Thư của Chí phèo gửi Thị Nở

Trong chuyên mục 'Vui hài' đăng bởi ly_ly, 19/1/2011. — 2.576 Lượt xem

  1. ly_ly

    ly_ly Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Thư của Chí phèo gửi Thị Nở

    Em Nở thân yêu!
    Anh viết thư này cho em mà lòng tan nát. Nhiều người nghĩ rằng có sao đâu với một kẻ như Chí Phèo, một kẻ mà khuôn mặt và cuộc đời đã bị băm nhỏ không biết bao nhiêu lần, thêm hay bớt một bộ phận tan nát nào cũng chả sao.
    Họ nhầm!
    Họ không chịu thừa nhận một thực tế hiển nhiên: Chí Phèo dù là một gã phá phách, nhưng vẫn là một gã đàn ông. Vẫn rất “men” theo nghĩa gai góc, xù xì của từ này. Và chẳng có kẻ đàn ông nào lại thiếu rung động trước vẻ đẹp phụ nữ.
    Mà em là một phụ nữ đẹp. Chân lý ấy chả có gì để nghi ngờ. Nhiều kẻ nghĩ rằng anh nói thế chỉ vì nhìn em dưới ánh trăng và trong tâm trạng bụng đầy cháo hành. Đấy là những kẻ thiển cận, có tầm nhìn hạn hẹp, tưởng rằng thứ ánh sáng vàng bạc ấy có khả năng làm mờ tất cả. Chúng mới đáng thương làm sao.
    Em Nở thân yêu !
    Hãy tin rằng em là một phụ nữ đẹp tuyệt vời. Em có mái tóc dài và dày như dải ngân hà, có hàm răng đen như đêm huyền dịu, chắc khỏe chả cần thuốc đánh răng. Em có cánh tay tròn như trăng rằm, có gò má là sự pha trộn hoàn hảo đến bất tận của phúng phính, đầy đặn và mềm mại. Em còn có cặp mắt của chim bồ câu, luôn mở to kinh ngạc trước cuộc đời, cặp lông mày như đuôi con chim chích, vừa nhanh thoăn thoắt vừa cong vút lên. Em có cánh mũi nhỏ xinh, đỏ hồng như con thỏ trắng và mượt mà như con thỏ nâu. Đó là chưa kể đôi tai như một dòng sông nhỏ đầy cá bạc đang vẫy li ti, chưa kể cặp môi cong lên một cách bướng bỉnh, luôn đặt ra cho thời đại những dấu hỏi đầy tính nhân văn.
    Em Nở thân yêu !
    Tại sao anh phải khẳng định những điều đó ? Tại vì nhiều kẻ đã quên rằng bản chất kỳ diệu của tình yêu là sự khác biệt của nó. Trong tình yêu, ta không yêu những gì cả thế giới yêu. Ta yêu cái của riêng ta, của mình ta, dành cho ta. Trong tình yêu, ta vừa là Chí Phèo vừa là Picasso, ta độc đoán nhưng đầy tính sáng tạo. Khi nào có hai người yêu giống nhau, khi đó nhân loại nghèo đi một tâm hồn. Chí Phèo có Thị Nở, chỉ cần Thị Nở, không một ai ngoài Thị Nở. Tình cảm đơn giản và quyết liệt đó cần khắc vào đá, thế thôi !
    Đọc đến đây, anh biết em sẽ làm gì. Em sẽ buông lá thư xuống và kêu lên : Anh nói như vậy, nhưng sao tuần trước anh không tới đón em ?
    Em Nở thân yêu !
    Đúng là đầu năm mới, chúng mình hẹn đi chơi, và đã chuẩn bị suốt tuần cho chuyện nay. Anh đã thuê một bộ com – lê, còn em đã may một áo đầm dạ hội. Hai đứa đã sẵn sàng cho một tối đầy thơ mộng.
