Truyện bản sao không hoàn hảo nì! ^^

Thảo luận trong 'Tiểu thuyết' bắt đầu bởi ni_na, 21/3/2012. — 48.744 Lượt xem

  1. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Có một thời Việt Nam bị điên đảo bởi các bộ phim Hàn Quốc, mô típ những cô gái mắt tròn dễ thương, mắt chớp chớp hiền lành tới mức ngu ngu là mốt. Cái thời ấy chết cũng là mốt. Hầu hết các cô gái và cô bé đều tự tạo cho mình một cái gu gì đó cho hợp với mốt. Đứa bạn của chúng tôi có cái mốt là thích đi dưới mưa. Trời ầm ầm, ào ào mà con bé cũng chạy nhảy dưới mưa, làm ra vẻ hồn nhiên ngây thơ. Ai hỏi thì cũng nhún vai một cái nói là: “Mình thích mưa”. Nhìn con bé như một đứa trẻ phá bĩnh hồi mẫu giáo mà đến cả việc nghịch trong nhà tắm, chúng tôi cũng chẳng bao giờ dám nghịch.
    Kể từ ngày lên bốn tuổi là chúng tôi đã bỏ cái tật nghịch nước ấy rồi. May mắn tôi với nó không nhiễm trò thích mưa của nhân vật nào đó trong phim Hàn chứ nếu không cũng giống như con bé kia, bị cảm lảo đảo tung cả chảo, sốt cao hầm hập phải nhập viện mấy lần. Cuối cùng thì con bé đó cũng phải bỏ cái gu “yêu mưa” mà phải đi tìm một gu Hàn Quốc khác.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Biên Tập: Bảo Hà - Kĩ thuật: Duy Hưng.
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Mấy thằng con trai thì thích tỏ vẻ ngông nghênh, bất cần, lạnh lùng, sầu thảm, bí ẩn riêng tư. Thỉnh thoảng đứng ra một góc, ngồi một mình, nhìn trời nhìn đất… thở dài. Ai hỏi cũng bảo “không sao đâu” rồi thẫn thờ như vừa bị mất sổ gạo. Tra khảo xong xuôi như điều tra tội phạm, sau khi nghe đủ mọi triết lý nhảm nhí về cuộc đời thì cũng chẳng tra ra được cái gì, hay chính xác là chẳng có chuyện gì mà chúng nó gọi là “bạn không hiểu được đâu”. Đúng là tôi chẳng hiểu cái quái gì thật. Tự nhiên thành lũ hâm cả lượt. Không chỉ mấy thằng con trai có kiểu ẩm ẩm cả lúc trời không mưa mà có mấy đứa con gái cũng cố gắng tỏ ra vẻ hiền lành, dễ thương và ngây thơ. Gặp ai cũng cúi đầu chào hỏi, cười cười nói nói như bị điểm huyệt cười. Không kể mấy đứa còn thích lao đầu ra đường nhặt rác… ở bãi rác để chạy ra bỏ vào thùng, làm uổng công mấy cô bên vệ sinh môi trường lại mất công ra thùng rác để đổ lại vào bãi.
    Có những đứa cũng thuộc loại dở dở như là thích trách móc bản thân. Gặp ai đó cúi đầu chào mà họ làm ngơ (vì bận hay vội, hoặc không biết là ai) là y như rằng cả ngày hôm đó sẽ suy nghĩ, sẽ dằn vặt, sẽ trằn trọc xem mình có làm gì có lỗi không rồi tỏ ra buồn bã, áy náy vì những thứ trên trời, chẳng bao giờ có thực. Có một đứa ở trường tôi hồi đó đã uống nguyên cả chai dầu gội đầu tự tử vì bỗng dưng đứa bạn thân quay lưng ngoảnh mặt, không chơi cùng nữa. Đến lúc nhập viện, mọi người đến thăm, miệng vẫn ngáp ra bong bóng xà phòng. Phải nói cái thời đó quả là thảm họa, thảm họa của giới trẻ vì bị nhiễm các bộ phim Hàn. Nhưng tôi và Xuân Lan cũng không thể nào thoát khỏi chuyện đó khi bị nhiễm vào một bộ phim… Trung Quốc. Là bộ phim "Cơn lốc tình yêu". Nhân vật nam chính thì lạnh lùng, ngầu ngầu thích ăn kẹo mút. Còn nhân vật nữ thì thích màu hồng. Quần áo, đồ vật nào cũng phải màu hồng. Đấy, chúng tôi đã muốn bắt chước theo cái nhân vật ấy. Áo hồng, váy hồng, nơ buộc tóc hồng, xe đạp hồng đến cả cái giẻ lau xe cũng màu hồng. Nhưng thật lòng mà nói thì chúng tôi cũng chẳng thích màu hồng lắm, chỉ vì… đó là mốt.
     
  2. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Hai đứa tôi mới đầu được mua chung một cái điện thoại di động. Buổi tối đầu tiên đem về, chưa kịp xin số điện thoại của ai, cũng chưa kịp cho ai số điện thoại ngoài bố mẹ. Cái tính tò mò và hiếu kì xui khiến tôi với nó làm một chuyện nhảm nhí, vớ vẩn và điên rồ… với biện chứng là đi tìm một định mệnh ngẫu nhiên. Hai đứa nghiền ngẫm rồi chọn một số điện thoại dễ nhớ để bấm và làm quen… 09x1504198x trùng với ngày tháng năm sinh của anh trai tôi.
    - Chào anh. Cho em làm quen được không ạ? - Cái trò làm quen sến kinh khủng khiếp. Nghĩ lại mà cảm thấy xấu mặt.

    - Ai đấy? - Một câu trả lời lạnh lùng như nước đá, đúng mốt con trai lý tưởng, chứ kiểu xum xoe, vừa thấy có tin nhắn mà đã muốn vẫy đuôi thì sẽ chán ngay.

