[Tự viết] Họa tình

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi Hana-chan, 24/9/2018. — 8.531 Lượt xem

?

Bạn thấy câu truyện này thế nào?

  1. Hay. Cần cố gắng phát huy.

    1 phiếu
    100,0%
  2. Tàm tạm

    0 phiếu
    0,0%
  3. Dở tệ!

    0 phiếu
    0,0%
  1. Hana-chan

    Hana-chan Người trước mặt là người trong tim... Thành viên thân thiết

    [Tự viết] Họa tình

    ❀ Họa tình ❀
    Dạ sắc

    Video Clip này được chèn từ YouTube. Bạn có thể xem trên các trình duyệt có hỗ trợ HTML5.


    Status: Đang tiến hành
    Disclaimer: Viết với mục đích phi lợi nhuận.
    Genre: General
    Rating: K+
    Có một chàng họa sĩ rất yêu hoa, yêu đến mức những bức hoạ chàng chỉ toàn vẽ về các loài hoa , mỗi một bông hoa trên trang giấy của chàng vẽ ra đều đẹp đến xuất thần... Vào một ngày chàng dùng nữa linh hồn của mình để hoà vào trong bút họa họa ra một bông hoa tuyệt mỹ ... Bông hoa ấy mang tên Hải Đường.
    Bông hoa Hải Đường bên trong bức hoạ ấy dường như ẩn chứa một một linh hồn đang dần dần hình thành ... Cho đến một đêm bên trong bức tranh ấy bước ra một cô gái thật mỹ lệ, trên tóc nàng cài một đoá hoa Hải Đường đang nở rộ ... Chàng trai khẽ cười và nói "Là tự tay chàng đã khắc nên bức hoạ này thật là một vẻ đẹp vô giá... "
    Hằng đêm hoa yêu sẽ biến thành một người con gái thật xinh đẹp để ở bên cạnh làm bầu bạn với chàng họa sĩ. Chàng trai rất yêu bông hoa này tựa như yêu một nửa linh hồn còn lại của mình. Hải đường cũng rất yêu chàng họa sĩ tựa như yêu một vị thần đã mang cho nàng một sinh mệnh đến với thế giới này...
    [...]
    "Ngươi là ai...? "
    " Ta... Là Hải Đường... Là bông hoa đẹp nhất... Dưới ngòi bút của chàng...! "
    "Ngươi không phải nàng, bức hoạ của ta đẹp không tỳ vết như vậy không thể là ngươi ..."
    [...]
     


    ran shinx, Touka, Chuột Móm1 bạn khác thích điều này.

  2. Hana-chan

    Hana-chan Người trước mặt là người trong tim... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2016
    Bài viết:
    336
    Lượt thích:
    35.464
    Kinh nghiệm:
    93
    " Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
    Vô duyên đối diện bất tương phùng... "

