Tình yêu trong con...

Trong chuyên mục 'Suy ngẫm' đăng bởi Peace Loving, 18/12/2010. — 1.201 Lượt xem

  1. Peace Loving

    Peace Loving Tan Vào Gió... Thành viên thân thiết

    Tình yêu trong con...

    Viết tặng Lê Anh Đức & những ai mất Ba.


    1. Con chưa bao giờ ngồi lại bên cạnh ba để trò chuyện. Ngày ba nằm xuống, mắt con bỗng cay đến lạ. Trong lòng con cồn lên biết bao nhiêu điều muốn nói, muốn kể. Tâm hồn con ngã quỵ dưới hình bóng ba nơi ký ức. Một điểm tựa cuộc đời mà chẳng bao giờ con tìm thấy được lần nữa. Ba nằm đó. Im lặng. Con ngậm ngùi. Im lặng. Im lặng như ngày xưa con và ba vẫn từng im lặng khi ba con mình ở bên nhau. Con tiếc. Con khóc. Linh hồn ba chắc hẳn sẽ hiểu rõ lòng con. Đúng không ba?

    Trong tim con giờ như có ai đó bóp thật mạnh. Đau lắm ba à! Con chưa kịp hoàn tỉnh tâm hồn vì nỗi buồn đau nhất cuộc đời. Ngày ba nằm xuống. Núi Thái Sơn cũng ngã xuống. Nhuộm vào quãng đời còn lại của con một màu tím. Sắt se cõi lòng. Con quỳ đó. Vật lộn với nỗi thương yêu khuyết dần. Mẹ, người đàn bà theo ba một đời, quằn quại vì mất ba. Một khoảng trời dường như sụp đổ trong tim mẹ. Mẹ gào tên ba từng tiếng rõ ràng trong nấc nghẹn. Nước mắt mẹ, tình yêu mẹ để dành cho ba, để dành cho cuộc đời phía trước của con. Mẹ khóc, vì mẹ biết đến một ngày nào đó mẹ cũng sẽ bỏ lại con. Chỉ còn mỗi mình con. Mẹ biết ba và mẹ là tình yêu, là mãnh lực, là cả cuộc sống của con. Tình yêu ba mẹ nhuộm cả khoảng trời con.

    2. Con đứng lại trước nấm mộ chưa kịp phủ rêu xanh. Di ảnh ba nhìn vào tim con cười rạng rỡ. Tuổi thơ và hình bóng ba ngập tràn. Con chưa tin rằng ba đã khuất. Chưa tin rằng núi Thái Sơn của đời con đã chìm vào biển cả. Tiếng nấc trong lòng con còn nghẹn ngào ở cổ. Con chưa thể thốt ra được lời nào. Con im lặng. Im lặng với cả bạn bè và mọi người xung quanh. Mất ba là mất cả mình. Con từng nghĩ thế!

    Cuộc đời đã lấy ba khỏi đôi tay nhỏ bé của con. Ba từng dạy con trai đừng nên khóc. Nhưng con biết, ba là người đàn ông đã khóc rất nhiều. Ba đã khóc vì con. Con biết mà, phải không ba? Ngày ba hấp hối, ba nắm chặt tay con và mẹ. Từ lúc đó con mới biết rằng mẹ và con là tình yêu của riêng ba. Con thấy mẹ khóc. Ba khóc! Và trái tim con rỉ máu! Lúc đó con muốn nói nhiều lời lắm, ba à. Mà sao con vẫn chưa thể nào nói được. Bây giờ cũng thế. Con chưa nói được lời nào ngọt ngào, yêu thương với ba.

    Từ khi có con, vai ba thêm nặng. Nỗi đời cơm áo gạo tiền ném ba và mẹ vào chuỗi ngày gian khổ. Công ơn ba xếp lên con cao ngất. Tình yêu ba xếp lên mẹ chất chồng. Con và mẹ xác định rằng ba không thể nào thiếu trên đời.

    Di ảnh ba đó. Nấm mộ ba đó. Tình yêu ba đó. Mà bàn tay ba ngày nào không còn nắm bàn tay mẹ và con nữa. Con nhớ nụ cười yêu thương mỗi ngày của ba. Con nhớ bàn tay gầy guộc chai sần của ba.

    3. Sáng nay, mưa nhiều lắm ba à! Tháng sáu, trời Sài Gòn thường thế, thất thường lắm ba nhỉ? Con nhẹ nhàng lướt đôi tay mình trên phím dương cầm. Ngày xưa ba thích nhìn con trai mình thả hồn trên những phím đàn như thế. Ba nói, ba thích nghe con đàn những ca khúc Trịnh Công Sơn. Con đàn bài Cát bụi, và bài Một cõi đi về trong vô thức. Vô thức! Nhưng con nghe được tiếng hát ba vang âm bên cạnh. Tiếng cười của mẹ hạnh phúc. Mỗi khi muốn gặp ba, con thường ngồi thế này trên ghế đàn. Con viễn du hồn mình đến tận nơi có ba. Tình yêu ba nhấc bổng con lên khỏi mây ngàn. Tình yêu ba theo con trên từng bước đường đời. Tình yêu ba là những nốt nhạc, du dương ru lòng con.