    - Em mang đến một sự may mắn tình cờ, một lời chúc vui vẻ cho người đọc tin nhắn này. Dù em không biết anh là ai.

    - Sao em biết anh là con trai, lại hơn tuổi em nữa?

    - Em dùng linh cảm.

    - Thế linh cảm của em cho thấy điều gì?
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Kĩ thuật: LâmPT
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. - Cho thấy anh là người tử tế ạ. Nếu không anh đã không có tật giật mình mà nghĩ ai trêu đùa mình. Hay đùa cợt lại, nháy máy để câu tiền của đối phương.

    - Cô bé này được đấy. Em bao nhiêu tuổi?

    - Sao anh biết em là cô bé?

    - Ừ thì anh dùng linh cảm.

    - Linh cảm của anh cho thấy điều gì?

    - Linh cảm của anh cho thấy em là một cô bé nhí nhảnh, cá tính và ngây thơ.

    - Tại sao lại là ngây thơ ạ?

    - Vì em nhắn tin cho một người không quen biết mà lại hy vọng người ta nhắn lại trong đêm khuya như thế này. Em không sợ người ta mắng em sao?

    - Vậy sao anh không mắng em?

    - Vì anh không muốn như vậy. Anh cảm thấy vui mà.

    - Đấy. Vì em tin có người không muốn mắng em mà còn cảm thấy vui khi nhận được tin nhắn của em nên em nhắn.

    - Em thông minh đấy cô bé ạ. Nhưng khuya rồi. Em nên ngủ đi nhé. Không tốt cho sức khỏe đâu.

    - Vâng. Chúc anh ngủ ngon. Em sẽ lưu số anh lại.

    - Thế anh phải lưu số em là gì đây? Em tên là gì?

    - Anh cứ lưu là Secret ạ.

    - Em muốn giữ bí mật à? Thế thì em lưu tên anh là Random nhé. Chúc cô bé ngủ ngon.

    - Vâng. Chúc anh ngủ ngon.

    Đấy là lần đầu tiên tôi với nó sử dụng điện thoại như thế và… thành công mĩ mãn như thế. Hai đứa cười khúc khích tưởng tượng đến một anh chàng cao to, đẹp trai lồng lộng như diễn viên Hàn Quốc, nếu không thì ít nhất cũng phải như Trí Nguyễn hay Nguyễn Phi Hùng chứ. Hí hí. Giấc mộng êm đẹp. Và tối hôm sau, tôi lại bắt đầu.
     
  3. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Mùa hoa phượng nở, khi những đốm nhỏ màu đỏ đỏ bắt đầu xuất hiện trên tán lá xanh. Và những cơn mưa rào bất chợt lộp độp trên phiến lá. Trời đất lãng mạn đủ để tôi làm thơ thì lại cũng là lúc mùa thi tới. Chờ bao lâu để cho ra một bài thơ đầu tay kiệt tác mà vẫn chưa có thời gian để làm. Bài thơ hay nhất từ trước tới giờ tôi làm được vẫn là bài thơ con ếch làm từ hồi lớp ba. Bài thơ đạo lại của một ông nhà thơ trời ơi đất hỡi nào đó. Vấn đề chính là vì tập thơ đầu tiên mà tôi đọc là thơ Haiku của Nhật Bản.
    Trong đó có một số bài đại loại như là:

    - Cỏ hoang trong đồng ruộng

    - Rãy xong bỏ tại chỗ

    - Phân bón

    Hay là:

    - Trăng soi

    - Một bầy ốc nhỏ

    - Khóc than đáy nồi

    Hoặc một bài thơ khác:

    - Nhiều chuyện

    - Làm nhớ lại

    - Hoa anh đào
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Kĩ thuật: LâmPT.​
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Nếu không phải tôi đọc tập thơ đó đầu tiên, ngay khi vừa biết chữ thì chắc bây giờ tôi cũng là đại thi hào ngang tầm cỡ Nguyễn Du rồi chứ. Nhưng tại vì đọc những bài thơ nổi tiếng mấy trăm năm của Nhật Bản như thế mà vẫn chưa đủ trình để cảm nhận, nên tôi cũng sáng tác ra những bài thơ sánh ngang tầm cỡ như vậy. Ví dụ một kiệt tác, đạo lại của bài Hoa anh đào là bài Cây kem:

    Nóng quá

    Tự nhiên thèm

    Kem Tràng Tiền

    Dẹp cái chuyện thơ ca qua một bên, vì bận rộn ôn bài đến mức quên cả chuyện cho ra đời tập thơ kiệt tác, quên cả chuyện buồn vì tên Hắc Ly, quên chuyện cãi nhau với nó, dù nó đã trở lại thành cọp như bình thường, không còn là mèo ngoan, mèo hiền nữa.

    Cuối năm tổng kết, tôi được 8.7 còn nó được 8.9. Tuy cả hai đứa đều được học sinh giỏi, được giấy khen nhưng trong tôi vẫn thấy không hài lòng đến 15 phút. Năm nào tôi cũng thua nó, từ 0.1 đến 0.4 điểm. Cũng chẳng hiểu sao lại như vậy. Tóm lại, cái gì nó cũng phải hơn tôi mới được.

    Nghỉ hè, bận rộn với đủ trò, tôi lại quên không làm thơ. Việc chúng tôi hào hứng nhất là đi bơi. Nhà chúng tôi gần biển, nhưng lại chẳng có thời gian đi biển bao giờ. Học hành bù đầu, ăn, ngủ và đánh nhau với nó cũng hết thời gian rồi.

    Chúng tôi và lũ bạn kéo nhau ra biển lội bì bõm, chỉ có mình nó đứng trên bờ. Đây là hiện tượng lạ đáng được ghi vào trong báo tường của nhà trường, vì cả trường tôi không có một đứa nào là không biết bơi, ngoại trừ nó. Trường tôi có cả câu lạc bộ dạy bơi cơ mà. Nhưng mọi việc đều có lý do, lý do ở đây là vì nó sợ nước, sợ đến mức ám ảnh.

