh đoạt để lên tiếng trước, hoàn toàn chiếm lĩnh cơ hội tố khổ, xả stress lẫn tìm người làm thùng rác.

    “Chị cả Tiểu Áo ơi!! Em không thiết sống nữa đâu! Hu oa oa oa oa!!”

    “Ê… gì đấy?” Tại sao đài từ của cô lại chạy tọt vào họng người khác rồi, lại còn với giọng điệu thê thảm te tua hơn cả cô để khóc lóc rền rĩ nữa?

    “Em thất tình rồi oa oa oa!!!”

    “Hả… hả?!” Sao đến cả thất tình cũng học theo cô vậy, để cô than vãn xả stress trước đi, cô không muốn bị làm thùng rác trong thời điểm cực kỳ khổ não này đâu!

    “Anh ấy nói chúng ta trang điểm quá đậm, dọa bạn bè chết khiếp, thu phí bảo kê, là những thiếu nữ bất lương mà anh ấy ghét nhất nhất, còn nói chúng ta là những đứa con gái hư hỏng không biết nhục, không đoan trang, sẽ ức hiếp nam sinh thành các cục-cưng-nam, lại còn biến họ thành thứ đàn ông xấu xa chuyên hút thuốc uống rượu chọc ghẹo con gái nhà lành…”

    “Ùng”!

    Tô Gia Áo bị đạp phải đuôi đã bùng nổ!

    “Mẹ nó, thằng nhóc thối tha khốn nạn của nhà nào hả, dám nói chị mày như thế, đưa cho chị số điện thoại của hắn mau, chị mày không đập hắn mặt mũi nở đầy hoa đào thì hắn sẽ không biết được tại sao hoa lại đỏ như thế!”

    “Đúng đó đúng đó, anh ấy quá đáng quá, có đúng không, hu hu hu, còn nói sau này đừng có nhìn anh ấy nữa, rồi còn tiện thể kêu chị cả nhà em, tức là chị ấy, không được nhìn theo anh cả mà bọn họ tôn trọng nhất và có vị đàn ông nhất – Tiêu Yêu Cảnh, anh cả của họ chỉ xứng với phụ nữ tốt, không thể ghép đôi với cái đầu heo gì gì đó không có tí vị phụ nữ gì như chị!”

    Muốn chửi thề quá, hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà thằng khốn ấy.

    Tô Gia Áo hít thở sâu một hơi, cố gắng giữ gìn hình tượng Chị Cả luôn cho người khác có được cảm giác an toàn ấy, miễn cưỡng ra vẻ mạnh mẽ đáp: “Ai nói với em là chị để ý tên Tiêu Yêu Cảnh không có tiền đồ nào, thích cái loại hàng hóa ấy thì em bảo chị vứt mặt mũi chị đi đâu hả, hừ, cái loại cậu ấm hư hỏng tưởng mình giàu có, chủ nghĩa gia trưởng, xem phụ nữ như quần áo, vừa dở hơi lại còn mắc chứng tự sướng, thứ đàn ông hư hỏng chỉ biết dùng nửa thân dưới suy xét vấn đề, lại còn thêm đầu óc như heo, có bắt chị lấy pê-đê cũng không thèm tới hắn đâu!”

    “Thế… thế thật sao? Hôm kia chị chẳng khen anh ta rất có vị đàn ông, phong độ khí chất phóng khoáng đàn ông gì đó đều có đủ hết kia mà?”

    “Khỉ… khỉ ấy! Chị không thèm để ý tới hắn, bà mẹ chị đã định sẵn chuyện thành thân ở nhà rồi, người ta vừa đẹp vừa oách lại có tiền, nói chuyện nhẹ nhàng dịu dàng, đối xử lịch thiệp với phụ nữ, tam tòng tứ đức, hiền hậu cung thuận, nghe lời chị đây biết mấy, chị bảo anh ta nhìn đông thì anh ta chẳng dám nhìn tây, chị bảo anh ta ngồi anh ta cũng không dám quỳ!”

    “Chị… chị cả… người mà mẹ chị định sẵn cho chị là đàn ông sao?” Nghe có vẻ như một cô con dâu bị nhà chồng đàn áp trường kỳ, không có chút địa vị nào ấy.

    “Ấy dà, em không hiểu rồi, đó là quy tắc của tộc nhà chị, đàn ông phải nghe lời phụ nữ mà!”

    “Vậy à, quy tắc gì mà biến thái quá thể…”

    “Tóm lại, chị đây tuyệt đối tuyệt đối không thể để mắt tới cái tên khỉ mốc luôn rảnh rang bày trò gợi cảm, thích để lộ ngực dụ dỗ người khác, mặc áo sơ mi đen rất thoát tục, vòng tay nhẫn bạc chói chang, đầu tóc rất mô-đen kia đâu!”

    “…Ồ… như vậy là hay nhất…”

    “Nên em cũng đừng thích cái thằng quỷ sứ luôn lẽo đẽo bám theo anh ta nữa!”

    “Được rồi! Em nghe lời chị, không thèm quan tâm tới hắn nữa!”

    “Ừ, vậy thì tốt! Này, đợi đã, khoan cúp máy, chị hỏi em chuyện này!”

    “Chuyện gì thế?”

    “Em có biết tam tòng tứ đức là cái quái gì không?”

    “Hả? Chị vừa dùng thành ngữ đó xong, giờ sao lại hỏi em?”

