Sinh Viên Confession

Thảo luận trong '[☼] Xúc cảm' bắt đầu bởi Sun Glare, 18/8/2013. — 222.922 Lượt xem

  1. Sun Glare

    Sun Glare Tân Sinh Viên Staff Member Thành viên thân thiết

    Gia nhập:
    26/6/2009
    Bài viết:
    2.862
    Lượt thích:
    8.229
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Student
    Trường:
    ĐH Tài Chính - Marketing

    Sinh Viên Confession

    Hãy cùng Kênh Sinh Viên Confession chia sẻ những tâm tư thầm kín, những kỉ niệm khó nói, những lời thú tội, lời xin lỗi... mà Sun Glare muốn gửi đến 1 ai đó hay không ai cả, ta sẽ nhẹ lòng đi rất nhiều ♥

    [​IMG]

    Vài ghi chú nhỏ trước khi đăng:

    1. Không nên nêu tên của mình.
    2. Không gửi nhiều lần.
    3. Các bài thô tục sẽ bị bỏ qua.
    4. Các bài vô nghĩa, nói xấu sẽ bị bỏ qua.
    5. Các confession sẽ được chọn đăng lên Kênh Sinh Viên và Fanpage lần lượt theo thứ tự trước sau.

    Và với trở lại lần này của KSV Confession, Bạn sẽ không những được tâm sự mà còn có cơ hội được sẻ chia lời thú tội ngọt ngào ấy trên KSV Radio. Hãy nhanh tay gửi confession cho em nhé ;))

    Cùng sẻ chia thời sinh viên Bạn nhé :)

    [​IMG]

    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------​
    CẬP NHẬT CONFESSION MỚI NHẤT
    [​IMG]

    #110: Gửi đến cậu, người bạn ngốc nghếch của tớ.
    Cậu liệu có biết tớ là ai không? Hoặc là, cậu có biết cfs này là muốn gửi tới cậu không?
    Chắc là không đâu nhỉ ^^! Vì cậu là đồ ngốc mà.
    Này, đừng có mà nhăn nhó rồi nói mấy câu cảm thán kiểu như: "Ừ tớ biết rồi, tớ là đồ ngốc nên không hợp với một người giỏi như cậu!" đâu đấy! Dặn thế thôi, nhưng tớ biết thừa, cậu thế nào cũng nghĩ như vậy mà.
    Nhưng đồ ngốc, cậu sai làm rồi. Cậu ngốc là sự thật, nhưng tớ chẳng giỏi giang gì. Giỏi cái gì khi một chút niềm tin cậu cũng không nguyện ý cho tớ đây?
    Cậu giỏi hơn tớ nhiều, trong lĩnh vực khiến người khác tổn thương và đâu lòng, cậu thực sự rất giỏi.
    Cậu phán xét tớ mà chẳng bao giờ cần nghe lời giải thích từ tớ. Thế đấy! Tớ nào có tuyệt tình được như thế?
    Tớ ghét cậu!
    Ghét cái cách cậu yếu đuối. Ghét cái cách cậu trốn chạy vấn đề. Và ghét cách cậu tự cho rằng bản thân là một kẻ cô đơn.
    Cậu yếu đuối như thế, cậu trốn chạy như thế, cậu cho rằng mình cô đơn như thế.... Vậy... Những người bạn của cậu, như tớ, cậu để ở đâu?
    Cậu thật ngốc!
    Cậu cứ nghĩ tớ cười là vui à? Là tớ không muốn để cậu thấy nước mắt tớ đấy. Nhưng vào mắt cậu, nó lại hóa thành một nụ cười cao ngạo, là khinh miệt cậu sao?
    Ừ! Vì một tên ngốc như cậu nên bọn tớ sắp phát khùng rồi. Thật sự muốn bổ đôi đầu cậu ra mà nhìn coi trong đó có thứ gì? =_=
    Sao cậu có thể suy nghĩ mọi chuyện theo hướng xấu như thế chứ? E rằng làm được hành vi như cậu cũng cần có năng khiếu.
    Aizz!!! Tức chết tớ rồi! Muốn mắng cậu lắm, mà cậu khóa tường, khóa chat, xóa bài đăng trên wall nhà tớ... Có cảm giác... cậu muốn xóa hết con người tớ ra khỏi cuộc đời cậu... =))
    Tức mà không có chỗ phát tác nên mượn cfs mà xả nỗi lòng ra. Nếu tên ngốc cậu có đọc được mà nhận ra thì... Làm ơn buông tha cho cô độc, một ngày đi.
    À! Mới phát hiện... Cậu muốn xóa sạch kí ức sao? =))
    Vậy là đem tớ xóa đi sao?
    À? Hóa ra tớ cũng nằm trong "kí ức" của cậu?
    Xóa hết cũng tốt! Xóa cũng tốt!
    Cậu của ngày hôm nay đã làm tớ quá thất vọng rồi!
    Quá thất vọng rồi! Xóa cũng tốt!

    (30/11/2014 11:21:10)


    -------------------------------------------------------------------------------------------------------​
    Sinh Viên Confession
    #1 - #10
    #1: Gửi tới cô gái của nụ cười: heokool
    Cho em.
    cho em ngày nhạt nắng
    để vắng bóng cô đơn
    cho em ngày hương gió
    để đo mãi ánh nhìn
    cho em lặng con tim
    một ngày thu vương tím
    cho em nhặt bóng chiều
    gắn ô cửa đìu hiu
    cho em nước sông trôi
    để hát vang đất trời

    Người luôn quan tâm đến heo, lần đầu viết tặng heo, tất cả chỉ là cảm xúc nhất thời khi nghe radio của ai đó viết cho heo :)

    #2: Thỉnh thoảng cứ tự nhủ, giả tạo một chút, tính mình dễ quên thôi mà, không có gì đáng lo, và đúng là như thế.
    Nhưng nay phải giả tạo với cả những người mình yêu thương, thật không cam tâm. Nhưng biết sao?
    Không nghĩ ngợi nữa nhé tôi, chỉ cần cố vui vẻ hoặc tỏ ra vui vẻ sẽ ổn thôi mà, trước mặt mọi người, vẫn luôn trẻ con và vô ưu như thế :)


    #3: Thích một người vô tâm thật khổ.
    Tụi mình cũng đã thích nhau được nửa năm rồi, nhưng dường như quãng thời gian đó khi nhìn lại, mình thấy nó chẳng có kỉ niệm nào. Không hẹn hò, nói chuyện thường dẫn đến ngõ cụt, sau đó chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Khi mình rủ bạn ấy đi chơi hay có một đề nghị gì, đều bị từ chối chỉ vì bạn ấy bận. Mình cũng biết thời gian bạn ấy dành cho cuộc sống riêng nhiều hơn rất nhiều dành cho mình. Không biết liệu một góc nhỏ trong trái tim liệu có đủ để dành cho mình.
    Bạn ấy cũng chưa từng nói thích mình, yêu mình dù chỉ 1 lần. Khi mình hỏi thì cũng chỉ nhận được sự đáp lại là: Có nhất thiết phải nói những câu như thế không. Thất vọng, tràn ngập thất vọng. Haiz. Mình tâm sự với bạn ấy tất cả những thứ liên quan đến cuộc sống của mình, mà bạn ấy lại ích kỉ chỉ muốn giữ lại tất cả những thứ liên quan đến cuộc sống của bạn ấy cho riêng bản thân. Cũng không bao giờ hỏi han xem dạo này mình thế nào, làm gì, chỉ đơn giản tiếp nhận điều mình tự nói, không gì nữa cả.Một người con trai như thế, đôi khi mình muốn từ bỏ, nhưng sao lại không thể làm được...
    Mình từ khi nào lại trở nên yếu đuối và khó vứt bỏ như thế!
    -JK-


    #4: Cũng muốn tám chuyện với mọi người lắm, nhưng chắc chỉ được tám chuyện vui, cũng thấy vui vui, chả hiểu nổi mình :)) Ta đã trở lại :x
    Những gì ta coi quan trọng giờ nhẹ bẫng, lạ ghê!
    Muốn lên KSV phá phách một tí, nhưng lại sợ lộ liễu quá nên quay vào đây ném đá giấu tay =))
    Nỗi buồn à, chọn nhầm đối tượng khủng hoảng rồi nhé ;))

    #5: Lang thang cả buổi sáng mà chẳng được cái gì, người muốn nói chuyện thì lại bơ mình. Haizzzzzzz

    #6: Lại bắt đầu mất tập trung =.= Nay muốn đi phơi mưa quá mà đi với chị nên bị cấm :(
    Anh à, em sẽ bỏ cược, nếu anh cứ nhất định không chịu hợp tác để em làm hòa. Cảm giác như tra tấn tinh thần vậy!

    #7: Anh vẫn ổn nhỉ? không như em nghĩ. có lẽ em đã tự tin quá khi nghĩ mình rất có tầm ảnh hưởng


    #8: Thú thực là dạo này mình mập lên nhiều nhiều thật là nhiều. bụng cứ phì ra nhìn xấu thậm tệ :(
    lão bồ chê mình càng ngày càng vuông. cho nên mình rất muốn ăn xúc xích nhưng mà không dám bảo nữa. :((
    Lại nhắc tới xúc xích. Chiều nay đi siêu thị mua đồ lặt vặt, nhìn thấy dãy hàng xúc xích mà không thể kìm được lòng.
    rốt cuộc thì cũng dứt ra khỏi sự quyến rũ của xúc xích... mặc dù cái bụng mình cứ gọi là buồn thiu thỉu...
    lúc đầu thì mình không thích ăn xúc xích đâu, nhưng mà kể từ sau khi ốm dậy, mình lúc nào cũng bị ám ảnh xúc xích nướng.
    hức hức. cho nên mỗi lần giận người iu, hắn lại mua xúc xích cho mình ăn, mỗi lần nhìn thấy thôi chứ chưa ăn là mình đã không thể không cười toe toét cái mồm ra. cho nên dạo này mình tích cực giận hắn lắm, không có cái việc gì cũng giận. nhưng mà ... buồn là hắn chả mua xúc xích cho mình ăn nữa... mà toàn đánh thêm để khóc to hơn... :( ghét thậm tệ. bảo mình béo múp rồi :((
    Giờ thì mình đang ngồi làm bài tập mà vẫn bị ám ảnh bởi xúc xích. :((

    #9: Thật lòng mình luôn mơ ước được sang Úc du học nhưng vì một người mà mình lại chuyển hướng sang Hoa Kỳ và đang cố hết sức thực hiện ước mơ đó. Mặc dù bây giờ bị Một ngăn cản không phải nhỏ. Ôi! Cố gắng thôi nào. Heo.

    #10: Sắp sinh nhật của người làm tôi luôn yêu quý nhất dù rằng anh không đáp lại tình cảm của tôi.Đã có lúc chỉ bất chợt nghĩ về anh mà lòng cũng buồn thê thảm.Nhưng bây giờ thì khác rồi có lẽ sẽ phải quen với việc ko phải mình tốt với ai và như thế nào thì người ta cũng tốt lại y như vậy. Giống tự an ủi mình hơn nhỉ nhưng mà sự thật như vậy biết làm thế nào? Chúc OG sinh nhật vui vẻ,luôn cười và không giấu tâm sự đằng sau đó,dù rằng nếu có thì anh cũng sẽ ko nói ra đâu. Mặc dù có lúc thấy anh giả tạo lắm ,giống như thay đổi vì mối quan hệ được mở rộng,cái nụ cười em thầm thương trở nên như sự trao đổi xã giao,nhìn và buồn kinh khủng ,ước đó là nụ cười của 2 năm trước. Mâu thuẫn trong lòng vì muốn quên thì lại hay nhớ lại nhưng anh yên tâm bây giờ chúng ta sẽ là người xa lạ.Sống hạnh phúc nhá lời chúc cuối cùng cho sinh nhật của anh.
    #11 - #20
    #11: Anh! Anh đã từng có giây phút nào nghĩ rằng em thích anh chưa?