    [​IMG]
    Tương truyền rằng đã từ rất lâu rồi, có một chàng họa sĩ rất yêu hoa, yêu đến mức những bức hoạ chàng chỉ toàn vẽ về các loài hoa, mỗi một bông hoa trên trang giấy của chàng vẽ ra đều đẹp đến xuất thần...Vào một ngày chàng dùng nữa linh hồn của mình để hoà vào trong bút họa họa ra một bông hoa tuyệt mỹ ... Bông hoa ấy mang tên Hải Đường.
    Bông hoa Hải Đường bên trong bức hoạ ấy dường như ẩn chứa một một linh hồn đang dần dần hình thành ... Cho đến một đêm bên trong bức tranh ấy bước ra một cô gái thật mỹ lệ, trên tóc nàng cài một đoá hoa Hải Đường đang nở rộ ... Chàng trai khẽ cười và nói "Là tự tay chàng đã khắc nên bức hoạ này thật là một vẻ đẹp vô giá... "
    Hằng đêm hoa yêu sẽ biến thành một người con gái thật xinh đẹp để ở bên cạnh làm bầu bạn với chàng họa sĩ. Chàng trai rất yêu bông hoa này tựa như yêu một nửa linh hồn còn lại của mình. Hải đường cũng rất yêu chàng họa sĩ tựa như yêu một vị thần đã mang cho nàng một sinh mệnh đến với thế giới này...
    Hạnh phúc bình yên trôi qua cho đến một đêm một đám sơn tặc xông vào sơn cốc chúng định lấy hết tất cả những bức hoạ của chàng và giết chàng để diệt khẩu...Hoa yêu nghe được định đánh thức chàng họa sĩ nhưng lại không thể ra khỏi bức hoạ lại càng không thể phát ra âm thanh nào ... Nàng đành dùng hết tinh thần lực của mình để đốt cháy bức tranh, nhờ đó chàng họa sĩ đã tỉnh lại và thoát được một kiếp nạn nhưng chàng đau đớn vô cùng... "Hải Đường ..Hải Đường của chàng đã không còn nữa ..."
    Mất đi bức hoạ Hải Đường chàng tựa như một kẻ cô độc trong sơn cốc từ đó trở đi chẳng ai có thể thấy nụ cười trên môi chàng ... Linh hồn của Hải Đường ở bên cạnh hàng ngày nhìn thấy chàng lạnh lùng và bi thương như thế tâm cũng không khỏi đau xót ...
    Sơn Thần ở nơi ấy hằng ngày nhìn thấy hai người như vậy cũng động lòng thương cảm nên đã giúp Hải Đường lấy lại hình dáng ban đầu của mình... Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó, cái giá nàng phải trả là nếu chạm vào chàng thì gương mặt nàng sẽ vô cùng xấu xí...
    Hải Đường đã trở về vẫn xinh đẹp như xưa nhưng dường như có một khoảng cách khiến hai người không thể chạm tới được, chàng họa sĩ cũng không hy vọng quá lớn lao chàng nghĩ " chỉ cần có nàng ở bên cạnh là được..."
    Nhưng dường như sóng gió cũng chưa qua đi, chẳng bao lâu thân thể của Hải Đường ngày càng tiều tụy, bởi vì nàng là Hoạ Yêu nên cần phải có bức hoạ để ký thân vào...
    Vì vậy chàng họa sĩ đã dốc hết sức lực của mình ngày đêm để vẽ ra bức tranh Hải Đường nhưng chàng không hiểu vì sao bao nhiêu bức hoạ chàng lại hoạ không ra được dường như nó vẫn thiếu cái gì đó... Chàng nhớ lại bức hoạ Hải Đường trước đây mới nhận ra rằng thì ra bức hoạ ấy thiếu một nửa linh hồn của mình... Nên chàng đã thiêu hương tế bút để bắt đầu họa... Lúc ấy Hải Đường đã chạy đến kịp và ngăn chàng lại ...
    Nàng cầu xin chàng dừng lại vì nếu chàng họa thì chàng chỉ còn vài năm tuổi thọ.. Nhưng bởi vì nàng là bức hoạ đẹp nhất của chàng cho dù chỉ còn vài năm tuổi thọ chỉ cần giữ nàng ở lại chàng không tiếc...
    Một lần nữa chàng nhất bút lên, nhưng nàng bất chấp hậu quả chạm vào người chàng ôm chặt chàng miệng cứ liên tục thốt lên hai chữ " không đáng " chàng họa sĩ vui mừng vì nàng đã chịu chạm vào chàng, nhưng Hải Đường không còn là Hải Đường trước đây nữa...
    Chàng nâng gương mặt nàng lên thì thầm nói rằng " Nàng mãi mãi là đoá hoa đẹp nhất của ta"
    Nhưng khi thấy gương mặt của nàng chàng họa sĩ sững sốt, đôi mắt không thể tin được nhìn vào nàng lạnh lùng hỏi "Ngươi là ai...? "
    Nước mắt Hải Đường rơi xuống trái tim dường như bị xé trăm ngàn mảnh thốt lên từng tiếng đứt quãng; " Ta... Là Hải Đường... Là bông hoa đẹp nhất... Dưới ngòi bút của chàng...! "
    Chàng vẫn không tin và nói "Ngươi không phải nàng, bức hoạ của ta đẹp không tỳ vết như vậy không thể là ngươi .."
    Ngón tay nàng định chạm vào khuôn mặt của chàng nhưng bỗng dừng lại nàng đau đớn nói " Bức hoạ..., bức hoạ... Thì ra tình yêu của chàng là dành cho bức hoạ không phải ta... ?!"
    Chàng chau mày nói " Đó không đơn giản là một bức hoạ, mà ta đã dùng nữa linh hồn của mình hướng những vị thần mượn linh cảm để sáng tác ra nó... "
    Bây giờ nàng mới biết tất cả chỉ là tự mình đa tình nước mắt như trân châu tuông xuống nàng khẽ cười và nói " Ngay từ lúc đầu yêu chàng ta nghĩ chàng cũng giống ta.. Thì ra tất cả đã không thể trở về như lúc đầu nữa..! Ta đã không còn là tác phẩm tuyệt mỹ của chàng nữa... Nhưng sẽ vĩnh viễn là một nửa linh hồn của chàng "
    Sau lời nói đó chỉ thấy những cánh hoa Hải Đường phiêu tán trên không trung , nàng đem một nửa linh hồn của chàng họa sĩ trả lại , nàng biết chỉ có cách này nàng mới được ở bên cạnh chàng vĩnh viễn...
    Chàng họa sĩ bỗng phát hiện một giọt nước mắt khẽ lăng trên gương mặt chàng và tâm chàng dừng như khẽ nhói lên từng chút một , chàng bỗng nhiên cảm thấy mình đã mất đi một cái gì đó vô cùng quý giá "phải chăng đó là yêu" nhưng tất cả đã không thể quay trở về nữa... , nhưng đến cuối cùng chàng vẫn chưa hiểu tình yêu của chàng là dành cho bức hoạ hay là người con gái đã biến mất...
    Từ đó về sau cho đến cuối đời chàng họa sĩ ấy chỉ vẽ đúng một loại hoa... Sau này người ta phát hiện những bức tranh chàng để lại trên mỗi cuối một bức tranh đều có hai chữ tựa như dùng máu để viết
    ....." Hải Đường "....