    “Hở? Chị chỉ thấy cái từ đó đọc lên nghe rất kêu, nên tiện thì dùng chơi thôi… Này, hỏi em đấy, nếu chị muốn học cái tam tòng tứ đức gì đó, có khó lắm không?”

    Tiểu Oai trong điện thoại thở dài nói: “Tam tòng chính là tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử, tứ đức chính là công dung ngôn hạnh. Nhưng mà, chị cả à, chẳng phải là chị đã dạy dỗ chúng em rằng, nếu bản thân mình đang mặc quần áo mới, lại gặp phải người con trai mình thích đang sắp sửa chết chìm trong nước, thì chỉ khi nước không ngập quá đầu gối mới được phép xuống cứu đó sao? Chị như thế mà lại đi học tam tòng tứ đức, hình như là điệp vụ bất khả thi rồi thì phải?”

    “…Em là đồ đầu heo! Đàn ông mà chỉ cao có tới đầu gối thì em cần được hả? Những lời không có hàm lượng kỹ thuật như thế mà em cũng tin được.”

    “Cho nên, tức là chị vẫn thích Tiêu Yêu Cảnh, vẫn muốn học tam tòng tứ đức vì anh ta?”

    Tình yêu quả nhiên vĩ đại quá, đến người luôn phóng khoáng tự do, không quan tâm đàn ông chỉ quan tâm quần áo như chị cả cũng có thể dung hòa!

    “Có đâu! Chị nói rồi, đã đính hôn rồi, người ta yêu chị mày chết đi sống lại, cưng chiều như xuân ấm hoa nở, chị đây tuyệt đối không thể thích cái tên vô vị nhạt nhẽo lại không có khí chất như Tiêu Yêu Cảnh được!”

    Nói xong cúp luôn điện thoại!

    Còn nói nữa thì chắc bị lộ mất, cô quay người, vừa định trở về ăn cơm tối.

    Vừa quay lại đã nhìn thấy bóng dáng mà khi nãy bỏ đi không thèm quay đầu lại ấy, không biết có chuyện gì mà đã đứng sau lưng cô tự khi nào, càng không biết đã nghe được bao nhiêu câu nói chết tiệt của cô rồi, anh đang đút tay vào túi quần và hút thuốc với vẻ nhàn nhã, môi khẽ động đậy, điếu thuốc trên môi trễ xuống, tròng mắt đen nheo lại, ánh mắt nhìn cô lộ ra nét cười châm biếm:

    “Cô tuyệt đối tuyệt đối không thể thích cái tên vô vị nhạt nhẽo lại không có khí chất như tôi đúng không? Hử?”

    “…” Mồ hôi lạnh túa ra…

    “Cô thà cưới pê đê chứ cũng không cần tôi.”

    “…” Mồ hôi lạnh nhỏ giọt.

    “Tôi suy nghĩ bằng nửa thân dưới, không có đầu óc, gia trưởng, lại tự sướng, lại còn là cậu ấm hư hỏng?”

    “…” Mồ hôi lạnh đầm đìa.

    “Xem ra thì, quả thật tôi không xứng với cô, đúng không? Tô… Gia Áo?”

    “…”

    Tiêu rồi, đừng ghi nhớ tên cô vào thời khắc này chứ, cô không hề cảm thấy vui vì điều đó tí nào cả, bởi vì đây vốn là cử chỉ khóa chặt mục tiêu trước khi báo thù kẻ địch mà. Quên cô đi, quên cô đi, quên cô đi… làm ơn… Xem như cô chưa tỏ tình, cũng không hề lụn bại khi bị từ chối xong lại đi nói xấu người khác cật lực như thế.

    Tình yêu không giữ nổi thì bỏ đi vậy, giờ đây cô chỉ muốn giữ cái mạng nhỏ của mình thôi, hu hu hu… Hình tượng Chị Cả vĩ đại vừa lạnh lùng lại đáng dựa dẫm chỉ để dùng lừa bọn em gái nhỏ thôi, tha cho cô đi!

    “Ding ding ding…”

    Di động của cô đúng lúc này lại kêu lên vô duyên hết biết, cô run rẩy nghe máy, bên kia lại một trận khóc lóc ầm ĩ, sắc mặt cô nhăn nhó, không kịp dò đoán xem ấn tượng về mình của chàng trai trước mặt có tệ hơn nữa hay không, sải từng bước lớn rồi chạy mất, trước đó còn quẳng lại một câu:

    “Em sẽ cố gắng học tập tam tòng tứ đức, trước khi thành công thì làm ơn xem như chưa quen biết em, bai bai~~~!”

    Tầm mắt của Tiêu Yêu Cảnh trố lên nhìn về phía bóng dáng đang cuống cuồng tháo chạy kia, điếu thuốc trên môi vương vãi một ít tàn tro, vì khóe môi anh không cẩn thận đã để lộ một nét cười mất rồi.

    Xem như chưa quen biết cô? Biết anh thuộc dạng người có thù ắt phải báo, thế nên sợ anh kiếm chuyện với cô? Hừ, có gan kêu anh ra ngoài tỏ tình rồi nói bậy nói bạ, thế mà lại muốn bỏ chạy giữa chừng? Muốn giỡn chơi với anh chắc?

    Không có cửa đâu!

    Tục ngữ nói đúng quá, cơm có thể ăn bừa, nhưng không thể nói bậy.

    Tô Gia Áo hoảng hốt bỏ chạy kia không thể ngờ được rằng, câu nói đính ước mà cô tiện miệng bịa ra, vừa hay được ông trời nghe thấy, thế là, mộng đẹp đã thành!
     


    rubymoon555, quynhduanngo, kagome087 bạn khác thích điều này.