    Em cảm thấy mình may mắn và cảm ơn tất cả những cơ hội đã để em quen biết được anh. Và cuối cùng là sự dằn xé nội tâm nhưng em vẫn không hề hối hận. Có lẽ.... đây là một hồi ức và kỷ niệm đánh dấu nên cột mốc trong cuộc đời em.

    Tình cảm em dành cho anh không đơn thuần như tình anh em. Em nghĩ là anh cũng có cảm nhận được, em tin chắc như thế. Em không có thời gian và rãnh rỗi đến nỗi mỗi ngày đều nhắn tin cho anh chỉ để chúc anh ngày mới tốt lành hay chúc ngủ ngon. Vui hay buồn em cũng nghĩ đến anh đầu tiên. Nhưng anh có biết vì sao em luôn cười hay không? Là vì em lạc quan, tin rằng có anh em không buồn gì hết, dù cho có điều gì tồi tệ xảy ra đi chăng nữa. Nhưng khi em cảm nhận được anh ngày càng xa em thì em cũng cười, nhưng lúc này là cười trên mọi hoàn cảnh và với mọi người, không phải vì riêng anh nữa. Em có tình cảm, anh hiểu....Nhưng sao khoảng cách lại xuất hiện một cách lặng lẽ rồi mang anh đi xa như vậy?

    Em không khóc, không nói cũng không làm gì hết. Bởi vì....mình có là gì của nhau đâu. Nhưng có thứ gì đó thôi thúc, làm em không cam tâm! Em luôn đắn đo suy nghĩ, có nên nói anh biết hay là chôn vùi nó đi? Nói ra thì như thế nào? Anh hiểu nhưng rồi sẽ ra sao...em có thể đoán được. Em hiểu tính anh, hiểu rõ là đằng khác, bởi vì chúng ta rất giống nhau. Nhưng chính vì quá giống nên mới dẫn đến chuyện như thế này. Thế nên, em chọn yên lặng, để em có thể còn có thể nhìn anh với danh nghĩa là một người bạn.

    Từ bỏ thói quen được anh quan tâm, hay anh tìm em nói chuyện, kể về những điều xảy ra...thực sự rất khó. Nhưng không có gì là không làm được. Em khẳng định đấy! Anh hãy tập trung tinh thần hoàn thành các luận văn tốt nghiệp và chuẩn bị tinh thần tìm cho mình một công việc hằng mơ ước. Em luôn ở bên cạnh anh, bất cứ lúc nào anh cần. :)

    #12: Lành lạnh, ngồi học cạnh cửa sổ tầng 3, cái không khí ban đêm tràn qua khung cửa, man mác vờn dịu nhẹ, khẽ hít hà và cảm nhận cái không khí giao mùa đang âm thầm trong thành phố nhỏ. Đâu đó tiếng tivi phát ra từ nhà ai, 1 vài tiếng nói chuyện của những người còn thức, le lói những ánh đèn chiếu xuống con ngõ, và thỉnh thoảng vụt qua tiếng xe máy đi vội. Cái khung cảnh trái ngược hoàn toàn với không khí ồn ào, hỗn tạp của phiên chợ ban ngày..
    Và Đêm! Tĩnh lặng cho đôi lông mày nhíu lại và lòng ai trùng xuống. Nhìn ra bầu trời ngoài kia chỉ 1 màu đêm tối, biết bao suy nghĩ quẩn quanh lại hiện ra trong đầu...
    Và Nhớ ai, nhớ 1 ai ở nơi mà ta chẳng thể chạm tới. Ngoài thế giới rộng lớn kia, con đường tôi đi, con đường người đi, liệu có bao giờ gặp lại. Có lẽ không, 2 con đường ấy đã qua điểm cắt nhau rồi và nây giờ chúng tiến về vô cực, chẳng bao giờ gặp nhau 1 lần nữa. Phải chăng định mệnh là như thế, là để cho tôi mãi mãi vụt mất người, là để cho tôi chẳng bao giờ có được người...
    Tình yêu 5 năm không mang anh lại, chỉ làm e mãi mãi mất anh...
    11h40' - 12/9/2013

    #13: Cậu sẽ trở về vẫn là cậu như những ngày xưa cũ,vẫn để tớ thấy bên cậu không một chút lo âu chứ.hay chỉ còn sự im lặng ,lạnh lùng đến khó hiểu nơi cậu,mọi chuyện chẳng ổn với tớ chút nào.nhiều lúc tớ cần cậu bên cạnh, dù cậu có thấy phiền hay không thì cũng không để cậu nhận ra rồi khó chịu.nhưng tớ đủ sức gom cho đầy dũng khí chỉ để... dõi theo cậu từ xa .thương cậu nhiều vậy mà lúc nào cũng cứng đầu,ương bướng không níu kéo,không hỏi cho rõ ngọn ngành mọi sự hiểu lầm để rồi mọi thứ như đang nhạt nhòa trong sự câm lặng và giận hờn.

    #14: Gửi cho anh mối tình năm em 19t,
    Ta đã trải qua những năm tháng thật dài, nhưng đọng lại trong anh, trong em là bao nhiêu cơ chứ ?. Đã bao lần em nói lời chia tay nhưng rồi ta lại yếu lòng quay lại. Anh luôn nói, với em anh không phải là người quan trọng. Em luôn biết, trong lòng em chỉ luôn nghĩ về một người khác. Em phản bội anh trong suy nghĩ, em muộn phiền về điều đó. Em cảm thấy rối lòng lắm a à. Rốt cuộc là em có yêu anh hay không đến bản thân em còn không biết nữa.
    Em nên ở lại hay ra đi một cách thật sự đây anh ?

    #15: cô gái sv đại học sư phạm xinh lắm

    #16: em không còn yêu anh nữa" là điều em muốn nói bây giờ, anh à! anh nghĩ em sẽ không bao giờ quên được anh sao? anh nghĩ em rất phiền phức đúng không? anh nghĩ em không phải tiếp người anh cần ? anh muốn em rời xa anh? anh muốn em đừng liên lạc với anh? không nhắn tin không gọi cho anh? tất cả em điều làm được em không còn chạy theo anh trên con đường quen thuộc, hay khi thấy anh mặt đỏ hay tim đập mạnh nhớ anh ngày đêm. Hết rồi, hết tất cả rồi. em biết anh muốn tốt cho em muốn em hạnh phúc phải không. em lấy lòng tự trọng ra mà thề anh sẽ không bao giờ thấy em trên con đường dù chỉ là vô tình, và cách cuối cùng em thể hiện tình yêu với anh là em sẽ hạnh phúc.
    tất cả những gì anh muốn ở em là quên anh và hạnh phúc, em đã làm hết rồi anh à. Nếu ngày đó em không nghê được những suy nghĩ của anh qua người bạn thì anh à có lẻ em sẽ mãi yêu anh. khi e đau khổ trong tình yêu đó, em tưỡng rằng tất cả điều sụp đổ, 1 cuốc điện thoại, họ hẹn em và có chuyện muốn nói và em có thể đến hoặc không đến. em định không tới nhưng lúc đó em chẳng biết sức mạnh của mình từ đâu anh à và em đến. 1 người lạ nhưng họ đã nói cho e biết những gì em phải làm, em XIN LỔI vì không biết tình cảm của mình lại gây phiền phức cho anh. Hãy cứ xem như em chưa bao giờ đi ngang cuộc đời anh.
    họ nói 1 người như em thì không cần quá sức để yêu ai đó hãy yêu mình đi và đừng chạy theo những gì không thuộc về mình.. và e suy nghĩ thấu đáo mọi thứ trong đầu em nghĩ mình nên cám ơn người ấy rất rất nhiều.
    nếu như gặp lại em sẽ cám ơn người ấy
    không em muốn ngày kết hôn của em có cả anh và người ấy đến dự có được không anh? đến chúc phúc cho em nhe anh.

    # 17: Nghe nó, khi mình nghĩ về một người....
    Nghe nó, khi mình muốn khóc khi nghĩ về một người...
    Cái cảm giác thật bất lực, thật trống trải khi từ lâu không còn biết việc nhắn tin cho người đó còn ý nghĩa gì không?
    Một ngày, nhiều ngày......người đó đã quên sự tồn tại của mình, mình muốn khóc, rất muốn, nhưng sự mạnh mẽ giả dối của mình không cho phép mình thể hiện điều đó...
    Trước giờ, mình cứ tưởng mình mạnh mẽ lắm, mình không hề biết sợ cái cảm giác cô đơn trống trải, nhưng điều đó hoàn toàn ngược lại....
    Khi bao kí ức buồn vui, tủi hờn trước đây hiện lên trong suy nghĩ, thì một đứa con gái 22 tuổi như mình cũng chỉ nằm vẻn vẹn trong 2 từ yếu đuối mà thôi...
    Biết mình đã yêu khi những lúc cùng người ấy trái tim mình loạn nhịp, là phút giây hạnh phúc khi hai đứa cùng hướng về nhau, bởi những khi đi ngủ, cảm giác vui sướng khi được trò chuyện cùng người đó vẫn còn vẹn nguyên, đầy cảm xúc...là những lúc được người đó mắng yêu, dù biết, có lẽ từ đó người ấy không chỉ dành cho mình mình.
    Mình muốn giữ cái cảm giác yêu đương đó cho nguyên người ấy...không ai khác nữa...
    Còn người đó, dù mọi chuyện ra sao, cảm giác của người đó với mình như nào, mình sẽ không quan tâm thêm nữa, mình cũng sẽ không dõi theo người ấy nữa... Như một người bạn xa, mình cầu chúc mọi sự cho người ấy....
    Lần này, lần cuối cùng mình nghĩ về người đó và viết ra những dòng này...Giữ lại cảm xúc cuối cùng chôn chặt nơi con tim mình, cánh cửa đó cũng sẽ đóng lại, mình không mong đón chờ một người nào khác nữa..., cũng không phải người ấy, chỉ mình mình...
    Khép mi, khép lại mọi đau khổ vì một tình yêu không phải dành cho mình!

    # 18: Cám ơn Anh
    Cũng nhờ ngày đó tụi mình không hợp nhau nên em mới có hạnh phúc như bây giờ...Cảm ơn anh nhiều lắm..

    # 19: Cuối cùng cái gì tới nó tới ùi. Trải qua vài mối tình đơn phương, vài lần đau khổ vài lần nước mắt rơi, cũng tới lúc theo chàng về dinh rồi,,,,ôi duyên của mình sao xa thế, tới bây giờ mới gặp...ngày chàng cầu hôn chỉ có thể nói với chàng là em là đứa hâm hâm đây anh có chịu cưới không, chàng thì chỉ gật đầu lia lịa...cũng chả muốn lên xe bông làm gì. theo lời các cụ "giai lớn dựng vợ gái lợn gả chồng",,,,ngày chàng cầu hôn mình có 1 chút cảm động nhưng lại 1 chút sợ hải mình hỏi lại "em có phải sanh con liền không?" .Chàng trả lời "không",,,suy nghĩ 1 hồi mình hỏi chàng"thế cưới rồi mình không ngủ chung có được không" chàng cốc vào đầu mình và hỏi "tại sao" chỉ có thể nói là "em mắc cở" ...và anh ấy nói nhỏ bên tai "vợ ngốc".

    #20: Anh à.....giờ đang viết những dòng này em nhớ anh nhiều lắm.......giờ thì em mới thắm được cái cảm giác yêu đơn phương nó như thế nào?....giờ thì em mới biết cái cảm giác khó chịu khi cứ phải âm thầm chịu đựng,âm thầm quan tâm 1 người không yêu mình....em muốn quên anh thật nhiều,......giá như em không tới buổi tiệc hôm đó,giá như anh đừng nói những lới đó thì em đã không tạo cho mình nhiều hi vọng như vậy để rồi em lại thất vọng nhiều lắm anh à.......nhiều khi em muốn nói tất cả những suy nghĩ của mình cho anh nghe,cảm giác của em khó chịu như thế nào nhưng anh à sao em vẫn không nói được,,em sợ........sợ nhiều thứ mơ hồ lắm.....em sợ mình sẽ hụt hẫng,em sợ khi nói ra em sẽ đau khổ nhiều hơn nữa.........anh lớn tuổi hơn em nên đối với anh em chỉ là 1 đứa em thôi phải không anh......lần đầu tiên biết rung động,lần đầu tiên biết yêu 1 người là gì nhưng không ngờ nó lại làm em buồn và đau khổ thật.....em không muốn nghĩ nữa,em thực sự muốn từ bỏ lắm rồi.......nhưng đến khi nào đây anh......