    Em hẹn anh đón vào lúc 7 giờ rưỡi, và đúng 7 giờ anh dắt xe ra. Một chiếc xe máy không đẹp không xấu, không béo không gầy, không đắt không rẻ. Một chiếc xe như anh, chắc chắn là khỏe mạnh.
    Anh nổ máy phóng ra đầu đường, và thấy gì ? Thấ mọi người đang xúm đen, xúm đỏ cạnh cây xăng, và kêu gọi nhau hãy mua nhanh kẻo hôm sâu xăng lên giá mười bảy ngàn đồng.
    Anh sựng ngay lại suy nghĩ. Một lít xăng lên bốn ngàn. Bình xe anh năm lít là hai chục ngàn. Hai chục ngàn bạc !
    Em Nở ạ ! Ai mà không biết rằng chúng ta không phải triệu phú. Chúng ta yêu nhau, trong sáng, ngơ ngác và nhọc nhằn. Hai chục ngàn là một ống kem đánh răng, là một phần ba con gà luộc, là nửa ký xà bông loại tốt. Vậy anh có quyền lãng phí không ? Không, lương tâm và thu nhập anh không cho phép.
    Anh bèn xếp hàng mua xăng.
    Nhưng em Nở ơi, em cũng biết đấy. Cái nghèo không phải độc quyền của hai đứa mình đâu. Rất nhiều người không phải Chí Phèo, không phải Thị Nở nhưng nghèo như Chí Phèo – Thị Nở cũng xếp hàng mua. Cây xăng qúa đông. Hàng người tiến lên rất chậm.
    Đến 8 giờ rưỡi thì anh hoảng. Anh muốn quay xe ra để đi đón em. Không khó khăn gì để tưởng tượng ra khuôn mặt em khi em nổi cáu. Nhưng than ôi, chậm mất rồi. Đằng sau anh thiên hạ xếp hàng kẹt cứng. Anh không nhúc nhích nổi một li. Mà lúc ấy xung quanh anh, các khuôn mặt còn Chí Phèo hơn anh nữa. Anh trở thành một Chí Phèo em bé, một Chí Phèo dễ thương trước khát vọng mua xăng giá rẻ của đám đông, anh bất lực.
    Khi anh đổ đầy bình, ra khỏi cây xăng, phóng như điên tới chỗ em thì đã qua nửa đêm. Em đã bỏ về. Chỉ còn vầng trăng treo lơ lửng nhìn anh cáu kỉnh. Chuyến đi chơi sụp đổ tan tành.
    Em Nở thân yêu !
    Em sẽ không trách anh tiếc tiền vì tiếc tiền là phẩm chất tự nhiene của kẻ nghèo. Em sẽ trách anh sao lại tin vào lời đồn, vì hôm sau, hôm sau nữa xăng cũng đâu lên giá. Nhưng em ơi, trong quá khứ, rất nhiều khi tin đồn kiểu ấy đã trở thành hiện thực, khiến một kẻ lỳ lợm và bản lĩnh như anh cũng không dám coi thường. Anh đã tin vào cái sự tăng giá ấy một cách mù quáng, đúng, nhưng là sự mù quáng đầy chua xót và trách nhiệm.
    Và kể từ hôm đó chúng mình giận nhau. Em xa anh. Em Nở ạ, anh hoàn toàn có lỗi trong chuyện này. Nhưng em hãy mở tấm lòng nhân hậu, như đã mở vung nồi cháo hồi trước ra để tha thứ. Anh chỉ là chàng Chí Phèo đáng thương, tội nghiệp chứ đâu phải chủ mỏ dầu. Nếu anh là chủ, anh sẽ tặng dầu cho tất cả mọi người đang yêu chứ không tăng giá 100 USD một thùng. Và anh sẽ tặng trái tim cho em. Một trái tim luôn bốc cháy mà chẳng cần xăng