    Hôm nay mưa nhiều, phím đàn con ướt lệ nhớ ba. Mẹ bảo con trai sao cứ thế hoài. Nhưng dối mẹ, bảo chỉ vì con xuất thần với những nốt nhạc. Tiếng mưa là tiếng lòng. Con từng nghe ba nói thế. Và tiếng lòng con không thể nào thiếu ba. Mẹ cũng vậy đó, ba à. Nhưng mẹ giống ba, cứng rắn vô đối. Con thấy yêu những cơn mưa bình minh thế này. Vì buổi sáng ba đi trời cũng đổ mưa. Vì mẹ thích mưa, mẹ nói ba là mưa làm tươi mát cuộc đời mẹ. Không chỉ với mẹ đâu ba ơi, mà ba cũng là mưa tưới lên con xanh mát cả cuộc trầm luân dâu bể.

    “ Sáng hôm nay trời mưa

    tâm hồn con đổ lệ

    nhớ ba vô ngần

    phím dương cầm nhảy nhót gọi yêu thương

    trái tim dệt những khúc ca vô thường

    nói về ba ngọt ngào đến lạ

    con thấy ba vẫn sống

    ba hát con đàn

    nhịp đời khoan thai rất đỗi

    vẫn chưa hề mất ba…”

    4. Đã là năm thứ ba con ngồi trên giảng đường đại học. Đã hai năm ba đi về nơi xa ấy. Con thấy mình lớn lên dần rồi ba à. Thật sự là người đàn ông. Mẹ bảo thế đó. Đúng không ba? Sao con thấy nhớ ba quá! Góc sân này, cây xà cừ cổ thụ này, vẫn xõa bóng trên con, như ngày khai giảng đầu tiên của quãng đời đại học. Ngày đó ba tặng con một đóa hoa hồng nhung đỏ thẫm. Con thấy mắt ba ướt khi vỗ bàn tay thô kệch lên vai con. Lúc đó con chỉ thấy lòng mình lâng lâng vì con vào được cái ghế đại học, con chưa nhìn ra được nỗi lo của ba. Bây giờ con thấy dường như ba là cái cây cổ thụ này che mát cho con.

    Đậu đại học là nhờ ba. Ba cổ động viên con học. Mẹ chăm sóc sức khỏe. Gia đình hạnh phúc lắm. Cuối năm nhất ba trở bệnh. Gầy yếu hẳn đi. Mà nụ cười ba vẫn nở. Ba sợ! Sợ con phải ngã quỵ và thất vọng.

    Nhưng ba ơi. Ba biết không? Trong con, ba chưa bao giờ làm cho con thất vọng. Ba chưa bao giờ làm con xấu hổ. Con tự hào về ba. Tự hào vì biết ba mẹ yêu nhau và yêu con. Con sẽ không ngã quỵ trước những khó khăn của cuộc đời này. Con sẽ giống ba. Con sẽ thay ba bảo vệ mẹ, người đàn bà gầy yếu mỏng manh dễ vỡ của ba và con. Con sẽ thành đạt như ba mong muốn. Sẽ là một nghệ sĩ chơi dương cầm hay nhất trong tim ba. Con hứa thật đấy, ba ơi!

    5. Hôm nay con và mẹ ra thăm ngọn đồi có thân xác ba ươm xanh mầm hoa cỏ, đất trời. Ba vẫn cười. Con vui. Mẹ vẫn âm thầm như thế. Mẹ tặng ba bó bạch hồng, trắng ngần tình yêu ba và mẹ. Trên hoa có đính chút lệ của mẹ, kết tinh như kim cương sáng ngời, lấp lánh. Gia đình ta vẫn hạnh phúc không có điều gì sánh bằng được, ba nhỉ? (tự hào như vậy có quá đáng không ba? Chắc là không đâu!).

    Con thắp đóa tâm nhang, không lập lòe, nhưng sáng trưng tình yêu của con dành cho ba. Muôn đời rực rỡ như pháo hoa không tàn. Lung linh đẹp ngời mãi thế…
    :KSV@17:
    Đến hôm nay, con mới dám mở miệng nói rằng: “CON YÊU BA!”
     


    Free Lovekamikaze thích điều này.

  2. hatthoc30

    hatthoc30 Đang từng ngày lớn lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/12/2010
    Bài viết:
    2.421
    Lượt thích:
    2.664
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học SPKT Hưng Yên
    Công cha như núi Thái Sơn
    Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
    Mình nhớ bố-mẹ mình quá. Tuần này mình phải ôn thi nên không về quê được.
     
    Peace Loving thích điều này.
  3. Peace Loving

    Peace Loving Tan Vào Gió... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/12/2010
    Bài viết:
    945
    Lượt thích:
    1.397
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    VN Academy Of Traditional Medicine
    Mình cũg thấy nhớ nhà quá...cái đêm hum nọ gió mùa về mà mình k thể nào ngủ đc,,,, híc thi xong mình cũng về quê thăm gđ :KSV@18:
     
    Free Lovekamikaze thích điều này.
  4. hatthoc30

    hatthoc30 Đang từng ngày lớn lên Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/12/2010
    Bài viết:
    2.421
    Lượt thích:
    2.664
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại học SPKT Hưng Yên
    ừ, thi xong tớ cũng chỉ muốn về nhà thôi. Không đâu bằng nhà mình mà. Bạn ơi, có bài thơ nào hay bạn lại post lên nhé! Tớ rất thích thơ.
     
  5. Peace Loving

    Peace Loving Tan Vào Gió... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/12/2010
    Bài viết:
    945
    Lượt thích:
    1.397
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    VN Academy Of Traditional Medicine
    Hì ừ nhiều lắm. để mình copy từ cuốn sổ tay của mình. . .nhiều lắm.
     
    Free Lovekamikaze thích điều này.
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...