    #21 - #28
    #21: Mình đọc ở đâu đó câu nói: Quên như chuyện của một chiếc lá trên cành..lá khô lá sẽ rụng..khi nào có thể quên ắt sẽ quên thôi.
    Mà quên thôi, quên cái gì nhỉ, với mình thì khi nào lá khô sẽ rụng, cái cảm giác yêu thương đầy đau khổ này bao giờ mới rời khỏi mình.
    Mình cũng như ai, cũng phải trải qua cái không hạnh phúc thì mới biết thế nào là hạnh phúc, thế nhưng cái hạnh phúc ấy nó lại chẳng ở bên mình lâu một tý.
    Càng những lúc nhiều việc không như mong đợi này ập đến mình càng cảm thấy tủi thân vô cùng, người ta chẳng biết, mà có lẽ cũng chẳng muốn biết cái gì liên quan đến mình nữa...
    Ngồi và viết những dòng này, vốn là điều xa xỉ với mình, mình ghét sự bi luỵ, nhưng giờ mình mới biết rằng, có nhiều thứ, có nhiều điều đôi khi không thể nói ra được. Mình cũng không phải quá ngây ngô để mãi đắm chìm vào nó nữa....
    Thôi thì thế này, phủi nó tạm một góc nào đó, rồi đứng dậy thôi, những ngày tới này dù sao cũng vẫn chỉ còn ta với nồng nàn, tự đương đầu vậy. Sau khi những việc cần giải quyết này kết thúc, sẽ tự thưởng cho mình một chuyến đi chơi với bạn bè. Vì dù sao bây giờ, mình cũng chỉ còn có bạn bè là nền tảng tinh thần đắc lục lúc này.okay!

    #22: Mình và người đó rất yêu nhau . Nhưng mình là đàn ông mà cũng muốn có sự nghiệp , muốn đi du học 3 năm nhưng người ấy cứ đòi chia tay , thực sự mình rất muốn người ấy chờ mình giờ mình chẳng biết phải làm sao đây ?

    # 23: Con cũng muốn về nhà lắm mẹ ơi, nhưng tuần trước định về thì lại đc biết 2 tuần nữa anh họ sẽ lấy vợ... đành phải để lúc đó về cùng 1 thể. Sinh viên về nhà thường xuyên thấy tốn kém quá. Mẹ nhắn tin cho con không thường xuyên, và ít gọi điện. Con đều trả lời mỗi tin nhắn mẹ dặn con uống thuốc, dặn con dọn dẹp... và thỉnh thoảng có nhắn mẹ nhớ nhắc việc học của em, hay hỏi về những rắc rối ở nhà mà con được nghe kể... Nhưng không biết tại sao mẹ lại không nhận đc tin nhắn của con... Không phải con không nhớ nhà... trước giờ con lúc nào cũng có vẻ lạnh lùng, bất cần, không biết cách và ngại thể hiện tình cảm, càng rất kém giao tiếp. Có thể mẹ nghĩ con vô tâm, hay có thể con đúng là rất vô tâm, vô tư... nhưng con nhớ và mong về nhà lắm... tuần sau về nhà, con sẽ đi thăm mọi người, việc mà trước đây mỗi lần mẹ dặn con lại hẹn lần hẹn nữa... Bây giờ điện thoại hết tiền, chưa có dịp khuyến mại... tiếc tiền mua cái thẻ mà không gọi điện về cho gia đình, thấy con thật dở hơi và không đâu... nhưng con là vậy. Nhận đc dòng tin nhắn từ 1 BFF ""Eku, dạo này vẫn khỏe chứ?"" mà con không những k vui, còn thấy thật... phải nói khá hụt hẫng... vẫn thường gặp nhau trên Fb, vẫn biết rõ tình hình của nhau, vậy mà câu hỏi thăm xã giao của nó khiến con thấy xa lạ vô cùng... đôi khi thấy rằng những câu hỏi quan tâm kiểu vậy thật vô duyên... Thì ra đó là lí do vì sao con cứ sông như vậy... chẳng bao h gọi điện hay đi thăm họ hàng khi không có lí do đặc biệt gì. Buôn chuyện điện thoại đối vs con là tốn kem và... nói thật những lúc nói qua điện thoại, con chẳng nói đc câu tình cảm hay tử tế nào... tính con là vậy, Bảo Bình lúc nào cũng ra vẻ bất cần... chỉ khi viết ra như vậy, con mới nói được những lời như thế này... nhưng cũng không dám gửi cho mẹ, thôi để khi nào về, hành động sẽ thay cho lời nói

    Cuối tuần sau, con về nhà rồi mẹ ạ!

    # 24: Có lẽ cảm giác nhớ nhà, nhớ quê hương đất nước là cảm xúc mà không thể không có ở bọn du học sinh như mình. Hãy thử tưởng tượng bạn đang ở một nơi xa lạ, rồi bỗng bắt gặp một hình ảnh quen thuộc, dù chỉ là thoáng qua trong giây lát, nhưng cũng đủ để lòng ta xao xuyến cả ngày.

    Mình cũng đã có một ngày như vậy đó. Ngày đẹp trời của mình bắt đầu khi trường mình có buổi giao lưu với đoàn học sinh đến từ Việt Nam. Khoảng khắc nhìn thấy các bạn nữ sinh bước ra cùng với tà áo dài duyên dáng thướt tha thật khó tả. Ngỡ như là vừa có một cú hích nhẹ vào tim. Một cảm giác bồi hồi, ấm áp và hạnh phúc cứ thế nhẹ nhàng dâng lên.

    Cô bạn người Nhật ngồi cạnh quay qua hỏi: "Đó là trang phục truyền thống của đất nước bạn à? Nó thật là đẹp! Các bạn gọi những bộ đồ đó như thế nào?". "Đó là áo dài! Là trang phục truyền thống của dân tộc Việt Nam mình. Aó dài còn là đồng phục của các bạn nữ cấp ba nữa đấy!" mình tự hào trả lời. Cô bạn ấy bập bẹ phát âm từ "ÁO DÀI" _ bằng tiếng việt hẳn hoi, rồi vội quay lại bàn tán với đám bạn. Mà hình như mình nghe thấy tiếng tiếc nuối của các bạn đó, liệu có phải các cô bạn người Nhật đang ghen tỵ vì không được mặc kimono đi học không nhỉ?

    Tối hôm ấy, trong cái cảm giác bồng bềnh lơ lửng, mình thả hồn vào playlist nhạc Việt. Hãy lắng nghe ca khúc "Em trong mắt tôi" cùng mình nhé. Vì "tôi yêu em, tôi nhớ em", áo dài Việt Nam ơi.

    # 25: Tôi từng ước một ngày không có em. Nghe thật lạ lùng phải không? Tôi đã ước như vậy ở cái thuở học trò xa xưa ấy.

    Năm tôi học cấp hai, vì đi trễ ngày đầu nhập học, lũ con trai ngồi hết chỗ ở dãy bàn dưới nên tôi phải bấm bụng ngồi dãy đầu cùng với tụi con gái. Và thế là tôi nghiễm nhiên trở thành đứa con trai duy nhất ở trong tổ ấy. Khỏi phải nói là tôi quê đến nhường nào khi bị lũ con trai trêu chọc, còn đám con gái suốt ngày lôi tôi ra mà sai vặt, nào là mua kẹo, bánh tráng, me, ổi; rồi nào là đến phiên trực nhật thì toàn đặc cách cho tôi đi du lịch ở "Thác rùng" hay còn gọi là thùng rác. Những ngày kiểm tra luôn là những ngày đau khổ của tôi, trong khi hợp tác xã con trai hí hửng làm ăn, tôi ngồi cắn bút giữa một rừng các nàng cứ hí hoáy viết; hỏi thì không dám vì đàn ông con trai ai lại đi hỏi đàn bà phụ nữ, mà ngay dãy bàn đầu nên tôi cũng không thể nào giở trò cọp với dê được (mà nếu có dê đi nữa thì tụi con gái cũng sẽ hê lên ngay, kiểu gì cũng chết đến bị thương cả). Vào ngày 8-3 năm đó, mỗi bạn nữ trong lớp nhận được một bông hồng từ xóm con trai. Còn tôi thì nhận được một thanh kiếm nhựa kèm một tấm thiệp với một câu thơ "Thanh gươm lạc giữa rừng hoa / Ngỡ rằng hoa nát ai ngờ gãy gươm". Câu thơ đó ám ảnh tôi suốt cả năm tháng đó. Và lúc đó, tôi đã ước, ước gì lớp tôi đừng có nữ.

    Thời gian thắm thoát trôi, cuốn đi nỗi buồn năm nào, cuốn đi những tháng năm học sinh đầy mộng mơ, cuốn đi tất cả, chỉ còn lại những kỷ niệm trong tim ta. Tôi giờ đây đã là một chàng sinh viên học ngành công nghệ thông tin, một ngành rất hiếm nữ. Có phải chăng lời ước năm nào của tôi giờ trở thành hiện thực mà sao lớp tôi chẳng có nổi một bóng hồng. Bỗng thấy nhớ những mòn quà vặt truyền tay, bỗng thấy nhớ những buổi liên hoan trong lớp với các tiết mục của các bạn nữ, bỗng thấy nhớ bóng hình của một ai đó khiến ta cứ muốn liếc nhìn trong giờ học để rồi bị thầy cô nhắc nhở, bỗng thấy nhớ những ly chè, cây kem là thù lao ta đã chở ai kia về, bỗng thấy nhớ những trận cầu đầy tiếng hò reo cổ vũ của phe kẹp tóc, bỗng thấy nhớ cái miệng mẻo lép của nhỏ lớp trưởng, bỗng thấy nhớ những nụ cười tươi tắn của các nàng khi đón lấy những cành hồng tươi thắm... Uh thì giờ tôi đã biết, biết thế nào là một ngày không có em.

    #26: Con gái là chúa ngây thơ

    Đã tròn mười bảy cứ vờ mười ba

    Đã bảo rất ghét người ta

    Đôi con mắt cứ thật thà đong đưa

    Đang nắng sớm bỗng mưa trưa

    Bao nhiêu thời tiết chẳng vừa màu pha

    Để vẽ lúc tươi như hoa

    Khi hờn như bão giông và vân vân...

    Con gái tứ thơ bâng khuâng

    Khiến con trai bước lạc vần chiêm bao

    Thoáng gặp, muối ngỡ ngọt ngào

    Điệu đàng gừng vội trốn vào lời ca

    Con gái khác với quê nhà

    Sao xa cứ nhớ như là...tha hương !

    # 27: Hôm nay, lại một lần nữa tôi lang thang và gặp lại bài viết “CHÚNG TA CÒN ĐƯỢC GẶP BỐ MẸ BAO NHIÊU LẦN?”

    Mỗi lần đọc bài này, cảm giác trong tôi vẫn nguyên vẹn, nó gợi lại cho tôi một cảm xúc khó tả, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng cũng như một lời trách móc. Hơn hết, nó làm tôi nghĩ về mẹ nhiều hơn…

    Hằng ngày, cuộc sống tất bật, công việc, học hành, bạn bè, tiền bạc… như làm lu mờ đi những nỗi lo về mẹ trong tôi.

    Mẹ ngày 1 già đi, ở độ tuổi ngoài 50, mẹ tôi đang già đi nhanh chóng, 1 sự thật phũ phàng tôi không muốn nhìn nhận nhưng vẫn phải chấp nhận.

