Tự Viết Tình Bạn Bất Diệt.

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Thảo Dương, 10/2/2018. — 24.952 Lượt xem

?

Tôi cảm thấy ý tưởng của mình có một chút gọi là ATSM.

  1. Đúng.

    1 phiếu
    25,0%
  2. Không.

    1 phiếu
    25,0%
  3. Đó chỉ là tác phẩm của trí tưởng tượng thôi mà.

    2 phiếu
    50,0%
  1. Thảo Dương

    Thảo Dương I will stand behind him and gently cheer, my love! Thành viên thân thiết

    Tình Bạn Bất Diệt.

    Title: TÌNH BẠN BẤT DIỆT.

    Tên khác: Best Friend, BFF.

    Authors: Là bốn cô bạn quen thuộc: Thảo Dương, Như Đình, Hắc Huyền, Tiểu Nguyệt.

    Status: Chưa hoàn.

    Category: Học đường, vui nhộn, giải trí, tình yêu học trò, HE,…

    Rating: 12+ vì sẽ có cảnh nói tục.

    Văn án:

    Bạn cứ nghĩ rằng tình bạn chỉ là thứ hi hữu? Không, nó có thật đó, tôi có 3 người bạn. Ấn tượng lần đầu tiên gặp nhau của từng người đối với ba người còn lại thực ra không tốt lắm. Nhưng, sau bao tháng tìm hiểu, họ đã biết, hiểu nhau hơn.


    Chúng tôi đều có cá tính riêng biệt nhưng luôn cùng phấn đấu với nhau.

    Nếu bạn có một người bạn không hiểu bạn, thì hãy như Như Nguyệt trong truyện này nhé.

    Nếu bạn có những người bạn luôn hết mực bảo vệ mình, hãy như Ngọc Đình trong truyện nhé.

    Nếu bạn tự ti về ngoại hình, sợ mọi người ghét bỏ thì hãy như Lam Ly trong truyện này nhé.

    Còn nếu bạn thích mình luôn cá tính, thì hãy như Thanh Huyền trong truyện này nhé.

    Lưu ý: Nếu bạn là người không thích nói tục, chửi thề thì nên cân nhắc trước khi xem.
     


    KarryCoolHana-chan thích điều này.

  2. Thảo Dương

    Thảo Dương I will stand behind him and gently cheer, my love! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/10/2017
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    86
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Trường:
    THCS Lê Thị Trung
    Mở đầu:
    Bạn, vâng, tôi đang nói bạn đó, chính là người đang đọc truyện của tôi đây.

    Bạn, đã từng có một tình bạn đáng nhớ nào chưa?

    Tôi đã và đang có những người bạn rất tốt bụng.

    Những cô gái hai tính cách.

    Một người với bề ngoài luôn trầm tính, ít nói nhưng thực ra lại rất nóng tính, bốc đồng.

    Một cô gái luôn thân thiện với mọi người nhưng lại có tâm hồn khép kín, khó mở rộng trái tim.

    Và một người nữa, với bề ngoài trong sáng, ngây thơ nhưng lại không dễ bị bắt nạt chút nào.

    Cùng tôi, một người tưởng như luôn nghiêm túc, đặt quy tắc lên hàng đầu nhưng rất dễ để vui đùa, phá cách.

    Bốn người chúng tôi, vì môi trường, xã hội mà phải sống không đúng với tính cách của bản thân. Nhưng, từ khi bọn tôi quen biết nhau, thì họ đã lột bỏ tấm mặt nạ vốn không nên tồn tại nữa. Tuy những phút đầu gặp gỡ không được thiện cảm lắm, nhưng đó là khi họ chưa hiểu nhau.

    Một tình bạn thực sự sẽ được xây dựng nên khi tất cả đều biết thấu hiểu và cảm thông cho nhau. Nếu, bạn đang có một tình bạn không tốt đẹp mấy thì hãy suy nghĩ xem: Bạn và bạn ấy đã hiểu kĩ nhau chưa? Các bạn đã thực sự xem đối phương là một người bạn thân chưa? Các bạn đã lắng nghe đối phương trò chuyện bao giờ chưa?

    Chúng tôi, tuy đã có những phút hiểu lầm rất lớn nhưng vẫn cùng nhau tìm hiểu và giải quyết nó. Tôi hi vọng rằng, chúng tôi sẽ luôn như vậy.

    Bây giờ thì bạn muốn có một lời khuyên như thế nào?

    Nếu bạn có một người bạn không hiểu bạn, thì hãy như Như Nguyệt trong truyện này nhé, cố gắng thấu hiểu và thử lòng họ, xem xem , trong suy nghĩ họ, mình là người như thế nào.

    Nếu bạn có những người bạn luôn hết mực bảo vệ mình, hãy như Ngọc Đình trong truyện này nhé, luôn trân trọng và yêu quý họ.

    Nếu bạn tự ti về ngoại hình, sợ mọi người ghét bỏ thì hãy như Lam Ly trong truyện này nhé, thoải mái mà sống đi, bạn có làm gì sai đâu.

    Còn nếu bạn thích mình luôn cá tính, thì hãy như Thanh Huyền trong truyện này nhé, sống theo cách mình yêu miễn đừng làm phiền đến ai là được.

    Họ là những người có những tính cách khác nhau, ước mơ khác nhau, ngay cả học lực, gia thế cũng khác nhau. Nhưng, họ sẽ luôn là bạn thân của nhau.

    Ngày 29 tháng 1 năm 2018.

    Gửi đến BFF của tôi, các độc giả đầu tiên của tôi và cả tôi trong tương lai nữa. <3

    Kí tên:
    Lam Ly.


     
    Hana-chan thích điều này.
  3. Thảo Dương

    Thảo Dương I will stand behind him and gently cheer, my love! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/10/2017
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    86
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Trường:
    THCS Lê Thị Trung
    Giới thiệu nhân vật:
    Lưu ý: Phần một truyện mang tính chất chân thực, nhưng phần hai sẽ mang tính chất ATSM, có một vài đoạn nhắc đến BTS và EXO thì chỉ nói đùa, không phải sự thật.

    · Nhung Như Nguyệt:

    + Ngoại hình: Cao 1m55, dáng cân đối, sở hữu gương mặt baby, da trắng như sữa.