    Hồi năm lớp hai, nó bị ngã từ trên cây cầu này xuống nước. Cái cầu cong cong sơn màu đỏ có tay vịn rất đẹp trên nền màu xanh của trời và nước bị tiếng hét thất thanh của nó làm cho mọi thứ dường như rung chuyển.

    Khi đó nó đứng quay lưng lại phía biển, trái chiều với tôi cũng tại bãi biển này.

    - Người ta bảo bắt chuồn chuồn cắn rốn là sẽ biết bơi đấy. - Nó bảo tôi.

    - Không phải đâu. Chuồn chuồn cắn rốn em sưng rồi mà có bơi được đâu. Người ta bảo bị ngã xuống nước thì sẽ biết bơi đấy.
     
  4. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Nghỉ hè, kế hoạch kiếm tiền của chúng tôi bắt đầu xuất hiện. Đầu tiên là xin đi làm thêm. Phỏng vấn xin làm gia sư: - Các em có dạy kèm được học sinh lớp mười một và lớp mười hai ôn thi tốt nghiệp không? Chỗ chị bây giờ chỉ cần sinh viên dạy kèm cho lớp mười một và lớp mười hai thôi. - Nhưng bọn em mới học hết lớp mười mà.

    - Thế thì bọn em đi tìm việc khác. Chỗ chị đủ người rồi.

    Thử đi làm thêm ở quán ăn.

    - Ở đây không cần người làm đâu. Nếu rửa bát với dọn dẹp thì được.

    - Vâng vâng. Bọn cháu làm. Thế một ngày, rửa hết đống bát này thì bọn cháu được bao nhiêu tiền ạ?

    - Hai mươi nghìn.

    - Hai mươi nghìn một tiếng ấy ạ?

    - Hai mươi nghìn một ngày. Cho cả hai đứa.

    - Vậy thôi chúng cháu không làm đâu ạ.

    Thử xin đi bán hàng.

    - Các em có nói thành thạo được tiếng Trung không?

    - Dạ không.

    - Tiếng Hàn?

    - Dạ không.

    - Tiếng Nhật?

    - Dạ không. Bọn em chỉ biết tiếng Anh thôi chị ơi.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Kĩ thuật: LâmPT - Biên Tập: Bảo Hà.​
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. - Thế thì em đi xin chỗ khác nhé. Chỗ chị ai cũng biết nói tiếng Anh thành thạo cả em ạ. Bọn chị cần người nói thêm được ngoại ngữ khác.

    Ý tưởng đi làm thuê của chúng tôi tan biến như bọt bong bóng khi nhận ra chẳng có việc gì chúng tôi làm được mà… có nhiều tiền lại không bị sai vặt. Quyết định cuối cùng là móc hết hầu bao, xin đầu tư, kêu gọi góp vốn và mở cửa hàng hoành tráng. Tự mình làm chủ mình. Nói là cửa hàng hoành tráng chứ thực ra chỉ có mấy đứa ngồi túm tụm lại với nhau ở một góc phố nào đó và bày bán một thứ đồ gì đó. Ý tưởng đầu tiên xuất hiện là bán hoa nhưng ý tưởng đó bị dẹp đi ngay lập tức. Vì cả lũ không biết gói hoa, không biết chỗ mua hoa và sợ ế, không có chỗ nào để tống đi được. Ý tưởng thứ hai là bán ốc. Ít nhất thì đứa nào cũng biết luộc ốc, pha nước chấm và khều ốc nếu như bị ế. Nhưng ý tưởng đó cũng bị dẹp đi vì sợ gặp phải mấy ông uống rượu say xỉn không trả tiền. Ý tưởng thứ ba là bán bánh. Quá hợp lý. Bốn đứa chúng tôi hợp lại thành đội quân nhí nhố, quyết định bán bánh rán vào buổi tối. Món chủ yếu là bánh khoai vì nhà bà nội của nhỏ Huệ cùng nhóm tôi hứa cho cả lũ chúng tôi hết số khoai cần thiết nếu như trong ba ngày, chúng tôi không ăn hết bánh trước khi bán.

    Buổi tối đầu tiên:

    - Bánh thơm quá! Thử một miếng được không?

    - Không được. Còn phải để bán chứ. Lỗ thì sao?

    - Không thử thì làm sao biết có ngon không? Mỗi đứa thử một cái đi.

    - Thử thêm loại khác đi. Rút kinh nghiệm.

    - Hay là quyết định thế này đi, đứa nào dám thử thêm, thì làm luôn món bánh “răng”.

    - Cô ăn thử góp ý, cháu không lấy tiền đâu ạ.

    - Chị của Tuấn, em khuyến mại thêm hai cái nhé.

    Buổi tối đầu tiên, lỗ vốn và no căng bụng. Chỉ ao ước gì mình đã ngán món này. Buổi tối thứ hai, trời mưa nhỏ. Không bán được hết. Chia cho hàng xóm, người thân, cố gắng ăn. Mọi người an ủi, cho tiền gần bằng ba phần tư tiền vốn.

    Buổi tối thứ ba, trời mưa cả ngày. Nghỉ bán hàng.

    Buổi tối thứ tư, trời tạnh. Bắt đầu có lãi

    Buổi tối thứ năm, lãi lớn hơn một chút. Bắt đầu ham hố.

    Buổi tối thứ sáu, làm muộn vì phải đi sinh nhật Hùng. Vẫn lãi chút ít.

    Buổi tối thứ bảy trở đi, lãi đều đều.
     