  2. giangkoj

    giangkoj Thành viên mới

    Tham gia:
    27/8/2011
    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    25
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    đọc xog thì mấy mem bình luận cho m` để có j m` post típ nka
     
    quynhduanngo, petam, ljnhxjnh1 bạn khác thích điều này.
  3. phungocviet08

    phungocviet08 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/9/2010
    Bài viết:
    52
    Lượt thích:
    27
    Kinh nghiệm:
    0
    oak. post đi chứ, nhưng mà đừng có ghi ngôn ngữ xì tin quá nhé. đọc ko nổi
     
    quynhduanngo, petam, ljnhxjnh3 bạn khác thích điều này.
  4. giangkoj

    giangkoj Thành viên mới

    Tham gia:
    27/8/2011
    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    25
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chương 2::KSV@02:


    “Cướp đây, đàn ông đứng bên trái, phụ nữ đứng bên phải, còn biến thái đứng giữa!”

    Hào khí ngất trời, giọng nói rất thuần thục, chuyên nghiệp và sang sảng từ miệng cậu trai đứng trước mặt anh bay ra khiến anh giật mình đờ đẫn, cứng đơ như khúc gỗ quay người lại nhìn.

    Chỉ thấy cậu trai đó mặc một chiếc áo trắng giản dị, cúc áo trên cùng mở tung, lộ một khoảng ngực săn chắc trắng tuyết non mịn, ống tay áo sắn lên vẻ như sắp đánh nhau đến nơi, quần jean sẫm màu hầm hố, rách te tua, thủng lỗ chỗ, mái tóc bạch kim vuốt keo dựng đứng, đôi môi hồng nhạt xinh xắn đang nhóp nhép nhai kẹo cao su, thỉnh thoảng mím lại khiến cánh anh đào nhỏ xinh như bị nuốt trôi hết vào bụng, gương mặt trắng xanh lạnh băng không thấy rõ nét mặt, chỉ cảm thấy con ngươi đen láy to tròn linh hoạt.

    “Anh…anh cả…Chúng ta tìm được đồ rồi thì đi nhanh đi, đừng gây chuyện nữa!”

    Hai cậu trai bên cạnh, một người đang lục tìm gì đó bên trong quầy của cửa hàng bách hóa,người còn lại đang cố níu tay áo cậu. Cậu hỉnh mũi, lườm một cái rồi hét : “Em cũng đi tìm luôn đi, tìm thêm mấy que nữa, nghe nói thứ đồ chơi đó chỉ một cái thì không chuẩn đâu! Nghe rõ chưa!”

    “Vâng…vâng ạ, anh cả! Đồ đạc trong cửa hàng nhà anh để lung tung quá!”

    “Khỉ thật, cần em tìm đồ chứ ai bảo sắp xếp lại quầy hàng nhà anh đâu, muốn ăn đập hả?”

    Anh cũng tò mò nhìn theo hướng những đồ vật mà cậu trai kia đang tìm kiếm, cảm thấy anh đang quan sát mình, cậu ngang ngược, ngạo mạn nhìn thẳng vào anh mắng: “Khỉ thật, anh chán sống rồi hả, ai cho anh nhìn lung tung, anh là trai hay gái, đứng ở giữa làm gì? Muốn làm biến thái hả?”

    Anh bị châm chích đến nghẹt thở, môi mím lại, mắt cụp xuống không đáp trả, nhưng thị đồng (1) lại kéo anh lui lại một góc:” Jung thiếu …thiếu gia, chúng ta là đàn ông, đứng…đứng bên trái”.

    Anh bị thị đồng lôi ống tay áo đi về phía góc bên trái. Lúc đi ngang qua, anh bị cậu đưa tay chặn lại, “soạt” một tiếng cổ áo bị túm chặt, rồi lại bị kéo ghì xuống, cậu trai chỉ cao đến cổ anh phun ra một câu rất ác ý:

    “Này, anh làm ra vẻ cam chịu đáng thương thế kia là ý gì đấy…” Cậu ta bỗng ngưng lại khi gương mặt anh bị kéo đến gần, chỉ có đôi mắt đen nhánh vẫn đang trừng trừng nhìn anh.

    Anh quay mặt đi nơi khác vẻ thiếu tự nhiên, đưa tay lên giữ một khỏang cách an toàn với cậu.

    Cậu hoàn toàn không đếm xỉa gì đến sự kháng cự yếu ớt của anh, hếch mũi lên hít hà người anh vẻ tự nhiên chẳng để ý gì đến cách biệt thân thể, cuối cùng há miệng kêu to : ” Phì! Anh là đàn ông kiểu gì thế? Trên người toàn mùi nước hoa đàn bà! Ọe…”

    “Jung thiếu gia!” Thị đông thấy chủ nhân mình bị chọc ghẹo thì lập tức kéo anh ra phía sau mình : “Cậu…cậu kia, thiếu gia nhà tôi vốn thanh bạch, đã đính hôn rồi, cậu cứ lôi lôi kéo kéotrước mặt thiên hạ thế kia còn ra thể thống gì nữa, cậu làm hỏng sự thanh bạch của thiếu gia tôi mất thôi!”