    Hết
     
    ran shinx, Chuột MómGió núi mùa hạ thích điều này.
  3. Vạn kiếp luân hồi

    Vạn kiếp luân hồi Chỉ mong một đời bình an Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/6/2017
    Bài viết:
    53
    Lượt thích:
    622
    Kinh nghiệm:
    83
    @Hana-chan

    Gửi lời chào đến người viết,

    Thật ra tôi sẽ không chú ý nhiều đến truyện ngắn này, nếu không phải vì tiêu đề "Họa tình". Và nếu tôi không bấm vào đọc, thì có lẽ tôi cũng không phát hiện ra "vài điều thú vị" :"))

    Trên thông tin đầu truyện, bạn chỉ ghi Status, Disclaimer, Gener, Rating, ủa thế còn cái CREDIT đâu? Hay nói cách khác, NGUỒN TRUYỆN mà bạn lấy ở đâu? Đúng thế đấy, tôi đang nói là bạn ĐẠO VĂN!

    Để nói cho kĩ hơn, tôi cần làm rõ cho bạn biết "Thế nào là đạo văn?" Phiền bạn đọc link sau đây.

    https://www.google.com/amp/s/www.ho...la-gi/?amp=true

    Còn nếu bạn ngại đọc dài, thì tôi chỉ cần bạn nắm được vài lưu ý sau:

    "Theo Merriam-Webster Online Dictionary, đạo văn nghĩa là:
    • Ăn cắp và hình thành những ý tưởng hay ngôn từ mới khởi nguồn từ ý tưởng của ai đó

    • Sử dụng sản phẩm của một ai đó mà không công bố nguồn
      Giới thiệu một ý tưởng hay sản phẩm mới được chuyển hóa từ một nguồn đã có từ trước"
    Nhìn vào ba đặc điểm cần lưu ý trên, bạn thử đem "Họa tình" của bạn so với manhwa sau giùm tôi.

    http://www.nettruyen.com/truyen-tra.../chap-45/371202

    (Bonus là đọc cả chap 45-46 nhé ;))

    Bạn sao chép y nguyên nội dung của hai chap trên vào truyện của mình mà KHÔNG CÓ BẤT KÌ CHỈNH SỬA nào khác. Bên cạnh đó, bạn tùy tiện sử dụng nội dung ấy mà không hề báo trước cho tác giả manhwa ấy, lại còn dám ngang nhiên tự gắn "Họa tình" là [Tự viết]. Bạn tự viết á? Cho xin đi, này là copy paste thì đúng hơn đấy. Mà đã copy paste lại còn KHÔNG THÈM GHI NGUỒN.

    Riêng điều này, bạn đã phạm vào điều "Sử dụng sản phẩm của một ai đó mà không công bố nguồn".

    Thứ hai, việc bạn chuyển hóa nội dung một manhwa thành truyện mà không có bất kì chi tiết nào THUỘC VỀ BẠN hay do chính bạn SÁNG TÁC RA. Bạn lại phạm tiếp vào "Giới thiệu một ý tưởng hay sản phẩm mới được chuyển hóa từ một nguồn đã có từ trước" và "Ăn cắp và hình thành những ý tưởng hay ngôn từ mới khởi nguồn từ ý tưởng của ai đó".

    Tôi nghĩ bạn nên thấy may mắn vì nơi bạn ngang nhiên đạo văn là đất Việt Nam. Nếu bạn làm việc này ở Mỹ thì chắc chắn bạn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật rồi đấy.

