[Thơ] Đông cung

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi hhhana, 9/12/2018. — 4.899 Lượt xem

  1. hhhana

    hhhana Thành viên mới

    [Thơ] Đông cung

    (Dựa trên tiểu thuyết Đông Cung của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn)

    Kìa con cáo nhỏ trên cồn cát
    Ngắm nhìn trăng sáng ánh vệt hồng
    Thế nhưng nào có ai hay biết
    Cáo chờ cô gái có về không?
    Một kiếp vợ chồng ngàn kiếp nợ
    Vấn vương vương vấn dứt tơ hồng
    Tiểu Phong công chúa lưu luyến mãi
    Một Lý Thừa Ngân lạnh cõi lòng

    Thảo nguyên xanh mướt xa ngàn dặm
    Gió thoảng hương đưa nước suối trong
    Nhân duyên số kiếp đưa ta lại
    Này chàng Cố ơi có thấy không
    Đom đóm trăm con chàng hứa bắt
    Đưa ta thắp sáng cánh rừng thông
    Nhưng sao chàng hứa mà không giữ
    Hại ta mong ngóng cả cõi lòng

    Nát cửa nhà tan ngay tầm mắt
    Kìa chàng Cố ơi có đau không
    Tự tay giết chết tình ta đó
    Thù nhà nợ nước hẳn chưa xong
    Kìa dưới đáy sâu dòng sông nhỏ
    Tên gọi là "Quên", đặng quên tình
    Buông mình rơi xuống ta chẳng ngỏ
    Ta đi rồi chàng có tiếc chăng

    Kí ức tuôn về như suối vỡ
    Ròng rã ba năm sống u mê
    Chỉ trách ông trời sao chẳng nỡ
    Cho ta quên hết cả một đời

    Lầu thành cao vợi phía Tây Lương
    Gió thanh reo rắt gọi ta về
    Lòng ta thăm thẳm thương chàng Cố
    Nhưng chẳng thể nhìn một Thừa Ngân

    Gieo mình rơi xuống nhưng chẳng đủ
    Mơ hồ nhìn thấy bóng hình xa
    Chơi vơi tiếng gào "Ta đã nhớ"
    "Là ta có lỗi, Tiểu Phong ơi"

    Trái tim này đây chẳng biết đau
    Trống rỗng mình ta chẳng gia đình
    Thôi thì một đao ta kết thúc
    Vĩnh biệt chàng rồi Tiểu Ngũ ơi
     



Chia sẻ cùng bạn bè


Tìm kiếm liên quan

  1. Thơ đông cung

Đang tải...