    “Ọe…thanh…thanh bạch? Các người chui ra từ vườn bách thú nào thế hả? Đàn ông muốn thanh bạch để làm gì?! Cái dáng vẻ seme, thứ độngvật suy nghĩ bằng nửa thân dướicũng muốn lập đền thờ trinh tiết cơ à? Các người là ai? Sao mặt dày thế?” Cậu lườm anh chàng đứng sau thị đồng một cái, lại thấy anh ta đang giữ cổ áo vừa bị cậu kéo, dường như chỉ dám tức giận chứ không dám phản kháng trò đùa của cậu, chuyển ánh nhìn bực bội xuống nền nhà, dáng vẻ uất ức đó làm cậu rất phản cảm. “Tôi ghét nhất thứ chả ra nam chả ra nữ, mặt thì cũng đẹp trai manly đấy, tiếc là ẻo lả quá…Xì…Này, tìm thấy đồ chưa? Bà già anh sắp ra rồi!”

    “Anh cả, tìm thấy que thử thai rồi!”

    “Cái đồ đầu heo! Ai cho phép nói ra hử, tìm thấy rồi thì chạy mau, bà già anh mà ra thì không chém chết anh mới lạ! Biến mau!!”

    Cậu xoay người yểm hộ cho hai đứa em lén lút chuồn đi, còn mình thì bọc lót phía sau. Lúc cậu đưa tay đẩy cửa, chiếc vòng khắc chim phượng bằng bạc sáng lấp lánh nhìn rất quen mắt kia sáng lóe lên dưới ánh đèn huỳnh quang khiến anh ngẩn ra, mắt nhìn cậu không chớp và cánh tay đeo vòng cầm que thử thai vừa cướp được chạy như bay ra ngoài.

    “Jung…Jung thiếu gia, chiếc vòng kia chẳng phải chính là tín vật truyền lại từ bao đời nay của tộc trưởng hay sao? Chẳng lẽ cậu trai kia chính là vị hôn thê của người? Là con trai của chủ cửa hàng bách hóa này?” Trời ơi! Cậu ta ăn cướp chính cửa hàng nhà mình, lại còn thô lỗ, trâng tráo có con với người khác? Tiêu rồi, đời này thiếu gia xem như diệt vong dưới tay cậu ta rồi, thứ con người đó sao có thể đem lại hạnh phúc cho thiếu gia trí thức nhã nhặn, không hại chúng sinh, dịu dàng lương tiện được đây?

    Anh mím chặt môi, u sầu nhìn cánh cửa vừa sập lại.

    Cậu ấy…đã mang thai ư? Mang thai con của người khác?

    Họ vẫn chưa thành thân, sao cậu có thể lén anh, có con với người khác trước?

    Quy tắc của tộc Đồng Nhân đã dạy:

    Tại gia tòng mẫu, xuất giá tòng thê, thê tử tòng tử.

    Mẹ anh đã nói, vòng phượng này là vật gia bảo của dòng họ Jung, người nào đeo vòng phượng sẽ là đối tượng kết hôn gia tộc đã chọn cho anh, nhưng sao anh có thể theo, có thể quy thuận người vợ náy được? Quả nhiên chẳng những bên nhà đối phương không nhớ hôn ước mà cậu vốn không nghĩ sẽ phải kết hôn với anh? Nếu như nhà trai bị từ hôn, anh còn có thể nói là thuần khiết nữa sao?

    Haizzz…

    “Jung…Jung thiếu gia, cuộc hôn nhân này xem ra không thành được rồi, chúng ta về tộc trước đi, rồi tính sau? Được không?”

    “…Không.”

    “Hả? Thiếu gia, người khăng khăng muốn ở với cậu trai đó suốt nửa đời còn lại thật ạ?”

    “Nếu đã thế rồi thì ta chính là người của cậu ấy.”

    “Tuy là thế, nhưng người không thể hủy hoại bản thân được, với địa vị của người, bao nhiêu kẻ trong tộc mơ ước có được người hà tất phải chịu oan ức để…theo cái cậu trai phong lưu thành thói ấy…”

    “Người làm vợ phong lưu một chút cũng chẳng sao.” Thủ tiết là chuyện của người chồng trong tộc.

    “Jung thiếu gia, thủ tiết cũng không thể thành cơm ăn được, uke không xấu, người khác không yêu, đó là lời nói nhảm nhí để làm hỏng các uke trong tộc, trước khi thành hôn đã kinh khủng như thế thì khó đảm bảo thành hôn rồi sẽ không bắt nạt người, tuy cậu trai đó cũng có vài phần tính cách người vợ, nhưng với hoàn cảnh của mình, chẳng lẽ người cho phép cậu ta làm loạn bên ngoài, một vợ hai chồng khiến người tức điên lên?”

    “…”

    “Thiếu…thiếu gia, người đừng mặc nhận thế chứ!”

    “…Chẳng sao, chỉ cần không bị từ hôn là được!”

    “Thiếu gia à, giữ thanh bạch không quan trọng bằng hạnh phúc cả đời đâu!”

    “Ý ta đã quyết, nói nhiều cũng vô ích.”

    “Hu…Jung thiếu gia…số người thật khổ!”

    “…”
     
    quynhduanngo, ljnhxjnh, comebacktome.923 bạn khác thích điều này.
  5. giangkoj

    giangkoj Thành viên mới

    Tham gia:
    27/8/2011
    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    25
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Típ nazzz"
    CHƯƠNG 3: ĐỘNG DỤC THUẦN KHIẾT


    Nhà họ Tô mở cửa hàng tiện lợi rất quái đản.

    Còn cụ thể quái đản ở chỗ nào thì rất khó diễn tả.