  5. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Gia đình tôi được mời tới nhà của một bác người quen chơi ở Vịnh Hạ Long. Nghe nói gia đình bác ấy có một thằng con trai… không bình thường. Ngoài giờ học, hắn chẳng bao giờ ra khỏi phòng và tiếp xúc với ai, gần như chẳng bao giờ nói một câu nào, giống như bị bệnh tự kỉ - chứng bệnh của đám công tử, tiểu thư nhà giàu. Thì tất nhiên là nhà hắn giàu, hơn hẳn nhà tôi một người giúp việc.
    Vấn đề của hắn khiến chúng tôi bất ngờ hơn cả thằng khờ biết đánh cờ là khi đi khám bệnh, bác sĩ bảo hắn hoàn toàn bình thường. Làm sao hắn có thể bình thường được khi cái miệng hắn như thể bị khâu lại hoặc bị bỏ vào tủ lạnh đóng băng, cậy ra cũng chẳng nói một lời nào? Cái mắt hắn lờ đờ, chân tay bủn rủn như người bị bệnh ấm đầu giai đoạn cuối, kiểu như là bị tàu hỏa vì luyện công quá sức vậy?
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Kĩ thuật: LâmPT - Biên Tập: Bảo Hà.​
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Khi nghe về bệnh án của hắn, việc duy nhất tôi muốn làm là đi đến bệnh viện, tìm gặp ông bác sĩ đó và… đưa ông ta đi khám bệnh ở một khoa thần kinh khác. Có lẽ những người giàu quá khi ra ngoài giẫm phải cái gai mồng tơi rồi đập đầu vào cái gối bông, uống nhầm nước lọc, ăn nhầm cơm trắng mà cũng thành ra mắc bệnh. Hức. Sao ông trời sinh ra nhiều loại bệnh bất thường với những người bình thường thế hả trời? Trước khi đưa ông bác sĩ kia đi khám bệnh, việc đầu tiên tôi với Xuân Lan quyết định làm là lôi hắn ra khỏi phòng bằng được.

    Hai đứa tôi xông thẳng vào phòng mà không gõ cửa, không cần biết hắn có đang ở trong tư thế nude toàn thân hay đang dùng chân ngoáy lỗ mũi không. Nếu hắn đã là một kẻ bất cần như thế, thì chắc hẳn hắn cũng chẳng quan tâm đến phép tắc và quy củ. Theo như trong phim Hàn, những cuộc đụng độ thế này thường xảy ra những mối tình rất là bi đát và đầy nước mắt giữa một chàng công tử ngạo mạn bất cần và một cô bé gây sự khiến anh ta phát điên. Trong trường hợp này, có thể hai chúng tôi sẽ làm cho anh ta phát điên thật sự để chữa cho anh ta cái bệnh bất cần và khinh đời đi.

    - Hai đứa mày vào đây làm gì? - Hắn trừng mắt lên nhìn chúng tôi.

    - Thích vào thì vào. Có sao không hả? Hả? Hả? Hả? - Hai đứa gân cổ lên áp sát mặt vào mặt hắn, khuôn mặt anh ta xanh xao mà chúng tôi đánh đồng với việc sợ xanh mặt.

    - Đây là nhà tao. Chúng mày là ôsin hả?

    - Nhìn kĩ xem nhìn chúng tôi có giống ô sin không hả? Từ nay cậu làm ôsin của chúng tôi.

    - Mày điên à?

    - Điều đầu tiên, không được gọi mày tao, mà phải là tớ với cậu. Nghe chưa? Tối thiểu cũng phải tôi với cậu.

    - Mày là ai mà ra lệnh cho tao? - Hắn vẫn trơ lỳ gằn giọng.

    - Thế mày là ai? - Xuân Lan hất hàm lên hỏi.

    - Tao là tao.

    Hắn nói mà dường như cũng đã sợ chúng tôi đến mấy phần. Tôi và nó lao lên giường, lôi chăn của hắn ra, nhìn trừng trừng vào mắt hắn. Tôi cảm thấy hắn sợ hãi như sợ hai con yêu quái sắp ăn thịt mình.

    - Chúng mày làm gì đấy?

    - Tôi đang thắc mắc xem tại sao cậu chỉ có hai con mắt, hai cái tai chứ không phải là bốn. Này, có phải cậu mắc tật tè dầm nên không dám ra ngoài chỉ ở trong phòng không hả?

    - Ai nói là tao mắc bệnh tè dầm? - Hắn gân cổ lên, nhìn mặt đỏ gay gắt nửa xấu hổ, nửa tức giận.

    - Vậy thì sao cậu chỉ ở trong cái phòng bé tí này? Phòng lại còn có nhà vệ sinh riêng nữa chứ. - Cái phòng bé tí của hắn to bằng sáu lần phòng ngủ của hai đứa tôi, có lẽ to bằng cả cái nhà tôi cũng nên.
     
  6. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Từ trên tầng hai của khu tập thể, tôi nhìn qua cửa sổ phòng mình và phát hiện ra một vật thể lạ. Có vẻ như anh ta sẽ là hàng xóm mới của chúng tôi ở trên tầng năm. Vừa mới bước đến sân, anh ta đã đá thúng đụng nia, nhìn cái mặt hằm hằm la hét với mấy đứa trẻ con làm cho tôi… thấy ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái, cả hai mắt đều nhức và mỏi… Nếu không phải vì anh ta quá đẹp trai, chắc tôi cũng muốn lao xuống đó, giật tung hết đám tóc của anh ta tống anh ta vào chùa… mà lại thấy tiếc rẻ. Thôi thì để đó làm cảnh, thỉnh thoảng nhìn một chút, đỡ phải coi phim Hàn Quốc trong rạp tốn tiền. Thế nhưng quái chiêu Xuân Lan thì lại có ý tưởng khác, vô cùng kinh dị và hiểm ác.
    Buổi tối hôm đó anh ta đi học về, gặp một cái bóng trắng tóc dài xõa sượt đứng ở cầu thang tầng hai, mắt lừ lừ nhìn anh ta rồi nhoẻn miệng cười. Anh ta có vẻ hơi giật mình, tỏ ra bình tĩnh nhưng rõ ràng là anh ta cố gắng chạy nhanh lên tầng bốn. Vừa bước đến bậc thang đầu tiên ở tầng 4, vẫn cái bóng trắng tóc dài xõa xượt vừa đứng ở cầu thang tầng hai, mắt lừ lừ nhìn anh ta rồi nhoẻn miệng cười. “Con ma” tầng bốn từ từ tiến đến gần anh ta khiến cho anh ta hoảng hốt, quay đầu chạy thì gặp “con ma” tầng hai cũng đang tiến đến anh ta với ánh mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Kĩ thuật: LâmPT - Biên Tập: Bảo Hà.​
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Nhìn anh ta run như con cầy sấy, tưởng chừng nghe con tim muốn rơi ra khỏi lồng ngực. Hai “con ma” cứ lừ lừ tiến đến anh ta như thế, quay đầu nào cũng thấy “ma”…