    +Tính cách: Đối với người khác luôn hòa đồng, thân thiện. Nhưng, thực ra những người mà nó thực sự xem là bạn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Quậy phá, trùm trường. Lúc trước hay bắt nạt kẻ yếu, ăn chơi, nhưng từ từ cũng đã thay đổi. Có máu S, thích người khác phải nghe lời mình. Đầu óc đen tối, lầy nhây vô cùng.

    +Ghét: Sự giả dối, những người phản bội bạn bè, sự lợi dụng.

    +Thích: Là Fan của BTS, say Jungkook từ cái nhìn đầu tiên. Thích nghe nhạc, xem Anime.

    +Aegyo: Chú thỏ nhỏ. Hay chu môi, giọng dễ thương,…

    +Lời khuyên khi tiếp xúc với nó: Đừng động vào lúc nó đang bực. Đừng cãi với nó vì bạn chẳng trả lời nổi những câu nó nói đâu.

    +Câu nói cửa miệng: Ngon thì nhaò vô. Ui ui, sợ quá à.


    · Tần Thanh Huyền:

    +Ngoại hình: Sở hữu body chuẩn không cần chỉnh, rất đẹp, có làn da ngăm ngăm, cao 1m54, gương mặt có ngũ quan cân đối. Bị cận (Ai kêu lướt Face cho lắm vào)

    +Tính cách: Như một bông hồng có gai, khó tiếp xúc do không giỏi giao tiếp, lười bắt chuyện,… Chỉ có những ai thân lắm mới biết được thật ra nó rất biến thái, lời nói nhây nhoi. Khi đã ghét ai thì sẽ chửi họ, dùng những câu có tính chất đen tối đâm thẳng vào tim những kẻ nó ghét. Rất thích tự mãn, tự luyến nên đâm ra nó hơi tự kiêu, tự kỷ. (Hình như có gì đó sai sai, mà thôi kệ đi)

    +Ghét: Những đứa dựa hơi lên mặt, thích gây chuyện với người khác.

    +Thích: Làm những điều mà người ta không thể ngờ tới. Nó là chúa lười biếng. Thích cầm điện thoại lướt Facebook. Xem Anime. Là A.R.M.Y, thần tượng Suga, thế nên, đứa anti nào mà dám xúc phạm BTS hay Suga thì đừng để nó gặp được, nếu không thì cứ chuẩn bị rổ nhặt răng đi.

    +Aegyo: Giận dỗi.

    + Lời khuyên khi tiếp xúc với nó: Đừng đùa quá mức với nó. Đừng cãi với nó vì khi nó chửi, bạn chẳng thể nào đuổi kịp tốc độ của nó đâu.

    +Câu nói cửa miệng: Ngu học. Tao là thiên tài mà.


    · Lạc Lam Ly:

    +Ngoại hình: Cao 1m50, thân hình mập mạp, da hơi ngăm, mặt bầu bĩnh., mang mắt kính cận.

    +Tính cách: Nhìn nó ở trường nghiêm túc, quy củ vậy thôi chứ thực ra rất lầy lội, so về sự trong sáng thì nó đừng bét rồi. Khi nó tức giận cực điểm thì sẽ mất hết lí trí, nhưng điều đó rất ít xảy ra bởi, nó theo chủ nghĩa: Một sự nhịn, chín sự lành. Nó rất ít ghét một ai đó, nhưng khi ghét rồi là sẽ ghét ra mặt, đứa đó đâm chọt nó bao nhiêu thì sẽ trả lại gấp đôi.

    +Ghét: Những đứa chuyên nịnh nọt người khác, hai mặt.

    +Thích: Xem truyện, thể loại nào nó cũng từng xem qua. Hay viết truyện. Là Fan của BTS, thích Jin nhất vì anh ấy quá cute. Nấu (rồi) ăn. Văn chương từ ngày này qua tháng nọ.

    +Aegyo: Bé chim cánh cụt tập bay.

    + Lời khuyên khi tiếp xúc với nó: Đừng tự động vào đồ của nó. Đừng cãi với nó vì nó sẽ lôi mấy cái đề tài văn chương từ xưa ra nói, bạn sẽ xỉu vì đau đầu.

    +Câu nói cửa miệng: Vậy luôn á hả? Thật không thể tin được.


    · Hạc Ngọc Đình:

    +Ngoại hình: Cao 1m52. Sở hữu gương mặt trong sáng, đáng yêu. Có nụ cười tỏa nắng. Làn da trắng không tì vết.

    +Tính cách: Vô cùng ngây thơ, luôn bị ba đứa kia đầu độc bằng những lời lẽ mà nó không thể hiểu được. Đôi khi nó sẽ đá xoáy, móc họng những đứa mà nó cực kì ghét. Khá hòa đồng.

    +Ghét: Những đứa rỗi hơi nói xấu người khác.

    +Thích: Xem hoạt hình, Anime, ăn. Là EXO-L, thần tượng Sehun.

    +Aegyo: Xụ mặt. Gương mặt ngây thơ khi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    + Lời khuyên khi tiếp xúc với nó: Đừng thấy nó hiền lành, trong sáng mà bắt nạt.

    +Câu nói cửa miệng: Tao mà. Chứ sao.


    Ngày 30 tháng 1 năm 2018.
     
  4. Thảo Dương

    Thảo Dương I will stand behind him and gently cheer, my love! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/10/2017
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    86
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Trường:
    THCS Lê Thị Trung
    Đôi lời tác giả: Hẳn là đa số các bạn đều nghĩ tớ là người dẫn truyện từ đầu đến giờ phải không? Bị lừa rồi nhé, chỉ là lời của Lam Ly trích dẫn thôi à~ Tớ không liên quan đâu nhá.
    Thôi, vào truyện nào. Ngày tháng năm là ngày tớ sáng tác ấy, chứ không phải là ngày đăng đâu nha, coi chừng hiểu lầm đó.

    Chương I. Gặp Gỡ.


    Từng tiếng trống cứ đều đều vang lên, các học sinh lần lượt ra xếp hàng. Lam Ly lê từng bước chân nặng trịch ra xếp hàng. Nó cứ đi mãi, không để ý mọi người đang cười cợt nó.

    Dù vậy nhưng nó vẫn biết mà.

    Do nó mới chuyển vào lớp 7C này nên mọi người vẫn còn ghét nó. Thêm cái vụ lùm xùm lộn xộn của bà Na với người yêu bả. Rõ ràng là nó chỉ nói chuyện với thằng cha đó vài câu thôi mà làm như sắp cháy nhà tới nơi ấy. Người yêu của bà có cho nó cũng không thèm. Nhan sắc, tài năng chẳng bằng một góc của các Oppa BTS nữa mà.