    Mẹ Tô trong nhà nắm trong tay chổi lông gà, thao túng đại quyền như chính trị kinh tế ngoại giao các kiểu, và thường xuyên dùng biểu tượng quyền lợi – chổi lông gà, để tiến hành thống trị và đàn áp một cách tàn bạo vô nhân đạo với các thành viên trong gia đình.

    So với mẹ Tô hách dịch thì bố Tô lại là người chồng mẫu mực điển hình, có điều mẫu mực hơi bị quá đà, nhẫn nhịn chịu đựng đến mức không giống đàn ông cho lắm, ông đi làm cần cù, về nhà lại vùi đầu vào việc nhà, khi phụ nữ nói chuyện thì không xen vào, đời tư bí mật của mình đều nói ra hết, buổi tối ngủ rất muộn, sáng sớm lại dậy rất sớm, đi làm không trò chuyện với nữ giới, tan sở về ngay nhà, không có thẻ ngân hàng riêng, trong túi áo không có “quỹ đen”, đi uống rượu sẽ báo cáo, hút thuốc sẽ chui vào nhà tắm, tuyệt không làm phiền đến ai.

    Địa vị gia đình của ông thấp đến mức thảm hại, đến hàng xóm láng giềng cũng không nhịn nổi, thường xuyên tiến hành giáo dục ông một cách thương hại lẫn tức tối, ngôi nhà hơn trăm mét vuông, mà vùng đất riêng của ông chỉ là nhà vệ sinh ba mét vuông, lại còn thường xuyên bị người khác chiếm đóng, địa vị hèn mọn như thế mà còn không chịu vùng lên làm cuộc cải cách gia đình, tính chất đàn ông đã bị ăn sống nuốt tươi sạch sẽ.

    Nhưng bố Tô có vẻ rất khó giáo dục, không hề quan tâm đến phong độ gì gì đó của đàn ông, vẫn ngang nhiên chiếm đóng nhà vệ sinh, nhẫn nại sống cho qua ngày.

    Một gia đình đáng sợ như thế sinh ra một đứa con gái, tính cách thế nào khỏi cần nghĩ cũng biết.

    “Đã bảo đừng khóc, nức nở cái gì!!! Chuyện có to bằng trời, chị đây cũng giúp em gánh vác, có mấy đồng bạc mà sợ chị đây không biến ra được à, xì!”

    Một tràng đối thoại qua điện thoại rất thô lỗ vẳng ra từ cầu thang nhà trong đêm vắng.

    “Chị cảnh cáo em, nếu còn dám bảo vệ tên khốn đó, chị đây sẽ ngắt đầu hắn xuống làm bóng đá chơi, tên khốn ăn cho đã rồi không chịu nhận, em thu dọn đống đồ chơi đó lại, buổi tối kiểm tra thử, mặc kệ nó có chính xác hay không!”

    “…”

    “Sợ sợ sợ, sợ cái khỉ ấy, lúc chơi bời sao không sợ đi, đừng rên rỉ nữa!”

    “…”

    “Trời, yên tâm, mẹ chị nhiều nhất là lột da chị một lần thôi, dù sao cũg chẳng phải lần đầu chị cướp cửa hàng tiện lợi của nhà mình. Được rồi, ngủ sớm đi, đừng nghĩ nhiều!”

    Nói xong, cô đóng mạnh điện thoại lại, rón rén ngồi xổm xuống, thoắt chốc không còn khí thế hùng hổ ban nãy nữa, mà lại khom lưng như ăn trộm để mở cửa nhà mình, luồn vào trong, cởi giày, đang định rút lui về phòng thì thấy một cây chổi lông gà đột ngột quất đến từ bên trái, cô nghiêng đầu để tránh đòn, nhưng ai ngờ mẹ cô lần này đã hạ quyết tâm ra tay không nương tình, xử phạt đứa con ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng này, nên đã cầm cả hai cây chổi lông gà trái phải múa may, cô chưa kịp đứng vững thì mông phải phải đã hứng gọn một đòn, đau thấu trời xanh.

    “Ái da, mẹ ơi!!!”

    “Tô Gia Áo! Mày còn biết tao là mẹ mày à? Cướp cửa hàng tiện lợi của nhà để chăm sóc đám đàn em của mày, xem điệu bộ mày kìa, ăn mặc rách rưới, mặt tô vẽ như bảng tô màu. Mày muốn chết hả!”

    “Đâu có, trào lưu mới mà, nữ tính đấy, mẹ không hiểu nữ tính là gì đâu!”

    “Mày bảo mẹ mày không nữ tính à? Bố mày còn không dám nói với tao như thế, mày muốn tạo phản hả?”

    “Bố con thì làm sao biết được thế nào là nữ tính, bố còn nghĩ lúc phụ nữ khô khan mới là nữ tính nữa ấy chứ. Mẹ lại áp đặt cái thứ quy tắc nhảm nhí vớ vẩn chẳng ra sao của tộc chúng ta lên người bình thường như con, xì! Thời buổi này còn có thằng đàn ông nào giữ sự trong sạch, dịu dàng hiền lành nữa đâu, lại còn nữ tôn nam ty, lại còn tại gia tòng mẫu – thành hôn tòng thê – thê tử tòng nữ. Vớ vẩn! Nói ra khéo lại bị người ta tưởng là thần kinh thì nguy!”

    “Đồ quỷ đòi nợ mày bây giờ cứng cáp rồi à? Dám đấu khẩu với mẹ mày hả?” Lại thêm một trận đòn.

    “Vốn là thế mà! Nếu không phải mẹ thì con đâu đến nỗi tới tận giờ này vẫn chẳng ma nào thèm, thế giới này làm sao có anh nào chịu đến ở rể nhà gái nữa!” Ôm mông lộn vòng khắp nhà.