    Anh của em



    CHÍ PHÈO


    Thư của Thị Nở gửi Chí Phèo



    Anh Chí thân yêu !
    Em đã nhận được thư của anh chiều qua khi em đang trên đường ra bờ ao tắm. Em đọc từng dòng, từng chữ một cách say sưa, mãnh liệt và bàng hoàng nhận ra rằng không những giỏi về uống rượu, giỏi bê chuối xanh và sử dụng mảnh sành, anh còn có tâm hồn của một nghệ sĩ cùng trái tim của một doanh nhân.
    Anh Chí đẹp trai ơi !
    Đọc đến đây em biết anh sẽ hỏi ngay : Doanh nhân là gì ? Doanh nhân có liên quan gì tới Chí Phèo và Thị Nở ? Em hoàn toàn tin rằng đấy là những câu hỏi lớn mang tính thời đại. Và trả lời chúng không hề đơn giản. Nó đòi hỏi phải có kiến thức, trí tưởng tượng, óc sáng tạo vô biên kèm theo một ít cay đáng (phần này thì hai đứa mình luôn luôn có sẵn).
    Theo em hiểu một cách dân dã, một cách hoàn toàn Thị Nở, thì doanh nhân có hai loại : loại làm ra cái gì đấy rồi bán, và loại bán cái gì đấy mình chẳng làm ra nhưng với giá cao hơn. Với hiểu biết nông cạn của em, loại hai mới dễ giàu !
    Mặc dù cả hai chúng ta đều không cần giàu, thậm chí có những giây phút coi thường giàu (những giây phút như thế có ba tên gọi : thăng hoa, lãng mạn hoặc điên). Chúng ta cũng buộc phải công nhận rằng vài lúc, tiền khá quan trọng trong cuộc sống. Cháo hành em nấu cho anh cũng phải mua bằng tiền, rượu anh uống cũng mua bằng tiền. Duy nhất một thứ em biết chắc, tình cảm của chúng ta là không phải mua, chỉ tiếc rằng tình cảm có đủ mọi giá trị trên đời, nhưng không ăn được.
    Do đó, hai kẻ nghèo nhất thế gian, Chí Phèo và Thị Nở (chân lý ấy không thể đảo ngược) hiểu rõ rằng nếu không phải toàn bộ cuộc đời thì ít nhất cũng vài ngày trong năm, cần có tiền mới sống nổi.
    Anh Chí thân thương !
    Viết lá thư này cho anh mà em đau lòng sâu sắc. Giá như hai đứa chúng mình chỉ cần nói với nhau về đêm trăng, về tiếng lá xào xạc hoặc tiếng dế kêu rả rích. Giá như chúng mình chỉ vốc nước trong ao, để nó chảy qua kẽ tay thành những giọt li ti và nhìn nước rơi xuống vỡ tan như những giọt thủy tinh xanh biếc giữa đêm rằm. Nhưng than ôi, chúng mình ngoài hai trái tim nóng hổi, hai tâm hồn thổn thức, bốn cặp mắt đen thăm thẳm cùng hai cái mũi kiêu hãnh, lại còn hai cái dạ dày. Chẳng khó khăn gì cũng hiểu dạ dày của Chị Phèo và Thị Nở, cũng như dạ dày của muôn người nghèo khó, luôn luôn to và cần hoạt động thường xuyên. Và nếu toàn thế giới không quan tâm tới chuyện này thì hai đứa mình vẫn buộc phải quan tâm. Chẳng có ai, dù vĩ nhân hay tầm thường, có thể chạy trốn quá khứ và có thể chạy trốn dạ dày. Đấy là điều em cay đắng nhận ra.
    Anh Chí thân yêu !
    Cho nên cái ngày mà anh muốn gặp em, nhưng đã lỡ buổi hẹn hò vì phải xếp hàng mua xăng do sợ xăng tăng giá, em thật sự xấu hổ và thú nhận với anh rằng nếu anh có tới đúng giờ thì anh cũng không gặp được em. Vâng, anh cũng không gặp được đâu, anh Chí ạ ! Em không hề như anh tưởng tượng, mặc chiếc váy đẹp bằng vải sa – tanh, trang điểm nhẹ nhàng, tay cầm bó hoa dại và đứng chờ anh một cách bẽn lẽn bên bờ ao, dưới ánh trăng mờ. Em đã không cao quý và thơ mộng như hế. Em, lúc ấy, anh Chí thân yêu ơi, đang xếp hàng mua căn chung cư.