    Anh ta hét toáng lên kinh hãi rồi ngồi thụp xuống đất lấy tay che mặt lại.

    Hai con ma” liền biến mất. Chính xác hơn là khi anh ta sợ hãi, không còn chút ý chí, thì “hai con ma” cầm tay nhau tung tăng chạy về phòng ở tầng hai và cười khúc khích.

    Chẳng phải “con ma” nào có thuật phân thân mà “chúng” là hai chị em sinh đôi thôi. Chúng tôi nhìn giống hệt nhau, anh ta không phân biệt được là lỗi của anh ta chứ. Bố mẹ tôi không nhầm, anh trai tôi không nhầm và đặc biệt quan trọng hơn cả là hai chúng tôi có bao giờ nhầm đâu. Chỉ cần nhìn thôi tôi đã biết ngay đâu là Xuân Lan, đâu là Lan Xuân rồi cơ mà. Có trách thì trách anh ta thôi chứ, lỗi nào của chúng tôi? Anh ta học trường Trần Khánh Dư, còn chúng tôi học trường Lý Tự Trọng nên không bị đụng trán nhau lần nào. Anh ta học chiều, chúng tôi học sáng nên lúc chúng tôi đi học thì anh ta vẫn còn đang ngủ tít thò lò. Chúng tôi làm chuyện đó chỉ có một lần, vậy mà hơn một tuần sau, anh ta vẫn phải đi về có đôi có cặp cùng với ai đó qua cái cầu thang.
    Không hiểu thế nào mà anh ta phát hiện ra chúng tôi. Chúng tôi bị anh ta chặn lại ở cầu thang, tôi cảm giác như mình sắp bị anh ta túm cổ áo treo lên trần nhà tới nơi thì anh ta cười:

    - Chào hai cô bé hàng xóm.

    Tôi cảm thấy sợ, tim đập thình thịch mà chắc chắn không phải vì anh ta đẹp trai. Chỉ là tôi sợ sau cái nụ cười này, anh ta sẽ đóng đinh chúng tôi treo lên cầu thang trưng bày, biến chúng tôi thành hai con ma oan ức thì sao. Tôi nắm chặt tay Xuân Lan, thấy bàn tay nó ướt đẫm đầy mồ hôi, rõ ràng là nó cũng đang sợ. Hai đứa sợ hãi chạy một mạch lên tầng hai, gần đến phòng, nó đẩy tôi:

    - Nhóc, em lên trước đi.

    - Sao không đi cùng?

    - Để nếu anh ta giăng bẫy, em hét lên cho chị biết mà chạy thoát.

    Trời ơi! Bà chị tôi! Quả thật là đến bây giờ tôi mới hiểu được cảm giác có tật giật mình, làm điều gì đó sai nên phải sợ hãi. Bước ra cửa cũng nhìn trước ngó sau xem có cái xô nước nào treo trên đỉnh đầu, có cái dây nào chắn ngang đường không, chỉ sợ không may gieo răng cho sàn nhà, có sẵn xô nước lau nhà nào đó tưới cho thì sàn nhà mọc đủ một hàng cây toàn răng mà chúng tôi thì cả năm phải ăn cháo mất. Hức hức. Tim đập trong lồng ngực mà như treo trên cây, không biết sẽ rơi lúc nào.
     