    Tôi ở xa, mỗi tháng chỉ thu xếp về nhà được 1 lần, mẹ cũng bảo “Con về như thế là dày rồi đấy, mẹ không dám trách gì đâu, thằng H con bác T nó cũng học xong rồi mà cứ ở mãi trên thành phố thôi, không chịu về nhà, bác ấy buồn lắm.”. Tôi biết mẹ nói thế nhưng thực lòng mẹ chỉ muốn tôi ở nhà luôn với mẹ như những ngày còn bé.

    Mỗi lần về tôi lại thấy tóc mẹ bạc hơn đi, mẹ lại bị tóc ngứa, tóc sâu nên cứ phải nhổ đi, tóc mẹ ngày thưa dần, da mẹ ngày càng nhiều nếp nhăn. Em út tôi còn nhỏ nên vô tư hỏi mẹ “Mẹ, sao tóc mẹ giờ bạc nhiều thế? Nhìn không đẹp tí nào!”.

    Không biết có phải vì câu hỏi ngốc nghếch đó của thằng em tôi mà mẹ đã phải nhuộm tóc cho đen lại. Tôi sợ mẹ dùng các loại thuốc nhuộm không rõ nguồn gốc mà bị ung thư như các tờ báo vẫn đăng, nói với mẹ, bảo mẹ “Để lần sau về con mua loại tốt mẹ dùng an toàn hơn nhé mẹ, đừng dùng thuốc đó nữa bệnh ra đó mẹ.”, thì mẹ chỉ cười cười trả lời như bao lần “Mua làm gì cho tốn tiền con, mẹ dùng loại đó được rồi, người ta dùng đầy ra đó cũng có ai ung thư, ung thiếc gì đâu.”

    Nghe mẹ nói, tôi đã bỏ vào trong, nước mắt tự nhiên ướt cả hai mắt, cả đời mẹ tất bật, chịu khổ, chịu cực cùng bố nuôi con cái khôn lớn, giờ đến khi con cái có thể làm được cho mẹ chút gì đó cho mẹ thì mẹ cũng vì nghĩ cho con mà không nhận.

    Viết những dòng này ra, tôi biết mẹ chắc cũng không đọc được đâu, nhưng nó cho tôi nhẹ lòng rất nhiều, tôi tự nhủ lòng rằng sẽ cố gắng về nhà chơi với mẹ ngay khi có thể, dành cho mẹ những sự quan tâm nhỏ bé của tôi với chỉ một mong ước, mẹ ơi mẹ hãy luôn đi cùng con nhé, con dù lớn vẫn là con của mẹ, vẫn cần đôi tay mẹ nâng đỡ những khi xa ngã, yếu lòng.

    Và một câu trong bài đó làm tim tôi nghẹn lại khi đọc đến mà tôi muốn gửi đến mọi
    người:

    “Bố mẹ luôn nói không cần ta đền đáp, nhưng con người khát lắm những yêu thương...”

    Chắc không riêng gì mẹ tôi nhỉ?

    #28:Hôm nay con viết thư đầu / Gửi mẹ hiền yêu dấu của con!

    Đã lâu lắm rồi con không viết thư cho mẹ nhỉ? Thế nên bữa nay con sẽ viết thơ tặng mẹ nhân ngày 20-10 mẹ nhé!

    Đã bao năm từ ngày thơ bé

    Hễ mẹ vắng nhà khóc oe oe

    Lớn thêm một chút thì ma le

    Trưa mẹ đi vắng mắt he hé

    Bật máy luyện game cười he he

    Giờ đây lớn rồi lại khác xưa

    Hay ngồi nghe đài suốt buổi trưa

    Ngóng trông mẹ về cùng dùng bữa

    Bàn chuyện phim Hàn thật say sưa

    Chẳng biết từ bao giờ con nhớ mẹ

    Nhớ ly trà bưởi những lúc ho he

    Nhớ bộ phim truyện con xem ké

    Nhớ những chợ chiều đi cùng mẹ

    Ai cũng nhầm cũng tưởng chị em he

    Mẹ ơi hôm nay con sẽ nói

    Những lời con chưa từng nói mẹ nghe

    Con yêu mẹ nhiều thật nhé

    Yêu hết những điều be bé từ mẹ

    Mẹ ơi mau về mẹ nhé

    Để cả nhà ai cũng sẽ cười tươi

    Bài thơ này mình xin được gửi tặng đến cho mẹ của mình là Đường Thị Hồng Diệp, hiện đang học tiến sĩ tại trường Mahidol của Thái Lan. Và bên cạnh đó, xin gửi tặng đến mẹ cùng với tất cả các bạn bài hát "Mẹ yêu nhé".
    #29: 19 tuổi, sắp 20 đến nơi, cảm giác những gì mình làm được chỉ là con số 0.
    Học hành, suốt ngày học, cũng ko hẳn nhưng cái công việc chiếm nhiều thời gian nhất là học, vậy mà vẫn ngu như thường, năm 2 đại học rồi mà kiến thức rỗng tuếch, thi xong là quên luôn. biết rằng thiên tài thì cũng phải ôn lại kiến thức mới nhớ đc, nhưng mà ko làm, bây h kiến thức năm 2 học còn chưa ra đâu thì sao ôn lại kiến thức năm 1 đc. biết bao nhiêu mục tiêu, rồi còn Tiếng Anh tiếng Pháp, ko biết tôi đã giành thời gian vào những việc gì mà việc học lại bỏ bê nhiều như thế này, bố mẹ tôi cho tôi lên đây học để làm cái gì chứ ????
    Tình cảm, vớ vẩn, vớ vẩn lắm, thích loạn lung tung cả lên, tôi vẫn còn bé lắm. ~~ , vậy mà cũng tốn nhiều thời gian và tâm trí quá bạn ạ, tớ vẫn thích bạn nhiều lắm, bạn biết chứ ? tớ đã từng nói với bạn như thế nào nhỉ , " phải lý trí " , nhưng tớ không chắc là tớ đã làm tốt. hôm nay t biết bạn có người yêu rồi, tớ buồn lắm, lý trí nói với tớ, bạn và tớ mãi mãi không thể đến với nhau, vì chúng ta quá khác biệt, kể cả 2 đứa có bắt đầu thì sớm muộn cũng kết thúc, rồi 2 đứa sẽ đối mặt với nhau như thế nào... tất nhiên đó chỉ là suy nghĩ của tớ thôi, bạn có bao h thích tớ đâu? tớ suy nghĩ mông lung lắm. yêu đương cũng như ăn vậy, biết là ăn nhiều sẽ béo , sẽ khổ sở để giảm cân, nên luôn luôn cố gắng nhịn đc ít nào hay ít đấy, nhưng sẽ có 1 lúc, bản năng trỗi dậy thì cứ đầu nghĩ Yolo miệng nhai thôi @@. cũng chả liên quan lắm. bạn cứ làm tớ hy vọng, nhưng có lẽ bạn làm đúng, đúng với cái quan hệ mà bạn và tớ đã thống nhất là : dừng ở đây thôi : chị em. chị em thì phải sao, bạn phải quan tâm tớ, đó coi như một nghĩa vụ, nhưng tớ bị điên nên tớ mới coi đó là biểu hiện của 1 cái gì đó khác, nếu cứ tiếp tục ko biết tớ chịu đc đến bao h nữa, bạn hiểu chứ, bạn có thông cảm cho tớ ko? Vậy là thằng em trai của mình đã có người yêu, t mất m rồi... Hụt hẫng.

    #30: Em nhớ anh quá :(( Sức sát thương của anh quá lớn ==" Nửa tháng thôi mà đã kịp quen có anh bên cạnh, giờ không có, chỉ muốn lăn ra ăn vạ (chả biết phải an vạ ai nhưng tóm lại là muốn ăn vạ =)) )
    Ôiiiiiiiiiiiiiiii

    #31 - #40
    #31: Chả hiểu sao anh có thể cân bằng được giữa công việc và em như thế, này, có phải anh quá giỏi không?
    Trước luôn giận dỗi vì anh không dành nhiều thời gian cho em, nhưng giờ em mới thấy, anh đã siêu nhân như thế nào... Công việc vất vả mà vẫn chiều lòng, quan tâm, chăm sóc em... thương anh...
    anh làm em ghen tị quá... mới có chút xíu việc mà em đã thấy xì trét thế này... :(

    #32: Đã mấy tháng nay rồi, đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được, nằm lăn qua lăn lại rồi lại dậy mở laptop, không biết để làm gì, không học được, chơi cũng ko xong, lại có thời gian ngẫm nghĩ về cuộc đời...
    #33: 21 tuổi rồi cũng không còn bé bỏng nữa vậy mà sao mình vẫn phải sống trong bất lực chán nản mệt mỏi...xung quanh mình sao toàn thấy những người giỏi giang càng nhìn họ càng thấy tự ti hơn soi lại mình: gầy gò, ốm yếu, học hành thì mãi không khá lên được,đến một công việc nhỏ cũng không kiếm nổi..lo sợ đủ mọi thứ như một chú chim non không dám bay ra hòa mình với thế giới................................................................................................tôi muốn thay đổi

    #34: Giờ mới để ý cfs ver 2 chưa in dấu chân của mình :">

    Viết cfs khi đang cuộn mình trong cái chăn bông to sụ để ngăn những cơn gió mùa đông bắc cứ thốc vào người :) nghĩ tới các anh chị và những người bạn ở miền bắc lạnh giá, mọi người phải chống chọi với cái giá lạnh mùa đông thế nào nhỉ? các tình yêu to lớn của em phải giữ gìn sức khỏe đấy nhé, sẽ có 1 ngày em vi vu ra bắc, mò mẫm từng ngóc ngách để tìm mem nhà mình đấy.
    chưa được phép của em không ai được ốm đâu đấy, kể cả các anh, chị, các nhóc ở trong nam nữa đấy *liếc, ta không có quên đâu*

    và gửi tới 3 anh trai của em, a ba đã thực hiện lời hứa rồi giờ tới phiên 2 anh đấy, nhớ! không được nuốt lời, quân tử nhất ngôn. :)
    cuối cùng, lời cảm ơn chân thành nhất gửi đến a tùng, a niêu, a sáo xí xọn :plão trộm già khọm, cảm ơn các anh đã cho em 1 ngày 20-10 tuyệt với nhất

    #35: Ok, anh đúng, em có vẻ khá thoải mái với những người khác phái nên làm tổn thương anh rất nhiều, em xin lỗi, giữa lúc anh mệt mỏi mà còn là gánh nặng cho anh nữa. Trên con đường của anh, em nghĩ đúng là em làm cho nó "thú vị" hơn rất nhiều, thú vị mang đầy sự rắc rối và tổn thương *cười*
    Em rất muốn buông tay, để anh được nhẹ bước hơn, chỉ là sự hụt hẫng ban đầu, em tin người yêu em sẽ nhanh chóng đứng lên được, anh rất mạnh mẽ, rất lí trí, em tin! Nhưng chính em mới là người không thể bỏ tay ra được, em biết mình phiền phức và vô dụng, nhưng anh thực sự rất rất quan trọng với em, càng những lúc như thế này, em càng thấy em cần và sợ mất anh đến nhường nào....
    Em gây cho anh những ám ảnh không hề nhỏ nhỉ? ấy là mới thời gian đầu, càng tin tưởng em, sự thiếu suy nghĩ của em càng làm cho cả hai tổn thương, lúc ấy nỗi đau càng lớn. Em muốn song hành cùng anh, nhưng nhưng suy nghĩ này cứ day dứt mãi. Anh nữa, luôn yêu cầu em nói cho anh nghe những buồn vui, em rất vui khi có một người quan tâm em như thế, nhưng em sẽ còn hạnh phúc hơn nữa khi được nghe anh chia sẻ cảm xúc của anh, nhất là khi những việc đó bắt nguồn từ chính em. Để em được đi bên anh một cách thực sự, anh nhé?