    Lam Ly cứ đứng thẫn thờ ở cuối hành lang nhìn trời ngắm mây, mặc cho Như Nguyệt đã đứng kế bên mình lúc nào không hay. Tới khi nó định vào lớp thì mới giật mình nhận ra, nhỏ đưa cho nó chai nước suối, kêu nó uống nhanh còn vào học.

    Nó nhìn chai nước hồi lâu thì mới mở nắp ra, lén đi ra chỗ khuất rồi đổ xuống lầu, được nửa chai thì nó dừng lại, đóng nắp rồi bình thản đưa cho Như Nguyệt. Cùng lúc đó, Thanh Huyền và Tú Vy cũng tới, cũng đưa cho nó một chai nước và nói nó uống.

    Nó cũng định lặp lại chiêu trò lúc nãy nhưng không được vì nhỏ Huyền bám theo sát quá. Bất đắc dĩ, nó đành uống một ngụm. Thấy nó đã chịu uống thì Thanh Huyền bất giác thở dài.

    Nhỏ không muốn nhìn nó uống thứ đó đâu, nhưng ai kêu nó dám đắc tội với chị Na.

    Tú Vy thì hoàn toàn ngược lại, thấy nó đã uống thì cô ta càng hối thúc nữa, biện đủ lí do trên trời dưới đất, nào là bị mẹ mắng nếu không uống hết, sẽ bị cha đánh, sẽ bị cắt tiền tiêu vặt hàng tháng,… Nó cũng đâu phải con ngốc mà không nhận ra điều đó, nhưng vì muốn êm xui mà nó lặng lẽ uống hết, chỉ chừa lại lớp cặn phía dưới, rồi nó quăng cái chai rỗng vào sọt rác.

    Chẳng thấy Lam Ly có biểu hiện gì, tụi kia cũng dần vào lớp. Tới khi cô giáo vào lớp thì nó mới xin ra ngoài.

    Vì sao à?

    Vì nó muốn nôn thứ chất lỏng ghê tởm đó ra khỏi bụng mình.

    Cái trò trẻ con đó mà nó không biết à? Nước pha phấn chứ gì. Lúc nó thấy nước có màu lạ thì có hỏi Tú Vy, cô ta nói đó chỉ là nước trái cây nên mới vậy. Lam Ly cũng đâu phải đồ ngu, nhìn cặn phấn còn sót lại dưới chai là nó hiểu rồi.

    Làm việc quá lộ liễu đi a. Hóa ra bộ óc của đại tỷ trường này cũng chỉ có vậy sao?

    Sau khi nôn ra hết những thứ đó thì nó trở về lớp, bắt đầu một buổi học như thường ngày.

    Trải qua hết buổi học mệt mỏi đó thì nó lê bước trở về nhà, làm việc nhà xong thì nó ăn cơm rồi học bài. Hoàn thành mọi việc xong xuôi hết thì nó mở điện thoại lên Facebook chơi. Trang cá nhân, trang chủ, messages,.. đã ngập tràn những tin nhắn chửi mắng nó.

    Cơ mà.. nó làm gì hiểu ngôn ngữ loài chó chứ? Vậy là Lam Ly tắt trang đó đi, mở bộ truyện yêu thích ra đọc.

    Nhưng, dù nó có cứng rắn kiên cường thế nào thì nước mắt vẫn rơi, nó vẫn khóc, nó úp mặt xuống gối nức nở. Vì cái gì chứ? Nó có làm gì nên tội đâu mà bọn họ lại đối xử với nó như vậy?

    Chỉ vì nó xấu xí, hay nó không che giấu cho bọn họ những lúc họ làm sai, hay do nó đã thân thiết với những người không nên gần gũi, hay vì …tất cả?

    Những chuỗi ngày mệt mỏi của nó vẫn kéo dài đến hết học kì I. Nhiều lúc nó đã rất bực bội và muốn khóc nhưng đã thầm nhủ nên tự cố gắng. Đôi khi bị chọc phá nó cũng chẳng còn thấy bực bội nữa. Cứ kệ họ đi!

    Sang học kì II, nó đã hiểu thế nào là nhún nhường, là không nịnh nọt cũng không cứng rắn, chính là không lo chuyện bao đồng. Nó học được cách cư xử khéo léo, nhờ vậy mà cũng không còn ai muốn gây sự với nó nữa.

    Cuối cùng cũng được yên rồi a~

    Đúng, nó được bình yên rồi và cũng đã tìm thêm được vài đứa bạn nữa. Những hiểu lầm trước đó cũng được xóa bỏ. Lam Ly và Thanh Huyền thành một đôi bạn thân. Tụi nó thân từ trước rồi nha, từ hồi lớp một đó, nhưng vì nó chuyển lớp nên cả hai mới lạc mất nhau, lúc phát hiện ra thì mừng lắm cơ.

    Ngạc nhiên lắm luôn đó, à, còn một điều ngạc nhiên hơn nữa nè.

    “ Tất cả là do con Dung, chính nó đã nói xấu mày làm tụi tao hiểu lầm rồi ghét mày.” Thanh Huyền giải bày tâm sự, nó im lặng lắng nghe.

    “ Mày đừng giận nhé, cho tụi này xin lỗi.” Như Nguyệt khẽ nói. Trời ạ, nó không nghe nhầm đấy chứ? Chị trùm trường biết nói lời xin lỗi sao?

    “ Không sao, tao không để bụng.”

    “ Vậy là hết hiểu lầm rồi nhé.”

    Cả bọn lại nhìn nhau cười. Hôm đó nó vui lắm, vì nó đã có bạn rồi, lại còn tìm được đứa bạn thân nữa. Bữa đi chơi đó, nó chỉ im lặng nghe mấy đứa kia nói thôi. Tụi nó tranh nhau phanh phui hết những trò nói dối của Hòa Dung.

    Ừm, nó vui lắm.

    Hôm đó nó cứ cười miết, mẹ hỏi thì bảo không có gì.

    Ừ, không có gì thật mà.

    Nhưng, nó vẫn vui nên vẫn cười. Mẹ bảo nó hâm, nó vẫn cười.

    Vui thì cười thôi!

