Thèm giây lát không phải bon chen

Trong chuyên mục 'Suy ngẫm' đăng bởi dgoanh, 19/1/2011. — 1.148 Lượt xem

  1. dgoanh

    dgoanh Ước mơ tôi... Thành viên thân thiết

    Thèm giây lát không phải bon chen


    Tối qua đi sinh nhật người bạn, ngồi giữa những doanh nhân thành đạt, với những người nổi tiếng mà sao mình thấy lạc lõng quá... thấy tất cả mọi người đang cố gồng lên để che đậy sự mỏi mệt của cuộc sống.
    Có những lúc, nhìn nắng chiều rơi chầm chậm bỗng thấy lòng buồn vô cớ. Có những lúc thấy lòng mình trống rỗng, nghĩ mãi không biết đang buồn hay vui. Có lẽ trong cuộc sống này không ai là không có lúc rơi vào cái cảm giác hụt hẫng đó.
    Sáng nay thức dậy tự nhiên thấy nhớ về thời còn đi học sao mà vô tư quá, chẳng phải suy nghĩ, bon chen gì về cuộc sống. Cứ tung tăng cắp sách đến trường học ngày hai buổi, tha hồ đùa vui với chúng bạn.
    Tối qua đi sinh nhật người bạn, ngồi giữa những doanh nhân thành đạt, với những người nổi tiếng mà sao mình thấy lạc lõng quá. Mình cùng diện đồ hiệu, cùng mang túi hiệu, cũng đeo nữ trang, điện thoại đắt tiền, cũng tham gia vài ba câu chuyện tầm phào nhưng nhìn quanh mình chỉ thấy tất cả mọi người đang cố gồng lên để che đậy sự mỏi mệt của cuộc sống.
    Mình bỗng chợt thèm cảm giác được ngồi tỉ tê cùng đám bạn học trò thời niên thiếu để chia nhau một mẫu bánh, một gói me chua, cùng nhau làm một bài toán khó, kể cho nhau nghe những câu chuyện vui thường ngày…Thế nhưng, những con người ấy đâu hết cả rồi? Có lẽ cuộc sống đã cuốn hết những tình cảm trong sáng đó ra sông, ra biển, hay nó đã biến những tâm hồn vô tư đó thành những chú nhím đang phải xù lông lên trước những thách thức của cuộc đời.
    Ai cũng đang mang trên mình một lớp vỏ bọc để ngụy trang cho địa vị xã hội, cho tiếng tăm, cho sự hơn thua trong cuộc sống để rồi nhìn lại họ đang được gì? Tất cả chỉ là một tâm hồn trống rỗng bên cạnh những câu chuyện phô trương, nhạt nhẽo như chính tâm hồn họ. Đôi lúc mình cứ tặc lưỡi: “Đời ai cũng thế”, nên mình cũng phải thế? Cũng cần trang bị cho mình một vỏ bọc để làm hành trang trong cuộc sống này. Đôi lúc sự mệt mỏi có đưa lại cho mình những câu hỏi như thế, nhưng rồi đâu lại vào đó. Mình lại bị cuộc đời này cuốn trôi đi như một lẽ tự nhiên. Thỉnh thoảng chợt nhận ra mình đang lừa dối chính bản thân mình, nhưng rồi lớp lông nhím xù lên ngày càng nhiều hơn để bảo vệ cho sự trống rỗng trong tâm hồn, sự nhạt nhẽo trong tình cảm.
    Câu chuyện sẽ luôn quay lại với đề tài ai kiếm được nhiều tiền hơn, nhà ai to hơn, đẹp hơn, đồ ai mang “xịn” hơn, xe ai mua mắc hơn… Đó chính là câu chuyện của cuộc sống và nó diễn ra khắp mọi nơi, mọi lúc và tồn tại trong mọi tầng lớp. Mình hiểu và cảm nhận được đó là điều không thể khác được trong cái xã hội và trong cuộc sống này, nhưng sao vẫn thấy lòng nặng trĩu.
    Thèm quá những lúc được là chính mình dù mình có không là người nổi tiếng, hay không có nhiều tiền, không mang đồ hiệu, thì vây quanh mình vẫn là những người bạn chân tình, chia sẻ với nhau những câu chuyện thường ngày về cuộc sống không bon chen, không danh lợi…
    Có lẽ mình đang nằm mơ chăng? Nếu là giấc mơ thì xin cho mình được tiếp tục mơ thêm một giấc mơ dài nữa về cuộc sống an lành như thế giữa bộn bề thế gian này.
    (st)
     


    Mr.Hanhphuc, Peace Lovingko có thích điều này.

  2. ko có

    ko có Người của thế hệ mới Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/10/2010
    Bài viết:
    1.418
    Lượt thích:
    747
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Academy of finance
    Có nhiều lúc thèm cái cảm giác yên bình và vô ưu,
    khi ấy, quê hương, gia đình hay những người bạn thân yêu mới đủ khả năng cho ta điều ấy :KSV@10:
     
    dgoanh thích điều này.
  3. dgoanh

    dgoanh Ước mơ tôi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/11/2010
    Bài viết:
    1.455
    Lượt thích:
    1.794
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Nhiều lúc lắm,muốn thoát khỏi cuộc sống bận rộn,đầy xô bồ và bận bịu này.:KSV@18:
    umh. Có những người bạn hiểu mình nhất cũng cho ta một cảm giác bình yên!
     
    tomoitthoi thích điều này.
  4. tieuMozart

    tieuMozart There's no life after you... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/1/2011
    Bài viết:
    398
    Lượt thích:
    492
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Finance- Banking
    Nhiều lúc muốn khoác lại bộ đồng phục cấp 3, muốn trở lại ngôi trường cấp 3 nhưng muộn rồi! Thời gian trôi nhanh quá! chẳng chờ 1 ai cả. Thấm thoát cũng đã gần 2 năm, còn 2 năm nữa để lao vào dòng đời tấp nập :KSV@18:
     
    dgoanh thích điều này.
  5. dgoanh

    dgoanh Ước mơ tôi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/11/2010
    Bài viết:
    1.455
    Lượt thích:
    1.794
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Mình thì luôn nhớ về những ngày tháng học tiểu học:trẻ con,vô lo ,vô ưu,không suy nghĩ nhiều và luôn vui vẻ.:KSV@10:.tuổi thơ êm đẹp.nhớ quá!:KSV@17:
     

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...