    #36: Chỉ là muốn có thêm bạn thôi :(( Đáng lẽ ra đang rất thoải mái, vui vẻ, tại sao nhóc lại nói những câu khiến ta khó chịu vậy :( Mỗi lần thấy cái avt của nhóc lù lù trước màn hình, im re, tức không chịu được :(( Unfriend nhóc, không biết có phải là quá đáng không :( Cơ mà t không biết làm gì khác, nhóc có cả đống FB giả, cái FB đó chỉ là 1 trong vô số FB của nhóc, đùa giỡn thế nào cũng đc, kiểu ai biết đấy là đâu. Còn t có mỗi cái FB, cả người thân, bạn bè, gia đình t đều add hết... mà list friend có bao nhiêu đâu... muốn có thêm bạn cho vui, nhưng đùa cợt vừa vừa thôi chứ >_< Ta tưởng nhóc không lên Ksv nữa... cmt đó t viết trc khi unfriend nhóc... chắc nhóc ghét lắm chứ gì... Dù sao lỗi không phải tại t... Nhưng vẫn xin lỗi nhóc :|
    Cái tính thờ ơ của t không bao h bỏ được... Mình chẳng hiểu tại sao chuyện lại cứ phải rắc rối như thế này ==''

    #37: Gửi tới a nhoxnhutnhat, a trai tốt nhất mà em có :)
    anh là người đầu tiên luôn miệng nhắc nhở em: " đừng tin người trên mạng nghe chưa em gái ngốc, đừng dễ dàng tin vào những lời mật ngọt của bọn con trai bọn anh đấy. em gái của anh ngoài mặt mạnh mẽ thế thôi, chứ dễ tin người, dễ buồn vì người lắm."
    những lúc ấy em chỉ cười, hỏi lại anh "thế anh nhox có làm em buồn không?....không phải không? vậy là đủ rồi. hehe".
    thế là những lời nhắc nhở của anh cứ lượn vào tai này, bay sang tai kia và tan biến vào không khí, lúc ấy em an tâm trốn trong vòng bảo hộ của anh và các anh chị trên ksv, không bao giờ nghĩ tới việc sẽ có 1 ngày mình ra khỏi "khu vực an toàn tuyệt đối" ấy.... nhưng rồi đúng như anh nói.... em không đứng im, em bắt đầu bay nhảy, kết bạn và làm quen, và.....khi em quay cuồng trong những mối quan hệ mới, vui vẻ với những lời mật ngọt, em đã quên bẵng anh, quên bẵng 1 người có thể khép mình lại bất cứ lúc nào, quên bẵng mất.....người thương yêu em nhất...
    và em chỉ trở về khi sao băng đã gãy cánh, trở về khi nước mắt đã cạn khô, khi trái tim đã đầy sẹo nứt vỡ, nhức nhối.... em mong được sà vào lòng anh nhox và khóc 1 trận, mong được mách anh về người đã làm em khóc. nhưng em đã sai, thời gian đã thay đổi tất cả, thời gian đã để lại một lớp bụi dày, tạo thành 1 khoảng cách không gì xóa bỏ nổi giữa anh và em...
    anh không gọi em là "em gái anh nữa", cũng không còn xưng hô "anh" nữa, a xưng mình là "ta" và....nói chuyện cộc lốc. em nhìn vào những tin nhắn của quá khứ, ngẫm nghĩ lại 1 năm vừa rồi, chợt nhận ra...phải chăng em đã để mất đi người yêu thương mình, đã để mất đi bờ vai ấm áp nhất, đã để vụt mất đi vòm trời của chính mình, đã tự hủy đi tất cả những thứ mình đã từng có...
    em không dám mong được anh tha thứ, cũng chẳng dám nghĩ sẽ là bao giờ em được nghe lại 4 tiếng "em gái của anh" ngày ấy, mãi mãi là bao xa anh nhox nhỉ...
    gần tới ngày kỉ niệm 3 năm kết nghĩa của anh em mình rồi, em không biết phải làm thế nào khi cuộc sống của em bây giờ chẳng khác gì 1 cuộn chỉ rối, em sẽ phải làm gì đây anh nhỉ....

    #38: Niềm vui hả...đối với tôi nó thật hiếm hoi.niềm đau thì không thiếu,bảo sao mặt tôi lúc nào cũng u ám sám xịt

    #39: Chỉ một thời gian k phai dài cũng k quá ngắn để e quen a! hơn 2 tháng rồi e vẫn nhớ a! vẫn biết đó chỉ là sự ngộ nhận của e thôi! vi a có hp riêng mak! có lúc vô tình nhìn lại hình a khóe mắt e cay!!!!!!!!!!!! khoảng cách xa xôi quá rồi! a nói e đa tình nhưng a oi a tin ngta nói còn k thể tin e dù một lần! a nói sẽ dắt e đi qua nhung đoạn đường đời khó khăn nhug sao chưa kip đi a đã vội buông tay rồi? có phải tay e khó nắm hay a k muốn nắm nữa? dù sao thì giờ a vẫn dc hp nhìu mak! k cần lo cho e! e xloi đã vô tình bước vào đời anh! từ giờ e sẽ cố gắn bước ra khỏi đó! :(

    #40: Có bạn nào biết trường Học viện Chính sách và Phát triển không? :))

    #41 - #49
    #41: 18 tuổi, vắt chân lên cổ ôn thi đại học. đợt ấy mình dính viêm cầu thận nên không đi chạy lò được nên ở nhà học. Bố mẹ đều nói : thôi để năm sau. Nhìn lũ bạn đi ôn thi mình không nhịn được tủi thân.Bố mẹ thương con đi nhờ cậy cậu út kiếm cho 1 gia sư tin tưởng. Mình gặp chú ấy lần đầu tiên như thế.Lúc ấy chú 30 tuổi, là kiến trúc sư làm cùng công ty với cậu Cậu nói chú rất thông minh, dù là học xong lâu rồi nhưng giải đề khối A đại học được 8, 9 dễ ợt. Mình mừng lắm, mỗi tối chỉ học có 2 tiếng thôi, nhẹ nhàng.Các vấn đề nghiên cứu cả ngày không ra xếp đó, đến tối chờ chú đến là hỏi.Và mình nhớ, câu mình hay hỏi nhất : Sao giờ chú vẫn ế thế?. Chú cười nói : Đẹp trai quá nên ế.
    Mình đậu đại học, được hẳn 23 điểm.Dĩ nhiên, công lao của chú hẳn 50%. Nhà mình coi chú như phúc tinh vậy.Ba hay đi cafe, nhậu nhẹt với chú hơn.VÀ tự trong tim mình chú bắt đầu có vị trí kiên cố,khi ấy mình chưa biết đó là gì nữa.
    Mình đi học, ở kí túc xá, ngày nào cũng nhắn tin kể lể đủ điều, có ai, tức gì, học hành ra sao và vẫn ko quên hỏi : chú đã kiếm được cô nào chưa?...................
    4 năm đại học, 2 mối tình vắt vai, nhưng chẳng mối nào ra ngô ra khoai, rồi thì cũng bỏ mà trong tim không có lấy 1 vết xước. Tốt nghiệp, đi làm trong khu công nghiệp gần nhà.Năm nay đã 25 tuổi, nhiều người mai mối, cũng có người theo đuổi mấy năm trời, vậy mà mình vẫn chờ đợi cái gì đó xa vời, mơ hồ từ mấy năm trước và đến nay nó đã hiện hữu thật rõ. Mình đã mang theo nó từ rất lâu rồi nhưng lại cứ đứng từ xa nhìn không dám lại gần, không dám đi qua ranh giới chú : cháu.
    Năm nay chú 37, chú vẫn 1 mình, lao vào công việc như con thiêu thân, thời gian rảnh vẫn rủ mình đi chơi, đi phượt, ngày lễ vẫn ko quên mua quà cho mình.Vẫn không quên hỏi mình : Bao giờ cho chú ăn cỗ?
    Ba mẹ hàng ngày vẫn hối thúc chuyện hôn nhân của mình vì con gái có thì, còn mình lại cứ đứng đấy trông chờ, biết làm sao nhỉ???Các bạn giúp mình với....thanksss

    #42: lúc em nhận ra thì a yêu người khác mất rồi

    #43: lỡ yêu mất rối! Biết làm sao bây giờ? DSH nếu có thể chúng ta có thể chơi lai trò chơi của 2năm trước không???????

    #44: Gửi em ! Cô gái mà anh yêu thương hơn những đứa con gái khác cộng lại, em chơi đùa với anh đủ chưa e? Yêu nhau 3 năm sau đó rời xa anh 2 năm với người khác mất hết những thứ mà e kêu a để dành cho e rồi quay lại với anh, anh tin tưởng em chấp nhận em,bỏ qua tất cả và có nhiều dự định cho tương lai nhưng rồi em thấy đó a thấy e vẫn nt với người đó còn nói chưa quên được họ thì e về bên anh làm gì ? Anh luôn cố gắng tất cả cho tương lai 2 đứa nhưng a sẽ không bao giờ để níu kéo 1 người con gái đã rời xa anh 1 lần ! Nếu em coi trọng anh thì đừng làm như vậy còn không thì rời xa a đi vì e hết cơ hội rồi ! Heo của a

    # 45 : Được hơn một năm rồi nhưng em vẫn nhớ những ngày đầu mình gặp nhau thế nào. Người con gái đầu tiên và có lẽ là duy nhất em có thể dành hết tình cảm và sự hi sinh của mình. Chị luôn nhí nhảnh, vui tươi dù đã trải qua nhiều chuyện. Em biết chị cũng từng thích em.......như một người bạn. Em thì chỉ muốn đó là tình yêu. Em đã cố chấp, cứng đầu. Khi chị nói chị không có cảm giác gì với em, em đã chết lặng vì em cũng từng trải qua điều đó nên hiểu rõ nó như thế nào; bất kể em có làm gì đi nữa thì nó sẽ mãi không thay đổi. Dẫu vậy, em vẫn cứ lao vào ảo giác của mình để rồi đến một ngày khi chị đã chán ngấy những hành động của em, em chợt nhận ra thứ lớn lao hơn: em vẫn muốn quan tâm, chăm sóc nhưng em không yêu cầu chị phải đáp lại tình cảm đó.

    Trên hết, chị luôn xứng đáng nhận được sự chăm sóc tốt hơn những gì em đã-đang làm từ một người khác. Hãy cứ bước tiếp, em sẽ không rời đi cho đến khi chị tìm được người đó. Đúng là điều đó không dễ dàng gì với em nhưng đó lại là điều tốt nhất em có thể làm và có chuyện gì xảy ra với em - với chị đi nữa em vẫn chỉ muốn nói rằng: I hope I love you all my life.

    # 46 : Chỉ có mỗi việc đơn giản như vậy mà cũng khóc, lần nào cũng thế.
    Làm thế nào để kìm nén nước mắt ở nơi có những người mình không muốn thấy họ ở đó khi mình khóc đây.
    Chuyện này chuyện nọ thật mệt mỏi nhưng vẫn phải sống vì gia đình, vì bản thân.