    Ngày 31 tháng 1 năm 2018

    Một thời đau khổ của Ly đó a. Huyền với Nguyệt là đồ ác độc, Đình phải tránh xa ra nha.
     
  5. Minh Tường Đoan Tâm

    Minh Tường Đoan Tâm Thành viên KSV

    Tham gia:
    12/1/2018
    Bài viết:
    16
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THCS Lê Thị Trung
    Tác giả thứ 2: Tiểu nguyệt. Đúng rồi tớ đấy!

    Chương 2 : Bạn mới

    " Ly "

    " Huyền "

    Hai đứa nó vui mừng, nắm tay nhau đến ngồi ở ghế đá ở góc sân trường. Lam Ly cùng Thanh Huyền nói chuyện đủ thứ trên trời dưới đất. Lát sau, nhỏ Huyền mới hỏi nó:

    " Tụi mình học cùng lớp phải không ? "

    " Ừ !" Nó vui vẻ cười. " Hồi hè tao tính chuyển sang 8B tại cô tao dạy toán bên đó đó. Tao có gọi mày mà mày không bắt máy không bắt máy ".

    Thanh Huyền giận dỗi quay mặt. Lam Ly dỗ nhỏ một lúc lâu thì mới hết giận:

    " Tao cũng thính chuyển qua 8B học nè, nhưng sợ không có mày bên đó thì buồn. "

    Nói tới đây tự nhiện mắt nó đỏ lên vì xúc động. Thanh Huyền đành dỗ ngược lại, nó lau khóe mắt, sao nó lại dễ cảm động vậy?

    " Tụi mình có duyên ha "

    Nó nói, nhỏ cũng gật đầu hưởng ứng. Hai đứa nó ngồi nói chuyện thêm một chút thì Tú Vy, Kim Thư cũng tới nhập bọn. Đó là ngày đầu tiên của năm học mới. Lát sau, nó cùng Thanh huyền dắt tay nhau lên lớp. Đến cửa lớp thì thấy mọi người cũng đi vào, cô còn dẫn thêm 1 đứa lạ hoắc đi vào, cô ta ngồi trước mặt hai đứa nó. Thấy vậy, Thanh Huyền kéo tay Lam Ly:

    " Ê " " Nhìn dễ thương ha, có chút lạnh lùng nữa. "

    " Mày thích con gái hả ? "
    Nhỏ nghi hoặc nhìn nó, đôi mắt dường như không dám tin. Lam Ly chửi tục một câu rồi lao đến bóp cổ nhỏ. Thanh Huyền, gỡ tay nó ra:

    " Móa ! Mày có bệnh biến thái.! "

    Nhỏ thở hổn hển nhìn nó, Lam Ly cười sặc sụa:

    " Chừa chưa con "

    Hai đứa nó cứ đùa giỡn mà không đê ̉ ý đứa bàn trên đang nhìn mình bằng cặp mắt khó hiểu, cứ như nhìn quái vật ý. Lam Ly thấy cô ta nhìn thì cũng ra hiệu cho Thanh Huyền dừng lại:

    " Bạn quê ở đâu vậy ? "

    " Nam Định " Cô ta nói xong thì quay lên. Nhỏ Huyền thấy thì có chủ đề mới lên liền hưởng ứng bi kịch liệt :

    " Nam Định ở miền nam hả mày ? "

    " Cho tao xin đi, mày học địa lí kiểu gì vậy? Nó ở miền bắc mà ."

    " Nhưng Nam Định có chữ Nam mà phải là miền nam mới đúng chứ ! "

    " Vậy tao hỏi mày, Tây Ninh thuộc Đông Nam Bộ hay Tây Nam Bộ? "

    " Tây Nam Bộ "

    " ... "

    Nó cạn ngôn rồi, Thanh Huyền không thấy nó hỏi nữa thì thấy lạ, nhỏ lay lay tay nó, định hỏi nữa thì Lam Ly chỉ vào cô ta - người ngồi phía trước bàn tụi nó:

    " Hỏi nó đi "

    " Ừ !"

    Nhỏ nhanh chóng nêu lên thắc mắc của mình :

    " Bạn ơi ! Bạn ở miền Bắc hay miền Nam vậy ?"

    " Miền Bắc "


    Ánh mắt của cô ta nhìn nhỏ càng ... quái dị.

    Lam Ly cười thầm nhìn Thanh Huyền, ngu chưa con, có như vậy mà cũngkhông biết !

    Vậy là nhỏ Huyền im lặng, không nói gì nữa vì bị quê. Nó không ngừng cười làm nhỏ càng thêm bẽ mặt hơn.

    Sau một hồi giới thiệu thì hai đứa cũng biết tên của nhỏ đó, là Phan Huỳnh Ngọc Đình. Sau đó, co Tùng - giáo viên chủ nhiệm lớp 8c sắp chỗ tụi nó. Như Nguyệt ngồi kế Ngọc Đình, còn Thanh Huyền thì ngồi phía trước nhỏ đó. Có Lam Ly tội nhất, cách chỗ tụi nó những hai bàn, vậy là nó cô đơn rồi.

    Như Nguyệt nhìn con nhỏ ngồi kế bên mình, càng nhìn càng không ưa. Tại sao mà cô giáo cố thể để một học sinh ưu tú như nó ngồi chung với đứa mới vào lớp ?

    Ngọc Đình như đọc được suy nghĩ của nó, cố ý nói to những công thức hóa học, toán học, vật lí... để chứng minh nhỏ không ngu học.

    ' con nhỏ này thích thể hiện à nha '. Thanh Huyền và Như Nguyệt cùng nghĩ.


    Còn Lam Ly, do ở quá xa nên không nghe được tụi nó nói gì, chỉ thấy con lớp trưởng cùng đứa mới vào lớp thỉnh thoảng lại liếc xéo nhau, tia lửa điện cứ xẹt xẹt làm sống lưng nó ớn lạnh.

    Trên bảng cô giáo đang yêu cầu làm bài tập, lập tức Ngọc Đình và Như Nguyệt cùng xung phong, tụi nó cứ tranh nhau mãi, thành ra Lam Ly là người được gọi.

    Và cứ như vậy, tiết nào hai đứa nó cũng tranh giành nhau làm bài tập, bởi vậy mà lâu lâu trong lớp cứ vang lên một vài câu la mắng của các thầy cô bộ môn:

    " Như Nguyệt, Ngọc Đình, hai em mau trật tự." hay " Nguyệt! Em làm lớp trưởng đó, nghiêm túc đi."...