    “Quy tắc là quy tắc, quy tắc tộc Đông Nữ chúng ta đã định như thế, mày cứ suốt ngày chơi bời với đám nhóc tì kia mới không tìm được đàn ông tốt đấy, thằng nào cũng xem phụ nữ như quần áo mặc một lần rồi vứt, nếu thật lòng thì tại sao không chịu gả đến nhà chúng ta?”

    Ôi! Lại nữa rồi, mỗi lần mẹ con cãi nhau xong, cuối cùng vẫn lại chạm đến nghi vấn thiên cổ này, cô cũng chẳng buồn tranh cãi vô ích với ông bố bà mẹ đầu óc cổ hủ này nữa, tộc Đông Nữ vớ vẩn, cái gì mà thị tộc mẫu hệ, nữ tôn nam ty, cái gì mà tôn trọng phụ nữ làm đầu, lấy phụ nữ là tài sản quý báu, đàn ông phải gả vào nhà gái, xùy xùy, tưởng mình vẫn sống trong Nữ Nhi Quốc hay sao, nhà cô cũng chẳng phải tỷ phủ giàu có trên thế giới, điều kiện quỷ quái này cứ hễ là đàn ông thì sẽ sợ mà chạy mất dép, chẳng trách các cô em dưới trướng cô đều cược rằng cả đời này cô muốn tìm được anh nào cũng vất vả lắm.

    Hừ, có điều cô chẳng thèm quan tâm đến mấy lời đó của mẹ, đợi dành dụm đủ tiền rồi, cô tuyệt đối sẽ thoát ly hoàn toàn khỏi cái gia đình biến thái này.

    Đừng nói rằng cô không tìm ra anh nào chịu gả đến nhà cô, cho dù có “món hàng” đó thật thì cô cũng phải tháo chạy, cứ nghĩ là toát mồ hôi lạnh, nhìn cuộc sống nhẫn nhịn của ông bố là cô đã có bóng đen tâm lý nghiêm trọng với dạng đàn ông ẻo lả rồi, không khí phách, không phong độ, không nam tính, không đủ ngang ngược, không đủ tà ác, không đủ xấu xa, thế còn là đàn ông không?

    Nhớ đến Tiêu Yêu Cảnh, đó mới là đàn ông trong giới nam nhi, là hàng xịn của cánh đàn ông. Cái gì mà trong sáng, thanh bạch, thủ tiết? Xì! Đàn ông bây giờ làm gì có trò đó nữa, cứ dựa vào tiêu chuẩn đó mà tìm thì cô không biến thành gái già gái ế mới lạ! Tuy hôm nay cô đã tỏ tình thất bại, nhưng ngày tháng còn dài mà, chỉ cần học xong tam tòng tứ đức, chắc tương lai cô vẫn còn rộng mở.

    Tô Gia Áo xoa xoa cặp mông vừa nhận chịu bạo hành gia đình, định vào phòng khách.
    “Ủa? Sao hôm nay mày không cãi nhau với tao nữa?” Bà mẹ cô vốn đã bị khiêu khích quen rồi, hôm nay thấy con gái gác kiếm giang hồ sớm thì ngược lại cảm thấy không thoải mái cho lắm.

    “Cãi gì cơ chứ, chẳng lẽ đấu khẩu với mẹ thì trời sẽ rơi xuống một người đàn ông chịu gả đến nhà chúng ta hay sao?” Cô lườm mẹ mình bằng ánh mắt hằn học, vô cùng sầu thảm, quay đầu là bờ.

    “Đã rơi xuống rồi.”

    “Mẹ nói bố ấy à? Sản phẩm kiểu ấy thì cần một mình bố là đủ rồi!” Cô ngỡ mẹ đang nói đùa, giơ chân đá một phát vào cánh cửa nhà vệ sinh bên cạnh, gào lên, “Bố, bố lại ở trong đó nhẫn nhịn nữa à?”

    Trong đó không tiếng đáp lại, nhưng cánh cửa khóa chặt không có động tĩnh chứng tỏ sẽ mở ra, mà mẹ cô đang vác hai cây chổi lông gà lại lên tiếng: “Rơi xuống thật mà. Cậu ấy tên gì ấy nhỉ… à… ờ… Quý Thuần Tình, đúng! Quý Thuần Tình! Ôi chao, con nghe thử xem, cái tên ấy đẹp quá, vừa nghe đã biết là con trai nhà có giáo dục, chậc chậc… vừa trong sáng vừa hiền lành lại thanh bạch, tướng mạo lại thư sinh đáng yêu, đồ quỷ đòi nợ, con đúng là kiếp trước có phúc lắm đấy!”

    “Mẹ đang lầm bầm cái gì đấy?” Cô chớp mắt, hoàn toàn không biết bà mẹ mình lại đang ca bài ca con cá, “Cái gì mà Quý Thuần Tình, con vẫn còn phóng đãng đây! Tránh ra nào, không rảnh rỗi để đùa với mẹ đâu, tắm rồi ngủ đây!!!”

    “Phóng đãng cái gì? Người ta tên Thuần Tình, tình yêu trong sáng ấy. Thuần của thuần khiết, tình trong động tình!”

    “Đúng rồi, anh ta động tình một cách trong sáng, còn con đi ngủ một cách tao nhã đây!”