    # 47 : Sao cứ bảo cố gắng,sao cái bệnh lười nó lại nặng thế nàiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!!!!!!!!!! ai giúp iem chữa đc cái bệnh nài giáng sinh iem sẽ đi chơi cùng ạ :3 đang f.a mờ:3:3:3

    #48: Đây là nơi mình có thể nói những bí mật mà đôi khi minh không dám nói cho ai, phần là do nói ra thì mọi chuyện cũng đã rồi. ...24-12- 2010 gặp anh trong chiếc áo sơ mi màu trắng, Noel 24-12-2011 người bên cô gái tóc duổi, 24-12-2012 bên cô gái tóc cột...Thật ra tôi không phải loại người thích chiếm hữu, anh đi với ai, anh quen ai thì cũng không thành vấn đề gì vì tôi biết trái tìm mình cứng đầu lắm, càng ngăn cảng thì càng mảnh liệt yêu đơn phương vậy thôi để tự nhiên rồi đến khi nào đó nó tự bỏ cuộc..thật ra tôi thương anh thật....nhưng tôi lại ghét anh có gì mà tôi phải quan tâm đặc biệt chứ . Có Ông Thầy ở trường ĐH biết tôi đã phải khóc rất nhiều cho mối tình này vì hay tâm sự với thầy,, thật ra đối với mình thầy cũng là 1 người anh, người chú. Nhưng không ngờ ông thầy này với người đó lại quen biết nhau.mình nghĩ chắc còn nhiều điều nữa nhưng không có cơ sở để nói..Tôi không biết mình rơi trong mớ hổn độn này tới khi nào . tôi bắt đầu cuộc chiến có sự tính toán 1 cách tự nhiên nhất, không hiểu tại sao lúc đó tôi lại "bốc đồng" như vậy, tìm đủ cách để thoát ra chứ , thế là tôi bắt đầu chiến thuật ngọt ngào.. tôi thay đổi ngoại hình, cách nói chuyện đi đứng..tôi hẹn hò với cũng vài người thật ra đối với tôi họ như những người anh, người bạn...không hơn không kém... tôi cũng hơi "LUTI"...mà cũng phải thấy ai cũng nghĩ vậy...tôi muốn họ nghĩ về tôi như thế.để nếu ai đó có muốn đùa giỡn tình yêu của nhỏ như tôi thì cũng phải suy nghĩ lại. thú thiết là từ thời gian đó tới giờ tôi có yêu ai khác đâu...tôi không biết mình đang giữ gìn hay tại mình khó tính..tôi nghĩ chắc là cả 2...tuy nhiên tui gắn cho mình cái mát "Lăng nhăng"...keke lăng nhăng mà chưa nắm tay bao giờ, chưa ôm cái đứa khác phái cở tuổi và đúng nghĩa lần nào...lăng nhăng mà luôn ở nhà vào những ngày lể lớn...
    cái tuổi của tui không phải cái tuổi bồng bột rồi...24-12-2013 sẽ tìm 1 người đàn ông đúng nghĩa sẽ vĩnh viển chôn vùi cái quá khứ ngây ngô..ừ mà cũng vui để lại kỉ niệm mà con kể cho con cháu sao này nghe chứ...

    #49: Đã quá quen với cuộc sống tự do tự tại, không phải âu lo, không phải suy nghĩ. Từ trước đến nay chưa từng nghĩ đến việc sẽ gắn bó với một ai lâu dài. Thứ tình cảm ấy, quá xa xỉ. Nhưng liệu có trốn tránh được mãi không? Chuyện gì đến vẫn cứ đến... Không còn làm chủ được cảm xúc của mình nữa... Muốn thoát ra, nhưng không thể! Nếu can đảm đối mặt với vấn đề ấy, thứ mình nhận được sẽ là gì? Lại một chuyện tình đổ vỡ, lại một vỏ bọc khác, lại một lần nữa mất niềm tin vào cái gọi là phép màu? Nên hay không nên... Mở lòng và đón nhận, hay gạt đi và sống tiếp?

    #50: Đúng là sinh viên. Niềm vui là khi sắp về quê, mua được cho đứa em một cái áo thu đông, giá rẻ thôi, nhưng thấy mình ra dáng chị hơn rồi đấy! Mua được cho em cái thắt lưng da, và cũng là lần đầu tiên chị đi trả giá :3 Dù thực ra là con bạn trả giá, và mình nhắc lại :)) Trong khi bạn bè sắm váy, áo, bla bla bla, mình chẳng mua gì khác. Không phải tiết kiệm đâu, mai tớ sẽ đi xõa :3 Fes ơi! Chào mi!! ^^
    Sắp được về quê rồi, lần này sẽ là tự về một mình :3 Làm sv 3 tháng rồi mà chưa tự về quê lần nào :3 Thấy hơi xấu hổ :3 Chắc phải thay đổi thôi. Tự lập lên một chút :D
    Aquarius's confession. :)

    #51: Đã quá quen với cuộc sống tự do tự tại, không phải âu lo, không phải suy nghĩ. Từ trước đến nay chưa từng nghĩ đến việc sẽ gắn bó với một ai lâu dài. Thứ tình cảm ấy, quá xa xỉ. Nhưng liệu có trốn tránh được mãi không? Chuyện gì đến vẫn cứ đến... Không còn làm chủ được cảm xúc của mình nữa... Muốn thoát ra, nhưng không thể! Nếu can đảm đối mặt với vấn đề ấy, thứ mình nhận được sẽ là gì? Lại một chuyện tình đổ vỡ, lại một vỏ bọc khác, lại một lần nữa mất niềm tin vào cái gọi là phép màu? Nên hay không nên... Mở lòng và đón nhận, hay gạt đi và sống tiếp?

    #52: Bảo Bình ơi, về ăn tất niên :KSV@06:
    Kinh phí sẽ do người lớn nhất nhà lo :KSV@09:

    #53: Chúc mừng năm mới tất cả mem Ksv <3 Đón chào năm mới đầy hứng khời bên gia đình và người thân nhé! ^^ Yêu mọi người!! <3
    P/s: Bạn cũng viết cfs đi nha ^^ Viết cho năm mới nào! :D

    #54: Người có biết là ta muốn khóc khi viết cái cfs này không? :KSV@18:
    Phần vì bài vở ngập mặt phần vì những quan tâm (ta chẳng thế ngờ tới:3 ). Cũng chỉ là những lời hỏi thăm bình thường, những cái note nho nhỏ thế nhưng người lại làm ta bất ngờ hết lần này đến lần khác trong khi chỉ ta luôn làm những điều này với mọi người.
    Gần hai năm quen nhau rồi đấy, thế mà chúng ta vẫn trong tình trạng ông nói gà bà nói vịt :)). Nhưng có sao đâu nhỉ khi những phi vụ chúng ta làm cùng nhau vẫn rất thành công mà chẳng bị ai phát hiện cả :>. Cảm ơn người vì vẫn song hành cùng ta chừng ấy thời gian <3. Cứ mỗi lần ta tiết lộ cho người bí mật gì đó người lại bảo ta "đểu" thoai, nhìn lại người kìa, chúng ta giống nhau mà :3.
    Người bảo người, um người vô tâm, nhưng những cái người để tâm thì sẽ dốc hết lòng phải không :p. Ta thấy thật hiếu kì, chúng ta dường như giống nhau mà chẳng hề giống nhau :3.
    Lại một năm nữa sắp qua rồi người ah, cầu chúc những điều tốt đẹp nhất đến với người <3. Cảm ơn vì tình bạn đặc biệt <3.


    #55: Người ta thường nói mỗi người trên thế giới này đều đặc biệt bởi bạn không giống ai. Có vẻ như tôi ko thích câu nói này. đúng tôi không giống ai nhưng dường như tôi chả có gì đặc biệt, tôi luôn mờ nhạt, vô vị. phải chăng tôi đã quá tiêu cực và thực là tôi đang mệt mỏi. tôi nhìn những con người cá tính xung quanh mình, họ tài giỏi, tự tin và vui vẻ. tôi thích cậu bạn, cậu ấy vô cùng đặc biệt với tôi, nhưng tôi mãi mãi chỉ là bạn học cùng lớp vô cùng bình thường của cậu ấy, một chút chút ấn tượng về tôi cũng không có. trong khi những cô gái khác tự tin nói cười thì tôi trầm lặng, một sự hiền khô đến phát nhàm. có vẻ như cái vỏ bọc của tôi rất lớn và ai nhìn cũng thấy tù túng, và chính tôi cũng thấy thế. chỉ có thể nhếch mép cười cho cái buồn tẻ của mình.

    #56: Đôi lúc cảm xúc chỉ là 1 điều gì đó vu vơ, chợt đến, chợt đi, chợt vội vàng, để rồi con người lại lang thang tìm lại cảm xúc đã đánh mất
    bỗng phát hiện ra mình đã yêu...nhưng lại cố chấp....rồi đến lúc nhìn lại bên ta chẳng còn ai...

    #57: Gửi em người con gái đầu tiên mà anh yêu và có lẽ là người duy nhất mà anh yêu.Em à!có lẽ 4 tháng rồi kể từ ngày em không nói chuyện với anh nữa rồi nhỉ?Giờ em sống thế nào có vui không?có còn thức khuya nữa không?.Mặc dù em đã chăn face của anh nhưng anh vẫn thường vào trang của em và đọc đc những gì em viết.Anh rất vui vì không có anh em vẫn sống tốt và biết tự lo cho mình nhưng anh vẫn lo cho em vì khi ốm em không bao giờ uống thuốc,em nhớ mặc ấm vào nhé trời lạnh dễ bị cảm lắm.Có lẽ em chia tay với anh là đúng,vì anh thì ở Hải Phòng xa xôi em thì ở Hà Nội mỗi khi em buồn anh không thể đến bên em,anh không quan tâm đc cho em và anh cũng không phải là mẫu người em thích.Chúc em sớm tìm được người bộ đội mà em yêu và người ta cũng yêu em.ở đây anh sẽ luôn dõi theo em.Anh nhớ và yêu em nhiều lắm tình yêu của anh.
    P/s:gửi em người con gái học sư phạm

    #80: Mấy tháng rồi, khi nhìn thấy hoa phượng đỏ rực một góc trời, mình mới chợt nhớ tớ ngôi nhà chung - KSV.

    Thời gian qua, bận rộn quá!
    Trong cái guồng quay như chong chóng của cuộc sống này, học để chuẩn bị cho một kì thi lớn, rồi ăn, rồi ngủ để đến lớp không lăn quay ra bàn, rồi lại học, ăn, ngủ,... cứ thế, mình đã từng quên mất KSV.
    Để bây giờ trở lại, bỗng thật nhớ!
    Nơi để hội tụ mỗi mùa hè, nơi để tĩnh tâm mỗi mùa hè sau những tháng ngày căng thẳng, nơi để đọc đi đọc lại fanfic không biết chán, nơi để nghe đi nghe lại radio và hóng tiếp số sau, nơi tìm thấy niềm vui bình yên và nhớ về tuổi thơ...
    Những điều đó, có lẽ thật đơn giản và nhỏ bé...
    Nhưng trong cuộc sống, cần có những khoảng lặng như vậy!
    Mùa hè trước mắt, nhưng không được nghỉ ngơi... Thật may mắn vì có KSV bên cạnh, để giải toả :)
    Mùa hè này, không thoải mái vui chơi như mùa hè trước, nhưng mùa hè này, thanh thản hơn!
    Còn 20 ngày nữa thôi, sẽ bước vào kì sinh tử, lại lao vào nhịp sống bận rộn.
    Sau đó, mình nhất định sẽ đi tìm lại tuổi thơ!
    Thế nào rồi các anh chị của radio team cũng phải ra cho được số mới, để em đem về quê nghe cho có cảm hứng tìm về ngày ấy nhé! Được không ạ?
    Mùa hè, mùa nắng, mùa xa vắng
    Mùa phượng, mùa thi, mùa chia li.
    Chúc ngôi nhà KSV có một kì nghỉ hè vui vẻ và bổ ích!
    (29/05/2014)

    #81: Đang ở giữa lòng thủ đô nhưng sao thấy mình cô đơn quá. Muốn khóc nhưng lại tự trách mình thật yếu đuối nhưng cũng không muốn cười vì thấy điều đó thật giả tạo. Vẫn có bạn thân, vẫn có họ hàng bên cạnh nhưng bản thân lại thấy không thể hào hợp cùng ai.Cứ nghĩ rằng bức tường mình từng dựng lên để bảo vệ bản thân sau những tổn thương lúc trước đang dần được phá bỏ, nhưng hình như nó càng ngày càng dày lên trong im lặng đến đáng sợ. Thấy bạn bè có những cuộc đi chơi, tham gia đội nhóm, clb sao mà vui thế. Tôi đã thử, nhưng rồi cuối cùng lại từ bỏ, ngay cả bây giờ cũng không thể thoải mái bên cạnh ai. Có phải tôi quá đa nghi khi luôn cảm thấy mọi thứ xung quanh mình đều không thật hay chính cuộc sống nó như vậy?
    (09/03/2014)

    #82: Nay nhiều việc quá, mệt mỏi đôi chút, cơ mà nhìn thấy confession lại thấy nhẹ nhàng lại :)


    #83: Mình muốn gửi lời cảm ơn KSV, cảm ơn anh Sun, cảm ơn...đã cho mình một cảm xúc rất lạ, rất khác. Có buồn, có vui, có một sự ấm áp nhè nhẹ khi đến với KSV.
    Anh Sun, chúc anh sẽ phát triển ngôi nhà chung này ngày càng lớn mạnh nha, chúc website ngày càng hoàn thiện hơn, chúc nhiều nhiều thứ khác nữa...
    Keep calm and...