    Mà xét về tình, việc gì bạn phải đạo một đoản ngắn thế này? Vài ba con chữ thôi, chẳng lẽ đã đủ để đánh đổi lòng tự trọng của bạn rồi à? Nếu bạn thực sự không thể nghĩ ra một câu chuyện, thì cứ thẳng thắn mà nhận thôi, chả ai đánh giá bạn cả. Nhưng cách bạn làm lại hoàn toàn khác! Có khác gì "khôn ba năm dại một giờ" không? :")) Tôi chả cần biết lí do vì sao bạn đạo văn, nói đúng hơn là copy paste. Tôi chỉ nhìn hành động của bạn để đánh giá bạn mà thôi!

    Và tôi nghĩ, cách duy nhất bạn có thể làm lúc này là xin lỗi độc giả và xóa truyện sặc mùi đạo văn này đi. À, đó cũng chỉ là giải pháp mà tôi nghĩ rằng tối ưu nhất đối với Author thật sự có lòng tự trọng. Còn bạn muốn giải quyết thế nào khác, đó là tùy thuộc vào bạn!

    Ngày an!

    Sề
     
    Co Be Cau Kinh, Chuột Móm, chiho3 bạn khác thích điều này.
  4. Hana-chan

    Hana-chan Người trước mặt là người trong tim... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2016
    Bài viết:
    336
    Lượt thích:
    35.464
    Kinh nghiệm:
    93
    @Vạn kiếp luân hồi Cảm ơn và chân thành xin lỗi tới bạn và toàn thể mọi người. Mình sẽ xóa bài viết.
     
  5. Mikatasa

    Mikatasa Lặng

    Tham gia:
    12/10/2013
    Bài viết:
    17
    Lượt thích:
    47
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Thành phần thích hóng hớt và phá game =')))
    @Hana-chan em à, em đạo fic nếu muốn xin lỗi thì phải thành tâm một chút. Và xoá topic hay không cũng không phải do em quyết định đâu.
     
    Vạn kiếp luân hồi thích điều này.
  6. Vạn kiếp luân hồi

    Vạn kiếp luân hồi Chỉ mong một đời bình an Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/6/2017
    Bài viết:
    53
    Lượt thích:
    622
    Kinh nghiệm:
    83
    @Hana-chan

    Chào bạn, tôi đã nhận được cmt phản hồi của bạn. Nhân đây cũng xin nhấn mạnh một số điều:

    Thứ nhất: Người bạn cần xin lỗi KHÔNG CHỈ CÓ TÔI (với danh nghĩa là Reader) mà còn cần xin lỗi với TẤT CẢ READER KHÁC ĐÃ THEO DÕI truyện của bạn. Hãy coi chúng tôi bình đẳng như nhau, cùng là Reader. Chứ không phải vì tôi phát hiện bạn đạo văn nên bạn CHỈ XIN LỖI tôi. Và "toàn thể mọi người" là ai? Toàn bộ member ở KSV này á? Bạn nghĩ đoản sặc mùi đạo văn này của bạn thu hút nhiều người tới vậy? Bạn nên nhìn cho kĩ những ai đã đọc và like truyện của bạn. Từ đấy mà có cách xin lỗi cho hợp lí lẽ. Chứ còn cách viết chung chung "toàn thể mọi người" cho xong ấy mà, lại càng thể hiện rõ con người bạn là thế nào đấy.

    Thứ hai: đây không phải lần đầu tiên bạn đạo fic, tôi chắc chắn đấy :') Nếu bạn đã "mặt dày" trong một khoảng thời gian dài đến vậy, sao giờ mới chột dạ? Hờ hờ, tôi cần câu trả lời từ bạn đấy, cả câu trả lời bên truyện dài Bạo quân gì gì đó của bạn nữa nhé ;)

    Thứ ba: uầy, hóa ra khi bị phát hiện đạo fic thì tên trộm đạo có thể ngay lập tức tẩy trắng tác phẩm đạo nhái của mình :"))) quào, lần đầu tôi được chiêm ngưỡng luôn! Bạn ạ, ngay từ đầu bạn đã k phải "mẹ đẻ" của cái truyện này, vậy bạn lấy TƯ CÁCH gì để xóa hay giữ nó? Cái ý "xóa truyện" mà tôi nói trên kia là để bạn TỰ BÁO CÁO VÀ NHẬN LỖI không chỉ với mod KSV mà với những người trước giờ đã và đang đọc truyện của bạn kìa. Đừng nhầm lẫn nhé!

    Chào,

    Sề
     
    Co Be Cau KinhMikatasa thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...