    “Thật mà! Đó là chuyện thành thân mà bà con định cho con đấy, này, chiếc vòng phượng bạc mà con đeo là tín vật!” Mẹ cô thấy cô không tin thì tiến đến nhấc tay cô lên, “Người ta bây giờ tìm đến tận nhà rồi, bắt con chịu trách nhiệm. Mẹ đã nói rồi mẹ, phụ nữ Tô gia chúng ta dám làm dám chịu, mẹ không cho phép con chối bỏ lung tung, hủy diệt sự thanh bạch của người ta, đừng làm người ta khó xử, nghe chưa?”

    Phải rồi, hôm nay cô mới nói bậy bạ là đã được thành thân ở nhà, buổi tối đã có một vị hôn phu rơi xuống đầu, bà cô nằm dưới đất vẫn không quên đùa với cô hay sao?

    “Không đùa với mẹ nữa, mẹ cứ thổi phồng đi, chúng ta đã mười mấy năm không về tộc, họ hàng đã không quen ai, còn định thân nỗi gì, cái vòng xấu xí này vì con không cách nào tháo ra được, chứ mẹ nghĩ con thèm vào đeo nó à? Quê mùa, hoàn toàn cản trở sức quyến rũ của thiếu nữ thời đại mới! Bây giờ thời đại này cũng không còn đàn ông nào chịu gả đến nhà gái đâu! Mẹ bỏ cuộc đi!” Cô rút cánh tay đeo vòng về, hoàn toàn phớt lờ mẹ, đưa tay lên cởi nút quần jeans, đá nó bay ra cửa phòng khách, vừa ngáp vừa kéo quần xuống, tự nhiên cởi nó ra, mặc độc chiếc quần lót đáng yêu đi vòng đến tủ lạnh, vừa ca hát véo von, mở bình sữa ra uống “ừng ực” mấy ngụm to.

    Uống được một nửa, bỗng sau lưng có người ân cần đưa chiếc quần jeans vừa nãy bị cô đạp lên trên sàn.

    Cô lườm nguýt, nóng nảy đẩy nó ra: “Mẹ, sao mẹ lại đứng đắn thế từ lúc nào vậy, ở nhà con toàn mặc em quần đáng yêu này chạy lung tung mà!”

    “Anh vẫn chưa quen lắm với việc một cô gái không mặc quần, thế nên…”

    “Phụt…” Giọng nam dịu dàng xa lạ khiến cô phun sữa ra như đài phun nước, cô quay phắt lại, chỉ thấy một gương mặt quá sức quen thuộc đang đỏ bừng bừng e thẹn, một đôi mắt đen nhánh sáng rỡ đang xấu hổ nhìn sang hướng khác, chỉ đưa tay lên đưa chiếc quần cô tuột xuống ra cho cô…

    Cô ném phắt bình sữa đi, hai tay ôm lấy bụng lùi dần xuống ra sau tủ lạnh: “Mẹ ơi! Anh là lưu manh ở đâu đến, tại sao chạy đến nhà tôi nhìn trộm tôi thay quần áo, lợi dụng tôi rồi còn ra vẻ bị ức hiếp, làm như tôi bắt nạt anh không bằng. Mẹ ơi, may mau lấy chổi lông gà đánh hắn một trận đi!”

    “Ôi dào, cho cậu ấy xem thì có gì đâu, sau này cả cậu ấy cũng thuộc về con, làm sao lợi dụng con được!” Mẹ Tô chạy đến, thay hẳn tính khí thô bạo mà cười hi ha sung sướng, vừa đón lấy chiếc quần trong tay anh, vừa quan sát anh từ trên xuống dưới, hoàn toàn quên bẵng phải đưa quần cho con gái mặc vào.

    Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng, điều đó là thật. Nhìn anh mày mắt trong sáng, còn có một mái tóc mềm mại rủ xuống, trên người tỏa ra một mùi vị cổ xưa tao nhã khó miêu tả, không mặc quần áo nam giới trong tộc mà là quần dài áo sơ mi giản dị, nhưng lại làm toát lên vẻ đẹp và khí chất cao quý của anh.

    Ừ, đàn ông phải thế chứ, thấy con gái phải e thẹn xấu hổ mới đáng yêu, chứ như loại đàn ông thấy gái là mắt sáng rỡ như hổ thấy mồi thì còn ra thể thống gì.

    “Tiểu Áo à, chào hỏi người đi ta, cậu ấy chính là Quý Thuần Tình mà mẹ nhắc đến đấy, bà của con đã định sẵn cho con một món hàng tốt từ lâu rồi.”

    “Con mặc kệ anh ta là loại tình cảm phóng đãng hay là thuần khiết gì gì đó, mẹ đưa quần con mặc trước đã!”

    “Ôi dào, người ta còn không xấu hổ, việc gì con phải ngại ngùng?”

    “Chẳng lẽ mẹ thấy so với con, anh ta có tư cách xấu hổ hơn sao?” Thế giới quỷ quái gì thế này, con gái không mặc quần bị con trai nhìn thấy, mà người xấu hổ lại là con trai?

    “Nhạc mẫu đại nhân, hay là mẹ cứ cho phép thê quân mặc quần vào trước đi ạ.” Anh chàng e thẹn mở lời, đột ngột cả căn phòng tràn ngập luồng không khí dịu dàng.

    “Thê… thê quân?” Chẳng lẽ lại giống như gọi “phu quân” hay sao? Cái gia đình biến thái này chẳng lẽ không có lúc kết thúc, mà còn bắt ép cô phải nối gót? Cô không cần! “Ai là thê quân của anh? Tôi không cần tôi không cần, tôi không cần đàn ông cưới tôi.”