    ... Giờ ra chơi...

    Lam Ly cùng Thanh Huyền ra nói chuyện ở ghế đá, nó cứ than vãn với nhỏ Huyền về việc học hành, điểm số,.. Đột nhiên, nó bất ngờ hỏi nhỏ:

    " Con nhỏ mới vào với nhỏ Nguyệt nhìn cứ như chó với mèo mày ạ "

    " Mày lầm to rồi."


    Thanh Huyền chỉ tayvào nhóm của Như Nguyệt đang dắt tay nhau đi chơi, hình như... còn có cả Ngọc Đình nữa.

    Lam Ly ngạc nhiên nhìn, sau đó xoay sang nhỏ Huyền, hai đứa đột nhiên cười to, những học sinh trong trường đi qua cứ nhìn tụi nó như... sinh vật lạ .

    Ngày 1 tháng 2 năm 2018

    Tụi mình đã quen nhau như vậy đó.
     
  6. Thảo Dương

    Thảo Dương I will stand behind him and gently cheer, my love! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/10/2017
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    86
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Trường:
    THCS Lê Thị Trung
    Tớ còn nhiều hàng tồn quá a. Tiểu Nguyệt đăng chương II rồi thì tớ
    đăng chương III.

    Chương III: Chỉ bốn đứa mình thôi!

    Lúc mới quen biết, chỉ có Lam Ly và Thanh Huyền là chơi thân với nhau, đối với hai đứa nó thì Như Nguyệt với Ngọc Đình cũng chỉ là bạn bình thường thôi. Mà Như Nguyệt lại thuộc kiểu người 'lăng nhăng', nó nhiều bạn lắm, nhiều đến mức cả một danh sách dài cũng không kể hết được. Nhưng, số người mà nó xem là thân thiết chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi.

    Chẳng hạn như Trà My, Hòa Dung với Bảo Anh kìa, lúc nào cũng có nhau cả. Nghe nói vì Trà My mà nó nghỉ chơi luôn với người bạn thân hai năm. Lần đó nghe nói là có xích mích gì đó, mà Trà My lại được Hòa Dung bênh vực, trong khi Hòa Dung lại là người nó mến nhất, vậy là nó không chơi với cô bạn kia nữa.

    Sang kì kiểm tra, cô giáo yêu cầu lập nhóm nhạc, vì chỉ có bốn người nên nó rủ thêm Ngọc Đình, Thanh Huyền với Lam Ly cùng tham gia cho đủ người. Lẽ ra vị trí của ba đứa nó phải là của ba người bạn trước nữa của Như Nguyệt, nhưng cũng vì sự oan ức của Trà My mà nó thẳng thừng nghỉ chơi luôn.

    Nhưng mà, đời đâu như mơ, sau tất cả thì Như Nguyệt cũng dần hiểu ra một việc: Con người không như bề ngoài của họ, hãy cẩn thận đáng giá trước khi muốn phán xét một ai đó. Và nó chính thức thử lòng những người nó xem là bạn.

    Mọi chuyện cứ thuận lợi xảy ra theo đúng dự kiến của nó. Lúc chọn bài tập đọc nhạc, Như Nguyệt cố ý chọn bài ngắn để tập nhạc với nhóm, do còn nhiều thời gian dư nên cả bảy người chẳng biết làm gì, đúng lúc đó thì Bảo Anh nảy ra ý định rủ mọi người chơi ném bóng. Tất cả đều vui vẻ cho đến khi Như Nguyệt và Trà My cùng chụp được bóng cùng lúc. Chẳng thấy Trà My có phản ứng gì trong khi Như Nguyệt lại vùng vằng ném mạnh quả bóng:

    " Ừ ừ, là cậu thắng, được chưa? Đừng nhìn tôi với ánh mắt đó." Sau đó thì nó tức giận bỏ đi, Ngọc Đình với Thanh Huyền chạy theo để lại một mình Lam Ly đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tiểu Huyền không chờ nhỏ đi chung à?

    Nó xoay mặt qua thì thấy Trà My đang thút thít với Hòa Dung, Bảo Anh lại đứng một bên an ủi dỗ dành:" Con Nguyệt sai rồi, lúc nãy mày có nói gì nó đâu, là nó tự gây sự tự bỏ đi hết. Phải không Dung ?" Hòa Dung gật đầu phụ họa.

    Lam Ly thầm phỉ nhổ tụi nó. Sao không giỏi nói trước mặt Như Nguyệt kìa?

    Thực ra thì nó lại không cảm thấy Trà My đúng, mặc dù cô ta im lặng nhưng chẳng phải tay đã nắm chặt quả bóng sao? Mắt cũng lườm Như Nguyệt như muốn xé nhỏ ra làm từng mảnh ấy chứ. Với lại, nó cảm thấy có gì đó lạ lắm: Thanh Huyền đi không kêu nó, Ngọc Đình chẳng biết trái phải gì cũng bỏ đi luôn, nhưng lạ nhất vẫn là Như Nguyệt.

    Điều khiến nó thắc mắc chính là cách cư xử của Nguyệt hôm nay. Bình thường nhỏ là một người rất phóng khoáng, nhiệt tình, nếu đã chơi thì sẽ chơi hết mình, lỡ như tỉ số hòa nhau hay gặp trường hợp giống lúc nãy thì một là nó nhường, hai là đấu lại lần nữa.

    Không lẽ nó muốn thử xem mình có hiểu nó không? Nhưng chẳng có lí do gì để nó làm gì vậy cả, ngoại trừ một điều: Nó cảm thấy Trà My không đơn giản như bề ngoài.

    Đúng vậy, mới nhìn vào cứ nghĩ cô ta rất yếu đuối mỏng manh lại trẻ con, nhưng tiếp xúc nhiều mới biết mọi chuyện không thực sự là vậy.

    Tuy không biết ai đúng ai sai, nhưng hôm sau Lam Ly chỉ nói chuyện với nhóm Như Nguyệt. Lí do là nó thích tính cách họ và nghĩ họ hợp với mình. Vậy thôi.

    Mọi thứ cứ chậm rãi trôi dần như vậy, nhiều khi bốn đứa nó cảm thấy đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài, sự thực bên trong chính là những con sóng to cuồn cuộn như muốn đánh nát tất cả. Bởi vậy người ta mới nói: Trước giông bão, mặt biển thường rất yên lặng.