  7. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Tôi chẳng phải thuộc loại con gái ngổ ngáo hay đầu cứng như xi măng cốt thép gì, tôi cũng chỉ là bê tông lõi tre thôi, nhưng mà nhìn mấy đứa con gái mỏng mảnh, bé nhỏ là tôi lại sợ chúng. Làm gẫy của chúng có cái móng tay, chúng cũng nổi rồ lên mà cào cấu tôi xây xát mặt mày, có khi xé cả quần áo tôi te tua, túm tóc vặt trụi tôi như gà trọi mà tôi chẳng dám đánh trả vì sợ mang tiếng lấy lớn hiếp yếu thì có phải khốn khổ cả cái đời tôi không?
    Trên đời này, duy nhất có Xuân Lan là tôi dám có một tí hành vi được cho là bản lĩnh, gọi là bắt nạt. Tôi cũng thuộc loại liễu yếu đào tơ, chân yếu tay mềm mà… chỉ là hơi ghê gớm, hơi đanh đá một tí thôi… chứ tôi nào đã dám làm gì ai bao giờ đâu. Cũng chỉ dừng lại ở mức dám cầm gối đập vào đầu Xuân Lan, đập tơi tả vào tên Hắc Ly hay tranh giành vài thứ linh tinh thôi, chứ chẳng dám thượng cẳng chân, hạ cẳng tay bao giờ, cùng lắm thì là cấu một cái, cào một cái, cắn một cái cho đối phương rỉ một tí máu là tôi thương tình buông tha liền. Đã âm mưu hạ sát ai bao giờ đâu.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Kĩ thuật: LâmPT - Biên Tập: Bảo Hà.​
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Hồi còn bé tí bé tẹo, tức là cái hồi năm ngoái hay năm kia gì ấy, tôi có đi học Taekwondo. Lúc ấy mới học cấp hai, lại nghiện mấy phim hành động của Mỹ, những cô gái hành động đầu óc luôn mơ mơ màng màng, nghĩ tới chuyện tung một chưởng là sập cả tòa nhà hay lia quân bài là tóc tai đối thủ bay lả tả. Nhất là chuyện trong bếp, cầm dao băm chặt như múa mà cũng miếng nào ra miếng ấy, mà chẳng có tiếng la hét “ui da”, “trời ơi” nào mà vẫn ra tấm ra món rất chi là điệu nghệ. Gừng ra gừng mà giềng ra giềng, chẳng nhầm lẫn được. Nghĩ đến thế thôi là đủ để lôi tôi với Xuân Lan vào lớp học võ rồi. Mơ một ngày làm bá chủ thiên hạ, bình định giang sơn, cũng chỉ làm tới cỡ ngang Võ Tắc Thiên rồi, chẳng đến mức Nữ Oa đâu. Dù là khi cởi bộ đồng phục ra thì nhìn tôi vẫn dịu dàng, hiền lành như ai, cũng bị người ta bắt nạt đều đều, nhưng khi mặc bộ đồng phục đó vào thì đứng trong hàng lớp, chẳng ai dám động vào (nếu có động vào trong giờ học, thầy giáo cho ra hít đất một trăm cái luôn mà). Hồi học cấp một, tôi cũng có một đứa bạn hơi thân thân, thuộc cái type mỏng manh ấy, mà tên bé lại là Hoa. Gọi là bé, nhưng hơn tôi đến hai tháng tuổi đấy ạ. Đến năm học cấp hai, bé Hoa vẫn thấp hơn tôi một cái đầu, nhìn người như chỉ có da bọc xương. Mặc dù bé cũng thuộc loại đanh đá, cái mỏ chu ra, sẵn sàng cắn xé bất cứ đứa nào động vào chứ chẳng có dễ dàng gì để cho người ta bắt nạt, nhưng tôi vẫn cứ có cảm giác gì đó rất lạ, khác với những người bạn khác. Nhiều khi tưởng tượng là cầm tay vo tròn một cái là bỏ được Hoa vào túi áo. Người ta vẫn cứ bảo nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa mà. Tôi cũng thực sự rất thương bé ấy vì mẹ tôi bảo phải vậy. Mẹ tôi nói gia đình Hoa nghèo, Hoa ốm yếu từ bé nên phải bênh vực, bảo vệ, giúp đỡ, nhường nhịn bạn, không để bạn bị bắt nạt. Ấy, chính vì không để bạn bị bắt nạt cho nên người bị bắt nạt luôn là tôi. Chơi nhảy dây thì tôi cầm dây cho bạn nhảy, chơi trốn tìm thì tôi tìm cho bạn trốn, tôi có đồ ăn, tôi nhường cho bạn phần hơn, bạn có đồ ăn bạn giấu vào túi áo ăn mảnh một mình rồi nói là mang về cho em bé ở nhà, mặc dù tôi biết thừa bạn là con út trong nhà rồi chứ chẳng có đứa em nào đâu. Chơi ô quan bạn mà thắng thì bạn giật hết quân của tôi, tôi mà thắng thì bạn phụng phịu bảo tôi nhường. Ngay từ cái hồi lớp một học chung một lớp đã là như thế, mỗi lần có mách mẹ, mẹ vẫn bảo con cứ nhường bạn đi nên tôi vẫn nhường bạn như thế mà nghĩ như thế là đúng. Mẹ là trời, mẹ bảo gì cũng đúng.
     
  8. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Lũ bạn nhớn nhác chạy vào hỏi thăm tôi, ngoại trừ Hoa, đứa bạn vừa làm tôi ra cái nông nỗi này. Cái mặt hân hoan của kẻ chiến thắng hiện hữu trên cái thân hình mà tôi vẫn cho là mỏng manh, là yếu ớt, vẫn giống như những lần thắng tôi trong một cuộc chơi. Xuân Lan ngay lập tức lôi tôi về nhà:

    - Em ơi em. Sao em ngu thế hả em? Sợ gì con bé tí bằng cái củ cải đường ấy mà không dám đánh?
    Giọng tôi nghèn nghẹn:

    - Không phải em sợ… mà là… em không dám đánh nó.

    - Không dám không phải là sợ à? Lại còn lý sự.


    - Nó là bạn thân em cơ mà. Làm sao em dám đánh nó?
    Nó bé tí thế, đánh nó làm sao nó chịu được.

    Tôi òa khóc và buồn suốt cả ngày hôm đó. Mấy đứa bạn chẳng hiểu sao cũng mò đến hỏi thăm cứ như tôi vừa bị một tai họa khủng khiếp kiểu như rơi xuống miệng núi lửa hay đứng trước đường ray chờ tàu tới vậy, chúng còn ăn hết nửa tủ sữa chua mẹ tôi làm hôm trước.

    - Sao cậu không lao lên đánh cho con bé đấy một trận? Nhìn mặt đã thấy ghét rồi. - Lũ bạn nhao nhao lên nói.

    - Thế nếu tớ với cậu lọt vào vòng trong cùng của cuộc thi nấu ăn. Chỉ còn hai đứa tranh giải nhất nhì cậu sẽ làm gì? - Tôi giải thích bằng một thứ triết lý vô cùng… ăn uống
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Kĩ thuật: LâmPT - Biên Tập: Bảo Hà.​
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. - Tớ sẽ dùng cà rốt thay cà chua, dùng dưa hấu thay dưa chuột, dùng thịt luộc thay thịt xào, dùng su hào thay su su, dùng chinsu thay mì chính, dùng nem thính thay bột canh, dùng lá chanh thay rau muống… - Đứa bạn tôi bắn như súng liên thanh vì một loạt những công thức như lập trình sẵn trong đầu.