    “Con rể, vì câu “nhạc mẫu đại nhân” của con, mà mẹ đây nhất quyết sẽ không để quỷ đòi nợ này làm chậm trễ việc chung thân đại sự của con đâu. Ôi dào, nhìn gương mặt thân hình con kìa, đúng là càng ngắm càng yêu, mẹ quyết định rồi, phải chọn ngày để hai đứa kết hôn!”

    “Cám ơn nhạc mẫu đại nhân đã tác thành, nhưng trước khi thành hôn vẫn nên đưa thê quân… quần…”

    “Cám ơn cái khỉ ấy, mẹ tôi tác thành cho anh, còn ai tác thành cho tôi? Tôi không muốn, không muốn cưới chồng! Tôi muốn tự tay kết thúc cái bi kịch của gia đình biến thái này, tôi thích những người đàn ông manly cơ!”

    “Cái con quỷ đòi nợ này, người đàn ông vừa đẹp vừa dịu dàng lại tốt như Thuần Tình đây, con còn kén cá chọn canh nỗi gì? Con tưởng với tính khí con thế kia mà tìm được ai đẹp hơn cậu ấy hả? Hừ, không biết cảm ân là gì!”

    “Chỉ có đẹp thì làm được gì, không có chút chất đàn ông gì cả… Hu… mẹ ơi, mông con lạnh quá, mẹ có thể đưa quần trước cho con rồi nói sau được không?”

    “Haizzz, cái đứa con không đầu không não, không mặc quần mà còn co rút sau tủ lạnh làm gì, mông lạnh đến đỏ cả rồi kìa, mặc quần vào! Trần như nhộng chạy lung tung trước mặt người đàn ông của mình thì được, nhưng đừng ra ngoài làm chuyện mất mặt đó. Haizzz, cũng may người ta chịu con, nếu không thì cả đời con phải làm sao đây.” Vừa nói, chiếc quần jeans bị bà nắm trong tay bay xoạch xuống nền nhà, thê thảm vô cùng.

    Ôi, làm ơn nhìn cho rõ là ai đang cầm quần của cô vừa quan sát đàn ông với vẻ thích thú, vừa bàn chuyện hôn nhân có được không?

    Tô Gia Áo vừa xoa xoa phần mông trước bị đánh sau lại bị cóng của cô rồi luồn ra, vừa tức tối vừa bất lực liếc nhìn người đàn ông tuyệt đẹp trong sáng có gương mặt vô tội, vô cùng e thẹn nhưng lại có cùng tư tưởng quái dị với mẹ mình.

    Chẳng lẽ đây chính là nhân quả luân hồi, báo ứng không đủ, mồm tạo nghiệp chướng, tất phải bị thương ư? Cái mồm cô không nói gì hay ho, lại cứ nói mình đã được thành thân, ông trời yêu quý cô, đã giúp cô “mộng đẹp thành thật” rồi!

    Ai thèm cưới cái gã đàn ông động dục thuần khiết này làm chồng chứ, tưởng tình yêu của cô giá rẻ bèo hay sao? Có thể chịu đựng bất kỳ ai, nên nhét tên đàn ông không ai thèm lấy này vào lòng cô à? Cái gì mà thanh bạch thủ tiết đàn ông, vớ vẩn! Cô muốn từ hôn từ hôn từ hôn! Cuộc hôn nhân này là một sự nhầm lẫn, cô phải phá tan gia đình phong kiến, mở vòng khóa nữ tôn nam ty, nhảy ra khỏi chiếc lồng giam biến thái kia, ca bài nam nữ bình đẳng, dâng hiến tình yêu của cô cho nhân loại!
     
    quynhduanngocomebacktome.92 thích điều này.
  6. giangkoj

    giangkoj Thành viên mới

    Tham gia:
    27/8/2011
    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    25
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    :KSV@02:bạn ưi. Cho m` hỏi. làm ntn để sang trang 2
     
    quynhduanngo, mitkindyha muoi thích điều này.
  7. phungocviet08

    phungocviet08 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/9/2010
    Bài viết:
    52
    Lượt thích:
    27
    Kinh nghiệm:
    0
    truyện này ko bit của Hàn hay Trung luôn. Tên lộn xộn khó nhớ nè!
     
    quynhduanngomitkindy thích điều này.
  8. k3nnynguyen

    k3nnynguyen Thành viên mới

    Tham gia:
    27/8/2011
    Bài viết:
    8
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    0
    Đọc truyện một hồi ! Mình chẳng hiểu chuyện j` nữa :KSV@16:
     
    quynhduanngomitkindy thích điều này.
  9. kunxjk

    kunxjk Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/8/2011
    Bài viết:
    71
    Lượt thích:
    62
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    mọi ngừi ưi
    chuyện là thế này: cái nik giangkoj ý. m` sơ suất làm mất mật khẩu (tuổi già) nên bây h dùg nik này.
    có j chất vấn về truyện thì là nik ms này nha:KSV@05:
     
    quynhduanngomitkindy thích điều này.
  10. gongtengxinyi_1412

    gongtengxinyi_1412 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/1/2010
    Bài viết:
    463
    Lượt thích:
    1.986
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Truyện này là truyện TQ, mình cũng ko hiểu lắm vì sao bài bạn kia post lại tùm lum lại còn bị chỉnh sửa so với bản dịch gốc. Truyện này mình đã từng đọc qua, rất hài và rất hay, 1 quan niệm mới cho cái gọi là "man" :)) :)) :)).
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...