    Đọc đến đây, chắc anh sẽ kêu lên chói tai : căn hộ chung cư là gì ? Tại sao Thị Nở phải quan tâm ?
    Anh Chí !
    Em hiểu rằng hai đứa mình xưa nay đều ở lều, vật liệu chủ yếu bằng lá chuối, không thang máy, không ban – công, không thiết bị vệ sinh cao cấp và nội thất chỉ là ổ rơm. Chúng ta không biết, không cần, không dám nghĩ tới và quan trọng nhất là cũng không có tiền để nghĩ tới.
    Và em cũng đã tin như thế. Tin một cách chắc chắn vô ùng. Nhưng em đã bị lung lay. Chắc anh bật cười: Thị Nở mà lung lay ư? Chẳng khác gì cối đá mà lung lay. Chẳng khác gì cột đình mà lung lay.
    Nhưng em buộc phải lung lay, phải đung đưa như tàu lá chuối trong non trong cơn bão, khi kinh hoàng nhìn thấy hàng ngàn con người, dáng vẻ cũng như em, thân hình cũng như em và tài sản chả có vẻ gì hơn em đang xếp hàng mua căn hộ chung cư. Tại sao thế? Tại vì em nghe đồn rằng chỉ cần ghi tên, không tốn gì cả, đăng ký một suất, sau đó bán ngay cái suất ấy là lời vài chục, thậm chí vài trăm triệu chỉ trong mấy ngày.
    Anh Chí ơi!
    Với hai đứa mình, vài chục triệu to lắm. Anh có thể uống một con sông rượu, còn em có thể mua cả một bộ sưu tập áo dài. Với hai chúng mình và hai triệu đứa như mình, đứng trước vài chục triệu chả khác nào con mèo đứng trước đĩa cá rán.
    Nên anh đừng trách khi em vội vã xếp hàng vào đấy, mặc cho người ta chen lấn, xô đẩy, gào thét. Và em cũng gào thét, xô đẩy, chen lấn người ta. Em giẫm bẹp vài thân hình và bị vài thân hình khác suýt giẫm bẹp. Em lao về phía cửa đăng ký căn hộ như con cọp lao vào hang.
    Nhưng đông quá, anh Chí ơ, đông quá! Em nghẹt thở rồi, em chết mất. Cho đến khi lá thơ này đến tay anh, em vẫn đang xếp hàng. Em thà chết cũng không bỏ. Em thề sẽ đổi đời trong phi vụ này. Nếu còn sống được tới chỗ đăng ký, em sẽ không mua một căn đâu. Em sẽ lấy tên là Thị Nở, rồi Juliet Nở, rồi Katarin Jetta Nở và Chương Tử Nở để mua tới bốn căn, sau đó bán lại kiếm lời.
    Anh Chí thân thương!
    Hai chúng mình nghèo thế đủ rồi. Đã tới thời điểm dành cho kẻ khác vinh dự đó. Cuộc đời chúng ta cần có bước ngoặt. Lịch sử cần sang trang. Anh hãy chạy tới bên em, hãy góp một phần nhỏ bé, dữ dội của mình vào cơn sốt chung cư lên giá.



    Em của anh.


    NỞ CAO CẤP.

    Trích: Tiểu phẩm Lê Hoàng
     


    Nga_akira-chan, Kun candy, Thùy Vi3 bạn khác thích điều này.

  2. Kaitokid288

    Kaitokid288 Bò Osca Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/10/2010
    Bài viết:
    139
    Lượt thích:
    29
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Đại Học Cần Thơ
    dài quá nhỉ:KSV@08::KSV@08:
     
  3. dragon00hunter

    dragon00hunter Thành viên mới

    Tham gia:
    27/5/2013
    Bài viết:
    2
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THPT Hải Lăng

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...