    - Thế bạn bảo tớ đánh cái Hoa như thế nào? Tớ chơi với nó từ hồi cấp một đấy.

    Ngày hôm đó, tôi không chỉ bị Hoa đánh cho một trận mà ngay lúc ngồi trong phòng ngủ, tôi còn bị lũ bạn quỷ sứ vò đầu bứt tóc, đập gối ù đầu vì chúng giận tôi đã để bị đánh đến như vậy. Giờ tôi mới phát hiện ra trên đời có một thứ tình cảm là… thấy bạn mình bị đánh đau quá nên phải đánh thêm một trận cho thêm thê thảm thì mới gọi là yêu thương. Điều mà tôi không bao giờ ngờ được là Hoa giận tôi. Con bé lờ tôi đi kèm theo đủ thứ điệu bộ lườm nguýt, bĩu môi rồi nói, vênh cái mặt lên như cái bánh đa nướng. Nếu là lúc tôi còn bảy hay tám tuổi thì chắc là tôi cũng chạy lon ton theo con bé mà hỏi han, chìa cho cái kẹo làm lành rồi đấy, nhưng bây giờ thì tôi biết là một cái kẹo chẳng làm lành với con bé được đâu chắc phải một gói kẹo cơ, mà tôi cũng chẳng thèm làm lành làm gì.
    Đến cuối buổi học, thấy con bé lẽo đẽo đi một mình thì tôi mới nhận ra lý do vì sao con bé lại giận tôi. Thì ra là con bé bị tẩy chay vì nỡ xử tôi như thế. Chẳng biết đứa nào tung tin đồn mà ghê gớm đến mức tôi máu me đầm đìa, ngã dúi dụi, còn bị gẫy mấy cái răng, mọi người can ra cũng không được. Sau vụ đấy là tôi cũng cạch mặt con bé luôn, dù là đôi khi vẫn cảm thấy áy náy với nó. Nhưng sau này tôi vẫn cứ nghĩ mãi liệu cái việc tôi đứng trơ mắt ếch ra nhìn con bé đánh mình có phải là sai như cái gai trong mắt nên con bé mới xử tôi tệ hại đến vậy? Đấy, tôi muốn hiền lành mà có được đâu. Tất cả đều là do ép buộc nhé. Tôi thực sự hiền lành, dịu dàng, nữ tính chứ có phải chua ngoa đanh đá gì đâu. Nhưng nếu mình hiền như cục đất thì bị đánh đau lắm, cho nên có hiền thì hãy cố hiền như hòn đá, để nếu chúng nó có đánh mình thì tự chúng nó đau chứ mình chẳng hề hấn gì. Vậy mới gọi là siêu cao thủ.
     
  9. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Cuối tuần, cả nhà về nhà ông bà ngoại ăn cơm rồi ở lại ngủ luôn. Tôi và nó phải oẳn tù tì tranh nhau đi nhưng cuối cùng thì tôi đã thắng, được vi vu sang nhà ông bà ngoại. Vốn dĩ biết nó sợ ma nên ăn tối xong, tôi nhờ anh đưa về luôn, lúc đầu định về xem phim cùng nó cho đỡ sợ nhưng khi về đến ngõ, thấy mấy cái bóng đen lởn vởn dưới gốc cây làm tôi rùng mình thì tôi đã bắt đầu có ý định khác. Ý định bớt tốt đẹp và thánh thiện đi nhiều. Có lẽ là một trong mấy cái bóng đen ấy vừa nhập vào đầu tôi, làm tôi bớt trong sáng đi một chút mà bắt đầu đen tối chăng?
    Cửa đóng chặt mà chỉ có mỗi đèn phòng khách sáng, trong phòng ngủ của chúng tôi chỉ có mỗi đèn flash từ laptop le lói. He he, ý đồ đã thực hiện rõ ràng. Tôi mở cửa nhà luồn vào trong, nằm im trong phòng bố mẹ mà không bật điện, rình đến cơ hội. Phòng ốc tối om, có lẽ ma vào bắt tôi trước khi tôi dọa nó mất. Tôi vốn dĩ cũng rất sợ ma mà. Hức hức. Đành nấp trong hang cọp để rình bắt con cọp khác vậy.

    Trên đời này làm gì có ma.

    Tôi tự trấn an mình mà vẫn thấy run cầm cập. Cái tiếng gì nó cứ vi vút, vi vút rồi kẽo cà kẽo kẹt ở đâu đó.
    Liệu có con ma nào nấp ở trong gầm giường, nửa đêm tóm lấy cái chân tôi lôi đi không ta?
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Kĩ thuật: LâmPT - Biên Tập: Bảo Hà.​
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Hay là trên đỉnh màn, có con ma nào tóc dài, mặc váy trắng xõa sượt đến vuốt ve tóc tôi mà ru hời: “Xuân ơi, Xuân dậy đi Xuân” bằng cái giọng thều thào không?

    Hay có con ma nào ở ngoài cửa sổ thò tay vào, hoặc đưa cái lưỡi dài hàng mét lê thê liếm láp trên khuôn mặt tôi vừa ẩm ướt, vừa rát rát như lưỡi con bò không?

    Ôi ma ơi. Con lạy ma. Con cũng sợ ma lắm nhưng mà con đang hiếu thắng. Con chỉ dọa nhỏ Xuân Lan này một lần thôi rồi từ nay con sẽ cạch đến già. Ma ơi, ma đừng bắt con đi.

    Rên rỉ, cầu nguyện rồi trùm chăn kín đầu. Tôi ngủ lúc nào không biết. Hơn mười giờ đêm thức dậy, thấy phòng lạ hoắc tôi mới nhớ ra phi vụ bèn kéo vội cái khăn màu trắng trùm lên đầu rồi mò về phòng. Rón rén… rón rén… Từng bước một. Trong lòng hỉ hả nghĩ tới cái mặt xanh như mắt mèo của nó.
    Tôi bò sát dưới đất, sờ tay lên giường tìm cái chân nó để nắm lấy. Thế nào nó cũng hét toáng lên cho mà xem. Haha. Mi đợi đấy sói ạ.