    Quả nhiên, tụi nó đoán không sai, hai hôm sau Hòa Dung gửi thư sang, bảo là không ai động chạm ai, cứ vậy mà sống. Như Nguyệt cũng gật đầu đồng ý. Có lẽ như tất cả vẫn đang kìm nén một điều gì đó sắp bùng nổ.

    Nhưng mà, dù vậy thì Hòa Dung vẫn chẳng giữ được lời nói đâu. Còn nhớ hôm trước Trà My chọc giận Ngọc Đình, xém chút nữa là nó cho cô ta lên thiên rồi, may mà Như Nguyệt giữ lại kịp. Cơ mà, dù thế nào thì Ngọc Đình vẫn sẽ tìm cách phục thù thôi, bởi vì nó là người rất háu thắng, ngay từ đầu năm là ba đứa kia đã nghĩ vậy về nó rồi.

    Kế hoạch phục thù của Ngọc Đình là đây:

    Đó là tiết thứ tư của ngày thứ tư ngay phút bốn mươi, sau khi xong hết bài thì ba đứa kia kéo xuống canteen bỏ lại Lam Ly đang chật vật viết bài. Trước khi đi, Thanh Huyền độc ác còn không quên ném cho nó một câu:” Chậm như rùa. Ngu học!”

    Đương nhiên là Lam Ly cũng đâu vừa:” Con bất nhân bất nghĩa, bỏ bạn bỏ bè, mày…bla…bla…”

    Nhìn nó là biết sắp nói không có điểm dừng rồi, thế nên ba đứa kia chạy trước. Khoảng hai mươi phút sau thì ba đứa nó trở lại, mỗi người ôm một bịch bánh, riêng Thanh Huyền là hai bịch. Lam Ly nhanh chóng làm bài với tốc độ bàn thờ và nó đã xong. Thanh Huyền đưa bánh cho nó: “ Nè.”

    “Bình thường mày làm xong cũng phải hai tiếng đồng hồ mà, sao bữa nay nhanh thế?” Ngọc Đình cười hỏi, nhìn vẻ mặt của nhỏ như muốn ăn đập lắm ấy. Con này là cố ý nói nó vì ham ăn mới nhanh như vậy đó mà. Lam Ly vờ như không hiểu nghĩa bóng của nó, giả ngây đáp:

    “Tại tụi bây cứ đem bánh đưa qua đưa lại trước mặt tao hoài, làm sao tao có thể ‘tập trung tu luyện’ được? Từ xa xưa ông cha ta đã dạy là làm việc gì cũng cần sự nỗ lực và sự tập trung cao độ, thế nên…” Nó chưa nói hết câu thì Như Nguyệt đã nhét vào mồm nó ba miếng bánh to đùng;” Lo ăn đi.”

    Sau khi bốn đứa tụi nó tám xong thì bịch bánh cũng hết. Thanh Huyền, Như Nguyệt và Lam Ly để bịch bánh đã hết vào hộc bàn thằng Quý, có mỗi Ngọc Đình là quăng vào ngăn bàn của Trà My. Ba đứa kia hồn nhiên không biết chuyện vừa xảy ra, vô tư dắt tay nhau lên phòng nhạc học nốt tiết năm rồi về.

    Nhưng, có vẻ như ông trời không theo ý tụi nó, vừa ra khỏi lớp là bọn Hòa Dung đã xuất hiện. Bọn họ nhìn tụi nó đi ra thì lớn giọng khiêu khích:” Nhìn tụi em giả tạo quá đấy em chó ơi, sống thật vào đi,…”

    Chẳng nghe khúc sau Hòa Dung nói gì vì Như Nguyệt đã kéo tụi nó chạy đi, Thanh Huyền vừa chạy vừa nói lớn: “ Ly ơi! Tao nghe nói ở đây có chó đó, ba con luôn, nó đang sủa quá chừng kia, chạy lẹ đi.”

    “ Tao sợ bị chó cắn lắm.” Lam Ly tỏ vẻ sợ sệt.

    “ Nhanh lên đi! Ăn hoài nên chạy không nổi đó.” Thanh Huyền vờ mắng nó.

    Vậy hai đứa nó đả trả đũa ba đứa kia một cách ngoạn mục làm bọn họ hoàn toàn á khẩu.

    Lúc tụi nó vào phòng nhạc thì cô vẫn chưa đến, cả bốn người liền ngồi xuống nói chuyện với nhau. Như Nguyệt bất bình lên tiếng trước: “Hồi nãy tụi nó bảo tụi mình giả tạo đó, tụi bây nghe không?”

    “Nghe rõ từng chữ một. Mẹ nó, đéo biết thằng nào giả tạo hơn đầu nha, bộ tụi mình không được quyền vui vẻ à?” Thanh Huyền đá mạnh cái ghế bên cạnh làm cái ghế tội nghiệp ngả chỏng chơ giữa sàn.

    “ Mày bận tâm tới bọn dơ bẩn đó làm gì, tụi mình với nó đâu có cùng đẳng cấp để nói chuyện với nhau. Thử nghĩ đi, một nhóm toàn là lớp tưởng lớp phó với một nhóm toàn là tổ trưởng tổ phó, ai có quyền lực hơn?” Lam Ly cười khinh bỉ nói. Nó rất ghét việc lấy quyền thế địa vị của mình ra áp đặt người khác, nhưng có lẽ, đây là ngoại lệ.

    “ Đúng rồi đó! Tụi nó chửi mình giả tạo hả? Tao nói thiệt nha, tụi mình là sống thật rồi đó, ghét ai là ghét ra mặt chứ có như tụi nó đâu, bên trong ghét cay ghét đắng mà bên ngoài làm như thân thiết lắm vậy.” Như Nguyệt cau mày nói, mặt nó đỏ gay vì tức giận.

    “ Ừ, như con My với con Bảo Anh kìa, ghét nhau như chó mà làm như thân thiết lắm vậy. Nhìn ngứa cả mắt.” Thanh Huyền bực bội nói, đời nó ghét nhất hai loại người, một là giả tạo, hai là phản bội.

    “ Thì đó, lúc còn chơi với Nguyệt á, mày còn nhớ là con Bảo Anh đã làm con My giận, con My mới nói là nó sẽ gọi chị nó lên nói chuyện với con Bảo Anh không?” Lam Ly giễu cợt, ánh mắt nó đầy vẻ chán ghét khi nhắc đến hai cái tên đó.

