Vào đại học từ chiếc xe lăn

Thảo luận trong 'Suy ngẫm' bắt đầu bởi jiji, 6/5/2011. — 820 Lượt xem

  1. jiji

    jiji HC kháng chiến chống nắng Thành viên thân thiết

    Vào đại học từ chiếc xe lăn

    Vươn lên từ nỗi bất hạnh trong cuộc sống, cơ thể không được bình thường như mọi người, cậu bé mang trong mình nghị lực phi thường ấy đã đạt được những thành tích xuất sắc trong học tập. Đó là câu chuyện về Nguyễn Lê Hoàng Trung ở xã Thuận Phú, huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước.

    Tuổi thơ bất hạnh
    Nguyễn Lê Hoàng Trung (sinh năm 1992) là một trong những tấm gương về người khuyết tật, trẻ mồ côi tiêu biểu toàn quốc. Lúc nhỏ, khi sinh ra em vốn là một đứa bé bình thường, trắng trẻo và bụ bẫm như bao đứa trẻ khác. Em cũng có một mái ấm gia đình hạnh phúc trong tình thương của cha lẫn mẹ.

    Năm 3 tuổi, Trung đã phải gánh nỗi đau từ bi kịch của gia đình do người cha gây ra. Cha em là công nhân cao su, vốn có máu ghen tuông trong người lại hay nghe lời bạn xỏ xiên mỗi khi ngà ngà đôi ba chén. Trong một đêm say rượu, cha em khóa trái cửa lại và cầm dao chém nhiều nhát vào vợ khiến mẹ em chết ngay tại chỗ. Còn em, do nằm sấp nên bị chém vào lưng, đứt cả tủy sống.
    [​IMG]

    Nguyễn Lê Hoàng Trung hiện là sinh viên Trường ĐH Khoa học Tự nhiên TPHCM.
    Từ đó, Trung hoàn toàn mất hết cảm giác ở nửa người dưới, cuộc đời em phải gắn liền với chiếc xe lăn. Mồ côi mẹ, cha lâm vòng lao lý, bên nội cũng không còn quan tâm tới em. Thương đứa cháu ngoại bất hạnh, ông Lê Văn Khôi (70 tuổi, ngụ Bình Phước) đón em về nuôi nấng.

    Tuổi thơ của Trung trôi qua trong những cuộc phẫu thuật triền miên, từ Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình, Bệnh viện Chợ Rẫy (TPHCM) tới các chương trình phẫu thuật từ thiện... Hằng ngày Trung phải di chuyển bằng cách lết mông, dùng hai tay và nhờ đến xe lăn.
    Hai ông cháu và một ước mơ
    Ông ngoại em năm nay đã 70 tuổi, rất gầy gò, khuôn mặt khắc khổ. Thương đứa cháu ngoại đau ốm quặt quẹo, ông tận tình săn sóc hơn cả một người cha. Mọi sinh hoạt hàng ngày từ ăn uống, tắm rửa, bồng bế... tất cả Trung đều nhờ ông ngoại. “Trung chỉ còn lại đôi tay là linh hoạt, nửa phần dưới của Trung không còn cảm giác gì nữa. Hàng ngày, tôi phải quấn tã cho cháu, chiều lại thay”, ông Khôi chia sẻ.
    [​IMG]
    Ông Lê Văn Khôi và cháu ngoại trong xóm trọ.
     




    sushi_2004 thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...