    Ủa, cái chân nó ở đâu ta?

    Lần mò… lần mò mãi mà không thấy, tôi bắt đầu sốt ruột và lo sợ. Hay có con ma hoặc thằng trộm nào vào bắt nó đi rồi? “Xuân Lan ơi là Xuân Lan.

    Ngẩng đầu lên nhìn thì vẫn thấy nó trên giường, nên tôi yên tâm tiếp tục phi vụ, hi vọng một trò vui nhớ đời. Lại tiếp tục lần mò… lần mò… Vẫn không thấy đâu.

    Tôi đứng hẳn dậy, lật chăn ra mà không thấy nó đâu thì bắt đầu hoảng loạn. Vội chạy ra cửa bật điện thì va phải một cái bóng trắng.

    Ma.

    Ma.

    Cả tôi và “con ma” đều hét toáng lên. Thì ra là nó. Nó vừa mới đi vào nhà vệ sinh ra. Hức hức. Thay vì dọa nó thì tôi bị một phen hú vía, còn bị nó lấy gối đập cho một trận tơi tả mà không dám phản kháng. Tim muốn rụng rời ra ngoài.

    Trò đùa chưa dừng lại khi nó lên mạng, mở mấy truyện của Nguyễn Ngọc Ngạn ra để nghe… ma ru ngủ. Đến lúc sợ tới mức không còn dám dậy tắt máy tính nữa thì hai đứa ôm chặt nhau, trùm chăn kín đầu ngủ. Vậy mà vẫn nghe tiếng “con ma” đâu đó đi dạo dưới sân, nghịch mấy chiếc lá lao xao.
     
  10. ni_na

    ni_na Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/10/2011
    Bài viết:
    354
    Lượt thích:
    299
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Tây Nguyên
    Bao lâu nay ta chưa từng biết đến tình yêu nhưng thẳm sâu trong con tim ta, ta cũng khao khát có một tình yêu đích thực. - Phù thủy nói rồi chạy đi. Ta xin lỗi công chúa vì ta không thể đến bên nàng. Ta phải theo đuổi tình yêu thực sự của đời ta, đó là mẹ kế xinh đẹp của nàng. - Hoàng tử nói rồi chạy theo phù thủy. Công chúa lăn đùng xuống đất giãy giụa vì hờn dỗi và khóc tu tu.
    Cả lớp vỗ tay hoan hô ý tưởng văn nghệ cho chương trình khai giảng đầu năm của vở hài kịch Bạch Tuyết và bảy chú lùn mới của Xuân Lan khiến mặt nó đỏ bừng lên vì ngại. Quả bóng bay trong não nó bị thổi căng phồng lên rồi bị châm kim phụt một cái, nổ đùng. Tâm trạng nó đang lâng lâng bay lên chín tầng mây thì bỗng nhiên bị đạp một cái rơi phụt xuống mặt đất vì một câu nói với cái giọng khàn khàn như vịt đực từ cuối lớp vọng lên:

    - Dẹp ngay mấy cái trò kịch vớ vẩn này đi. Lớp mười một rồi còn đóng kịch với cổ tích gì nữa. Hát một bài hoặc một bài Hiphop là xong.
    Tác giả: Hàn Băng Vũ - Mc & âm nhạc: Hiền Lương - Kĩ thuật: LâmPT - Biên Tập: Bảo Hà.​
    [​IMG] Bản sao không hoàn hảo. Cả lớp lại nhao nhao lên vì một ý tưởng khác. Mắt nó đang tròn xoe long lanh thì bỗng dẹt xuống nhìn viên đạn, dõi theo tiếng nói của “kẻ phá đám”, muốn bắn cho hắn một cái thủng tim mà lăn ra. Kết thúc vở kịch. Nó thành anh hùng. Và tiếng vỗ tay hoan hô rầm rầm. Giật mình tỉnh mộng, nó nhận ra tiếng vỗ tay hoan hô rầm rầm đấy không phải vì nó vừa hạ sát được một tên kẻ thù đáng ghét mà là vì điệu nhảy quá điêu luyện của hotboy trong lớp. Xung quan Xuân Lan hotgirl có tới một tá hotboy mà không hiểu sao suốt một năm học vừa rồi, nó không sao có thể liếc mắt ngó tên hotboy này một cái. Tôi ghét hotboy là chuyện bình thường mà nó cũng ghét thì chứng tỏ tên này có vấn đề thật. Có thể cậu ta thuộc loại “hai phai hay ba phai gì đó thì sao”. Mà nhìn mặt Xuân Lan đang đỏ bừng bừng tức giận, sao mà thấy… ngố quá đi mất. Trong trường mà không cấm dùng điện thoại di động thì phải lôi ra chụp cho nó một cái, post lên blog tống tiền chủ nhân hoặc treo ở ngoài cổng thay cho cái biển Nguy hiểm cấm vào. Chỉ cần vẽ thêm hai cái xương xuống dưới nữa là đủ hợp gu với cái bộ mặt đang nhăn nhở thì chuyển sang nhăn nhó vì hằm hằm tức giận. Nó đứng thẳng người, ngẩng cao đầu, y như thế hoa hậu sắp đăng quang rồi nói sa sả ra như đạn bắn vào tên hotboy đáng ghét, mà vẫn cố nuốt từng chữ vào cổ họng như đang đếm đến 100 để khỏi sửng cồ lên mà rút guốc đập vào đầu hắn như vẫn đập vào đầu tôi bằng gối như mọi lần:

    - Các bài hát phù hợp với tuổi của chúng mình có rất nhiều bài hay nhưng không phải bài nào cũng có thể thêm vũ đạo được. Hơn nữa vũ đạo kiểu này có thể sẽ không được nhiều thầy cô hài lòng.
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...