    #84: Gửi một người tên là Sao Băng,
    Em yêu anh, yêu nhiều lắm, nhưng em sẽ không bao giờ nói với anh đâu vì em biết tình yêu của mình sẽ không bao giờ được đáp lại :)
    Chúc người em yêu luôn hạnh phúc và thành công!


    #85: Gửi người con gái anh yêu. Mình xa nhau cũng gần 2 tháng rồi mà anh cứ nghĩ đã lâu lắm rồi đấy, 2 tháng cũng không quá lâu đối với một tình yêu lúc nào cũng xa nhau, khi còn là sinh viên thì 120km, giờ đi làm thì 450km, có lúc 4 tháng liền mình không gặp nhau, nhưng sao 2 tháng này nó thật lâu làm sao, mỗi ngày đi làm anh chỉ biết làm thật tốt, thật nhiều để không còn thời gian rảnh rỗi nhớ đến em, nhớ đến em anh lại không còn sự tập trung nữa, em làm anh phân tâm đấy! Những lúc vui, buồn em đều kể chuyện anh nghe, mỗi ngày đều như thế, không ngày nào mình không quan tâm nhau, hỏi làm sao anh có thể không yêu em nhiều được chứ. Dự định của mình là sẽ cưới nhau sau 5 năm nữa, còn quá lâu để anh có thể chờ đến ngày đó, nếu có thể anh sẽ cưới em ngay hôm nay để mình được ở bên nhau rồi. Nhưng em nè, 3 năm thôi, anh cho em thêm 3 năm được ở gần gia đình, được tự do vui chơi với bạn bè thôi đấy, 3 năm sau anh sẽ cưới em đấy vì em là người con gái anh yêu, người sẽ làm mẹ các con của anh!


    (26/11/2014)
    #86: Từ lúc bạn ra đi
    Tôi đã day dứt rất nhiều...
    Đôi lúc tôi thấy mình thật ích kỷ.
    Tôi đã không nhận ra rằng
    Nỗi đau của bạn lớn hơn tôi gấp nghìn lần
    Những thứ tôi đang có tốt hơn, và nhiều hơn rất nhiều lần bạn có Rằng tôi đã và đang hạnh phúc hơn bạn rất nhiều
    Nước mắt tôi rơi không thể nào sánh được với nước mắt của bạn
    Tôi đã quá lệ thuộc vào bạn
    Những lời nói yêu thương an ủi của bạn đã nâng đỡ tâm hồn non nớt ngây dại của tôi
    Bạn luôn bên tôi...
    Bạn luôn bên tôi...
    Tôi thấy thật may mắn vì đã gặp được bạn, được trở thành những người bạn thân thiết
    Nhưng...
    Con người ta không bao giờ biết quý trọng những thứ mình đang có
    Đến khi bạn không còn bên tôi
    Tôi mới nhận ra
    Bạn quan trọng đến nhường nào...
    Tôi nhớ bạn, rất rất nhiều.

    Gửi Luca_chan

    (24/11/2014)

    #87: Gửi anh, chàng trai của em :)

    Tính viết thư đấy, nhưng thư thì không bí ẩn lắm thế nên... :p

    Hôm qua mình nói chuyện, anh nói khá nhiều. Anh cũng giống Ú, giống mẹ, lo lắng cho em rồi dần cảm thấy bất lực. Em thật bất trị quá mà. "Nếu anh chỉ là người đến với em chỉ để vui chơi thì anh sẽ chẳng bận tâm quá nhiều và nói ra suy nghĩ như vậy." Phải rồi, anh đến với em đâu phải để vui chơi, mà là để bị hành =.=.
    Mấy nay ngồi nhớ anh vẩn vơ. Đầu em thật tệ, chẳng nghĩ ngợi gì được, chỉ lo để anh chạy qua chạy lại (chắc để anh tập thể dục ^^) Nằm mơ thấy anh, 2 anh lận, không biết sao, nhưng em chỉ nắm tay một chàng trai, còn một chàng khác đứng một bên. Nhưng em có cảm giác một chàng là quá khứ, một chàng là tương lai. *lại* cảm giác chàng bên cạnh em không phải chàng quá khứ.
    Hôm qua đi về cùng "anh rể tương lai", chỉ ước sao người đưa em về là chàng trai của em, thèm lắm được dang tay ôm một hình bóng quen thuộc mà tuyên bố hùng hồn: "Anh là của em!" Đi trên cầu cao, gió mát lạnh, đèn điện lung linh, chợt nhớ bàn tay nắm bàn tay em, kéo em ôm thật chặt những phút đầu tiên còn ngại ngùng hay lần đi chơi về muộn, xoa dịu những âu lo của em. Có lẽ cái tên Bình Yên không thể bị bỏ được rồi, vì những lúc yếu lòng, những lúc mệt mỏi, những lúc muốn òa lên khóc, muốn dụi đầu vào một người nào đó, anh luôn là hình ảnh hiện ra trong em.

    Nhớ không, ngốc? Em nhớ cái tin nhắn anh nói chỉ mình em được gọi anh là ngốc, người khác nói vậy kà chết với anh rồi! Rồi lại ngô ngố nói: Chắc tại anh chỉ ngốc với em thôi, tình yêu làm người ta ngốc :) Anh cũng lãng mạn mà ^^
    Em muốn nắm tay anh đi qua khắp các cung đường, được song hành cùng anh trong tất cả, thật lòng đấy! Nhưng em cứ lo sợ bản thân mình không xứng. Ừ, như anh nói, cô bé của anh đâu mất rồi?

    Ầy, định viết cái này để xin lỗi và kiểm điểm bản thân mà....

    Anh :) Em biết, sự thay đổi này của em thật không hay ho chút nào, em đang mất dần đi cái chất riêng của mình, cái chất mà làm anh yêu, giúp tình cảm của mình sống đến tận bây giờ. Em cũng thấy không ổn rồi. Em sẽ làm được mà, phải không? Anh cứ ừ đi cho em có động lực nào, cứ tùy em suốt, em ứ thích đâu nhé =.=

    Không biết tương lai sẽ ra sao, không biết quãng đường mình đi cùng nhau sẽ dài đến đâu, nhưng vì nó phụ thuộc một nửa vào em, nên em sẽ cố gắng vậy, để đổi một con gấu da thật bự, chứ ôm gấu nhỏ nhỏ quá, không đã :p

    Em yêu anh :)

    (01/06/2014)

    #88: Em gặp anh trên một chuyến tàu cách đây 2 năm, lúc đó chúng ta chỉ gặp nhau và nhoẻn cười như hai người xa lạ. Chính vì sự hài hước của anh mà em, từ một người con gái lạnh lùng đang mơ màng nhìn ngoài cửa sổ cũng phải bị anh làm chú ý. Anh biết không, em chúa ghét cái thể loại nói nhiều, ấy vậy mà anh cứ vừa cười vừa nói, vừa nhảy múa xung quanh, thế mà không hiểu sao em lại cười không nhịn được, để rồi sau này em vẫn lưu lại số của anh với cái biệt danh “Tâm Thần”. Thế là từ đó chúng mình quen nhau, và cái nằm tay đầu tiên, em với anh trở thành những người bạn. Anh hàn huyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất với em, và em cũng thế, cũng vô tư nói biết bao nhiêu chuyện của mình cho anh, mà chính em cũng không hiểu tại sao nữa. Rốt cuộc, ngày hôm đấy em bị làm sao ấy nhỉ? Anh là một là người xa lạ chẳng thân quen, thế mà em lại cứ tỉ tê với anh như là chúng mình đã là bạn từ thời thơ ấu vậy. Những lúc ngồi một mình, là em nhớ sao cái cốc đầu đau điếng của anh mỗi khi mắng em ngốc, nhớ sao cái nhìn liếc mắt của anh mỗi khi em bắt đầu làm chuyện ngờ nghệch, và còn những cái véo má yêu mỗi khi em ốm nữa. Anh sẽ bắt đầu bằng cái câu nói “Đã nói với bạn bao nhiêu lần rồi? Tại sao không nghe lời?”. Nghe mắng nhiều như thế, nhưng mà sao em cứ cười mãi thôi. Bởi vì em biết anh đang lo lắng cho em. Nhưng mà anh biết không, mỗi lúc em hỏi “Thế rốt cuộc tại sao đằng ấy lại lo cho tôi” thì anh lại cười khì bảo rằng “Vì chúng ta là bạn”. Rốt cuộc là bạn như thế nào được cơ chứ khi mà tối nào em cũng chỉ chờ một tin nhắn của anh, ngày nào cũng dí sát vào anh như cái bánh kẹp. Thế mà anh cũng chằng đẩy em ra nữa, bởi vì anh bảo chúng mình là bạn thân, là vì em chẳng hề giống một đứa con gái tí nào, mà vì em là con trai, là vì chúng mình là một cặp bài trùng, là những đứa không bình thường. Cả những lúc chơi game nữa, em và anh cùng sống mái trên một chiến trường, anh chẳng nhường nhịn em tí nào, để cho anh thắng rồi em bù lu bà loa và thế nào cũng được một cây kem to đền bù xứng đáng. Nhưng mà mỗi lần nhận cây kem ngon lành ấy, vừa định cho vào miệng thì anh lại buông lời bảo em “Tôi biết mà, đằng ấy đâu có phải con gái đâu, con gái ai lại ăn nhiều như thế”. Trời ạ, cái đồ tồi tệ này, anh đã kiểm chứng chưa mà bảo em không phải là con gái hả. Có biết là mỗi lần anh hét toáng như thế giữa đám đông là em ngại ngùng lắm không? Thật là muốn cốc cho anh mấy cái vào đầu quá đi mà. Nhưng mà chẳng hiểu sao, em lại không giận anh nữa. Bởi vì nếu mà mỗi lần giận anh như vậy thì ngày mai em sẽ chẳng được gặp anh nữa, rồi chúng mình sẽ làm mặt lạnh, khó chịu lắm, anh biết không? Thì ra từ lúc nào, anh đã trở thành người quan trọng với em như thế. Để mỗi ngày, mỗi ngày em lại ngồi nghĩ ngợi xem mối quan hệ của chúng mình là gì, tình cảm của em dành cho anh là gì? Để mỗi chiều mưa, em lại chờ một cái ô từ anh, một câu mắng yêu rằng “Có mỗi cái ô mà cũng quên, đồ đại ngốc”. Để mỗi khi trời nắng, anh cũng lại mắng em tại sao lại cứ thích dang ngoài đường làm chi. Và để mỗi khi trời gió, anh cũng sẽ lại mắng em “Trời lạnh mà đòi mặc váy à? Có phải con gái đâu?”. Anh mắng em ngốc, nhưng anh mới là đồ ngốc, anh không hiểu là em không muốn nghe anh nói rằng em không phải là con gái hay sao, anh không hiểu là em không muốn nghe anh nói anh quan tâm em vì chúng mình chỉ là bạn thôi sao?. Đồ ngốc à, đừng có làm bạn của em nữa, anh nhé!