    “ Tao sợ quá, đợi nửa tháng trời mà chị nó có lên đâu.” Thanh Huyền giả vờ ra vẻ sợ sệt, Như Nguyệt thấy vậy mới nói: “Nó xạo chó thì có, vảo được trường THPT AAA là phải lo học để còn thi kiểm tra tùm lum, thời gian đâu mà để ý đến cái chuyện xàm ba láp của nó.”

    Dừng một chút thì nó nói tiếp: “Biết tại sao con Dung nó nói mình giả tạo không?” Thấy hai đứa kia lắc đầu nó liền tiếp tục: “Ý nó là tụi mình đùa giỡn trong khi nó bực bội đó. Nó làm như ai nghỉ chơi với nó cũng phải u sầu, mệt mỏi, chán chường hết vậy.”

    “Định làm má người ta à?” Thanh Huyền định đá cái ghế tội ngiệp thì mới phát hiện cái ghế vẫn chưa được dựng dậy. Nói chuyện một hồi mới phát hiện nãy giờ Ngọc Đình vẫn im lặng, Như Nguyệt khều tay nó: “Sao vậy Đình Đình?”
    Nó lắc đầu nguầy nguậy.

    “ Sao vậy? Nói nghe xem.” Lam Ly thắc mắc hỏi. Ngọc đình nhìn một lượt ba đứa nó rồi bảo: “Tao thấy tụi bây rảnh thật. Khi không lại đi tức giận rồi gây sự với chó. Đừng nói về bọn súc vật đó nữa, tao không muốn nghe.” Nó ra vẻ trưởng thành nói.

    Nếu bọn nó biết Ngọc Đình đã làm gì với Trà My thì chắc chắn là sẽ không cảm thán như bây giờ đâu.

    Nghe nó nói vậy thì ba đứa kia bật cười, nhanh chóng chuyển đề tài sang cái khác.

    Ngồi khoảng mười lăm phút thì bọn Hòa Dung bước vào, Trà My cất giọng: “Mấy đứa sống thật đi nha, giả tạo quá à.”

    Lần này thì sự kiềm nén của Ngọc Đình đẽ lên tới cực điểm, nó định dồn lại rồi tính luôn một thể nếu con My nói nó về chuyện bịch bánh, nhưng bây giờ thì không cần nữa vì nó đã mất bình tĩnh rồi.

    Bọn họ thật đáng ghét, cứ hết lần này tới lần khác kiếm chuyện với tụi nó. Sao họ rảnh vậy?

    Nó định đứng lên thì Như Nguyệt liền ra hiệu cho nó ngồi xuống. Thanh Huyền với Lam Ly nhìn qua lại thấy ba người kia đang rất hả hê khi thấy bọn nó không nói gì, chắc là tưởng bọn nó sợ. Thanh Huyền nhếch môi: “ Ly Ly à, có nhìn người nhớ nhìn bằng cặp mắt đấy, đừng nhìn bằng nửa con mắt nha.”

    “ Tao biết mà, nhìn bằng nửa con mắt dẽ bị lé lắm a~” Lam Ly khẽ cười. Mục tiêu tụi nó đang nói là Bảo Anh, vì nãy giờ nó cứ trừng mắt nhìn Ngọc Đình hoài. Hòa Dung nghe vậy liền nói: “Tụi mày hay ha? Chỉ biết nói người khác à?”

    “Tụi này nói các người à? Không phải mình thì đừng nhận, tụi này nói phong long à, đâu có nói tên mấy người đâu mà nhột vậy. Giả tạo hả? Xin lỗi nha, tụi này ngoan ngoãn là một phần, nổi loạn là một phần, đéo giả tạo. Không lẽ muốn bọn này trước mặt ba mẹ thì hỗn hào, tước mặt bạn bè thì ngoan ngoãn à?” Như Nguyệt bức bối nói, nó mệt lắm rồi, không muốn gây sự thêm đâu.

    Bọn họ định phản bác lại thì cô giáo vào. Bảo Anh, Trà My và Hòa Dung đành ôm cục tức trở về chỗ ngồi. Tụi nó cũng ngồi ngay ngắn lại.

    Thanh Huyền ngồi học được một lúc thì Thanh Kiệt đưa nó một tờ giấy: “Nguyệt gửi.” Nó gật đầu rồi mở ra xem, một dòng chữ nắn nót hiện lên: Chỉ bốn đứa mình thôi, ít nhưng thân.

    Nó quay xuống thì thấy Lam Ly và Ngọc Đình cũng cầm một tờ giấy như vậy. Thanh Huyền mỉm cười, lần này thì nó đã tìm được những người bạn thực sự rồi!

    Ngày 3 tháng 2 năm 2018.

    Tình bạn của tụi mình bắt đầu từ đây.

     
    Minh Tường Đoan Tâm thích điều này.
  7. sunhappy

    sunhappy Thành viên năng động

    Tham gia:
    11/1/2018
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    139
    Kinh nghiệm:
    28
    nghĩ tình bạn là thứ hi hữu là sao ạ??? câu này không hiểu cho lắm!!! tác giả có thể cắt nghĩa tí không ạ?
     
    Thảo Dương thích điều này.
  8. Minh Tường Đoan Tâm

    Minh Tường Đoan Tâm Thành viên KSV

    Tham gia:
    12/1/2018
    Bài viết:
    16
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THCS Lê Thị Trung
    Tình bạn là thứ hi hữu ý nói một số người nghĩ là bạn mình chơi vì vật chất, 1 số khác do bị bạn bè phản bội chẳng hạn như Như Nguyệt, nên là bọn tớ viết truyện này là để những người đó có niềm tin hơn, cũng để thấy được một điều không phải ai cười nói trước mặt mình thì cũng là bạn. Bạn bè là khi gặp chuyện không hay thì luôn bên nhau.
     
    Thảo Dương thích điều này.
  9. Minh Tường Đoan Tâm

    Minh Tường Đoan Tâm Thành viên KSV

    Tham gia:
    12/1/2018
    Bài viết:
    16
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THCS Lê Thị Trung
    Tớ lại quay lại đây!:KSV@01:Nhưng chap này hơi ngắn xin lỗi nhé!:KSV@03:
    Chương IV:
    Sống thật với bản thân

    Vẫn như thường lệ, Lam Ly đến trường với chiếc xe đạp thân quen của mình. Vừa vào lớp nó đã quăng cái cặp lên ghế rồi sang chỗ Như Nguyệt.