    (23/11/2014)
    #89: Một ngày mưa,
    Gửi anh,
    Anh ạ, ấy thế mà cũng đã hơn 5 năm trôi qua rồi đấy… một khoảng thời gian dài biết mấy… Nhưng vẫn chưa đủ để cho những ký ức trong em ngủ yên không nhức nhối.
    Em còn nhớ, 1 ngày mưa tháng 10, chúng ta tình cờ gặp nhau, 1 ánh nhìn lạ lùng… 1 mối quan hệ nhẹ nhàng đến như lẽ tất nhiên.
    Cả anh và em, hai con người cố chấp, hai con người mang nhiều suy nghĩ cô đơn, bất chợt nhận ra nhau trong đám đông hỗn độn, tự nhiên xích lại gần nhau.
    Một mối quan hệ lạ lùng, không hẳn là người yêu, cũng không hẳn là bạn đúng nghĩa … chỉ đơn thuần, khi một người cần, người kia sẽ có mặt, không nói gì, cho mượn một bàn tay, một bờ vai chia sẻ. Và em nhớ, em luôn là người nhõng nhẽo với anh nhiều hơn…
    Anh không đẹp trai, cũng không có gì nổi bật, nhưng bên cạnh anh, tựa đầu vài vai anh, em thấy bình yên, em thấy nhẹ nhàng … và anh cũng chỉ im lặng, thi thoảng nói vài câu , xoa đầu em. Rồi lại dúi vào tay em cây kẹo có gắn nơ… và em mỉm cười... cho qua hết mọi nỗi buồn còn đang làm em mệt mỏi…
    Em nhớ những buổi chiều, trong quán café, chúng ta ngồi đối diện nhau. Anh nhẹ khuấy tách cafe, còn em xoay xoay chiếc ống hút của ly trà sữa… em bảo, em thích nhìn anh như vậy. Anh nói có vẻ rất nghiêm túc “Đá của em tan hết rồi kìa, cô bé ạ”. Em xị mặt “câu anh nói chẳng liên quan vấn đề gì cả”. Anh bật cười, nụ cười hiếm hoi mà không phải lúc nào em cũng thấy.
    Rồi anh trở thành chàng gia sư bất đắc dĩ của em. Em nhớ những buổi chiều ngồi học cùng nhau. Những cái cốc đầu yêu khi em làm sai bài tập. Mặt em dỗi, anh lại phải dỗ dành. Em thấy, em thật xấu tính.
    Em luôn là người bắt nạt anh nhiều hơn, ấy thế mà anh vẫn luôn kiên nhẫn, vẫn luôn bên em khi em cần… trong em, có 1 thứ tình cảm gì đó đang dần lớn…
    Quen anh, em bị lây nhiều thói quen của anh một cách vô thức. Cũng không biết từ bao giờ, em bỏ luôn thói quen dùng teen code, em bắt đầu thích nghe nhạc không lời, cũng đã bắt đầu có thói quen sống chậm lại. Thi thoảng còn hay ngồi tay chống cằm suy nghĩ vu vơ nữa cơ…
    Và hình như quen em, chính bản thân anh cũng đã có thay đổi nữa đấy. Em thích đọc tuần mới của 12 cung hoàng đạo trong báo Hoa học trò, anh chê em trẻ con. Ấy thế mà mấy lần em cũng bắt gặp anh lén đọc trộm báo của em rồi cười tủm tỉm một mình. Lúc ở cạnh em, anh còn đùa, hình như tuần này anh có vận may về tài chính đó nha, rồi cười toe…
    Những lúc đó, em thấy anh đáng yêu đến lạ.
    Đó là khoảng thời gian đẹp nhất bên anh mà em có.
    Nhưng cuộc đời đâu chỉ có mãi niềm vui. Một ngày, anh gọi đt cho em. Anh muốn gặp em. Ngồi cạnh nhau, anh im lặng. Bất chợt, anh ôm lấy em… Lần đầu tiên, em nghe tiếng anh khóc.
    Chàng trai tưởng chừng mạnh mẽ nhất trong lòng em, cũng có lúc yếu đuối…
    Em thấy em thật có lỗi, quen anh đã gần một năm, mà không hề quan tâm đến cuộc sống của anh. Chỉ biết đòi hỏi từ anh… em thật sự không biết cuộc sống của anh lại phức tạp đến vậy. Chắc anh đã phải cố gắng và chịu đựng rất nhiều.
    Anh lớn lên… không có mẹ…
    Anh khắc khẩu với cha anh thường xuyên… Cuộc sống nặng nề khi về nhà luôn làm anh mệt mỏi.
    Hôm nay, cha anh đã quyết định, ông ấy sẽ lấy vợ. Một người phụ nữ không tốt. Điều đó làm anh choáng váng và bất ngờ. Anh cãi nhau với cha, anh bỏ ra khỏi nhà…
    Và người đầu tiên anh nghĩ đến… là em…
    Đột nhiên, em rơi nước mắt. Em thương anh, một người tốt như anh sao lại phải chịu nhiều thiệt thòi như vậy chứ.
    Cả anh và em, cứ ngồi bên nhau như vậy, hai bàn tay nắm chặt. Em tựa đầu vào vai anh, nghe anh trò chuyện. Từ hôm đó, em và anh trở thành một đôi…
    Một tình yêu trong sáng, nhẹ nhàng đến với em. Anh không có thói quen sáng nào cũng nhắn tin cho em. Cũng không có thói quen sến súa như trong những câu chuyện tình em hay đọc. Anh đơn giản, chỉ là cho em những bất ngờ nho nhỏ, đủ cho em mỉm cười hạnh phúc.
    Anh rất ít khi trả lời tin nhắn của em… vì anh sẽ đến bên cạnh em bất cứ khi nào có thể… với một nụ cười hiếm hoi.
    Anh không thích chụp hình cùng em. Vì anh bảo, anh không thích em giữ ảnh. Lỡ một lúc nào đó, anh không còn ở bên cạnh em. Em sẽ không thể quên anh được. Nghe anh nói thế, em véo anh một cái thật đau vì cái tội nói gở…
    Anh vẫn làm gia sư cho em, nhưng chỉ khác lúc trước đó là… em đã trở thành một cô học sinh ngoan ngoãn, không còn bắt nạt anh như trước nữa…
    Thời gian êm đềm trôi đi. Em bên anh hạnh phúc như vậy đó. Anh nói anh cũng đã không còn quan tâm nhiều đến người mẹ kế cay độc. Vì anh đã có em…
    Nghe anh nói vậy, em hạnh phúc lắm…
    Một buổi chiều… cô nữ sinh lớp 12, là em. Ngồi cùng 1 chàng trai trong quán cafe quen thuộc. Anh khẽ vuốt tóc em rồi bảo, “Trượt đại học là coi chừng anh đó nhé”. Em mỉm cười : “Em sẽ đậu mà”. Em chỉ ước chi, thời gian ngừng trôi ngay lúc ấy.
    Vào ngày em nhận kết quả trúng tuyển đại học… Em đã nhảy nhót như một đứa thần kinh… ôm cổ anh mà la hét om sòm “Em đậu rồi”… “Em đậu rồi”…
    Anh cười tươi, nụ cười đẹp nhất em từng thấy. “Cô bé của anh giỏi lắm”… Một nụ hôn nhẹ nhàng anh dành cho em…

    Tưởng chừng… em là người hạnh phúc nhất thế gian… Nhưng không phải vậy. Đời thích trêu ngươi…. Cho em rất nhiều, nhưng phút chốc lấy đi của em tất cả…
    Một ngày mưa… Mưa rất to… em đứng chờ anh…
    Tay cầm chặt điện thoại, tin nhắn của anh “4g30 anh đón em nhé”
    6g… 6g30… em bắt đầu thấy lạnh…
    Anh không đến…
    7g… em bắt đầu khóc… đt của anh không thể liên lạc…
    Em đi bộ về nhà… có chút lo lắng. Anh chưa bao giờ trễ hẹn. Chuyện gì đã xảy ra với anh ?
    Cả đêm em không thể ngủ được…
    Rồi chuyện gì đến cũng phải đến…
    Đánh rơi điện thoại… em ngã gục…

    Một ngày mưa… Vẫn chỗ ngồi quen thuộc trong quán cafe đó. Chỉ khác...bên cạnh em là một chỗ ngồi trống… em khóc…
    Em ghét mưa, em quen anh vào một ngày mưa, và em cũng mất anh vào một ngày mưa…
    Anh đến bên em nhẹ nhàng … cho em hạnh phúc. Rồi biến mất đột ngột trong cuộc sống của em như vậy đấy. Để lại trong em một lỗ hổng quá lớn. Cho cuộc sống của em mất cân bằng tột độ. Em đã ngỡ mình sẽ không trụ nổi… Khi đó, em chỉ mới 19 tuổi.
    Bây giờ, cô bé của anh vẫn vậy, vẫn biết yêu thương bản thân mình, nhưng em đã không còn cười được như trước, em dễ khóc hơn. Em hay trầm mặc hơn, em hay có thói quen tự kỉ nhiều hơn khi không còn anh nữa. Và em sợ yêu… Nghe có vẻ tiêu cực, anh nhỉ.
    Nhưng không, cô bé của anh vẫn mạnh mẽ … Hơn 5 năm không có anh, em vẫn sống tốt, và em sẽ vượt qua được mọi chuyện, chờ 1 người yêu thương em xuất hiện… Chắc anh cũng luôn mong vậy, phải không anh?
    Ở nơi xa xôi đó, chắc chắn anh sẽ được hạnh phúc…
    Bình yên… anh nhé…
    (28/10/2014)

    Gửi confess: http://kenhsinhvien.vn/cfs/
     



  2. Radioteam

    Radioteam Tổ Chức

    Tham gia:
    20/4/2009
    Bài viết:
    39
    Lượt thích:
    893
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Phát thanh viên
    Ủng hộ KSV Confession version 2! Mọi người hãy ủng hộ cho KSV Cfs :KSV@06: , những bài tâm sự hay sẽ được Radioteam đăng lên, để mọi người cùng chia sẻ và thấu hiểu cùng các bạn :KSV@11: .
    Chắc chắn là tất cả những lời thầm kín của các bạn tới những người thân yêu sẽ được KSV gửi tới ^^, biết đâu được chiếc cầu nối vô hình này sẽ làm cho hai trái tim xích lại gần nhau hơn :KSV@11: .
    Hãy mau mau làm nóng KSV Confession các bạn nhé! :KSV@03:
     
  3. tieu yen tu

    tieu yen tu TYT.FDC.KSV Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/9/2011
    Bài viết:
    3.855
    Lượt thích:
    2.269
    Kinh nghiệm:
    113
    Chà. Chót kết mô-đen 1 người trên KSV nên đang tìm cách... :KSV@11:
     
    Sếp SsSHoagio. thích điều này.
  4. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.978
    Lượt thích:
    14.260
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
  5. tieu yen tu

    tieu yen tu TYT.FDC.KSV Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/9/2011
    Bài viết:
    3.855
    Lượt thích:
    2.269
    Kinh nghiệm:
    113
    tiết lộ làm sao được. bí mật. hehe
     
  6. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.978
    Lượt thích:
    14.260
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
  7. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    @tieu yen tu con biết oyf :))
    sư tôn kết con đúng hem? =))
     
  8. Ansoft

    Ansoft Thành viên cực thân Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/12/2012
    Bài viết:
    880
    Lượt thích:
    441
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    lại thành chỗ tám rồi
     
    hehe_conanxuanthupro thích điều này.
  9. rio_sp

    rio_sp have a nice day ^^! Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.667
    Lượt thích:
    8.827
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tinh linh
    Trường:
    đh quy nhơn
    -lời thú tội ngọt ngào-
    lỡ yêu Ksv.... lỡ yêu mọi người..... lỡ xem Ksv như ngôi nha` thứ hai rồi..... phải làm sao đây ;)
     
  10. xuanthupro

    xuanthupro Right here waiting for you... Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/8/2010
    Bài viết:
    4.919
    Lượt thích:
    4.011
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Vô công rồi nghề
    @tieu yen tu cứ nói thẳng đi mà, cán bộ không ngại đâu :KSV@05:
     
    conan X kaito kidheokool thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè


Tìm kiếm liên quan

  1. Những dòng tâm trạng trên trang cfs hay tình cảm của học sinh cuối cấp

Đang tải...