    Vừa bước tới chỗ Thanh Huyền, nó đã cảm nhận được cái không khí bất thường:

    "Ê, chuyện gì vậy?"

    "Hôm qua á, Ngọc Đình ăn bánh xong quăng lên bàn con Trà My, nó đe dọa kêu chị nó lên." Như Nguyệt không quên nhìn nhỏ nhỏ đình một cái.

    "Mày lo à?" Lam Ly hỏi.

    "Đéo." Đột nhiên Thanh Huyền quay xuống, bất ngờ trả lời.

    Sau đó cái không khí quái đản đó lại tiếp tục. Lam Ly cảm thấy ngột ngạt đến nghẹt thở rồi. Nó nhanh chóng chuồn về chỗ của mình.

    Giờ ra chơi, vào học rồi ra về, cả bốn đứa nó chẳng ai nói lời nào. Cho tới khi Lam Ly kéo Ngọc Đình cùng về, nó vừa đạp xe vừa hỏi nhỏ:

    " Sao mày lại bất cẩn như vậy chứ?"

    " Tao biết rồi. Con My cũng làm phách thật, dựa hơi chị mà cũng lớn lối vậy" Ngọc Đình làm ra vè hối lỗi.

    " Đừng lo, nó nói vậy thôi chứ chẳng dám đâu." Lam Ly cười khinh,

    Nói chuyện thêm một lúc nữa thì tới ngã ba, hai đứa vậy tay tạm biệt rồi đứa nào về nhà đứa nấy.
    Hôm sau, Lam ly nhẹ nhàng bước đến chỗ Như Nguyệt, cái không khí đè nén hôm qua cũng đã vỗ cánh mà đi rồi.

    "May mắn thật !" Nó thầm nói.

    Vậy là cả bọn lại vui vẻ nói chuyện với nhau. Mọi chuyện lại trở về đúng nguyên lí hoạt động của nó. Thanh Huyền vẫn diễn sâu như mọi khi, Ngọc Đình lâu lâu lại nói vài câu khó hiểu, Lam Ly tiếp tục lầy lội đen tối không điểm dừng, còn Như Nguyệt, vẫn sôi nổi và nhiệt tình nhất.
    Lam Ly từng nói: Thanh Huyền mà đi thi diễn viên xuất sắc nhất chắc chắn sẽ giành hạng nhất. Quả thật, nhỏ Huyền rất biết diễn kịch a. Chẳng hạn như con người của nhỏ trước mặt một người lớn hoàn toàn khác xa với thực tế.

    Như Nguyệt vô cùng hưởng ứng, nó còn bảo Thanh Huyền là diễn viên xuất sắc của năm. Lúc đó, nhỏ Huyền đã nói:

    " Tao chỉ thích làm tiếp viên hàng không thôi. Dù tao biết tao là thiên tài ngàn năm có một, việc gì tao cũng có thể làm được, nhưng tụi bay đừng thẳng thắng như vậy chứ."

    Vừa nghe nó nói xong, Lam Ly và Như Nguyệt ôm bụng cười lăn, cười bò, cười lết, cười quỳ,... Nói chung là cười đủ kiều, Riêng Ngọc Đình con quăng thêm cho nó một câu:

    " Diễn sâu!"

    Sau đó đề tài vẫn là nghề nghiệp của Thanh Huyền. Nhỏ Nguyệt cố nén cười nói:

    " Con Huyền mà làm tiếp viên hàng không là tao không dám đi máy bay nữa bọn mày à."

    " Ừ! Nó sẽ con hành khách như con đẻ của mình." Lam Ly tiếp lời.

    Như để chứng minh cho những gì mấy đứa bạn mình nói là sự thật, nhỏ Huyền đứng dậy, cầm quyển tập lên, bắt chước cách cầm khay nước của các tiếp viên, nó đập mạnh ' khay nước 'xuống bàn rồi lớn giọng:

    " UỐNG ĐI!"

    Sau đó nó nhét cái cặp vào học bàn. Miệng chửi:

    " Trời ơi, có cái cặp mà cũng không giữ nổi."

    Cuối cùng nó đập bịch bánh vào mặt Lam Ly:

    " Đây! Thức ăn nè! Ăn đi!"

    Và Lam Ly chính thức nổi điên, nó đẩy nhỏ Huyền xuống, tay không ngừng cù léc làm nhỏ cười sặc sụa. Rồi Thanh Huyền đẩy nó ra chửi:

    " Trời ơi! Mày bị biên thái hả? Tấm thân trong trắng của tao...."

    Nhỏ vừa nói vừa không ngừng diễn sâu. Ba đứa kia được một trận cười đau cả bụng.

    Lam Ly cười đến nỗi, từ trên ghế mà ngã xuống sàn. Ngọc Đình vừa cười vừa đập bàn, nó dựa vào tưởng để mình không bị ngã như Lam Ly. Còn Như Nguyệt, nhỏ đã nằm xuống bàn. Thanh huyền cũng không vừa, nó lắc lắc cái ghế kế bên, làm cho cái ghế tội nghiệp chỏng chờ dưới sàn.

    Thằng bạn chí cốt đằng sau tụi nó còn nói:

    " Con gái con đứa gì, mất nết cười chảy cả nước miếng!"

    Và tất nhiên thằng bạn ấy chắc chắn sẽ nhận được bốn quả đấm thiêng liêng từ bốn vị thiên thần kia.

    Người ngoài nhìn vào còn tưởng tụi nó bị tâm thần nứa chứ!

    Nhưng đó, là những gì tụi nó sống thật với bản thân. Vẫn vui vẻ hạnh phúc, sống đúng với thời học sinh.
    Ngày 3 tháng 2 năm 2018

    Tao nói rồi, Thanh Huyền là diễn viên xuất sắc mà lị.

    Ký tên : Lam Ly

    :KSV@20:
     
    Thảo Dương thích điều này.
  10. thuhangnguyen8787

    thuhangnguyen8787 Thành viên mới

    Tham gia:
    5/4/2017
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    9
    Kinh nghiệm:
    3
    hay lắm, ra tiếp đi b
     
    Minh Tường Đoan TâmThảo Dương thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...